Tập 31

Chương 770: Phá Giới (5)

Chương 770: Phá Giới (5)

[770] Phá Giới (5)

Ngọn thương ánh sáng xuyên qua Thiên Thượng Kỵ Sĩ khiến mặt đất dập dềnh như sóng nước.

Vì đã điều chỉnh khối lượng nên uy lực của Phá Giới không được tung ra, nhưng tốc độ lại nhanh hơn rất nhiều.

“A a a a a……”

Chịu một cú sốc mạnh mẽ, Wigo quỵ cả hai đầu gối xuống, ngay khoảnh khắc sắp ngã gục trên mặt đất.

“Hộc!”

Anh ta nâng khuỷu tay lên để ngăn gương mặt mình va xuống đất.

‘Mình…….’

Sự co giật của đại não truyền qua các dây thần kinh, và mãi một lúc sau, những gì anh ta vừa phải chịu đựng mới được phân tích xong.

‘Mình đã bị giam giữ trong bao lâu rồi?’

Chỉ vỏn vẹn 1 giây.

Thế nhưng trong đầu Wigo lại chứa đựng vẹn nguyên ký ức về 1 giây được lặp lại 100.000 lần đó.

Các anh em họ của Wigo lầm bầm.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Thiên Sứ Trừng Phạt là một Hóa Thân Thuật nổi tiếng thế giới, nhưng tình huống Wigo bị hạ gục chỉ trong một đòn là điều không thể lý giải được.

Garcia cũng nghĩ tương tự như vậy.

‘Không thể hiểu nổi. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?’

Wigo là một cường thủ hang đầu, không chỉ ở Nam Amond mà còn trên cả thế giới.

Hơn nữa, nếu đây không phải là tấn công vào bản thể mà là một cuộc đối đầu Hóa Thân Thuật, thì dù có làm gì đi nữa cũng khó mà tạo ra được chấn động như thế này.

“Ngài có đoán ra được gì không?”

Chỉ riêng việc Garcia chủ động mở lời trước đã đủ để thấy được bầu không khí hoang mang tại nơi này.

Minerva lên tiếng.

“Rung động.”

Gương mặt xem kịch vui lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng của một phù thủy.

“…….”

Garcia nghiền ngẫm lời cô nói.

Dù chỉ thốt ra một từ duy nhất, nhưng bộ não của Hội trưởng Hiệp hội Ma pháp đã xuyên qua hàng loạt khả năng để đi đến một kết luận duy nhất.

“Ý ngài là, 1 giây đó đã... rung động sao?”

“Phải. Đó là việc làm bật dòng thời gian. Đoạn thẳng đi đi về về vô số lần giữa điểm A và B, nhưng cuối cùng biên độ rung động vẫn chỉ là 1 giây. Tuy nhiên, trong sự rung động của 1 giây đó, vô số 1 giây khác được phân bố theo xác suất.”

Garcia chỉ im lặng lắng nghe.

“Vậy thì vấn đề là, bản thân Wigo đã tiếp nhận sự rung động này như thế nào?”

Các anh em họ chăm chú lắng nghe.

“Kết luận là sự bất hòa nhận thức. Có khả năng cao là cậu ta đã cảm nhận được khoảnh khắc và vĩnh hằng cùng một lúc.”

Chỉ nghe giải thích thôi mà cảm giác như sự bất hòa nhận thức sắp xảy ra đến nơi.

Một người trong đám anh em họ hỏi.

“Làm sao điều đó có thể khả thi được?”

Minerva vẫy ngón trỏ lên xuống.

“Đây là sự rung động của dòng thời gian. Dù có cố gắng cảm nhận 1 giây tại một điểm cụ thể trong sự rung động này đi chăng nữa……”

Ngón tay cô vẫn tiếp tục chuyển động.

“1 giây đó không tồn tại ở đó. Ngón tay đã lướt qua rồi, chỉ còn lại xác suất mà thôi.”

Vì vậy, đó là khoảnh khắc.

“Ngược lại, nếu cảm nhận được 1 giây tại một điểm cụ thể.”

Ngón tay cô dừng lại.

“Vì xác suất đã sụp đổ nên nó không còn là rung động nữa.”

Garcia tiếp lời.

“Xác suất 100%. Nó sẽ trở thành 1 giây thực sự.”

Vì vậy, đó là vĩnh hằng.

“Kết quả sẽ thay đổi tùy theo ý định của người quan sát. Nhưng Wigo đã rung động cùng với 1 giây của Shirone. Nói cách khác, đó là Cộng Hưởng.”

Minerva lần lượt gập ngón cái và ngón trỏ lại.

“Do đó, Wigo đã trải qua hai trải nghiệm cùng một lúc. Một là trải nghiệm 100.000 giây đổ dồn vào trong 1 giây. Và cái còn lại là……”

Giờ thì Garcia cũng đã hiểu.

“Trải nghiệm 100.000 giây lặp đi lặp lại của cùng 1 giây. Đây chính là lý do cậu ta cảm nhận được khoảnh khắc và vĩnh hằng cùng một lúc.”

Minerva hạ tay xuống.

“Nói một cách khắt khe thì nó không phải khoảnh khắc cũng chẳng phải rung động. Vì hiện tại không có tên gọi nào cho khoảng thời gian mà Wigo đã cảm nhận.”

Shirone gọi đó là Thời Chấn [note90148].

“Nhìn biểu cảm của Wigo là đủ hình dung ra đó là loại trải nghiệm gì rồi.”

Wigo, người vẫn đang mang gương mặt thất thần, kinh hoàng trước tình cảnh không thể thốt nên lời của chính mình.

‘Chẳng lẽ mình sẽ trở thành một kẻ đần độn sao?’

Trải nghiệm cuộc chiến sinh tử, đặc biệt là khoảnh khắc khốc liệt nhất lặp đi lặp lại 100.000 lần, là một ký ức mà anh ta không bao giờ muốn nếm trải lại lần nữa.

“Anh không sao chứ?”

Nghe thấy giọng nói của Shirone, Wigo chậm rãi ngước mắt lên nhìn cậu.

“…….”

Ký ức kinh hoàng trong sự rung động ập đến khiến đồng tử anh ta run rẩy vì sợ hãi, cuối cùng anh ta ngã ngửa ra phía sau.

“Hự hự hự……”

Shirone nhìn Wigo với vẻ mặt xót xa.

‘Vì vậy mà tôi đã không muốn dùng nó với người khác.’

Đó là phương thức để đối đầu với cái "Không" của Nane.

‘Sự tích hợp giữa Thời Bạo và Bác Tri.’

Siêu nhận thức của Shirone có thể cảm quan được Ý niệm và xử lý tích hợp mọi thông tin của thế gian.

‘Đó chính là Nhập Độ.’

Và giờ đây, thông qua Cộng Hưởng, cậu đã tiến tới giai đoạn làm rung động toàn bộ thông tin đó để làm lung lay thế giới.

“Nếu có thể lay chuyển thế giới.”

Nếu dòng thời gian của thế giới chúng ta đang sống lặp đi lặp lại vô tận giữa điểm A và B.

“Quá khứ và tương lai sẽ chồng lấp lên nhau.”

Khi hiện tại tiêu biến, thế giới này sẽ được nới lỏng thành một thế giới của xác suất mà không có bất kỳ giá trị cố định nào.

“Do đó, tương lai chắc chắn sẽ đến hay quá khứ không bao giờ có thể quay lại đều sẽ không tồn tại.”

Một dạng lạc thời gian [note90085].

“Tạo ra hiện tượng ngược dòng thời gian.”

Wigo chậm rãi ngước đầu lên, đập vào mắt anh ta là gương mặt mang biểu cảm buồn bã của Shirone.

“Đây là cách tôi dùng để đối đầu với cái Không của Nane……”

Dù hiện tại vẫn còn thiếu sót.

“Nhưng đó là cách duy nhất để cứu rỗi tất cả.”

Gương mặt Wigo méo xệch đi như sắp khóc, những giọt nước mắt trong vắt lăn dài trên má.

‘Mình đã làm cái gì thế này?’

Yahweh của Bác ái.

Đó là người đang gánh vác trọng trách không thể dung thứ cho dù chỉ là một nỗi bất hạnh duy nhất tồn tại trên thế gian.

‘Cha.’

Độ sâu của cảnh giới không phải là tất cả.

‘Con đã quá ngu xuẩn.’

Khi nhận ra trái tim của Shirone rộng lớn đến nhường nào, Wigo bắt đầu thấy hổ thẹn vì sự hẹp hòi của bản thân.

“Hãy đến Zion đi.”

Shirone đưa tay ra.

“Đó là một Hóa Thân Thuật tuyệt vời. Hãy cùng nhau chiến đấu. Thế giới này cần những người như anh.”

“A……”

Cuối cùng anh ta cũng có thể mở lời.

“Cảm ơn anh.”

Nhìn thấy Wigo rơi lệ, các anh em họ dường như cũng nhận ra điều gì đó nên đều giữ im lặng.

Minerva nói.

“Ông nghĩ đó chỉ vỏn vẹn là 1 giây thôi sao?”

Garcia không nghĩ vậy, nhưng nghe cô nói xong ông cũng không có ý định phủ nhận.

“Việc lặp lại một khoảnh khắc không thể cứu rỗi được toàn bộ. Cũng chẳng thể tiêu diệt được mọi ác ma. Thế nhưng……”

Minerva nhớ về Veron.

“Có một người đàn ông đã để lại một chủ đề thảo luận cho thế gian này rồi ra đi. Liệu con người có thể thay đổi tương lai bằng ý chí của chính mình hay không?”

“Đó là vấn đề Veron. Nếu kết quả đã được định đoạt bởi quy luật, thì cái Không của Nane cũng là đúng đắn.”

“Vì vậy, đó không phải là vỏn vẹn 1 giây đâu.”

Câu trả lời của Shirone cho vấn đề Veron là ‘Có’.

“Cậu ta đã phá hủy tương lai đã định. Đó là lời thách thức trực diện giáng vào sự giác ngộ của Nane.”

Nếu tương lai là thứ có tính chất có thể bị phá hủy.

“Thì thế giới này liệu có thực sự là khổ đau hay không, giờ đây đã bước vào giai đoạn không thể biết được nếu không đi đến tận cùng.”

Shirone tiến lại gần trong khi đang dìu Wigo.

“Nghỉ ngơi ổn định thì anh ấy sẽ ổn thôi.”

Khi các anh em họ đưa Wigo đi, Shirone quay sang nói với Minerva.

“Chúng ta đi thôi. Đã trì hoãn quá nhiều thời gian rồi.”

Garcia tiến lại gần.

“Thay mặt Wigo, tôi xin chân thành cảm ơn. Sau này nếu có việc gì cần giúp đỡ, xin hãy tìm đến tôi bất cứ lúc nào.”

Minerva trợn ngược mắt.

“Này! Với ta thì ngươi chưa bao giờ nói câu đó nhé? Chỉ là một Hội trưởng Hiệp hội Ma pháp mà dám phân biệt đối xử giữa các Ngũ Đại Thánh sao?”

‘Phải ra dáng con người thì mới đối đãi như người được chứ.’

Nhìn Shirone, Garcia lại càng thấy ghét Minerva hơn.

“Wigo bình an vô sự là tốt rồi. Thêm một người giúp ích cho Zion thì càng tốt.”

Lần đầu tiên Garcia nói ra những lời thật lòng.

“Vâng. Hiện tại động thái của Gustav đang rất đáng ngờ và Thánh Chiến cũng đang chiêu mộ nhân tài trên toàn thế giới. Tôi cũng định sẽ sớm ứng tuyển vào Valkyrie.”

“Hả? Hội trưởng định ứng tuyển sao?”

“Vẫn chưa quyết định chắc chắn, tôi định sẽ làm bài kiểm tra xem sao. Vì đây là lúc cần chung sức mà. Tất nhiên, không phải là tôi không nghĩ đến sự nghiệp cá nhân hay danh dự của vương quốc.”

“À, điều đó là đương nhiên rồi.”

Không phải ai cũng cần phải là Yahweh.

‘Nếu là ma pháp sư hệ hỏa hàng đầu thế giới thì chắc chắn sẽ vượt qua bài kiểm tra dễ dàng thôi. Không, có khi còn được tuyển thẳng ấy chứ.’

Shirone không lộ ra ngoài mặt.

“Chúc ông có kết quả tốt. Nếu sau này có ngày gặp lại, mong ông giúp đỡ cho.”

Đó cũng là điều Garcia muốn nói.

“Chúc các vị vạn dặm bình an.”

Chiếc Jet chở Shirone phun lửa dữ dội rồi xé toạc tầng không với tốc độ Mach.

Nhìn ngôi đền đang lùi xa nhanh chóng, Shirone quay sang Minerva.

“Chúng ta quay về Tháp Ngà phải không?”

“Phải thế thôi. Thời Chấn bản thân nó đã là Phá Giới rồi. Chắc chắn sẽ có chuyện để nói đấy. Có khi việc khởi hành đi Kashan phải lùi lại vài ngày nữa.”

“Có chuyện gì mà lại mất thời gian thế?”

“Nghe thì sẽ biết thôi.”

Cô không muốn dính dáng đến Terraforce.

“Thay vào đó, mấy việc lặt vặt ta sẽ xử lý giúp cậu. Cả vụ Nam Amond và việc đăng ký <Pháp Sát> nữa.”

“Đăng ký <Pháp Sát> sao?”

Các Ngũ Đại Thánh, những người không thể tìm thấy vệ tinh, có thể đăng ký thêm một thứ nữa vào Tháp Ngà ngoài bản thân mình.

“Dù là để trừng trị cái ác đi chăng nữa thì nó cũng là một vũ khí giết người siêu cấp mà. Phải đăng ký vào Tháp Ngà thì mới có thể sử dụng tự do được. Nếu không, phản ứng của thế giới sẽ rất khủng khiếp đấy.”

“À ha.”

“Ta sẽ giao <Pháp Sát> cho cậu. Có lẽ bây giờ nó mới tìm được đúng chủ nhân thực sự của mình……”

Những lời nói đầy cảm tính không mấy phù hợp với cô.

‘Mà phải rồi, đối với cô Minerva, <Pháp Sát> là…….’

Thật không dễ dàng gì khi giao lại cho người khác một vật chứa đựng toàn bộ nỗi đau kinh hoàng và quá khứ xấu xí.

“Nhưng còn điều ước là gì vậy cô?”

“Hửm?”

“Cô đã thua trong vụ cá cược mà. Điều ước của cô là gì?”

Minerva cười ranh mãnh.

“Có vẻ cậu đang thầm mong đợi nhỉ?”

Shirone dứt khoát xua tay.

“Không đời nào. Thà chịu đòn sớm còn hơn. Tôi cứ thấy đó chắc chắn không phải là một điều ước bình thường.”

Đối với Ngũ Đại Thánh thì còn có điều gì để ước nữa chứ?

“Hừm, được thôi.”

Minerva quay người lại trên chiếc Jet, nhìn vào môi Shirone với ánh mắt như muốn tan chảy.

“Phải làm thế nào đây nhỉ?”

Giữa lúc Shirone đang run rẩy vì rùng mình, Minerva giơ hai ngón tay ra.

“Ta sẽ cho cậu quyền lựa chọn. Một cái có thể làm ngay tại đây, và một cái mà sau này cậu buộc phải làm. Chọn đi.”

‘Cái có thể làm ngay tại đây sao?’

Shirone liệt kê danh sách trong đầu rồi nuốt nước bọt nói.

“Cái mà sau này tôi buộc phải làm đi ạ. Nghĩa là không bao gồm những việc có thể làm bây giờ nhưng trì hoãn lại sau này đúng không?”

“Khôn ngoan gớm. Tất nhiên hầu hết những việc ta thích đều có thể làm ở đây. Nhưng nếu là chuyện như kết hôn chẳng hạn thì sao? Cái đó không thể làm ở đây được mà?”

“……Cô có đang tỉnh táo không đấy?”

Minerva cười sảng khoái.

“Đùa thôi. Dù sao thì cũng tốt. Quyết định cái mà sau này buộc phải làm nhé! Cậu đã hứa với ta rồi đấy?”

“Nhưng ít nhất tôi cũng phải biết đó là cái gì chứ.”

Trong khi chiếc Jet xuyên qua những đám mây, Minerva chìm vào suy nghĩ với ánh mắt xa xăm.

“Thời Chấn.”

“Dạ?”

“Nếu sau này…… thực sự có cơ hội để cậu cứu sống tất cả mọi người……”

Trước giọng nói nghiêm túc chưa từng có, Shirone chăm chú lắng nghe, nhưng cô lại vội vã lắc đầu.

“Thôi, tốt nhất là nên để dành. Có thế cậu mới thấy sốt ruột chứ? Khi nào đến thời điểm ta sẽ nói.”

“Sao cô lại làm thế? Là chuyện gì vậy ạ?”

Lý do Minerva giữ im lặng là vì Shirone chứ không phải vì bản thân cô.

‘Vì cậu sẽ không thể chấp nhận được.’

Cuộc đời là bể khổ.

Dù đang đồng hành cùng Shirone nhưng thực chất bản chất của cô lại gần gũi với triết lý của Nane hơn.

‘Đừng cứu rỗi ta, Shirone.’

Đó mới là điều cô thực sự muốn thỉnh cầu.

“Trời đất ơi, thật là! Cứ thế này mãi là tôi coi như không có điều ước gì hết đấy nhé! Cô cứ như đang trêu ngươi người khác vậy.”

Trước những lời cằn nhằn của Shirone, cô vô thức mỉm cười, nhưng trong mắt lại đọng lại những giọt nước.

‘Phải lau sạch thôi.’

Trái tim phù thủy vốn chẳng bao giờ có thể trở nên trong sạch.

‘Phải dùng ánh trăng để lau sạch thôi.’

Đi qua Địa Trung Hải, sa mạc Akkad của lục địa phương Bắc đang dần hiện ra trong tầm mắt họ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Time slip
Time slip
[Lên trên]
Rung động thời gian
Rung động thời gian