[805] Mùa Đông Năm Ấy (1)
Shirone và Minerva rong đuổi khắp thế giới để tìm kiếm những dấu vết của Pháp Sát.
“Tước đoạt mục tiêu.”
Minerva, người đang ngồi trên Jet, lên tiếng.
“Việc sát ý của người sử dụng bị khởi tạo lại được gọi là Thay đổi đối tượng. Và khi đoản đao bị phá hủy.”
Shirone tiếp lời cô.
“Pháp Sát sẽ lại xuất hiện trước mặt người gần nhất có khả năng tiêu diệt mục tiêu.”
“Nhưng nếu người sử dụng mới không giết mục tiêu vì thay đổi ý định, Pháp Sát sẽ tự phá hủy và tước đoạt tư cách người dùng.”
Những chuyện xảy ra sau đó, ngay cả Shirone cũng không rõ.
“Sát ý của Pháp Sát mạnh đến mức có thể bẻ cong cả Pháp Quy. Vì vậy, vào khoảnh khắc không thể giết chóc, nó sẽ vỡ tan. Nói theo cách của con người, chính là uất ức đến nổ phổi đấy.”
“Là sự thù hận sao.”
“Phải. Khi việc Tước đoạt mục tiêu xảy ra, sự thù hận của Pháp Sát sẽ đạt đến mức cực đại. Dù Havitz có nằm ngoài Pháp Quy đi chăng nữa, đối mặt với Pháp Sát trong trạng thái Tước đoạt mục tiêu cũng sẽ là một trận chiến không hề dễ dàng.”
Shirone nhìn thẳng về phía trước.
“Nó sẽ ở đâu nhỉ?”
“Tước đoạt mục tiêu là trạng thái tối đa chức năng của Pháp Sát. Nhưng nhược điểm là nó sẽ không xuất hiện trước mặt con người.”
“Vậy thì chẳng phải không có cách nào tìm thấy sao.”
“Khó, nhưng không phải là mò kim đáy biển. Nếu Pháp Sát vừa được sinh ra ở lúc này...”
Ánh mắt Minerva chìm trong nỗi buồn.
“Thì khu vực đó chắc hẳn đã trở thành bình địa rồi.”
___
Trong khi đội của Shirone thu hồi Pháp Sát, đội Ex Machina cũng bước vào giai đoạn kiểm tra cuối cùng.
Trên tường dán hàng ngàn tờ giấy vẽ các thuật toán, còn trên bàn là những chồng tài liệu cao như núi.
“Alpha Fish, tức là Pilot Fish [note91366], sẽ vào bể cá đầu tiên để tạo ra môi trường cho Beta Fish có thể sinh sống.”
Iruki vừa sắp xếp tài liệu vừa nói.
“Việc Abella thay đổi ý định đồng nghĩa với việc Havitz cũng đã chấp nhận cô ấy.”
Gudio, người đang ghi chép trên bảng đen, lên tiếng.
“Chiến lược cho rằng một người mang vận mệnh Phù thủy có thể chiếm trọn trái tim Havitz đã phát huy hiệu quả.”
Iruki gật đầu.
“Dù không biết Havitz chân thành đến mức nào, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để ràng buộc hắn vào Pháp Quy ở một mức độ nhất định.”
Đó chính là vai trò của Alpha Fish: tạo ra môi trường đó.
“Dù cái giá phải trả là mất đi Crouch...”
Sau khi dành một phút mặc niệm, Iruki cất tập tài liệu cuối cùng vào két sắt rồi đứng dậy.
“Giờ việc của chúng ta là tạo ra một Pháp Quy tối thượng để bắn hạ Havitz trước khi thu hồi được Pháp Sát.”
Agaya mở cửa bước vào.
“Nghe nói Pháp Sát ở trạng thái Tước đoạt mục tiêu sẽ không bẻ cong Pháp Quy nữa. Thay vào đó, nó chính là Pháp Quy.”
Gudio, Mais và Ness theo sau.
“Ngoài Tứ Kỹ Nghệ, còn có vô số đội quân và thiết bị chống đạn bảo vệ Havitz. Chừng nào hắn còn ở Marsak, việc bắn tỉa là hoàn toàn bất khả thi.”
Đó là một pháo đài sắt mà ngoài Alpha Fish ra, không ai có thể tiếp cận.
“Tạo ra kẽ hở trong pháo đài sắt đó chính là vai trò của chúng ta.”
Rời khỏi phòng sau cùng, Iruki đến chỗ cỗ máy Ex Machina nằm dưới tầng hầm.
‘Nhất định ta sẽ tìm ra, kẽ hở đó.’
Cánh cửa mở ra kèm theo tiếng xì hơi nước, năm vị bác học xuất sắc nhất thế giới bước vào bên trong.
___
Đông Phương, Vương Quốc Văn.
Văn [note91367] là một trong Thất Vương Tinh, là quốc gia dẫn đầu về thuật chú trong số 7 vương quốc Đông Phương, ngoại trừ Đế Quốc Chân Thiên.
“Ư ư ư. Cái chết, tôi nhìn thấy cái chết.”
Tại cửa ngõ núi Chiak, vị pháp sư hoàng gia run rẩy cầm lấy chiếc chuông.
“Không thể leo lên được. Thứ chờ đợi chúng ta từ đây trở đi chỉ là bóng tối sâu hơn cả vực thẳm.”
Núi Chiak.
Địa hình hiểm trở, từ xưa đã không có người sinh sống, là ngọn núi thiên nhiên được canh giữ bởi những ma thú hung tợn.
“Biết rồi nên đi nhanh giùm cái. Người phía sau đang chờ kìa.”
Minerva chỉ tay về phía hàng dài binh lính của Văn Quốc đang đợi phía sau.
“Ngài thực sự định đi sao? Dù tôi là pháp sư hoàng gia nhưng cũng không thể ngăn nổi luồng khí này.”
Shirone ngước nhìn ngọn núi phủ đầy tuyết.
‘Đây là… của cô Minerva...’
Sát ý nồng nặc đến mức khiến người ta ngất lịm, giống hệt lần đầu cậu gặp Minerva, đang bao trùm cả ngọn núi.
“Đáng lẽ có chuyện thế này thì phải báo cáo sớm chứ? Đúng là mấy ông vua.”
Tai họa ập đến Vương Quốc Văn từ hai tháng trước, nhưng vì lý do ngoại giao nên vương quốc này đã giấu nhẹm đi.
Theo lời đồn đại trong dân gian, ngày nào người ta cũng nghe thấy tiếng thét của ma thú vọng ra từ trên núi.
“Chắc chắn là tác phẩm của Pháp Sát.”
Minerva đứng cạnh Shirone.
“Sự oán hận vì không giết được đối tượng sát ý sẽ tăng tiến không ngừng và quét sạch mọi thứ xung quanh.”
Thậm chí không cần Pháp Sát phải động thủ, hầu hết sinh vật sẽ chết chỉ vì áp lực sát ý.
“Cứ lên đó đã. Chúng ta cần xác nhận.”
Lần theo lối mòn của thú rừng để lên núi, Shirone phát hiện xác của vô số loài thú bị vùi trong tuyết.
“Tất cả đều chết rồi.”
Động vật ăn cỏ như thỏ hay hươu sống ở lưng chừng núi đều chết trong trạng thái đông cứng mà không có lấy một vết thương.
“Oẹ! Oẹ!”
Từ binh lính cấp thấp đến cấp cao đều bắt đầu nôn mửa liên tục.
“Phải dừng lại ở đây thôi. Không thể lên cao hơn nữa!”
Vị pháp sư lại lên tiếng cảnh báo.
“Đúng là lũ yếu đuối.”
Dù họ là những tinh nhuệ có tiếng, nhưng luồng khí của Pháp Sát lan tỏa trên núi vốn dĩ là thứ thuộc về Minerva.
“Chờ ở đây. Chỉ ta và Shirone lên thôi.”
Không ai dám phản đối mệnh lệnh của Ngũ Đại Thánh, hai người vượt qua lưng chừng núi để hướng về đỉnh.
“Trời đất ơi...”
Trên cánh đồng nơi ngay cả cỏ cũng héo chết, xác của những quái vật hung ác, Độc Giác Quỷ sinh ra từ cảm xúc (Tình), và những ma thú khổng lồ như tòa nhà nằm la liệt.
“Chúng đã chiến đấu chống lại nó.”
Minerva lúc này đã biến thành hình dáng một thiếu nữ, ánh mắt cô đượm vẻ bi thương.
“Đầu tiên là cỏ chết, sau đó là động vật ăn cỏ. Khi không còn gì để giết, nó điên cuồng sục sạo khắp núi và xuyên thủng mọi thứ nó gặp.”
Trên các xác chết đều có dấu vết bị đâm xuyên.
“Dù có trí tuệ hay không, chúng đều nhận ra theo bản năng rằng nếu không tiêu diệt thanh kiếm vừa vào núi này, tất cả sẽ phải chết. Vì vậy chúng đã truy đuổi Pháp Sát đến tận đây...”
Kết quả là toàn quân bị tiêu diệt.
“Đó chính là sự thù hận mà ta từng dành cho thế giới này.”
Chỉ cần nhìn cảnh tượng ở núi Chiak cũng đủ biết tâm hồn của Minerva lúc nhỏ đã thảm khốc đến nhường nào.
“Và giờ đây, nó đã trở thành những mảnh vỡ không thể xóa bỏ, vẫn đang trôi dạt khắp thế gian.”
Thiếu nữ dừng chân tại đỉnh núi, nơi Pháp Sát đang in hằn trong lớp tuyết lạnh như một bản khắc.
Trong thế giới trắng xóa, chỉ có vùng quanh Pháp Sát là dập dờn ánh tím.
Minerva đưa tay nắm lấy thanh đoản đao.
“Chính vì vậy, dù ta đã trao nó cho cậu, nhưng Pháp Sát ở trạng thái Tước Đoạt Mục Tiêu thì chỉ có ta mới có thể thu hồi.”
Đã tìm thấy Pháp Sát.
“Cô Minerva...”
Ngay khi Shirone định bước tới an ủi, một giọng nói vang lên từ phía bên kia ngọn núi.
“Muộn quá nhỉ. Hai vị Ngũ Đại Thánh bận rộn đi cùng nhau nên có vẻ tinh thần cảnh giác cũng bị buông lỏng rồi chăng?”
Nhìn người đàn ông đang dẫm lên tuyết tiến tới, Minerva nhíu mày.
“Mahoro Amanta.”
Kẻ xoay chuyển Thế Giới Luân, Ngũ Đại Thánh của Ban Cân Bằng.
“Lần đầu gặp cậu Shirone nhỉ. Đáng lẽ phải gửi lời chúc mừng, nhưng vì công việc quá bận rộn nên...”
Minerva trở lại hình dáng người lớn.
“Cậu Shirone? Người ta đường đường cũng là Ngũ Đại Thánh giống ông đấy. Mà chẳng phải người có tiếng nói nhất cũng là Shirone sao?”
Trong số Ngũ Đại Thánh, Minerva là người gọi Shirone thoải mái nhất, nhưng Amanta không bận tâm.
‘Ngũ Đại Thánh của Ban Cân Bằng?’
Làn da nâu, đầu trọc, nơi khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn của sự từng trải.
Tì rí rí rí rí!
Ông ta búng ngón giữa, một chiếc Thế Giới Luân nhỏ hình bánh xe xoay tròn giữa ngón cái và ngón trỏ.
“Thế? Vị Ngũ Đại Thánh bận rộn của Ban Cân Bằng đến đây có việc gì?”
“Giờ Đức Phật đã biến mất, sự Bác Ái không còn đối trọng. Ta lo ngại các người đang đi quá giới hạn.”
Minerva không để Shirone có cơ hội xen vào.
“Lo chuyện bao đồng quá đấy. Không cần phải lo, chúng tôi đang làm tốt hơn ông nhiều.”
“Trong mắt ta thì không thấy vậy.”
Tì rí rí rí rí!
Tiếng dây cót vang lên vô cùng chói tai.
“Sự bác ái của cậu Shirone cũng chỉ là khát vọng của 'một số' kẻ nào đó, nó không đại diện cho toàn bộ thế giới.”
Cuối cùng Shirone cũng lên tiếng.
“Chẳng phải chỉ cần mọi người yêu thương nhau mà không có ai phải đau khổ là được sao?”
“Vâng, không phải đâu.”
Amanta kiên định.
“Thế giới này chỉ là 'bối cảnh để sống', không có quy tắc nào bắt buộc phải sống như thế nào cả.”
Ban Cân Bằng mưu cầu lợi ích cho tất cả người dùng trên thế giới.
“Cậu Shirone là người có năng lực Phá Giới thời gian. Tùy vào cách sử dụng, đó là sức mạnh to lớn có thể làm đảo lộn trật tự thế giới. Do đó, sự bác ái của cậu nếu thiếu đi sự cân bằng của công lý thì cũng chỉ là phạm quy.”
“Nane đã cho phép Phá Giới.”
“Đức Phật cho phép Phá Giới, nhưng không có nghĩa là ủng hộ cậu. Chính vì thế ta mới xuất hiện.”
Minerva hỏi.
“Vậy sao? Ông định đánh một trận với chúng tôi à?”
“Ta chỉ muốn thiết lập lại sự cân bằng.”
Thế Giới Luân rời khỏi tay Amanta, lao nhanh về phía Shirone.
“Shirone! Tránh ra!”
Minerva hét lên, nhưng Shirone đang giận dữ đã đưa tay chộp lấy bánh xe.
“Lập luận của ông cũng chỉ là một quan điểm thôi. Tôi tuyệt đối không có ý định từ bỏ suy nghĩ của mình.”
Amanta giơ tay chỉ lên trời, xoay ngón tay vòng tròn.
“Sai rồi. Đối với ta đó không phải là suy nghĩ. Ta chỉ đang kích hoạt chương trình bảo vệ người dùng mà thôi.”
“Cái đó nghĩa là gì...?”
“Ta là kẻ đã thấu hiểu trung tâm của vũ trụ.”
Chính vì thế ông ta không nghiêng về bên nào, là kẻ có quyền hạn xoay chuyển Thế Giới Luân.
“Với quyền hạn đó, ta sẽ phong ấn sự bác ái của cậu.”
“Shirone! Buông Thế Giới Luân ra!”
Trước khi Minerva dứt lời, Thế Giới Luân bị tóm lấy bắt đầu xoay với tốc độ kinh hoàng.
“Khự!”
Amanta tiễn Shirone đi.
“Không có sức mạnh nào có thể thắng được sự cân bằng.”
Cổ tay Shirone bị xoắn lại, cánh tay xoắn lại, và cuối cùng từ vai đến toàn thân bắt đầu xoay tròn.
‘Bị hút vào rồi.’
Toàn thân cậu bị vặn xoắn như quần áo đang vắt, cả thế giới xoay chuyển cùng với bánh xe đang lớn dần vô tận.
Ánh sáng và bóng tối đan xen lặp đi lặp lại trước mắt, ngay cả tâm trí cũng bắt đầu mê muội.
Huých! Huých! Huých! Huých! Huých!
Shirone lấy lại ý thức khi nghe thấy âm thanh như một lưỡi dao khổng lồ đang xoay.
Cậu đang nhìn lên trần nhà, nơi một chiếc quạt kim loại đường kính hơn 200 mét đang quay.
“Tại sao ngươi lại đến đây, đại diện của nhân loại.”
Một ngôn ngữ không xác định được giải mã bởi Cực Hạn, Shirone giật mình nhìn quanh.
Đó là một không gian hình vòm với họa tiết bánh xe khắc trên tường trong.
“Đây là đâu?”
Toàn bộ thần quan Terraforce bao vây 360 độ đồng thanh nói.
“Ngục tù của sự Cân bằng. Một không gian cách ly hoàn hảo để giam giữ những thứ vi phạm sự cân bằng của vũ trụ.”
“Cho đến bao giờ?”
“Ngươi đã phạm tội Phá Giới thời gian. Ngươi không thể rời khỏi đây cho đến khi Đức Phật xuất hiện trên thế gian.”
“Hãy gọi Đại Pháp Quan Terraforce giúp tôi.”
“Đây là không gian cách ly hoàn hảo. Nằm ngoài Pháp Quy, chỉ có ngươi, kẻ phá vỡ sự cân bằng, tồn tại.”
Shirone thở dài.
“Nane đã cho phép Phá Giới.”
“Chúng ta là chương trình bảo vệ người dùng. Việc của chúng ta chỉ là cách ly lỗi cho đến khi hệ thống được phục hồi.”
“Không, ý tôi không phải vậy...”
Shirone lắc đầu rồi nói lại lần nữa.
“Tôi nói là... đã cho phép Phá Giới.”
Khi ánh sáng của Yahweh hiện lên trên đầu Shirone, chiếc quạt khổng lồ trên trần nhà dừng lại.
‘Quay ngược lại!’
Tốc độ của chiếc quạt quay theo chiều ngược lại dần nhanh hơn, tạo ra một quầng sáng rực rỡ.
“Dừng lại! Nếu vượt ngục trái phép khỏi Ngục tù Cân bằng thì...!”
Thì sẽ ra sao?
Vì đây là việc chưa từng có tiền lệ, các thần quan Terraforce cũng không thể nói tiếp.
‘Hừ ư ư ư!’
Cảnh vật trước mắt thay đổi, Thế Giới Luân quay ngược lại đã đưa cơ thể Shirone trở về.
“Ông đang làm cái quái gì vậy?”
Shirone ném Thế Giới Luân xuống nền tuyết, nghiến răng khiến mắt Amanta rung động vì sốc.
“Làm sao có thể vượt ngục được...”
Vì đây là nơi giam giữ cả khái niệm, nên bình thường dù có là Yahweh đi nữa cũng không thể thoát ra được mới đúng.
“Chẳng lẽ?”
Amanta chợt nhận ra.
‘Chỉ có một trường hợp duy nhất khả dĩ.’
Đó là hệ thống không nhận diện Hexa là lỗi.
0 Bình luận