Tóm tắt
Tôi tên là Leo Wallace, nghiên cứu sinh Tiến sĩ ngành Lịch sử, gánh trên lưng khoản nợ 137.542,89 đô la.
Đời tôi chạm đáy khi nhận tin thất nghiệp. Cớ sự cũng chỉ vì tôi đã lên mạng đấu võ mồm tập đoàn công nghệ Omni, thế là bị cái bộ máy khổng lồ ấy tinh giản biên chế cái rụp.
Cứ ngỡ kịch bản đời mình rồi sẽ chẳng khác nào kiếp Lão Hạc, cho đến một hôm trong đầu tôi bỗng xuất hiện một kẻ xâm nhập bất hợp pháp.
Ông ấy tự xưng là Franklin Roosevelt. Phải, chính là vị được khắc trên đồng 10 xu ấy.
“Con trai, đừng phí sức gõ phím trên mạng nữa, vô dụng thôi.”
“Muốn xử chúng nó không? Ta dạy cho.”
“Nào, nước cờ đầu tiên của chúng ta. Hãy bắt đầu từ chiếc ghế Thị trưởng.”
Thế là tôi - một gã anh hùng bàn phím đến việc làm còn chẳng kiếm nổi - dưới sự chỉ bảo của ông ấy, đã dấn thân vào con đường tranh cử Tổng thống đầy ma mị và điên rồ.
À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
26/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
27/12/2025
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
18/01/2026
-
18/01/2026
-
18/01/2026
-
18/01/2026
-
18/01/2026
-
23/01/2026
-
23/01/2026
-
23/01/2026
-
23/01/2026
-
23/01/2026
-
24/01/2026
-
24/01/2026
-
24/01/2026
-
24/01/2026
-
24/01/2026
-
30/01/2026
-
30/01/2026
-
31/01/2026
-
31/01/2026
-
04/02/2026
-
04/02/2026
-
04/02/2026
-
04/02/2026
-
04/02/2026
-
04/02/2026
-
04/02/2026
-
25/02/2026
-
25/02/2026
-
25/02/2026
-
25/02/2026
14 Bình luận
Đặt bút viết chương này, lòng tôi cứ đắn đo mãi.
Bởi lẽ mai là ngày truyện lên kệ rồi. Theo lẽ thường, chương chốt hạ phải là nơi giăng ra cái bẫy cảm xúc lớn nhất, thắt lại cái nút hồi hộp nhất để níu chân người đọc.
Vậy mà tôi lại chọn đổ bao tâm huyết, thậm chí chấp nhận để mạch truyện chùng hẳn xuống chỉ để khắc họa chân dung Cartwright. Đánh đổi như vậy, liệu có bõ công?
Nhưng sau khi suy đi tính lại, tôi vẫn quyết hạ bút.
Mấy chương trước, ông ta, kẻ ngáng đường lớn nhất của Leo trong cuộc đua vào ghế thị trưởng, cứ bị nhân vật chính của chúng ta vùi dập tơi tả, sức cùng lực kiệt. Chính tôi khi viết cũng mượn lời thiên hạ mà gán cho ông ta cái mác thần đằng.
Ngặt nỗi, một đối thủ chỉ biết ngu ngơ thì lấy đâu ra sức hút?
Trên con đường chạm tay vào sự vĩ đại, kẻ bại dưới chân ta phải là hùng ưng mãnh thú, chứ quyết không thể là hạng tép riu hay một gã thiểu năng.
Chuyện này cũng tựa như số phận cuốn sách này vậy. Dẫu cuối cùng chẳng thể leo lên đỉnh bảng Tân Thư, nhưng tôi vẫn có thể ngẩng cao đầu rằng mình chỉ chịu thua trước những ngòi bút lão làng, những cây đa cây đề trong giới.
Kết cục của Cartwright thế nào, hẳn mọi người đều đã rõ. Nhưng vào khoảnh khắc ông ta rời sân khấu, tôi mong hình bóng ông ta đọng lại trong tâm trí bạn đọc không phải là một tên thị trưởng ngạo mạn, ngu si.
Tôi muốn các bạn nhìn thấy một con sói già hung hiểm, một con cáo xảo quyệt đầy nanh vuốt.
Có như thế, chiến thắng của Leo mới thực sự là một chiến thắng trầy da tróc vảy.
Trong đó cũng dùng cụm "Đại suy thoái" để chỉ Great Depression, chứ không dùng "Đại khủng hoảng", ừ thì dễ lộn sang "Đại suy thoái toàn cầu" nhưng nó sẽ tránh lặp từ, với idk t ưng từ này hơn.
Hẹn sau tết gặp lại, nhiều thì bom nhiều hết arc thị trưởng, ít thì nhỏ giọt (do lười, thông cảm).
Đây là câu nói nhìn nhận đối thủ/chống lại New Deal trong bài diễn văn nổi tiếng của Roosevelt năm 1936:
"Government by organized money is just as dangerous as Government by organized mob." —FDR, 1936
Nói chung bang dao động hay bang chiến trường là 1, chỉ khác cách nói. Tuỳ vào ngữ cảnh mà t sẽ điều chỉnh cho đỡ lặp từ, nên sẽ không thống nhất dùng 1 cách diễn đạt.
Nhưng chung quy các đời tổng thống Mỹ thì ông là một người đáng khâm phục