Phần 4 – Chương 3: Lục địa Bóng tối
Chương 0767: Suy tính sau sự việc
0 Bình luận - Độ dài: 2,450 từ - Cập nhật:
Trên boong tàu Skidbladnir, sau khi Graham và Stephania rời đi.
Ryo: "Bị lấy Skidbladnir làm con tin để ép đàm phán rồi."
Abel: "Ông ta giỏi mấy trò đó mà."
Ryo: "Nhưng nhờ Abel đàm phán nên thiệt hại ở mức tối thiểu."
Abel: "Chắc Graham đã tính trước điểm dừng là chỗ đó rồi."
Ryo: "Cái gì..."
Abel: "Nên ông ta mới trả lời nhanh thế chứ."
Ryo: "Đúng thật."
Ryo nhớ lại rồi gật đầu.
Cậu chợt nhớ ra chuyện khác.
Ryo: "Abel, dù là đề nghị bất ngờ, nhưng đi cùng hạm đội Pháp quốc xuống phía Nam vất vả lắm chứ?"
Abel: "Đương nhiên là vất vả rồi."
Ryo: "Đột ngột quyết định thế, Thuyền trưởng và thủy thủ đoàn, những người trực tiếp làm việc sẽ cực lắm đấy."
Abel: "Không sao đâu. Tối qua tôi đã xác nhận và được Thuyền trưởng đồng ý rồi."
Ryo: "Cái gì..."
Abel nói tỉnh bơ, Ryo ngạc nhiên.
Abel: "Không chuẩn bị trước mà quyết định đi xuống phía Nam Lục địa Bóng tối thì gay go thật chứ."
Ryo: "Đó chính là sự chu đáo của Abel."
Abel: "Vua được nhiều người hỗ trợ mới ngồi ở vị trí đó. Nên không thể bỏ qua những người hỗ trợ mình. Nghĩ thế thì đó là chuyện đương nhiên mà?"
Abel trả lời như lẽ thường.
Nhưng Ryo hiểu.
Chỉ khi mô phỏng được những sự việc có thể xảy ra trong tương lai thì mới làm được thế.
Dự đoán khả năng đi thuyền xuống phía Nam Lục địa Bóng tối cùng hạm đội Pháp quốc Fandebi, nên đã xác nhận trước với Thuyền trưởng Paulina.
Ryo: "Ủa? Nhưng khả năng nhóm anh Graham rủ chúng ta thì có thể nghĩ đến, nhưng sao biết là đi xuống phía Nam?"
Abel: "Thủy thủ Skidbladnir đi dò la tin tức đấy. Nghe nói có khá nhiều Vampire ở phía Nam đại lục. Không biết có phải Hầu tước Cionca hay không, và tất nhiên cũng không biết vụ Công tước đang ngủ."
Ryo: "Ra vậy."
Ryo gật đầu.
Thông tin chính là sức mạnh.
Nắm được thông tin thì dự đoán được động thái xung quanh và đi trước một bước.
Ryo thật lòng thán phục Abel.
Đồng thời hiểu mình vẫn còn non nớt.
Ryo: "Tôi bị anh Graham xoay như chong chóng trong lòng bàn tay."
Ryo nói giọng cay cú.
Rồi ngẩng đầu lên với quyết tâm mới.
Ryo: "Tôi cũng phải học mưu mô thủ đoạn mới được."
Abel: "...Hả?"
Ryo: "Từ hôm nay hãy gọi tôi là Machiavellist Ryo."
Abel: "'Ma-ki-a-ve-lit' có liên quan gì đến nhân vật Machiavelli mà Ryo hay nhắc đến không?"
Ryo: "Quả không hổ danh Abel, nhớ dai ghê. Vâng, ở quê tôi Machiavellist là người theo chủ nghĩa mưu mô thủ đoạn, không từ thủ đoạn để đạt mục đích."
Nói xong Ryo cười nham hiểm.
Nhưng nụ cười giả trân như diễn viên tồi.
Abel: "...Tôi thấy không hợp đâu."
Ryo: "T-Tôi biết chứ! Nhưng cũng phải thử chút chứ..."
Abel: "Ừ, cố lên."
Abel nói thế.
Khoảnh khắc tiếp theo, Bếp trưởng Kobacchi bước ra boong tàu.
Kobacchi: "Anh Ryo, hôm nay tôi làm nhiều Gà rán vị cà ri lắm đấy."
Ryo: "Tuyệt vời Bếp trưởng Kobacchi! Tôi sẽ ăn thật nhiều!"
Thấy Ryo vui mừng từ đáy lòng, Abel khẳng định.
"Ryo không hợp làm 'Ma-ki-a-ve-lit' đâu."
Ryo: "Tôi sẽ cho họ thấy sức mạnh của ma pháp sư hệ Thủy trên biển!"
Trên boong Skidbladnir, một Công tước đứng đầu nào đó giơ nắm đấm lên trời tuyên bố hùng hồn.
Abel: "Hạm đội Pháp quốc Fandebi là đồng minh mà."
Cấp trên của Công tước, Quốc vương bệ hạ nhẹ nhàng nhắc nhở.
Tàu Skidbladnir chở hai người đang đi giữa hạm đội Pháp quốc Fandebi.
Sáng sớm nay đã rời cảng Jerdan.
Đang đi song song với soái hạm 'Tàu Ngự tọa của Giáo hoàng Archangel'.
Tuy nhiên khoảng cách giữa các tàu đủ xa để Ryo có hét lên thì tàu khác cũng không nghe thấy.
Chiều hôm đó, Ryo đã cho hạm đội Pháp quốc thấy rõ sức mạnh của ma pháp sư hệ Thủy.
Cậu tạo cầu băng di chuyển qua từng tàu để tiếp nước ngọt.
Tất nhiên trước khi đi đã báo với Graham.
Giờ chỉ thực hiện thôi.
Kết quả là hạm đội Pháp quốc phải nhìn đoàn Vương quốc Knightley bằng con mắt khác.
Có ma pháp sư tạo được lượng nước lớn thế này.
Thì chiến lực thuần túy cũng đủ hiểu.
Ryo: "Đã cho thấy sức mạnh của Thủy ma pháp và Vương quốc Knightley chúng ta rồi đấy!"
Abel: "Ừ, làm tốt lắm."
Ryo báo cáo, Abel khen ngợi thật lòng.
Abel: "Thể hiện kiểu đó thì không sao. Giúp ích cho đối phương mà."
Ryo: "Thấy chưa~? Tôi cũng suy nghĩ nhiều và tiến hóa từng ngày đấy."
Abel: "Cảm giác không to tát đến thế..."
Lời lầm bầm của Abel không đến tai Ryo.
☆☆☆
Graham: "Ngài Ryo đã đi 'tiếp nước' xong rồi à."
Stephania: "Vâng. Tàu nào cũng đầy ắp nước ngọt. Thế mà ngài ấy không có vẻ gì là cạn ma lực..."
Graham: "Làm đồng minh thì không ai đáng tin cậy bằng cậu ấy."
Graham cười sảng khoái.
Ông từng nghe về những chiến công của Ryo khi ở Phương Tây trong đoàn sứ giả.
Toàn chuyện phi thường.
Cuối cùng còn đánh bại và phong ấn cả 'Kẻ giống Thiên thần'...
Nghĩ kiểu gì thì làm kẻ thù là chướng ngại lớn nhất, làm đồng minh là viện quân mạnh nhất.
Stephania: "Nhưng phải tiếp xúc thế nào để không biến thành kẻ thù..."
Stephania hỏi.
Graham: "Không khó đâu. Chỉ cần tiếp xúc với sự tôn trọng là được. Ta là người, cậu ấy cũng là người, địa vị cao thấp không quan trọng."
Stephania: "Vâng."
Stephania cung kính cúi đầu trước lời Graham.
Stephania thấy một con chim săn mồi bay đến Archangel qua khóe mắt.
Stephania: "Đó là..."
Graham: "Thông tin từ những người Adolphito phái đến phía Nam đại lục đấy."
Trong lúc hai người nói chuyện, mảnh giấy nhỏ cuộn tròn được đưa đến tay Graham.
Đọc xong ông đưa cho Stephania.
Stephania: "Xác nhận tập hợp Kraken ở bờ biển phía Tây? Thánh hạ, cái này..."
Graham: "Nghĩa là tổ Kraken có thể nằm trên tuyến đường của chúng ta."
Stephania: "Ngài định thế nào?"
Graham: "Có thể phải dùng đến đạo cụ Giả Kim đó. Bảo họ bảo dưỡng kỹ càng để khi cần không bị lúng túng."
Stephania: "Tôi sẽ truyền đạt cho Giả kim thuật sư và thợ bảo dưỡng."
Stephania đáp lời.
☆☆☆
5 ngày sau khi rời cảng Jerdan.
Ryo: "Sẽ tiếp tế ở thành phố của Liên bang các nước phía Tây đúng không?"
Abel: "Ừ. Hạm đội Pháp quốc đã thương lượng xong rồi."
Ryo: "Chẳng lẽ họ bắt nạt mình, không chia lương thực cho mình..."
Abel: "Không có đâu."
Abel nhún vai bỏ qua hoang tưởng của Ryo.
Ryo: "Biết đâu đấy? Có khi họ bảo muốn chia lương thực thì phải giao bí mật của Skidbladnir ra."
Abel: "Không có chuyện đó."
Ryo: "Khả năng mà. Khả năng không phải là số 0."
Abel: "Là số 0."
Ryo: "Nếu chuyện đó xảy ra, tôi sẵn sàng giao chiến với hạm đội Pháp quốc."
Abel: "Đừng chồng chất hoang tưởng lên nhau nữa."
Abel lắc đầu nhẹ.
Ryo: "Lúc đó tôi sẽ bắc cầu băng sang Archangel, Abel cứ xông vào nhé. Dẫn theo nhóm anh Zach kề kiếm vào cổ anh Graham."
Abel: "..."
Ryo: "Hỏi xem muốn giao lương thực hay giao mạng, chọn cái nào?"
Abel: "Tôi nhớ có báo cáo là kiếm thuật của Giáo hoàng Graham ghê gớm lắm đúng không?"
Ryo: "Vâng, vâng. So với thánh chức giả thì giống kiếm sĩ... hay Thánh kỵ sĩ hơn, kiếm thuật kinh khủng lắm. Kiếm thuật đó chắc chắn đã trải qua nhiều tu la trường từ hồi trẻ."
Abel: "Hô."
Abel có vẻ hứng thú.
Abel: "Nguyên Cục trưởng Cục Thẩm vấn Dị giáo, còn được gọi là Thợ săn Vampire mà."
Ryo: "Vâng. Nghe đồn một mình giết khá nhiều Vampire. Nhắc mới nhớ, cái tên Bá tước Vampire gì đó bị hạ gần làng Kona, vừa nghe tên ông ấy là nổi điên ngay."
Abel: "Bá tước Haskil Kalinikos."
Ryo: "Sao Abel không ở đó mà biết tên!"
Abel nói tên, Ryo ngạc nhiên.
Abel: "Đã bảo tôi nhớ những báo cáo từng đọc mà."
Ryo: "Thật sự nhớ hết báo cáo từng đọc sao."
Ryo nhớ lại lời Abel từng nói.
Đáng sợ thật.
Abel: "Chắc là nhớ. Không cố ý nhớ đâu... nhưng nhắc đến là nhớ ra đã từng thấy."
Ryo: "Thế vẫn đáng sợ. Làm chuyện xấu không được rồi."
Abel: "Không liên quan đến việc tôi nhớ hay không, làm chuyện xấu là không được chứ."
Ryo: "Lý lẽ đúng đắn thì thôi đi! Tóm lại kiếm kỹ lúc kết liễu tên Bá tước đó ghê lắm. Ngang ngửa Abel, có khi hơn."
Abel: "Chà chà."
Ryo nói, Abel cười.
Abel: "Tò mò không biết quá khứ thế nào mà có được kiếm kỹ đó nhỉ."
Ryo: "Đúng thế... chắc chắn được Vampire hùng mạnh nuôi dạy."
Abel: "...Hả?"
Ryo: "Là con người duy nhất trong làng Vampire nên bị bắt nạt dữ lắm. Nên chỉ còn cách rèn luyện kiếm thuật để mạnh lên. Nhờ thế mới có được kiếm kỹ đó."
Chẳng hiểu sao Ryo gật đầu liên tục.
Có vẻ hài lòng với câu chuyện mình vừa sáng tác.
Đúng vậy, tất nhiên là Ryo bịa ra.
Abel: "...Tại sao Vampire lại nuôi dạy con người?"
Biết Ryo bịa nhưng Abel vẫn hỏi.
Abel hiền thật.
Ryo: "Chỗ này có tình tiết phức tạp của câu chuyện."
Ryo tự tin gật đầu mạnh một cái rồi kể tiếp.
Ryo: "Anh Graham sinh ra giữa Vampire và con người. Nhưng làng Vampire đó chưa có tiền lệ. Nên bị bắt nạt dữ dội."
Abel: "Thế... bố mẹ Graham đâu?"
Ryo: "Mẹ mất khi sinh anh ấy, bố cũng mất không lâu sau đó. Nên Graham được trưởng lão trong làng nuôi dạy... nhưng vẫn bị bắt nạt."
Abel: "Ồ..."
Ryo: "Nhưng Graham không chịu thua. Dù nguyền rủa xuất thân nhưng anh biết khóc lóc chẳng giải quyết được gì. Chỉ có kiếm là chỗ dựa. Sống vì kiếm, chết vì kiếm. Trái tim non nớt chắc chắn đã khắc ghi điều đó."
Abel: "Hừm..."
Ryo: "Nhưng cuối cùng, bức tường bảo vệ cuối cùng là trưởng lão cũng qua đời. Kết quả là bỏ phiếu quyết định trục xuất Graham khỏi làng. Ban đầu cả làng định giết Graham, nhưng trưởng lão hấp hối đã dùng chút sức tàn cầu xin lòng thương hại."
Abel: "A, ừm..."
Ryo làm động tác lau nước mắt, Abel gật đầu với vẻ mặt vi diệu.
Ryo: "Bị đuổi đi, Graham thề trả thù. Trả thù những Vampire đã hành hạ và đuổi mình đi. Và anh suy nghĩ. Làm sao để trả thù. Kết luận là gia nhập Giáo hội Phương Tây. Sau đó thì đơn giản. Thuộc về Giáo hội, săn Vampire... thế là huyền thoại Thợ săn Vampire ra đời!"
Ryo kết thúc câu chuyện với vẻ mặt mãn nguyện.
Abel: "Khả năng hoang tưởng của Ryo vẫn ghê gớm như mọi khi."
Ryo: "Thất lễ quá! Hãy gọi là khả năng tưởng tượng."
Abel: "Khác gì nhau đâu."
Abel lắc đầu nhẹ.
Ryo: "Sớm muộn gì tôi sẽ xuất bản 'Graham Chiến Ký'."
Abel: "Chắc chắn bị cấm phát hành."
Ryo: "Quá khứ chưa từng biết của Giáo hoàng! Ghi chép thực tế về sự ra đời của Thợ săn Vampire! Thêm mấy câu giật gân đó vào là được chứ gì."
Abel: "Thực tế cái con khỉ. Là hoang tưởng của Ryo mà."
Ryo: "Biết đâu là thật. Không ai dám bảo sai đâu."
Abel: "Trừ chính chủ Graham."
Ryo: "Chia cho anh Graham 1% doanh thu để anh ấy im lặng..."
Abel: "Giáo hoàng đời nào chịu cái giao dịch đó."
Abel nhún vai.
Ryo: "Định biến nó thành tác phẩm để đời cùng với 'Kiếm sĩ tham ăn Abel' vậy mà. Vua Abel Trung tâm, Giáo hoàng Graham Phương Tây... đều là nhân vật lập thân nổi danh, một dạng anh hùng. Truyện kiểu đó hút khách lắm."
Abel: "Thế à. Nhắc mới nhớ, cũng có truyện có tên tôi kiểu đó nhỉ."
Lỡ nhớ lại chuyện muốn quên, Abel thở dài.
Ryo: "Anh hùng thời nào cũng là đề tài cho các câu chuyện mà."
Abel: "Người thứ ba nói thì được, chứ chính tác giả nói ra nghe cứ sai sai."
Vừa nói chuyện phiếm, đoàn hạm đội Pháp quốc bao gồm cả Skidbladnir đã đến cảng Von của Liên bang các nước phía Tây.
Ryo: "Cảng to thật. Không chỉ Skidbladnir và Archangel mà cả hạm đội Pháp quốc đều vào được."
Paulina: "Hạm đội Pháp quốc bảo đây là cảng chuyên dụng của chính phủ. Họ đã mượn chính thức để cập cảng lần này."
Ryo: "Quả là Giáo hoàng đích thân đi có khác."
Thuyền trưởng Paulina giải đáp thắc mắc của Ryo.
Abel: "Ở lại thành phố này một đêm nhỉ?"
Paulina: "Vâng thưa Bệ hạ. Nếu Bệ hạ muốn, có thể vào nhà trọ đã được đảm bảo trong thành phố..."
Abel: "Không, ta không muốn."
Abel trả lời ngay lập tức.
Abel: "Ngủ trên Skidbladnir. Nếu bên kia hỏi thì cứ trả lời thế."
Paulina: "Tuân lệnh."
Thuyền trưởng Paulina gật đầu.
Abel: "Dù vậy..."
Ryo: "Muốn đi dạo phố."
Abel: "Ryo không muốn à? Thế thì tôi đi với Scotty..."
Ryo: "Muốn chứ sao không!"
Ryo trả lời ngay tắp lự.
Ăn đặc sản địa phương là điều thú vị nhất khi đi du lịch.
Gần cảng lớn thường có quảng trường lớn, ở đó có nhiều quán vỉa hè ngon.
Ryo: "Abel xấu tính. Định độc chiếm đồ ngon à, không xứng làm vua chút nào."
Abel: "Nói gì thế."
Ryo: "Vua phải chiêu đãi dân chúng đồ ăn ngon mới đúng."
Abel: "Ờ, ừm."
Ryo: "Tôi là dân Vương quốc Knightley đây."
Abel: "Dân gì mà dân, là quý tộc. Ryo phải là người chiêu đãi dân chúng mới đúng."
Ryo: "Noblesse Oblige(Trách nhiệm của quý tộc)..."
Ryo lắc đầu buồn bã.
Làm quý tộc chẳng có gì tốt.
Chỉ tốn tiền thôi, cậu lầm bầm.
0 Bình luận