......Có lẽ bởi mùa hè đã thực sự chạm ngõ rồi chăng.
Trong một khoảnh khắc tình cờ, ký ức về lễ hội mùa hè năm ấy cùng Sakurako bỗng ùa về trong tâm trí Ichigo.
Đó là mùa hè năm đầu tiên sơ trung, tại vùng biển ấy.
Anh đã mời Sakurako cùng đi tham dự lễ hội mùa hè được tổ chức ở địa phương.
Và Sakurako cũng vui vẻ nhận lời mời của anh.
Rồi ngày hôm ấy cũng đến.
Tiếng sáo và tiếng trống hòa quyện, tấu lên những âm điệu đặc trưng của ngày hội.
Bầu trời chập choạng tối, mang một sắc thái kỳ ảo nơi màu đỏ tía và xanh lơ tan vào nhau.
Không khí đặc trưng của mùa Lễ Vu Lan, trộn lẫn giữa mùi hương trầm và cái nóng oi ả.
Dòng người qua lại ồn ào, những dãy sạp hàng tràn đầy sức sống nối đuôi nhau.
"Để cậu đợi lâu rồi, Ichi."
Tại điểm hẹn trong khu vực lễ hội, Sakurako xuất hiện muộn hơn một chút so với Ichigo, người đã đứng chờ từ trước.
Anh đã bảo sẽ đến nhà đón, nhưng cô lại nhắn anh cứ đi trước vì còn bận chuẩn bị.
Chuẩn bị ư? Ichigo đã từng thắc mắc, nhưng khi nhìn thấy cô xuất hiện, anh lập tức hiểu ra.
Trước mắt anh, Sakurako đang khoác lên mình một bộ yukata.
"Thấy sao hả Ichi? Tớ nghĩ là thay vì để cậu thấy ở nhà ngay từ đầu, thì nhìn tớ ở đây sẽ ấn tượng hơn."
Vừa nói, Sakurako vừa đưa tay lên cổ.
Có lẽ vì chút lo lắng, đôi gò má cô ửng hồng.
Dáng vẻ Sakurako trong bộ yukata ấy...
Đó là một bộ yukata mang sắc thái trưởng thành, với những đóa hoa được vẽ bằng thuốc nhuộm màu lam nhạt trên nền vải trắng.
Mái tóc đen dài bóng mượt thường ngày luôn buông xõa, giờ đây được búi cao lên, để lộ ra vùng gáy trắng ngần.
Đó là nơi trên cơ thể Sakurako mà bình thường anh hiếm có cơ hội nhìn thấy.
Anh phát hiện ra một nốt ruồi trên cổ cô.
Trái tim anh lỡ một nhịp.
Cổ họng anh bất giác phát ra tiếng nuốt khan.
Năm ba sơ trung, dù cô mới chỉ ở độ tuổi mười lăm, nhưng anh lại cảm nhận được một nét quyến rũ vượt xa sự trưởng thành.
"Hợp với cậu lắm..."
Anh nói một cách cộc lốc, nhưng với ánh mắt lảng tránh và khuôn mặt đỏ bừng, có lẽ tâm tư thật sự của anh đã bị cô nhìn thấu hết cả rồi.
"Cảm ơn cậu."
Sakurako cũng mỉm cười đầy ngượng ngùng.
Trong đêm hè ấy, Ichigo càng thấu hiểu sâu sắc hơn sức hút của cô.
Dáng vẻ đáng yêu như một chú động vật nhỏ khi cô ghé sát mặt vào cây kẹo bông gòn và nhấm nháp từng chút một.
Dáng vẻ vui sướng reo hò khi bắn trúng phần thưởng ở gian hàng bắn súng.
Dáng vẻ ăn ngon lành hộp yakisoba mua ở quầy hàng.
Và cuối cùng, khi lễ hội sắp tàn, cả hai cùng nhau ngắm pháo hoa.
Những chùm sáng rực rỡ sắc màu, đỏ rồi xanh, nhuộm thắm cả bầu trời đêm.
Gương mặt cô nhìn nghiêng được soi rọi bởi thứ ánh sáng ấy, tràn đầy vẻ mong manh và diễm lệ.
Nghệ thuật của lửa và hoa tô điểm cho bầu trời đêm mùa hạ vẫn còn vương chút sắc xanh.
Ichigo lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt nghiêng của Sakurako đang ngước lên cao ấy.
"Sao thế? Ichi."
Nhận ra ánh nhìn của Ichigo, Sakurako quay lại.
"Không, không có gì..."
Ichigo lấp liếm cho qua chuyện.
Đẹp quá.
Rốt cuộc, câu nói ấy vẫn nghẹn lại nơi đầu môi.
Là do sĩ diện, hay là do điều gì khác?
Giá như lúc đó anh nói ra thì tốt biết mấy.
Không, có lẽ không nói ra mới là tốt.
Đến tận bây giờ, anh vẫn không biết đâu mới là câu trả lời chính xác.
"Sang năm tụi mình lại cùng đi nhé."
Đáp lại câu nói buột miệng như để lấp liếm của Ichigo, Sakurako thoáng lặng đi trong khoảnh khắc, rồi mỉm cười dịu dàng.
"Ừm, sang năm tụi mình lại đi nhé."
Lễ hội mùa hè năm đó, lẽ ra đã trở thành ký ức tuyệt vời nhất trong cuộc đời Ichigo.
Lễ hội mùa hè cuối cùng anh đi cùng cô.
Nếu như nó không bị ghi đè bởi ký ức bi thương đến nhường ấy...
※ ※ ※ ※ ※
Tháng Tám.
Cả xã hội đã hoàn toàn bước vào kỳ nghỉ hè.
Lượng khách đến cửa hàng tạp hóa quy mô lớn nơi Ichigo làm việc cũng tăng lên rõ rệt so với trước đây.
Bất kể ngày thường hay ngày nghỉ, rất nhiều gia đình và cả những nhóm khách hàng thường ít khi ghé qua cũng đã đến cửa hàng.
Máy tính tiền hoạt động hết công suất mỗi ngày, doanh số của mặt hàng theo mùa là thuốc diệt côn trùng đang có xu hướng vượt qua năm ngoái.
Doanh số của lưới chống muỗi và nông cụ làm cỏ cũng rất khả quan. Có lẽ nhiều gia đình tranh thủ kỳ nghỉ hè để thay lưới cửa sổ hoặc nhổ cỏ trong vườn.
Thêm vào đó là đồ dùng đi biển, pháo hoa, và các dụng cụ dã ngoại như bếp nướng BBQ hay than củi. Các mặt hàng cho lễ Vu Lan như hoa cúng hay kệ dâng lễ cũng bán chạy như tôm tươi.
Việc triển khai khu vực bán hàng mà Ichigo đã thống nhất ý kiến với từng bộ phận, cùng các phương tiện kích cầu mua sắm dường như đã đánh trúng tâm lý khách hàng. Dù bận rộn, nhưng thành quả đạt được hoàn toàn xứng đáng.
"Chà... Vất vả thật đấy."
Ichigo đang đi vòng quanh cửa hàng tràn đầy sức sống ấy cùng với một người đàn ông.
Một người có khuôn mặt sắc sảo, mái tóc kiểu undercut được vuốt sáp gọn gàng và đôi lông mày tỉa mảnh. Nói không ngoa thì anh ta có ngoại hình của một "soái ca". Khí chất của anh ta khiến người ta dễ lầm tưởng là một nhà tạo mẫu tóc.
Anh ta là Ogata, quản lý của bộ phận Friendly Line (FL) – nơi quản lý các nhân viên thu ngân bán thời gian. Về tuổi tác và thâm niên, anh ta hơn Ichigo một năm, và là người cùng khóa với Wakako.
"Quả không hổ danh là Quản lý. Doanh số cửa hàng mình đứng đầu khu vực, vượt xa so với năm ngoái luôn."
"Không đâu, khách đến đông mà không có người tiếp đón hay tính tiền kịp thời để giải tỏa lượng hàng thì cũng vô nghĩa. Tất cả là nhờ anh Ogata và cô Wakako đã đảm bảo đủ nhân sự đấy ạ."
Khi kỳ nghỉ dài bắt đầu, đương nhiên số lượng nhân viên bán thời gian có thể đi làm sẽ giảm sút nghiêm trọng do về quê hoặc bận việc địa phương. Điều này dẫn trực tiếp đến tình trạng thiếu hụt nhân lực của cửa hàng.
Tuy nhiên, nhờ sự hợp tác giữa anh ấy và phó quản lý Wakako, họ đã tập hợp được đủ người cho giai đoạn này. Nhờ đó, cửa hàng dường như đã tránh được tình trạng quá tải vì thiếu người, một vấn đề thường gặp của ngành dịch vụ vào mùa này.
Đúng lúc đó.
"Chị ơi, làm chỗ này thế này được không?"
"Đúng rồi, giỏi quá, giỏi quá!"
Vừa đi ngang qua phòng thủ công, họ nghe thấy những giọng nói đầy năng lượng vọng ra.
Hôm nay lớp học thủ công và hướng dẫn vẫn đang được tổ chức. Dưới sự giám sát của nhân viên chính thức phụ trách mảng DIY vào hỗ trợ, Luna đang hoạt động rất tích cực với tư cách là người phụ trách chính.
Có lẽ vì bài tập về nhà của kỳ nghỉ hè có phần làm thủ công. Đối diện với đám trẻ con tụ tập lại, cô bé có vẻ đang làm tròn vai trò giảng viên một cách vui vẻ và vững vàng.
"Xin lỗi cô giáo vì đang lúc bận rộn nhé. Trong trường hợp này thì nên dùng loại sơn nào nhỉ?"
Lúc này, một người tham gia lớp hướng dẫn đang làm đồ gỗ ở bàn khác cất tiếng hỏi Luna.
"A, dạ cái đó thì."
"Bé Luna này, nếu muốn giữ lại vân gỗ thì cô nghĩ dùng loại sơn bảo vệ này sẽ tốt hơn đấy."
Một người tham gia khác trong lớp hướng dẫn đã lên tiếng góp ý giúp Luna từ bên cạnh. Người đó là một trong những nữ khách hàng đã đến vào ngày Ichigo và Luna cùng đứng lớp hôm nọ.
Cứ như thế, đối với lớp hướng dẫn, nhờ có sự hợp tác của những khách hàng thân thiết này mà công việc tiếp khách diễn ra suôn sẻ không chút trở ngại.
Tuy kiến thức và kinh nghiệm còn non nớt, nhưng có vẻ sự nhiệt tình và chân thành của cô bé đã bù đắp lại tất cả. Nhờ vậy, họ mới có thể hoàn toàn giao phó vai trò giảng viên cho một mình Luna như thế này.
"Con bé đó cũng cừ thật đấy chứ. Giờ thành gương mặt đại diện của phòng thủ công luôn rồi."
Nhìn thấy dáng vẻ đó của Luna, Ogata cũng tỏ ra thán phục.
"Phong cách làm việc đó, nhân viên chính thức cũng phải chào thua."
"Vâng, dù mới là học sinh năm nhất cao trung nhưng thực sự rất đáng tin cậy."
Ichigo cũng tán thưởng Luna như vậy. Đó là những lời thật lòng, không chút dối trá.
"Hồi anh mười mấy tuổi có được chững chạc như thế không nhỉ? Nhớ là hồi đó anh sống buông thả hơn nhiều."
"Ha ha ha."
Thấy Ogata khoanh tay lầm bầm "Hừm...", Ichigo bật cười. Trông có vẻ lãng tử hời hợt thế thôi, nhưng anh ta lại là một người đàn ông yêu vợ và rất coi trọng gia đình.
Và rồi, chính vào lúc đó.
Vô tình, ánh mắt Luna hướng về phía nhóm Ichigo. Có lẽ cô bé đã nhận ra Ichigo đang nhìn mình.
Luna nở một nụ cười tươi tắn và khẽ vẫy tay.
Trước hành động bất ngờ đó, Ichigo luống cuống quay mặt đi, ho hắng vài tiếng để lấp liếm.
(......Chững chạc, sao.)
Nhưng con người thật của cô bé vẫn là một đứa trẻ đúng với lứa tuổi, thích làm nũng và đôi khi cũng tinh nghịch y như vậy.

※ ※ ※ ※ ※
"Sắp tới, ở khu vực nhà tôi sẽ tổ chức lễ hội mùa hè đấy."
Giờ nghỉ trưa.
Đúng lúc Ichigo và Wakako vừa cùng nhau bước vào phòng nghỉ.
Sonozaki – nhân viên bán thời gian là nội trợ phụ trách mảng nội thất, người đã đến phòng nghỉ từ trước – đang nói chuyện với những người cùng ăn trưa.
"Tôi cũng nằm trong ban tổ chức của khu phố nên đang hỗ trợ nhiều việc lắm."
Lễ hội mùa hè.
Có vẻ như khu vực Sonozaki sinh sống sắp tổ chức lễ hội mùa hè, và cô ấy cũng tham gia với tư cách là một thành viên ban tổ chức.
"Ngày tổ chức là khi nào thế?"
"Năm ngày nữa. Có múa Bon, hội chợ và cả bắn pháo hoa nữa, mọi người nhớ đến chơi nhé."
"Chà, muốn đi ghê, nhưng tôi cũng là cán bộ lễ hội ở khu khác mất rồi."
"Ôi, vậy à."
"Tầm này thì chỗ nào cũng tổ chức lễ hội nhỉ."
Cuộc trò chuyện này giữa các bà nội trợ, theo một cách nào đó, cũng là một nét đặc trưng của mùa hè.
"Luna thì sao? Em có hứng thú với lễ hội mùa hè không?"
"Có ạ. Lễ hội mùa hè, nghe có vẻ vui lắm."
Có vẻ Luna cũng đang ngồi cùng, cô bé trả lời khi được Sonozaki hỏi.
"Vậy thì nhất định phải đến nhé. Này, hôm trước em bảo là có người mình thích đúng không? Thử rủ người đó đi cùng xem sao."
Bị cú đánh úp bất ngờ từ phát ngôn của Sonozaki, Ichigo giật thót mình, cả người cứng đờ lại.
"Anh sao thế? Quản lý."
"Không... Tôi không sao."
Được Wakako quan tâm, Ichigo vội lảng tránh.
Lúc này, dường như Luna cũng đã nhận ra sự hiện diện của nhóm Ichigo trong phòng nghỉ.
"...Quản lý."
Cô bé nhìn về phía Ichigo và Wakako rồi hỏi.
"Các quản lý có hứng thú với lễ hội mùa hè không ạ?"
"..."
Chuyện này là...
Đến nước này thì Ichigo cũng nhận ra ý đồ của Luna. Hoàn toàn là "thả thính" công khai. Ý của cô bé chắc chắn là muốn đi cùng nhau.
(......Không được, không được.)
Đương nhiên, chuyện đi lễ hội mùa hè chỉ có hai người với cô bé là điều tuyệt đối không thể. Đó không phải là mối quan hệ có thể đường hoàng đi lại giữa chốn đông người.
Dù là cấp trên và cấp dưới trong công ty, nhưng đi riêng hai người thì quá sức vô lý.
"Chị Sonozaki, nếu các quản lý đến chơi thì chị có vui không ạ?"
"Vui chứ sao không."
Lại còn lôi kéo thêm Sonozaki làm viện binh, Luna tấn công dồn dập và quyết liệt. Ichigo cố gắng tìm cách để lái chủ đề này sang hướng khác một cách êm đẹp.
Đúng lúc đó.
"Hay đấy, mọi người cùng đi đi, đến lễ hội ở khu chị Sono ấy."
Người tán thành ý kiến này là các nữ sinh viên đại học làm bán thời gian đang ngồi cùng. Đó là bộ ba thân thiết lúc nào cũng dính lấy nhau: Sasaki, Ishidate và Horinouchi.
"Luna cũng đi cùng luôn nha."
Một trong bộ ba – Sasaki – đặt tay lên vai Luna và rủ rê.
"Ơ, được ạ?"
"Được chứ được chứ, cùng đi cho vui."
"A, ơ, anh nữa anh nữa! Anh đi cùng được không!"
Và rồi, có lẽ đã hóng hớt được từ cái bàn cách đó một đoạn, cậu nhân viên nam Aoyama hừng hực khí thế lao tới.
Nhưng mà.
"Cậu thì miễn."
Cậu ta bị từ chối thẳng thừng không chút do dự.
"Cậu ấy hả, hôm trước vừa bị từ chối thẳng thừng xong, không lẽ vẫn còn tăm tia bé Luna đấy chứ."
"Không phải! Anh chỉ đơn thuần, với một trái tim trong sáng, thấy em Luna dễ thương thôi! Chỉ thế thôi!"
"Chỉ thế thôi cái con khỉ."
Aoyama bị Ishidate và Horinouchi vùi dập tơi tả.
"A, chị Wakako có đi không ạ?"
Sasaki tiếp tục quay sang hỏi Wakako đang đứng cạnh Ichigo.
"A, tôi sao?"
Bất ngờ bị hỏi đến, Wakako phản ứng với vẻ ngạc nhiên.
"Chẳng lẽ chị có kế hoạch gì rồi ạ?"
"Không, cũng không hẳn... A."
Đột nhiên, Wakako nhìn sang Ichigo bên cạnh và thốt lên như vừa nhận ra điều gì.
"Hôm đó anh Ogata trực chính, nên Quản lý cũng được nghỉ đúng không ạ?"
"Hả?"
Câu nói của Wakako khiến Ichigo đang trầm ngâm bị đánh úp bất ngờ.
"Không, có thể là tôi lo chuyện bao đồng! Nhưng mà, tôi nghĩ nếu Quản lý cũng tham gia được thì sẽ vui lắm..."
"Thật thế ạ!?"
Trong khi Wakako luống cuống giải thích, Luna đã nhanh nhạy chớp lấy cơ hội từ câu nói của cô.
"Được đấy được đấy, nếu chị Wakako đi thì Quản lý cũng đi đi ạ."
Thêm cả Sonozaki nữa.
"Không, cái đó..."
Mọi chuyện diễn tiến quá nhanh khiến Ichigo không kịp chen vào câu nào.
"Sao nào? Quản lý. Hôm đó anh có bận gì không?"
"K-Không, cũng không có gì đặc biệt nhưng mà..."
Bị Sasaki hỏi dồn, Ichigo dù dao động nhưng vẫn thành thật trả lời. Quả thực, ngày diễn ra lễ hội ở khu Sonozaki, theo lịch trực thì hôm đó đúng là ngày nghỉ của Ichigo. Và anh cũng chẳng có công việc gì đặc biệt.
"Vậy thì quyết định là chị Wakako và Quản lý cũng tham gia nhé."
"Duyệt, duyệt."
"Mấy khi có dịp đi sự kiện thế này với các quản lý đâu."
Sự tham gia của Ichigo và Wakako khiến nhóm nữ sinh viên đại học càng thêm hào hứng.
"Đấy, chị Sono."
"Rồi rồi, chị sẽ đợi mọi người đến nhé."
Trước khi Ichigo kịp nói gì, mọi chuyện đã được quyết định xong xuôi. Trong suốt khoảng thời gian đó, Luna cứ hướng đôi mắt lấp lánh về phía Ichigo.
Và thế là, năm ngày sau. Ichigo sẽ đi lễ hội mùa hè cùng nhóm nữ sinh viên làm thêm, Wakako... và cả Luna nữa.
※ ※ ※ ※ ※
"Em cũng lắm trò thật đấy..."
Đêm hôm đó. Đêm muộn sau khi tan làm.
Tối nay Ichigo cũng ghé qua nhà Luna. Việc đến đây gần như đã trở thành chuyện đương nhiên. Anh đến để hướng dẫn nội dung công việc cho lớp học thủ công mới cho Luna, người đã tan làm về trước.
"Ehehe, háo hức quá đi, Ichi."
Đáp lại thái độ có phần trách móc trên khuôn mặt mệt mỏi của Ichigo, Luna - người đã đợi anh ở trong phòng - lại tỏ ra vui sướng từ tận đáy lòng.
Nhân tiện, hôm nay cô bé đang mặc đồ ngủ. Quyết định đi lễ hội mùa hè đã được chốt, và tâm trạng cô bé có vẻ đang rất phấn chấn.
Nhìn bộ dạng đó của cô, Ichigo khẽ thở dài.
(......Lại thêm một sự kiện có vẻ hại não nữa đây.)
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện đã rồi thì đành chịu thôi. Dạo gần đây, dù là kỳ nghỉ hè quý giá nhưng cô bé đã đăng ký rất nhiều ca làm việc để hỗ trợ cửa hàng. Hơn nữa, cô còn chấp nhận việc thay đổi vị trí đột xuất trong cửa hàng, và sau giờ làm vẫn nỗ lực học hỏi nội dung công việc không ngừng nghỉ như thế này.
Sự thật là anh rất biết ơn, và cô bé cũng vì có ý tốt nên mới rủ anh. Anh không thể phũ phàng gạt bỏ tình cảm đó được.
"Thôi thì, nhóm cô Sasaki cũng có vẻ hào hứng, thi thoảng thế này cũng tốt."
"Ưm, em đã trao đổi địa chỉ LINE với mấy chị Sasaki rồi đấy."
Luna nhìn xuống màn hình điện thoại trên tay. Có vẻ cô bé vừa mới trò chuyện với họ xong.
"Mọi người bảo hôm đó sẽ lên đồ thật đẹp..."
Bỗng nhiên, động tác của Luna khựng lại.
"...A, phải rồi."
Và rồi, cô bé lẩm bẩm như vừa nghĩ ra điều gì đó.
"Sao thế?"
"Không có gì, bí mật nha."
Đáp lại câu hỏi của Ichigo, Luna cười tinh nghịch.
"Đến hôm lễ hội anh cứ chờ mà xem."
"..."
Gì đây nhỉ?
Không hiểu sao, nhưng Ichigo cảm nhận được một cảm giác, giống hệt cái lần cô bé bất ngờ đến cửa hàng sau vụ anh lỡ làm hỏng đồ đạc ở nhà cô trước đây.
※ ※ ※ ※ ※
Và rồi, thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt.
Hôm nay là ngày diễn ra lễ hội mùa hè.
"Cũng không xa lắm nhỉ..."
Địa điểm tổ chức lễ hội ở khu Sonozaki sống chỉ cách nhà Ichigo vài phút đi bộ. Khi đến nơi, lễ hội đã bắt đầu, đông nghịt khách tham quan.
Sự ồn ào và náo nhiệt... Hơn tất cả, Ichigo cảm nhận được một sự hoài niệm. Bầu không khí y hệt như cái lần anh đi cùng Sakurako vào mùa hè năm ấy.
"Để xem nào, mọi người vẫn chưa đến sao."
Ichigo lấy điện thoại ra, kiểm tra thời gian và xem có tin nhắn mới nào không. Nhóm nữ sinh viên đại học, Luna và Wakako dự định sẽ gặp nhau trực tiếp tại địa điểm này.
Riêng với Luna vì chưa đến tuổi thành niên, anh đã định đề nghị đi đón, nhưng cô bé đã từ chối khéo rằng mình sẽ đi cùng mọi người nên không sao...
"...Hửm?"
Cái diễn biến này, hình như đã gặp ở đâu đó trước đây...
Vừa cảm thấy lấn cấn trong lòng, Ichigo đang suy nghĩ thì.
"Quản lý, để anh đợi lâu rồi~"
Một giọng nói quen thuộc vang lên, khi quay lại, anh thấy nhóm nữ sinh viên quen mặt đang tiến về phía này.
"...A."
Mọi người đều mặc yukata. Sasaki, Ishidate, và cả Horinouchi nữa, tất cả đều diện yukata.
Và đương nhiên, cả Wakako nữa.
"Xin lỗi anh, tôi mất hơi nhiều thời gian để mặc yukata một chút."
Wakako vừa vuốt tóc vừa nói với vẻ ngượng ngùng.
Khác với đồng phục đi làm hay trang phục thường ngày, cô toát lên vẻ dịu dàng mang đậm nét truyền thống. Khoác lên mình bộ kimono lấy tông màu đỏ cam làm chủ đạo, dáng vẻ khác lạ so với ngày thường ấy toát lên một nét quyến rũ lay động trái tim đàn ông.
"Cũng lâu rồi tôi mới mặc yukata... T-Thấy thế nào ạ? Quản lý."
Trước câu hỏi của Wakako, nếu nói thẳng toẹt những cảm nhận vừa nảy ra trong đầu thì có lẽ không hay cho lắm. Ichigo trấn tĩnh lại, mỉm cười không chút tà ý và đáp: "Hợp với cô lắm."
"Quản lý."
Lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau.
Người không có mặt ở đây, chỉ còn lại một người duy nhất.
Chắc chắn, cô bé cũng...
Ôm trong lòng tâm trạng không rõ là cảm giác nguy cơ hay một sự kỳ vọng mong manh, Ichigo quay đầu lại.
Ở đó, là Luna.
"..."
Bất giác, gương mặt Ichigo cứng đờ lại.
"Để anh đợi lâu rồi, ehehe."
Vừa nói, Luna vừa cười bẽn lẽn. Cô bé đang khoác trên mình bộ yukata màu trắng điểm hoa văn xanh nhạt, với tông màu trầm ổn.
Cùng một màu với bộ yukata mà Sakurako đã mặc vào ngày lễ hội mùa hè năm đó.
Không, không chỉ màu sắc, cả hoa văn, kích cỡ, tất cả đều trùng khớp một cách khó tin. Và người đang mặc nó lại là Luna, người giống cô ấy như hai giọt nước.
Kỹ lưỡng hơn nữa, cô bé cũng búi cao mái tóc đen, để lộ vùng gáy y hệt như vậy.
Anh không còn phân biệt được đây là mơ hay thực nữa.
"Anh thấy... thế nào?"
Thấy Ichigo cứ im lặng mãi, Luna lo lắng hỏi.
Giống hệt.
Từ màu sắc bộ yukata, cho đến kiểu tóc.
Và, trên cổ...
"..."
Nốt ruồi... không có ở đó.
Đương nhiên rồi.
Cái đầu đang nóng hầm hập bỗng nhanh chóng nguội đi. Nhưng điều đó tuyệt nhiên không có nghĩa là anh cảm thấy thất vọng hay gì cả.
Người đang đứng đây không phải là Sakurako. Là con gái của cô ấy, là Luna.
Từ dáng vẻ ấy, anh cảm nhận được sự nỗ lực hết mình để trở nên xinh đẹp của cô bé. Một ấn tượng thật đáng yêu và cũng thật kiên cường.
"Rất, rất hợp với em đấy."
Thế nên Ichigo nói với Luna như vậy.
Thoạt nghe, có vẻ như lời khen ngợi của người lớn dành cho sự cố gắng của trẻ con. Nhưng đó cũng là những lời từ đáy lòng không chút giấu giếm.
"C-Cảm ơn anh..."
Trước câu nói đó của Ichigo, Luna mở to mắt, khuôn mặt bừng đỏ ngay lập tức. Đồng thời, trông cô bé cũng vô cùng hạnh phúc.
"Thật đấy thật đấy, bé Luna dễ thương quá đi!"
"Cái bộ yukata đó, trông chất vải xịn sò lắm đúng không!?"
"Mà em tự biết cách mặc hay thật đấy. Chị chịu chết, chả biết mặc sao luôn."
Lúc này, nhóm nữ sinh viên vây quanh Luna và rôm rả tán thưởng.
"Ehehe, em cũng thế mà. Nên em đã lên mạng học đấy ạ."
Luna ngượng ngùng trả lời các cô gái. Tranh thủ lúc đó, Ichigo quay mặt đi, lén làm dịu đôi gò má đang nóng bừng của mình.
"Nào, vậy chúng ta đi thôi nhỉ."
"Gian hàng của chị Sono ở đâu ấy nhỉ?"
"A, hình như là ở đằng kia."
Sasaki, Ishidate và Horinouchi vừa nói chuyện vừa bước đi, Wakako dẫn đầu đoàn. Theo sau họ là Ichigo và Luna.
"...Ichi."
Bất chợt, Luna ghé sát mặt về phía Ichigo. Cô bé thì thầm vào tai anh.
"Bộ yukata này ấy, sau khi quyết định đi lễ hội mùa hè, em đã nhờ gửi từ nhà ông bà ngoại lên đấy."
"Từ nhà ông bà ngoại..."
"Ưm. Lúc gọi điện về chuyện về quê dịp lễ Bon, tình cờ em nói chuyện với bà về vụ này. Vốn dĩ em định mặc đại bộ nào đó đi thôi, nhưng em đang băn khoăn không biết nên mua ở đâu cho vừa túi tiền. Thế là bà bảo ở nhà có bộ yukata đang cất kỹ, rồi gửi lên cho em. Em cũng bất ngờ lắm."
"..."
Nhà ngoại của Luna, tức là nhà bố mẹ đẻ của Sakurako.
Nếu vậy, bộ yukata này... khả năng cao chính là bộ mà ngày xưa Sakurako đã mặc.
Anh chăm chú nhìn kỹ dáng vẻ của Luna. Anh kiểm tra cẩn thận xem mình có nhìn nhầm không nhưng... không sai được. Nó hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh trong ký ức.
Không, ký ức của chính mình cũng chẳng có gì đảm bảo, nhưng trực giác anh vẫn có thể khẳng định chắc nịch.
Đúng là bộ yukata Sakurako đã mặc vào mùa hè năm ấy.
Liệu Luna có biết chuyện đó không?
"...Ehehe, sao tự nhiên thấy xấu hổ ghê. Ichi thích yukata hả?"
Thấy ánh mắt nóng bỏng của Ichigo cứ nhìn mình chằm chằm, Luna cười như để che giấu sự ngượng ngùng.
"Anh biết không, yukata là được gửi cho, nhưng cái kẹp tóc này, guốc gỗ, với cả cái đai lưng nữa, là em dùng tiền Ichi cho để sắm cho đủ bộ đấy."
"...Là hai vạn yên anh đưa hôm trước à."
Cách đây ít lâu, khi Luna và anh đã thấu hiểu nỗi lòng của nhau, và anh ghé thăm nhà cô sau một thời gian dài, đó là số tiền anh đưa để cô trang trải cuộc sống.
Và có vẻ như, đêm hôm trước, chuyện mà cô bé nghĩ ra chính là về bộ yukata này.
"Chắc chắn không phải là món đồ rẻ tiền, em cũng sợ Ichi sẽ mắng, nhưng thấy anh vui thế này thì tốt quá rồi."
Luna thì thầm với vẻ vui sướng, rồi nở nụ cười ngây thơ vô số tội.
"Anh cũng đâu có mắng em. Em muốn dùng thế nào tùy thích mà."
Ichigo cũng không phủ nhận, chỉ đáp lại như vậy.
"Oa, đông người quá."
"Và, quả nhiên toàn là các cặp đôi."
Trong khi đó, nhóm Sasaki đi trước vừa nhìn dòng người đang dần đông lên vừa bình phẩm.
"Nhóm Sasaki không định đi cùng bạn trai sao?"
Wakako hỏi nhóm Sasaki.
"Hừm, em thấy kệ đi."
"Đi với bạn bè vui hơn chứ."
Các cô gái trả lời với vẻ chẳng màng gì đến chuyện yêu đương.
(......Là vậy sao ta.)
Tuy nhiên, nhìn quanh khung cảnh lễ hội thì đúng là có rất nhiều cặp đôi. Sự kết hợp giữa nữ mặc yukata và nam mặc jinbei xuất hiện ở khắp mọi nơi.
"Giá mà Ichi cũng mặc kimono đến nhỉ."
Từ bên cạnh, Luna lầm bầm khe khẽ.
"Như thế thì thành hẹn hò lễ hội mùa hè rồi."
Ichigo khẽ huých nhẹ vào sườn cô, Luna cười "Ehehe" rồi vặn người né tránh.
※ ※ ※ ※ ※
Nơi đầu tiên nhóm Ichigo và Luna hướng tới là gian hàng của Sonozaki.
"Ồ! Quản lý, cô Wakako, bé Luna và cả mọi người nữa! Cảm ơn mọi người đã đến nha!"
Sonozaki phụ trách gian hàng bán đồ uống với những cái thùng lớn chứa đầy đá. Dáng vẻ mặc áo happi và thắt khăn hachimaki trông rất hợp với người phụ nữ hào sảng như cô ấy.
Sau khi chào hỏi xã giao, họ mua đồ uống ngay tại gian hàng.
"Có bán đồ ăn không chị?"
"Có chứ, đi thêm một đoạn nữa theo dãy này là có đủ món đấy."
Trước câu hỏi của Sasaki, Sonozaki chỉ tay về phía những dãy hàng san sát để giải thích.
"Vậy thì, chúng ta đi lượn một vòng các gian hàng thôi nhỉ."
"Phải mua mồi nhậu nữa chứ."
"Mua yakisoba hay gì đó đi."
Và thế là, nhóm Sasaki sau khi nạp cồn tại quầy của Sonozaki bắt đầu tiến sâu vào dãy phố để tìm mồi nhắm.
(......Chuẩn bị nhậu nhẹt tới bến rồi đây.)
Ichigo, Luna và Wakako cũng nối gót theo sau các cô gái, dạo bước qua khu phố hàng rong tấp nập người qua lại.
"A."
Đột nhiên, dường như phát hiện ra điều gì, Luna dừng bước. Nhìn theo hướng đó, họ thấy một gian hàng vớt cá vàng.
"Vớt cá vàng, ha."
"Hoài niệm thật đấy."
Tấm biển lớn treo bên trên gian hàng. Nhìn những dòng chữ to tướng trên đó, Ichigo và Wakako đều cảm thấy bồi hồi.
Vớt cá vàng ư, đúng là từ hồi bé xíu đến giờ mới gặp lại.
"...Em muốn thử không?"
Những chú cá vàng đỏ nhỏ xíu bơi lội tung tăng trong cái chậu lớn. Thấy Luna chăm chú nhìn cảnh tượng đó, Ichigo cất tiếng hỏi.
"Em... cũng hơi tò mò..."
Luna vừa mỉm cười pha chút ngượng ngùng vừa lầm bầm. Dáng vẻ trẻ con đó khiến Ichigo bất giác mỉm cười.
"Hiếm khi có dịp lễ hội, em cứ thử xem sao. Nhóm cô Sasaki có vẻ vẫn đang lượn lờ xem đồ mà."
"Được ạ? ...Nhưng mà, có mỗi mình em chơi thì..."
Luna rụt rè nói. Những lúc thế này cô bé đúng là câu nệ thật, Ichigo nghĩ.
"Vậy, tôi cũng thử chơi lại xem sao."
Lúc này, Wakako đã đưa ra chiếc phao cứu sinh.
"Em Hoshigami, cùng chơi đi."
"D-Dạ!"
Được Wakako rủ, Luna vui vẻ đáp lời.
Không biết là do Wakako tinh tế muốn xóa bỏ sự ngại ngùng cho Luna, hay cô ấy thực sự muốn chơi, điều đó thì không rõ.
(......Dù sao thì, thật may là có Wakako ở đây.)
Ichigo thầm nghĩ một cách chân thành.
Dù gì đi nữa, Luna và Wakako sẽ cùng thử thách với trò vớt cá vàng. Họ trả tiền cho người bán hàng, mỗi người nhận lấy một cây vợt giấy và một cái bát, rồi ngồi xổm xuống trước chậu nước.
Luna hừng hực khí thế đưa vợt xuống mặt nước.
Tuy nhiên.
"A..."
Giấy hòa tan rách ngay lập tức, Luna kết thúc lượt chơi mà không vớt được con nào.
"Chẳng lẽ đây là lần đầu em chơi vớt cá vàng à?"
Thấy Luna ỉu xìu, Ichigo hỏi. Luna hơi xấu hổ đáp: "Vâng, thật ra là..."
Ra là vậy, thảo nào lúc nãy cô bé lại bị thu hút đến thế.
"Em Luna, vớt cá vàng có mẹo cả đấy."
Lúc này, Wakako vừa giơ cây vợt trên tay vừa bắt đầu giải thích.
"Khi nhắm vào con cá vàng, nếu đưa vợt từ phía đầu, nó sẽ định bỏ chạy và quay ngang người ra. Nhắm vào khoảnh khắc nó để lộ bụng ấy, sẽ dễ vớt hơn đấy."
"R-Ra là thế."
"Với cả, khi đưa vợt lên khỏi mặt nước, nếu em để hơi nghiêng so với mặt nước và lựa thế cho cá nằm lên mép vợt, thì giấy cũng khó bị rách hơn."
Luna gật đầu lia lịa. Nhận được lời khuyên của Wakako, cô bé mua lại vợt và thử thách thêm lần nữa.
"Em sẽ thử xem sao."
Và rồi, làm theo đúng lời Wakako chỉ dẫn.
"A! Được rồi ạ!"
Lần này có vẻ đã suôn sẻ. Không làm rách vợt, cô bé đã bắt được một chú cá vàng nhỏ vào trong bát.
"Làm được rồi ha."
"Vâng, nhờ cả vào chị Wakako đấy ạ."
Được Luna khen, mắt kính Wakako lóe sáng, cô làm vẻ mặt đầy đắc ý.
(Dễ thương ghê...)
Vừa nghĩ vậy, Ichigo vừa dõi theo cảnh tượng ấy.
Cứ như thế, cả Wakako và Luna đều vớt được cá vàng mang về.
"Quản lý, em vớt được tận ba con này!"
Thấy Luna vui sướng khoe túi nilon đựng cá vàng, Ichigo cũng cười rạng rỡ.
"Tốt quá rồi. Ở góc đồ thú cưng trong cửa hàng mình có bán bể cá đấy, em mua về nuôi là chuẩn bài."
"Vâng ạ!"
※ ※ ※ ※ ※
Sau khi chơi vớt cá vàng xong, nhóm của Ichigo hội ngộ với nhóm Sasaki.
Tại một quầy hàng mà các cô gái tìm thấy, họ cùng mua vài món đồ ăn rồi di chuyển đến khu quảng trường, nơi có bố trí sẵn nhiều bàn ghế.
"Cạn ly... yyy!"
Vừa ngồi xuống ghế, bộ ba Sasaki, Ishidate và Horinouchi đã lập tức nâng cao những lon rượu vừa mua và bắt đầu uống đầy khí thế.

"Cửa hàng trưởng và mọi người có uống không ạ?"
"Không, tôi thì thôi..."
"Chị cũng vậy, hôm nay chắc thôi."
Là những người lớn tuổi hơn, Ichigo và Wakako khéo léo từ chối lời mời.
Vừa từ chối, Ichigo vừa liếc nhìn những chiếc lon trên tay nhóm Sasaki.
(...Đó là lon lớn Strong Zero...)
Thứ các cô gái đang cầm là loại Chu-hi có nồng độ cồn cao.
(...Nữ sinh đại học thời nay uống mấy loại này tỉnh bơ vậy sao... Hay là sinh viên mới là lứa tuổi uống rượu nhiều nhất trong đời nhỉ?)
Uống ừng ực với tốc độ đó có ổn không vậy? Ichigo cảm thấy bối rối thay cho họ.
Tuy nhiên, sự lo lắng của anh đã sớm trở thành hiện thực.
"Lúc nãy thì nói thế thôi, chứ thật ra em muốn có bạn trai lắm á!"
"Chuẩn luôn!"
Chỉ vài phút sau khi bắt đầu uống, nhóm Sasaki đã say bí tỉ trong nháy mắt.
"Cửa hàng trưởng ơiii, tụi em cũng muốn có bạn traiii."
"Anh giới thiệu ai tốt tốt cho tụi em đi mààà?"
"Không, mấy cô nói người tốt thì..."
Bị nhóm Sasaki, những người đã bắt đầu líu lưỡi quấn lấy, Ichigo tiếp chuyện với vẻ mặt khổ sở.
Nhưng anh cũng không thấy ghét điều này.
Đặc thù nghề nghiệp khiến anh phải giao tiếp với nhiều người bất kể giới tính hay độ tuổi.
Đối phương tuy có trẻ hơn một chút, nhưng cũng là những cô gái ở độ tuổi đôi mươi.
Bản thân cuộc trò chuyện không hề cực nhọc, trái lại tần số cũng khá gần gũi.
"Nếu nói người tốt thì có cậu Aoyama đấy thôi. Cậu ấy hình như cũng đang độc thân..."
"Thôi, không có đâu."
"Thật sự không có vụ đó đâu."
"Thật sự không thể nào."
Tất cả bọn họ đều đồng thanh nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Đó là một đòn "tam kích Jet Stream" có phần hơi sỗ sàng, chặn đứng mọi đường lui.
(...Aoyama, cậu thật đáng thương.)
"Mà, cậu ta cũng là người tốt đấy chứ. Nhưng chuyện hẹn hò thì không."
"Mà nè Cửa hàng trưởng, lúc nãy anh thừa biết tụi em sẽ phản ứng thế nào nên mới nhắc tên 'Aoyan' đúng không?"
"Không phải đâu. Mấy cô nghĩ tính cách tôi tệ đến mức nào vậy."
Ichigo cười khổ.
"Nhưng cậu Aoyama rất được lòng các khách hàng lớn tuổi đấy nhé."
Lúc này, Wakako xen vào như để nói đỡ.
"Đúng là cậu ấy nổi tiếng với mấy bà cụ hay đến cửa hàng thật."
"Thì là do cậu ấy hay giúp họ mang vác mấy món đồ nặng nhẹ nhàng như không chứ gì."
Nhóm Sasaki cũng cười khúc khích.
"Chị Wakako hiện giờ không có ai 'được được' sao ạ?"
Ishidate, một trong các nữ sinh viên, hỏi Wakako.
"À ừm... người như thế thì, không có đâu."
Bất ngờ bị chĩa mũi dùi vào mình, Wakako vừa bối rối vừa trả lời.
"Mà, công việc này cũng ít có cơ hội gặp gỡ quá ha."
"Nhưng em hay nghe nói nhân viên chính thức với nhau, hoặc nhân viên làm thêm với nhân viên chính thức kết hôn với nhau lắm mà."
"Biết đâu Cửa hàng trưởng và chị Wakako rồi cũng sẽ thành ra như thế không chừng."
Mấy cô sinh viên có vẻ đã ngấm men say khá nhiều, bắt đầu cao hứng nói ra những điều như vậy.
Nghe thấy thế, Wakako đỏ mặt ngượng ngùng và cúi gằm xuống.
"Say quá rồi đấy, cô Sasaki."
Trong khi đó, Ichigo vẫn giữ thái độ điềm tĩnh của một người lớn để xử lý tình huống.
Mọi người cứ thế rôm rả.
Tuy nhiên, Luna có vẻ hơi khó hòa nhập vào vòng tròn này.
Trong số các thành viên ở đây, cô bé nhỏ tuổi nhất.
Và đương nhiên, cô cũng không thể uống rượu.
Thế nên, việc không thể bắt nhịp với chủ đề hay không khí của cuộc trò chuyện cũng là điều dễ hiểu.
Dẫu vậy, cô bé vẫn cố gắng gật gù tán đồng, nỗ lực tận hưởng khoảnh khắc này dù chỉ một chút để không làm hỏng bầu không khí chung.
Và rồi.
"Uệ... khó chịu quá."
Sự hào hứng ban nãy có lẽ đã phản tác dụng theo chiều hướng xấu.
Kết quả của việc uống rượu với tốc độ quá nhanh là nhóm Sasaki đều đã gục ngã.
"Nhà tao gần đây, hay là ghé nghỉ chút đi?"
"Làm vậy đi..."
"Có ổn không đấy? Trông mấy cô liêu xiêu lắm rồi."
Nhìn dáng vẻ lảo đảo của các nữ sinh viên, Ichigo lo lắng nói.
"Xin hãy yên tâm, Cửa hàng trưởng."
Lúc này, Wakako hướng về phía anh với vẻ mặt kiên định và nói.
"Tôi và các em ấy cùng đường về, nên tôi sẽ vừa dìu vừa đưa các em ấy về."
"Cô Wakako, có phiền cô không?"
"Không sao đâu ạ. Anh đừng ngại, cứ tin cậy ở tôi."
Sự quả quyết của Wakako lúc này y hệt vẻ mặt cô đã thể hiện ở trạm dừng chân trên đường về trong chuyến công tác hôm nọ.
"Vậy thì... xin lỗi cô, Wakako. Nhờ cô chăm sóc các cô ấy giúp tôi."
Thế là, dù thời gian vẫn còn khá sớm, nhưng hôm nay mọi người đành giải tán tại đây.
"Luna-chan, hôm nay cảm ơn em nhé."
"Xin lỗi nha, đoạn sau mỗi tụi chị hăng quá."
"Cảm giác như em không được vui lắm nhỉ?"
"Dạ không, không có chuyện đó đâu ạ, em vui lắm! Lần sau các chị lại rủ em nhé!"
Luna vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, nói vậy rồi cùng Ichigo tiễn nhóm Sasaki và Wakako đi khuất.
"Chà..."
Khi bóng dáng nhóm Sasaki đã khuất hẳn, Ichigo nhìn xuống Luna đang đứng bên cạnh.
Theo lẽ thường, cô bé cũng sẽ về nhà ngay bây giờ, nhưng mà...
(...Nếu thế thì cảm thấy có lỗi quá.)
Cô bé đã mất công chuẩn bị bộ yukata cho lễ hội mùa hè, đã ăn diện, đã vui sướng khi được anh khen.
Vậy mà anh lại chẳng quan tâm được nhiều đến cô, chỉ toàn mải mê với câu chuyện của người lớn.
Giải tán như thế này, liệu có ổn không?
"Giờ làm sao đây nhỉ."
Một cách tự nhiên, miệng Ichigo lầm bầm.
"Vẫn còn sớm mà."
"....Ichi nè, từ đây về nhà Ichi gần lắm đúng không?"
Và rồi, có lẽ cô bé đã hiểu câu nói lẩm bẩm đó của Ichigo như một lời mời gọi.
Vừa ngập ngừng e thẹn, Luna vừa nói.
"Em đến nhà Ichi, có được không?"
"Hả."
"A, nhìn nè."
Nói rồi, Luna giơ chiếc túi nilon đang cầm trên tay lên.
Đó là thức ăn họ đã mua ở quầy hàng trước đó.
Đã mất công mua, nhưng vì men rượu hăng say mà rốt cuộc chẳng ai động đến.
"...Đúng nhỉ, ăn ở quanh đây cũng kỳ, mà đồ ăn cũng nguội hết rồi. Về nhà anh hâm nóng lại rồi ăn nhé."
Nghe cứ như đang kiếm cớ, giống hệt một gã đàn ông tồi đang che giấu ý đồ đen tối để dụ dỗ con gái nhà người ta, anh tự nhủ thầm.
Ngước nhìn Ichigo đã đồng ý, Luna nheo mắt cười híp lại đầy yêu thương.
"...Ichi hiền thật đấy."
"Hả? Theo một nghĩa nào đó thì là chuyện bình thường mà."
"Ừm, bởi vậy đó, lúc nào anh cũng dịu dàng."
"Là vậy sao..."
Dù sao đi nữa, Ichigo quyết định dẫn Luna về nhà mình.
※ ※ ※ ※ ※
Thế là, Ichigo đã đưa Luna về căn hộ công vụ nơi mình đang sống.
May mắn là trên đường đi không bị ai bắt gặp cảnh hai người đi cùng nhau.
"Em xin phép ạ!"
"Ừm... Mà này, nhớ nói nhỏ một chút nhé."
Vừa mở cửa bước vào, Luna – người nãy giờ vẫn im lặng – bỗng cất tiếng đầy năng lượng, cởi guốc gỗ và bước lên nhà.
"E hèm, lâu rồi mới tới nhà Ichi ha."
"À, ừ."
Lần ghé thăm trước của Luna, vì nhiều lý do, đã trở thành một ký ức hơi đắng chát.
Nhưng Luna của hiện tại hoàn toàn không có vẻ gì là để tâm đến chuyện lúc đó.
Trông cô bé thực sự vui vẻ vì lại được đến nhà Ichigo.
"Được rồi, vậy trước tiên..."
Đồ ăn mua ở quầy hàng vẫn còn nguyên và đã nguội ngắt.
Bị cuốn theo nhịp độ của mấy cô sinh viên say xỉn, Luna cũng chẳng có cơ hội nào để mở ra.
"Trước mắt cứ hâm nóng bằng lò vi sóng đã nhé."
"Dạ, a, đúng rồi."
Lúc đó, Luna nhìn về phía cửa sổ phòng khách và đề nghị.
"Nhà Ichi có vườn đúng không?"
"À, ừ."
"Hiếm khi có dịp, mình ra ngoài đó ăn đi."
Ý là tuy đã rời khỏi hội chợ, nhưng hãy cùng tận hưởng cảm giác lễ hội mùa hè, đại loại vậy.
"Vậy à... Ừ thì cũng được. Hiếm khi có dịp mà."
Sáng kiến của Luna được chấp thuận, và họ quyết định sử dụng khu vườn nhỏ bên ngoài phòng khách.
Ngay lập tức, anh mở cửa trượt và bước ra hiên nhà.
Nhờ có tường rào bê tông và bụi cây che chắn nên từ bên ngoài sẽ không nhìn thấy, chắc là không vấn đề gì.
Ở đó có sẵn một bộ bàn ghế ngoài trời.
"Lâu rồi không dùng nên hơi bụi một chút. Để anh lau đã."
"Vâng, vậy để em chuẩn bị đồ ăn trong lúc chờ nhé."
Ichigo mang giẻ lau và xô nước ra, lau chùi bàn ghế và quét dọn xung quanh.
Sau đó, anh trải khăn lên bàn, đốt thêm nhang muỗi ở hiên nhà, thế là công tác chuẩn bị hoàn tất.
"Để anh đợi lâu rồi, Ichi."
Vừa lúc đó, Luna mang mì xào và takoyaki đã được hâm nóng ra.
"À, anh cũng vừa xong đây. Em thay đôi dép ở kia rồi bước xuống đi."
Vừa cất dụng cụ dọn dẹp vào góc vườn, Ichigo vừa vẫy Luna lại.
"Trông ngon quá."
"Vâng."
Những món ăn bốc khói nghi ngút, tỏa mùi thơm phức của nước sốt và sốt mayonnaise, mang một sức hấp dẫn kích thích vị giác rất riêng, khác hẳn với những món ăn cao cấp.
"Em tự tiện dùng đĩa của anh rồi. Xin lỗi nhé."
"Không sao đâu. Cảm ơn em đã mất công bày ra đĩa."
Nhìn những món ăn được bày biện đẹp mắt trên đĩa, có thể thấy được sự quan tâm tỉ mỉ của cô bé.
Khi Ichigo tỏ ý cảm ơn, Luna cười ngượng ngùng "E hèm".
"Với lại, đây ạ."
Nói rồi, cô đặt thêm một thứ gì đó lên bàn.
Đó là một lon bia.
"Cái này là..."
Lon bia dài màu bạc đang đọng nước vì lạnh này trông rất quen mắt.
Đó là loại Ichigo đã mua cả thùng và bỏ vài lon vào tủ lạnh.
"Ichi cũng uống đi."
"Rượu bia à..."
"Không khí lễ hội, không khí lễ hội mà ♪"
Vừa hát ngân nga, Luna vừa bật nắp lon cái "tách".
Rồi cô đưa nó ra trước mặt anh: "Nè anh."
"Thôi thì, hiếm khi mới có lễ hội mùa hè mà."
Bị cuốn theo sự nhiệt tình của tuổi trẻ nơi Luna, Ichigo nhận lấy lon bia.
(...Quả nhiên, lễ hội mùa hè là phải có bia.)
Anh cảm giác như mình đang quên mất một điều gì đó quan trọng, nhưng ham muốn đối với bia đã chiến thắng sự ngờ vực ấy.
Anh kề miệng vào lon và uống một hơi.
Dòng bia lạnh chảy xuống cổ họng.
Vị đắng và sự kích thích mang lại cảm giác thanh mát dễ chịu chạy dọc cơ thể.
Khi nhận ra, anh đã đưa đũa gắp món mì xào Luna chuẩn bị và nhồm nhoàm thưởng thức.
"...Ngon thật."
Tại sao mì xào ở quầy hàng lại hợp với bia đến thế nhỉ?
Chắc chắn trong đó có chứa thành phần dinh dưỡng nào đó khác hẳn với đồ bán ở tiệm đồ Hoa hay cửa hàng tiện lợi.
"Ngon đến thế hả anh?"
Nhìn Ichigo vừa thưởng thức bia và mì xào, vừa tỏa ra bầu không khí hạnh phúc, Luna có vẻ ghen tị.
"Mấy chị Sasaki cũng thế, em cũng muốn mau chóng được uống rượu quá."
"Haha, còn lâu lắm."
Bữa ăn đậm chất lễ hội mùa hè cùng rượu ngon.
Ichigo và Luna thoải mái tận hưởng bữa tối thỏa mãn tâm hồn.
"Ôi, hết rồi sao."
"Đây ạ, xin mời."
Vừa đặt chiếc lon rỗng xuống bàn, Luna đã đưa ngay lon tiếp theo.
Chẳng mấy chốc, anh đã bước sang lon thứ ba.
"Thank you."
Có chút men vào người, tâm trạng Ichigo cũng trở nên phấn chấn hơn một chút.
Thấy bầu không khí khác lạ của anh, Luna cũng bật cười thích thú.
"A, cái này."
Lúc đó, Luna lấy ra một chiếc túi nilon nhỏ.
"Đó là... à, đồ tặng kèm theo bia hả."
Đó là hàng khuyến mãi đi kèm thùng bia.
Vào mùa này, khi mua cả thùng sẽ được tặng kèm những thứ như vậy.
"Vâng, em nghĩ là hay hay nên mang theo."
Bên trong là vài cây pháo hoa dây.
"Lâu lắm rồi em không chơi pháo hoa cầm tay."
Vừa nói, Luna vừa liếc mắt nhìn Ichigo.
Ichigo cười khổ.
Suy nghĩ của cô bé, anh nắm rõ trong lòng bàn tay.
"Thử chơi xem sao nhé."
"Được không?"
"Chẳng phải em định thế ngay từ đầu rồi sao."
Ichigo cười, vươn tay xoa đầu Luna bộp bộp.
Anh chỉ định làm một cử chỉ vô thưởng vô phạt như người lớn đùa với trẻ con.
Nhưng trước hành động đó, Luna sững người trong giây lát, rồi ngay sau đó, đôi má cô đỏ bừng lên.
"Hửm? Sao thế?"
"Ichi... khi uống rượu vào, có vẻ anh chủ động ghê ha."
Thấy Luna lúng túng đảo mắt liên hồi, Ichigo lấy làm lạ, anh nói "Mồi lửa thì có nhang muỗi rồi, để anh đi lấy nước" rồi bước vào phòng khách.
Sau khi mang xô nước từ trong nhà ra, anh cùng Luna châm lửa cho pháo hoa dây.
"Woa, đẹp quá..."
Cây pháo hoa tỏa ra những tia lửa lấp lánh rồi tàn lụi, phát ra tiếng kêu lép bép.
Luna ngắm nhìn ánh sáng nhỏ bé đó với ánh mắt đầy yêu thương.
"Pháo hoa... lâu rồi mới chơi lại, cảm giác mới mẻ thật."
"........."
Lâu rồi ư.
Ngày xưa, cô bé có hay chơi không nhỉ?
Khi bố mẹ cô còn sống.
Hoặc là, khi chỉ có hai người với Sakurako...
"........."
Luna ngồi xổm, chăm chú nhìn cây pháo hoa dây.
Bên cạnh cô bé ấy, anh tự ý tưởng tượng ra hình bóng Sakurako đang cùng vui đùa với pháo hoa cầm tay.
Đó chắc hẳn là khoảng thời gian hạnh phúc, anh tự ý cầu mong như vậy.
"A, rơi mất rồi."
Cuối cùng, cục than đỏ nhỏ xíu rơi xuống, ngọn lửa tắt ngấm không một tiếng động.
"Dễ thương ghê, pháo hoa dây ấy."
"Ừ, thỉnh thoảng chơi mấy trò tao nhã thế này cũng hay..."
Đúng lúc đó.
"A."
Một tiếng rít dài... vút lên cao như tiếng sáo vọng lại.
Đồng thời, Ichigo và Luna cùng ngước lên đầu.
Trong khoảnh khắc, một đóa hoa rực rỡ sắc màu nở rộ trên bầu trời đêm.
Chậm hơn một nhịp, tiếng nổ vang dội như sấm rền vọng tới.
"Phải rồi, mình về trước khi pháo hoa bắn lên mà."
Trên bầu trời đêm đen tuyền, những đóa hoa lửa lần lượt đua nở.
Bất giác, Ichigo thu lại tầm mắt.
Trước mắt anh là góc nghiêng khuôn mặt Luna, đôi mắt cô đang sáng lấp lánh ngước nhìn pháo hoa.
"........."
Một tác phẩm nghệ thuật cực lớn được vẽ nên bởi vô số sắc màu.
Và thiếu nữ yêu kiều đang say sưa ngắm nhìn khung cảnh tráng lệ đó.
Hình ảnh Luna được soi rọi bởi ánh pháo hoa khiến Ichigo bất giác ngẩn ngơ ngắm nhìn.
"Đẹp quá."
"Dạ..."
Lúc này, Luna dường như cũng nhận ra Ichigo đang nhìn chằm chằm vào mặt mình.
"Ichi?"
"À, xin lỗi, tại đẹp quá nên..."
Do có hơi men trong người, những suy nghĩ thừa thãi hay sự thận trọng không hoạt động, anh buột miệng nói ra đúng những gì mình cảm thấy.
Trước câu nói của Ichigo, khuôn mặt Luna đỏ bừng đến tận mang tai, cô cụp mắt xuống và im bặt.
Cảm giác xấu hổ ập đến chậm một nhịp khiến Ichigo cũng luống cuống quay mặt đi.
"Ối chà..."
Lúc đó, cơ thể Ichigo bỗng loạng choạng.
Trọng tâm cơ thể mất cân bằng.
Anh vội vàng chống tay xuống bàn để đỡ lấy sức nặng của mình.
"Ichi, có khi nào anh buồn ngủ rồi không?"
"A, không đâu..."
Có vẻ như anh đã say hoàn toàn rồi.
Thật cạn lời, tửu lượng của mình kém đến thế này sao?
(...Không, ở bên cạnh em ấy, chẳng hiểu sao mình cứ uống nhanh hơn bình thường.)
Cả ly Highball trong lần gặp đầu tiên cũng vậy.
Là do căng thẳng sao?
Không, hay là vì vui quá nhỉ?
Thế này thì chẳng thể lên mặt dạy đời đám nữ sinh viên kia được nữa rồi.
"Xin lỗi em, hình như anh uống hơi quá chén."
Đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ miên man, Ichigo định di chuyển từ vườn vào trong nhà.
"Để anh đi uống chút nước và rửa mặt..."
Anh định bước lên hiên nhà để đi vào bếp.
"Anh có sao không? Cẩn thận bậc thềm nhé."
Luna chạy theo đỡ lấy tay Ichigo.
Được cô dìu, Ichigo bước lên hiên và đi vào phòng khách.
Rồi vì đứng không vững nữa, anh thả người ngồi phịch xuống ghế sofa.
"Anh nằm nghỉ một chút nhé."
"Vâng, nước đây ạ."
Luna đưa chai nước khoáng lấy từ tủ lạnh ra.
"Cảm ơn em..."
"Xin lỗi anh, tại em cứ ép anh uống."
Luna nhẹ nhàng xoa đầu Ichigo đang lầm bầm với vẻ mệt mỏi.
"Ichi cứ nghỉ đi, để em dọn dẹp cho."
"Xin lỗi..."
Chỉ thì thầm được bấy nhiêu, Ichigo ngã vật ra ghế sofa.
Cứ thế, cơn buồn ngủ không thể cưỡng lại ập đến, nuốt chửng ý thức của anh...
※ ※ ※ ※ ※
"Làm sao đây..."
Sau đó, thay cho Ichigo đã say ngủ, Luna dọn dẹp bát đĩa.
Đến khi xong xuôi thì trời cũng đã về khuya.
Trong lúc mải nói chuyện với Ichigo cô không để ý, nhưng có vẻ khá nhiều thời gian đã trôi qua.
Bây giờ rời nhà Ichigo để về thì các phương tiện công cộng cũng đã ngừng hoạt động.
Đi taxi thì lại quá muộn.
Hơn nữa, Ichigo đã uống rượu.
Anh cũng không thể lái xe được.
"Chắc chỉ còn cách xin ngủ lại thôi..."
Luna liếc nhìn về phía Ichigo đang nằm trên ghế sofa.
Anh đã ngủ say sưa, không có dấu hiệu gì là sắp dậy.
"........."
Luna lặng lẽ tiến lại gần ghế sofa.
Cô cúi xuống, nhìn khuôn mặt Ichigo ở cự ly rất gần.
"...Ichi."
Gần đây, cô cảm thấy khoảng cách với Ichigo đang được thu hẹp lại.
Ban đầu, trái ngược với mong muốn giữ khoảng cách phù hợp của anh, cô đã có hành động bốc đồng như ép buộc để được làm thêm ở cửa hàng của anh.
Bị cuốn theo những suy nghĩ ích kỷ, cô đã cưỡng hôn anh.
Sau đó, cô hiểu ra mình đã gây phiền phức đến mức nào, và cố gắng tuân theo lời anh, giữ một khoảng cách đúng mực.
...Nhưng mà, thế nào là đúng mực, phải làm sao mới đúng, cô không biết.
Đương nhiên, cô cũng chẳng thể bàn bạc với ai.
Vào một ngày cô đang trải qua những tháng ngày bức bối như thế, Ichigo đã nhận ra, và chính anh là người đã bước về phía cô.
Lúc nào cũng vậy, Ichigo luôn cứu giúp cô.
Cô chỉ tự ý lạc lối một mình, buồn bã, dằn vặt vì chán ghét bản thân, vậy mà anh lại nhận ra điều đó và đến cứu cô.
Chàng trai mối tình đầu mà mẹ thường kể trong những hồi ức.
Người lý tưởng mà cô hằng vẽ nên từ thuở nhỏ, còn hơn cả lý tưởng.
Luna cảm thấy cô và Ichigo đang thấu hiểu nhau, và từng chút một, trái tim họ đang xích lại gần nhau.
Điều đó khiến cô vui sướng khôn xiết.
Mình sẽ khiến anh ấy thích chính bản thân mình, nhất định thế.
Lời cô đã nói với Ichigo ngày hôm đó.
Là những cảm xúc thật lòng không thể kìm nén mà tuôn trào.
Cô biết Ichigo đang nhìn thấy hình bóng người mẹ Sakurako chồng lên cô.
Nhưng cô mong, một ngày nào đó, một ngày nào đó anh sẽ thực sự yêu cô như một người phụ nữ độc lập.
Cô đã ước nguyện như vậy.
(...Biết đâu là...)
Nên cô nghĩ.
Lúc nãy cũng vậy, khi thấy cô ngước nhìn pháo hoa, anh đã khen cô đẹp.
Trái tim cô đập loạn nhịp, mặt nóng bừng, hạnh phúc đến mức không nói nên lời.
Nên cô nghĩ.
Bây giờ, biết đâu đấy, Ichigo thực sự đang nghĩ về chính bản thân Luna...
"Ư..."
Luna đang chìm đắm trong dòng cảm xúc mãnh liệt cuộn trào và trí tưởng tượng về một tương lai hạnh phúc.
Đúng lúc đó, Ichigo trước mặt cô rên rỉ rồi hé mắt.
"A, Ichi, em làm anh thức giấc hả?"
"...Ưm."
Có lẽ vì cảm thấy hơi người đến gần, hoặc là cô đã gây ra tiếng động gì đó.
Trong khi Luna lo lắng như vậy, Ichigo ngước nhìn cô với đôi mắt mơ màng.
Trong đôi mắt pha trộn giữa cơn say và cơn buồn ngủ ánh lên tia nhìn nhẹ nhõm.
Trên gương mặt ấy nở một nụ cười ngập tràn hạnh phúc, Ichigo gọi tên cô đầy yêu thương.
"...Sakurako."
"..."
Đầu óc Luna trống rỗng trong tích tắc.
Cùng lúc đó, những ký ức với Ichigo từ trước đến nay ùa về như đèn kéo quân.
Những ký ức vui vẻ, hạnh phúc, những lúc cô tưởng rằng trái tim hai người đã xích lại gần nhau.
Từ sâu trong đó, hình ảnh Ichigo kể về mẹ cô với vẻ yêu thương tha thiết hiện về.
Từng chút một, anh ấy đang dần thích chính bản thân mình...
Lời nói vừa hiện lên lúc nãy, cảm giác hạnh phúc mà cô vừa vẽ ra, bỗng chốc trở nên sáo rỗng và nực cười khủng khiếp.
Cơn đau như tia chớp đánh thẳng vào sống mũi, rồi lan rộng trong nháy mắt.
Cô không biết phải làm sao để bình tĩnh lại.
Đến khi nhận ra, cô đã áp mặt mình sát mặt Ichigo, và đặt môi mình lên môi anh.
※ ※ ※ ※ ※
"Ư..."
Đau đầu quá.
Cùng với cảm giác khó chịu lắng đọng trong đầu, Ichigo tỉnh giấc.
Mình đang ở đâu, làm gì thế này?
Vừa cố gắng đọc các thông tin thị giác với tư duy chưa rõ ràng.
Trong tầm nhìn mờ ảo, do ngược sáng nên không nhìn rõ lắm, nhưng anh biết có ai đó đang ở ngay gần.
Dáng người mặc yukata màu xanh nhạt trên nền trắng, mái tóc đen búi cao, đôi mắt với hàng mi dài...
A, là cô ấy.
Ngày hè hôm đó, lễ hội mùa hè.
Ký ức mà anh đã cố đậy nắp lại để lãng quên, khoảng thời gian lẽ ra đã trở thành hồi ức tuyệt đẹp ấy.
Mỉm cười, như mong cầu, anh gọi cái tên ấy.
"...Sakurako."
Khoảnh khắc anh nói ra, gương mặt cô gái méo xệch đi.
Một khuôn mặt bi thương.
Tại sao?
Anh không muốn nhìn thấy vẻ mặt này của cô.
Không muốn làm cô phải như thế.
Trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, cuối cùng Ichigo cũng nhận ra.
Không phải, không phải Sakurako.
Cô gái ấy là Luna.
Khi ý thức được điều đó thì đã quá muộn.
Cơ thể Luna áp sát lại, da chạm da, môi kề môi.
Chạm vào nhau, chồng lên nhau, ngũ quan của anh bị bao phủ bởi tất cả những gì thuộc về cô.
Cô ép sát người, vòng tay ôm lấy đầu Ichigo, không chịu rời ra.
Một lực rất mạnh.
Cảm giác như một sự liều lĩnh tuyệt vọng, như muốn bôi xóa đi điều gì đó, như muốn che đậy đi điều gì đó.
"D-Dừng lại đi!"
Ichigo hoảng hốt đẩy Luna ra.
"A..."
Bị đẩy ngã ngồi bệt xuống sàn, Luna thốt lên một tiếng yếu ớt.
Có vẻ cô đã tỉnh táo lại.
Chắc cô đã hiểu ra mình vừa làm gì, dù đã muộn màng.
"...Em xin lỗi."
Luna lí nhí xin lỗi, giọng như sắp tắt.
Nhìn dáng vẻ đó, Ichigo cảm thấy đắng chát trong lòng.
Cứ như sự lặp lại của cảnh tượng ngày nào.
Tại ngôi nhà này, tại phòng khách này, ngày anh đã cự tuyệt cô.
"Không... chuyện vừa rồi, là lỗi của anh."
Ichigo cũng day trán, nói như tự kiểm điểm.
Đúng, hoàn toàn là lỗi của anh.
Nhìn nhầm cô thành Sakurako, chuyện đó đâu chỉ đơn giản là thiếu tinh tế.
"...Em đã dọn dẹp giúp anh nhỉ, cảm ơn em."
"........."
Lời cảm ơn buột miệng để lảng tránh nghe sao mà sáo rỗng đến thảm hại.
Luna vẫn im lặng.
Cơn say và sự hỗn loạn hòa trộn vào nhau, khiến suy nghĩ của Ichigo cũng chưa thể thông suốt.
"...Bộ yukata đó... có lẽ là bộ ngày xưa Sakurako từng mặc."
Cứ im lặng thế này, hay cứ loanh quanh suy tính cách nói đỡ, thì chỉ tổ tốn thời gian vô ích.
Vì vậy, Ichigo quyết định nói thật.
"Anh từng đi lễ hội mùa hè với cô ấy, và gần đây ký ức đó bỗng ùa về. Em giống hệt Sakurako trong ký ức đó..."
"........."
"Nên anh đã nhìn nhầm."
Anh chỉ có thể thốt ra những lời nghe như ngụy biện.
Anh thấy giận chính bản thân mình.
"Ra, là vậy."
Nghe những lời của Ichigo, Luna mở lời.
Trên gương mặt cô nở một nụ cười hèn mọn, gượng gạo.
Như thể không biết phải đối diện với cảm xúc của mình thế nào, bàn tay run rẩy của cô nắm chặt lấy vạt áo yukata.
"...Mẹ em, đẹp lắm nhỉ."
"........."
Thôi chết.
Anh nhận ra sự lỡ lời của mình.
Lời khen "đẹp" mà anh dành cho Luna lúc nãy.
Cô bé đang nghĩ rằng anh nói câu đó vì chồng hình bóng người mẹ lên cô.
Rằng tất cả những lời đó đều hướng về Sakurako đang chồng lên Luna.
Rằng mày chỉ là kẻ thay thế cho Sakurako thôi.
Chẳng khác nào bảo cô là con ma-nơ-canh mô phỏng mẹ mình.
"Không phải!"
Ichigo gằn giọng hét lên.
"Em mới là người xinh đẹp."
Không phải lảng tránh hay ngụy biện.
Lời tán dương đó, chắc chắn là dành cho Luna.
Anh muốn truyền tải bằng được rằng cảm giác hạnh phúc cô mang lại cho anh không phải là giả dối.
"Bộ yukata đó rất hợp với Luna. Dáng vẻ em cố gắng ăn diện trông thật quyến rũ và đáng yêu. Hình ảnh em ngước nhìn pháo hoa đẹp như một bức tranh vậy. Vì thế anh mới nói. Anh đã nói với em."
Đừng pha tạp chất, đừng để ý đến những sự quan tâm sáo rỗng, hãy nói ra tình cảm thật lòng.
Thứ cảm xúc ngập tràn ánh sáng thuần khiết, dù còn non nớt nhưng chắc chắn đã từng tồn tại trong anh ngày xưa.
Hãy nhớ lại nó.
Với suy nghĩ duy nhất đó, bằng ý chí mạnh mẽ, Ichigo hét lên.
Trước vẻ mặt nghiêm túc của anh, Luna tròn mắt ngạc nhiên trong giây lát.
Và rồi, dường như nhiệt huyết của anh đã truyền tới, cô nheo mắt lại như đang say đắm.
Cô đưa tay dụi mắt, gạt đi những giọt nước mắt.
"Cảm ơn anh, Ichi."
Cô đã trả lời bằng một nụ cười như thế.
Tình cảm đã chạm tới nơi.
Hơn cả lời tán dương hay bất cứ điều gì, chính sự thật ấy có lẽ đã trấn an trái tim đang bất an của cô.
Dù sao thì Ichigo cũng thấy nhẹ nhõm.
Thật tình, say ngủ rồi lỡ lời như thế.
(...Lẽ ra không nên uống rượu... A.)
Đến đây, Ichigo nhận ra thêm một sai lầm nữa của bản thân.
"Xin lỗi em... Lẽ ra anh phải đưa em về nhà, thế mà lại uống rượu vào."
Lúc uống bia, anh cảm thấy mình đã bỏ sót một điều quan trọng, chính là việc này.
"Không sao đâu, anh đừng bận tâm. Vốn dĩ là do em mời anh uống mà."
Như muốn nói "đừng tự trách mình", Luna cười hiền với vẻ mặt áy náy để đỡ lời cho Ichigo.
"...Nhưng mà, giờ này thì xe buýt cũng hết chạy rồi."
"Đúng thế."
Tự kiểm điểm đến đây thôi, giờ phải đối mặt với thực tế và tìm hướng giải quyết vấn đề.
"Gọi taxi... cũng dở."
Nữ sinh cấp ba đi taxi một mình vào giờ này có thể sẽ bị nghi ngờ.
Nếu vậy thì đành chịu, chỉ còn một cách.
"Hôm nay em cứ ngủ lại đây đi."
Vừa đứng dậy khỏi ghế sofa, Ichigo vừa đề nghị.
"Sáng mai anh sẽ đưa em về nhà."
"Được sao ạ?"
"Đành chịu thôi... mà không, là đương nhiên chứ. Trách nhiệm của anh mà."
Ichigo chỉ tay về phía cửa phòng khách, lối ra hành lang.
"Trong phòng ngủ của anh có giường, em cứ dùng cái đó."
"Thật ạ? Cảm ơn Ichi."
"Ừ... A."
Lúc đó Ichigo mới nhận ra.
Luna đang mặc yukata.
"Quần áo thì làm sao đây nhỉ."
Mặc nguyên yukata đi ngủ thì cũng...
Thấy Ichigo đưa tay lên miệng suy nghĩ, Luna bèn đề xuất "A, vậy thì".
"Ichi cho em mượn một chiếc áo sơ mi là được rồi."
"Hả, được không đấy?"
Trước phương án Luna đưa ra, Ichigo bối rối.
"Áo sơ mi của anh thì... vốn dĩ size cũng không vừa đâu."
"Không sao đâu, đồ ngủ thì rộng một chút lại càng thoải mái mà."
Là vậy sao.
(...Nhưng mà, ừ thì, đúng là hay thấy cảnh con gái mặc áo sơ mi rộng thùng thình đi ngủ thật.)
Thôi thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, nếu chính chủ đã thấy ổn thì không cần bàn ra tán vào thêm nữa.
"Được rồi. Trong tủ quần áo ở phòng ngủ chắc có cái mới mua chưa dùng đấy, em lấy mà dùng. Với lại, cứ tự nhiên dùng phòng tắm nhé."
"Vâng, cảm ơn anh..."
Nói rồi, Luna rời phòng khách đi về phía phòng ngủ.
Tiễn cô đi xong, Ichigo lại nằm xuống ghế sofa.
"........."
Cảm giác bầu không khí vẫn còn chút gượng gạo.
Nhưng biết làm sao được.
Ngay sau sự cố đó mà Luna lấy lại được bình tĩnh như vậy là tốt lắm rồi.
"Phải cẩn thận mới được."
Một lúc sau, có tiếng nước chảy vọng lại từ phía phòng tắm.
Có vẻ Luna đang tắm vòi sen.
Trong khi đó, dù cơn buồn ngủ đã bay biến nhưng để cho cái đầu vẫn còn chếnh choáng được nghỉ ngơi, Ichigo nằm dài ra, thả lỏng cơ thể trong trạng thái vô vi.
"Ichi..."
Khi nhận ra thì thời gian cũng đã trôi qua kha khá.
Tiếng gọi tên vang lên từ cửa phòng khách khiến Ichigo ngẩng đầu lên.
"Luna, sao th..."
Đứng đó là Luna vừa tắm xong.
Cô đang mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình.
Là một trong những chiếc áo sơ mi riêng của Ichigo.
Làn da ửng hồng sau khi tắm.
Dưới vạt áo sơ mi, đôi chân thon dài không gì che đậy lộ ra.
"Cảm ơn anh đã cho em dùng phòng tắm. Với lại em mượn áo sơ mi rồi này, có thật sự ổn không anh?"
"A... ừ, không vấn đề gì đâu."
Trước dáng vẻ quá đỗi hớ hênh và đầy cám dỗ đó, Ichigo dù bị hút hồn nhưng vẫn cố gắng hết sức giữ vẻ điềm tĩnh để trả lời.
"T-Tóm lại là, hôm nay muộn rồi, đi ngủ thôi."
"Vâng, chúc anh ngủ ngon..."
Luna quay lưng về phía phòng khách với dáng vẻ rụt rè.
Với tính cách của cô ấy, chắc lại đang ngại ngùng rồi.
Bất chợt, Luna quay lại nhìn về phía Ichigo.

"Cái đó..."
"Sao thế?"
"Để Ichi ngủ ở sofa thì em thấy có lỗi quá..."
Luna lí nhí nói vẻ áy náy, ngập ngừng.
"Nếu được thì... giường..."
"Hả?"
"........................Có muốn, ngủ cùng không?"
"Hả, cái gì cơ!?"
Trước phát ngôn gây sốc, Ichigo buột miệng thốt lên.
Bản thân Ichigo hiểu rất rõ tính cách của Luna.
Xét theo tính cách muốn đền đáp ân huệ của cô bé, thì chắc chắn không có ý đồ gì khác, chỉ đơn thuần là lời nói xuất phát từ thiện chí.
Tuy nhiên, cái thời điểm, hay là cách nói ấy...
Và rồi, nhìn phản ứng đó của Ichigo, có lẽ Luna cũng vừa nhận ra mình đã thốt ra những lời như thế nào.
Khuôn mặt vốn đã ửng hồng vì mới tắm xong, giờ đỏ bừng lên như tôm luộc trong nháy mắt.
"A, ơ, k-không có gì đâu! Chúc anh ngủ ngon!"
Hét lên như để cố lấp liếm, Luna chạy biến đi.
"...Haizz."
Nghe tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm lại, Ichigo nằm vật ra ghế sofa.
Có khi lại cần phải chăm sóc tâm lý cho cô ấy nữa rồi.
"...Khó thật đấy."
Dù thừa biết là vậy.
Ichigo lại một lần nữa phiền não về mối quan hệ không hề đơn giản này.
※ ※ ※ ※ ※
Và rồi, trời sáng.
Sau khi để Luna ngủ lại một đêm, sáng sớm hôm sau, Ichigo quyết định đưa cô về nhà.
Sau khi đưa cô về, anh sẽ đi thẳng đến chỗ làm.
Ichigo trong bộ đồ công sở, chở Luna lại mặc bộ yukata, đưa cô về đến chung cư.
"...Nè, Ichi."
Tầng hai chung cư.
Ngay trước cửa phòng cô, ngay sau khi trao nhau lời chào tạm biệt.
"Tối nay, mình không gặp nhau được, hả anh?"
Luna hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.
Trong thoáng chốc, tim anh thót lại.
Tối qua, sau khi chuyện đó xảy ra.
Có lẽ anh đã gây ra vết thương lòng sâu sắc nào đó cho cô bé.
"Không sao đâu. Có chuyện gì thế?"
Và anh có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho việc đó.
Ichigo cố gắng tiếp nhận đề nghị của cô một cách chân thành nhất có thể.
"...Em có chuyện muốn thảo luận một chút. A, nếu anh bận thì để lần sau cũng được."
Tuy thái độ có chút khách sáo, nhưng ánh mắt cô lại rất nghiêm túc.
Chuyện này... có lẽ cô đã phải lấy hết can đảm mới nói ra được.
"Không sao đâu. Sau giờ làm thì anh cũng không bận gì. Có việc gì thế?"
"....Về chuyện nhà ngoại em."
Luna nói.
"Nhà của ông bà ngoại."
"........."
Nhà ngoại của Luna.
Nghe từ đó, Ichigo cảm thấy trong khoảnh khắc, não mình như rỉ ra một cơn đau âm ỉ.
Tức là, nhà thực của Sakurako.
Bố và mẹ của Sakurako.
Bố mẹ cô, những người đã tạo ra nguyên nhân khiến Sakurako biến mất khỏi Ichigo.
Trước sự dao động của Ichigo, Luna tiếp tục.
"Sắp tới, dịp lễ Obon, em sẽ về quê tảo mộ mẹ."
Vì thế, Luna nhìn Ichigo với ánh mắt như cầu khẩn.
"Em muốn hỏi là, Ichi có thể đi cùng em được không."
0 Bình luận