Tập 01:

Chương 061: Sấm Rền

Chương 061: Sấm Rền

Washington D.C., Tòa nhà Văn phòng Thượng viện Hart.

Ngoài kia, mưa lạnh rả rích tuôn rơi, bầu trời xám xịt như tấm màn chì đè nặng lên mái vòm Đồi Capitol.

Trong văn phòng của Daniel Sanders, vị thượng nghị sĩ già ngồi lọt thỏm sau chiếc bàn làm việc ngập ngụa sách vở và hồ sơ, tay cầm bản báo cáo vừa được in ra.

Cố vấn cao cấp Marcus Reynolds đứng trước bàn, đang báo cáo công việc.

“Ethan nói sao?” Sanders không ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào tài liệu trên tay.

“Wallace đã dừng mọi động thái,” Marcus báo cáo. “Cậu ta xé nát đơn kiện của Karen, hủy luôn bài thông cáo báo chí của Sarah. Không một lời than vãn công khai, không một động thái lu loa trên mặt báo.”

“Cậu ta chỉ đạo đội ngũ tiếp tục làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Sanders lật sang trang kế, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Thằng nhóc này có khứu giác chính trị vượt xa tuổi đời,” ông tháo kính, day day sống mũi. “Phần lớn người trẻ ở tình huống đó phản ứng đầu tiên sẽ là nhảy dựng lên chửi bới, hoặc cố gào thật to để che đi sự bất lực. Họ tưởng thế là dũng cảm, thực chất là ngu xuẩn.”

“Wallace đọc vị được cục diện. Cậu ta biết đây là chiến tranh trận địa, không phải đánh lộn ngoài chợ. Khi pháo hạng nặng nã tới, người lính khôn ngoan sẽ tìm hầm trú ẩn, bảo toàn sinh lực, và chờ đợi thời cơ phản công khi pháo chuyển làn.”

Marcus gật đầu: “Cậu ta thực sự rất trầm tĩnh. Ethan bảo cậu ta còn trấn an đội ngũ rằng đây là chuyện ‘Thần tiên đánh nhau’.”

“Thần tiên đánh nhau,” Sanders lặp lại cụm từ đó. “Ví von hay đấy. Đã thế, cậu ta đá quả bóng về chân chúng ta một cách hiểu chuyện như vậy, chúng ta không thể để cậu ta thất vọng được.”

Lão nghị sĩ đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn mái vòm Quốc hội nhạt nhòa trong màn mưa.

Cỡ quan chức địa phương như Cartwright, trong mắt ông chỉ là thằng hề.

Thứ thực sự khiến ông ghê tởm là lũ kiến chế ở Washington, những kẻ núp trong bóng tối giật dây, thao túng quy tắc hòng bóp chết mọi nhân tố không thể kiểm soát từ trong trứng nước.

Hành động nhắm vào Pittsburgh lần này vừa là phép thử với phe Cấp tiến, vừa là một lời cảnh cáo.

Nếu ông không làm gì, kịch bản tương tự sẽ tái diễn ở Ohio, ở Michigan, ở Wisconsin.

“Marcus,” Sanders xoay người lại, chất giọng lạnh tanh. “Thông báo cho người của chúng ta ở Hạ viện. Bảo họ bắt đầu đi.

Chiều hôm sau, tại Đại sảnh Hạ viện.

Chủ tịch Hạ viện ngồi trên bục cao, gõ búa điều hành chương trình nghị sự.

Nội dung cốt lõi hôm nay chỉ có một: Biểu quyết về Điều khoản bổ sung số 3 của Đạo luật Phục hồi Kinh tế Khu vực.

Đây là dự luật trọng điểm do Nhà Trắng khởi thảo, được lãnh đạo Đảng Dân chủ tại lưỡng viện dốc toàn lực ủng hộ.

Điều khoản dự kiến chi thêm 5 tỷ đô la ngân sách giao thông tại các bang dao động quan trọng như Pennsylvania và Michigan.

Mục đích quá rõ ràng: Dùng tiền tươi thóc thật để rải đường cho cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào năm sau, củng cố tình hình bầu cử đang lung lay của Đảng Dân chủ tại Vành đai Rỉ sét.

Trong mắt mọi người, đây chỉ là cuộc bỏ phiếu thủ tục.

Đảng Cộng hòa chắc chắn sẽ phản đối toàn diện, nhưng chẳng sao. Đảng Dân chủ nắm đa số ghế tại Hạ viện, chỉ cần nội bộ đoàn kết là dự luật sẽ thông qua.

Cuộc bỏ phiếu bắt đầu.

Bảng điện tử nhảy số liên hồi.

Con số màu xanh đại diện cho phiếu Thuận dẫn trước, màu đỏ đại diện cho phiếu Chống bám đuổi sát nút.

Đứng ở lối đi, Cord Montoya - nhân vật số 3 của Đảng Dân chủ tại Hạ viện, người nắm giữ vai trò Roi Đảng (Party Whip) - đang cười nói rôm rả với các đồng sự.

Từ ba ngày trước, đội ngũ của ông ta đã xác nhận ý định của tất cả nghị sĩ. Không thể có sai sót.

Thế nhưng, khi thời gian bỏ phiếu chỉ còn 2 phút, biến cố phát sinh.

Con số màu xanh bỗng dưng đứng im, kẹt lại ở một vị trí cực kỳ khó chịu - thiếu đúng 15 phiếu nữa mới chạm mốc quá bán 218.

Nụ cười trên môi Montoya tắt ngấm.

Ông ta quay phắt sang cánh trái hội trường. Ở đó, một nhóm nghị sĩ đang ngồi khoanh tay, mặt lạnh như tiền, mắt nhìn thẳng.

Đó là những thành viên nòng cốt của nhóm nghị sĩ Cấp tiến.

Họ không bấm nút xanh, cũng không bấm nút đỏ.

Họ bấm nút vàng - Có mặt.

Phiếu trắng.

Thời gian trôi qua từng giây.

Montoya vồ lấy điện thoại, điên cuồng gọi cho mấy nghị sĩ cầm đầu nhóm đó, nhưng không ai bắt máy.

“Kết thúc bỏ phiếu!”

Tiếng búa của Chủ tịch Hạ viện vang lên, những con số trên bảng điểm đóng băng.

Dự luật thất bại với khoảng cách sít sao.

Cả đại sảnh vỡ trận.

Phía ghế Đảng Cộng hòa cười ồ lên, vỗ tay rầm rộ đầy hả hê. Họ không ngờ Đảng Dân chủ lại tự bắn vào chân mình đau điếng thế này.

Phía Dân chủ thì nhốn nháo, ngơ ngác nhìn nhau. Giận dữ, bàng hoàng, và hoang mang tột độ.

Đây là một cuộc phản loạn công khai, một cuộc binh biến không báo trước.

Montoya đứng chôn chân giữa lối đi, tờ giấy ghi chép kết quả bị vò nát trong tay. Ông ta trừng mắt nhìn đám đồng sự vừa bỏ phiếu trắng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Trên cương vị Roi Đảng – người phụ trách kỷ luật đảng, đây là cái tát trực diện vào uy quyền của ông ta.

Nửa tiếng sau, Văn phòng của Montoya.

Căn phòng nằm ngay tầng một Tòa nhà Quốc hội, chỉ cách đại sảnh vài bước chân, giờ đây cửa đóng then cài.

Montoya ngồi trên ghế da, cố nén cơn thịnh nộ đang chực trào.

Ngồi đối diện ông ta là Thượng nghị sĩ Sanders, người vừa nghe tin chạy tới, và hai Hạ nghị sĩ Tiến bộ vừa cầm đầu vụ bỏ phiếu trắng.

“Daniel, các người làm cái trò gì vậy?”

Giọng Montoya gầm gừ trong cổ họng.

“Ngay cái thời điểm nhạy cảm này, ngay trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ, các người lại liên thủ đánh sập dự luật của chính phe mình? Các người muốn Nhà Trắng muối mặt à? Các người đang dâng dao cho Đảng Cộng hòa đấy!”

Ông ta đập bàn, chồm người tới trước, nhìn chòng chọc vào Sanders.

“Có khúc mắc gì sao không nói trong họp kín? Sao phải chơi trò cực đoan này? Tôi cần một lời giải thích!”

Sanders dựa lưng vào ghế, phong thái ung dung tự tại.

“Cord, bình tĩnh nào,” Sanders thong thả nói. “Chúng tôi có phản đối đâu, chúng tôi chỉ bỏ phiếu trắng thôi mà.”

“Khác quái gì nhau? Kết quả là dự luật chết yểu!” Montoya gào lên.

“Chúng tôi cho rằng điều khoản bổ sung này quá ưu ái đám nhà thầu xây dựng sân sau, trong khi quyền lợi lương bổng của công nhân trực tiếp thì bị ngó lơ.” Sanders bắt đầu viện dẫn lý do. “Cử tri của chúng tôi không chấp nhận việc lấy tiền thuế của dân nhét vào túi tập đoàn lớn. Là người theo phe Cấp tiến, chúng tôi phải giữ vững nguyên tắc.”

Montoya cười khẩy một tiếng.

“Bớt diễn đi, Daniel. Mấy bất đồng chi tiết lương lậu này tuần trước ta bàn nát rồi, lúc ấy các người có gân cổ lên đâu. Nếu chỉ vì chuyện đó, các người hoàn toàn có thể đề trình sửa đổi, chứ không phải đánh úp kiểu này.”

Lăn lộn ở Washington bốn chục năm, trò chính trị nào mà ông ta chưa thấy.

Lý do này lừa dân đen bên ngoài thì được, chứ định qua mặt ông ta – một Roi Đảng thì đúng là sỉ nhục trí tuệ nhau quá.

“Nói thật đi,” Montoya nhìn xoáy vào mắt Sanders. “Các người muốn gì? Một ghế chủ tịch ủy ban? Hay muốn nhét một dự án cụ thể nào đó vào danh sách rót vốn? Ra giá đi.”

Sanders im lặng một lát.

Ông biết, thời cơ đã chín muồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!