Tập 02

Chương 1 Ma nữ Cố Đô

Chương 1 Ma nữ Cố Đô

1

Thú thật thì, cứ mãi thế này cũng tốt.

Có lẽ trên thế giới này, chỉ có mình tôi là thực tâm suy nghĩ như vậy.

Cảm nhận hơi ấm lan tỏa trên má, tôi khẽ mở mắt. Gương mặt ngạc nhiên của Honoka hiện ra ngay trước mắt tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được cả hơi thở của cậu ấy.

Một gương mặt thật xinh đẹp.

Nếu là bình thường, chắc tim tôi đã đập thình thịch vì bối rối, nhưng có lẽ do vừa ngủ dậy, đầu óc còn mơ màng nên phải mất một lúc sự kinh ngạc mới chạm tới đáy lòng.

Phải rồi, đêm qua mình lại ngủ cùng Honoka.

Nhờ vậy mà tôi cũng có chút thời gian để lục lọi lại ký ức.

Cô ấy là Sakaki Honoka. Người bạn mà tôi đã kỳ tích gặp lại trong thế giới tàn lụi này.

Đúng vậy, thế giới này đã kết thúc khoảng một tháng trước.

Những cái xác biết đi, hay còn gọi là Xác sống, đồng loạt xuất hiện khắp mọi nơi. Chúng tấn công con người, những kẻ bị giết lại hóa thành Xác sống, tiếp tục tạo ra những nạn nhân mới.

Một ngày tận thế y hệt như những bộ phim zombie tôi từng xem. Thể loại có lẽ là kinh dị thảm họa. Đối với đại đa số mọi người, đây là địa ngục trần gian, nơi tiếng la hét ai oán không bao giờ dứt.

Nhưng với tôi thì khác. Thế giới kết thúc cũng là lúc những "ngày thường nhật bình yên" của tôi bắt đầu.

Trước đó, vây quanh tôi toàn là những kẻ miệt thị và hạ thấp tôi. Sự biến mất của họ khiến cuộc sống của tôi dễ thở hơn rất nhiều.

Dù rằng sự bình yên đó có được là nhờ ngôi nhà được giăng "Kết giới" và thứ "Ma thuật" có thể áp đảo những Xác sống thông thường này.

"C... Chào buổi sáng, Yuki. Tại cậu mở mắt đột ngột quá làm tớ giật mình."

Đôi mắt to tròn được tô điểm bởi hàng mi dài chớp chớp, cô ấy cất lời chào buổi sáng.

Đầu óc vẫn còn nửa tỉnh nửa mê chìm trong suy tư, nhưng nhờ câu nói đó mà ý thức của tôi cuối cùng cũng tỉnh táo hẳn.

"...Chào buổi sáng. Tớ... cũng giật mình đấy."

Vừa lầm bầm đáp lại, mặt tôi bỗng nóng bừng lên.

Chẳng hiểu sao Honoka lại đang áp tay lên má tôi. Hơi ấm tôi cảm nhận được trước khi tỉnh giấc có vẻ là từ bàn tay ấy.

T-Tình huống này là sao đây?

Khi cảm xúc bắt đầu lay động, những câu hỏi cũng tràn ngập trong lòng. Tôi không thể rời mắt khỏi đôi mắt của Honoka đang ở cự ly quá gần.

"......Cậu có nghe thấy không?"

"Nghe thấy gì cơ?"

Trước câu hỏi đầy vẻ ngập ngừng của Honoka, tôi hỏi lại. Thấy vậy, cô ấy lộ vẻ nhẹ nhõm và rụt tay lại khỏi má tôi.

"Không, không có gì đâu. Đừng bận tâm. Quan trọng hơn là... hôm nay chúng ta cùng cố gắng nhé."

Bị đổi chủ đề một cách đơn phương, tôi mất luôn cơ hội để hỏi về tình huống vừa rồi hay câu hỏi lúc nãy.

Nhắc mới nhớ, hôm qua chúng tôi đã quyết định rồi. Tôi nhớ lại việc cần làm hôm nay.

"Tổng vệ sinh..."

Tôi vừa buột miệng nói ra, Honoka liền gật đầu với vẻ mặt tràn đầy quyết tâm.

"Ừ. Hôm nay chúng ta vừa dọn dẹp khắp dinh thự, vừa phải tìm ra manh mối về bố của Yuki mới được!"

"...Dù tớ đã tìm kiếm rất nhiều lần rồi, khả năng tìm thấy là rất thấp... nhưng cứ thử làm xem sao."

Tôi đồng ý, nhưng lời lẽ lại có phần tiêu cực.

Tôi tự nhận thức được điều đó. Chắc hẳn trong thâm tâm, tôi có chút sợ hãi việc tìm thấy một điều gì đó.

2

"Yuki, khi con đọc được lá thư này, có lẽ đường phố đã tràn ngập Xác sống rồi. Ta để lại Ma thuật này cho con, để dùng cho thời khắc ấy."

Đầu tháng Tư, những "cái xác biết đi" tràn ngập khắp thế giới, và những ngày thường nhật hiển nhiên đã đi đến hồi kết. Tôi sống sót nhờ vào Ma thuật mà bố để lại, trải qua những ngày tháng thảnh thơi cùng với Pera, Sứ ma hình chim cánh cụt.

Phải, là thảnh thơi.

Một thế giới không có những kẻ ác ý lại là môi trường dễ sống hơn nhiều đối với tôi.

Tôi và Honoka tái ngộ là chuyện của khoảng một tuần trước. Trong thế giới đầy rẫy Xác sống, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau sau hai năm xa cách.

Honoka đang trên đường đến Kanagawa để tìm người chị gái mất tích.

Nếu để cô ấy đi một mình, có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa. Nghĩ vậy, tôi đã cùng cô ấy lên đường. Nhưng nơi chúng tôi đến được chỉ là biển Xác sống không thể nào vượt qua.

Dù vậy, chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể, và bốn ngày trước, cả hai quay trở lại dinh thự này, nhà của tôi.

Thú thật thì tôi muốn nghỉ ngơi thong thả thêm một chút nữa, nhưng mà...

"Được rồi, bắt đầu thôi!"

Tám giờ sáng. Honoka cầm cây chổi lông gà, hô lên đầy khí thế.

Dưới chân là xô đựng nước, giẻ lau cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Để không sợ làm bẩn quần áo, cô ấy đang mặc bộ đồ thể dục tôi dùng hồi cấp hai.

Vì có hai bộ nên tôi cũng mặc, nhưng Honoka cao hơn nên kích cỡ không vừa lắm.

"Ừm. Có điều... mặc thế cậu không lạnh sao?"

Tôi chỉ tay vào rốn của Honoka đang bị lộ ra do áo quá nhỏ và hỏi.

"Bình thường mà, bình thường mà. Nào bắt đầu ngay thôi! Trước mắt cứ dọn dẹp sơ qua, rồi thấy cái gì đáng ngờ thì kiểm tra kỹ nhé!"

"Tớ hiểu rồi. Nhưng mà... đừng kỳ vọng quá nhé? Manh mối về tung tích của bố tớ thì tớ đã tìm nát cả ra rồi."

Dù gật đầu, tôi vẫn rào trước để Honoka không bị thất vọng.

"Ahaha, tớ cũng xác định là được ăn cả ngã về không mà. Nhưng nếu không làm hết sức mình thì tớ không cam tâm... Xin lỗi vì đã kéo cậu làm cùng nhé?"

"Chuyện đó thì giờ còn nói làm gì nữa. Kể từ lúc đi theo tìm chị gái Honoka, tớ đã chuẩn bị tinh thần đi cùng cậu đến bất cứ đâu rồi."

Tôi khẽ thở dài và lắc đầu.

Đúng vậy, Honoka sẽ không dừng lại. Nếu có việc gì đó có thể làm để tìm chị gái, cô ấy sẽ không chọn phương án "không làm", và cũng không thể chọn.

Nhưng lý do tại sao cô ấy lại cố gắng tìm manh mối về bố tôi là vì...

"Cảm ơn cậu, Yuki. Tin nhắn chị tớ gửi tới nói rằng: 'Bọn Xác sống đầu thú là tùy tùng của Chân Tổ. Hãy tìm Minato Amata'... Tớ không hiểu sao chị ấy lại biết chuyện đó, hay tại sao lại bảo tìm bố của Yuki... Chẳng hiểu gì cả, nhưng hiện tại chúng ta không còn việc gì khác để làm mà."

Honoka cười khổ nói lời cảm ơn.

Hôm qua, sau khi khởi động máy phát điện trong kho, việc đầu tiên chúng tôi làm là sạc điện thoại của Honoka. Và đó là tin nhắn chúng tôi tìm thấy.

Tại sao tên của bố tôi lại xuất hiện? Đó cũng là điều tôi muốn biết.

"Tớ cũng muốn biết tung tích của bố, nên tớ sẽ thử tìm lại một cách nghiêm túc. Nghĩ kỹ thì lúc tìm lần đầu tớ vẫn còn bán tín bán nghi về Ma thuật, biết đâu bây giờ sẽ có phát hiện khác."

Nghĩ lại như vậy, tôi cũng xốc lại tinh thần.

"Pyui!"

Ngay lúc đó, chú chim cánh cụt con dưới chân, hay đúng hơn là Sứ ma Pera của tôi, kêu lên như để tán đồng.

"Pera, nếu có gì thì báo cho tao biết nhé."

Tôi cúi người xuống, vuốt ve cái đầu mềm mại của Pera.

Tôi của hiện tại là một Ma nữ có Sứ ma đi theo. Tôi cũng sở hữu cả cây trượng có thể sử dụng Ma thuật.

Từng nghĩ Ma thuật làm gì có thật, nhưng nhờ thứ Ma thuật bố để lại mà tôi đã sống sót.

Nhân tiện thì khi ở nhà, Pera cơ bản đều ở chế độ ngủ đông. Bây giờ tôi đánh thức nó dậy là vì hy vọng Pera sẽ phản ứng với thứ gì đó.

"Nhắc mới nhớ, ban đầu chính nhóc này đã bảo vệ Yuki nhỉ?"

Honoka vừa ngắm Pera vừa nói.

"Ừ. Lúc bị Xác sống tấn công ở trường, cái móc khóa chim cánh cụt bố tặng đột nhiên trở nên khổng lồ và cứu tớ thoát chết. Sau đó, cũng chính nhóc này đã chỉ cho tớ chỗ giấu cây trượng và lá thư trong chiếc đồng hồ quả lắc ở nhà."

"Vậy thì biết đâu nó sẽ thực sự giúp ích đấy! Tớ kỳ vọng lắm nha."

Honoka cũng vỗ vỗ lên đầu Pera.

"Pyui pyui!"

Pera kêu lên đầy vẻ phấn chấn như muốn nói cứ giao cho nó.

Nhà Minato là một dinh thự kiểu Tây nằm trên đồi cao.

Khu đất được bao quanh bởi hàng rào cao rất rộng, phía sau dinh thự còn có nhà kho và vườn rau. Cả khu rừng rậm rạp trải rộng phía sau đó cũng thuộc đất của nhà Minato.

Tòa nhà được xây bằng đá rất bề thế, nhưng những bức tường bị dây leo phủ kín, cửa sổ các phòng không sử dụng đều bị đóng ván gỗ. Thú thật ấn tượng mang lại chẳng tốt đẹp gì, đúng chất "nhà của phù thủy".

Hồi nhỏ, chính vì ngôi nhà này mà tôi bị gọi là phù thủy và bị trêu chọc, mãi chẳng thể thoát ra khỏi cái danh xưng đó.

Thế nên thú thật, tôi cực ghét ngôi nhà này.

Nhưng bây giờ nó lại là nơi an toàn duy nhất trên thế giới. Một hầm trú ẩn mà bố đã để lại cho tôi.

Nhìn xuống từ cửa sổ, khu phố chết chóc hiện ra trong tầm mắt.

Một thế giới mà hoạt động của con người đã biến mất.

Vốn dĩ giờ này phải là giờ đi làm đi học, nhưng chẳng có bóng dáng nhân viên văn phòng hay học sinh nào, trên đường cũng không có xe cộ qua lại.

Thay vào đó, những kẻ đang luẩn quẩn trong bóng râm là những "cái xác biết đi" ghét ánh mặt trời — Xác sống.

Xác sống cực kỳ nhạy cảm với âm thanh. Nhưng dù có giữ im lặng, chúng vẫn cảm nhận được hơi người và tiến lại gần. Tuy nhiên, ngôi nhà này dường như ngăn chặn hoàn toàn khí tức đó. Hơn nữa, những con Xác sống vô tình lại gần cũng bị Kết giới hất văng ra.

Một dinh thự cứ như thể được trù tính cho tình huống này vậy.

Nó được xây dựng khi nào và như thế nào, tôi hoàn toàn không biết. Nếu bố là một Ma thuật sư thực thụ, thì ngôi nhà và khu đất này có khả năng vẫn còn ẩn giấu rất nhiều bí mật.

Nhưng mà, thật sự tìm ra chúng thì có tốt không nhỉ?

Nếu không có manh mối gì, cuộc sống hiện tại có thể tiếp diễn thêm một thời gian nữa.

Thực phẩm bảo quản bố để lại vẫn còn rất nhiều, kho dự trữ thực phẩm thu thập từ các cửa hàng tiện lợi cũng còn khá lớn. Giả sử có hết đi nữa thì đi tìm ở quanh đây là được. Cho đến khi hạn sử dụng của đa số thực phẩm hết, có lẽ chúng tôi vẫn có thể duy trì cuộc sống này thêm một, hai năm nữa. Trong thời gian đó, nếu bắt đầu trồng trọt ở vườn sau, viễn cảnh cuộc sống sau này cũng sẽ được đảm bảo.

Mong muốn được sống những ngày tháng thường nhật như vậy cùng Honoka trong tôi rất mãnh liệt.

Nhưng chắc chắn Honoka sẽ không thể đứng yên. Dù không có được manh mối, chắc chắn rồi cậu ấy cũng sẽ lại lên đường. Chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Mà, đó mới là điều quan trọng nhất.

Dù muốn đắm mình trong những ngày tháng ngắn ngủi này thêm chút nữa là một trong những suy nghĩ thật lòng của tôi, nhưng tôi không có ý định ngáng chân Honoka.

Bởi vì nếu làm thế, lòng tôi sẽ u ám.

Tôi không muốn phủ nhận bản thân mình của lúc đã quyết định cứu Honoka và cùng cậu ấy lên đường.

Vì thế, phải cố gắng tích cực lên. Không chìm đắm trong suy nghĩ "giá như không tìm thấy gì thì tốt", tôi thể hiện ra bên ngoài sự háo hức xem có thứ gì ở đây.

Tuy là tỏ ra mạnh mẽ, nhưng không phải là nói dối.

Lấy lại tinh thần như thế, tôi cùng Honoka bắt đầu dọn dẹp dinh thự.

"Nhắc mới nhớ, hình như đây là lần đầu tớ lên tầng ba."

Leo hết cầu thang dốc đứng, Honoka nhìn quanh hành lang mờ tối và lầm bầm.

"Bình thường đâu có lý do gì để lên đây đâu. Tầng ba chỉ có thư phòng và phòng ngủ của bố, với mấy phòng dùng làm kho chứa thôi."

Không gian sinh hoạt của chúng tôi chủ yếu là phòng khách tầng một và phòng tôi ở tầng hai. Chẳng cần thiết phải cất công leo lên tận tầng ba làm gì.

"Vậy thì chỗ này đúng là mục tiêu chính rồi. Bụi phủ cũng dày, bõ công tìm kiếm đây."

Honoka nói rồi mở cửa sổ hành lang ra trước.

Trong nhà lập tức sáng bừng lên, làn gió tháng Năm sảng khoái thổi từ hành lang về phía cầu thang.

Từ đó, chúng tôi chia nhau ra dọn dẹp, sắp xếp lại những đồ đạc lộn xộn do lần trước tôi lục lọi lung tung. Sau đó mới kiểm tra những thứ có vẻ là manh mối.

Phòng ngủ và phòng chứa đồ không có gì đáng chú ý, chúng tôi chuyển sang thư phòng.

"Oa, nhiều sách dày ghê. Mà toàn là sách nước ngoài không à."

Nhìn kệ sách xếp dọc tường, Honoka thốt lên.

"Ừ, thế nên ngay cả ý nghĩa tiêu đề tớ cũng chẳng hiểu mấy. Chỗ đó giao cho Honoka được không?"

"Okie. Yuki đã xem qua mấy cuốn sổ tay ở kia chưa?"

Gật đầu, Honoka chỉ vào mấy cuốn sổ tay của bố nằm trên bàn.

Mấy thứ này tìm thấy trong ngăn kéo. Không chỉ có sổ tay của năm nay mà còn có của năm ngoái và năm kia nữa.

"Lần trước kiểm tra tớ đã xem qua đại khái rồi. Những số liên lạc ghi trong đó, lúc điện thoại còn dùng được tớ đã gọi thử hết... nhưng chẳng ai bắt máy cả. Tớ cũng đã xem qua lịch trình ngày bố ra khỏi nhà, nhưng không có gì được ghi lại."

Lật giở vài trang sổ tay, tôi nhìn vào mục ngày 7 tháng 4 năm nay — ngày lễ khai giảng.

Đó là một ngày trước khi thế giới kết thúc. Bố đã đi vắng từ hôm đó. Nhưng không có lịch trình công việc nào được ghi ở đó cả.

"Cái đó cũng có thể coi là một manh mối đấy. Bố của Yuki không đi vì công việc đã định trước, mà là vì có việc gấp nên mới đi đâu đó."

"Đúng là có thể nghĩ theo hướng đó thật! Tớ sẽ thử xem lại kỹ hơn các lịch trình khác và mấy mẩu ghi chú xem sao."

Khâm phục cách suy nghĩ của Honoka, tôi quyết định kiểm tra lại cả những cuốn sổ cũ.

Một lúc lâu, chỉ có tiếng lật giấy vang lên trong thư phòng.

Ơ, cái này là...

Xem lướt lại toàn bộ các cuốn sổ, tôi chợt nhận ra một điểm kỳ lạ.

Đó là một ghi chép bâng quơ để lại trong phần ghi chú.

Tokyo, 3 giờ 40 phút. Kyoto, 11 giờ 10 phút. Hong Kong, 10 giờ 30 phút. London, 12 giờ. Los Angeles, 7 giờ 20 phút.

Một mẩu giấy ghi địa điểm và thời gian. Chỉ nhìn thế này thì trông như ghi lại giờ hẹn, nhưng không có ngày tháng hay địa điểm cụ thể, và mẩu ghi chú giống hệt nhau này lại có trong cả ba cuốn sổ.

Có ý nghĩa gì không nhỉ? Tôi nghiêng đầu suy nghĩ nhưng hoàn toàn không hiểu.

"Nè, Yuki."

"Gì vậy?"

Tôi vừa đưa mắt nhìn theo dòng ghi chép xem có gợi ý nào không, vừa hỏi lại.

"Bố của Yuki, hình như ông ấy tự xưng là Ma thuật sư đúng không?"

"...Với khách đến nhà thì ông ấy nói vậy. Có vẻ như những người gặp rắc rối không thể giải quyết bằng cách thông thường được ai đó giới thiệu nên mới tìm đến."

Lẽ ra ông không quảng cáo gì, nhưng chẳng biết từ lúc nào tin đồn lan ra khắp thị trấn, và bố tôi bị người ta xì xào sau lưng là kẻ lừa đảo chứ chẳng phải Ma thuật sư gì.

"Hừm, nếu vậy thì sách ở đây bình thường quá nhỉ."

"Sách bình thường?"

Không hiểu ý cô ấy, tôi dừng tay ngẩng đầu lên.

"Đúng thế. Ma thuật của Yuki, rồi Kết giới của ngôi nhà này đều là hàng thật, vậy nghĩa là bố cậu là một Ma thuật sư chính hiệu đúng không? Thế thì tớ nghĩ lẽ ra phải có mấy cuốn sách trông có vẻ ma thuật một chút chứ... nhưng ở đây toàn là sách tâm lý học với triết học thôi."

Honoka lướt ngón tay trên gáy những cuốn sách ngoại văn trên kệ và nói.

"Ra là vậy... Tớ cứ đinh ninh toàn là sách huyền bí chứ."

Cũng tại không đọc được nên tôi vơ đũa cả nắm coi chúng là sách khả nghi.

"Thế nên mới lạ. Phòng chứa đồ lúc nãy cũng không có gì khả nghi, chẳng lẽ không có chỗ nào tập trung mấy đồ liên quan đến ma thuật sao? Ví dụ như... phòng bí mật chẳng hạn!"

"...Phòng bí mật. Có thì cũng không lạ."

Dinh thự rộng thế này thì có khả năng đó. Chỉ là...

"Nếu bố tớ đã cố tình giấu thì chắc gì đã tìm ra được? Biết đâu ông ấy còn dùng cả Ma thuật nữa."

"Ừ ha, đúng thật. Nhưng nếu là Ma thuật thì Yuki cũng dùng được mà. Cậu không làm gì được sao?"

Bị ánh mắt đầy kỳ vọng hướng vào, tôi luống cuống.

"Cậu nói thế chứ... tớ làm gì biết dùng Ma thuật tìm phòng bí mật đâu..."

Đang trả lời dở thì gió từ cửa sổ mở toang thổi vào. Cảm nhận làn gió nhẹ nhàng ấy, tôi chợt nảy ra ý tưởng.

"Nhưng có một cách... có thể thử xem sao."

"Quả nhiên là Yuki! Làm ngay thôi!"

Honoka vui mừng với tâm trạng cứ như thể vấn đề đã được giải quyết xong xuôi rồi vậy.

"Được rồi. Cứ giao cho tớ."

Đâm lao thì phải theo lao, nhưng được kỳ vọng cũng không tệ. Cảm giác được Honoka công nhận khiến tôi trở nên mạnh dạn hơn một chút.

"Vậy tớ đi lấy cây trượng đây."

Tôi quay về phòng mình một lát để lấy công cụ giúp mình trở thành Ma nữ.

"Thế, sao lại xuống tầng một?"

Thấy tôi cầm cây trượng, Honoka hỏi. Tôi và cô ấy đang đứng ở hành lang tầng một, vẫn trong bộ đồ thể dục. Khác với tầng ba, nơi này vẫn được sử dụng thường xuyên nên tuy chưa dọn dẹp nhưng cũng không bẩn lắm.

"Tớ thử hình dung sơ đồ ngôi nhà trong đầu, thú thật tớ cảm thấy không có không gian nào để có phòng bí mật cả. Gác mái cũng hẹp, nếu có thì chắc là ở 'bên dưới'."

Tôi trả lời rồi dùng đầu trượng gõ gõ xuống chân.

"A, ý cậu là tầng hầm."

Honoka cũng nhẹ nhàng đá vào viên đá lát sàn và gật đầu.

"Và thế là đến lượt Ma thuật ra tay."

Tôi giơ cây trượng gỗ có gắn viên ngọc đỏ bên trên mà bố để lại. Có cây trượng này, tôi có thể sử dụng Ma thuật thật sự.

Tôi không hiểu cơ chế. Cũng không được dạy lý thuyết Ma thuật. Những gì viết trong thư của bố chỉ là cách sử dụng.

Chỉ cần cầm trượng và tập trung suy nghĩ như thế này, tôi có thể thao túng Địa, Thủy, Hỏa, Phong — tương ứng với chất rắn, chất lỏng, nhiệt lượng và chất khí.

Lần này tôi dùng Phong — Ma thuật điều khiển chất khí.

"Tụ lại."

Cảm giác "nhiệt" bên trong tôi chảy qua cây trượng.

Đó là chính tôi, và cũng là một dạng năng lượng nào đó. Có lẽ là "ma lực" hay thứ gì đại loại vậy.

Khi nhiệt của tôi hòa vào, không khí xung quanh tuân theo ý chí của tôi.

Chất khí không có cảm giác rõ ràng nên hơi khó nắm bắt, nhưng nếu tập trung thì tôi vẫn có thể truyền đạt ý chí của mình.

Vù.

"A, gió."

Honoka lẩm bẩm.

"Tớ đã tập trung không khí xung quanh vào đầu trượng. Hiện tại, chỉ xung quanh chúng ta là không khí hơi loãng một chút. Tớ nghĩ điều này sẽ tạo ra chênh lệch áp suất và khiến không khí di chuyển... Cậu có cảm thấy gió từ hướng nào lạ lạ không?"

Ma thuật này không nhìn thấy hiệu quả bằng mắt thường nên tôi giải thích bằng lời và hỏi.

"Ra thế! Dùng luồng không khí để làm lộ diện phòng bí mật hả! Yuki thông minh ghê! Để tớ kiểm tra thử."

Nói rồi Honoka thấm nước bọt vào đầu ngón tay để kiểm tra hướng gió. Cảm thấy mặt hơi nóng lên vì được khen, tôi quan sát Honoka.

"Ừm... gió từ phía cầu thang là từ cửa sổ tầng ba đang mở. Ngoài ra thì từ phía cửa ra vào và... chưa nghe thấy tiếng gió lùa nào đặc biệt... Ưm... Yuki, giữ nguyên thế di chuyển được không?"

"Được, được chứ."

Gật đầu, tôi vừa bước đi vừa tiếp tục tập trung không khí xung quanh. Honoka đi theo ngay phía sau.

Tôi đi về phía khu vực bồn rửa mặt và phòng tắm, vừa định rẽ qua góc thì Honoka kêu lên.

"Khoan đã! Chỗ này, có gì đó lạ lắm!"

Tôi dừng phắt lại, quay về phía Honoka.

"Khu vực này... sao?"

Đó là trước một khoang chứa đồ hẹp nằm dưới gầm cầu thang dẫn lên tầng hai.

"Ừ, tớ cảm thấy có gió hiu hiu từ trong này."

Honoka không ngần ngại mở cửa ra. Bên trong là những thùng các-tông xếp chồng lên nhau.

"Mấy cái này, thùng rỗng nè. Càng đáng ngờ hơn."

Honoka nhấc thùng các-tông ra ngoài, rồi quỳ xuống cúi người, áp tai xuống sàn.

"Đúng là ở đây rồi! Tuy nhỏ nhưng tớ nghe thấy tiếng gió rít."

"Th... Thật sao?"

Tôi vẫn duy trì Ma thuật và cúi người xuống.

"......Đúng là có gió thổi thật."

"Đúng chưa? Nhưng làm sao giờ. Dù là cửa bí mật nhưng chẳng thấy tay nắm hay lỗ khóa nào cả."

Nghe vậy, tôi nhận ra mình cần phải làm gì.

"Có lẽ đây cũng là lúc cần đến Ma thuật."

Sau khi giải tán luồng không khí đã tập trung, tôi ấn đầu trượng xuống sàn khoang chứa đồ.

Ma thuật tôi dùng được thì chắc chắn bố cũng dùng được. Trong chuyến đi lần trước, tôi đã học được vài kỹ thuật ứng dụng Ma thuật. Một trong số đó là mở khóa.

"Mở ra."

Tôi niệm trong đầu và ra lệnh. Lần này tôi dùng Địa — Ma thuật nắm giữ chất rắn.

Giống như lúc nãy, tôi truyền "nhiệt" từ trượng, biến tấm ván sàn thành một phần của mình.

Đã thế này thì tấm ván sàn này hoàn toàn tuân theo ý tôi. Tôi tháo chốt bên trong và nhấc tấm ván lên.

Tấm ván bật mở — bên dưới hiện ra một cầu thang dẫn xuống lòng đất.

"Ồ... Có thật này."

Honoka thốt lên đầy thán phục.

"Có thật rồi. Tối quá, để tớ đi lấy đèn pin."

"Okie."

Tôi rảo bước quay lại phòng mình một lát. Pin cũng là vật phẩm quý giá nên tôi cố gắng hạn chế dùng, nhưng dưới hầm nếu không có đèn thì chắc chẳng thấy gì.

Vội vàng quay lại trước khoang chứa đồ, Honoka đã xuống dưới cầu thang rồi.

"Yuki ơii, có cánh cửa nè."

Honoka gọi tôi.

"Khoan... Cẩn thận chứ! Nhỡ có bẫy gì lạ thì sao!"

Tôi hoảng hốt chạy xuống cầu thang đến chỗ cô ấy.

Ở đó quả thực có một cánh cửa được làm rất chắc chắn.

"Không sao đâu mà. Yuki có thể sẽ đụng vào nên ông ấy không đặt bẫy nguy hiểm đâu. Nhìn này, vặn nắm đấm cửa cũng không có gì xảy ra, hình như cũng không khóa."

Mặc kệ nỗi lo lắng của tôi, cô ấy cười tỉnh bơ.

"Thì đúng là vậy nhưng mà... Honoka quyết đoán quá đấy."

Tôi thở dài, rồi rụt rè thử mở cửa. Quả nhiên không khóa. Lối vào cầu thang đã được chốt từ bên trong, nên chắc chỗ này không cần thiết nữa.

Đúng như dự đoán, căn hầm tối om. Một luồng không khí hơi ẩm mốc ùa ra khiến tôi nhăn mặt.

"Có vẻ rộng phết... Yuki, bật đèn pin lên đi."

"Ừ."

Tôi gật đầu bật công tắc đèn pin.

"Ủa... Chỗ này chẳng lẽ cũng chỉ là nhà kho thôi sao?"

Honoka thốt lên giọng bối rối.

Căn phòng rộng khoảng tám chiếu, bên trong đặt vài món đồ nội thất được phủ vải trắng. Có vẻ vấn đề thông khí cũng được tính toán kỹ, gần trần nhà có lỗ thông gió.

Thứ nổi bật nhất trong phòng là tấm gương lớn đặt sâu bên trong.

Nó to đến mức phản chiếu toàn thân tôi và Honoka, ánh đèn pin phản xạ lại khiến tôi nheo mắt.

Bên cạnh tấm gương là một chiếc đồng hồ quả lắc giống hệt cái ở sảnh tầng một. Nhưng có vẻ nó đã hỏng, kim đồng hồ không chạy. Thời gian đang dừng lại ở đúng sáu giờ.

"Pyui!"

Lúc đó, Pera nãy giờ vẫn lạch bạch đi theo sau không phản ứng gì bỗng kêu lên.

"Honoka, hình như có gì đó thật đấy."

Nhìn phản ứng của Pera, tôi nói.

"Có vẻ thế... Nhưng nó đang phản ứng với cái nào nhỉ. Có thể là đạo cụ Ma thuật... nhưng nhìn bề ngoài thì chỉ là đồ nội thất bình thường."

Honoka đồng tình, nhưng khi lật tấm vải lên kiểm tra bên trong thì lại lộ vẻ bối rối.

Bất chợt Pera luồn qua chân tôi, đi thẳng đến chỗ tấm gương lớn.

"Pyui pyui!"

Rồi nó dùng đôi cánh ngắn ngủn vỗ vỗ vào mặt gương.

"Tấm gương đó có vấn đề gì sao?"

Tôi lại gần nhìn vào gương.

Có vẻ bị bỏ không một thời gian nên mặt gương hơi mờ. Tôi thử chạm ngón tay vào, dính một lớp bụi mỏng. Ngoài ra chẳng có gì khác thường.

"Đúng là gương thì có vẻ giống đạo cụ Ma thuật thật. Mấy chuyện ma quái kiểu gương phản chiếu cái gì đó là mô típ kinh điển rồi, chuyện đi qua gương sang thế giới khác cũng nhiều vô kể."

Honoka cũng vừa kiểm tra viền gương vừa nói.

"Ưm... nhưng cũng không có gì đặc biệt..."

Đang định nói là không có gì, tôi nhận ra một điểm bất thường. Từ chân đế của tấm gương có một thứ giống như dây dẫn kéo dài ra, nối liền với chiếc đồng hồ quả lắc bên cạnh.

"Gương thì tất nhiên rồi, nhưng cái đồng hồ này nếu giống cái ở tầng một thì là loại chạy bằng dây cót, đâu cần điện đâu. Vậy cái dây này là gì nhỉ?"

"A, đúng là có dây thật. Nhưng không biết dùng làm gì ha. Nếu chỉ đơn giản là nối gương với đồng hồ, thì hai thứ này liên động với nhau chăng?"

Honoka nói ra suy nghĩ bất chợt của mình.

"Liên động..."

Đồng hồ... Thời gian...

Lúc này tôi chợt nhớ đến cuốn sổ tay của bố vừa kiểm tra lúc nãy.

"Nhắc mới nhớ, trong sổ tay có ghi chú..."

Vì tò mò nên tôi lấy cuốn sổ tay đã nhét vào túi quần thể dục ra, kiểm tra lại nội dung ghi chú.

Tokyo, 3 giờ 40 phút. Kyoto, 11 giờ 10 phút. Hong Kong, 10 giờ 30 phút. London, 12 giờ. Los Angeles, 7 giờ 20 phút...

"Địa điểm và thời gian... Không biết có liên quan không nhưng mà..."

Tôi mở nắp đồng hồ quả lắc, dùng ngón tay di chuyển những chiếc kim đang đứng im. Tôi chỉnh thời gian tiến lên từ mốc sáu giờ.

"Có phát hiện gì không?"

"Không, tớ chỉ nghĩ là biết đâu đấy..."

Vừa trả lời thì kim đồng hồ chỉ vào một trong những mốc thời gian được ghi trong tờ giấy — 7 giờ 20 phút.

Tôi thủ thế đề phòng, nhưng không có gì thay đổi.

"...Chắc là không liên quan rồi."

Vừa thở dài, tôi thử xoay kim thêm một chút cho chắc ăn.

10 giờ 30 phút cũng không có gì thay đổi. Chắc mốc tiếp theo 11 giờ 10 phút cũng...

Nghĩ là vô ích, nhưng ngay khi tôi chỉnh đúng giờ đó, đột nhiên trước mắt tràn ngập ánh sáng.

"Hả!?"

Tôi lấy tay che mắt, lùi lại phía sau.

"Khoan, c-cái gì thế này!?"

Honoka cũng hoảng hốt nắm lấy vai tôi.

Ánh sáng đang chiếu ra từ tấm gương. Cứ như thể mặt gương đột ngột biến thành cửa sổ, khung cảnh bên ngoài hiện ra bên kia tấm gương.

Đó có phải là sân vườn của một ngôi nhà nào đó không? Một ngôi nhà gỗ cũ kỹ và những cái cây được cắt tỉa gọn gàng đang được ánh mặt trời chiếu rọi.

"Có khi nào... đã kết nối rồi không?"

Tôi lẩm bẩm, rụt rè tiến lại gần tấm gương và thử đưa tay ra.

Pito.

Mặt gương quả thực vẫn ở đó. Nhưng khi tôi dồn chút lực, ngón tay tôi chìm vào trong khung cảnh ấy.

"Ư!?"

Tôi hoảng hốt rụt tay lại.

"Y-Yuki, kết nối nghĩa là sao?"

"...Lúc nãy Honoka cũng nói rồi còn gì. Chuyện đi qua gương để đến nơi nào đó rất phổ biến. Cũng giống vậy thôi, tấm gương này có lẽ cũng là một cánh cửa."

Nếu là bình thường thì chuyện này không thể tin nổi, nhưng với tôi, người đã biết sự tồn tại của Ma thuật, thì đó cũng là một trong những điều "có thể xảy ra".

"Cánh cửa ư... Đến đâu cơ?"

Honoka chấp nhận đây là hiện thực và đặt câu hỏi.

Tôi lấy sổ tay của bố ra, xác nhận lại ghi chú.

"Địa điểm" được ghi ở mục 11 giờ 10 phút là...

"Kyoto."

3

Ngày hôm sau buổi tổng vệ sinh.

Tôi và Honoka lại đứng trước tấm gương lớn trong bộ đồng phục.

"Thật sự... sẽ 'đi' thử sao?"

Vai đeo chiếc cặp học sinh nhét đầy lương khô, bình nước và Sứ ma Pera, tôi hỏi xác nhận lại với Honoka như một nỗ lực cuối cùng.

"Đương nhiên. Không thử thì sao biết được? Biết đâu sẽ tìm được manh mối về bố Yuki, không có chuyện chúng ta không làm gì cả đâu."

Honoka đeo chiếc ba lô leo núi to đùng, gật đầu với vẻ mặt đã hạ quyết tâm. Trên vai cô ấy treo khẩu súng trường Type 89 bằng dây đai, tư thế chiến đấu cũng hoàn hảo.

Mà, tôi cũng biết là sẽ thành ra thế này.

Ngay khoảnh khắc tìm thấy manh mối, Honoka sẽ chạy đi ngay. Chỉ là không ngờ điểm đến lại là Kyoto.

Nơi tôi đang sống là một thị trấn hẻo lánh ở vùng Chubu. So với Kanagawa chúng tôi đi lần trước, vùng Kansai xa hơn rất nhiều.

"...Đúng vậy. Tớ cũng đã chuẩn bị kỹ càng với ý định đó rồi. Nhưng thực sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nên hãy thận trọng nhé."

"Rõ. Vậy tớ muốn thử một việc, cậu xem nhé."

Gật đầu, Honoka lấy điện thoại từ trong túi ra.

"Cái này hôm trước sạc rồi đúng không? Tuy không gọi điện được, nhưng tớ nghĩ GPS vẫn hoạt động."

"Gờ-pê-ét? Hình như tớ có nghe ở đâu rồi thì phải..."

Không có điện thoại thông minh, lại mù tịt về đồ điện tử, tôi ậm ừ đáp lại.

"Global Positioning System — hình như là viết tắt của Hệ thống Định vị Toàn cầu, tóm lại là biết được mình đang ở đâu."

Honoka hiển thị bản đồ trên màn hình điện thoại, rồi cứ thế đưa tay vào trong gương.

Hoàn toàn không chút do dự. Tôi thầm thán phục không biết cô ấy có biết sợ là gì không.

"Xem nào... nhìn nhé — Oa, thấy chưa, vị trí hiện tại đã thay đổi! Quả nhiên vệ tinh GPS vẫn còn sống. Vì là bản đồ offline nên không zoom được nhiều, nhưng tên đường phố với địa danh vẫn hiện lên này..."

Đưa mắt nhìn màn hình điện thoại bên kia mặt gương, cô ấy nín thở. Nhìn ké từ phía sau, tôi đọc lên vài dòng chữ hiển thị trên bản đồ.

"Gần dấu vị trí hiện tại là phố Aneyakoji... gần đó là chùa Honnoji? A, phía trên có ghi Tòa thị chính Kyoto kìa!"

"Là Kyoto thật... Không thể tin nổi."

Honoka lẩm bẩm, giọng cao vút lên.

"Hả? Giờ cậu mới nói thế sao?"

"...Thì tớ cũng nghĩ chắc là vậy, và nếu không phải thế thì rắc rối to — nhưng gặp chuyện 'không tưởng' thì vẫn ngạc nhiên chứ. Ma thuật làm được cả chuyện thế này sao..."

Honoka thở dài đáp.

"Đúng vậy. Tuyệt thật đấy..."

Rốt cuộc cơ chế là thế nào nhỉ? Tôi nhìn lại tấm gương lớn và chiếc đồng hồ quả lắc.

"Đừng có mà Ma nữ hàng thật lại đi trầm trồ thế chứ."

Honoka nói, pha lẫn chút ngán ngẩm.

"Thì tại tớ cũng hoàn toàn không hiểu cơ chế mà. Ma thuật rốt cuộc là gì chứ."

"Tớ cũng chịu. Mấy cái đó giá mà có ai dạy cho thì tốt biết mấy. Nếu tìm được bố của Yuki thì thử nhờ ông ấy xem sao."

Nghe câu đó, tôi cười khổ.

Trong thư bố đã viết rằng có lẽ ông đã chết rồi. Nhưng nếu ông còn sống, hỏi thử cũng tốt. Không chỉ về Ma thuật, mà còn rất nhiều điều khác nữa.

"...Đúng thế. Vậy, đi chứ?"

Lấy chút hy vọng mong manh làm động lực, tôi quyết tâm tiến lên.

"Ừ. A, trước đó thì..."

Gật đầu, Honoka chuyển điện thoại sang chế độ camera rồi di chuyển ở phía bên kia gương. Chắc cậu ấy đang dùng hình ảnh trên màn hình để kiểm tra những góc chết mà từ mặt gương không thấy được.

"Được rồi, có vẻ không có Xác sống ở gần đây. Trong ngôi nhà trước mặt thì hơi đáng sợ, nhưng giờ là ban ngày chắc chúng không ra ngoài đâu."

"Tớ hiểu rồi. Vậy thì, cố gắng giữ im lặng nhé."

"Okie. Đầu tiên tớ sẽ qua trước. Sau đó xác nhận xem có quay lại được không đã."

Gật đầu cái rụp, Honoka giương súng, thận trọng bước chân vào bên kia tấm gương.

Tôi nín thở vì căng thẳng.

Tiếng giày giẫm lên mặt đất bên kia vang lên lạo xạo.

Honoka từ từ dồn trọng tâm vào chân đã bước tới, rồi di chuyển nốt chân kia sang.

Đáp xuống bên kia mặt gương, cô ấy nhanh chóng nhìn quanh rồi quay lại nhìn tôi.

Từ bên đó nhìn tôi sẽ như thế nào nhỉ?

Mắt chạm mắt, Honoka thoáng lộ vẻ nhẹ nhõm. Cô ấy giơ ngón cái lên ra hiệu không sao, rồi quay trở lại bên này.

"Phù — may quá, có vẻ quay lại được đàng hoàng."

Thở hắt ra, Honoka báo cáo.

"Lối vào bên này trông thế nào? Bên kia cũng có gương sao?"

"Không, bên kia là — thôi tự nhìn thì nhanh hơn. Không có Xác sống, lần này cùng đi nào."

"Vâng. T-Tớ biết rồi."

Được Honoka nắm tay, lần này tôi cũng cùng di chuyển sang bên kia gương.

Tõm — một cảm giác như ngâm mình vào mặt nước.

Ngay khi mặt vừa qua khỏi mặt gương, mùi vị của không khí thay đổi hẳn.

Gió thổi, mùi hương ngọt ngào của loài hoa nào đó vuốt ve khoang mũi.

Cảm giác lạo xạo của đá dưới giày.

Trước mắt là ngôi nhà gỗ đã thấy qua gương. Cảm giác như vừa bước vào trong một thước phim vậy.

"Nhìn kìa, Yuki. Phía sau."

Được Honoka nhắc, tôi quay lại.

"Oa."

Tôi vô thức thốt lên ngạc nhiên.

Ở đó có một cái cổng Torii nhỏ xíu, chỉ vừa đủ cho một người chui qua.

Bình thường thì phía sau đó phải là điện thờ hay gì đó, nhưng bên trong cổng Torii lại hổng hoác một khung cảnh khác — chính là căn hầm tối tăm nhà tôi.

"Ra là nó có hình dạng thế này..."

Vòng qua bên hông cổng Torii để kiểm tra phía sau, ở đó có một ngôi miếu nhỏ xíu, chỉ nhỉnh hơn cái đèn đá một chút. Nhìn từ phía sau, bên trong cổng Torii không có cảnh căn hầm. Chỉ thấy ngôi nhà gỗ và bóng dáng Honoka đang đứng trước đó.

"Chỉ khi nhìn từ phía trước mới kết nối với tầng hầm nhỉ... Cổng Torii này cũng là đạo cụ Ma thuật sao?"

"Có thể lắm. Nếu vậy thì thứ tương ứng với cái đồng hồ quả lắc bên kia chắc là ngôi miếu này... Nhưng tốt nhất đừng táy máy. Kẻo lại không về được."

Honoka ghé mắt nhìn phía sau cổng Torii từ sau lưng tôi, nói với giọng nghiêm túc.

"Tớ hiểu rồi. Giữ nguyên hiện trạng. Nếu có biến thì chạy trốn về bên kia ngay."

Thấy tôi gật đầu, Honoka chỉnh lại tư thế cầm súng, cẩn thận quan sát xung quanh một lần nữa.

"Okie. Nhưng mà — trước mắt có vẻ không có Xác sống ở gần. Có khi nào chỗ này cũng giống nhà Yuki, là vùng an toàn bên trong Kết giới không?"

Vừa thận trọng cảnh giới, Honoka vừa nói ra thắc mắc.

"Có thể... là vậy. Có thứ này ở đây, nghĩa là đây có thể là nhà của một Ma thuật sư có quan hệ với bố tớ..."

Nghe tôi suy đoán vậy, vẻ mặt Honoka sáng lên.

"Vậy thì trước tiên cứ lục soát ngôi nhà này là được nhỉ."

Vừa nói cô ấy vừa ngồi xổm xuống kiểm tra gầm sàn, rồi giương súng rón rén tiến lại gần ngôi nhà.

"Pera cũng không phản ứng nên tớ nghĩ là ổn, nhưng cứ thận trọng hết mức có thể nhé."

Tôi cũng đi theo sau, nhìn Pera đang nằm gọn lỏn trong cặp sách. Sứ ma vốn phản ứng với Xác sống giờ vẫn đang nhắm nghiền mắt im lặng.

"Biết rồi mà. Thế — chỗ này mở được không?"

Gật đầu, Honoka chỉ vào phần hiên nhà quay ra phía khu vườn chúng tôi đang đứng. Nơi đó bị đóng kín bằng cửa gỗ, không nhìn thấy bên trong.

"Sao nhỉ... Nếu không được, tớ sẽ thử dùng Ma thuật mở khóa xem."

"A, mở được này."

Chẳng cần tôi dùng Ma thuật, Honoka dùng sức một chút là cửa gỗ trượt sang ngang.

Ánh sáng bên ngoài chiếu vào căn phòng tối tăm. Đồng thời, một mùi hôi thối quen thuộc trong thế giới này từ trong nhà bay ra.

"Ư!?"

Cả hai cùng bịt mũi, lùi lại vài bước.

Đập vào mắt là căn phòng kiểu Nhật với những vết bẩn đỏ thẫm dính bê bết khắp nơi.

Cửa giấy và chiếu tatami rách bươm, đồ đạc đổ ngổn ngang có những vết xước sâu hoắm như bị khoét đi.

Hình ảnh ngôi nhà chúng tôi từng ghé qua trong chuyến đi trước lướt qua tâm trí. Nhớ lại lần đó có Xác sống bị nhốt trong ngôi nhà nồng nặc mùi tử khí, tôi siết chặt cây trượng, thủ thế.

Honoka cũng chĩa súng vào trong phòng nhưng — một lúc lâu trôi qua vẫn không thấy bóng dáng Xác sống nào đi ra.

"Có vẻ không có ai?"

"Có vẻ vậy."

Tôi gật đầu trước câu hỏi của Honoka. Pera vẫn im lặng.

"...Nhưng nhìn kiểu gì cũng là dấu vết bị tấn công rồi. Giả thuyết đây là vùng an toàn coi như bỏ đi ha."

Honoka thở dài tiếc nuối.

"Nếu vậy thì không biết khi nào Xác sống sẽ từ bên ngoài vào. Trước khi lục soát trong nhà, có lẽ nên xem xét bên ngoài đã..."

"Chuẩn. Nếu khóa cửa lại được thì cũng câu được chút thời gian — cửa chính chắc ở đằng này."

Gật đầu, Honoka bắt đầu đi dọc theo bờ tường bên ngoài ngôi nhà. Tôi cũng cố gắng không gây tiếng động bước theo sau.

Khuôn viên dinh thự được bao quanh bởi bức tường trắng trát vữa có lợp ngói, góc tường có trồng hoa đỗ quyên. Đỗ quyên đang nở hoa đỏ thẫm, đi ngang qua thoang thoảng mùi hương ngọt ngào.

Có vẻ mùi hương tôi cảm thấy khi mới sang đây là mùi hoa đỗ quyên.

Sân trước rải đầy đá cuội lớn, những phiến đá bước chân được đặt cách đều nhau từ cửa chính ra đến cổng.

"Ủa — cổng đang đóng. Cả cửa chính nữa."

Honoka lẩm bẩm vẻ ngạc nhiên. Quả thực, cả cánh cổng gỗ thông ra ngoài khu đất lẫn cửa chính của ngôi nhà đều đang đóng chặt.

"Đóng thì không được sao?"

Không hiểu cô ấy thấy cấn chỗ nào, tôi hỏi lại.

"Không phải không được, mà là lạ chứ. Xác sống tấn công ngôi nhà này xong rồi khóa cửa bỏ đi à?"

"A."

Lúc này tôi mới nhận ra sự bất thường.

Nếu trong nhà không có Xác sống, thì phải nghĩ là chúng đã ra ngoài. Nhưng cổng khu đất, cửa chính, và cả cửa gỗ chỗ hiên nhà đều đóng kín mít.

"Theo lẽ thường thì sau khi Xác sống bỏ đi, ai đó đã đóng lại... kiểu vậy chăng. Thôi, tạm thời ngó ra ngoài cái đã."

Honoka mở cổng từ bên trong, thò nửa người ra nhìn ngó bên ngoài.

"...Đường hẹp thật. Đối diện là bức tường cao nên chẳng biết có gì — với lại bên cạnh cổng có bảng tên nè. Chỗ này có vẻ là nhà của người tên Kujo. A — toang rồi."

Honoka hoảng hốt rụt người lại, đóng ngay cổng.

"Honoka?"

"Có một con. Chỗ bóng râm cột điện ấy."

Cô ấy báo cáo với giọng kìm nén.

Chẳng cần hỏi có con gì. Giờ này mà nấp trong bóng râm tránh ánh nắng, lại còn cử động được thì chỉ có những con người đã chết mà vẫn hoạt động. Những con quái vật giống zombie mà trong thư bố gọi là Xác sống.

"...Nó có hướng về phía này không?"

"Không biết nữa. Bình thường thì khoảng cách đó bị phát hiện rồi. Nhưng chắc nó không trèo qua tường dinh thự này được đâu, tạm thời vẫn ổn."

"Vậy thì chuyển sang lục soát trong nhà luôn đi. Những thứ có vẻ là manh mối thì nên nhanh chóng chuyển về nhà tớ chắc tốt hơn."

Honoka gật đầu trước đề xuất của tôi.

"Chuẩn. Xem nào... cửa chính đóng rồi, vào từ lối sân vườn lúc nãy đi."

Lắc lắc cửa chính xác nhận không mở được, Honoka quay lại đường cũ. Tôi cũng đi theo nhưng — vừa rẽ qua góc có cây đỗ quyên, Honoka bỗng đứng khựng lại.

"Hả?"

Giọng Honoka đầy vẻ ngỡ ngàng.

"Sao vậy?"

Chậm một nhịp, tôi bước lên đứng cạnh Honoka. Từ đó có thể nhìn bao quát khu vườn.

Cũng nhìn thấy cái cổng Torii chúng tôi vừa đi qua.

"Ơ, kìa...?"

Thế nhưng, phía bên kia cổng Torii chỉ là ngôi miếu nhỏ.

Lẽ ra đó là cánh cửa nối với nhà tôi, phải nhìn thấy căn hầm tối tăm mới đúng chứ...

Khoan đã, thế này chẳng phải là không về được sao?

"Đừng cử động."

Ngay khi tôi sắp hoảng loạn, một giọng nói sắc lạnh đâm thẳng tới từ phía sau.

Tiếng người lạ không ngờ tới khiến tim tôi nảy lên, người giật bắn. Honoka cũng cứng đờ người với vẻ mặt kinh ngạc.

Giọng phụ nữ?

Đầu tiên là ngạc nhiên vì đó là "giọng con người".

Kể từ khi thế giới trở nên thế này, tôi chưa gặp người nào khác ngoài Honoka. Lúc đi đến Kanagawa cũng không thấy ai còn sống. Tuy có thông tin di tản ra khơi bằng tàu của Lực lượng Phòng vệ, nhưng việc đó có suôn sẻ hay không, giờ họ có bình an hay không thì tôi không biết.

"À, cái đó..."

Vừa định rụt rè quay lại nhìn thì tiếng quát dừng lại sắc lẹm vang lên.

"Tôi đã bảo không được cử động. Tôi bắn đấy."

Cùng với lời nói đó, vật gì đó lạnh lẽo và cứng ngắt ấn vào lưng tôi.

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

"Ư — Bắn, lẽ nào là... súng?"

Nuốt ngược tiếng hét chực trào ra, tôi hỏi bằng giọng khàn đặc.

"...Dùng súng là Xác sống bu lại đấy."

Khác với tôi đang co rúm người lại, Honoka cứng cỏi đáp trả.

"Chắc là thế. Nhưng ở khu vực này thì không vấn đề gì. Số lượng đó tôi xử lý tốt."

Nhưng kẻ ở sau lưng trả lời bằng giọng bình thản.

"Tạm thời tôi sẽ thông báo tình hình. Hiện tại tôi đang chĩa súng vào các cô. Nếu tiếc mạng thì đứng im đó. Nhưng nếu định quay lại hay có hành động kỳ lạ, tôi sẽ không ngần ngại bóp cò đâu."

Một giọng nói lạnh băng, cứng rắn gợi liên tưởng đến thép lạnh.

Bóp cò...?

Lời người phụ nữ đó chưa kịp thấm vào đầu tôi ngay.

"Với lại 'Hồi Lang' các cô vừa đi qua tôi đã đóng lại rồi. Người mở được 'Hồi Lang' từ phía bên này chỉ có tôi thôi. Các cô có thể liều mạng kháng cự, nhưng giả sử có hạ được tôi thì cũng không có đường về đâu."

"Hả... H-Hồi Lang — là cái cổng Torii nối với nhà chúng tôi sao?"

Dù biết giọng mình đang run, tôi vẫn cố gắng hỏi.

"Phải, tóm lại là các cô chỉ còn cách nghe theo tôi mới mong có đường về."

Không thể về nhà.

Sự thật ấy như một cú tát thẳng vào mặt, khiến đất dưới chân tôi như sụp đổ.

Sợ quá. Giờ tôi mới thấm thía cái vùng an toàn kia là chỗ dựa tinh thần lớn đến mức nào.

"Cách nói chuyện vừa rồi, tức là cô có ý định cho bọn tôi về hả?"

Trong lúc tôi đang dao động, Honoka đã lên tiếng hỏi.

"Nghe xem các cô là ai rồi tôi sẽ quyết định. Giữ im lặng hoặc kháng cự sẽ bị coi là kẻ địch."

Người phụ nữ phía sau tuyên bố ngắn gọn. Không thể cứ dựa dẫm vào Honoka mãi được. Sợ thì sợ đến chết đi được, nhưng cứ im lặng là sẽ bị bắn chết.

"T-Tôi là Minato Yuki."

"Sakaki Honoka. Bạn của Yuki."

Theo sau tôi, Honoka cũng xưng tên.

"Minato — quả nhiên là vậy. Quan hệ giữa cô và Minato Amata là gì?"

"L-Là bố tôi... Cô biết bố tôi sao?"

Tôi nén lại ham muốn quay đầu lại và hỏi.

"Đương nhiên. Hậu duệ của Southgate, Hiền giả ẩn dật — biệt danh thì nhiều lắm, nhưng kẻ sử dụng Ma thuật không ai là không biết tên ông ta."

"Ma thuật — vậy ra, cô cũng...?"

Tôi đã đoán ngôi nhà này là của Ma thuật sư, nhưng gặp mặt ngay thế này thì... Southgate hay Hiền giả gì đó tôi nghe không thủng lắm, nhưng có vẻ bố tôi là người khá nổi tiếng.

"Phải, giống như cô — tôi là một trong những 'Ma nữ' thừa hưởng dòng máu nghiệp chướng. Thế, Minato Amata đang ở đâu? Tôi đang tìm ông ta."

Người phụ nữ phía sau dồn dập câu hỏi.

"......Tôi không biết. Tôi cũng đang tìm bố... nên mới đến đây."

"Kể sự tình xem nào."

Được cô ấy giục, tôi bắt đầu giải thích trong khi cổ họng khô khốc.

"Bố tôi đã đi đâu đó trước khi thế giới trở nên thế này — rồi bặt vô âm tín... Tôi tìm ở nhà xem có manh mối nào không... thì hôm qua tìm thấy tấm gương nối tới đây dưới tầng hầm. Thế nên sau khi chuẩn bị kỹ càng tôi mới sang đây điều tra..."

Vì căng thẳng mà giọng tôi cao vút lên.

"Thật sự — Minato Amata không có ở 'bên kia' sao?"

Người phụ nữ xác nhận lại với giọng đượm vẻ thất vọng. Bên kia chắc là ám chỉ phía sau cổng Torii — nhà của tôi.

"N-Nếu nghi ngờ thì cô tự mình xác nhận đi."

Tôi thử đề xuất như vậy với hy vọng cô ấy sẽ mở lại Hồi Lang. Honoka cũng hùa theo lời tôi.

"Đúng đấy, cứ chĩa súng cũng được. Bọn tôi dẫn đường cho."

"......Cái đó thì xin kiếu."

Người phụ nữ từ chối bằng giọng nặng nề.

"Gì? Nghĩ là có bẫy à? Nhát gan ghê nhỉ."

Honoka khiêu khích, có chút sốt ruột. Chắc cậu ấy đang tìm cách làm cô ta mở cửa.

"Tất nhiên cũng cảnh giác bẫy, nhưng tôi hiện có lý do không thể rời khỏi thành phố này dù chỉ một khắc. Tôi đã nhận ra Hồi Lang mở từ hôm qua, nhưng không thể đột nhập — nên đành phải phục kích thế này đây."

Người phụ nữ trả lời bằng giọng cay đắng. Đúng là từ hôm qua tấm gương đã kết nối tới đây. Lúc đó ai đó từ phía Kyoto có thể đi vào. Có vẻ như người phụ nữ này có lý do nên không thể làm vậy...

"Th-Thế thì phải làm sao đây? Tôi không nói dối lời nào cả."

Tôi van nài thảm thiết.

"Được rồi... Quả thực có vẻ không tiến triển thêm được gì. Vậy để các cô hiểu tình hình, tôi cũng xưng danh luôn. Tôi là Kujo Yomi. Và đây là nhà chính của gia tộc Kujo. Các cô là những kẻ xâm nhập đột nhiên xuất hiện trong khuôn viên nhà tôi. Việc tôi cảnh giác tối đa thế này là đương nhiên, hiểu chứ?"

Nhắc mới nhớ Honoka bảo trên bảng tên có ghi chữ Kujo... Ra là người nhà này.

Nhìn thảm trạng trong nhà, tôi cứ đinh ninh không còn ai sống sót. Trong thế giới này thì luật pháp cũng chẳng còn ý nghĩa gì, nhưng nhìn từ phía cô ấy — Kujo Yomi, thì chúng tôi chắc chắn là kẻ xâm nhập bất hợp pháp.

"V-Vâng... Nếu cô vào nhà tôi... chắc tôi cũng sẽ cảnh giác y như vậy."

Tôi gật đầu gượng gạo.

"Cơ mà, không ngờ ở cái đất Nhật Bản này lại bị chĩa súng vào người ngay tắp lự."

Honoka cũng đồng tình pha chút mỉa mai.

"Cả hai đều mang đồ nguy hiểm thì cũng như nhau cả thôi. Nhưng mà — coi như các cô đã hiểu tính chính đáng của tôi. Giờ tôi sẽ hạ súng, đừng có phản kích, cứ từ từ quay lại."

Cạch, tiếng vật cứng va vào nhau vang lên phía sau.

Không nhìn thấy nên không biết, nhưng chắc là cô ấy đã chĩa nòng súng ra hướng khác.

Nuốt nước bọt cái ực, tôi từ từ quay lại phía sau.

Người này, cũng là Ma nữ... giống tôi.

Mái tóc vàng tro dài rất bắt mắt. Tuổi chắc tầm hai, ba mươi. Khoác chiếc áo khoác đen bên ngoài áo sơ mi và quần jean bụi bặm.

Trên tay cô ấy là khẩu súng đen sì có nòng dài. Kích thước tổng thể cũng ngang ngửa khẩu súng trường của Honoka, nhưng nòng súng to hơn nên trông áp lực hơn hẳn.

"Cái đó... súng shotgun hả? Cô định nã cái thứ đó ở cự ly gần thế này sao?"

Nhìn thấy khẩu súng, Honoka nhăn mặt lộ liễu.

"Thường ngày tôi hay mang cái này. Để hạ Xác sống thì đạn ghém nhanh gọn hơn."

Cô ấy trả lời cười như không cười. Vẻ mặt đó trông có vẻ dễ gần hơn tôi tưởng, nên tôi lấy hết can đảm mở lời.

"À, ừm... Cô Kujo..."

"Gọi Yomi là được."

"Vậy thì... cô Yomi. Lúc nãy... cô nói là Xác sống đúng không? Từ đó... cũng được viết trong thư của bố tôi. Lý do thế giới trở nên thế này, hay chuyện về bố tôi... cô có biết gì không? Tôi... thật sự chẳng biết cái gì cả..."

Lúc tái ngộ, Honoka gọi những "cái xác biết chuyển động" kia là zombie. Đó là suy nghĩ thông thường. Nếu không biết sự tình gì thì sẽ không gọi là Xác sống.

"Không biết gì cả? Cô là người kế thừa của Minato kia mà?"

"K-Kế thừa? Ờm... nếu ý cô là người nối nghiệp Ma thuật sư, thì tôi hoàn toàn không phải, hay đúng hơn là... tôi còn chẳng biết bố mình là Ma thuật sư. Nhờ cây trượng này tôi mới dùng được Ma thuật, chỉ có thế thôi..."

Tôi giơ cây trượng gỗ vẫn luôn nắm chặt ra.

"Minato Amata không dạy gì cho con gái sao... Thế này thì tôi cũng hơi bị hố rồi."

"Th-Thế nên thông tin gì cũng được, tôi muốn biết!"

Tôi khẩn thiết cầu xin Yomi đang tỏ vẻ thất vọng.

"Được rồi — e là tôi nắm giữ những thông tin mà cô không biết. Nhưng dù vậy những gì tôi biết cũng không nhiều, và nếu cô muốn biết thì tôi cũng không định nói ra dễ dàng đâu."

Bị ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm, tôi nín thở. Thấy thế Honoka liền thay tôi chất vấn.

"Tại sao chứ? Nói cho bọn tôi biết cũng có sao đâu."

"Vì tôi muốn thực hiện một giao dịch với các cô. Nếu gặp được Minato Amata thì tôi muốn nhờ ông ta, nhưng — tình hình này thì các cô cũng được."

Nhìn Yomi nhún vai, Honoka cau mày.

"Giao dịch?"

"Nếu các cô nghe lời thỉnh cầu của tôi, tôi sẽ kể những gì tôi biết, bao gồm cả chuyện về Minato Amata. Sau khi xong việc, tôi sẽ mở Hồi Lang về nhà cho các cô đàng hoàng."

Nghe vậy Honoka nhăn mặt.

"Vế đầu còn nghe được, chứ vế sau là đe dọa rồi còn gì."

"Hiểu thế cũng không sao. Tôi sẽ rất phiền nếu các cô về mất lúc này."

Yomi tỉnh bơ khẳng định.

"Yuki... tính sao?"

Honoka ghé sát mặt lại, thì thầm vào tai tôi.

Vẻ mặt cô ấy truyền đạt sự bực bội và sốt ruột. Góc nghiêng khuôn mặt đang suy tính xem có cách nào xoay sở không.

Chính vì chúng tôi cũng có "vũ khí" nên mới do dự. Honoka có súng, tôi có Ma thuật. Nếu cướp được súng của Yomi thì có lẽ không cần phải chấp nhận cái giao dịch sặc mùi đe dọa này.

Nhưng mà...

"Chúng tôi nhận lời."

Trước khi Honoka định làm gì đó, tôi trả lời dứt khoát.

Đối phương cũng có súng. Chỉ cần dính một phát đạn là hết đời. Không có bệnh viện nên không thể chữa trị. Nếu Honoka bị thương... chỉ tưởng tượng thôi tôi đã thấy nghẹt thở.

"Nếu Yuki nói vậy thì... được rồi."

Honoka gật đầu như nuốt trôi sự do dự, thả lỏng cơ thể đôi chút.

"Cảm ơn, tôi rất cảm kích."

Vẻ mặt cô Yomi cũng giãn ra.

Người này, có khi đang gặp rắc rối thật sự. Nhìn gương mặt như thể vừa tìm thấy cứu tinh của cô ấy, tôi nghĩ.

"Vậy, chúng tôi phải làm gì đây?"

Vừa hỏi tôi vừa cầu mong đừng bị yêu cầu làm chuyện gì quá sức.

"Xem nào — như tôi đã nói lúc nãy, đây là một 'rắc rối khá lớn' mà nếu được tôi muốn nhờ Minato Amata. Thú thật, với các cô hiện tại thì quá sức."

"Hả? B-Bảo làm chuyện không thể làm thì chúng tôi chịu đấy?"

Tôi hoảng hốt rào trước, Yomi bật cười.

"Tôi biết. Thế nên dù hơi đi đường vòng, nhưng trước mắt các cô hãy vừa giúp việc cho tôi vừa rèn luyện thực lực tối thiểu đã."

"Rèn luyện thực lực nghĩa là sao...?"

Honoka cảnh giác hỏi lại. Thấy vậy, Yomi nhìn thẳng vào chúng tôi bằng ánh mắt sắc bén và tuyên bố.

"Nghĩa là từ giờ, các cô sẽ trở thành đệ tử của tôi."

4

Đoàng!

Tiếng súng nổ nặng nề rền vang, đầu con Xác sống phía trước dinh thự nổ tung.

Máu và não tương bắn tung tóe, dính bết lên bức tường phía sau.

"Được rồi, xong."

Cô Yomi hạ khẩu shotgun xuống, quay lại nhìn về phía này.

Tôi và Honoka, nãy giờ vẫn đang thò đầu qua khe cổng để quan sát, gật đầu với nhau rồi rón rén bước ra khỏi khuôn viên.

"Tuyệt thật... nhưng mà gây ồn ào thế này có ổn không ạ?"

Dù kinh ngạc trước uy lực của khẩu shotgun lần đầu được tận mắt chứng kiến, tôi vẫn không khỏi lo lắng âm thanh đó sẽ dụ Xác sống kéo tới.

"Không sao đâu. Dù Xác sống có kéo đến thì cũng chỉ vài con. Tôi còn mong chúng mò ra đây cho rảnh nợ, như thế khả năng xảy ra tai nạn bất ngờ sẽ thấp hơn."

Nghe vậy, Honoka chau mày:

"Cô nói cứ như thể quanh đây chẳng còn mống Xác sống nào ấy."

"Ừ, không còn đâu. Sự bùng phát của Xác sống diễn ra đồng loạt trên toàn thế giới, nhưng ở đây — Kyoto — lại diễn ra đặc biệt sớm. Chính vì thất thủ đầu tiên nên hầu hết bọn chúng đã tràn về hướng Osaka hay Hyogo cả rồi."

Nói đoạn, cô Yomi bắt đầu rảo bước. Tôi vội vàng đuổi theo sau, tiếp tục hỏi:

"Ừm... chúng ta rời khỏi nhà rồi sẽ đi đâu vậy ạ?"

"Đến cứ điểm hiện tại. Ngôi nhà ban nãy là nhà chính của gia tộc, nhưng tôi không sống ở đó. Tôi đã bỏ nhà đi mười năm trước rồi, với lại bên trong đó cũng chẳng còn ở được nữa."

Honoka đi chốt đoàn, vừa cảnh giới phía sau vừa lên tiếng:

"Công nhận mùi kinh khủng thật... ở thế thì đúng là chịu chết. Vậy rốt cuộc đám 'đệ tử' bọn này phải làm gì ở cái cứ điểm đó đây?"

Giọng cậu ấy pha chút mỉa mai. Tại thời điểm chấp nhận giao dịch, chúng tôi buộc phải nuốt trọn điều kiện trở thành đệ tử của cô Yomi.

Nhưng cụ thể điều đó nghĩa là gì thì cả tôi và Honoka đều chưa hình dung ra.

"Đến nơi tôi sẽ nói. Xác sống tuy ít nhưng không được chủ quan. Dù có súng hay biết dùng ma thuật, để chúng tiếp cận được thì coi như xong đời."

Cô Yomi nghiêm mặt nhắc nhở.

"...Đã rõ. Chuyện Xác sống đáng sợ thế nào thì bọn này biết rõ đến phát ngán rồi."

Honoka gật đầu. Từ đó, chúng tôi thận trọng tiến bước, mắt không ngừng đảo quanh cảnh giác.

Trên con đường hẹp chỉ vừa đủ một chiếc xe hơi đi qua, xe đạp bị vứt chỏng chơ la liệt. Quanh khu vực cống thoát nước, vài cái xác mất đầu nằm chồng chéo lên nhau — có lẽ là "tác phẩm" của cô Yomi.

Thoát khỏi con hẻm nhỏ, chúng tôi bước ra đại lộ.

Vỉa hè có mái che, dọc theo con phố là đủ loại cửa hàng và trung tâm thương mại san sát nhau. Hầu hết đều đã kéo cửa cuốn, những nơi còn mở thì kính vỡ tan tành, bên trong bị lục lọi tang hoang.

Dưới lòng đường, xe buýt và ô tô bị bỏ lại trong tình trạng tắc nghẽn, đây đó còn sót lại những vệt đen nham nhở dấu vết của hỏa hoạn.

Khoảng không gian dưới mái che vỉa hè vốn là nơi Xác sống hay tụ tập để tránh nắng, nhưng nhìn quanh một vòng lại chẳng thấy bóng dáng con nào.

Hơn nữa...

"...Kyoto là như thế này sao? Có hơi khác so với tưởng tượng của tớ."

Tôi lẩm bẩm buột miệng. Do đã tự tiện hình dung về những tòa nhà cổ kính hay đền chùa uy nghiêm, nên nếu chỉ nhìn vào khung cảnh phố xá điêu tàn này, chắc tôi chẳng nhận ra đây là Kyoto.

"Ủa? Yuki lần đầu đến Kyoto hả? Cậu chưa từng đi du lịch ngoại khóa hay gì sao?"

Vừa cảnh giác xung quanh, Honoka vừa hỏi.

"Mấy hoạt động kiểu đó tớ toàn vắng mặt mà. Tớ có thể đi học không nghỉ buổi nào, nhưng tớ ghét phải chịu đựng thêm bất cứ thứ gì ngoài giờ lên lớp."

Đối với một đứa đã bị "đào thải" từ hồi tiểu học như tôi, những chuyến dã ngoại hay du lịch ngoại khóa chẳng những là cực hình, mà còn là những sự kiện nguy hiểm — nơi tôi không biết liệu có thể bảo vệ được "bản thân" mình hay không.

Nếu nghỉ học bình thường sẽ không theo kịp bài vở, con đường tương lai cũng có thể bị khép lại. Thế nên tôi đã cố trụ lại để không bị tụt hậu, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định bào mòn tâm trí mình cho những hoạt động ngoại khóa.

"À... cũng phải ha. Hồi tớ mới chuyển trường đến, cuộc sống học đường của Yuki đúng kiểu đi trên dây luôn mà. Nhưng sao nhỉ, tự nhiên tớ thấy hơi bị thuyết phục đấy."

Hiểu rõ hoàn cảnh của tôi, Honoka cười khổ.

"Thuyết phục?"

"Việc Yuki có thể sống sót trong thế giới này, tất nhiên là nhờ ma thuật và mấy thứ khác nữa, nhưng mà... hơn hết là do cậu đã luôn phải sinh tồn trong cái lớp học đó... cái thế giới mà chỉ cần sơ sẩy là 'chết' ngay tức khắc."

"Sinh tồn sao... cậu nói thế nghe cũng đúng."

Cách ví von của Honoka buồn cười quá làm tôi phải nén cười.

"Thế còn Honoka thì sao? Cậu đi du lịch ngoại khóa đến Kyoto rồi à?"

"Không. Tớ chuyển nhà liên tục nên lệch thời gian, chẳng đi được. Nhưng hồi tiểu học tớ có đến đây với gia đình một lần rồi."

Trả lời xong, Honoka lấy điện thoại ra kiểm tra bản đồ.

"Khu vực này chắc là phố sầm uất nhộn nhịp nhất Kyoto đấy. Chà, dù bây giờ ra nông nỗi này."

Như thể đang chồng chéo hình ảnh quá khứ lên hiện tại, Honoka nhìn quanh một lần nữa.

"Để xem, đây là đường Kawaramachi... đằng kia là đường Sanjo... Hình như hồi xưa tớ từng đi xe buýt qua đây. Giá mà được đến đây cùng Yuki trước khi mọi chuyện thành ra thế này nhỉ. Phải chi có chuyến du lịch ngoại khóa nào đúng lúc tớ đang học ở trường của Yuki thì hay biết mấy."

Xác định vị trí hiện tại trên bản đồ điện thoại, Honoka thì thầm đầy cảm thán.

"Đúng thật... Nếu đi cùng Honoka, có khi tớ cũng đã tham gia chuyến du lịch ngoại khóa đầu tiên trong đời rồi."

Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa theo chân cô Yomi.

Cô ấy trèo qua rào chắn vỉa hè, lách qua những chiếc xe bất động để băng qua đường. Tôi và Honoka cũng cẩn thận quan sát bên trong các xe xem có Xác sống nào không rồi rảo bước băng qua đại lộ.

"Lối này."

Cứ thế, cô Yomi rẽ vào một con đường nhỏ khác với những bước chân không chút do dự. Lập tức, bầu không khí xung quanh thay đổi hoàn toàn.

Dù là ngõ nhỏ nhưng những ngôi nhà gỗ cũ kỹ bề thế lại nằm san sát nhau. Nhìn lướt qua thì khó mà phân biệt đâu là nhà ở, đâu là cửa hàng. So với đại lộ thì thiệt hại ở đây ít hơn, nhưng trên tường nhà vẫn còn vương lại những vệt đen như vết máu bắn tung tóe.

Phía sâu trong con đường là ngõ cụt, có tiếng nước chảy róc rách vọng lại. Đang nghĩ xem có phải là sông không thì cô Yomi dừng lại trước ngôi nhà nằm sâu nhất trong cùng.

"Đây là cứ điểm hiện tại."

Nhìn ngôi nhà cô ấy chỉ, Honoka lộ vẻ bất an.

"Nhà cũ nhưng đẹp đấy. Có điều so với cái dinh thự ban nãy thì nhỏ hơn nhiều, cũng chẳng có tường bao..."

Lần trước khi đi cùng Honoka, chúng tôi đã tìm những ngôi nhà có hàng rào cao để ngăn Xác sống. Thấy cấu trúc ngôi nhà thế này, tôi cũng lo lắng y như vậy.

"Tôi đã dựng một Kết giới đơn giản rồi, không cần lo đâu. Chừng nào còn ở bên trong thì Xác sống sẽ không phát hiện ra."

Trả lời ngắn gọn, cô Yomi mở cửa bước vào.

"...Kết giới. Hình như bố cũng dựng cho nhà tôi một cái... nhưng rốt cuộc thì nó là thứ gì vậy ạ?"

Thú thật là nhìn bằng mắt thường thì tôi chẳng hiểu gì cả.

"Đối với ngôi nhà này, tôi đã yểm lên toàn bộ kiến trúc thuộc tính 'ngăn chặn khí tức con người'. Kết giới là tên gọi chung của những ma thuật dùng để phân chia ranh giới trong và ngoài như thế. Có lẽ Kết giới mà Minato Amata dựng ở nhà cô là do một loại ma thuật khác tạo thành."

Vừa giải thích, cô ấy vừa bước vào trong.

"X-Xin phép ạ..."

Tôi cũng bước qua ngưỡng cửa với chút căng thẳng.

Đập vào mắt tôi là quầy bar bằng gỗ và những chiếc ghế tròn xếp hàng. Bên phải quầy là những chiếc bàn dành cho nhóm đông người, và không gian trong cùng nhìn ra bờ sông là một phòng trải chiếu tatami.

"Ủa... chỗ này là... quán ăn ạ?"

Tôi bối rối hỏi.

"Ừ, vốn là một quán ăn lâu đời đấy. Vị trí tốt mà tình trạng bên trong cũng không tệ nên tôi trưng dụng làm cứ điểm."

Đặt khẩu súng lên quầy, cô Yomi ngồi xuống ghế.

"Con sông đằng kia... chắc là sông Kamo nhỉ. Tớ có cảm giác nhớ mang máng khung cảnh này."

Honoka nheo mắt nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ của phòng tatami bên trong.

"Phải. Tôi đã thả dây thừng từ lan can xuống, khi cần kíp có thể leo xuống bãi bồi ven sông. Nhớ kỹ lấy để đề phòng."

Vừa dứt lời thì có tiếng bước chân bình bịch vang lên từ cầu thang phía trong bên trái quầy bar, ai đó đang chạy từ tầng hai xuống.

"Cuối cùng cũng về rồi! Yomi, chị đi đâu thế hả!? Á —"

Người hét lên với cô Yomi là một bé gái trạc tuổi tiểu học.

Tóc cô bé có màu nhạt, hơi phớt đỏ, hai tay đang ôm một con gấu bông hình gấu trúc to bự. Vừa nhận ra sự hiện diện của tôi và Honoka, cô bé khựng lại, nuốt vội lời định nói vào trong.

"Đã bảo phải gọi tôi là Sư phụ cơ mà."

Cô Yomi nhắc nhở cô bé đang đứng chôn chân tại chỗ.

"A... xin, xin lỗi. Nhưng mà... ai thế?"

Tuy miệng xin lỗi nhưng cô bé lại nép nửa người sau cột nhà với vẻ mặt đầy cảnh giác và bối rối.

"Phải rồi ha... trước tiên cần giới thiệu bản thân đã."

Cô Yomi đưa mắt ra hiệu cho chúng tôi.

"A... vâng. Chị là Minato Yuki... rất vui được gặp em."

"Chị là Sakaki Honoka. Còn em?"

Khi Honoka hỏi, cô bé ngập ngừng trả lời:

"Kujo... Ui."

Cùng họ với cô Yomi. Vậy thì gọi bằng tên sẽ tốt hơn.

"Là bé Ui nhỉ."

Nhưng nghe tôi nói vậy, cô bé nhăn mặt:

"Đừng có thêm chữ 'bé' vào."

"X-Xin lỗi em..."

Dù nhỏ tuổi hơn tôi khá nhiều nhưng giọng điệu sắc bén của em ấy làm tôi chùn bước.

Nghe cuộc đối thoại đó, cô Yomi nói với cô bé — Ui.

"Ui, tôi đã quyết định để hai cô gái này giúp việc cho tôi một thời gian. Tức là họ sẽ là sư muội của con. Nếu thấy họ gặp khó khăn gì thì con hãy giúp đỡ nhé."

Cô Yomi ra hiệu về phía chúng tôi.

Hả!? Chúng tôi là sư muội á?

Trước câu nói bất ngờ đó, tôi và Honoka nhìn nhau bối rối. Ui cũng chớp mắt ngạc nhiên.

"C-Chuyện đó con chưa nghe bao giờ!"

"Vì tôi chưa nói mà. Nhưng đây là quyết định rồi."

"Ư... Yomi... Sư phụ lúc nào cũng tự tiện —"

Ui lườm Yomi với vẻ ấm ức.

"Quan trọng hơn, vật tư hôm nay đã chuyển đến 'Ương Vực' chưa?"

"Vẫn chưa... nhưng mà."

"Vậy thì giải quyết việc đó trước đi. Từ ngày mai con sẽ ở cương vị hướng dẫn các sư muội. Phải có trách nhiệm hoàn thành công việc cho tử tế."

"...Con lo cho Sư phụ nên mới chờ mà. Thôi kệ chị đấy! Con đi đây!!"

Hét lớn một tiếng, cô bé ôm nguyên con gấu trúc bông chạy vụt ra khỏi nhà.

"Ơ, ờm, để em ấy đi một mình thế có sao không ạ?"

Tiếng cửa nhà đóng sầm lại làm tôi hoàn hồn, vội vàng hỏi cô Yomi.

"Không cần lo. Nhìn thế thôi chứ nó là người thừa kế chính thống của gia tộc Kujo... đứa trẻ đã tiếp xúc với 'ma' từ khi mới biết nhận thức. Ban nãy tôi gọi là sư muội, chứ đúng theo nghĩa đen thì con bé là tiền bối của các cô đấy."

"Bé Ui... Ui cũng là Ma nữ sao...?"

Tôi nín thở kinh ngạc.

Lẽ ra tôi nên đoán được ngay từ lúc nghe thấy họ của em ấy, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đột ngột gặp được tận hai Ma nữ khác ngoài bản thân mình.

"Đúng vậy. Thú thật thì về phần cô, học hỏi từ Ui có khi còn được nhiều hơn là từ tôi đấy. Có điều... hôm nay tôi sẽ giảng giải mấy thứ cơ bản cho."

Gật đầu, cô Yomi kéo một tờ rơi đặt trên quầy về phía mình.

Có vẻ đó là loại bản đồ du lịch hay đặt ở nhà ga, trên đó có ghi bản đồ đơn giản và hướng dẫn về các danh lam thắng cảnh.

"Đây là khu trung tâm thành phố Kyoto. Chúng ta đang ở đây."

Cô Yomi dùng cây bút ở gần đó khoanh một vòng tròn đại khái. Gần con sông ở phía bên phải bản đồ.

"Và... phía Bắc là đường Imadegawa, phía Nam là đường Kujo... Tuyến phía Đông là quanh đền Heian, đền Yasaka, chùa Kiyomizu... Phía Tây là sông Tenjin... Chắc khoảng tầm này."

Tiếp đó, cô ấy vẽ một hình chữ nhật lớn bao quanh vòng tròn ban nãy.

"Cái đó là gì thế?"

Honoka chỉ vào bản đồ thắc mắc.

"Tôi định cho các cô biết về hiện trạng của thành phố này trước. Hình chữ nhật này là Kết giới của 'Biên Vực' đang bảo vệ chúng ta. Và nằm trong đó còn có một Kết giới của 'Ương Vực' bảo vệ Cung điện Hoàng gia nữa."

Cô Yomi vẽ thêm một hình chữ nhật nhỏ bên trong hình chữ nhật lớn — ở góc trên bên phải.

"Hả...? Kết giới?"

Phản xạ tự nhiên khiến cổ họng tôi thốt lên một âm thanh ngớ ngẩn. Lớn quá... rộng khủng khiếp.

Nhà tôi cũng được bảo vệ bởi Kết giới của bố, nhưng Kết giới là thứ có thể triển khai ở quy mô thế này sao?

"Khoan, chờ chút! Cả một thành phố á, thật sự có thứ ghê gớm thế sao? Ma thuật sư cá nhân mà cũng tạo ra được á?"

Honoka cũng hỏi với vẻ không thể tin nổi.

"Không tạo nổi đâu. Thế nên nó mới là dự án cấp quốc gia. Của hơn một ngàn năm trước."

Cô Yomi cười khổ gật đầu.

"Dự án cấp quốc gia ạ?"

Tôi lặp lại từ đó.

"Nghe nói nó được tạo ra từ thời Heian. Vốn dĩ là 'bùa trừ tà' để ngăn chặn Quỷ xâm nhập vào trong kinh thành. Từ đó trải qua các đợt tu sửa vào thời Nam Bắc Triều và Thế chiến thứ hai để trở thành hình dạng như bây giờ. Gia tộc Kujo là dòng dõi của cái gọi là Âm Dương Sư đấy."

"Âm Dương Sư... tớ có nghe qua rồi, nhưng khác gì với Ma thuật sư? Với lại Quỷ là cái gì?"

Nghe cô Yomi giải thích, Honoka đặt câu hỏi.

"Chỉ khác cách gọi thôi, về bản chất thì Âm Dương Sư hay Ma thuật sư đều như nhau cả. Sau chiến tranh, gia tộc Kujo đã gia nhập dưới trướng của các Ma thuật sư phương Tây và hòa trộn cả huyết thống bên đó, nên bây giờ gọi là Ma thuật sư chính thống cũng được. Quỷ cũng là thứ tương tự như Xác sống thôi."

"Tương tự nghĩa là... Xác sống đã tồn tại từ cả ngàn năm trước rồi sao?"

Honoka bối rối. Đầu tôi cũng tràn ngập những dấu chấm hỏi.

"Nói là có hay không thì... Chắc các cô cũng biết nhiều câu chuyện kể về sự xuất hiện của 'những thứ giống như Xác sống' chứ? Xác chết hồi sinh, con người biến thành ma vật, những truyền thuyết như thế có ở khắp nơi trên thế giới bao gồm cả Nhật Bản; và những giai thoại kiểu như cả một ngôi làng biến thành hang ổ của người chết cũng không hiếm."

Cô Yomi đưa ra ví dụ, nhưng tôi cảm giác vẫn chưa thực sự trả lời được vấn đề.

"Mấy cái đó chẳng phải chỉ là truyện kể hay phép ẩn dụ thôi sao ạ? Chuyện về hang ổ người chết hay gì đó, em có nghe nói hầu hết là ám chỉ bệnh truyền nhiễm..."

Hình như tôi đã nghe thầy giáo nói thế trong giờ Lịch sử thế giới.

"Chà, chắc cũng có nhiều trường hợp như thế. Nhưng tôi nghĩ trong số đó cũng có những cái là 'hàng thật'. Bởi vì Xác sống đang hiện hữu ngay tại 'đây' mà."

"......"

Trước một câu nói quá đỗi thuyết phục, tôi chỉ biết im lặng.

"Trước kia, việc Xác sống bùng phát số lượng lớn chỉ gói gọn trong phạm vi làng xã hay thị trấn... nay đã xảy ra trên quy mô toàn cầu. Tôi cho rằng sự kiện lần này là một thảm họa như thế."

Vừa nói cô Yomi vừa lấy bao thuốc lá từ túi áo khoác ra, nhưng rồi lẩm bẩm "Đã bị nhắc là không được hút trong nhà rồi nhỉ..." và cất lại vào túi.

"Quy mô toàn cầu sao... Rốt cuộc Xác sống là cái quái gì vậy!? Giống phim zombie, lây lan do virus hay gì đó à?"

Honoka hùng hổ hỏi.

"Zombie là loại 'xác chết di động' phổ biến nhất có nguồn gốc từ tà giáo Voodoo, nhưng zombie nguyên bản không có tính lây nhiễm. Việc bị zombie cắn rồi trở thành zombie là kết quả của sự pha trộn với hình ảnh của Ghoul — thuộc hạ của ma cà rồng."

Nghe đến đó tôi buột miệng chen ngang:

"V-Vậy nghĩa là Xác sống chính là Ghoul ạ?"

"Ừ. Ma thuật sư gọi chung 'hiện tượng xác chết hoạt động có tính lây nhiễm' là Xác sống, hoặc là Ghoul. Tuy nhiên, hình tượng ma cà rồng hiện đại chủ yếu được định hình qua các tác phẩm hư cấu. Ma cà rồng như các cô tưởng tượng không tồn tại đâu. Ghoul vốn dĩ cũng là tên gọi chỉ một loài ma vật khác nhưng mà... chà, dòng chảy thời đại là thế đấy."

"Ra, ra là vậy..."

Dù vẫn còn chút gì đó lấn cấn trong lòng nhưng vì không biết rõ nó là gì nên tôi đành gật gù.

Nhưng Honoka lại tiếp tục dồn hỏi:

"Chờ chút đã. Cô bảo ma cà rồng như bọn này tưởng tượng không tồn tại, vậy thì... có tồn tại một thứ 'giống như ma cà rồng' mà bọn này không biết sao?"

Cô Yomi gật đầu.

"Nếu việc hóa Xác sống là thứ lây lan được, thì chắc chắn phải tồn tại một nguồn lây nhiễm gốc ở đâu đó. Không biết 'thứ đó' lần này là gì, nhưng Ma thuật sư gọi những nguồn lây nhiễm như thế là —"

Giữa lời giải thích, Honoka sắc sảo cắt ngang:

"Chân Tổ — đúng không?"

Tôi giật mình. Đó là cái tên được viết trong tin nhắn của chị gái Honoka — Sakaki Haruka.

Chân Tổ là thứ gì, tôi cũng không biết. Chỉ là, Xác sống đầu thú là tùy tùng của Chân Tổ... cách viết đó khiến người ta nghĩ rằng Chân Tổ ở vị thế cao hơn Xác sống.

Tôi chỉ thấy lấn cấn chứ chưa nghĩ tới, nhưng nghe cụm từ nguồn lây nhiễm của Xác sống, chắc Honoka đã liên tưởng ngay đến Chân Tổ.

"Gì đây, biết rồi à? Viết trong thư của Minato Amata sao?"

"Ừ, đại loại thế."

Không nhắc đến tin nhắn của chị gái, Honoka gật đầu với cô Yomi. Rồi cậu ấy kín đáo ra hiệu bằng mắt với tôi.

Ý là hùa theo tớ đi.

Cô Yomi đã chủ động đưa ra giao dịch, nên chắc cậu ấy cũng định tiết lộ thông tin của bên này một cách nhỏ giọt thôi. Tôi hiểu ý đồ của Honoka nên khẽ gật đầu đáp lại.

"Để ngăn chặn sự bành trướng của Xác sống, việc tìm ra và loại bỏ Chân Tổ là điều bắt buộc. Mà... đã lan rộng đến mức này thì e là quá muộn rồi. Bây giờ, những gì chúng ta có thể làm chỉ là vùng vẫy để sống sót thêm được ngày nào hay ngày đó thôi."

Cười vẻ tự giễu, cô Yomi dùng ngón tay gõ gõ lên tấm bản đồ trên quầy.

"Quay lại chủ đề chính. Đây là Kết giới, sợi dây sinh mệnh của chúng ta. Nhờ có Kết giới mà khu vực trung tâm Kyoto — nơi đã trở thành cái vỏ rỗng sau khi Xác sống di chuyển đi — trở thành nơi tương đối an toàn. Thậm chí có khi đi lang thang cả ngày cũng chẳng gặp con Xác sống nào. Bởi vì Xác sống mới không thể xâm nhập từ bên ngoài vào được."

Cô ấy dùng ngón tay miết theo hình chữ nhật trên bản đồ để giải thích.

Lúc này Honoka lại thốt lên thắc mắc:

"Này nhé, nếu đã có Kết giới như vậy thì tại sao ngay từ đầu Kyoto lại tan hoang đến mức này?"

"Vì gia tộc Kujo quản lý Kết giới đã bị tiêu diệt đầu tiên. Tôi là kẻ đã bỏ nhà đi, trôi dạt khắp nơi. Khi biết có biến chạy về đến nơi thì mọi sự đã xong rồi."

Cô Yomi trả lời bằng giọng cứng nhắc.

"Bị tiêu diệt...? Cách nói nghe cứ như là 'có chủ đích' ấy nhỉ."

Honoka vừa nói vừa dò xét biểu cảm của cô Yomi. Đó cũng là chỗ tôi thấy lấn cấn, nên tôi chờ đợi câu trả lời của cô ấy.

"Không, cách nói vừa rồi dễ gây hiểu lầm quá. Không phải là có bằng chứng xác thực gì đâu. Chỉ là, nếu không phải thế thì tôi không nghĩ lại bị 'chơi một vố' đau đến mức này."

Nở nụ cười có phần mệt mỏi, cô ấy tiếp tục:

"Sau khi khởi động Kết giới, tôi đã thử phát thanh trên radio kêu gọi đây là vùng an toàn, nhưng số người tập trung lại chưa đến hai mươi người. E rằng đây có thể là toàn bộ dân số còn sót lại của vùng Kansai ngoại trừ chúng ta."

Đó hẳn là một con số bi thảm. Nhưng mà...

"Hả... Vẫn còn hai mươi người sống sót sao ạ!?"

Với tôi thì đó là một con số cực kỳ lớn.

"Ừ, họ đang lánh nạn trong 'Ương Vực' — bên trong Cung điện Hoàng gia mà ban nãy tôi bảo Ui đến đó đấy. 'Biên Vực' là Kết giới dạng bức tường cao, còn Kết giới của 'Ương Vực' là loại kiên cố bao bọc hoàn toàn không gian đó. Ra vào cũng không dễ dàng gì, nên cần phải vận chuyển vật tư đến."

Cô Yomi chỉ vào hình vuông nằm trong hình vuông để trả lời.

"Công việc giao cho các cô về cơ bản cũng giống như Ui. Tìm kiếm vật tư trong thành phố rồi vận chuyển đến 'Ương Vực'. Giải thích tình hình hiện tại đến đây là hết. Còn lại thì hãy tự xác nhận bằng mắt mình đi."

Nói rồi, cô Yomi đứng dậy khỏi ghế quầy bar.

"Chúng ta đi đâu sao ạ?"

Trước câu hỏi của tôi, cô Yomi gật đầu đáp:

"Tôi sẽ cho các cô thấy — 'tận cùng' của thế giới nhỏ bé này."

5

Vùùùù ———!

Tiếng động cơ gầm rú dữ dội, chiếc xe của cô Yomi lao vun vút trên con đường dọc sông Kamo. Tôi không rành về các loại xe, nhưng thấy tay lái bên trái nên chắc là xe nước ngoài.

Khu phố sầm uất thì chật cứng những chiếc xe mất chủ, còn ở đây thì trống huơ trống hoác.

"N-Này! Lái xe an toàn chút đi!"

Honoka ngồi cùng tôi ở ghế sau hét toáng lên.

Rời khỏi cứ điểm, chúng tôi băng qua cầu sông Kamo và bị tống lên chiếc xe màu đỏ đậu ở đó. Và giờ thì đang đi đâu đó — nhưng tốc độ này không phải dạng vừa.

"Xét về mặt an toàn thì phóng nhanh tốt hơn. Dù ít nhưng tiếng động cơ vẫn thu hút Xác sống. Khôn ngoan nhất là di chuyển trước khi chúng kịp bu lại."

Vừa nói cô Yomi vừa đạp ga mạnh hơn.

"Ư..."

Tôi siết chặt dây an toàn, cắn răng chịu đựng cú tăng tốc đó.

Cứ thế, chưa đầy năm phút chúng tôi đã đến nơi.

"Đến rồi."

Theo chân cô Yomi bước xuống xe, tôi và Honoka thoát ra ngoài.

"Hà... tưởng chết rồi chứ. Ủa... đây là..."

Honoka thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn quanh.

Nơi đây có những tòa nhà cao tầng hơn hẳn khu phố sầm uất, ngay bên cạnh còn có một ngọn tháp hình dáng như cây nến đang sừng sững đứng đó.

Và nơi cô Yomi đang hướng đến là một tòa nhà có thiết kế hiện đại đến lạ. Nơi đó là gì thì nhìn cái biển hiệu đặt ở vị trí nổi bật là biết ngay.

"Nhà ga Kyoto ạ?"

Tôi đọc to dòng chữ đó.

"Phải, từ đây nhìn là rõ nhất. Có thể có Xác sống nên đừng lơ là."

Nói rồi cô Yomi rảo bước đi vào nhà ga.

Leo lên chiếc thang cuốn đã ngừng hoạt động, đi bộ qua hành lang rộng lớn ở tầng hai, rồi từ đó leo tiếp lên một cầu thang hẹp có vẻ dành cho nhân viên. Chúng tôi ra đến một hành lang lộ thiên tiêu điều. Từ đó leo lên cầu thang thoát hiểm lộng gió, tầm nhìn bỗng chốc mở toang ra.

Ngay bên dưới là sân ga và đường ray. Và phía bên kia nhà ga là dãy phố bằng phẳng ít nhà cao tầng trải dài đến tận chân trời.

"Đây là phía sau tòa nhà ga Kyoto. Nhìn kìa — thấy tháp năm tầng của chùa Toji đằng kia không? Khu vực đó là đường Kujo... cực Nam của 'Biên Vực'."

Cô Yomi chỉ tay về phía tháp năm tầng bên tay phải.

Cảm giác như cuối cùng cũng thấy được chút gì đó ra dáng Kyoto rồi nhỉ.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa nhìn về phía đường Kujo mà cô ấy chỉ.

Cô ấy bảo là Kết giới như bức tường cao, nhưng tôi chẳng thấy thứ gì giống như thế cả.

"Nhà em cũng vậy, Kết giới không nhìn thấy được bằng mắt thường nhỉ."

"Ừ, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy ranh giới thôi. Nhờ đám bu đen bu đỏ bên dưới đấy."

Cô Yomi nói với giọng điệu đầy chán ghét.

"Bên dưới...?"

Nheo mắt nhìn kỹ, tôi nhận ra sự bất thường.

Đường Kujo, cực Nam của Kết giới — khu vực đó "đen" một cách kỳ lạ. Hơn nữa, khối đen ấy dường như đang cựa quậy...

Honoka đứng cạnh tôi nín thở.

"Ư — Đó là... đàn Xác sống sao?"

"Chính xác. Đại đa số Xác sống ở Kyoto đã di chuyển về phía Nam — về hướng Osaka. Thế nên bọn 'quay lại' cũng hầu hết là từ phía Nam. Chúng nó chồng chất lên nhau thành ra cái mớ hỗn độn đó đấy."

Cảnh tượng từng thấy ở Atsugi, Kanagawa thoáng qua trong tâm trí tôi. Đám Xác sống tập trung lại sẽ giống như cơn sóng thần nuốt chửng cả thành phố.

"C-Chiều cao của bức tường có ổn không ạ?"

Tôi buột miệng hỏi.

"Hiện tại thì vẫn còn dư dả chán. Tường phía Nam đã được điều chỉnh cao lên rồi. Có điều... giả sử nếu gia tộc Kujo bị tiêu diệt có chủ đích, thì 'hung thủ' chắc sẽ không để yên cái tình trạng rõ ràng là vẫn còn người sống sót thế này đâu. Hồi kết của thành phố này có thể ập đến bất cứ lúc nào."

Cô Yomi lạnh lùng tuyên bố, rồi quay lại nhìn chúng tôi.

"Thế nên — năm ngày."

"Năm ngày?"

Tôi hỏi lại.

"Sau khi các cô cùng tôi và Ui hoàn thành công việc trong năm ngày... tôi sẽ thực hiện giao dịch mở 'Hồi Lang' để đổi lấy việc các cô giúp tôi làm một 'việc rắc rối'. Đến lúc đó chắc các cô cũng đã có đủ thực lực tối thiểu để nhận ủy thác của tôi rồi."

Thời hạn mà cô Yomi đưa ra không thể nói là dài hay ngắn. Nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc không thấy tương lai đâu.

"Em hiểu rồi. Đến lúc đó nhất định hãy cho em biết về bố em nhé."

Tôi gật đầu, nhấn mạnh lại lần nữa.

Vậy là, chuỗi ngày ở Kyoto của tôi và Honoka đã bắt đầu như thế.

Mình đúng là một người phụ nữ ích kỷ mà.

Kujo Yomi thở dài, phả một hơi lẫn trong khói thuốc trước hiên của quán ăn cũ đang dùng làm cứ điểm.

Bầu trời nhìn từ con đường hẹp đã nhuộm màu hoàng hôn. Từ trong nhà vọng ra tiếng nói chuyện khe khẽ của hai cô gái.

Chắc là đang ăn món cơm rang cô vừa làm lúc nãy.

Chỉ là cơm gói hâm nóng trộn với cá ngừ đóng hộp rồi rang lên thôi, thế mà họ lại khen ngon. Nếu dùng được thiết bị của quán thì đã làm ngon hơn được rồi, nhưng ngoài nước máy ra thì các tiện ích khác đều đã bị cắt, nên đành phải dùng bếp ga mini không đủ nhiệt.

Ngày mai thử bỏ chút công sức sơ chế xem sao. Coi như quà đáp lễ vì đã để mình lợi dụng, ít nhất cũng phải cho chúng ăn cái gì ngon ngon chút chứ.

Trong tình cảnh thế này mà vẫn nghe thấy tiếng cười đùa của các thiếu nữ về một chủ đề nào đó, cô hít sâu làn khói chẳng mấy ngon lành vào tận đáy phổi.

Hai cô gái trở thành đệ tử có thời hạn, Minato Yuki và Sakaki Honoka.

Hy vọng nhỏ nhoi lăn lóc đến đúng lúc cô đang lâm vào cảnh ngặt nghèo dù có vùng vẫy thế nào đi nữa.

Tuyệt đối, không thể để vuột mất. Dù có phải cắt đứt đường lui hay đe dọa đi chăng nữa, cô cũng có việc buộc phải hoàn thành.

Nói là vậy, nhưng hôm nay mặt trời lặn rồi. Việc dạy dỗ để mai tính vậy.

Nhìn xuống cái bóng đổ dài dưới chân, cô từ từ nhả khói.

Sau khi đến ga Kyoto, để họ nắm được địa lý thành phố, cô đã lái xe đưa họ đi tham quan những nơi có thể đến được.

Về đến nơi thì đã giờ này.

Trong thế giới mà ánh đèn văn minh đã tắt ngấm, đêm xuống là hầu như chẳng thấy gì nữa. Việc có thể làm trong nhà hay ngoài trời đều rất ít.

Ngủ khi mặt trời lặn, thức dậy khi mặt trời mọc, đó là nếp sống trong thế giới hiện tại.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ đầu ngõ.

Cô thả điếu thuốc đang ngậm xuống đất, dùng gót giày dập tắt lửa.

"Mừng con đã về, Ui."

Nghe tiếng gọi, Ui đang ôm con gấu bông gấu trúc chạy lon ton lại gần.

"Con về rồi đây, Yomi — à không, Sư phụ! Sao nào? Con đã hoàn thành công việc đàng hoàng rồi đấy nhé? Thế này thì hết phàn nàn chưa?"

Cô bé ưỡn ngực đầy tự hào.

"Ừ, vất vả cho con rồi. Ta có chuẩn bị bữa tối cho Ui rồi đấy. Vào ăn trước khi trời tối hẳn đi."

Với tư cách là sư phụ khen ngợi đệ tử, cô giục cô bé vào nhà.

"Thật á!? Hoan hô!"

Ui vui mừng một cách ngây thơ.

Nhìn nụ cười ấy chồng chéo lên hình bóng của "đứa bé đó", cô lại một lần nữa tự nhận thức.

Rằng mình thực sự là một người phụ nữ ích kỷ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!