Trong văn phòng container.
Karen Miller ngồi trước máy tính, mười ngón tay múa trên bàn phím. Ethan Hawke đứng sau lưng bà ta, tay cầm tách cà phê, ánh mắt điềm tĩnh quan sát. Frank và Sarah đứng lùi xa hơn một chút, nhìn hai chuyên gia Washington thao tác những thứ mà họ mù tịt.
Mười phút sau, tiếng gõ phím im bặt.
Karen ngả người ra sau ghế, trút một hơi thở dài thườn thượt.
“Sao rồi?” Leo bước tới hỏi.
Karen quay đầu lại. Gương mặt bà ta lúc này là một bức tranh hỗn độn của cảm xúc: bàng hoàng, khó hiểu, và cả sự hưng phấn nghề nghiệp.
“Leo, thật không thể tin nổi,” Karen chỉ vào các biểu đồ dữ liệu trên màn hình. “Tôi làm tranh cử mười lăm năm nay, dùng qua đủ loại cơ sở dữ liệu, nhưng chưa bao giờ thấy thứ gì như thế này.”
“So về nhóm cử tri Dân chủ truyền thống – những người trên sáu chục, có nhà riêng, đi nhà thờ đều đặn – thì hệ thống này đúng là không chi tiết bằng VAN chính thống. Nhiều dữ liệu còn cũ rích, sai lệch đến cả năm sáu năm.”
“Nhưng...” bà ta nhấn mạnh, bật lên một biểu đồ khác, “với nhóm cử tri từ mười tám đến ba lăm tuổi, nhóm lao động ngành dịch vụ không tham gia công đoàn, nhóm cử tri dao động đăng ký là “Độc lập”, và cả những người thu nhập thấp sống dưới tầng hầm hay căn hộ thuê chung...”
“Độ chi tiết của hệ thống này kinh khủng khiếp.”
Karen di chuột, nhấp bừa vào một tọa độ ở khu làng đại học Oakland. Hồ sơ người dùng hiện ra chi tiết.
“Nhìn này,” Karen đọc to. “Họ tên: James Lightling. Nghề nghiệp: Nhân viên pha chế Starbucks bán thời gian/Sinh viên năm ba khoa Xã hội Đại học Pittsburgh. Nợ sinh viên: Bốn mươi lăm ngàn đô. Tình trạng cư trú: Ở ghép - thậm chí còn ghi chú rõ tháng trước vừa phải chuyển nhà vì chủ trọ tăng giá.”
“Khuynh hướng chính trị: Căm thù phe Kiến chế, quan tâm biến đổi khí hậu. Nền tảng hoạt động: Reddit, TikTok. Ghi chú: Từng tham gia biểu tình Black Lives Matter.”
Karen ngẩng lên nhìn Leo.
“Trong hệ thống VAN chính thống, cậu ta chỉ là một dòng ‘Chưa có lịch sử bỏ phiếu’, thậm chí bị đánh dấu ‘Địa chỉ không xác thực’ do chuyển nhà thường xuyên.”
“Nhưng trong hệ thống của Sanders, cậu ta là một con người bằng xương bằng thịt. Một con người sục sôi giận dữ, khát khao đổi thay và có khả năng hành động cực cao.”
“Và trong kho dữ liệu này, có tận năm mươi ngàn người giống như James Lightling.”
Ethan đứng bên bổ sung: “Đây là thành quả của phe Cấp tiến trong mấy năm qua. Hàng triệu tình nguyện viên đã len lỏi vào từng cuộc mít tinh, gõ cửa từng nhà, chắt chiu từng chữ ký trên mạng để gom góp lại.”
“Đây là cơ sở dữ liệu được đo bằng những đôi bàn chân.”
Có được bộ dữ liệu này, Leo quyết định không ngồi chờ chết nữa.
“Karen,” Leo ra lệnh. “Cô soạn ngay cho tôi một lá thư luật sư với lời lẽ đanh thép nhất. Gửi thẳng cho Chủ tịch Ủy ban Dân chủ Quận và hòm thư công vụ của từng ủy viên.”
“Nói rõ với họ, hành vi khoá hệ thống VAN của họ đã vi phạm nghiêm trọng các điều khoản cốt lõi của Ủy ban Bầu cử Liên bang về tính công bằng trong bầu cử sơ bộ.
“Nếu họ không khôi phục quyền truy cập cho chúng ta trong vòng 24 giờ, chúng ta sẽ kiện họ ra Tòa án Liên bang tội can thiệp bầu cử bất hợp pháp. Đồng thời chúng ta sẽ xin lệnh của Thẩm phán Liên bang để bảo lưu toàn bộ hồ sơ liên lạc nội bộ của họ nhằm phục vụ điều tra.”
Karen đáp gọn: “Rõ.”
“Sarah,” Leo quay sang Sarah.
“Viết cho anh một bản tuyên bố.”
“Giọng văn phải bình tĩnh, chuyên nghiệp vào. Không tấn công trực diện Cartwright. Chúng ta chỉ bày tỏ sự hoang mang và quan ngại sâu sắc về hành xử của Đảng bộ địa phương.”
“Tại sao Ủy ban Đảng Dân chủ Pittsburgh lại phạm một lỗi kỹ thuật sơ đẳng, vi phạm trắng trợn nguyên tắc dân chủ ngay trong cuộc bầu cử sơ bộ Thị trưởng quan trọng thế này?”
“Đặt câu hỏi liệu tính độc lập và chuyên môn của Đảng bộ địa phương có đang chịu sức ép không chính đáng từ cấp cao hơn, hay một nhóm lợi ích đặc biệt nào đó?
“Đá quả bóng trách nhiệm ngược về Washington.”
“Tiêu đề anh nghĩ rồi,” Leo nói.
“Giải cứu Đảng Dân chủ Pittsburgh: Lời kêu gọi khẩn thiết từ đội ngũ tranh cử của Leo Wallace.”
Nửa tiếng sau.
Bên chiếc bàn dài trong tổng hành dinh, Karen Miller đứng đó, tay lăm lăm cây bút.
“Xong hết rồi Leo,” Karen nói, “Đơn xin lệnh cấm tạm thời đối với Ủy ban Dân chủ địa phương, và thư khiếu nại gửi Ủy ban Bầu cử Liên bang. Chỉ cần anh ký tên, mười phút nữa hồ sơ sẽ được gửi lên tòa án.”
Phía đối diện, Sarah cũng đã mở sẵn bài thông cáo báo chí đã dàn trang đâu ra đó trên màn hình.
“Bên truyền thông cũng sẵn sàng,” Sarah tiếp lời. “Anh ký xong là bài này sẽ được gửi tới toàn bộ tòa soạn trong bang.”
Không khí trong phòng căng như dây đàn. Tất cả đều nín thở chờ đợi cú phản đòn của Leo.
Leo cầm lấy cây bút Karen đưa.
Ngòi bút treo lơ lửng trên dòng kẻ ký tên. Chỉ cần hạ bút, cuộc chiến dư luận sẽ bùng nổ.
“Dừng lại! Leo, không được ký!”
Giọng Roosevelt bất thình lình quát lên trong đầu.
Ngón tay Leo khựng lại.
“Sao vậy?” Leo hỏi lại trong tâm trí. “Chẳng phải đây là đòn thù của Cartwright sao? Chúng ta phải đánh trả chứ!”
“Cầm tờ thông báo khóa tài khoản lên. Đọc lại lần nữa,” Roosevelt bảo.
Leo bỏ viết xuống, cầm tờ giấy in ảnh chụp màn hình cảnh báo đỏ lòm lên.
“Nhìn vào điều khoản được trích dẫn.”
Ánh mắt Leo dừng lại ở nửa dưới tờ giấy.
Mục lý do ghi rõ: Căn cứ Tu chính án số 14 của Điều lệ Tuân thủ Dữ liệu của Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ, quy định về ‘Đánh giá an ninh cổng dữ liệu bên thứ ba’.
“Tu chính án số 14,” giọng Roosevelt trầm xuống, đầy vẻ suy tư. “Quy định này mới được Washington thông qua ba tháng trước. Đến nhiều chủ tịch đảng bộ tiểu bang còn chưa nắm rõ quy tắc thi hành. Cái đầu óc chỉ biết cắt băng khánh thành và sửa đài phun nước của Cartwright không thể nào nghĩ ra cái cớ quan liêu đầy tính chuyên môn này được.”
“Quan trọng hơn, Leo, động não đi.”
“Cartwright là Thị trưởng, nhưng đây là Ủy ban Dân chủ Quận Allegheny.”
“Cartwright có tài cán gì mà một cú điện thoại có thể khiến Đảng bộ Quận phải mạo hiểm vi phạm luật bầu cử, dùng một điều khoản cấp Quốc gia để phong sát một ứng viên sơ bộ hợp pháp?”
“Quy trình quyền lực không vận hành như thế.”
“Chỉ có một cách giải thích: Mệnh lệnh này không đến từ Tòa thị chính, thậm chí không đến từ bang Pennsylvania. Đảng bộ Quận chỉ là cỗ máy thực thi.”
“Đây không phải là đòn thù vặt vãnh ở địa phương, Leo,” Roosevelt đưa ra phán đoán. “Đây là một cuộc thanh trừng hợp quy được lên kế hoạch từ trên xuống, và cậu là đối tượng bị thanh trừng.”
“Có kẻ đang mượn chuyện Cartwright để ra tay.”
“Dù ta chưa rõ nguyên do, nhưng có kẻ đang dùng dao mổ trâu để giết gà. Nếu bây giờ cậu kiện Ủy ban địa phương, cậu sập bẫy rồi.”
“Vì kẻ ra lệnh thực sự, không ở Pennsylvania.”
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng Leo. Trong khoảnh khắc, anh vỡ lẽ tất cả.
Đằng sau vụ này có thể có bóng dáng Cartwright, nhưng một mình ông ta không đủ trình làm đến mức này. Trong này chắc chắn phải có bật đèn xanh từ Washington.
Anh cần biết Washington đang toan tính gì. Và hiện tại, trong đội ngũ của anh, người có thể liên lạc với thượng tầng Washington chỉ có một.
Leo đặt tờ giấy xuống, ném cây bút trở lại ống cắm.
“Karen, Sarah, hai người ra ngoài một lát.” Leo đột ngột lên tiếng.
Karen ngớ người: “Leo? Đang nước sôi lửa bỏng mà?”
“Ra ngoài,” Leo nhắc lại. “Tôi cần nói chuyện riêng với Ethan.”
Karen và Sarah nhìn nhau, nhận thấy vẻ nghiêm trọng trong mắt Leo. Họ thu dọn đồ đạc, lùa những người khác ra khỏi phòng, rồi đóng cửa lại.
Căn lán chỉ còn Leo và Ethan.
Ethan vẫn điềm nhiên cầm tách cà phê, nhìn Leo.
“Ethan, nhìn vào mắt tôi.”
Leo găm chặt ánh mắt sắc như dao vào vị cố vấn tinh anh đến từ Washington.
Ethan vẫn giữ vẻ bình thản: “Sao thế Leo?”
“Vụ khóa VAN không phải chủ ý của Cartwright, đúng không?” Leo bước từng bước ép sát. “Là người ở trên muốn động đến tôi.”
Tay Ethan khẽ run, vài giọt cà phê sánh ra mu bàn tay.
Y không buồn lau, chỉ ngước nhìn Leo đầy kinh ngạc.
Gã tay mơ mà y vẫn luôn cho là có thiên phú nhưng non kém kinh nghiệm chính trị cao tầng này, sao bỗng nhiên lại bộc lộ sự sắc sảo đến đáng sợ như vậy?
“Là... Thượng nghị sĩ Sanders nói với anh?” Ethan buột miệng hỏi theo phản xạ. “Không, không thể nào, ông ấy đời nào nói chuyện này qua điện thoại.”
“Không cần ông ấy nói.” Leo đang bắt thóp đối phương, giọng điệu chắc nịch như đinh đóng cột. “Tôi là dân học sử, Ethan ạ. Tôi đã nghiên cứu vô vàn cuộc thanh trừng chính trị. Tôi quá rành cái mùi này – dùng sự hợp quy để che đậy ý đồ, dùng quy trình để tiêu diệt phe đối lập. Đây là ngón nghề của Washington.”
Leo đứng đối diện Ethan, khoảng cách giữa hai người chưa đầy nửa mét.
“Nói sự thật cho tôi. Nếu anh còn muốn chúng ta nằm gai nếm mật chung một chiến hào để đỡ đạn, thì đừng có giấu tôi vị trí của kẻ địch.”
0 Bình luận