Tập 02

Truyện ngắn đặc biệt

Truyện ngắn đặc biệt

Sau chuyến "dã ngoại" đến Kanagawa, tôi và Honoka đã khởi động được máy phát điện trong nhà kho và có lại "nguồn điện". Nhờ đó, điện thoại của Honoka đã hoạt động trở lại, giúp chúng tôi đọc được tin nhắn từ chị gái cậu ấy. Thế nhưng...

"Honoka này... cậu lại dán mắt vào điện thoại đấy à?"

Sau bữa sáng, trong lúc đang dọn dẹp, tôi cất tiếng gọi Honoka. Cậu ấy đang nằm dài trên ghế sofa phòng khách, mắt không rời màn hình.

"Ừm, cứ thế này làm tớ thấy bình yên lắm. Cảm giác như cuộc sống thường ngày quay về vậy."

Honoka vừa trả lời vừa đung đưa hai chân, mắt vẫn không thèm nhìn về phía tôi.

"Nhưng mà... đâu gọi điện được, cũng chẳng có mạng Internet mà? Thế thì có gì để làm đâu chứ?"

Thấy cậu ấy quay lưng lại với mình, tôi đành buông một câu hỏi đầy thắc mắc.

"Có chứ. Thiếu gì game chơi offline đâu, với cả ngồi xem lại ảnh cũ thôi cũng vui rồi."

"Hừm..."

Với một đứa đến điện thoại di động còn chẳng có, nói gì đến smartphone như tôi, thì thú thật là tôi không hiểu lắm.

"A, hay là... tại tớ cứ nhìn điện thoại suốt nên cậu dỗi rồi hả?"

Cuối cùng Honoka cũng chịu rời mắt khỏi màn hình mà ngước nhìn về phía tôi.

"Làm, làm gì có chuyện đó..."

Tôi lắc đầu theo phản xạ, nhưng rồi lại tự nhận ra có lẽ mình đang dỗi thật. Nhưng lỡ phóng lao thì phải theo lao, giờ tôi không thể thành thật được nữa.

"Nếu Honoka cứ xem điện thoại thì tớ lên tầng hai đọc sách đây."

Việc dọn dẹp cũng xong rồi. Tôi cố tỏ ra mình không phải kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, rồi toan bước ra khỏi phòng khách.

"Đợi đã, đợi đã nào! Xin lỗi vì trêu cậu mà! Đừng dỗi nữa, lại đây đi. Cùng xem ảnh với tớ nào."

"...Đã bảo là tớ không có dỗi mà."

Miệng nói cứng là vậy nhưng chân tôi vẫn bước về phía Honoka. Tôi ngồi xuống bên cạnh, Honoka liền nhỏm dậy và hào hứng chìa màn hình về phía tôi.

"Nhìn này, đây là... thác Niagara tớ chụp trước khi về Nhật đấy!"

"Nó to quá, tớ chẳng hình dung nổi quy mô thế nào nữa."

Đó là ngọn thác khổng lồ hùng vĩ mà tôi mới chỉ thấy trên tivi. Hình ảnh Honoka giơ tay làm dấu chữ V trên nền thác ấy, cùng đám đông du khách phía sau, giờ đây trông thật xa vời và thiếu thực tế.

"Rồi tiếp theo là cái này..."

Honoka cứ thế cho tôi xem hết tấm này đến tấm khác, nhưng rồi tôi chợt nhận ra một điều.

"...Nhiều ảnh thế này mà chị cậu... chị Haruka chẳng có trong tấm nào nhỉ."

"Chị tớ không thích bị chụp ảnh. Ngày xưa thì không thế đâu, nhưng mà..."

Honoka nở nụ cười gượng gạo khi trả lời.

"Ra vậy..."

Nghe Honoka kể chị ấy là một mỹ nhân, nên việc chị ấy ghét chụp ảnh khiến tôi có chút bất ngờ.

"Phải rồi! Yuki nè, nhân tiện thì tụi mình chụp chung một tấm đi!"

"Hả?"

Trong lúc tôi còn đang bối rối trước đề nghị bất ngờ đó, Honoka đã vòng tay qua vai tôi, rồi ghé sát mặt đến mức má chúng tôi suýt chạm vào nhau.

"Ơ, k-khoan..."

Trên màn hình chiếc điện thoại Honoka đang giơ lên phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng, luống cuống của tôi bên cạnh gương mặt đang cười tươi rói của cậu ấy.

Trong khi tôi còn đang ngỡ ngàng vì điện thoại có thể chụp ảnh theo kiểu này, hay băn khoăn liệu đây có phải là cái gọi là "tự sướng" trong truyền thuyết hay không, thì tiếng màn trập tách một cái đã vang lên.

"Ừm, trông được đấy! Ước gì in ra ở đâu đó được nhỉ... chứ điện thoại chẳng biết hỏng lúc nào."

Honoka lẩm bẩm trong khi chăm chú ngắm nghía bức ảnh vừa chụp.

"K-Không cần in ra làm gì đâu... chắc mặt tớ trông kỳ lắm."

Nghe tôi nói vậy, Honoka vừa cười vừa lắc đầu.

"Làm gì có. Yuki lên hình dễ thương lắm."

"Dễ th..."

Mặt tôi nóng bừng lên, chẳng thể thốt thêm lời nào nữa.

"Ồ. Cơ hội đây rồi."

Thấy tôi như vậy, Honoka liền chĩa điện thoại về phía này và bấm máy thêm một lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!