Nếu hỏi tôi có điều gì hối tiếc trên đời, thì đó chính là chuyện về cô ấy.
Người con gái mà tôi đã nhanh chóng trở nên thân thiết thuở cấp hai, để rồi cuối cùng lại đường ai nấy đi.
Cô ấy đã nói thích tôi không biết bao nhiêu lần, nhẹ nhàng như thể đang ngân nga một khúc hát.
Vì tôi cũng thích cô ấy, nên khi chưa thấu hiểu hết sức nặng ẩn sau tiếng “thích” kia, tôi đã vô tư đón nhận nó.
Tất cả, đều là sai lầm.
Cô ấy là một cô gái tự do.
Chẳng bị trói buộc bởi bất cứ điều gì, cô ấy sống một cuộc đời phóng khoáng và cháy hết mình cho những khoảnh khắc phù du.
Sự kiên định để có thể ở bên một người con gái như thế, tôi lại hoàn toàn không có đủ.
Đến khi nhận ra, tôi đã buông tay người con gái vẫn đang mải miết rong chơi ấy.
Và rồi, với ánh mắt đượm buồn đơn độc... cô ấy rời xa tôi.
Nếu có điều gì để hối tiếc, thì đó là về Mizuno Ai.
Và về cả kẻ đã chẳng thể nào giữ được cô ấy... Asada Yuzuru tôi đây.
0 Bình luận