Vol 2

Chung Mạc: Sứa Dưới Bầu Trời Đêm

Chung Mạc: Sứa Dưới Bầu Trời Đêm

Thế giới này thật chán.

Chán đến mức đáng kinh ngạc.

Không phải vì bất công, cũng chẳng phải vì oán trách gì cả.

Nói cho cùng, để có thể tận hưởng cuộc sống, bản thân cũng cần có… năng khiếu.

Năng khiếu để vui đùa trên bãi biển.

Năng khiếu để đọc một cuốn sách rồi xúc động vì nó.

Năng khiếu để tổ chức một buổi nướng đồ ăn rộn ràng bên bờ sông.

Năng khiếu để xem hài kịch và cười đến đau cả bụng.

Năng khiếu để thấy mèo chó đáng yêu.

Năng khiếu để cảm nhận niềm vui khi tự tay tạo ra một thứ gì đó.

Đáng tiếc thay, tất cả những “năng khiếu để tìm thấy niềm vui” ấy… hắn đều không có.

Vì thế, mọi thứ đối với hắn đều trở nên buồn tẻ.

Có lẽ đây chính là thứ người ta gọi là một giấc mộng viển vông.

Hắn chỉ biết than vãn rằng chẳng có gì khiến mình thấy thú vị, rồi lại than thở về sự thiếu thốn năng lực của chính bản thân.

Cứ thế trôi dạt trong quán tính u uất, sống như một con sứa lững lờ nơi đáy biển.

Trên thế giới này, chắc hẳn cũng có không ít người giống như hắn.

Không có niềm vui thực sự, không có sở thích rõ ràng, làm những công việc chẳng hề yêu thích chỉ để tồn tại, ngủ như chết rồi thức dậy lê thân đi làm như xác sống, chẳng thu được gì khi sống lay lắt cho đến tận cuối đời…

Những con người như vậy không nổi bật, nhưng cũng chẳng hề hiếm.

Và hắn tin rằng, ngoài cách sống đó ra, mình chẳng còn con đường nào khác.

“…Cậu là kiểu người hồi nhỏ nhà không khá giả, nên bố mẹ chẳng bao giờ mua game hay đồ chơi cho, lấy cớ là ‘vì giáo dục’, đúng không?”

Người hỏi là một tiền bối trong công việc, Munemitsu Yamashiro.

Kurage nở một nụ cười yếu ớt.

“Vâng. Chuẩn luôn ạ. Sao anh biết thế?”

Hai người ngồi trước hai màn hình khác nhau, làm hai công việc chẳng liên quan, trao đổi những câu nói vô nghĩa và ảm đạm trong đêm khuya.

“Đó là triệu chứng của những người quá quen với việc từ bỏ. Muốn thứ gì đó nhưng không có được, thế là bỏ cuộc. Càng lặp lại vòng đó nhiều lần, cậu càng ít ham muốn bất cứ điều gì. Trung tâm phần thưởng trong não đã kết luận rằng ‘mong muốn là vô nghĩa’, và tâm trí cậu bị mắc kẹt trong lối mòn đó. Cha mẹ cậu có lẽ nghĩ họ đang dạy cậu biết nhẫn nhịn, nhưng thực chất, họ chỉ nuôi dạy cậu trở thành một kẻ bất lực, quen từ bỏ mọi thứ trong đời. Nói đơn giản, là học sai bài học để sống. Con người vốn thích nghi rất nhanh. Một khi đã quen như vậy rồi, gần như không thể sửa lại được. Có lẽ cậu sẽ sống như thế cho đến hết đời.”

Anh ta không cười cợt, cũng chẳng mắng mỏ.

Chỉ đơn giản là nói ra sự thật.

“Dĩ nhiên, không phải ai bị ép phải chịu thiếu thốn cũng trở thành như vậy. Có người lớn lên lại lao vào khoái lạc rồi lạc lối. Nhưng nếu được nuôi dạy khác với số đông, thì việc trở thành một kẻ lạc lõng, không thể hòa hợp với xã hội… cũng là điều dễ hiểu.”

“Vâng, đúng thế thật,” Kurage gật đầu.

“Nhưng cũng không phải tôi không có ham muốn. Tôi vẫn muốn ngủ, muốn hít thở không khí trong lành, muốn đi vệ sinh… mấy nhu cầu để tồn tại thì vẫn có đủ.”

“…Đó chỉ là nhu cầu sinh lý tối thiểu thôi. Không có thì chết. Tôi đang nói đến ham muốn thứ gì đó, dục vọng, danh vọng, vinh quang.”

“À… mấy cái đó thì hơi mơ hồ. Tôi bỏ cuộc khá nhanh. Mà nếu tôi thật sự muốn danh tiếng hay vinh quang, chắc cũng chẳng ngồi đây giúp anh lừa đảo vặt.”

“Tất nhiên là không rồi,” Yamashiro khịt mũi.

“Nhưng nhờ vậy, cậu lại giúp tôi rất nhiều.”

“Anh cũng giúp tôi mà, Endou. Tôi ghét phải sống một mình, ghét mấy việc lặt vặt.”

“Thật lòng mà nói, tôi chỉ có giá trị đến thế thôi.”

Vào thời điểm đó, Munemitsu Yamashiro đang sử dụng cái tên Tooru Endou, một nhân viên thời vụ.

Danh tính này không phải đến từ trang thu thập thông tin cá nhân của Kurage.

Hắn đã lướt qua chi tiết đó và nói dối Yamashiro, nhưng thực tế, lai lịch của cái tên này phức tạp hơn nhiều.

Hắn không hề có ý định giải thích.

Chỉ tổ chuốc lấy ánh nhìn khó chịu, mà một khi đã dùng danh tính phi pháp để đi làm thì cũng không còn đường quay đầu.

“Tôi vẫn thấy lạ là một team như Đế Chế Asuka lại tuyển một lập trình viên nửa mùa như tôi. Nghe đồn họ làm việc kiệt quệ lắm, nhưng thực tế chỉ là nhiều việc thôi, không chửi bới, không bạo hành, làm thêm giờ thì trả tiền đàng hoàng… Tôi biết họ đang thiếu người vì chuẩn bị cho sự kiện lớn năm sau, nhưng việc tuyển tôi ngay sau buổi phỏng vấn đầu tiên vẫn khiến tôi khó tin,” Yamashiro nói, không phải lần đầu.

Đó thực sự là một vận may đối với anh.

Một số công ty game đã sớm thử nghiệm môi trường làm việc VR.

Yamashiro chỉ cần đến công ty vài lần mỗi tháng, còn lại có thể làm việc tại nhà thông qua AmuSphere.

Không phải đi làm mỗi ngày là điều cực kỳ thuận lợi cho một kẻ đang trốn chạy.

Nó giảm thiểu khả năng chạm mặt người quen.

Kurage sắp xếp lại dữ liệu cá nhân và bật cười.

“Bách Bát Quái Dị đúng không? Trên mạng đang bàn tán rằng họ tuyển người gấp để kịp sự kiện. Nhiều người đoán chắc nội bộ nát bét, nhưng tôi từng chơi game đó rồi, team rất có năng lực. Nên tôi mới nghĩ anh sẽ trụ được, Endou.”

“…Cảm ơn,” Yamashiro nhíu mày.

“Nhưng sao cậu không tự đi? Trình của cậu đâu thua tôi.”

Kurage tựa lưng vào ghế.

“Cách này dễ hơn. Tôi tệ khoản làm việc nhóm và tuân thủ giờ giấc. Đừng mong tôi tham gia crunch. Không dậy sớm đâu. Không có chuyện đó.”

“Cái gì cơ?”

Yamashiro bật thốt.

“Công việc trước của cậu là việc đàng hoàng mà, vẫn đi làm bình thường đấy thôi. Tôi còn tưởng cậu là trụ cột của cả nhóm nữa.”

“Ừ, là vì chỗ đó cực kỳ thoáng,” Kurage đáp.

“Chỉ cần hoàn thành việc được giao là xong, họ chẳng quan tâm anh đến muộn, ngủ gật hay chơi game trong giờ. Người duy nhất làm đúng giờ hành chính ở đó chỉ có anh thôi, Yam… à, Endou.”

Nói tới đây, cậu kịp sửa miệng trước khi lỡ gọi cái tên cũ.

Có lẽ vì làm việc chăm hơn bất kỳ ai, Yamashiro mới bị nhầm là kẻ chủ mưu trong vụ lừa đảo đầu tư.

Trước giờ anh chưa từng nghĩ theo hướng đó, nhưng giờ thì thấy cũng hợp lý.

“Nghĩ lại thì đúng thật,” Yamashiro lẩm bẩm.

“Hình như chẳng có ai khác tuân thủ giờ giấc cả. Có mấy người còn gần như ngủ luôn ở văn phòng.”

“Đó là lý do sếp không nỡ đuổi anh đấy, Endou.

Còn tôi thì khác. Khi có người quen hỏi xin một thằng kỹ sư rác rưởi, ông ta chỉ cười bảo: ‘Tôi có đúng người đây’, rồi bán thẳng tôi đi. Thế là tôi bị điều chuyển hết chỗ này sang chỗ khác, cuối cùng trôi dạt tới đây.”

“Đúng là trớ trêu… Kết cục này lại tốt hơn cho cậu,” Yamashiro nói khẽ.

“Nếu lúc đó họ bắt được tôi, chắc giờ này tôi không còn sống nữa.”

So với ngày đầu mới trốn tới đây, vẻ khổ sở trên mặt anh đã vơi đi nhiều, nhưng giọng nói vẫn nặng mệt mỏi.

“Thôi nào, chỉ là tạm thời thôi,” Kurage cười hề hề.

“Những kẻ sống trên lằn ranh kiểu đó, không chết sớm thì cũng sớm vào tù vì tội khác. Cuộc sống bẩn thỉu thật… nhưng nếu anh cứ sống tiếp với thân phận Tooru Endou, rồi béo lên, hói đầu, lưng bắt đầu đau nhức, thì đến lúc đó họ cũng quên sạch anh rồi.”

“…Hơn 10 năm à?”

Yamashiro thở dài.

“Biết bọn họ dai thế nào thì chắc cũng phải chuẩn bị tinh thần vậy.”

Anh uống cạn ly cà phê, tắt máy tính.

“Tôi đi tắm đây.”

“Ừ. Lát nữa lại vào Asuka gặp con gái à?”

Yamashiro hừ một tiếng.

“Chính vì thế mới rắc rối,” giọng anh trầm hẳn xuống.

“Cậu nghĩ tôi có thể tiếp tục gặp con bé kiểu này mãi sao?”

Kurage nheo mắt.

“Hả? Anh nói cái gì thế?”

“Tôi nói là… nếu lỡ đâu họ phát hiện tôi vẫn thường xuyên gặp con gái, dù chỉ trong VR thôi… thì cũng sẽ gây nguy hiểm cho mẹ con nó. Chúng tôi đã ly hôn, đã sống riêng vất vả như vậy rồi…”

Yamashiro lo lắng không dứt, khiến Kurage khó chịu ra mặt.

Hai căn hộ bên cạnh đều trống.

Toà nhà này được công ty của Kurage thuê trọn làm khu nhà nhân viên, nên họ không phải lo có hàng xóm nghe lén.

Dù vậy, đây vẫn không phải chuyện có thể nói to.

Kurage ghé sát lại, gần như thì thầm:

“Anh đã dặn con bé giữ mồm giữ miệng rồi chứ?

Vả lại, bọn Tonami còn chẳng biết anh từng kết hôn, nói gì đến chuyện ly hôn. Suốt thời gian làm ở đó, anh luôn mang thân phận độc thân. Mọi thứ đều được che giấu kỹ.”

“Ừ… thì đúng là vậy, nhưng mà… ai biết được.”

Kurage suýt nữa thì nổi cáu.

Yamashiro vốn là người không ngu, nhưng hễ dính tới bản thân và gia đình là anh mất sạch khả năng nhìn nhận khách quan.

Nếu không liên lạc được với cha, con bé rất có thể sẽ sinh nghi và bắt đầu đi tìm.

Chỉ cần một sơ suất nhỏ khiến cái tên Yamashiro xuất hiện trên mạng với tư cách “người mất tích có gia đình tìm kiếm”, mọi chuyện sẽ lập tức rối tung lên.

“Anh đúng là kiểu người lúc nào cũng nghĩ theo hướng xấu nhất rồi tự kéo mình xuống hố đấy, Endou,” Kurage nói thẳng.

“Cứ như không biết ngồi yên mà sống cho đàng hoàng. Cứ gặp con gái trong VR đi. An toàn hơn ngoài đời gấp trăm lần. Lo sợ rủi ro của VR chẳng khác nào sợ hít thở thì tim sẽ ngừng đập, nên quyết định nín thở cho đến chết.”

Cách nói có phần quá đáng, nhưng Kurage thực sự cho rằng nguy hiểm hiện tại đối với gia đình Yamashiro gần như bằng không.

Thời gian đã trôi qua đủ lâu sau vụ ly hôn, muốn lần ra sự tồn tại của gia đình đó vốn đã rất khó.

Mà kể cả có phát hiện ra, cũng cần một điều tra viên cực kỳ giỏi, người chắc chắn sẽ nhìn cảnh hai mẹ con nghèo túng, không thấy dấu hiệu bất thường nào, rồi kết luận rằng họ chẳng biết gì cả.

Nếu có nguy cơ bị lộ, thì khả năng cao hơn nhiều là họ sẽ phát hiện Yamashiro đang trốn cùng Kurage.

Nếu cần đề phòng thứ gì, thì đó là hoàn cảnh của chính anh, chứ không phải gia đình.

Nhưng nói ra điều đó chỉ khiến Yamashiro lo lắng thêm và dễ phạm sai lầm, nên Kurage quyết định bỏ qua.

Vả lại, Kurage chưa bao giờ nghĩ mình đã “cứu” Munemitsu Yamashiro.

Kết quả cuối cùng có lợi cho Yamashiro thật, nhưng động cơ của Kurage lại trẻ con và ích kỷ hơn nhiều, đến chính cậu đôi lúc cũng nghi ngờ lý trí của mình.

Kurage duy trì cuộc sống ở chung kỳ quặc này với Yamashiro, tuyệt nhiên không hé lộ lý do thật sự.

Trong lúc Yamashiro đi tắm, Kurage thu dọn công việc rồi đăng nhập vào Đế Chế Asuka.

Cậu không có việc gì gấp, chỉ muốn kiểm tra tin nhắn trong game.

Có một tin mới, gửi từ hôm qua.

“Cảm ơn anh vì lời khuyên, Kurage. Ngày mai em sẽ gặp bố, nên em sẽ nói rằng mình được một công ty giải trí để ý. Chắc bố sẽ phản đối em bước vào showbiz, nhưng công ty đó trông không hề đáng ngờ. Nhờ lời khuyên của anh mà em đã quyết định được rồi. Hy vọng lần sau chúng ta lại đi quest cùng nhau!”

Trong game, Kurage gửi lại một câu trả lời xã giao rồi tự cười một mình.

Gương mặt xấu số và nụ cười không ra hồn khiến cậu trông khá rợn, nhưng trong đầu cậu chẳng có ý đồ đen tối nào cả.

Cậu quen cô bé trong một nhiệm vụ săn đồ hiếm.

Tình cờ bắt gặp một trận PvP, Kurage nổi hứng giúp cô bé đang ở thế thua.

Kết quả là cả hai thua thảm hại.

Nhưng hôm sau họ lại gặp nhau, rồi kết bạn.

Mãi về sau Kurage mới nhận ra thân phận thật của cô bé.

Thế giới VR trông thì rộng lớn, nhưng thực ra lại nhỏ đến đáng sợ.

Nhắn tin xong, Kurage lập tức đăng xuất, quay về thực tại.

Yamashiro đã tắm xong, đang ngồi trước máy tính nhấp từng ngụm trà lúa mạch.

“Gì thế? Trông cậu rạng rỡ hẳn ra kìa. Có chuyện tốt à?”

“Không có gì đâu,” Kurage nói dối.

“Mỗi lần anh có hẹn là tắm rửa nhanh gọn thật đấy nhỉ?”

“Tôi không muốn đến muộn làm con bé lo. Nó yếu đuối hơn tôi nhiều.”

Vẫn còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ Yamashiro gặp con gái.

Kurage không nỡ nói rằng, ở điểm này, cô bé giống cha mình đến lạ.

Thế nên cậu chỉ ậm ừ cho qua.

Cuộc sống phần lớn là tẻ nhạt.

Nhưng đôi khi, vẫn có những khoảnh khắc khiến mọi thứ trở nên… thú vị hơn một chút.

Những người có thể tự tạo ra những khoảnh khắc ấy thường là kẻ thắng trong cuộc đời, với những câu chuyện đáng để kể.

Kurage không có lấy một phần nhỏ tài năng đó.

Nhưng ngay cả cậu, thỉnh thoảng, cũng có thể trở thành người được ban cho một phép màu hiếm hoi.

Cậu không có cảm tình đặc biệt gì với cô bé.

Cảm giác của cậu giống như đang bảo vệ ai đó, như một người anh nhìn em gái mình vậy, nhưng ví von như thế vẫn chưa thật chính xác.

Có lẽ nên nói rằng… cô bé giống như một đứa trẻ hàng xóm bỗng dưng quý mến cậu.

Và vì thế, trong Kurage nảy sinh một mong muốn rất ngốc nghếch, rất nhỏ nhoi:

Mioosn trông giống một người lớn ngầu ngầu trong mắt trẻ con.

Vậy nên Kurage quyết định giúp Munemitsu Yamashiro giải quyết rắc rối của anh.

Trong suy nghĩ của cậu, làm vậy đồng nghĩa với việc cô bé sẽ không phải mất đi người cha mà mình yêu thương đến thế.

“Thôi, anh tận hưởng buổi gặp đi, anh Endou. Tôi quay lại làm việc đây.”

“Ừ. Tầm 2, 3 tiếng nữa tôi sẽ về.”

Khi Yamashiro đăng nhập, để tâm trí rời khỏi thế giới vật chất, Kurage đặt tay lên ngực mình, lẩm bẩm:

“…Chết tiệt, khó chịu thật.”

Không phải vì Yamashiro mà là vì chính cơ thể cậu.

Kurage mắc bệnh tim bẩm sinh.

Nó chỉ mới xuất hiện vài năm gần đây, nhưng bác sĩ đã cảnh báo rằng cậu có thể lên cơn đau tim bất cứ lúc nào.

Ông khuyên cậu nên cải thiện chế độ ăn và tránh gây áp lực cho tim.

Có thể chẳng bao giờ chuyện gì xảy ra.

Hoặc cũng có thể, vào một khoảnh khắc rất đỗi bất ngờ, nhịp tim của cậu sẽ dừng lại.

Đáng lo thật, nhưng ai rồi cũng chết.

Điều đó chẳng có gì đặc biệt.

Ngay cả Yamashiro, người mà cậu “cứu” cuối cùng cũng sẽ già đi, suy kiệt và chết, bất kể anh có cố gắng sống sót đến đâu.

Tất cả con người, kể cả Kurage, rồi cũng sẽ chết.

Không thể mang theo thứ gì.

Không tiền bạc.

Không danh tiếng.

Ngay cả ký ức cũng không.

Con người bình đẳng ở chỗ:

Ai rồi cũng trở thành xác chết, mất đi ý thức, hóa thành tro bụi và bị lãng quên.

Nhưng… dù không mang theo được gì, ta vẫn có thể để lại thứ gì đó.

Con cái.

Tài sản.

Những ghi chép về việc ta từng làm, từng tồn tại.

Nói cách khác, bằng chứng khách quan rằng ta đã từng sống.

Và theo bản tính của mình, Kurage gần như không có bất cứ mối liên hệ nào với những thứ đó.

Quen với việc từ bỏ quá lâu, cậu chỉ lững lờ trôi đi như con sứa.

Loại người cặn bã như mình… sinh ra để chết một cách vô nghĩa, chẳng để lại gì cả.

Bị quên lãng hoàn toàn, cậu nghĩ một cách rất nghiêm túc.

—-

Vài ngày sau khi Munemitsu Yamashiro, cha của Mahiro ra đầu thú.

Mahiro đến Văn phòng Thám tử Clover trong Đế Chế Asuka, và rơi vào một tình huống hơi… rắc rối.

b77e5cbd-2bba-4625-9603-fff1674a0cb0.jpg

Hai bên cô là hai Onihime:

Một mặc trang phục onmyoji, một à vu nữ vũ đạo, cả ai đều kè kè bên “nhà chiến thuật” Mahiro.

Cảnh tượng giống như ba Mahiro đứng cạnh nhau trong ba bộ đồ khác nhau, hoặc ba chị em sinh ba, chỉ là hai người bên cạnh hoàn toàn không nói một lời.

Trong khi đó, Koyomi giơ máy ảnh lên, liên tục hô chỉ đạo.

“Số Tám, áp má vào vai Mahiro đi! Số Mười, nhìn lên một chút! A— đúng rồi! Tuyệt quá! Nayu, thêm ánh sáng từ dưới lên chút nữa!”

Nayuta phụ trách ánh sáng, chỉnh tấm phản quang theo chỉ thị.

Đèn flash liên tục lóe lên, tiếng màn trập vang không ngớt.

“Tuyệt vời quá!”

Koyomi hét lên đầy phấn khích.

“Dễ thương chết mất! Mahiro, em lên hình đẹp kinh khủng! Dán thẳng lên poster cũng được! Chị chụp màn hình gửi cho Narafushi đây! Số Tám, nắm tay phải của Số Mười! Không phải thế! Phải đan tay vào! Như này nè… Mahiro, chỉ cho họ xem đi! Nắm tay người yêu!”

“Em… không biết nắm tay người yêu là sao…”

Bắt một học sinh tiểu học hiểu mấy thứ này đúng là quá sức.

Ở bàn làm việc bên cạnh, vị thám tử ho khan một tiếng, thở dài:

“Tôi sẽ không bảo các cô ra ngoài. Làm vậy còn phiền hơn. Nhưng tôi phải hỏi… cô định làm gì với mấy bức ảnh đó, Koyomi?”

Cô ngẩn ra.

“Hả? Thì… ngồi ngắm một mình thôi. Hoặc để làm hình nền điện thoại. Nhưng ảnh tôi với Nayu cũng thích lắm… Chọn cái nào đây ta? Hay là chụp cả hai người quấn vào nhau—”

“Đừng dùng từ ‘quấn’. Thôi, kết thúc ở đây đi. Mahiro chắc cũng mệt rồi.”

Nếu là vì công việc, Mahiro sẽ cứng rắn nói rằng mình ổn.

Nhưng hôm nay, cô vui vẻ để Nayuta lên tiếng thay.

Sau vụ Thập Tam Tầng Lâu Địa Hạ Mê Cung hôm trước, Mahiro nói muốn cảm ơn Koyomi, và ngay lập tức bị kéo vào buổi chụp ảnh này.

Không rõ giờ chuyện này còn được xem là “trả lễ” hay không, nhưng ít nhất Koyomi đang tận hưởng hết mình.

Khi Nayuta đơn phương tuyên bố kết thúc buổi chụp, Koyomi bĩu môi:

“Ể— xong rồi à? Thôi được… hôm nay vậy là đủ. Lần sau sẽ kéo Nayu vào luôn, mặc đồ bơi nhé!”

“…Mahiro, nhớ từ chối đấy. Koyomi nói là làm thật đó,” Nayuta cảnh báo.

Mahiro cất Onihime vu nữ của mình rồi nói khẽ:

“Em cũng không chắc mình muốn mặc đồ bơi…

Dù nếu có dáng người như chị thì chắc nhìn cũng đẹp hơn.”

Koyomi cất máy ảnh, ôm chặt lấy Nayuta.

“Ghê thật nhỉ? Dáng người thế này hiếm lắm đó!

Giờ chị hiểu vì sao Narafushi lại tiếc khi bị chị từ chối rồi. À mà Mahiro cũng có sức hút riêng mà! Tương lai còn có thể vượt xa nữa! Narafushi đánh giá em rất cao đấy, chọ nhìn ra được!”

“Narafushi…”

Klever lẩm bẩm, vai trùng xuống.

“Tôi ước gì anh ta chưa từng gặp cô…”

Quản lý của Mahiro, Narafushi, vẫn chưa từng gặp Koyomi trong game.

Thậm chí anh còn chưa có tài khoản.

Thế nhưng vì cũng muốn gửi lời cảm ơn vì sự giúp đỡ của cô, nên Mahiro đã đứng ra làm trung gian, nói chuyện qua điện thoại thay cho hai người.

Không hiểu vì lý do gì, hai người đó lại cực kỳ “bắt sóng” nhau.

Họ nhanh chóng thân thiết khi bàn về “tài sản nổi bật” của Nayuta và tiềm năng tương lai của Mahiro.

Sau đó, câu chuyện chuyển sang sự ghen tị dành cho Klever, người đã giành được lòng tin của cả hai cô gái.

Cuối cùng, tất cả biến thành một liên minh nhiệt tình đến mức đáng ngạc nhiên.

Mahiro đứng gần đó, nghe trọn cuộc trò chuyện, vừa kinh ngạc vừa lo lắng trước tốc độ mà hai người giao tiếp giỏi có thể cộng hưởng và gắn kết với nhau nhanh đến vậy.

Cả Mahiro lẫn Narafushi đều bị cấm tuyệt đối không được hé lộ chuyện Nayuta đang ghé thăm nhà của vị thám tử.

Mahiro thì rất nghe lời.

Nhưng với Narafushi, khả năng cao là trong một khoảnh khắc cao hứng nào đó, anh sẽ lỡ miệng nói ra.

Điều đó đồng nghĩa với việc Klever lại phải đối mặt với một tình huống “nổ tung” cực kỳ nguy hiểm nữa.

Mahiro không khỏi thấy tội cho anh.

Nhưng cô cũng tự nhủ rằng, nếu chuyện nhạy cảm này bị phanh phui, cô nhất định sẽ đứng ra bảo vệ anh.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa văn phòng thám tử.

Một người đàn ông mặc trang phục pháp sư Thần đạo lặng lẽ bước vào.

“Kurei, cậu có rảnh một lát không—”

Ánh mắt ông ta chợt mở to khi nhìn thấy Mahiro.

“Ơ? Mấy người làm gì thế này? Đã bắt đầu tùy chỉnh Kidokugutsu rồi à? Toàn là loại đánh tuyến đầu, thế thì một Âm Dương Sư Onihime sẽ hữu dụng hơn nhiều—”

“Không, tôi là người chơi.”

Mahiro lên tiếng, trên lưng vẫn đeo thanh đại kiếm.

Vị pháp sư giật mình lùi lại một bước.

“À! Vậy cô là Endou… à không, là con gái của Yamashiro. Xin thất lễ! Tại trông cô giống Onihime quá nên tôi cứ tưởng…”

Ông ta lắp bắp, cúi đầu xin lỗi một cách vụng về.

Phản ứng đó hoàn toàn dễ hiểu.

Bởi mỗi khi Mahiro nhìn thẳng vào Onihime, cô cũng có cảm giác như đang soi gương, chỉ là người trong gương khoác một bộ đồ khác.

Klever đứng dậy khỏi ghế.

“Đây là cô Mahiro, người mà tôi đã kể với ông hôm trước. Không biết ông đến đây có việc gì?”

Vậy là người đàn ông mặc pháp phục kia thuộc nhóm phát triển.

Nói cách khác, ông ta từng là đồng nghiệp, hoặc cấp trên của cha cô, khi ông còn làm việc ở đó dưới một cái tên giả.

Torao gõ nhẹ vào trán mình, rồi ngồi xuống chiếc ghế trống, nhận lấy cốc trà lúa mạch từ con bot nekomata.

“À, cảm ơn nhé. Thực ra tôi vừa mới trả lời thẩm vấn của cảnh sát liên quan đến Yamashiro. Tình hình phức tạp hơn tôi tưởng rất nhiều. Nghĩ là nên sang đây nói cho cậu biết những gì tôi nghe được.”

“Tôi nghĩ mình đã nắm đại khái rồi.”

Klever đáp, vẻ mặt hơi khó hiểu.

“Vậy chắc cậu chưa biết chuyện này. Họ đã tìm thấy thi thể của Tooru Endou.”

Trong khoảnh khắc, Mahiro không chắc mình vừa nghe thấy gì.

Tooru Endou chính là cái tên giả mà cha cô, Munemitsu Yamashiro, từng sử dụng.

Torao nhấp một ngụm trà, cúi người thấp hơn nữa.

“Tất nhiên, tôi không nói đến Endou, lập trình viên mà chúng ta từng làm việc cùng. Mà là Tooru Endou thật. Thi thể là một người vô danh, được phát hiện trôi trên sông. Ban đầu, cảnh sát nghi ngờ Yamashiro đã sát hại Endou thật, nhưng nghi vấn đó đã được loại bỏ. Kết quả khám nghiệm cho thấy người này có tim yếu và chết vì nguyên nhân tự nhiên. Theo lời Yamashiro, ông ta chết trong phòng tắm, rồi có kẻ nào đó đã mang xác đi, nhiều khả năng là người của một tổ chức mà nhà chức trách đang theo dõi. Chúng chỉ đơn giản là quẳng xác xuống sông. Làm rất cẩu thả, nhưng lại là cách nhanh nhất để phi tang. Miễn là không có vết thương ngoài da, thì người ta rất dễ kết luận là nạn nhân trượt chân rơi xuống sông rồi chết đuối.”

Đúng như lời ông ta nói, đó là một tình huống cực kỳ phức tạp.

Mahiro không biết nên cảm nhận thế nào, và sự bối rối đó hiện rõ trên gương mặt cô, khiến Torao để ý.

“À không, không, đừng lo,” ông vội xua tay.

“Chuyện này không hề bất lợi cho Yamashiro đâu. Chỉ là… khó hiểu thôi. Một kịch bản rất kỳ quặc. Sau vụ lừa đảo đầu tư, Yamashiro bỏ trốn, và chính Endou kia đã cưu mang ông ấy. Hai người từng làm chung công ty một thời gian… không quá gần tuổi, nhưng xem ra khá thân. Điều quan trọng là Endou đó cũng đang dùng một danh tính giả khác, và Yamashiro dường như không hề biết rằng cái tên mình dùng thực chất là danh tính thật của bạn mình. Có lẽ Endou muốn che giấu tên thật trong lúc tham gia hoạt động phi pháp. Thế nên ông ta để Yamashiro dùng nó như bí danh thay mình…”

Lần này, Koyomi tiếp nhận thông tin với vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

“Ý là… ông ta để Yamashiro đi làm thay mình, để kiếm thêm tiền, tích lũy cho khoản trợ cấp tuổi già sau này?”

“…Thật không ngờ đấy.”

Vị thám tử buông lời châm biếm nhẹ.

“Tôi chưa từng nghĩ cô có thể đưa ra một suy luận hợp lý như vậy, lại còn nhanh đến thế.”

Torao khịt mũi cười.

“Đó là một kế hoạch lừa đảo dài hạn. Khả năng đó không phải không có. Nhưng theo tôi nghĩ, lý do thực sự là như thế này: nếu dùng chung danh tính, họ sẽ ít mắc sai sót hơn khi xử lý giấy tờ thuế và các thủ tục hành chính. Và còn một điểm nữa, Endou kia dường như thực lòng muốn giúp Yamashiro quay lại với cuộc sống lương thiện. Ông ta tìm cách tách Yamashiro ra khỏi nhóm người từng thuê họ làm việc.”

Chỉ có vị thám tử là gật đầu theo lời giải thích của Torao.

Ba người còn lại vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết những hàm ý ẩn sau câu chuyện đó.

“Ý tôi là,” Torao hạ giọng nói nhỏ, “nếu ông ta cung cấp thông tin cá nhân đánh cắp cho Yamashiro, thì điều đó sẽ tạo ra mối liên hệ trực tiếp giữa Yamashiro và tổ chức tội phạm. Nhưng nếu thứ ông ta đưa cho Yamashiro lại chính là danh tính của mình, thì vấn đề sẽ nhẹ hơn nhiều. Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là giả thuyết thôi. Rốt cuộc Endou lại chết đột ngột, mọi thứ rối loạn, Yamashiro thì bỏ dở công việc ở Đế Chế Asuka, nói lời tạm biệt với Mahiro rồi biến mất.  Có vẻ như ông ấy đã tiếp quản công việc của Endou và làm tiếp phần còn lại.”

Klever nheo mắt.

“Vậy nghĩa là… chính người đó đã dang tay cứu Yamashiro khi ông ấy đang chạy trốn sau vụ lừa đảo đầu tư? Đây là điểm tôi chưa bao giờ ghép được trong quá trình điều tra. Tôi lần ra được vụ lừa đảo đầu tư, khởi nguồn của chuyện dùng danh tính giả thông qua một người rành rẽ mảng đó. Tôi cũng xác định được vị trí của Yamashiro nhờ nhật ký liên lạc trong game. Nhưng những gì xảy ra ở khoảng giữa thì lại mơ hồ. Nếu người này dám liều mạng cưu mang Yamashiro, hẳn họ phải rất thân thiết.”

“Có vẻ là không hẳn vậy,” Torao nhún vai.

“Họ không phải kẻ thù, nhưng Yamashiro cũng nói rằng ông ấy không hiểu vì sao người kia lại cứu mình như thế. Có lẽ chỉ là một lý do nào đó… mà chỉ riêng Endou tự thấy hợp lý.”

Mahiro thầm cầu nguyện cho linh hồn của Endou, một người xa lạ mà cô thậm chí không thể nhận ra nếu gặp ngoài đời.

Nếu không có ông ta, có lẽ cha cô đã bị tổ chức tội phạm kia bắt được và thủ tiêu từ lâu rồi.

Cho dù Endou cũng là tội phạm, cô vẫn mang ơn ông ta vì mạng sống của cha mình.

Yamashiro sẽ phải ngồi tù.

Cô không biết bao giờ ông mới được thả.

Nhưng ít nhất, ông vẫn còn sống.

Rồi sẽ có một ngày nào đó, cô còn có thể gặp lại ông.

Có thể lúc ấy cô đang ở tuổi nổi loạn.

Nhưng giữa “có thể gặp lại sau này” và “vĩnh viễn không bao giờ nữa” là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ít nhất, từ giờ cô không cần phải vừa khóc vừa chìm vào giấc ngủ trong cô đơn và lo lắng nữa.

Những người tạo ra Thập Tam Tầng Lâu Địa Hạ Mê Cung từng nói:

“Thế giới này là một nhà tù, và chúng ta chỉ đang thụ án chung thân cho đến khi chạm đến hồi kết.”

Mahiro từng phần nào đồng tình với suy nghĩ đó.

Nhưng Klever cũng đã dạy cô rằng tất cả phụ thuộc vào cách nhìn.

Nếu cứ ngoái đầu nhìn lại quá khứ, thế giới này sẽ là ngục tù.

Còn nếu nhìn về phía trước với hy vọng, thì có lẽ nó cũng không quá tệ.

Nghe thì hiển nhiên.

Nhưng với một người hay suy nghĩ quá nhiều và tự mắc kẹt trong đầu mình như Mahiro, thì làm được điều đó khó hơn tưởng tượng rất nhiều.

Hình như… đã có ai đó từng nói với mình điều tương tự thì phải…?

“Mahiro, em có thói quen lúc nào cũng nghĩ đến kịch bản tệ nhất.”

Đó là lời một người bạn cô quen trong Đế Chế Asuka từng nói, với giọng nửa đùa nửa thật.

Trong lúc Mahiro còn đang hồi tưởng, Nayuta khẽ hỏi vị thám tử:

“Anh nghĩ… ông Yamashiro sẽ phải ngồi tù bao nhiêu năm?”

Klever ngước nhìn trần nhà.

“Còn tùy kết quả điều tra. Nhưng ông ấy chỉ là tay sai cấp thấp, lại chủ động ra đầu thú, hơn nữa cũng chỉ nhận đúng số tiền công được trả. Nếu các cáo buộc nằm trong phạm vi tôi dự đoán, thì có lẽ khoảng 3 đến 5 năm. Không thể mong được hoãn thi hành án, nhưng vẫn có khả năng được xem xét giảm nhẹ… Ngài Torao, ông sẽ nộp đơn xin khoan hồng chứ?”

Torao đứng dậy.

Ngay cả khi đứng, lưng ông vẫn khom xuống.

“Hành vi của ông ấy trước khi rời công ty thì đúng là không đẹp đẽ gì. Nhưng giờ đã hiểu rõ hoàn cảnh phía sau, tôi cũng không nỡ trách móc. Với mức lương thấp như vậy, ông ấy đã làm việc cật lực cho chúng tôi, còn giúp vượt qua giai đoạn crunch căng thẳng nhất ngay trước khi ra mắt Bách Bát Quái Dị. Có thể tranh luận về quy định, tuân thủ này nọ, nhưng đồng nghiệp đều đánh giá ông ấy rất cao. Tôi mong ông ấy có thể làm lại cuộc đời vì con gái mình. Thôi, tôi xin phép.”

Sau khi Torao rời đi, Koyomi liền nắm lấy tay Mahiro.

“Rồi! Mahiro, đi mua sắm đổi gió nào! Một cửa hàng quần áo ở Hoành Đinh Ayakashi vừa nhập mấy bộ Gothic Lolita phong cách Nhật truyền thống siêu xịn đó. Chị đảm bảo em mặc vào là hết nước chấm!”

Sự nhiệt tình quen thuộc của cô lần này lại khiến Mahiro thấy dễ chịu.

Nó không cho cô cơ hội ngồi lại mà lo nghĩ lung tung.

“À… ừ. Thế còn anh thì sao, thám tử?”

“Tôi làm việc tiếp. Hai em cứ đi chơi cho vui,” Klever đáp, vừa nói vừa gõ phím lách cách đầy cố ý.

Anh hoàn toàn không đủ sức đi mua sắm với ba cô gái, điều đó thì quá rõ.

Mahiro và Nayuta thì trầm lặng, nhưng Koyomi sẽ dẫn dắt cả nhóm, mà năng lượng của cô thì dồi dào vô tận.

Nayuta khúc khích cười, đặt tay lên vai Mahiro.

“Đi thôi, Mahiro. Mua sắm xong, ta tiếp tục chinh phục Thập Tam Tầng Lâu Địa Hạ Mê Cung nhé. Em vẫn muốn phá đảo mà, đúng không?”

Giọng cô dịu dàng, ấm áp một cách bao bọc, vượt xa độ tuổi của mình.

Mahiro thử tưởng tượng bản thân có thể chín chắn như Nayuta vào ngày cha cô được ra tù… nhưng không tài nào hình dung nổi.

Ba người rời khỏi văn phòng, bước xuống phố.

Mahiro vô thức mở danh sách bạn bè.

Bên cạnh mỗi cái tên là thời điểm đăng nhập gần nhất:

Vài giờ trước, 3 ngày trước, 1 tuần trước…

Nayuta và Koyomi đang online.

Nhưng một khi ai đó không đăng nhập suốt 1 tháng trở lên, thì thường là họ đã chuyển sang game khác.

Thỉnh thoảng, Mahiro sẽ dọn danh sách, xóa những người đã bỏ chơi.

Trừ khi họ có lý do đặc biệt như đi công tác hay nằm viện, khi đó thường sẽ để lại lời nhắn trong hồ sơ.

Rồi ánh mắt cô dừng lại ở cái tên tận cùng danh sách.

…Kurage đã lâu rồi không đăng nhập…

Đó là người bạn lâu đời nhất của cô trong game.

Lần đăng nhập cuối đã là vài tháng trước.

Nếu là người khác, có lẽ cô đã xóa từ lâu.

Nhưng lần này, Mahiro chần chừ.

Không hiểu sao, cái tên ấy cứ như một chiếc gai mắc lại trong đầu cô.

Một phiên bản khác của chính cô trong tâm trí đang bảo rằng:

Đừng xóa.

Sau một lúc đắn đo, cô đóng danh sách mà không làm gì cả.

Biết đâu một ngày nào đó… anh ấy sẽ quay lại và đăng nhập lần nữa.

Khi ấy, cô sẽ có rất nhiều điều muốn nói lời cảm ơn.

Vì đã cho cô lời khuyên khi cô lo lắng.

Vì đã động viên, tiếp thêm dũng khí khi cha cô cư xử khác thường.

Vì đã chơi cùng cô khi cha quá bận để đăng nhập.

Chỉ cần cái tên đó nằm ở cuối danh sách bạn bè thôi, không hiểu sao cũng khiến cô có cảm giác như mình đang được ai đó dõi theo.

“Sao thế, Mahiro? Sao tự dưng mở danh sách bạn bè vậy? Tính rủ thêm người đi làm nhiệm vụ à?”

“Em muốn có ai đó lo tuyến sau… Dạo này cứ cảm giác như chúng ta toàn dựa vào Onihime thôi…”

Rồi cô quay sang Koyomi và Nayuta.

“Xin lỗi… người em tìm không online. Hôm nay mình cứ đi ba người nhé.”

Ngay lúc đó, cô bỗng có cảm giác như vừa lướt qua một gương mặt quen thuộc, liền quay đầu lại nhìn.

Nhưng không có ai cả.

Bối rối, Mahiro quay về phía trước và tiếp tục bước đi.

Trên cao, vầng trăng treo lớn và sáng, lơ lửng giữa bầu trời trông như một con sứa khổng lồ đang trôi bập bềnh giữa đại dương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!