Tập 21

Chương 508: Nghịch Phong của Cái Ác (2)

Chương 508: Nghịch Phong của Cái Ác (2)

Nghịch Phong của Cái Ác (2)

“Luật Pháp của cái ác, Satan.”

Gando lặp lại y hệt những lời của Uorin.

Hiện tại, Satan là kẻ bị Uorin chỉ đích danh là nghi phạm hàng đầu, nhưng trong lịch sử nhân loại, cái tên Satan vốn đã rất quen thuộc.

Dĩ nhiên không ai từng tận mắt nhìn thấy thực thể của nó, nhưng thông qua vô số ghi chép tài liệu và tranh vẽ, người ta có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Satan một cách chủ quan.

“Phải. Nếu có thứ gì mà Anke Ra không thể làm gì được, thì đó chính là cái Ác. Và nếu nói về một khái niệm đại diện cho cái Ác đó, thì Satan là kẻ thích hợp nhất.”

Từ rất lâu về trước, Thiên Quốc và các quốc gia trên mặt đất đã có những sự giao thoa nhất định dù còn hạn chế.

Trong quá trình đó, nhân loại đã tích lũy lịch sử về thần linh, thiên thần, ác ma và quái vật, những thứ đó đã trở thành thần thoại và in sâu vào tâm trí con người.

“Sự đối lập giữa thiện và ác khác với sự đối lập giữa ‘Vô’ và ‘Hữu’. Nó không rõ ràng. Thế nhưng đó chắc chắn là một khái niệm đang tồn tại. Vậy thì, thay thế nó đã phát sinh từ khi nào?”

Thấy Gando không thể trả lời, Uorin giơ ngón trỏ chỉ lên trần nhà.

“Từ ban đầu. Chính xác mà nói là từ khoảnh khắc chúng ta có thể suy nghĩ về khái niệm ‘ban đầu’.”

Anke Ra định nghĩa vũ trụ này là một bãi rác bị Thần ruồng bỏ và quyết định tự mình trở thành Thần.

Và từ lúc đó, vũ trụ đã trở thành vũ trụ, nhưng thực tế, ngay cả khi không có hắn, vũ trụ vẫn tồn tại theo cùng một nguyên lý.

“Thiện và ác chính là như vậy. Cái tổng thể, và một cái gì đó đối lập với cái tổng thể. Có lẽ đó là sự hỗn loạn và bất ổn vô tận. Và từ khoảnh khắc chúng ta nhận thức được vũ trụ, nó đã tác động lên chúng ta dưới cái tên thiện và ác.”

“Chính vì vậy…… Anke Ra không thể làm tiêu biến được Luật Pháp của cái ác sao.”

Uorin bắt tréo chân và chống cằm.

“Hừm, hiện tại đó là giả thuyết có sức thuyết phục nhất. Tạm thời, nếu đội B của Lồng Giam từ Tormia quay về, ta sẽ nghe được những chuyện chi tiết hơn.”

Gando cảm thấy cuối cùng manh mối cũng đã được xâu chuỗi lại.

Những gì Anke Ra không thể làm, con người có thể làm được.

“Cuối cùng, điều mà Ra mong muốn ở chúng ta là những kẻ tôn thờ cái thiện sẽ tiêu diệt Satan sao.”

Uorin nở một nụ cười cực kỳ giả tạo.

Vì biết đó là trò đùa nên trông cô thật đáng yêu.

“Nghĩ như vậy cũng đúng. Nhưng Gando à, con người không phải là tồn tại lựa chọn thiện và ác đâu.”

Gando chớp mắt.

Con người vẫn nghĩ rằng mình có thể lựa chọn thiện và ác.

Chẳng phải ngay cả bản thân mình lúc này cũng có thể quyết định điều đó sao?

“Vậy thì, con người là tồn tại như thế nào ạ?”

“Là tồn tại định nghĩa ra thiện và ác.”

“…….”

“Không có ranh giới tuyệt đối phân chia thiện và ác. Đó chính là lý do lớn nhất khiến Anke Ra không thể loại bỏ cái ác. Nhưng con người thì khác. Chúng ta cực kỳ ích kỷ và cá nhân, nên có thể trôi về phía thiện cũng như phía ác, và chính vì thế mà chúng ta bất ổn.”

Uorin cầm ly pha lê đã rót rượu và tựa lưng vào ghế.

“Sự bất ổn luôn để lộ ra điểm yếu. Đó là lý do con người bị nói là yếu đuối. Thế nhưng, chính vì vậy mà cũng có thứ trở nên mạnh mẽ hơn.”

“Thứ đó…… là gì ạ?”

Gando thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu hỏi, Uorin đưa ly rượu lên môi và chỉ ngón tay về phía Gando.

“Niềm tin.”

Đoànggggggg!

Etella bị đập sầm vào tường, vẫn giữ nguyên tư thế co quắp mà ngã ngồi xuống sàn.

“Ư hự!”

Chưa bàn đến sự mệt mỏi của trận chiến, cô cảm thấy bực bội phát điên.

Hiện tại ở Thiên Quốc, người có ý chí hướng thiện mạnh mẽ nhất chắc chắn là Etella.

Và cũng chính vì thế, cô là người duy nhất có thể ngăn chặn Satan.

Thế nhưng dù cô có dốc hết sức bình sinh để đẩy lùi Satan, hắn vẫn nhanh chóng hồi phục khí lực, thậm chí còn phản công với một thực thể mạnh mẽ hơn trước.

Không cần nhìn cũng biết luật pháp của thế giới này đang nghiêng về phía Satan.

“Khục khục, một người đàn bà cứng cỏi.”

Satan cao 30 mét bẻ cổ răng rắc, tiến về phía Etella.

Tòa nhà nơi họ đứng trước đó đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại những đường ranh giới của bức tường thấp cho biết đây từng là căn phòng của các thiên thần.

“Tại sao ngươi lại lao vào?”

Satan nhìn ánh mắt dữ dội của Etella và hỏi.

“Nghĩa là, tại sao lại đặt cược mạng sống vào một ý nghĩ ngu xuẩn? Kẻ thống trị thế giới luôn là cái ác. Bởi vì đó là phương tiện hiệu quả nhất để đạt được dục vọng.”

Satan tóm lấy mái nhà của Zebul đang sừng sững trước mắt và xé toạc nó ra.

Hắn nắm chặt tay, những viên gạch cứng cáp nát vụn như cát bụi.

“Cách dễ dàng nhất để có được thứ gì đó là cứ thế chiếm lấy nó. Nếu thấy đồ ăn ở đằng kia, chỉ cần tiến lại và cướp lấy là xong. Con người hiểu rõ đạo lý đơn giản đó hơn ai hết. Vậy mà tại sao ngươi lại làm những chuyện ngu ngốc?”

Etella chống hai tay xuống sàn, chậm rãi đứng dậy.

“Nếu con người thực sự là tồn tại tà ác……”

Và rồi cô lại thủ thế chiến đấu, ngước nhìn khuôn mặt cao lớn của Satan.

“Thế thì tại sao đến tận bây giờ thế gian này vẫn được duy trì?”

Lần này đến lượt Satan im lặng.

“Phải, con người có lẽ không nhất thiết cần đến cái thiện. Cứ để mặc cho dục vọng thì họ cũng sẽ tự tạo ra chính nghĩa riêng để mà sống tốt. Nhưng hãy nhớ cho kỹ. Việc con người vẫn duy trì được nhân tính sống trong cuộc đời đầy rẫy cái ác này, là bởi những kẻ mang ý chí thiện lương số ít đã không ngừng bảo vệ nó.”

“Vì thế nên ngươi cũng chiến đấu sao? Ngay cả khi phải từ bỏ dục vọng của chính mình?”

Etella cười khẩy.

“Đây chính là dục vọng của ta. Ta muốn thế gian này tràn ngập tình yêu với một trái tim cực kỳ ích kỷ.”

Phùuuuuuuu.

Hơi thở phà ra thật dài, cơ thể Etella bắt đầu tràn đầy sinh lực trở lại.

“Ở những nơi mà cái ác như ngươi thậm chí không thèm để mắt tới, cái thiện chắc chắn vẫn đang sống. Và ta cũng đang sống đây.”

Etella nghiến răng lao tới.

“Việc nhân loại vẫn còn tồn tại chính là sự xác tín rõ ràng nhất về cái thiện đối với ta hơn bất cứ thứ gì khác!”

Nhìn Etella đạp đất nhảy vọt lên, Satan cau mày.

Niềm tin.

Con người tin vào những gì họ tin là đúng.

Chính vì vậy, con người thật nguy hiểm.

Dù biết theo đuổi phương thức của cái ác là ngọt ngào và dễ dàng, nhưng những kẻ mưu cầu cái thiện vẫn luôn tồn tại không ngừng nghỉ.

“Nực cười.”

Satan nhắm vào Etella đang lao lên và vung nắm đấm.

“Nhào vô đi. Con người!”

“Tahaa!”

Né tránh nắm đấm, Etella chạy dọc trên cánh tay hắn, xoay người tung cú đá vào cằm Satan.

Khuôn mặt to lớn như tảng đá của Satan bị lệch đi, Etella đang rơi xuống bắt chéo hai tay điều hòa hơi thở.

Khoảnh khắc cánh tay mở ra và đôi mắt cô phát sáng, áo nghĩa của Âm Dương Ba Động Quyền được triển khai.

Thiên Thủ Quan Âm Bôn Lôi Kích.

Đùng đùng đùng đùng đùng đùng!

Những cú đấm liên hoàn với tốc độ kinh hồn nện vào lồng ngực cứng cáp, tạo ra những gợn sóng lan tỏa từ bên trong.

Vô số song xung kích giao thoa, khúc xạ, phản xạ và lan ra khắp toàn thân Satan.

‘Ta tin! Vào con người!’

Etella tăng tốc độ liên hoàn đến mức không thể thở nổi.

‘Vào ý chí hướng thiện trong trái tim con người!’

Đùng đùng đùng đùng đùng!

Một trận mưa rào trút xuống bên trong cơ thể Satan.

“Ư ư ư ư!”

Một trận mưa rào trút xuống bên trong cơ thể Satan.

___

“Ê! Uriel!”

Đó là chuyện của rất lâu về trước.

Kariel lại đi tìm Uriel, kẻ vừa mới đập nát tạo vật của mình.

Chỉ cần nhìn cái thân hình hộ pháp đang thẫn thờ ngước nhìn thiên không kia thôi cũng đủ khiến hắn thấy ghét.

‘Đồ thô kệch.’

Kariel bay tới theo một quỹ đạo hung hăng.

“Này! Sao ngươi cứ liên tục đập phá đồ của ta thế hả!”

Uriel quay đầu lại, câu trả lời thật đơn giản:

“Thì cứ làm ra thứ gì không thể bị phá hủy là được mà.”

“Cái, cái gì?”

“Ta là Tổng lãnh thiên thần Phá hủy. Có thể phá hủy mọi thứ. Nếu ngươi cũng là Tổng lãnh thiên thần Sáng tạo, chẳng phải ngươi nên làm ra thứ gì đó tuyệt đối không thể bị phá hủy sao?”

Kariel định phản bác điều gì đó nhưng rồi lại nghiến răng.

“Chết tiệt!”

Không có lời nào để phản bác.

“Ta có thể làm được! Nhưng thứ ngươi phá hủy ngay từ đầu vốn không phải là loại đồ vật như thế! Ta sẽ mách hết với Ikael.”

“Thật thảm hại. Dù Ikael là người duy nhất được sinh ra trước chúng ta, nhưng dù sao cũng đều là Tổng lãnh thiên thần cả. Việc của ngươi thì ngươi tự mà lo đi.”

“Ha ha! Nói thì hay lắm nhưng ngươi sẽ không dám ho he gì đâu. Đợi đấy, ta sẽ đi ngay……”

Khoảnh khắc Kariel quay đi, từ đằng xa Ikael đã bay tới.

Khuôn mặt Kariel sáng bừng lên, hắn tỏa ra thánh quang thể và gọi nàng.

“Ikael! Ikael!”

Khi Ikael bay đến, Kariel kể toàn bộ tội trạng của Uriel không thiếu một chi tiết nào.

“Hắn cứ phá hỏng bất cứ thứ gì em làm. Chị mau mắng hắn đi.”

Khác với những lời mạnh miệng ban nãy, Uriel cũng ngượng ngùng quay đầu đi.

“Hừm.”

Ikael dùng khả năng thấu thị quan sát tạo vật đã bị phá hủy tan tành của Kariel.

“Phải rồi, bị phá hủy nặng nề quá. Uriel quá đáng thật đấy.”

“Đã vậy thì từ nay về sau em sẽ làm ra những món đồ tuyệt đối không bao giờ bị hỏng. Những thứ mạnh đến mức Uriel cũng không thể làm gì được.”

Ikael nở nụ cười xinh đẹp và nói.

“Dĩ nhiên đó cũng là một điều tuyệt vời. Nhưng Kariel à, nếu mọi thứ đều không thể bị phá hủy, thì sẽ có ngày em không thể tạo ra thêm điều gì mới mẻ nữa.”

“Thế, thế nhưng……”

“Không có phá hủy thì làm sao có sáng tạo. Chẳng phải em cũng biết rõ điều đó sao?”

“Nhưng em thấy khó chịu lắm. Cứ như thể em bị lép vế trước Uriel vậy.”

“Hì hì, không đâu. Em là thiên thần của Khai Sinh. Là tồn tại có thể tạo ra những thứ xinh đẹp nhất ngay trong đống hoang tàn kinh khủng nhất.”

Ikael dịu dàng xoa đầu Kariel.

“Hãy làm ra thứ đẹp nhất thế gian này. Đẹp đến mức Uriel thậm chí cung không nỡ phá hủy nó.”

“…….”

Kariel ngơ ngác như vừa nhận ra điều gì đó.

Ikael chạm trán mình vào trán hắn và nói.

“Em làm được mà, phải không Kariel?”

Khụ! Khụ!

Kariel đang chờ đợi sự tiêu biến, ho từng cơn dữ dội.

Đồng tử của hắn đã hoàn toàn giãn ra, không còn tìm thấy chút sinh khí nào.

Một dáng vẻ thật thảm thương.

‘Thứ ta tạo ra chỉ là đống tàn tích. Ở nơi này ta còn có thể tạo ra thêm điều gì nữa đây? Ikael, chị sai rồi. Cuối cùng em đã không làm được.’

Từ nơi cao hơn cả bầu trời, tiếng không khí bị xé toạc vang lên yếu ớt.

‘Có thứ gì đó đang đến.’

“Kariel.”

Ikael tiến lại gần.

Dù Thần Phạt sắp giáng xuống Thiên Quốc, nhưng nàng nghĩ mình phải ở bên Kariel trong giây phút cuối cùng.

“Hừ, cuối cùng cũng chịu nhìn ta sao? Thật vinh hạnh đến mức sắp tiêu biến luôn rồi.”

“Em không sao chứ?”

“Rất tốt là đằng khác. Sắp tiêu biến rồi. Ta sẽ biến mất ngay thôi nên chị biến đi cho khuất mắt.”

Ikael quỳ xuống trước mặt Kariel, đặt tay lên lồng ngực vặn vẹo của hắn.

“Chị xin lỗi. Tất cả là lỗi của chị. Cả việc khiến em trở nên thế này nữa.”

Kariel im lặng.

Thái độ dịu dàng của Ikael dù hắn có buông lời cay độc khiến hắn cảm thấy không quá tệ khi chấp nhận nó.

‘A…….’

Kariel muộn màng nhận ra.

Rằng Ikael lúc nào cũng dịu dàng với mình.

“Chị……hẳn đang oán hận ta chứ?”

Ikael chậm rãi lắc đầu.

“Không. Sao chị phải oán hận em chứ?”

Lời nói khiến trái tim xao động đó trái lại càng làm Kariel đau đớn hơn.

“Dù sao cũng là lần cuối rồi. Ta sẽ tiêu biến thôi. Nên hãy nói thật đi. Chị oán hận ta mà, đúng không? Ta đã sỉ nhục, nhạo báng và làm khổ chị.”

“Kariel, em là một thiên thần tốt bụng.”

“Đừng có nói dối!”

Chẳng biết khí lực đó từ đâu ra?

Kariel hét lên như thể dù có tiêu biến ngay lập tức cũng không sao.

“Chị yêu con người mà! Đến tận cuối cùng chị vẫn đứng về phía con người! Vậy mà tại sao chị lại nói dối em!”

Ikael nhìn xuống Kariel với vẻ mặt xót xa.

“Phải, chị yêu con người.”

Bàn tay mềm mại xoa đầu Kariel.

Cảm giác từ bàn tay ấy y hệt như những gì hắn đã cảm nhận từ rất lâu về trước.

“Và Kariel à, trong số những thiên thần mà chị biết, em là người giống con người nhất.”

“Hức! Hức hức!”

Kariel nhắm chặt mắt, nước mắt tuôn dài trên gò má.

Giờ hắn mới hiểu.

Tại sao hắn lại căm ghét con người đến thế.

“Em sai rồi! Hức! Em xin lỗi!”

Ikael nở nụ cười buồn bã pha lẫn sự xót xa, tiếp tục xoa đầu Kariel.

Mí mắt của Kariel bắt đầu khép lại trong sự mơ hồ.

“Em xin lỗi. Em xin lỗi……”

Mẹ.

Một cái tên vốn không bao giờ tồn tại đối với thiên thần, chính là tâm niệm cuối cùng được khắc ghi trong thánh quang thể của Kariel.

Cơ thể bị tàn phá xấu xí hóa thành ánh sáng rực rỡ, đánh dấu sự kết thúc của quá trình tiêu biến.

‘Thưa Anke Ra, xin hãy thương xót Kariel khốn khổ.’

Ikael vẫn đứng đó sau khi Kariel biến mất, và Flu đứng phía sau nàng ngước nhìn lên bầu trời.

Vẫn chưa nhìn thấy Thần Phạt.

‘Hừm, cũng phải thôi.’

Tốc độ hẳn phải kinh hồn bạt vía.

Vì thế, một khi đã lọt vào tầm mắt thì việc nó đâm sầm xuống mặt đất chỉ diễn ra trong nháy mắt, đến mức không kịp phản ứng.

Thời gian còn lại cho đến khi Thiên Quốc bị phá hủy.

4 phút 32 giây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!