Tập 01:

Chương 062: Kẻ Dàn Xếp

Chương 062: Kẻ Dàn Xếp

“Cord, ông đã thẳng thắn thế thì tôi cũng không vòng vo nữa.”

Sanders thu lại vẻ mặt hòa nhã, ánh mắt trở nên sắc lẹm như dao cạo.

“Chuyện này không chỉ dừng lại ở một dự luật, mà là vấn đề về luật chơi. Chúng ta ngồi ở Washington bàn chuyện đoàn kết, bàn cách thắng cử. Nhưng ở địa phương,  cụ thể là Pennsylvania, có kẻ đang dùng thủ đoạn hèn hạ để bóp chết ứng viên giàu sức sống nhất của chúng ta.”

Montoya nhíu mày: “Pennsylvania? Ông đang nói gì thế?”

Là Roi Đảng của Hạ viện, mối quan tâm của ông ta là những con số vĩ mô trên bảng điểm, chứ hơi đâu mà để ý mấy vụ đấu đá lẻ tẻ ở địa phương.

“Pittsburgh,” Sanders nhả ra địa danh đó. “Một chàng trai trẻ của tôi, Leo Wallace, đang tranh cử Thị trưởng ở đó. Mấy ngày trước, quyền truy cập hệ thống VAN của cậu ta bị cắt không một lời giải thích thỏa đáng. Lý do đưa ra là ‘rà soát an ninh dữ liệu’, viện dẫn quy định mới toanh mà Ủy ban Quốc gia (DNC) vừa thông qua ba tháng trước.”

Sanders nhìn Montoya, giọng pha chút mỉa mai.

“Cord, ông và tôi đều biết thừa, cái trình độ phong tỏa kỹ thuật cao cấp đó không phải là thứ mà gã Thị trưởng ngu ngốc ở Pittsburgh làm được. Là nội bộ DNC có kẻ giở trò. Có kẻ muốn lập quy củ với phe Cấp tiến, muốn dằn mặt chúng tôi rằng đây vẫn là địa bàn của họ.”

Montoya sững sờ. Ông ta không thể ngờ, một cuộc binh biến tại Quốc hội khiến dự luật trị giá 5 tỷ đô la chết yểu tại Quốc hội lại bắt nguồn từ cái cổng dữ liệu của một cuộc bầu cử Thị trưởng cỏn con.

Đây đúng là dùng bom hạt nhân để diệt muỗi.

“Chỉ vì thế?” Montoya không tin vào tai mình. “Chỉ vì cái tài khoản của một ứng viên thị trưởng mà các ông dám làm loạn ở Hạ viện?”

“Đúng, chỉ vì thế.”

Giọng Sanders bất ngờ vút cao, đầy uy lực.

“Nếu ứng viên của chúng tôi xông pha ngoài tiền tuyến mà lại bị chính người mình đâm sau lưng; nếu ngay cả một môi trường cạnh tranh công bằng tối thiểu cũng không được đảm bảo, thì còn bàn gì đến đoàn kết? Bàn gì đến thắng cử giữa nhiệm kỳ?”

“Cord, đây không phải chuyện nhỏ. Đây là một tín hiệu. Có kẻ muốn thanh trừng chúng tôi. Vậy thì chúng tôi sẽ làm cho cả cỗ máy này ngừng hoạt động.”

Văn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Montoya nhìn ông già cố chấp trước mặt. Ông ta biết, Sanders nói là làm.

Sự phá vỡ ngầm hiểu chính trị này, hành động lật bàn bất chấp hậu quả này khiến Montoya thực sự đau đầu.

Là Roi Đảng, chức trách của ông ta là dọn dẹp mớ lộn xộn.

“Được rồi,” Montoya hít sâu, ngồi lại vào ghế. “Tôi sẽ đi tìm hiểu. Nếu bên DNC có kẻ tay dài quá trớn, tôi sẽ bảo họ thu tay lại.”

“Không chỉ là thu tay,” Sanders đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest. “Tôi muốn thấy kết quả.”

Ba ngày sau, Trụ sở Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ (DNC).

Cuộc họp kín của “Ủy ban Quy tắc và Điều lệ” đang diễn ra trong một phòng họp rộng lớn.

Đây là phiên họp quyết định việc phân bổ tài nguyên cho kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ năm sau.

Quanh chiếc bàn bầu dục dài ngoằng là những gương mặt cộm cán của Đảng Dân chủ: Lãnh đạo phe Kiến chế, đại diện các nghiệp đoàn lớn, người đại diện cho các nhà tài trợ sừng sỏ, và cả những thành viên cốt cán của phe Cấp tiến.

Bầu không khí ngột ngạt căng thẳng. Sự cố tại Hạ viện hôm trước như đám mây đen vần vũ trên đầu mọi người.

Chủ tịch DNC, một tinh hoa phe kiến chế kiểu mẫu với mái tóc chải chuốt bóng lộn, mở đầu phiên họp. Ông ta bật micro, giọng đều đều nhưng lời lẽ chứa đầy gai nhọn.

“Thưa các vị, tình hình bầu cử giữa nhiệm kỳ năm sau cực kỳ cam go. Để giữ ghế đa số, chúng ta cần tập trung nguồn lực hơn nữa. Chúng ta cần đảm bảo mọi ứng viên được đề cử đều có độ chấp nhận rộng rãi. Không thể để những phát ngôn cực đoan, gây tranh cãi dọa chạy cử tri trung dung.”

Ánh mắt ông ta quét qua các ủy viên phe Cấp tiến.

“Do đó, tôi đề xuất tại các bang dao động, nguồn lực sẽ ưu tiên cho các ứng viên ôn hòa, vững vàng. Đồng thời siết chặt quy trình thẩm tra tư cách đối với những ứng viên có xu hướng cấp tiến gây tranh cãi.”

Chỉ thiếu nước chỉ mặt đặt tên: “Chúng tôi sẽ thanh trừng sạch sẽ người của Sanders.”

Phòng họp râm ran tiếng bàn tán. Các ủy viên Kiến chế gật gù tán đồng.

Đến lượt Sanders. Dù không phải thành viên ủy ban này, nhưng với tư cách đại thụ Thượng viện, ông có quyền dự thính và phát biểu.

Ông chậm rãi đứng dậy.

“Thưa ngài Chủ tịch, thưa các đồng sự,” chất giọng khàn đặc trưng của Sanders vang lên, xuyên thấu không gian. “Ngài Chủ tịch vừa nói về độ chấp nhận, nói về sự vững vàng, những từ ngữ nghe thật lọt tai. Nhưng tôi xin hỏi các vị, khi chúng ta ngồi đây khua môi múa mép về chiến lược thắng cử, thì ở ngoài kia, tại Pittsburgh, Pennsylvania, Đảng bộ của chúng ta đang làm cái gì?”

Ông rút từ túi áo ra một tờ giấy - bản in thông báo khóa tài khoản đỏ lòm mà Leo nhận được.

Ông đập mạnh tờ giấy xuống mặt bàn hội nghị.

“Họ đang dùng thủ đoạn quan liêu đê hèn và vô liêm sỉ nhất để bóp chết một ứng viên trẻ đầy nhiệt huyết, người có khả năng giành được sự ủng hộ của giai cấp công nhân nhất trong chính Đảng ta! Leo Wallace, một chàng trai tay trắng làm nên từ Vành đai Rỉ sét, người đã kéo hàng ngàn công nhân thất vọng về chính trị quay lại với lá cờ Dân chủ. Vậy mà chỉ vài ngày trước, quyền truy cập dữ liệu của cậu ấy đã bị cắt đứt một cách đầy mờ ám!” Và lý do là gì? Một lỗi vi phạm kỹ thuật nực cười!”

Ánh mắt Sanders như điện xẹt, quét qua dàn lãnh đạo cấp cao của DNC ngồi đối diện.

“Tôi biết thừa là ai chủ mưu. Tôi biết các người muốn gì. Các người sợ cậu ta thắng. Các người sợ một thị trưởng phe Cấp tiến không nghe lời sẽ phá hỏng mạng lưới lợi ích các người dày công đan dệt ở Pennsylvania.”

“Nhưng dỏng tai nghe rõ đây,” Sanders gằn giọng. “Đây không chỉ là tấn công cá nhân Wallace. Đây là hành vi chà đạp công khai lên quy trình dân chủ của Đảng! Nếu ngay từ vòng sơ bộ mà đã chơi trò thanh trừng kiểu này, chúng ta lấy tư cách gì chỉ trích Đảng Cộng hòa chèn ép cử tri?”

Chủ tịch DNC sầm mặt, định ngắt lời: “Ngài thượng nghị sĩ, đây là họp về phân bổ tài nguyên, vấn đề cá lẻ có thể để sau...”

“ĐÂY CHÍNH LÀ VẤN ĐỀ TÀI NGUYÊN!” Sanders ngắt lời, giọng sang sảng. “Dữ liệu là nguồn lực cốt lõi nhất!”

“Hôm nay tôi nói thẳng,” Sanders nhìn quanh, đưa ra tối hậu thư. “Nếu DNC không đảm bảo một sân chơi sơ bộ công bằng, minh bạch cho mọi ứng viên - dù ôn hòa hay cấp tiến. Nếu trò hề ở Pittsburgh không được khắc phục trong hai mươi tư giờ, và người chịu trách nhiệm không xin lỗi cậu Wallace.”

“Thì thưa các vị,” Sanders ngừng lại một nhịp. “Sự cố thất bại tại Hạ viện vừa rồi mới chỉ là màn dạo đầu. Chúng tôi sẽ buộc phải đánh giá lại lập trường bỏ phiếu của mình đối với mọi dự luật tại Thượng viện. Thậm chí, chúng tôi sẽ cân nhắc kêu gọi người ủng hộ tẩy chay những ứng viên bước ra từ quy trình bất công trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm sau.”

“Các người muốn nội chiến? Được, chúng tôi cho các người nội chiến!” Nói xong, Sanders quay ngoắt người, bỏ ra khỏi phòng họp. Để lại một căn phòng chết lặng với những gương mặt tái mét của các ông lớn trong Đảng.

Montoya ngồi ở góc phòng, nhìn theo bóng lưng Sanders, day day thái dương bất lực.

Cái nắp hầm Pittsburgh này không thể đậy lại được nữa rồi.

Vì một cuộc bầu cử sơ bộ thị trưởng mà làm tê liệt cả chương trình nghị sự Quốc hội, cái giá này quá đắt.

Phe Kiến chế buộc phải lùi bước.

Cuộc họp kín của “Ủy ban Quy tắc và Điều lệ” trực thuộc DNC kết thúc trong sự im lặng ngột ngạt.

Đám đông tan đi, Roi Đảng của phe Đa số Cord Montoya bảo tài xế đưa mình về lại Tòa nhà Quốc hội.

Montoya đẩy cửa văn phòng, ném chiếc áo khoác ướt sũng lên ghế sofa, rồi bước tới tủ rượu, rót một ly bourbon nhưng không uống, chỉ đăm chiêu nhìn vào chất lỏng màu hổ phách sóng sánh.

Là nhân vật số 3 của Đảng Dân chủ tại Hạ viện, chức trách cốt lõi của Roi Đảng chỉ có một. Đếm phiếu. Ông ta phải đảm bảo từng con cừu trong Đảng đi vào đúng chuồng đã định vào đúng thời điểm. Ông ta phải đảm bảo các chương trình nghị sự của Đảng Dân chủ được thông qua suôn sẻ tại Hạ viện, đảm bảo sự đoàn kết trong Đảng được duy trì, ít nhất là ở bề mặt.

Nhưng trật tự ông ta gìn giữ bao năm đang sụp đổ.

Vụ bỏ phiếu thất bại vừa rồi không đơn thuần là tai nạn lập pháp, nó là tiếng còi báo động. Nó báo hiệu sự ngầm hiểu chính trị trong Đảng đã vỡ. Sanders và đồng minh Cấp tiến không còn dọa suông nữa, họ sẵn sàng lật bàn.

Montoya phải tìm ra xem mắt xích nào đã bị tuột. Rốt cuộc là kẻ nào, vào cái thời điểm nhạy cảm ngay trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ này, lại dám châm ngòi thùng thuốc súng mang tên Pittsburgh.

Ông ta nhấc điện thoại bàn, bấm số nội bộ.

“Nửa tiếng nữa, có mặt ở văn phòng tôi.”

Giọng ông ta không cho phép từ chối.

Đầu dây bên kia là Harlan Graves, Phó Chủ tịch DNC phụ trách giám sát đảng vụ các bang. Một con vật chính trị điển hình của Washington, một lão quan liêu đã lăn lộn ba mươi năm trong hệ thống đảng, một người gác cổng trung thành của phe Kiến chế.

Ba mươi phút sau.

Harlan Graves xuất hiện đúng giờ trong văn phòng Montoya, vẻ mặt bơ phờ, cà vạt xộc xệch, trán còn vương vài giọt mưa.

“Ngồi.”

Montoya hất hàm về phía chiếc ghế đối diện.

Graves ngồi xuống, hai tay xoắn vào nhau đầy bất an.

“Cord, muộn thế này rồi, có chuyện gì gấp sao?”

Montoya không đáp, chỉ đẩy nhẹ bản sao tờ thông báo khóa hệ thống VAN ở Pittsburgh đến trước mặt Graves.

“Cho tôi một lời giải thích, Harlan.”

Giọng Montoya bình thản đến đáng sợ.

“Một cuộc sơ bộ thị trưởng ở Pittsburgh, một cuộc bầu cử địa phương còn chẳng được lên tin vắn toàn quốc, làm thế quái nào lại khiến Daniel Sanders trở mặt với chúng ta ở Hạ viện? Làm thế nào mà nó khiến chúng ta mất toi mười lăm phiếu trong dự luật then chốt? Làm thế nào mà nó khiến chúng ta bị chỉ thẳng mặt chửi là lũ lừa đảo thao túng bầu cử ngay giữa cuộc họp Ủy ban?”

Graves liếc nhìn tờ giấy, ánh mắt lảng tránh.

“Cord, đây là... vấn đề kỹ thuật hợp quy.” Ông ta cố dùng mớ văn mẫu hành chính để lấp liếm. “Theo quy định an toàn dữ liệu mới nhất, chúng tôi phát hiện cổng dữ liệu của ứng viên đó có rủi ro. Chỉ là rà soát định kỳ thôi mà, ông biết đấy, an ninh là trên hết...”

“Đủ rồi!”

Montoya đập bàn cái rầm.

“Đừng mang mấy câu lừa trẻ con đó ra lòe tôi!”

Ông ta đứng dậy, vòng qua bàn làm việc, bước tới trước mặt Graves, liếc nhìn xuống.

“Tôi là Roi Đảng, Harlan ạ. Tôi biết cái giá của từng cái bắt tay trong tòa nhà này, tôi biết mọi góc khuất sau mỗi dự luật. Nhưng tôi không hiểu sao các người lại chọn đúng lúc này để chọc vào lão già điên Sanders? Tu chính án số 14 đó mới thông qua ba tháng, đến chó nó còn chưa hiểu rõ phạm vi áp dụng, mà các người dám áp dụng lên đầu một thằng nhóc ở Pittsburgh? Nói thật đi, Harlan. Ý tưởng của ai? Mục đích là gì?”

Trước ánh nhìn đầy áp lực của Montoya, phòng tuyến tâm lý của Graves sụp đổ. Ông ta thở dài thườn thượt, người nhũn ra trên ghế.

“Được rồi Cord. Nếu ông nhất định muốn biết.”

Graves rút khăn tay lau mồ hôi trán.

“Ông phải hiểu cho tình thế của chúng tôi. Bầu cử giữa nhiệm kỳ năm sau quá khốc liệt. Số liệu thăm dò ở các bang dao động đang rất tệ, còn lũ Cộng hòa đang tấn công ta điên cuồng. Họ nắm thóp được mấy phát ngôn của phe cực tả trong đảng như ‘cắt ngân sách cảnh sát’, ‘biên giới mở’, ‘y tế toàn dân’ rồi dán nhãn cho tất cả ứng viên Dân chủ. Họ đang cố đánh đồng cả cái Đảng này thành một lũ Xã hội chủ nghĩa cực đoan! Nếu không kiểm soát cục diện ngay từ vòng sơ bộ, nếu để quá nhiều ứng viên cực tả thắng đề cử, thì đến tổng tuyển cử, chúng ta sẽ mất trắng Florida, Ohio, và cả Pennsylvania.”

Graves ngước nhìn Montoya, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn.

“Chúng ta cần thanh lọc đội ngũ, Cord. Chúng ta phải đảm bảo ứng viên được tung ra ở bang dao động phải là người an toàn nhất, ôn hòa nhất, dễ được cử tri trung dung chấp nhận nhất. Chúng ta cần chứng minh cho nhà tài trợ và cử tri thấy Đảng Dân chủ vẫn là một chính đảng lý trí và trách nhiệm, không phải con tin của đám cánh tả điên rồ phe Sanders.”

Montoya nghe mà mày càng nhíu chặt.

“Cho nên các người chọn Pittsburgh?”

“Đúng, Pittsburgh là mẫu vật hoàn hảo,” Graves gật đầu.

“Cậu thanh niên Leo Wallace kia lên quá nhanh. Cậu ta dùng mấy khẩu hiệu dân túy kích động công nhân Vành đai Rỉ sét. Nếu để cậu ta thắng vòng sơ bộ, làm Thị trưởng Pittsburgh, thì sẽ gửi đi một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm cho các ứng viên Cấp tiến khác trên toàn quốc. Họ sẽ nghĩ đường lối cực tả ở Vành đai Rỉ sét là khả thi. Hiệu ứng domino sẽ xảy ra, nhiều khu vực bầu cử khác sẽ mất kiểm soát.”

“Vì thế, chúng ta phải dìm cậu ta xuống. Chúng ta cần vài tấm gương xấu để chứng minh rằng chủ nghĩa cực đoan của Sanders hoàn toàn không có đất sống ở thành phố công nghiệp truyền thống như Pittsburgh, chỉ tổ gây rối và chia rẽ.”

“Chỉ cần chứng minh được điều này, chỉ cần Wallace thảm bại, chúng ta sẽ có cớ chính đáng để tước quyền phân bổ tài nguyên sơ bộ của phe Cấp tiến trong cuộc họp chính thức của Ủy ban Quy tắc. Nguồn vốn hạn hẹp sẽ được dồn cho những ứng viên trung dung biết nghe lời hơn.”

“Đó là kế hoạch, Cord ạ. Đây là cuộc phẫu thuật cần thiết. Đau đớn chút, nhưng là để cứu mạng bệnh nhân.”

Graves nói xong, nhìn thẳng vào Montoya như hy vọng vị Roi Đảng sẽ hiểu cho quyết sách vì đại cục này. Nhưng thứ ông ta nhận lại, là một tiếng cười khẩy lạnh lùng từ Montoya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!