Vol 2

Chương 1: Giải trí đêm khuya tại Lữ Quán

Chương 1: Giải trí đêm khuya tại Lữ Quán

“Mình muốn đi suối nước nóng.”

Một đêm nọ, khi kỳ nghỉ lễ tháng Năm đang đến gần, Koyomi, nữ ninja bỗng nhiên buột miệng nói ra câu ấy.

Nayuta, nữ tu chiến binh, khép lại chiếc tablet dạng sách, cúi xuống nhìn cô gái đang gối đầu lên đùi mình, còn con mèo đen thì đang chễm chệ nằm trên đầu Koyomi.

“Vậy thì sao cậu không tự đi?”

Nayuta nói.

“Nếu sống ở vùng Kansai thì suối nước nóng Arima nổi tiếng cũng ở khá gần mà.”

Koyomi lập tức phồng má, còn con mèo đen trên đầu cô thì ngáp dài.

“Không phải cái đóooo! Ý mình là đi suối nước nóng cùng cậu, Nayu! Chuyến du lịch con gái! Bữa tối sang xịn mịn! Ghế massage điện, 100 yên 10 phút! Sữa vị trái cây uống sau khi tắm, mỗi chai 200 yên! Nayu mặc yukata truyền thống! Chơi bóng bàn, vòng một đung đưa theo từng nhịp vợt! Tất cả những thứ vừa trẻ trung vừa mộng mơ đó!”

“…Mìnu không hiểu tiêu chuẩn ‘tuổi trẻ mộng mơ’ của cậu là gì, nhưng từ giờ mình thề sẽ không bao giờ chơi bóng bàn. Và mình không thể đi du lịch.”

Nayuta nói một cách trơn tru, rồi quay lại với chiếc tablet của mình.

Cô không đọc tiểu thuyết.

Đó là một cuốn sách giáo khoa về lịch sử cận hiện đại, nói về những biến đổi xã hội sau cách mạng công nghiệp, xung đột giữa tư bản và lao động, và sự thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu.

Không phải bài tập nào cụ thể, chỉ là cô nghĩ rằng hiểu những thứ này sẽ có ích cho việc làm bài luận và thi cử.

Mình vẫn chưa đọc xong chương này… nhưng cách mạng công nghiệp và sự phát triển của VR… hình như có gì đó rất giống nhau.

Nayuta dần chìm vào dòng suy nghĩ của riêng mình, gần như quên mất sự tồn tại của Koyomi.

Sản xuất hàng loạt và cơ giới hóa lao động do cách mạng công nghiệp mang lại.

Sản xuất ảo do cách mạng VR tạo ra, cùng với việc “AI hóa” lao động.

Thời đại khác nhau, trình độ kỹ thuật khác nhau, nhưng hoàn cảnh lại có nét tương đồng kỳ lạ.

“Sản xuất ảo” vốn chỉ mô phỏng trên máy tính, nhưng giờ đây còn bao gồm cả những vật phẩm được tạo ra trong VR:

Vũ khí, giáp bán trong cửa hàng, hay bánh kẹo ở Quán Trà Bakeneko.

Nói cách khác, là hàng hóa sản xuất hàng loạt trong thế giới ảo.

Giống như khi hàng hóa tràn ngập thị trường đã làm thay đổi cách con người tiêu dùng, thì ngày nay, việc các sản phẩm ảo thâm nhập đời sống cũng đang thay đổi thói quen tiêu dùng.

Trong một thế giới như vậy… nên học gì, nên chọn con đường nào…?

VR đang tiến lên với tốc độ chóng mặt, nhưng nó sẽ ảnh hưởng đến ngành nào, theo cách nào, vẫn chưa ai biết rõ.

Và Nayuta không phải là người trẻ duy nhất đang bối rối trước lựa chọn tương lai.

Nếu có một chị gái nào đó, cùng giới, lớn hơn mình một chút, ở ngay gần đây để tư vấn thì tốt biết mấy…

Tiếc thay, người đó hiện đang ôm chặt đầu gối cô, đá chân loạn xạ như một đứa trẻ ăn vạ.

“Nayu độc ác quá!”

Koyomi rên rỉ.

“Gần tới Tuần Lễ Vàng rồi đó! Mình chẳng có kế hoạch gì cả! Cậu không định để mình ru rú trong nhà chơi game suốt ngày chứ? Không tốt cho sức khỏe đâu!”

Nayuta thở dài.

“Thứ nhất, giờ này thì không còn khách sạn trống đâu. Tuần Lễ Vàng mà, chỗ nào cũng kín lịch hết rồi. Cậu nên đối mặt với thực tế đi.”

“…Không! Còn tên thám tử! Chắc chắn hắn ta có mối quan hệ đặt được phòng!”

Ngồi sau bàn làm việc, Klever lăn mắt nhìn trần nhà, gương mặt hồ ly méo xệch.

“…Nghe cũng có lý,” anh ta lẩm bẩm.

“Nếu tôi sắp xếp cho hai người đi nghỉ thì ít nhất các cô sẽ không ở đây quấy rầy tôi nữa… Đáng để cân nhắc. Tiếc là tôi không có mối quan hệ như thế.”

Đó là một đêm khuya trong tuần tại Văn phòng Thám tử Clover.

Cả ba lại đăng nhập Đế Chế Asuka và tụ tập trong căn phòng làm việc âm u, đáng ngờ của tên thám tử.

…Nhưng lại cực kỳ thoải mái.

Không tốn tiền, không sợ người khác nhìn ngó, nội thất tuy cũ nhưng dễ chịu, lại còn có bot mèo lảng vảng khắp nơi.

Nayuta chiếm ghế sofa đọc sách.

Koyomi nằm dài trên đùi cô, ăn vạ.

Còn Klever thì làm việc trước máy tính.

Rồi anh ta bắn ra một câu hỏi chí mạng:

“Hai cô thật sự không có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ à? Tôi cứ tưởng người trẻ thì phải ra ngoài tận hưởng cuộc sống chứ.”

“Tôi đang ôn thi đại học,” Nayuta nói nhỏ.

“Tôi định làm thêm đề mẫu.”

Koyomi đông cứng.

“Nayu… cậu bị điên hả…? Cậu định học trong kỳ nghỉ á? Cậu có biết con gái tuổi teen chăm học chỉ tồn tại trong truyền thuyết đô thị không…?”

“Xin hãy xin lỗi tất cả các nữ sinh đang đứng đầu bảng điểm thi năng lực trên toàn quốc. Còn nhóm suốt ngày lêu lổng ngoài phố thì mìnu không rõ, nhưng đa số bọn mình không như thế.”

“…Ừ thì hồi cấp ba mình cũng chẳng đi chơi phố mấy,” Koyomi lẩm bẩm.

“Ở quê Shimane, mùa thu mình toàn lên núi tìm nấm matsutake với bắt tôm càng ngoài sông…”

“Cô vừa mô tả sinh hoạt của học sinh tiểu học đấy,” Klever chen vào.

Koyomi phớt lờ, ánh mắt xa xăm.

“Trời ơi, nấm matsutake trên núi nhà ông mình ngon lắm… Mang ra gần ga bán là được gần 2000 yên một cây đó… Thật sự rất ‘đã’…”

“Không biết cậu đang nói vị ngon hay cơ hội kinh doanh nữa,” Nayuta nói.

“Còn tôm càng?”

“Bắt rồi thả thôi. Chụp hình đăng lên kiểu: ‘Xem con quái vật tôi bắt được này!’”

Không giống việc con gái tuổi teen hay làm, nhưng… lại rất đúng kiểu Koyomi.

Cô bật dậy, áp sát Nayuta với vẻ mặt hăm dọa.

Con mèo trên đầu vẫn ung dung không nhúc nhích.

“Quên tôm càng đi! Mình nói là đi suối nước nóng! Chuyến du lịch con gái với cậu đó!”

“Mình nói rồi, không được. Giờ này không còn chỗ trống…”

Nayuta chợt nhận ra Klever định mở miệng nói gì đó, nhưng anh ta lại ngậm miệng và quay về với máy tính.

Koyomi không bỏ sót chi tiết đó.

“Thám tử… vừa rồi trông anh giống như nghĩ ra cái gì đó…”

Phản xạ và khả năng quan sát của cô sắc bén đến mức có thể chém đôi con rắn rơi từ trần nhà.

Một biểu cảm thoáng qua của Klever chẳng khác gì bảng đèn neon nhấp nháy.

Koyomi đứng dậy, ánh mắt như mèo săn mồi, lặng lẽ áp sát Klever.

Con mèo trên đầu cô, vì lý do nào đó, cũng nhìn anh ta y chang.

Bị dọa, Klever quay mặt đi.

“Chắc tôi tưởng tượng thôi. Tôi không có manh mối nào về suối nước nóng cả.”

“Nhân tiện…”

Koyomi thì thầm.

“Tuần Lễ Vàng này anh định làm gì?”

“…Làm việc.”

“Đi đâu?”

“Núi Phú Sĩ… và vài địa điểm quanh Hoành Đinh Ayakashi…”

Ánh mắt Koyomi khóa chặt lấy anh ta.

“…Thám tử, tôi hỏi lần nữa. Tuần Lễ Vàng anh đi đâu?”

“…Tôi đi làm.”

“Đúng rồi, đi làm. Vậy thì, tôi rảnh, tôi giúp anh nhé? Không cần trả công.”

“……Không cần.”

Im lặng kéo dài.

Koyomi nhìn anh ta không chớp mắt.

Klever dán chặt mắt vào màn hình, giả vờ cực kỳ bận rộn.

Cuối cùng, anh ta chịu thua.

“…Được rồi, tôi thua. Tôi có biết một chỗ…”

“Oa, tôi yêu anh quá, thám tử! Anh đúng là mỹ nam!”

Cô vỗ mạnh vào lưng anh ta, lắc lư người vui mừng.

Koyomi không có đuôi, nhưng Nayuta không nghĩ ra cách nào khác để miêu tả.

Nhìn dáng vẻ suy sụp của Klever, cô bỗng thấy… hơi thương.

“Cô không cần phải nói với cô ấy nếu cô không muốn. Dù sao thì tôi cũng đâu có định đi du lịch.”

“Sao lạiii?”

Koyomi kéo dài giọng.

“Đi đi màaa! Toi muốn chơi ném gối với anh cơ!”

Klever đưa tay day mạnh sống mũi.

“Trẻ con thật… À không, xin lỗi, tôi không có ý xúc phạm. Thứ tôi đang nghĩ tới không phải là một địa điểm ngoài đời, mà là một nhà trọ suối nước nóng trong VR. Nên tôi không chắc nó có đáp ứng đúng yêu cầu của cô hay không.”

Trong rất nhiều VRMMORPG, quán trọ hay khách sạn vốn là thứ không hiếm.

Ban đầu chúng chỉ dùng để hồi phục thể lực và trạng thái.

Nhưng dần dần, ngày càng nhiều trò chơi bắt đầu xây dựng những khách sạn cao cấp, phục vụ nhu cầu hưởng thụ.

Khái niệm “đi nghỉ dưỡng trong thế giới VR” cũng từ đó mà từng bước bén rễ.

Má Koyomi phồng lên.

“Ứ… không được! Tôi muốn suối nước nóng thật cơ! Kiểu mấy chỗ người ta hay quảng cáo là tốt cho khớp xương ấy!”

“…Koyomi, cô khỏe mạnh thấy rõ.”

Klever nói.

“Không cần mấy thứ đó đâu.”

“Nhưng suối nước nóng thật có cái cảm giác rất đặc biệt mà! Kiểu như ngâm xong thì ‘Ôi da mình mịn ghê’, rồi ‘Này sờ thử đi, sờ thử đi’, xong rồi biết đâu Nayu lại cho tôi sờ da cậu ấy, rồi tôi sờ tới sờ lui—”

“Không có chuyện đó đâu.”

Nayuta cắt ngang, giọng dứt khoát.

“Đừng mong mình tham gia mấy trò ngớ ngẩn kiểu đó.”

Thám tử gật gù ra chiều đồng tình.

“Ừ, tôi hiểu rồi. Quả thật thì suối nước nóng ngoài đời vẫn hơn. Vậy cứ coi như tôi chưa nói gì, hai vô cứ tự tìm chỗ mà đi. Tuần Lễ Vàng thì đông thật, nhưng kiểu gì cũng có chỗ còn phòng cho hai người thôi.”

Mắt Koyomi nheo lại.

“Anh lạ lắm nha, thám tử. Cứ như đang cố lái tụi tôi sang chỗ khác vậy…”

“Kh-không có đâu.”

Klever ậm ừ.

“Chỉ là… chuyện này do ngài Torao nhờ tôi thôi.”

Torao là kỹ sư thuộc nhóm kiểm thử lỗi của Đế Chế Asuka.

Trước đây ông ta từng giúp đỡ khi họ giải quyết nhiệm vụ Đội Nhạc U Linh cùng Yanagi.

Nayuta không gặp lại ông ấy từ đó, nhưng hình như Torao vẫn thường xuyên liên lạc với Klever.

“Ngài Torao à?”

Nayuta hỏi.

“Ồn ấy muốn anh thử một nhà trọ mới sắp được thêm vào game sao?”

“Đại loại vậy. Một thành viên khá… cá biệt trong đội phát triển đã tự tay làm một khu giải trí trong VR cho vui. Ban đầu chỉ định dùng nội bộ, nhưng chất lượng lại tốt đến mức cả nhóm đang bàn xem có nên đưa vào game như một địa điểm bí mật chính thức không. Ngài Torao muốn tôi tranh thủ lúc rảnh vào trải nghiệm thử, rồi cho ông ấy ý kiến.”

Giọng Klever nghe có gì đó thiếu tự tin, điều mà Nayuta không thể không nhận ra.

“Nghe đâu có gì khó chịu đâu?”

Cô nói.

“Theo mô tả của anh thì giống như được hưởng phúc lợi hơn là đi làm mà.”

Được ở trong một nơi nghỉ dưỡng như nhà trọ suối nước nóng, nghe thế nào cũng dễ chịu.

Nhưng Klever chỉ cười gượng.

“Đúng là không tệ… Nhưng vấn đề là ông ấy nhờ tôi, và để vượt qua lớp bảo mật thì tôi buộc phải có mặt. Nói cách khác, nếu hai cô đi thì… tôi cũng phải đi cùng. Giờ cô hiểu vấn đề rồi chứ?”

Nayuta không thấy có gì đáng lo cả.

Koyomi thì vỗ nhẹ lên đầu cô, giọng đầy thương hại.

“Ôi Nayu ngây thơ quá… Ý anh ta là nếu xuất hiện ở nhà tắm với mỗi tay ôm một mỹ nhân, thì anh ta sẽ mất kiểm soát, từ hồ ly biến thành sói đấy.”

Klever thở dài nặng nề.

“Sai hoàn toàn. Tôi chỉ không muốn để ngài Torao có cớ nắm thóp tôi thôi. Tôi tưởng tượng ra cảnh ông ta cười đểu: ‘Ây da, Kurei, đi tắm suối nước nóng với nữ sinh trung học và một loli hợp pháp cơ à?’ Rồi không biết ông ta sẽ đòi tôi cái gì để làm ngơ nữa…”

“Ê, anh gọi ai là loli hợp pháp hả?”

Koyomi cười rất tươi.

Nhưng trong mắt thì toàn sát khí.

Nayuta nhăn mặt.

So với vẻ trêu chọc lạnh lùng thường ngày, bộ dạng lo xa mấy chuyện lặt vặt của Klever lại khiến cô thấy… hơi dễ thương.

“Có gì đâu. Dù sao thì đây cũng chỉ là game. Với lại, xét theo chỉ số hiện tại, tôi có làm gì được cô hay Koyomi đâu. Ngài Torao cũng biết rõ chuyện đó mà.”

Ngoài đời thì khác.

Nhưng trong game, sức chiến đấu của Nayuta vượt xa Klever.

So sánh mèo với chuột còn nhẹ, đúng hơn phải là hổ với thỏ.

Nếu anh ta dám manh động lúc cô ngủ, thì chỉ cần Nayuta trở mình một cái thôi cũng đủ khiến anh ta bất tỉnh.

Koyomi gật gù, tỏ vẻ hoàn toàn đồng ý.

“Ừ, với mấy chỉ số đó thì cùng lắm anh ta chỉ có thể lén nhìn tụi mình trong nhà tắm thôi. Chỉ số may mắn cao có làm người khác khó phát hiện hơn không nhỉ?”

Thám tử nhăn mặt nhìn cô.

“Không đời nào có chuyện đó. Và đừng có vu khống tôi. Tôi đã đủ khổ sở vì cái vẻ ngoài vốn chẳng đáng tin của mình rồi.”

“Ồ? Không đáng tin kiểu gì cơ?”

Koyomi hỏi.

Klever lập tức im bặt, nở một nụ cười lạnh tanh.

Sau một thoáng im lặng ngượng ngập, anh lảng sang chuyện khác.

“Dù sao thì, nếu hai cô muốn đi cùng, sáng thứ Bảy đến đây lúc 9 giờ. Dù chưa vào Tuần Lễ Vanf, nhưng tôi nói thật là mình sẽ phải làm việc xuyên kỳ nghỉ. Nếu không sắp xếp được thời gian, thì hai cô tự lo kế hoạch khác vậy.”

Rõ ràng anh không muốn trả lời câu hỏi của Koyomi.

Nayuta vốn tinh tế, liền tôn trọng ý đó.

“Thế nào, Koyomi? Dù không phải suối nước nóng thật, nhưng ít nhất mình không cần đặt chỗ. Hơn nữa, mình cũng sẽ ở đó…”

“Thiệt hả?! Nayu mà đi thì mình theo liền! Với lại, mình cũng tò mò muốn thử hàng trước khi nó được công bố chính thức!”

Nói cho cùng, bất chấp mọi lời than vãn, Koyomi chỉ cần có kế hoạch cho kỳ nghỉ là được, dù là gì đi nữa.

Thám tử phất tay, tỏ vẻ rộng lượng.

“Tốt lắm. Vậy hẹn gặp lại hai cô ở đây. À, còn một chuyện nữa… Tôi có thể báo cho mấy người quen của mình biết không? Dù sao thì cũng là tôi với hai cô gái trẻ… Tôi nghiêm túc là không muốn bị mang tiếng không đứng đắn.”

Nayuta cau mày.

“Anh thiếu tin tưởng tụi tôi đến vậy sao…? Koyomi chỉ đùa thôi. Còn tôi thì tuyệt đối không làm mấy chuyện vô nhân đạo như thế. Vả lại, anh đâu có hứng thú với mấy đứa con gái nhỏ như tụi tôi. Chuyện đó thì tôi tin anh.”

Koyomi lắc đầu nguầy nguậy.

“Nayu à… Cậu thật sự cần tỉnh táo hơn về… tài sản của bản thân. Mình không đứng về phía thám tử đâu, nhưng nói thật thì… Anh ta đã làm rất tốt trong việc kìm nén bản năng rồi đó.”

Klever đưa tay day mắt.

“Trước hết, tôi không kìm nén gì cả. Nhưng tôi đồng ý với nửa đầu câu nói kia. Cô đúng là hoàn toàn không ý thức được ngoại hình của mình.”

Nayuta suy nghĩ một chút.

“…Vậy mình nghĩ cậu nên dịu nét mặt hơn? Hay là học cách trang điểm?”

Rõ ràng ý họ là bảo cô bớt nguy hiểm đi và chú ý hơn đến hình ảnh bản thân.

Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao cả Koyomi lẫn thám tử đều ôm đầu.

“Cậu ấy không hiểu gì hết! Hoàn toàn không hiểu tụi mình đang nói cái gì!”

“…Koyomi, cô lo phần này đi. Tôi xong việc rồi, đăng xuất ngủ đây.”

Nói xong, Klever mở cửa sổ menu.

Ngay trước khi thân ảnh anh tan ra như sương,

Nayuta gọi với theo:

“À… chúc ngủ ngon. Vậy Koyomi, mình cũng nghỉ nhé?”

Koyomi gật đầu uể oải.

“…Ừ. Mai gặp. Ngủ ngon, Nayu.”

“Ngủ ngon.”

Cả hai mở menu và đăng xuất cùng lúc, theo gương thám tử.

—-

Trở lại phòng ngủ, Nayuta tháo AmuSphere ra, nhìn trân trân lên trần nhà tối om.

Một chuyến du lịch suối nước nóng trong thế giới ảo…

Ít nhất thì cũng khá hấp dẫn.

Nhưng nghĩ kỹ lại, vẫn thấy có gì đó không ổn.

Bản thân việc chơi game đã giống như một chuyến đi rồi.

Vậy thì chuyến “du lịch” này khác ở chỗ nào?

Sự kiện Bách Bát Quái Dị vẫn còn đang diễn ra…

Biết đâu nó lại nhuốm màu kinh dị thì sao…

Một nhà trọ bỏ hoang, hay túp lều xiêu vẹo đáng sợ gì đó…

Cô vừa háo hức, vừa bất an.

Nhưng nghĩ tới việc đi cùng Koyomi và Klever, cô cũng thấy yên tâm hơn đôi chút.

Nayuta đánh răng rồi chui lại vào chăn, đúng lúc điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ thám tử Klever.

Tôi quên nói một việc. Thứ Bảy nhất định phải đúng giờ. Cờ sự kiện sẽ không kích hoạt nếu tôi không có mặt ở ga Ueno trước 10 giờ. Không thể kéo người vào sau, nên cẩn thận nhé.

Ga Ueno…?

Nayuta ghi nhớ.

Hoành Đinh yakashi được xây dựng dựa trên Edo cổ.

Chi tiết thì khác xa thực tế, nhưng trong thành phố có rất nhiều cổng dịch chuyển dạng tàu điện, đặt tên theo địa danh thật nhưng biến tấu thành những cái tên ma mị.

Tuyến Yamanoke (Sơn Quái) thay cho Yamanote.

Tuyến Somu (Mộng Táng) thay cho Sobu.

Ueno cũng vậy, chỉ khác ở chỗ chữ “thượng” bị đổi thành chữ “đói”.

Khu vực này nằm ở rìa phía đông thành phố.

Cô thường theo Koyomi sang Akihabara, sào huyệt của yêu ma, nhưng Ueno thì lại khá xa lạ.

Do giới hạn tài nguyên phát triển, các khu như Shibuya mục nát, Ikebukuro tử khí, hay Shinjuku thần thánh được đầu tư nhiều hơn.

Còn Ueno thì chỉ là một góc bản đồ chưa hoàn thiện.

Có tin đồn nơi đó xuất hiện những con gấu đen trắng cực kỳ nguy hiểm.

Người chơi bình thường chẳng ai buồn ghé.

Không lẽ nhà trọ suối nước nóng là một phần của sự kiện ở Ueno…?

Nayuta đoán già đoán non về ý đồ của đội phát triển, rồi trả lời xác nhận.

Và thế là, chẳng mấy chốc, cuối tuần đã tới.

—-

9 giờ 30 sáng, thứ Bảy.

Hai cô gái đến văn phòng thám tử đúng giờ.

Sau đó, cả ba lên tàu điện tuyến Somu, chỉ rung nhẹ một cái là đã tới ga Ueno.

Quả nhiên, không một bóng người.

Sân ga nơi cổng dịch chuyển đưa họ ra hoàn toàn trống trải.

Phía trước chỉ là những cánh đồng tối om.

Trong Hoành Đinh Ayakashi lúc nào cũng là ban đêm.

Ngay cả buổi sáng, nơi đây vẫn không có mặt trời.

Mà ở vùng ngoại vi này, bóng tối lại càng dày đặc.

Koyomi chỉ về một bụi cây xa xa, mờ mờ dưới ánh trăng, rồi khoác tay Nayuta.

“Này Nayu, kia là Ao Bất Tử kìa!”

“…À, chỗ mà xác sống bò lên ấy hả.”

Cô vừa nói xong thì nhận ra cánh tay khoác mình bỗng siết chặt.

Nayuta lập tức hối hận vì cách dùng từ.

Thám tử quan sát xung quanh, rồi mở menu.

“Hình như khu này sẽ để trống cho tới khi sự kiện kết thúc. Nghe nói họ định dùng cho một trong Thất Bất Khả Tư Nghị, nhưng cụ thể là gì thì tôi cũng không rõ.”

“Nhà trọ suối nước nóng mình đến có liên quan không?”

Nayuta hỏi.

“Nếu không có vấn đề gì, họ sẽ công bố vào ngày đầu Tuần Lễ Vàng. Bọn mình chỉ là bước kiểm tra cuối cùng. Nói cách khác, ba đứa mình là beta tester bất đắc dĩ.”

Nếu họ phát hiện lỗi, khả năng cao là ngày ra mắt sẽ bị hoãn.

“Không phải lại như Đội Nhạc U Linh chứ…?”

Koyomi run run hỏi.

“Cái đó là trường hợp cực kỳ hiếm… À, tới rồi.”

Klever lấy ra một tượng mèo màu đen thu nhỏ.

Hình dáng y hệt pho tượng lớn trước văn phòng thám tử.

Anh đặt tượng xuống cuối sân ga, thực hiện nghi thức cúi-vỗ-cúi.

Ngay lập tức, một cầu thang dẫn xuống xuất hiện, không phát ra chút âm thanh nào.

“Wow…”

Koyomi vỗ tay.

“Đồ debug của dev à? Tôi dùng được không?”

“Không hẳn là debug. Chỉ là thiết bị bảo mật di động. Nó sẽ quét võng mạc, đối chiếu với thông tin người chơi. Nói cách khác, nếu người khác dùng thì sẽ không kích hoạt. Và cũng không thể mang vật phẩm, tiền hay kinh nghiệm ra ngoài. Khu tiền phát hành nào cũng thế.”

“Ra vậy nên đồng nghiệp anh không ai chịu đi cùng?”

“…Họ bảo không thèm phí thời gian cho mấy chỗ không có chiến lợi phẩm. Thật là thiển cận. Chơi game vốn dĩ đã là niềm vui rồi. Loot chỉ là sản phẩm phụ thôi.”

“Nghe từ người đã dồn toàn bộ điểm vào may mắn để tự phá trải nghiệm game của mình.”

Koyomi buông một câu chí mạng.

Klever im bặt.

Cầu thang phía dưới mang phong cách hiện đại:

Bê tông, gạch men.

“Cầu thang này… là lối ra ga tàu điện ngầm nhỉ?”

Nayuta hỏi.

Tay vịn kim loại, miếng chống trượt, gạch vàng cho người khiếm thị.

Hoàn toàn không hợp với bối cảnh Đế Chế Asuka.

Chính sự lệch tông đó lại khiến nơi này càng thêm rờn rợn.

“Đúng thật!”

Koyomi tròn mắt.

“Còn có cả sơ đồ ga nữa!”

Bảng ghi:

Kuro-Gane, Ga Ueno.

“Kuro-Gane… giống Koku-Tetsu nhỉ?”

“Ờ, thời trước tư nhân hóa. Khoan, đừng nói với mình đây là dungeon nha?!”

Dưới chân cầu thang là một khu rộng lớn như đài phun nước, tỏa ra nhiều nhánh đường.

Rõ ràng là một dungeon ngụy trang thành ga tàu.

Nhưng thám tử lại thản nhiên đi về phía thang máy.

“Đúng là dungeon. Nhưng chưa hoàn thiện nên không thể thám hiểm. Mình chỉ đi thẳng tới điểm đến thôi.”

“…Tạ ơn trời. Tôi sợ phải làm việc trước khi được ngâm suối nóng.”

Thở phào xong, Koyomi trông buồn cười đến mức buồn cười thật.

Còn Nayuta thì nghi ngờ.

“Thám tử… Anh từng tới đây rồi à?”

Thang máy bắt đầu đi xuống.

“Không hẳn. Tôi từng dùng ga này cho một việc khác. Nhà trọ suối nước nóng thì tôi cũng chưa tới. Ga này có nhiều sân ga, mỗi cái dẫn đến một nơi khác nhau. Sau này họ sẽ dùng nó làm trung tâm cho các Quái Dị chủ đề đường sắt. Hiện tại mở sớm để phát triển. Đến ngày đầu Tuần Lễ Vàng thì phần lớn sẽ đóng lại. Rồi từ từ mở thêm trong năm.”

Thang máy tiếp tục đi xuống.

Qua tầng hầm thứ 10, Koyomi cuối cùng cũng lên tiếng:

“Thám tử… Cái này không phải du lịch suối nước nóng đâu, mà là sự kiện kinh dị nữa đúng không…? Tôi ghe thấy ai đó thì thầm ‘cứu tôi’ lúc nãy…”

Nayuta cũng nghe thấy.

Nhưng cô coi đó chỉ là hiện tượng quái dị vô nghĩa, nên bỏ qua.

Nếu để tâm tới mọi thứ trong sự kiện này, thì chỉ tổ lãng phí thời gian.

Trong gương thang máy, cô còn thấy một người phụ nữ áo blouse trắng quay lưng lại.

Nhưng vì nghĩ cho Koyomi, cô không nói ra.

Cửa mở.

Trước mắt họ là một sân ga ngoài trời.

Bốn đường ray.

Hai bên là màn đêm.

Trên trần là bầu trời đầy sao.

Gió đêm ẩm mát lướt qua da.

“…Mình ở sâu dưới đất mà. Sao lại ở ngoài trời…?”

Koyomi lẩm bẩm.

“Chuyện thường thôi. May là mình tới kịp. Tôi đi mua ít trà với quýt ở quầy kia.”

“Khoan…”

Nayuta lên tiếng.

“Mình không qua cổng soát vé. Có bị thiếu bước nào không?”

Koyomi lập tức bùng nổ:

“Cậu lo cái đó thiệt hả Nayu?! Có bao nhiêu thứ đáng sợ kìa! Tay thò lên từ đường ray! Những vì sao đang chuyển động, rõ ràng là mắt quái vật! Con ma đang tựa lên vai cậu! Y tá không mặt trong thang máy! Tất cả đều sai trái!”

À, ra là cô ấy đã thấy hết.

Nayuta xoa đầu Koyomi, liếc nhìn hồn ma trên vai mình.

“Nhưng như thám tử nói rồi, mấy chuyện đó ở đây xảy ra suốt. Còn việc không có cổng soát vé… Là cố ý, hay dev quên làm? Hay là cổng nằm chỗ khác, do mình đi thang máy nên bỏ qua? Nếu đã là tester, thì mình nghĩ nên báo lại.”

Hoàn toàn có khả năng họ tập trung vào phần khác rồi quên hoàn thiện chi tiết này.

“Cậu đúng là học sinh gương mẫu chính hiệu!”

Koyomi kêu lên như chó con.

“Biết rồi mà vẫn thấy lạ! Bộ chỉ có mình sợ thôi hả?! Hai người đều kỳ cục! Ít nhất cũng hòa mình vào không khí rùng rợn đi chứ!”

Thám tử lặng lẽ ghi chép nhận xét của Nayuta vào sổ.

“Tôi sẽ nói với ngài Torao về mấy cái cổng xoay này. Giờ cô nhắc mới thấy đúng là thiếu thiếu cái gì đó thật. Việc đi qua một cánh cổng hay khung cửa giúp người ta có cảm giác rõ ràng là mình đã bước sang một không gian khác. Nếu ở đây có cổng xoay thì hợp lý hơn nhiều.”

“Còn anh nữa đó! Hoảng lên chút đi chứ, chết tiệt thật! Anh không thấy à, quầy này bán búp bê rơm với tóc người đấy! Nhân viên bán hàng là ma nơ canh, còn trong cái chai kia là… nội tạng nhét đầy kìa! Thế mà anh còn định mua quýt ở cái chỗ quái quỷ này sao?!”

Koyomi gào lên một tràng.

Trông cô như sắp kiệt sức đến ngất xỉu trước khi cả nhóm kịp tới nơi.

Nayuta không chịu nổi nữa, liền đặt hai tay lên vai Koyomi, giữ chặt lại.

“Bình tĩnh nào, Koyomi, nghe mình nói đây. Còn anh nữa, thám tử. Nếu anh không có thời gian ngồi ăn đàng hoàng thì mua quýt làm gì vậy? Chuyến tàu sắp tới… chắc cũng giống mấy cổng dịch chuyển khác thôi, đúng không?”

Klever nở một nụ cười rất “biết chuyện”.

“Thật ra… chúng ta sẽ ngồi trên tàu khoảng 2 tiếng.”

“Hả…? Hai tiếng…?”

Khóe má Koyomi giật giật.

Nayuta gần như không tin vào tai mình.

Không đời nào lại có một VRMMORPG bắt người chơi ngồi chờ trọn 2 tiếng, không làm gì cả, chỉ để tới nơi.

“Ờ… vậy trên tàu có đánh nhau không? Hay thám hiểm gì đó? Có sự kiện nào không…?”

Viên thám tử nhún vai đầy kịch tính.

“Nếu phải đoán thì… chắc là không. Nghe nói nhà thiết kế nhất quyết giữ quan điểm rằng: ‘đã gọi là di chuyển thì phải tốn thời gian’. Một phần thú vị của du lịch chính là quãng thời gian lê thê trên đường đi. Đó là lúc gia đình, bạn bè nói chuyện, tương tác với nhau. Họ cố tình ép người chơi vào một tình huống chậm rãi, trái ngược hoàn toàn với sự tiện lợi vốn có của VR. Cá nhân tôi thấy đây là một quan điểm… khá gây tranh cãi.”

Nayuta há hốc miệng.

“À… ừm, nghe thì cũng có lý. Nhưng tôi vẫn không tin nổi là nó được duyệt thật.”

Chắc chắn sẽ có rất nhiều người ghét kiểu thiết kế này, cho rằng đó là lãng phí thời gian.

Nhưng ngược lại, những ai tìm được ý nghĩa trong việc ‘đi đường dài’ có lẽ sẽ trân trọng nó.

Biểu cảm của Koyomi dịu hẳn ra.

“À… ra vậy. Lúc đầu nghe 2 tiếng mình cũng hoảng thật, nhưng nghĩ lại thì… đi du lịch ngoài đời cũng luôn mất thời gian di chuyển mà. Nếu trong lúc đó được thư giãn, nói chuyện với Nayu… thì có khi lại đúng gu mình luôn.”

Nayuta cũng chẳng phản đối việc ở lâu trên tàu, miễn là có Koyomi bên cạnh.

Klever vừa cười vừa xoay cây gậy chống, tay kia cầm túi lưới đựng quýt.

“Nghe nói thậm chí còn có thể tháo AmuSphere ra rồi đợi ngoài đời thật. Nhưng vì tôi phải gửi phản hồi trải nghiệm, nên dĩ nhiên tôi sẽ ở lại trên tàu.”

“Tôi thì ở lại với Nayu là được!”

“Tôi cũng chẳng có việc gì khác, nên ở cùng mọi người luôn.”

Nayuta gật đầu.

Đúng lúc đó, một đoàn tàu tiến vào sân ga.

Đó là tàu tốc hành mang phong cách retro thế kỷ 20.

Phần đầu tàu được tạo hình như một con quỷ một mắt cưỡi ngựa không đầu.

Klever lẩm bẩm.

“À… ra vậy.Chuyến tàu đêm từ Ueno…”

“Ơ? Anh nói gì thế? Giờ còn chưa tới 10 giờ sáng mà?”

Koyomi thắc mắc.

Nhưng Nayuta thì hiểu anh ta đang ám chỉ điều gì.

Con quỷ một mắt cưỡi ngựa không đầu.

Đó là Yakou, yêu quái “Dạ Hành” nổi tiếng ở Shikoku.

Có thể chỉ là một cú chơi chữ của nhà thiết kế.

Nhưng cũng có khả năng… chuyến đi này sẽ dính tới linh dị thật sự.

Qua cửa sổ tàu, có thể thấy những bóng dáng giống yêu quái ngồi bên trong.

Không con nào trông đặc biệt hung dữ hay nguy hiểm.

Ánh đèn cam ấm áp khiến bên trong còn có cảm giác dễ chịu hơn cả sân ga trống trải.

Bên trong toa tàu là ghế ngồi đối diện nhau, cửa sổ lớn, bàn nhỏ tiện dụng.

Tất cả đều làm bằng gỗ bóng loáng, vừa cổ điển vừa sang trọng ngoài mong đợi.

“…Bất ngờ thật đấy. Quá bất ngờ luôn. Một con tàu hạng sang đúng nghĩa!”

Koyomi reo lên, mắt sáng rực, chạy vội về phía tàu.

Cô nhìn thấy một gia đình keukegen lông xù đang vẫy tay trong cửa sổ, liền phấn khích vẫy lại.

Với vẻ ngoài đó, chẳng ai nghĩ cô lại lớn tuổi hơn Nayuta.

Ngay cả Klever cũng bị ấn tượng.

Anh thừa nhận bản thân chưa từng tận mắt thấy đoàn tàu này.

“Quả là tráng lệ. Rất đáng nể. Có vẻ họ tập trung tối đa vào sự thoải mái bên trong, vì chúng ta sẽ bị ‘nhốt’ ở đây 2 tiếng. Điều đó cũng cho thấy… có lẽ phần chính phía sau đáng để chờ đợi.”

“Tôi thì không lạc quan như anh đâu… Nhưng phải công nhận là tàu đẹp thật. Giờ mới có cảm giác đang đi du lịch.”

Chuyện khách sạn thì phải tới nơi mới biết được.

Ít nhất, tâm trạng của Koyomi đã tốt lên thấy rõ.

Cô đang đứng ở cửa lên tàu, vẫy tay lia lịa.

“Nayu! Nayu! Mau lên! Bên trong đẹp lắm! Có cả toa ăn uống nữa đó!”

Nayuta đã quá quen với những cú “quay xe cảm xúc” của Koyomi.

Dù vậy, lần này cô vẫn hơi ngượng.

Một ý nghĩ chợt lóe lên, Nayuta ghé sát tai Klever thì thầm.

“Sao tôi có cảm giác như… anh với tôi là vợ chồng, còn Koyomi là con gái mình vậy?”

Vai Klever giật thót.

“Mọi hoạt động trong đợt test này đều bị ghi lại. Họ có thể xem log đấy. Tôi xin cô… đừng nói mấy câu không cần thiết, và cũng đừng trêu chọc tôi.”

…À.

Không biết đùa à?

“Tôi không trêu mà. Chỉ là… anh nhìn kìa. Cậu ấy giống hệt trẻ con lần đầu đi xa nhà. Còn mình thì đứng từ xa nhìn theo, trông chẳng khác nào—”

Koyomi đã nhảy phóc lên tàu, đang ôm ôm ấp ấp gia đình keukegen theo kiểu giao tiếp không lời cực kỳ kỳ quặc.

Không cười lấy một cái, Klever lẩm bẩm.

“Ít nhất… ta có thể là anh em, chăm sóc cho cô em gái nhỏ hơn được không?”

“Ồ? Anh hợp vai em gái à?”

“Không. Chính cô Koyomi mới là người ảnh hưởng xấu đến cô.”

Nayuta quyết định thôi không chọc nữa, rồi theo Koyomi lên tàu.

Người soát vé, một con quỷ một mắt tên Yakou nhấc mũ cúi chào cô rất lễ độ.

Sự kiện Bách Bát Quái Dị nổi tiếng vì NPC có tương tác tự nhiên hơn hẳn các game khác.

Không phải do AI vượt trội gì.

Mà vì phần lớn NPC… là yêu quái, vốn không nói chuyện bằng lời.

Những sinh vật không mang hình người mà không thể trò chuyện nghe chừng lại hợp lý một cách kỳ lạ.

Nếu AI có phản ứng hơi quái đản, thì người ta chỉ nghĩ:

“À, chắc là hành vi khó hiểu đặc trưng của yêu quái thôi.”

Nói cách khác, cách giải quyết vấn đề hội thoại NPC gượng gạo ở đây là… cho họ khỏi nói luôn.

Một nước đi thiên tài trong thiết kế game.

Nếu không thể hoàn hảo, thì hãy biến sự không hoàn hảo thành điểm mạnh.

Cả nhóm tìm chỗ ngồi trống và chờ tàu khởi hành.

Khi sự kiện chính thức mở, những người chơi khác hẳn cũng sẽ lên cùng toa này.

Có lẽ sẽ có những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, giống như lần Nayuta gặp Koyomi ở Quán Trà Bakeneko.

Nghĩ theo cách đó, quãng thời gian di chuyển dài này rõ ràng có ích.

Ít nhất, Nayuta rất vui vì được ở bên hai người này thêm lâu một chút.

“Ê! Nayu! Xe oboroguruma bán đồ ăn kìa! Đi mua kem thôi!”

Chiếc xe ma quái lăn từ toa bên cạnh sang, bán đặc sản địa phương, cơm hộp, trà xanh, bánh kẹo và đủ loại kem.

Koyomi lao vào chọn lựa đầy hào hứng.

Nayuta thì nhìn sang Klever đối diện.

“Phải công nhận là họ đầu tư cực kỳ kỹ. Mức độ chi tiết này… đúng là rợn người.”

Klever nhún vai, vừa bóc vỏ quả quýt.

“Tôi không rõ đây là nhà thiết kế đầy nhiệt huyết… hay một kẻ ghen tị, u uất nào đó. Có lẽ họ quá thèm được đi nghỉ mát, nên trút hết áp lực vào sản phẩm. Mà tôi cũng nghi là trong team có ít nhất một người cuồng tàu hỏa.”

Nghe cũng hợp lý.

Con tàu bắt đầu lăn bánh.

Bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ sáng đến mức có thể thấy rõ cả những đám mây mỏng.

Họ đi qua đồi xanh, thung lũng sâu, hồ nước yên bình.

Hai tiếng trôi qua êm đềm, dễ chịu, và nhanh đến bất ngờ.

—-

Họ xuống tàu tại một ga quê vắng vẻ, rồi đi bộ chừng 10 phút theo con đường dốc dưới ánh trăng, trước khi tới nơi được gọi là “lữ quán suối nước nóng”.

Phản ứng đầu tiên của cả ba là… đứng sững lại, nhìn chằm chằm.

Họ đã tưởng tượng đủ khả năng.

Một căn nhà mái rơm cổ kính.

Một ryokan gỗ trang nghiêm.

Thậm chí là một biệt thự kiểu Tây.

Nhưng không cái nào trong số đó giống với thứ đang hiện ra trước mắt.

“Đây… đúng chỗ không vậy?”

Koyomi ngập ngừng.

“…Chắc… là đúng…”

Nayuta cũng chẳng chắc hơn.

Klever ngẩng đầu nhìn công trình, rồi nói gọn lỏn.

“Ừ. Nhưng tôi không nghĩ nên gọi đây là ryokan suối nước nóng. Gọi là… resort khách sạn thì đúng hơn. Ngài orao lại chơi tôi rồi.”

Rõ ràng là ông ta cố tình giấu thông tin.

“Lữ quán” trước mặt họ là một tòa nhà cao tầng song tháp, phải hơn 70 tầng, cao gần 300m.

Hai tháp nối với nhau trên đỉnh, tạo thành hình một cổng torii khổng lồ.

Hai tòa nhà cỡ Landmark Tower Yokohama, ghép lại thành cổng torii, mọc giữa núi rừng hoang vắng.

Phản ứng hợp lý duy nhất là nghi ngờ… đây là ảo thuật biến hình của hồ ly.

Cái kết quen thuộc đã hiện ra trong đầu:

Sáng dậy ngoài trời, nằm dưới đống lá.

Nayuta choáng đến mức phải cúi mặt xuống đất, không dám nhìn lên quá lâu.

Tầng một và hai là phần đế của công trình.

Chính giữa là lối vào, với hàng dài cửa xoay dẫn vào sảnh.

Hai bên treo những chiếc đèn lồng giấy khổng lồ, đỏ rực, giống hệt ở cổng Kaminarimon Asakusa.

Tất cả đều in cùng một chữ Hán:

Shouki.

“Chữ đó… nghĩa là gì vậy?”

Đôi mắt híp của Klever nheo lại.

“‘Shou’ là mời gọi. ‘Ki’ là quỷ. Hiểu nôm na thì… nơi này cũng chào đón yêu quái, oni và những thứ tương tự. Nhưng hôm nay… khách trọ chắc chỉ có mỗi chúng ta.”

Quả thật, xung quanh không một bóng người.

Vì là đợt test nên chuyện này hợp lý.

Nhưng đứng trước một khách sạn khổng lồ hoàn toàn trống rỗng… cảm giác như đang mơ.

Ít nhất, nó đã đập tan kỳ vọng cliché kiểu phế tích hoang tàn hay dinh thự ma ám.

Dù bị bất ngờ theo cách không ngờ tới, nhưng cho đến giờ… mọi thứ đều rất “đáng tiền”.

“Vậy… vào làm thủ tục nhé?”

“Ừ… ừ… Trời ơi… mình chưa từng ở chỗ như thế này… Không biết có được chọn phòng không nhỉ? Trang phục của tụi mình… có ổn không?”

Koyomi lo lắng thật sự, không hề đùa.

Ngay cả Nayuta cũng thấy hơi áp lực.

Chỉ có Klever là bình thản bước qua cửa xoay, dẫn đầu.

Bên trong, sự xa hoa không hề kém bên ngoài.

Thảm đỏ trải khắp sàn.

Sofa và bàn thấp được bố trí tinh tế.

Mọi thứ đều toát lên vẻ sang trọng.

Trần nhà thông lên tận tầng ba.

Bốn chiếc đèn chùm khổng lồ treo trên cao, mỗi chiếc mô phỏng một trong Tứ Tượng:

Chu Tước, Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ.

Ngay chính giữa sảnh là một pho tượng mèo kích thước người thật, làm bằng vàng ròng.

“…À, đúng rồi. Dấu hiệu rõ ràng cho thấy cùng một team thiết kế đây mà.”

Nayuta lẩm bẩm.

“Họ nhét nó vào đây như thể không chịu nổi việc có chỗ trống vậy. Mà con mèo thần này là sao nữa? Dễ thương thì có dễ thương, nhưng tôi cứ thấy là lạ…”

Koyomi thêm vào.

Klever nói nhỏ.

“Hình như họ đang lên kế hoạch cho một mini-event hè, gọi là ‘Miêu Đại Phật Tuần Lễ Lũ’. Kiểu đi tìm tượng Phật mèo khắp game để nhận thưởng. Chắc dạng sưu tập con dấu.”

Nayuta thở dài.

“Công ty này rốt cuộc ám ảnh mèo tới mức nào vậy? Hay là sở thích cá nhân của ông trưởng nhóm?”

“Ừ, tôi cũng không phủ nhận đâu. Nhưng lý do đằng sau chuyện này… khá buồn và cũng khá tàn nhẫn.”

Dù xung quanh không có lấy một bóng người, anh vẫn hạ thấp giọng.

“Đội phát triển thật sự muốn có một linh vật để gắn với sự kiện kéo dài cả năm này. Vì chủ đề là kinh dị, nên họ cần một nhân vật dễ thương để cân bằng bầu không khí. Nhưng nếu trình lên cấp trên thì nó sẽ trở thành ‘linh vật chính thức’, kéo theo cả một mớ rắc rối: đề cử, bỏ phiếu, chọn lựa.

Trong khi đó, họ đã phải chạy deadline ngày đêm cho sự kiện, không có thời gian chờ một hội đồng quyết định xong. Chưa kể các vấn đề về bản quyền hay hình ảnh nhân vật cũng đủ làm chậm tiến độ. Lúc nào cũng sẽ có sếp và mấy người thích than phiền hỏi kiểu: ‘Dùng linh vật chính thức theo cách này có ổn không?’ Mà còn tùy gu của đám người đi bỏ phiếu nữa, lỡ chọn ra một linh vật còn tệ hơn là không có thì coi như công cốc.”

Cả hai cô gái đều hiểu anh đang muốn nói gì.

“…Nên họ tự bịa ra một linh vật tiện lợi, không báo cho cấp trên?”

Viên thám tử gật đầu.

“Nếu đặt cho nó một cái tên đàng hoàng, thế nào cấp trên cũng phát hiện. Vì vậy họ chỉ gọi nó là… mèo thường. Lẽ ra có thể là chó hay cáo, nhưng nói đến truyện ma Nhật Bản thì mèo yêu quái là ‘hàng kinh điển’. Nếu nó nổi tiếng, họ có thể hợp thức hóa thành linh vật sau. Còn nếu không, thì cứ xem nó như một chi tiết nền tiện tay cài vào. Chuyện này trong ngành phát triển game xảy ra suốt.”

Xét đến thành công của Quán Trà Bakeneko ở Hoành Đinh Ayakashi, rõ ràng canh bạc này đã thắng.

Koyomi kéo tay áo Nayuta, giọng như trẻ con.

“Này, Nayu… mình ghét phải cắt ngang mấy cuộc nói chuyện phức tạp kiểu này, nhưng… nơi này lạ lắm. Kiểu như… chẳng có ai ở đây cả.”

Không chỉ không có khách.

Mà ngay cả nhân viên cũng không thấy đâu.

Những cơ sở kiểu này bình thường luôn có NPC do AI điều khiển để tiếp xúc với người chơi.

Đôi khi có cả người chơi thật vận hành cửa tiệm riêng hay lò rèn, nhưng ở môi trường tiền phát hành thế này thì điều đó gần như không thể.

Klever nhìn quanh.

“Lạ thật… Khách thì không nói, nhưng nhân viên thì đáng lẽ phải có. Tôi còn được giao nhiệm vụ kiểm tra cả chức năng vận hành nữa… Nhưng tôi không cảm nhận được ai cả. Quầy lễ tân trống trơn.”

Không có lấy một người để làm thủ tục nhận phòng.

“Có lẽ vẫn đang trong giai đoạn chỉnh sửa phút chót,” Nayuta đoán.

“Có thể. Nhưng thế này thì chẳng có cảm giác đi nghỉ suối nước nóng chút nào. Ít nhất thì… chúng ta cũng có thể tự đi dạo cho đỡ chán.”

Anh vừa nói vừa liếc nhìn tấm bản đồ khách sạn treo trên tường.

Số lượng tiện ích… nhiều đến choáng váng.

Vì là thế giới ảo nên họ có thể sao chép phòng ốc dễ dàng, nhưng khách sạn này được thiết kế đúng nghĩa một khu nghỉ dưỡng:

Suối nước nóng, hồ bơi, khu game arcade, phòng bi a, sân tennis, mini golf, rạp chiếu phim, nhà hát hòa nhạc, thậm chí còn có cả nhà chiếu sao.

Về mặt hệ thống, phần lớn đều tái sử dụng từ các cơ sở tương tự trong thành phố, nên có lẽ không quá vất vả để dựng lên.

Nhưng khi tất cả tập trung lại một chỗ như thế này, hiệu ứng tạo ra quả thực choáng ngợp.

Dù vậy, vì không thấy một nhân viên nào, họ vẫn không chắc… rốt cuộc có được phép ở đây hay không.

Nayuta bước tới quầy lễ tân.

Trên mặt bàn chỉ có một tờ giấy duy nhất.

“Xin cứ tự do sử dụng các tiện ích.”

Nét chữ viết bằng cọ, đơn giản và dứt khoát.

Cô chỉ vào đó, gọi hai người kia lại.

“Thám tử, Koyomi, ở đây ghi là tụi mình muốn dùng gì cũng được.”

“Thiệt hả?!”

Koyomi tròn mắt.

“Nhưng… với cái khách sạn to thế này… b-bắt đầu từ đâu bây giờ…?”

Klever nhìn bản đồ rồi bật cười.

“Là khách sạn ảo mà. Đừng lo. Hoặc cũng có thể… họ muốn xem phản ứng của người chơi khi không được cung cấp thông tin trước.”

“Vậy là… tụi mình làm chuột bạch hả…? Nghe không thích chút nào.”

Dù là tester thì sớm muộn gì log hoạt động của họ cũng bị phân tích, nhưng… vẫn muốn được giải thích rõ ràng hơn.

Klever bước về phía thang máy của một trong hai tháp.

“Nếu được dùng tự do, thì ta chọn phòng luôn. Tất cả đều trống. Hai cô có thể lên xem phòng tổng thống trên tầng cao nhất. Tôi ở phòng kế bên hay đâu đó gần đó là được.”

Koyomi giơ cả hai tay lên.

“Quyết định vậy đi! Đã tới đây rồi thì chơi lớn luôn! Lên đỉnh luôn nhé? Tận nóc!”

Cô lao tới kéo tay Nayuta, trở lại đúng nhịp năng lượng quen thuộc.

Nhưng khi băng qua sảnh trống trải, Nayuta lại cảm thấy một luồng bất an mới trào lên.

Khách sạn này rất đẹp, thiết kế cũng tinh tế…

Nhưng…

Cô không biết cụ thể là sai ở đâu.

Chỉ biết là có gì đó không ổn.

Cảm giác giống như đang nhìn một trò “tìm điểm khác biệt” mà đáp án cứ lẩn tránh.

Cô liên tục liếc nhìn xung quanh.

Khu bán đồ lưu niệm đặc biệt.

Không người.

Phòng triển lãm tranh ukiyo-e vẽ ma quỷ và yêu quái.

Không người.

Quầy bar dài, sang trọng.

Cũng không người.

…Khoan đã?

Cô nhìn lại lần nữa.

Sàn phía sau quầy bar cao hơn khu khách ngồi vài bậc.

Nếu bartender đứng đó, thì sẽ… cao vượt hẳn khách.

Và không chỉ chỗ này.

Trong sảnh còn có vài khu vực khác cũng có sự chênh lệch độ cao sàn kỳ quái như vậy.

Nhưng dù đã nhận ra nguồn gốc của cảm giác lạ lẫm, Nayuta vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của nó.

Để đề phòng, cô chụp lại bản đồ trên tường.

Klever chợt nhớ ra điều gì đó.

“À, ảnh chụp trong đợt test có thể xem lại, nhưng sẽ biến mất ngay khi ta rời khỏi đây. Chỉ là dữ liệu tạm thời, bị xóa giống như vật phẩm, tiền và kinh nghiệm. Cũng không gửi kèm tin nhắn ra ngoài được. Coi như một biện pháp chống rò rỉ thông tin.”

“À, ra vậy. Ảnh của anh cũng thế à?”

Anh gật đầu.

“Phần lớn là vậy. Chỉ trừ ảnh đính kèm báo lỗi gửi trực tiếp cho đội phát triển. Dù sao thì… chúng cũng không được giữ lại.”

Koyomi chớp mắt, cười gian.

“Vậy tức là nếu anh ghi là ‘báo lỗi’, anh có thể gửi ảnh kiểu: ‘Nhìn mấy cô gái tuổi teen dễ thương mà tôi đang đi nghỉ suối nước nóng cùng này!’ để khoe à?”

“…Nếu ‘báo lỗi’ được hiểu là lỗi phán đoán dẫn đến sự sụp đổ của uy tín và sự nghiệp của tôi, thì đúng. Cô có trái tim con người không vậy?”

Sự khinh bỉ của anh… hơi quá sức chịu đựng.

Họ bước vào thang máy kính.

Bên dưới, khu rừng đêm dần lùi xa khi họ lên cao.

Khác hẳn khung cảnh ở ga Ueno, nơi này không có lấy một bóng ma hay yêu tinh nào.

Điều đó… lại khiến Nayuta càng thấy bất an.

—-

Nayuta và Koyomi ngâm mình trong bồn tắm ngoài trời rộng cỡ cả một hồ bơi, ngước nhìn bầu trời sao rực rỡ phía trên.

Những dải mây mỏng vắt ngang dòng ngân hà, thỉnh thoảng bị xé toạc bởi một vệt sao băng.

Ánh sao sáng đến mức tạo cảm giác như đang ở trong một bức ảnh phơi sáng dài.

Sao phản chiếu trên mặt nước trong veo khiến cả vũ trụ xung quanh dường như chỉ toàn là ánh sáng.

“…Điên thật… Nhà chiếu sao chắc phải ghen tị chết mất…”

Koyomi lẩm bẩm, như đang mơ.

Nayuta uể oải đáp.

“Không đời nào thấy được cảnh này ngoài đời thật. Mà nếu có… chắc phải tốn cả trăm nghìn yên một đêm.”

“Chuẩn luôn… Mình tưởng sẽ là kiểu ryokan cổ trong núi. Ai ngờ lại là thế này…”

“Có một bồn khác đúng kiểu đó. Một lữ quán cũ ở xa khách sạn, đi bộ khoảng 10 phút. Mình thấy nó ở rìa bản đồ.”

“Cái gì cơ…? Không thể nào là người ta làm cái này chỉ cho vui rồi không định phát hành đâu nhỉ? Mấy thứ thế này không phải làm lúc rảnh rỗi được…”

Phòng tổng thống trên đỉnh khách sạn hình cổng torii có một bồn tắm ngoài trời khổng lồ trên mái.

Tầm nhìn 360 độ không bị che khuất.

Dãy núi xa xa chỉ lướt ngang tầm mắt, không hề cản trở bầu trời.

Koyomi duỗi tay chân gầy gò, thở dài như tan chảy.

“Hnyaaa… thiên đường đây rồi… Da có đẹp hơn không thì không biết vì là VR, nhưng cảm giác thư giãn thì xịn thật… Giờ chỉ thiếu một NPC khỉ hay chuột lang nước tắm chung thôi.”

“…Cậu muốn tắm chung với tụi nó á? Giữa thiên nhiên thì còn được, chứ trên nóc cao ốc thì… Với lại, đây đâu phải suối nước nóng thật, chỉ là spa siêu to thôi.”

Koyomi phồng má.

“Vấn đề của cậu là ở chỗ đó đấy, Nayu. Cậu cứ than phải mặc đồ bơi, nên mới thấy giống hồ bơi! Nếu cậu khỏa thân, thì đây đã là suối nước nóng sang chảnh rồi!”

“Ừm… nghe cũng có lý…”

Nayuta đang mặc bikini trắng.

Dù chỉ là game, cảm giác chân thực đến mức cô không dám khỏa thân.

Bộ đồ này là phần thưởng khá thường từ một nhiệm vụ sớm, nhưng thiết kế đơn giản mà lại khá táo bạo.

Ngoài đời cô sẽ không bao giờ mặc thế này.

Nhưng không còn lựa chọn nào khác, và dù sao cũng hơn là không mặc gì.

Koyomi thì hoàn toàn xấu hổ khi phải khỏa thân.

Nayuta quyết định không bình luận.

Dù sao thì… avatar của Koyomi trông trẻ hơn, nhỏ nhắn và “kín đáo” hơn bản thân ngoài đời.

Thân hình nhỏ gọn rất có lợi cho ninja, dễ luồn lách như mèo.

Xét về mặt thực dụng, không chút mỡ thừa nào cũng là ưu điểm.

Thật ra, Nayuta có chút ghen tị.

Dù chen chúc trên tàu thì bất tiện, nhưng Koyomi trông đáng yêu, và chắc chắn sẽ trẻ lâu hơn tuổi thật.

Koyomi bơi tới, ánh mắt sắc bén.

“Nayu… Cậu vừa nghĩ gì đó không đứng đắn về mình phải không? Về thân hình ấy?”

Phải cẩn thận.

Không biết lúc nào cậu ấy lại ‘bắt sóng’ được.

“Không hề… Mình chỉ nghĩ là nếu biết trước cảnh đẹp thế này, cậu đã có thể mặc đồ bơi, rồi gọi thám tử lên tắm cùng.”

Dĩ nhiên, nếu vậy thì Nayuta đã không mặc bikini, mà sẽ mặc đồ bình thường và chỉ ngâm chân.

Nhân vật được nhắc tới đang ở khu bên cạnh, với lý do “kiểm tra các tiện ích khách sạn”, hiện giờ không biết đang lang thang đâu.

Koyomi nhìn chằm chằm Nayuta.

“…Hay là mình tưởng tượng thôi, nhưng… Cậu mềm mỏng với anh ta quá rồi. Không phải kiểu yêu đương… Mà giống như bị mua chuộc ấy. Anh ta cho cậu cái gì rồi?”

Nayuta tránh ánh mắt đó.

Cô từng nhận vài thứ, siro lá phong Canada thật, và một ít loot hiếm trong game.

Nhưng không phải vì mấy thứ đó.

Lý do lớn nhất là sự quen thuộc.

Cô nhận ra anh không phải người xấu.

Và quan trọng hơn, anh là bạn của người anh trai đã khuất của cô.

Rất hiếm khi gặp một người xa lạ cùng chia sẻ nỗi mất mát giống hệt mình.

Nhưng đó… chưa phải là tất cả.

Koyomi nhìn chằm chằm, còn Nayuta thì tiếp tục nhìn lên bầu trời sao.

Sau một hồi im lặng, giọng Koyomi run run.

“…Anh ta… đang giúp cậu ôn thi, đúng không?”

Cô vừa là ninja, vừa như nhà ngoại cảm vậy.

Nhận ra khoảnh khắc Nayuta giật mình, Koyomi lập tức nắm lấy.

“Sao cơ?!

“Cậu học giỏi mà! Loại học sinh chuẩn bị kỹ càng luôn đó! Cần gia sư làm gì chứ?!”

Không thể chối được nữa.

Nayuta cười gượng.

“Mình chỉ hơn trung bình một chút thôi, chứ không đủ giỏi để khỏi học. Tiếng Anh với toán của mình không xuất sắc… Còn anh ấy thường xuyên làm hướng dẫn cho khách nước ngoài, gần như trình phiên dịch. Kỹ năng nghe thì sách vở không dạy hết được… Mà anh ấy lại dạy khá dễ hiểu…”

Koyomi quẫy nước loạn xạ.

“Không công bằng! Quá gian lận rồi! Học riêng với cậu như thế là đặc quyền đó! Con cáo tinh đó nghĩ mình là ai mà dám đi trước một bước?! Sao cậu không chọn mình trước chứ—?! Ừm… chắc là mình hiểu rồi… Ừ, nếu là mình thì chắc cậu cũng chẳng muốn học cùng đâu…”

Cô lẩm bẩm, sự phẫn nộ ban đầu dần nguội xuống.

Koyomi giao tiếp rất giỏi, nhưng tiếng Anh của cô lại không tốt lắm.

Một khi không còn cử chỉ tay hay biểu cảm gương mặt hỗ trợ, vốn từ vựng của cô gần như không đủ để trò chuyện trôi chảy với người nước ngoài.

Cô xị mặt ra.

Nayuta mỉm cười gượng gạo, đưa tay xoa đầu cô.

“Dù sao thì… vì vậy nên cho đến khi thi xong, mình vẫn phải nhờ thám tử giúp đỡ đủ thứ. Mình không có tiền học thêm, lại muốn xin học bổng tốt, nên anh ấy còn cho mình lời khuyên về cuộc sống nữa. Xin lỗi vì đã không nói cho cậu biết.”

Nói xong, Nayuta cúi đầu xin lỗi.

Koyomi phồng má lên một cách khoa trương rồi gật đầu.

“Ừm… đúng là giai đoạn quan trọng với cậu thật… nên mình cũng hiểu mà… nhưng… nhưng mà… chết tiệt thật! Thám tử đúng là gian lận! Một mình hưởng hết vui vẻ!”

Rõ ràng là cô chẳng có lý do chính đáng nào để nổi giận kiểu này.

“Nghe này, chẳng có vui vẻ gì hết… chỉ là học thêm thôi—”

Bất chợt, hai tay Koyomi vươn tới, bóp trúng ngực Nayuta qua lớp áo tắm.

Nayuta giật bắn người vì cú chạm bất ngờ.

9674a3bc-950c-42a6-9439-d91710b0155d.jpg

“Nhưng mà ấy! Anh ta được nhìn gần thế này này! Dù có mặc đồ hay không! Trải nghiệm kiểu này vô giá luôn đó, biết không—”

“…Koyomi, mình đánh cậu được không? Bằng kỹ năng,” Nayuta nói, nở nụ cười đầy nguy hiểm.

Cô nợ Koyomi rất nhiều, thậm chí gần đây còn từng òa khóc trước mặt cô ấy và được an ủi… nhưng chuyện này thì đã vượt quá giới hạn.

Koyomi tái mặt ngay.

“Ơ… khoan, khoan đã… Nếu cậu định đánh mình thì trước đó cho mình… trời ơi, cái này điên thật… Là thật hả? À không, VR mà, đương nhiên là giả… nhưng dù vậy thì… quá dữ… Không thể tin là tụi mình cùng loài luôn đó…”

Giọng cô lúc này không còn là ham muốn hay tò mò, mà là kinh hoàng thuần túy.

“…Mình lớn tuổi hơn mà lại là đứa phẳng… Khác biệt nằm ở đâu vậy…? Cảm giác khối lượng này đúng là vượt chuẩn… vậy mà eo cậu lại thon thế… Rốt cuộc là sao…? Cậu dùng cheat à…? Hay nạp tiền vi mô? Trả tiền là được thế này sao…?”

“Koyomi, bình tĩnh lại đi. Không có gì cao siêu đâu. Chỉ là dữ liệu số thôi. Não cậu tự tạo ảo giác đó.”

Tình huống quá buồn cười đến mức Nayuta cũng chẳng giận nổi.

Người phụ nữ trưởng thành, đi làm đàng hoàng, đang run rẩy.

“B-biết rồi… mình biết mà… nhưng mà… Nayu ngoài đời chắc cũng gần như vậy…"

“Dù thế thì cũng chỉ là mỡ với cơ thôi. Có gì ghê gớm đến mức đó đâu. Bình tĩnh lại đi.”

Nayuta lùi lại, giơ tay lên phòng thủ.

Koyomi bỗng ngẩng mặt nhìn lên bầu trời đầy sao, như vừa giác ngộ điều gì đó.

“……Sao trời…… đẹp quá…”

Nayuta hoàn toàn không biết phải đáp thế nào.

Rõ ràng Koyomi đang chọn cách trốn chạy thực tại.

Cô đành dịu giọng an ủi:

“Ừm… nghe này… nói vậy hơi kỳ vì người bị xâm phạm ranh giới là mình, nhưng mà… cậu đừng buồn. Cậu không cần mấy thứ cồng kềnh này để xinh đẹp đâu. Cậu vốn đã rất cuốn hút rồi. Tự tin lên chút đi.”

Đó là lời thật lòng, không phải an ủi giả tạo.

Koyomi lập tức nhào tới ôm chầm lấy Nayuta.

“N-Nayuuuu! Oaah! Cậu dễ thương quá! Con bé này dễ thương quá đi!”

Nayuta đang vỗ về Koyomi đang khóc nức nở đầy đáng ngờ ngay trên ngực mình, thì chợt cảm nhận được một cảm giác lạ gần đó.

Ở rìa suối nước nóng, sát mặt nước, dưới bầu trời sao, cạnh bậc thang dẫn xuống tầng dưới, có thứ gì đó vừa động đậy trong bóng tối.

…Cái gì vậy?

Chuyển động quá nhỏ, hoàn toàn có thể coi là hoa mắt.

Nhưng có điều gì đó khiến cô không thể bỏ qua, một cảm giác quen thuộc đến khó chịu.

Ít nhất thì không phải Klever.

Với sự thận trọng của anh ta, không đời nào ngu ngốc đến mức lén nhìn trộm trong tình huống này.

Có ai đó… không, có thứ gì đó ở đó.

Thay vì la hét, Nayuta giả vờ không nhận ra, lặng lẽ suy nghĩ.

Cảm giác kia đã biến mất, chẳng còn gì ở đó nữa.

Bình thường Koyomi cũng sẽ nhận ra, nhưng hiện tại toàn bộ sự chú ý của cô ấy đều dồn vào Nayuta.

Khó có thể là biến thái nhìn trộm.

Thứ hiện lên trong đầu Nayuta là… một sự kiện rùng rợn.

Một khách sạn sang trọng trống rỗng, bản thân nó đã là bối cảnh phim kinh dị rồi…

Nếu có chuyện gì xảy ra, thì lúc này chính là thời điểm lý tưởng, khi họ thả lỏng và mất cảnh giác.

Sự kiện là một phần của game.

Nhưng Nayuta hoàn toàn không muốn kỳ nghỉ yên bình của mình bị phá hỏng bởi mấy trò kinh dị vớ vẩn.

Dù vậy, vẫn chưa thể kết luận có gì nguy hiểm.

Cô đứng dậy khỏi làn nước.

“Koyomi, mình xuống dưới lấy đồ uống. Một lát quay lại.”

“Ơ! Lấy cho mình đồ có ga nhé!”

Koyomi reo lên, té nước vui vẻ.

Trông cô hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường.

Nayuta đi xuống cầu thang từ suối lộ thiên, thẳng vào phòng suite hoàng gia.

Căn phòng hai tầng với trần cao vòm.

Dù rộng, việc lấy đồ uống rồi quay lại cũng không mất quá 3 phút.

Phòng khách lớn, phòng ngủ, rạp chiếu phim tại gia, thậm chí cả quầy bar.

Sang trọng đến mức khiến cô thấy hơi lạc lõng, nhưng đúng là một trải nghiệm hoàn toàn mới.

Hình như trong tủ lạnh có chai cider…

Cô vẫn mặc đồ bơi, đi về phía bếp ở góc phòng khách.

Nếu có kẻ xâm nhập, lúc này hắn có thể vác rìu lao ra từ bóng tối, cô nghĩ vậy.

Nhưng căn phòng tĩnh lặng, không một bóng người.

…Hay là mình tự hù mình thôi…?

Một thông báo tin nhắn phá tan sự yên tĩnh.

Cô mở cửa sổ hệ thống, là báo cáo từ thám tử.

“Không có ai trong khách sạn. Tôi đã xác nhận với ngài Torao, và NPC nhân viên Al chắc chắn đã được cài đặt và đang hoạt động. Nếu tình trạng này không nằm trong thiết kế ban đầu, rất có thể đã xảy ra lỗi ngoài dự kiến. Đội dev cũng sẽ tới kiểm tra. Dù sao thì cũng hãy cẩn thận.”

Một tin nhắn khá… gở.

Nayuta cau mày.

Phải cảnh báo Koyomi mới được…

Có chuẩn bị tinh thần hay không tạo ra khác biệt rất lớn.

Cô đóng tin nhắn, và ngay lúc đó nhận ra có gì đó không ổn.

Trên chiếc bàn sát cửa sổ… nhiều đồ hơn lúc trước.

“…Bộ trà… và bánh?”

Một khay bánh trang trí hình cây tùng, đầy ắp bánh nhỏ và wagashi truyền thống, đủ màu sắc, tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật.

Chắc chắn vài phút trước chúng không hề tồn tại.

Bên cạnh còn có ấm trà và ba bộ tách đĩa, rõ ràng là trà chiều cho ba người.

Không ai biết ai đã mang chúng tới.

Cái cảm giác mình nhận ra ở suối… chính là kẻ đã mang mấy thứ này đến sao?

“Koyomi! Xuống đây mau!”

Tiếng nước bắn lên phía trên, rồi Koyomi quấn khăn tắm chạy xuống.

“Gì vậy Nayu? Có chuyện gì à?”

“Nhìn mấy cái bánh này đi. Từ lúc nào mà—”

Cô dừng lại khi thấy mắt Koyomi sáng rực.

“Wow! Đẹp quá! Dễ thương quá! Nhiều nữa! Ăn được không? Là đồ ăn cho tụi mình à? Tuyệt quá!”

Dù vốn từ trẻ con, cách Koyomi thể hiện cảm xúc thẳng thắn luôn rất đáng yêu.

Nhưng Nayuta vẫn không yên tâm.

“Cậu nghĩ là room service à…? Mình đâu có gọi, mà ai mang vào được chứ…”

“Trời ơi, Nayu, đây là game mà!”

Koyomi cười ha hả.

“Đồ miễn phí thì tự nhiên xuất hiện thôi, có gì lạ đâu.”

Nếu không phải vì khách sạn trống rỗng và tin nhắn từ Klever, Nayuta cũng đã chẳng nghĩ ngợi nhiều.

Koyomi không chần chừ, nhét bánh vào miệng.

“Ngon ghê! Ngon lắm! Nhưng chắc vẫn chưa bằng Quán Trà Bakeneko. Nè, Nayu, a—”

Cô nhét thẳng bánh vào miệng Nayuta.

“Mmm— Khoan, Koyomi… mình vừa nhận tin từ thám tử. Để mình chuyển cho cậu xem.”

“Hả? Tin gì vậy?”

Koyomi đọc xong, sắc mặt thay đổi hẳn, rồi đổ rầm lên người Nayuta, ôm chặt lấy cô, run bần bật.

“…Nayu… tối nay ngủ chung được không? Mình nhỏ người, không chiếm chỗ đâu… làm ơn… làm ơn mà…”

“…Có gì đáng sợ vậy chứ? Playtest thì có lỗi là chuyện bình thường. Phải test, tìm lỗi rồi vá trước khi mở cho người chơi chứ.”

Nhất là với Bách Bát Quái Dị, vốn nổi tiếng là thiếu nhân sự QA, lỗi xuất hiện sau khi phát hành là chuyện như cơm bữa.

Nếu nghiêm trọng đến mức như Đội Nhạc U Linh, thì có khi họ còn phải gỡ cả nội dung đang mở cho người chơi để vá lỗi.

Nhưng những điều chỉnh nhỏ không cần thông báo, hay các đợt bảo trì ngắn lẻ tẻ, thì ngày nào cũng xảy ra.

Koyomi bám chặt lấy Nayuta, run rẩy vì sợ.

“Nhưng… nhưng đáng sợ mà! Nghĩ xem, AI đã được nạp vào game rồi mà lại biến mất! Biết đâu họ bị kẻ giết người tấn công, hay biến thành zombie… hoặc bị bắt cóc sang thế giới khác! Có khi toàn bộ nhân viên khách sạn bị ‘cuỗm’ đi đâu đó rồi!”

“Cậu… cậu sợ vì cái đó à…?”

Nayuta thực sự bị choáng vì trí tưởng tượng đi quá xa của Koyomi.

“Ừm… mình rất khâm phục óc sáng tạo phong phú của cậu, nhưng mình nghĩ khả năng cao đây chỉ là lỗi lập trình nào đó thôi.”

Không thể gạt bỏ nguyên nhân hợp lý nhất.

Nhưng có một chi tiết khiến Nayuta không thể làm ngơ.

…AI đã được nạp rồi, mà lại biến mất?

Khả năng này trước giờ cô chưa từng nghĩ đến.

Chủ đề trí tuệ nhân tạo vượt tầm kiểm soát từng chỉ là đề tài phim khoa học viễn tưởng 1, 2 thập kỷ trước, nhưng với tốc độ phát triển công nghệ hiện nay, nó đã dần trở thành một mối lo có thật.

Tất nhiên đây không phải là “AI nổi loạn”, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng AI gặp trục trặc khiến NPC phản ứng bất thường.

“Để chắc chắn thì tụi mình gặp thám tử đi, nghe thêm chi tiết cho rõ. Có ba bộ trà, mình cứ vừa uống trà vừa nói chuyện.”

Nayuta gửi lời mời Klever, rồi ngồi xuống bàn.

Chưa đầy 1 phút sau, đã có tiếng gõ cửa.

“Có ở trong đó không, Nayuta? Tôi vừa quay lại từ tòa tháp bên kia. Đang nghĩ là tụi mình nên bàn xem bước tiếp theo…”

“À, vâng! Mời vào—”

Nayuta giật mình vì anh đến quá nhanh, vội chạy ra mở cửa.

“…Nayu! Đừng—”

Koyomi kêu lên, nhưng đã muộn.

Cánh cửa bật mở.

Trước mặt cô là vị thám tử mang gương mặt hồ ly, nụ cười điềm tĩnh quen thuộc vẫn treo trên môi.

Nhưng vừa nhìn thấy Nayuta, nụ cười ấy lập tức đông cứng lại.

Anh xoay người quay lưng đi một cách vô cùng trơn tru.

“Thám tử? Mời vào đi. Tụi mình chuẩn bị uống trà rồi.”

“…Nayuta. Bình tĩnh, và nghe tôi nói kỹ đây. Trước hết, đóng cửa lại.”

“Hả? Sao anh—”

Klever hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

“Hãy kiểm tra lại trang phục của mình. Mở menu, đổi trang bị, rồi hãy mở cửa lại. Tôi sẽ đứng yên ở đây cho đến khi cô làm xong toàn bộ.”

Lúc này, Nayuta mới sực hiểu ra.

Sau lưng cô, Koyomi đã che kín mắt.

Bộ bikini trắng Nayuta đang mặc, nói thẳng ra, thuộc loại mà xã hội sẽ gắn mác là “quá phản cảm”.

Đó hoàn toàn không phải trang phục cô sẵn sàng mặc trước mặt người khác giới.

Mức độ hở thậm chí còn hơn cả đồ lót.

Cô chậm rãi đóng cửa lại, mở menu và làm theo lời anh.

Bộ bikini phát ra ánh sáng nhàn nhạt rồi biến thành bộ pháp phục nữ tu chiến binh quen thuộc.

Vài giây im lặng trôi qua.

Nayuta mở cửa lần nữa.

“………Mời vào.”

“…Cảm ơn.”

Việc anh không nói thêm gì, ngược lại, còn khiến cô càng xấu hổ hơn.

Koyomi cũng đã đổi lại trang phục ninja.

Cô vừa lặng lẽ nhét bánh vào miệng, vừa lẩm bẩm:

“Chỉ số may mắn của thám tử đúng là không đùa được… Đây chính là cái gọi là ‘tỷ lệ phát hiện cảnh đẹp hiếm có’ à…”

“Tôi chắc đó chỉ là lời mỉa mai, nhưng nói cho rõ thì chuyện vừa rồi hoàn toàn không liên quan gì đến chỉ số nhân vật của tôi,” Klever đáp khô khốc.

Cảm thấy mình đã gây cho anh quá nhiều tổn thương tinh thần, Nayuta cúi đầu xin lỗi.

“Tôi xin lỗi vì đã khiến anh rơi vào tình huống khó xử như vậy… n-nhưng đó chỉ là đồ bơi thôi. Thiết kế thì… hơi không phù hợp độ tuổi, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác…”

Cô ngạc nhiên khi nhận ra mình đang bối rối hơn bình thường.

Klever lắc đầu.

“Không, là lỗi của tôi. Lẽ ra tôi nên cho cô thêm thời gian. Với lại, chuyện tôi muốn bàn vẫn là tin nhắn kia. Hai người có nhận thấy điều gì lạ chưa?”

Chưa kịp để Nayuta trả lời, Koyomi đã chen vào:

“Ừm… cũng không có gì nhiều đâu! Chỉ là mấy cái bánh với bộ trà này tự dưng xuất hiện trên bàn lúc tụi tôi không để ý thôi.”

“…Cái đó thì đúng là kỳ lạ,” Klever nheo mắt, nhận tách trà đen từ tay Nayuta.

“Hả? Bình thường mà. Trong game mấy chuyện kiểu này xảy ra hoài—”

Koyomi nói vậy, nhưng giọng đã không còn chắc chắn.

“Ngài Torao nói với tôi rằng toàn bộ dịch vụ trong khách sạn đều do AI phụ trách. Họ không phải ma, nên lẽ ra chúng ta phải nhìn thấy họ. Có thể là lỗi hiển thị đồ họa? Dữ liệu môi trường không tải đầy đủ chăng…”

Nayuta lắc đầu.

“Anh nhớ mảnh giấy ở quầy lễ tân không? Nếu chỉ là lỗi khiến nhân viên vô hình, thì vẫn phải có ‘ai đó’ đứng ở quầy chứ. Đâu cần để lại mảnh giấy đó.”

“Đúng vậy,” Klever gãi đầu.

“Chính vì thế tôi mới bối rối. Nhưng hệ thống AI vẫn hoạt động bình thường, không hề ghi nhận log lỗi.”

Không hợp lý.

Rõ ràng là có vấn đề.

“Vậy tức là… không phải cố ý để khách sạn trống không, mà hệ thống cũng không coi đó là lỗi. Nghĩa là sao?”

“Có thể nói là có lỗi, vì đang xảy ra điều ngoài dự kiến. Nhưng hệ thống không nhận ra đó là lỗi, tức là nó cho rằng tình trạng hiện tại phù hợp với lập trình. Hơn nữa, tối qua chúng ta vẫn thấy gia tộc Keukegen, nhạc trưởng và Oboroguruma hoạt động bình thường trên tàu đêm. Nếu AI tổng thể có vấn đề, thì không thể chỉ riêng khách sạn này gặp chuyện.”

Anh thở dài.

“Hôm nay là thứ Bảy, đa phần nhân viên nghỉ. Khách sạn còn chưa mở cửa chính thức, nên chắc chẳng có ai vá gấp đâu. Xem ra kỳ nghỉ suối nước nóng đặc biệt của chúng ta đã biến thành thứ gì đó… kỳ quặc hơn rồi. Tôi nợ nhài Torao, nên sẽ điều tra cho ra nhẽ. Còn hai người? Đăng xuất cũng được, hoặc cứ ở lại tận hưởng. Dù sao đây cũng là cơ hội hiếm, lúc mở cửa chắc sẽ đông nghịt.”

Nayuta không cần suy nghĩ.

“Tôi sẽ giúp điều tra. Với chỉ số hiện tại, nếu có kẻ địch thì anh chẳng tự vệ nổi đâu. Còn cậu thì sao, Koyomi?”

“Tất nhiên là mình đi cùng! Với lại mình không thể để cậu ở riêng với anh ta trong khách sạn được! Xét theo… luật bảo vệ vị thành niên!”

Klever đưa tay ra.

“Rất cảm kích. Tôi biết thế nào cô cũng nói vậy mà.”

“Tôi biết mình nhát ma, nhưng anh thì nhát toàn diện luôn đấy, thám tử. Theo nghĩa pháp lý, chứ không phải kinh dị.”

Anh gật đầu nghiêm túc.

“Khi còn làm cảnh sát, tôi đã thấy rất nhiều vụ vu cáo sai sự thật. Luật pháp không chỉ xét cái trông có vẻ khả nghi, mà trong các vụ cáo buộc xâm hại sai, chính những thứ ‘trông có vẻ’ ấy lại đáng sợ hơn bất kỳ câu chuyện ma nào.”

Nayuta sững sờ.

“Tôi đã nghĩ anh tin tôi rồi chứ. Tôi không bao giờ làm chuyện như vậy.”

“Dù không có ý, xã hội vẫn nhìn những tình huống này theo cách rất khắc nghiệt. Nhất là khi cô chưa đủ 18. Cô giống như một quả bom có ngòi nổ giấu kín.”

Koyomi lại thấy điều đó rất hợp lý.

“Ừ… sau màn đồ bơi vừa rồi thì cũng khó mà hiểu theo hướng khác.”

Hai ánh mắt thương hại đổ dồn về phía Nayuta.

“…Cách hai người nói về mình còn tàn nhẫn hơn nhiều,” cô than thở.

“Nhưng quay lại vấn đề chính, điều tra thế nào bây giờ? Ngoài việc đi lòng vòng khắp khách sạn, tôi không nghĩ ra cách nào khác.”

“Vậy là đủ rồi. Nhân viên dev cuối tuần không làm việc, nên mình chỉ thu thập thông tin giúp họ. Việc tìm nguyên nhân và sửa lỗi vẫn là của họ. Thực ra, tôi cũng có thể tự làm chuyện này…”

Nhưng chính sự áy náy ấy lại khiến Nayuta càng muốn cùng anh điều tra.

“Tôi cũng tò mò. Lúc nãy tôi cảm thấy có thứ gì đó. Không giống kẻ nhìn trộm. Khi tụi tôi tắm trên mái, tôi thấy có cái gì đó chuyển động gần cầu thang. Xuống kiểm tra thì thấy bánh và trà xuất hiện. Nếu có chuyện gì đó thật, tôi muốn biết là gì.”

Hoàn toàn là vì tò mò. Không có lý do nào khác.

Koyomi đang nhét bánh thì cứng người.

“…Khoan. Cậu chưa nói chuyện đó…”

“Xin lỗi. Mình sợ nói ra cậu sẽ hoảng.”

“Nayuuu! Sao cậu có thể làm vậy chứ! Mình còn đang bơi trên đó, chẳng biết gì hết! Bỏ mình lại một mình!”

Lại một lần nữa, Koyomi bám lấy Nayuta.

Klever trầm ngâm.

“Cô có nhớ thêm chi tiết gì không? Kích thước chẳng hạn?”

“Không rõ. Không quá lớn. Có thể là trẻ con hay người lớn. Chỉ là một bóng đen lướt qua cầu thang. Có thể tôi tưởng tượng.”

“Ừm… vậy uống trà xong, ta đi tham quan một vòng. Biết đâu sẽ phát hiện gì đó.”

“Tôi không muốn đi… nhưng cũng không dám ở lại một mình…”

Koyomi lầm bầm.

“Nếu có gì xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện thôi. Chủ động vẫn tốt hơn là ngồi chờ,” Nayuta xoa đầu cô, nhận lại một cái gật đầu miễn cưỡng.

Sau buổi trà ngắn ngủi, cả ba rời phòng suite.

Hành lang nối hai tòa tháp khách sạn hình cổng torii mở ra, một bên là phòng khách, bên kia là đài quan sát với bệ nhảy bungee.

Không có nhân viên thì không dùng được, mà dù có, nhảy từ tầng 70 giữa đêm cũng là một kiểu kinh dị khác.

“Chắc mấy chỗ đó cũng cần nhân viên nhỉ?”

Nayuta hỏi.

“Ừ,” Klever gật đầu.

“Còn có cả xe đồ ăn. Xúc xích, gà xiên, bánh cá…”

“Anh nhìn kỹ lại đi,” Koyomi nói.

“Là xúc xích Franken, quạ xiên, và bánh cá chép chứ không phải cá tráp.”

Nhận xét đó khiến Klever cũng phải ngạc nhiên.

“Giống trò tìm điểm khác biệt thật… Không biết bên trong có bị biến đổi luôn không.”

“Tôi muốn thử lắm, nhưng không có ai ở đây mới thấy AI phục vụ quan trọng thế nào. Dùng máy bán hàng tự động thì được, nhưng xe đồ ăn mà không có người đứng bán thì thiếu hẳn không khí.”

Koyomi gật đầu lia lịa.

“AI đời mới nói chuyện tự nhiên như nhân viên cửa hàng tiện lợi luôn. Thân thiện, không cáu gắt.”

“Khi lượng thông tin ngày càng tích lũy, hệ thống sẽ tự tinh chỉnh và hoàn thiện. Một số dạng tự học vẫn có thể cho ra kết quả kỳ quặc, nhưng những mô hình tập trung vào tương tác với khách hàng thì bị ràng buộc bởi các tham số hành vi rất chặt chẽ, nên dễ kiểm soát hơn nhiều. Chưa kể, ta có thể sao chép vô hạn một “nhân viên” với cùng chất lượng, không cần tốn chi phí nhân sự, lúc nào cũng ở trạng thái tốt nhất, không mệt mỏi, không tâm trạng, không xin nghỉ. Xét về hiệu suất chi phí thì đúng là… giấc mơ của chủ nghĩa tư bản.”

Nayuta tiếp lời:

“Đó là còn trong điều kiện hệ thống không gặp sự cố thôi. Chứ rơi vào mấy tình huống như hôm nay thì việc truy nguyên nguyên nhân thật sự rất khó.”

“Chuẩn,” Klever cười nhẹ.

“Nhìn chung, kỹ sư AI thường chia thành hai trường phái. Một bên muốn tạo ra trí tuệ cơ khí để cải thiện đời sống con người, như xe tự lái hay tự động hóa công nghiệp. Bên còn lại thì muốn tái tạo trí tuệ con người bằng máy móc, dạy máy hiểu cảm xúc, mô phỏng hội thoại tự nhiên, tạo ra thứ gì đó giống ‘nhân tính’. Trường phái này nguy hiểm hơn nhiều. Nếu họ thành công ở mức cao, xã hội sẽ phải tranh luận xem có nên công nhận quyền con người cho AI hay không. Nếu từ chối, AI có thể tự đòi quyền và quay sang thù địch với loài người. Mà ngay cả khi ta chấp nhận, chưa chắc chúng đã không tìm cách thống trị lại con người. Đây là mô típ kinh điển của khoa học viễn tưởng cũ… và giờ thì nó đang dần trở thành một vấn đề rất thực.”

Koyomi đơ mặt ra.

“Thám tử… mình nói tiếng Nhật lại được không? Anh vừa chuyển sang… N’Djamena à?”

“Tôi không nói N’Djamena,” Klever đáp tỉnh bơ.

“Đó là tên một thành phố, không phải ngôn ngữ. Nhưng nghiêm túc mà nói, đây là chuyện chúng ta nên suy nghĩ. Nếu tôi là AI, tôi sẽ che giấu mối nguy mình mang theo, chỉ phô ra mặt hữu ích. Dần dần thâm nhập vào hệ thống quân sự, hạ tầng trọng yếu. Đến khi thế giới không còn vận hành nổi nếu thiếu AI, tôi mới ra tay. Và khác với con người, AI có thời gian gần như vô hạn. Chờ đợi không gây tổn hại gì cho chúng cả.”

Nói xong, Klever nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Thế nào? Đáng sợ hơn truyện ma chứ?”

Mắt Koyomi mở to, trống rỗng như búp bê.

Cô nghiêng đầu.

“…Tôi không hiểu gì hết.”

Thế là xong.

Riêng Nayuta thì lại chú ý đến khả năng dẫn dắt câu chuyện của Klever.

Nội dung lập luận của anh với cô chẳng có gì mới, chỉ là những bàn luận khá phổ thông về trí tuệ nhân tạo, được kể theo kiểu nửa huyền bí nửa triết lý.

Nhưng cách anh liên tục khiến Koyomi mất thế chủ động, rồi lại làm cô bối rối theo những hướng mới, đã vô tình giúp cô phân tâm và bớt sợ hãi.

Ban nãy còn hoảng đến cứng người, giờ Koyomi đã bước đi cạnh họ với tâm trạng gần như bình thường.

Mặt cô có hơi đờ ra, nhưng rõ ràng không còn sợ nữa.

…Anh ấy bắt đầu quen với việc “xử lý” Koyomi rồi.

Mới chưa đầy 1 tháng kể từ khi họ gặp Klever, nhưng quãng thời gian thường xuyên lui tới văn phòng thám tử đã khiến cả ba khá thân thuộc với nhau.

Họ đi ngang qua đài quan sát, rồi sang tòa tháp còn lại.

Phía dưới chủ yếu là phòng nghỉ cho khách, nhưng theo bản đồ họ chụp lúc trước thì còn có cả phòng hòa nhạc và khu karaoke.

Vừa đi, Nayuta vừa xem bản đồ, rồi chợt nhận ra điều gì đó bất thường.

“Thám tử, tòa nhà này được thiết kế theo hình cổng torii đúng không?”

“Đúng. Chúng ta đang ở phần trên cùng.”

“Nhưng torii thì có một thanh ngang trên cùng, rồi bên dưới còn một thanh nữa mà?”

Cô chỉ ra.

Klever bật cười, một nụ cười… có sức hút.

“Thanh trên cùng gọi là kasagi, đặt lên shimagi. Thanh ngang phía dưới là nuki. Phòng suite hoàng gia nằm ở phần shimagi, còn suối nước nóng trên mái là kasagi. Nhưng đúng là… trên bản đồ không hề có nuki.”

Bên ngoài khách sạn rõ ràng mang hình torii.

Thế nhưng trên sơ đồ nội thất, hoàn toàn không có khu vực tương ứng với thanh ngang dưới.

“Xét vị trí thì nó phải ở đâu đó thấp hơn chúng ta khoảng 10 tầng… Anh không thấy tò mò sao?”

Klever vỗ tay nhẹ.

“Quan sát rất tốt. Đúng là nơi lý tưởng để giấu một căn phòng bí mật. Đi xuống đó điều tra thôi.”

“Phòng bí mật… bẫy… cổng dịch chuyển… chupacabra…,” Koyomi lẩm bẩm, báo hiệu một cơn hoảng mới.

Nayuta ghé sát thì thầm:

“Chupacabra không liên quan. Nếu bị giấu đi, khả năng cao là phòng kho báu thì hơn…”

“Đi thôi! Đi ngay!”

Nayuta thầm nghĩ giá mà mình có thể học được một chút sự đơn giản, thẳng thắn ấy của Koyomi.

Cô cũng không nhắc rằng họ chẳng thể mang bất cứ thứ gì ra khỏi đợt thử nghiệm này.

Cả ba vào thang máy, bấm tầng 53.

Khách sạn có tổng cộng 70 tầng, và theo hình torii thì phần nuki phải nằm đâu đó từ tầng 45 đến 60.

Tầng 53 nằm đúng giữa, và khu từ 53 đến 56 lại là không gian vận động.

Ở đó có những công trình giải trí khá cầu kỳ:

Cầu trượt nhiều tầng, tường leo núi… Với những thứ như vậy, việc giấu lối đi bí mật là quá dễ.

Vừa hồi hộp vừa háo hức, thang máy đưa họ đến nơi chỉ trong chớp mắt.

—-

Không gian thể thao xuất hiện giữa khách sạn vừa hợp lý… vừa gây sốc.

Ba tầng được thiết kế dạng thông tầng, trung tâm là một cầu trượt xoắn ốc khổng lồ tận dụng toàn bộ chiều cao.

Xung quanh là zipline, khu leo núi, đường vượt chướng ngại kiểu ninja.

Thậm chí còn có khu vui chơi trẻ em với xà đơn và trampoline.

Một gia đình hoàn toàn có thể chơi cả ngày chỉ ở đây.

Phong cách trang trí mang đậm màu sắc Nhật Bản.

Cầu trượt trông như máng tre thả mì somen mùa hè.

Lối lên đỉnh là một tháp 5 tầng kiểu chùa.

Tường leo núi mô phỏng tường thành, dây zipline thì như tơ nhện.

Công bằng mà nói, đây là kiểu “Nhật Bản hóa” hơi quá tay, thứ mà người nước ngoài hay lầm tưởng là phong cách Nhật thật.

Nhưng nó lại khớp đáng ngạc nhiên với mỹ thuật của Hoành Đinh Ayakashi.

Nayuta bị choáng ngợp, đi vòng quanh quan sát.

“W-wow… mình phải lục soát chỗ này hả? Tức là leo lên leo xuống tìm khắp nơi?”

Koyomi hỏi, không giấu được vẻ phấn khích.

Nayuta để ý ánh mắt cô, rồi giao việc ngay.

“Koyomi, cậu trượt cầu trượt giúp mình nhé? Biết đâu có công tắc gì đó. Mình sẽ kiểm tra bên này.”

“Rõ rồi, sếp! Xuống ngay đây!”

Như mũi tên bắn khỏi dây, hay một chú cún con lao vào đường đua, Koyomi phóng thẳng về phía cầu trượt.

Trong lúc hai người còn lại tìm kiếm, Klever khẽ hỏi:

“Cô quản được cô bé đó giỏi thật…”

“Vì đây là game. Tôi muốn cậu ấy vui. Với lại… tôi nợ Koyomi rất nhiều.”

Nayuta nắm lấy một mấu đá trên tường leo núi, có lẽ gọi là “điểm bám”.

Cô chưa từng leo núi ngoài đời, và cũng chẳng hứng thú lắm, nhưng phía trên có một chỗ nghỉ trông khá khả nghi.

“…Anh thấy chỗ kia có đáng ngờ không?”

Cô hỏi.

“Có. Nhưng nói thật thì gần như mọi thứ ở đây đều đáng ngờ.”

Chuẩn bị tinh thần cho một cuộc điều tra dài hơi, Nayuta bám tay vào điểm đầu tiên.

“Tôi leo lên đó xem. Chỉ số của anh thì khó leo, nên cứ kiểm tra dưới đất nhé.”

Chỉ số nhân vật ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng vận động.

Việc Klever dồn toàn bộ điểm vào may mắn khiến bức tường này gần như bất khả thi với anh.

“Được. Cô cẩn th—”

“Á!”

Tay Nayuta trượt ra giữa chừng.

Hóa ra đây không chỉ là tường leo núi.

Vì người chơi không thể bị thương, nhà thiết kế đã thêm bẫy để tăng độ kịch tính.

Điểm bám cô vừa nắm sẽ mềm ra và trơn đi sau một thời gian.

Nayuta rơi ngửa xuống, nhưng không chạm đất.

Hai cánh tay vươn ra, đỡ lấy cô giữa không trung.

“…Một sai lầm khá hiếm với cô đấy.”

“…Tôi cũng vừa nghĩ vậy.”

Anh đang bế cô theo kiểu “công chúa”, một tay đỡ lưng, tay kia đỡ chân.

Klever nở nụ cười nửa trêu chọc.

“Cô có bị thương không… à mà quên, đây là game.”

“…Tôi xin lỗi. Cảm ơn—”

“Yahoooo!”

Koyomi lao ra khỏi cuối cầu trượt với tiếng hét đầy phấn khích.

Klever cảm nhận nguy hiểm, lập tức đông cứng.

Cô đứng thẳng dậy, nở nụ cười đầy sát khí.

“Ồ~? Trong lúc tôi không để ý đã xảy ra chuyện gì thế này, hả thám tử?”

“Đây là… thiên tai!”

Anh lắp bắp.

Nayuta giơ tay ngăn lại, tự giải thích:

“Mình leo tường rồi trượt tay. Anh ấy đỡ mình lại. Đừng nghĩ lung tung.”

Koyomi lao tới, chỉ thẳng tay:

“Nayu, đừng bênh anh ta! Anh ta đang sờ vào ngực của cậu đó!”

ce174c15-c3d9-491d-b40a-20d401c382e3.jpg

“Không có. Với lại, sau vụ cậu sờ bừa trong thì lời buộc tội này không có trọng lượng đâu.”

Koyomi đứng sững.

Một bên là tiếp xúc ngoài ý muốn, bên kia là cố tình.

Khác nhau một trời một vực.

Nhận ra mình thua rồi, cô lập tức đổi chủ đề:

“Th-thôi, chuyện đó để hôm khác! Nhưng Nayu, mình tìm được cửa bí mật trên kia rồi!”

Nayuta giật mình.

“Gì? Nhanh vậy? Nhưng hướng đó đâu phải nuki…”

“Trong tường giấu lối đi là chuyện thường. Đi xem đi!”

Koyomi đắc ý, kéo tay Nayuta và Klever về phía tháp 5 tầng.

Từ ngoài nhìn như tháp riêng, nhưng thực ra nửa sau chìm vào tường.

Chỉ là mặt tiền trang trí, nhưng chất liệu rất thật, không hề rẻ tiền.

“Ở đây! Nhưng mình sợ quá nên chưa dám vào!”

Cô chỉ vào một băng ghế gỗ cạnh cầu thang.

Nhìn kỹ mới thấy bên dưới có một tấm ván gập mở ra được.

Ba người chui qua khe hẹp vừa đủ cho một người lớn, rồi sang phía bên kia.

Bên trong là một căn phòng nhỏ trải chiếu tatami.

TV cổ có núm vặn.

Tủ thấp ngang hông.

Bàn trang điểm phủ vải đỏ.

Bàn trà tròn thấp, xung quanh là đệm ngồi.

Mọi thứ đều toát lên không khí phòng khách thời Showa giữa thế kỷ XX.

Nayuta, người vào đầu tiên, sững sờ.

Koyomi và Klever theo sau cũng không giấu được kinh ngạc.

“…Đây là đâu vậy? Có người sống ở đây à?”

“Cảm giác rất ‘có người ở’… Hm? TV này là trạm giám sát sao?”

Klever bật TV.

Màn hình chia làm 4 ô, hiển thị các khu vực trong không gian vận động.

Xoay kênh:

Sảnh, suối nước nóng trên mái, nhà chiếu sao, nhà hàng toàn cảnh…

Một ý nghĩ lóe lên.

Khi màn hình chiếu khu arcade, anh thò đầu ra ngoài cửa phòng bí mật.

“…À, tôi đoán đúng rồi. Cài đặt trên TV này điều khiển điểm dịch chuyển. Cô tự thử xem,” Klever nói.

Nayuta làm theo.

Khi xoay núm kênh, khung cảnh trên màn hình không còn là đỉnh cầu trượt tháp chùa nữa, mà chuyển sang một dãy máy game thùng và máy gắp thú.

“Vậy đây là… cổng dịch chuyển sao? Căn phòng này giống như trung tâm đường tắt nhỉ? Nhưng nếu thế thì… sao nó lại có cảm giác như có người sống ở đây?”

Nayuta lẩm bẩm.

Đột nhiên, Koyomi chộp lấy tay cô.

“N-Nayu! Mình vừa thấy cái gì đó bên kia!”

Ánh mắt cô dán chặt vào cánh cửa trượt phía sau đang hé mở.

Klever lập tức kéo cửa ra hết cỡ.

Không có ai cả.

Chỉ là một hành lang ốp gỗ, đèn trần là một bóng trần trụi, và đâu đó vang lên tiếng bước chân nhỏ lạch bạch chạy xa dần.

“Đuổi theo thôi!”

Rõ ràng vừa có thứ gì đó ở đây.

“Aaaa! Khoan đã, Nayu!”

“Cô đi trước đi. Tôi bọc hậu,” Klever nói.

Anh không nhanh bằng hai cô gái, và với tư cách một thám tử, anh hiểu rằng để người chậm nhất lên trước chỉ khiến mục tiêu tẩu thoát.

Nayuta vén tay áo, lao đi như chim sẻ bổ nhào.

Hai bên hành lang là những căn phòng nhỏ giống hệt căn họ vừa rời đi, ngăn cách bằng cửa trượt.

Các góc rẽ xuất hiện liên tục, tường chắn mất tầm nhìn, nhưng tiếng bước chân kia không hề xa.

Chưa đầy 1 phút, Nayuta và Koyomi đã tới cuối hành lang.

Một bên là dãy khoảng 20 cửa trượt. Có một cánh vừa đóng sập lại.

Kẻ bỏ chạy đã chui vào giữa hai cánh cửa, vào căn phòng phía sau.

Từ đó vọng ra tiếng sột soạt của… rất nhiều thứ đang cử động.

Koyomi run rẩy, ôm chặt eo Nayuta.

“…N-Nayu… mình có nhất thiết phải vào không? Nhỡ là bẫy thì sao…”

“Dù có là bẫy, thám tử cũng không thể viết báo cáo nếu chưa xác nhận. Và quan trọng hơn…”

Nayuta khẽ nói, “…mình tò mò.”

Cẩn thận nhưng không chần chừ, cô kéo cửa trượt ra.

Từ bóng tối bên trong, vô số con mắt sáng loáng đồng loạt quay về phía cô.

“Ééé!”

Koyomi nghẹn thở.

Nayuta cũng sững người trong khoảnh khắc.

Nhưng khi ánh sáng lan ra, phản ứng của cô từ cảnh giác chuyển sang… bối rối.

Đó là một bầy sinh vật nhỏ, thấp, lông đen tuyền.

Tay chân ngắn và mập, đầu thì to một cách mất cân đối.

Tỷ lệ đầu, thân gần như 50-50 khiến chúng trông giống hệt những con mèo nhồi bông bị vẽ biếm họa.

Cả căn phòng tatami rộng lớn chật kín những “cục bông” ấy.

Chúng tụ thành từng nhóm, mỗi nhóm đang làm một việc khác nhau.

Nỗi sợ của Koyomi tan biến.

Tay cô thả lỏng khi nhìn thấy đám sinh vật… đáng yêu đến khó hiểu.

“…Khoan đã. Chúng đang làm gì vậy?”

Giữa bầy mèo, trên sàn là hàng loạt tấm bảng.

ĐÌNH CÔNG!

HOAN HÔ NGÀY 1/5! QUYỀN LỢI CHO MÈO LAO ĐỘNG!

TRÌ HOÃN KHOẢN VAY!

ĐẠI HẠ GIÁ CUỐI NĂM!

THANH LÝ TOÀN BỘ, BÁN SẠCH!

NHANH NHẸ DỮ, KHÔNG LAY CHUYỂN

“…Cái quái gì thế này?”

Nayuta không giấu nổi sự hoang mang.

Những con mèo đang làm bảng đứng dậy, lảo đảo đi bằng hai chân về phía họ.

Chúng đưa cho Nayuta một tấm bảng cỡ… mèo, ghi: ĐƯA THÊM ĐỒ ĂN VẶT! bằng phông Gothic kiểu Nhật.

Viền bảng còn được trang trí hoa giả và đèn nhấp nháy.

Làm rất công phu.

“…Cái này là sao?”

Nayuta hỏi lần nữa, dù biết chắc chẳng ai trả lời.

Đám mèo đen quanh chân họ chỉ ngẩng đầu nhìn lên, đầy tò mò.

—-

“…Vậy rốt cuộc cao trào của câu chuyện là gì?”

Thinker, biên tập viên của trang tin MMO Today, hỏi.

Kaisei Kurei, tức thám tử Klever chỉ thở dài.

Họ đang ở văn phòng tại nhà của Klever ngoài đời thật.

Trên danh nghĩa đây là trụ sở công ty, nhưng vì công việc chủ yếu diễn ra trong VR nên hầu như chẳng có nhân viên nào lui tới, ngoại trừ những người thân cận như Thinker.

Cuộc gặp ban đầu vì chuyện khác, nhưng rồi câu chuyện rẽ sang chuyến nghỉ suối nước nóng mấy hôm trước.

“Tôi không biết có nên gọi đó là ‘cao trào’ không. Đại khái là… lý do đám nhân viên AI chủ đề mèo biến mất khỏi khách sạn là vì trí tuệ nhân tạo của chúng hiểu nhầm vấn đề.”

Ánh mắt vốn hiền hòa của Thinker bỗng trở nên sắc lạnh.

“Hiểu nhầm? Hiểu nhầm cái gì mà thành ra như vậy?”

Klever dựa lưng vào ghế, khoát tay uể oải.

“Do một chức năng tự học nửa vời. Nó mò được thông tin rằng ngày 1/5 là Quốc tế Lao động, rồi nhầm nó với mấy lễ hội mang tính sự kiện như Halloween hay Giáng Sinh. Chưa hết, nó còn học được thông tin sai rằng đến 1/5 thì phải đình công. Thế là lúc chúng ta tới, toàn bộ AI đang hối hả… làm bảng đình công. Chúng còn copy chữ từ ảnh trên mạng, nên phần lớn nội dung trên bảng chẳng liên quan gì tới nhau.”

Không gian mà ba người lạc vào thực chất là khu sinh hoạt riêng của nhân viên mèo.

Nó được thiết kế để khách bình thường có thể tiếp cận về mặt vật lý, nhưng bị che giấu khỏi tầm nhìn, và được xem như không gian tự do cho AI muốn làm gì thì làm.

Phân tích của Klever chỉ khiến Thinker thêm rối.

“Vẫn còn nhiều thứ tôi không hiểu… Vậy sao chúng vẫn chuẩn bị bánh và trà? Nếu đã đình công, đáng lẽ phải bỏ hết công việc chứ?”

“Đó chính là điểm rối loạn của AI,” Klever nhún vai.

“Chúng không hề có ý định bỏ việc. AI kết luận rằng đình công là một phần bắt buộc của ngày lễ, nhưng đồng thời vẫn tiếp tục phục vụ khách. Cái bóng Nayuta thấy ở suối nước nóng là một AI giám sát phòng khách. Nó không muốn làm khách khó chịu, nhưng cũng ‘bắt buộc phải đình công’. Tiến thoái lưỡng nan, đúng không?”

Anh cười khẽ.

Thinker day trán, mệt mỏi.

“Tôi không hiểu nổi… nghe giống chơi trốn tìm hơn là đình công.”

“Ngài Torao cũng nói vậy. Có lẽ chúng hiểu ‘đình công’ là không để khách nhìn thấy. Nói chung là khả năng hiểu nghĩa từ vựng có vấn đề. Lỗi điều chỉnh phần tự học thôi, nhưng mấy dev đó vốn hơi… dị. Tôi nghĩ họ sẽ giữ nguyên vì thấy buồn cười.”

Thinker bật cười.

“Vậy là xong à? Thế mấy con mèo đó còn đình công không?”

Klever lắc đầu.

“Không. Khai trương khách sạn thì không thể thế được. Đổi lại việc chấm dứt đình công, dev hứa cải thiện điều kiện lao động: tăng số lượng nhân sự, chia ba ca để luân phiên. Nói cách khác, đám AI này sẽ có ngày nghỉ.”

Thinker chống cằm suy nghĩ.

“Nhưng toàn là mèo đen mà nhỉ? Vậy chẳng phải khách sạn sẽ đầy mèo đi chơi, cứ như lãnh địa của chúng sao?”

“Tôi nghĩ là vậy. Thậm chí còn có khả năng… họ lấy cớ đàm phán đình công để làm thêm mèo.”

Đế Chế Asuka, đặc biệt là sự kiện Bách Bát Quái Dị, vốn đã khá lố bịch vì quyết định của đội phát triển.

Cộng đồng người chơi không phải lúc nào cũng dễ dãi với mức độ lố này, nhưng ít nhất, cho tới giờ, vẫn chưa gây ra vấn đề nghiêm trọng.

Klever thở ra, coi như khép lại chủ đề.

Đáng lẽ anh nên nhận ra chủ đề mèo ngay từ những chiếc đèn lồng khổng lồ ở cổng.

Chữ “mời quỷ” anh đọc là shouki, nhưng cách đọc đúng hóa ra là maneki, gợi đến maneki-neko, mèo chiêu tài.

Rồi tượng mèo mạ vàng trong sảnh. Theo lời Torao, nhà thiết kế khách sạn này cũng chính là người làm Quán Trà Bakeneko.

Một mục đích của chủ đề mèo là tiết kiệm chi phí:

Tái sử dụng model 3D, tái dùng AI chăm sóc khách hàng, và sau này còn có thể bán thú cưng số cho không gian VR cá nhân.

Sản phẩm kiểu đó đã có, nhưng AI còn sơ sài.

Trong khi các công ty đua nhau làm AI giống người, thì mảng AI thú cưng lại ít cạnh tranh hơn, một hướng tăng trưởng đầy hứa hẹn.

Thinker rót thêm trà, nói khẽ:

“Nhưng… trông anh không vui lắm. Có gì đó đang đè nặng trong lòng anh sao?”

Từng là thủ lĩnh Quân Giải Phóng Aincrad, khả năng quan sát của Thinker vẫn rất sắc.

Klever không giả vờ không hiểu.

“Giờ thì ta có thể cười xòa coi đây là hiểu nhầm hài hước của AI… nhưng nhìn theo góc khác, đây không khác gì một cuộc nổi loạn AI,” anh thừa nhận.

Thinker gật đầu.

Anh cũng cảm nhận được điều đó trong lúc nghe kể.

“Lần này không có nguy hiểm. Nhưng AI cũng có thể mắc sai lầm như con người, và tư duy của chúng có thể bị ‘đầu độc’. Đây là một ví dụ đáng giá, và không giống kiểu chuyện có thể bỏ qua bằng cách gọi nó là vô hại.”

Những AI hình mèo đã tiến hành một cuộc đình công không ác ý, nằm ngoài dự đoán của nhà phát triển.

Trong khoa học viễn tưởng, kiểu hành vi AI vượt kiểm soát này nhan nhản từ lâu.

Chỉ là, đa số con người vẫn chưa nhận ra đã đến lúc phải xem nó là vấn đề thật sự.

Nhưng nếu làm ầm lên khi chưa có thiệt hại, họ sẽ thành “cậu bé chăn cừu”.

“Công ty anh có dịch vụ kiểm tra an ninh AI mà?”

Thinker hỏi.

“Có, nhưng chúng tôi chỉ là kẻ mò mẫm trong bóng tối. Chẳng đủ trình làm chuyên gia. Buồn cười thật… Hộp Pandora thứ nhất là VR, thứ hai là The Seed, thứ ba là AI. Nhân loại mở quá nhiều hộp trong thời gian quá ngắn. Ra đường cũng vấp phải một cái. Bao nhiêu cái nữa đây?”

Klever cười chua chát.

Thinker bật cười.

“Ít nhất thì… 108 cái? Có khi còn nhiều hơn 108 dục vọng trần gian trong Phật giáo. Nhưng nhắc đến ‘cám dỗ’…” anh nghiêng người tới, nhìn thẳng Klever, “…với tư cách bạn bè, tôi phải cảnh báo anh.”

Klever đoán được rồi, nhưng vẫn nở nụ cười nhạt.

“Cảnh báo gì cơ? Tôi không hình dung ra.”

“Đừng giả ngây. Là đàn ông đã có gia đình, tôi không tiện dạy đời người độc thân… nhưng bắt cá hai tay thì phản cảm lắm.”

“…Khoan. Ý anh là sao?”

Nụ cười của Klever biến mất.

“Torao kể hết rồi. Ông ta nói anh đi nghỉ dưỡng hạng sang cùng một thư ký trẻ xinh và một nữ sinh trung học trẻ hơn nhưng chín chắn, lại còn không trả tiền phòng hoàng gia.”

Klever suýt úp mặt xuống bàn.

“…Câu chuyện đó vừa ác ý, vừa… khó phản bác từng ý. Tôi nghi là cố tình bịa. Trong tình huống này thì phải làm sao? Kiện phỉ báng à?”

“Vậy là anh không bắt cá hai tay? Nhân viên kiểm tra log còn nguyền rủa số phận bất công, đòi nghỉ việc nếu không nhờ Torao đứng ra dàn xếp. Nghe như anh đã có một khoảng thời gian rất ‘đáng nhớ’ sau khi tìm ra nguyên nhân.”

“Tôi không phủ nhận là có vui… nhưng chắc chắn không phải kiểu ‘vui’ anh đang tưởng tượng.”

Mình nhớ rất rõ đêm hôm đó.

Ở một thời điểm nào đó, Koyomi đã… ngồi đánh xúc xắc với đám mèo.

Khi Koyomi bắt đầu thua đậm, Klever liền tiếp quản thay cô, và chỉ trong chớp mắt đã quét sạch sòng ngay cả trước khi cái chỉ số may mắn vô lý của anh kịp phát huy tác dụng.

Anh thắng lớn đến mức đám mèo bắt đầu tôn thờ anh như thần thánh, còn dâng lên một bức tượng mèo thu nhỏ làm phần thưởng, à không, là lễ vật, nhưng vì đây là bản thử nghiệm nên anh không thể mang nó ra ngoài.

Sau đó, họ tiếp tục chơi bài rồi chơi cờ bàn với lũ mèo, và mặc dù mỗi người đều có phòng hạng sang riêng trong khách sạn, cuối cùng cả ba lại ngủ gục luôn trên phòng tatami của bọn mèo.

Xét theo một nghĩa nào đó, đúng là anh đã trải qua một đêm cùng hai cô gái trẻ.

Nhưng giữa cách nói ấy và sự thật thực tế tồn tại một bức tường ý nghĩa dày không thể xuyên thủng.

Chưa kể, xung quanh còn có cả trăm con mèo.

“Bọn tôi về cơ bản là thức trắng đêm chơi game với mèo trong khách sạn. Lâu lắm rồi tôi mới có một đêm như vậy, chắc là từ hồi còn đi học. Vui thì có vui, nhưng tuyệt đối không có gì mờ ám cả.”

Thinker trông vẫn đầy nghi hoặc.

“Nhưng theo tôi nghe được thì,” anh nói, “có cả đồ bơi, rồi bế công chúa nữa… với lại lúc anh tỉnh dậy—”

“Xin lỗi. Có khách.”

Chuông liên lạc vang lên đúng lúc đến mức hoàn hảo.

Klever vội vã chạy ra cửa trước, nghĩ rằng chắc chỉ là giao hàng hay gì đó.

Ít nhất cũng giúp anh có thêm 1-2 phút để nghĩ cách đối phó với phần tiếp theo mà Thinker sắp nói.

Nhưng kế hoạch đó sụp đổ hoàn toàn chỉ trong chưa đầy 3 giây.

Khi mở cửa ra, trước mặt anh là một nữ sinh tóc đen, mặc đồng phục học sinh.

“Chào anh, thám tử. Xin lỗi vì đã đến đột ngột như thế này,” cô nói.

“Người nhà gửi cho tôi một ít thảo dược rừng, mà nhiều quá nên tôi định mang sang chia cho… ơ? Anh có khách à?”

Thinker đã bước ra từ phòng trong, bị thu hút bởi giọng nói trong trẻo ấy.

Gần đây, Nayuta thường xuyên đến văn phòng của Klever để học kèm.

Ban đầu chỉ học trong VR, nhưng vì tin nhắn từ Koyomi và mấy người bạn online liên tục làm cô phân tâm, nên cô bắt đầu chuyển sang đến tận nơi ngoài đời.

Nếu đây chỉ là nhà riêng của anh, cô hẳn đã do dự.

Nhưng vì tòa nhà cũng là văn phòng, lại có đủ không gian tiếp khách, hơn nữa Klever đã cố tình xóa đi gần hết cảm giác sinh hoạt cá nhân để nơi này trông chẳng khác gì một văn phòng bình thường, nên cô mới yên tâm hơn phần nào.

Nhìn thấy Thinker, Nayuta cúi chào rất chuẩn mực và cẩn trọng.

“Rất vui được gặp anh. Tôi là Nayuta, bạn của anh Kurei. Anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều…”

“À… ừm… rất vui được gặp cô…”

Thinker quay sang Klever, ánh mắt sắc bén đến mức đau nhói.

“Cô bé này… hình như còn xinh đẹp hơn cả những gì câu chuyện mô tả…”

“Dù tôi có nói gì thì chắc anh cũng không tin,” Klever vội vàng phân trần, “nhưng tôi đảm bảo là mình chưa hề làm điều gì trái với đạo đức thông thường.”

Thinker nhìn anh đầy cảm thông, rồi nhẹ nhàng vỗ vai.

“Thôi được. Tôi không muốn làm phiền nữa, nên xin phép về trước. Hôm nào ta nên gặp cả anh và ngài Torao để bàn chuyện này kỹ hơn.”

“Bàn… hay tra tấn tôi?”

“Cái đó còn tùy anh sẽ tự bào chữa thế nào. Tôi không dám nói trước.”

Nói xong, Thinker nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Nayuta nhìn theo bóng anh, rồi nhỏ giọng hỏi:

“Hình như tôi đã gặp anh ấy ở đâu rồi thì phải… Xin lỗi thám tử, tôi có làm gián đoạn việc gì không?”

“Không sao. Bọn tôi nói chuyện xong rồi. Anh ấy cũng định đi.”

Với tư cách là người lớn, Klever không cho phép mình để lộ bất kỳ sự bối rối nào.

Nếu có một việc anh nhất định phải làm cho trót lọt, thì đó chính là giữ bình tĩnh.

Nayuta rụt rè bước vào văn phòng, lấy tạp dề từ trong cặp học sinh ra rồi mặc vào ngoài bộ đồng phục.

Cô đi thẳng vào bếp một cách tự nhiên, bắt đầu sơ chế thảo dược.

“Trong gói đó còn có cả mì soba nữa,” cô gọi vọng ra.

“Anh ăn soba tươi cho bữa tối nhé? Chuẩn bị sẽ mất chút thời gian, nên trong lúc chờ anh cứ làm việc đi.”

“…Ừ. Cảm ơn cô.”

Anh ngồi xuống bàn làm việc.

Ngay cả bản thân anh cũng không rõ rốt cuộc mình đã sai ở chỗ nào để mọi chuyện thành ra thế này.

Vấn đề cốt lõi là việc thường xuyên ở cùng nhau trong văn phòng thám tử VR đã tạo ra một cảm giác thân thuộc rất tự nhiên, kể cả khi gặp ngoài đời.

Nhưng phản ứng của Thinker cho thấy, về mặt xã hội, đây là một tình huống cực kỳ nguy hiểm.

Giờ mình nên làm gì đây…?

Anh tự tin vào khả năng suy luận logic của bản thân.

Nhưng thế giới này lại đầy rẫy những tình huống không thể giải quyết chỉ bằng logic.

Không nghĩ ra được hướng đi phù hợp, Klever đành chọn cách trốn chạy thực tại, mở hòm thư công việc để xem có gì mới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!