Hầu hết các Anh Hùng đều nằm trong biên chế chính phủ cả.
Nhà nước gán cho họ cái mác “công chức” để trói buộc về mặt pháp lý, đồng thời dùng đủ mọi cách để giữ vững địa vị Anh Hùng cho họ.
Và khi nhà nước đã tích cực như vậy, các thế lực khác cũng chẳng ngồi yên, ra sức lôi kéo những người có dị năng về phe mình.
Điển hình là đám tài phiệt.
Lấy “Haeneul” làm ví dụ, họ dùng tiền đè người, tìm mọi cách để chiêu mộ dị năng giả bằng được.
Họ không chỉ trả một khoản phí hợp đồng và thù lao kếch xù cho bản thân người sở hữu năng lực, mà còn liên tục rót những khoản hỗ trợ tài chính khổng lồ cho gia đình của người đó, nhằm biến họ thành tay chân thân tín của Haeneul.
Khác với các Anh Hùng thuộc biên chế nhà nước, những Anh Hùng tư nhân hoạt động thông qua các công ty đại diện lại chẳng phải là dạng mà quốc gia có thể tùy tiện động vào.
Thay vì có chính phủ hậu thuẫn, họ lại được các tập đoàn khổng lồ chống lưng, nên chính phủ cũng không thể công khai đụng đến doanh nghiệp được.
Cùng lắm thì chỉ có thể dí cho vài đợt thanh tra thuế hay lệnh khám xét, tịch thu cho có lệ thôi.
Về lý thì nhà nước muốn gào lên rằng đám doanh nghiệp lấy tư cách gì mà bật lại chính quyền, nhưng thực tế thì các tập đoàn chỉ cần tối đa hóa lợi nhuận, cần gì phải nhìn sắc mặt ai.
Cuộc tranh giành đó hiện đang diễn ra dưới hình thức chạy đua sở hữu những người có dị năng.
Chính phủ thì tung ra mọi phúc lợi mà nhà nước có thể cung cấp.
Doanh nghiệp thì chiêu mộ người có dị năng bằng cách hỗ trợ nhiều hơn ở những mảng mà chính phủ không thể đáp ứng.
Imangmangryang chính là phe sau.
Vì là một tập đoàn đa quốc gia và siêu quốc gia chứ không phải chính phủ, nên tổ chức muốn chiêu mộ những người có dị năng từ nhiều lĩnh vực khác nhau thông qua hỗ trợ kinh tế.
Nói cách khác, Imangmangryang là một thực thể kinh doanh được ràng buộc bởi đồng vốn.
Ngoại trừ Tổng Soái, các cán bộ cấp cao và tôi, toàn bộ những người còn lại ít nhiều đều dính dáng đến tiền bạc.
Nhưng ngoài vấn đề tài chính, nếu có một lý tưởng chung mà tất cả mọi người đều tin tưởng, thì đó chính là “một thế giới” mà Imangmangryang sẽ tạo ra chắc chắn sẽ ổn định hơn nhiều so với thế giới hiện tại, và các cuộc xung đột sẽ giảm bớt hoặc không còn nữa.
Mọi người làm việc cho Imangmangryang vì họ thực lòng tin vào tầm nhìn mà Tổng Soái đã tạo ra, tin rằng những người như ngài và con cháu của ngài sẽ lèo lái thế giới đi đúng hướng.
Tầm nhìn của những người gia nhập Imangmangryang là như vậy.
Vậy, tôi phải dụ dỗ Ymir về với Imangmangryang kiểu gì đây nhỉ?
Với phương pháp đó, tôi đã đề xuất mỹ nam kế, và Tổng Soái đã nhiệt liệt ủng hộ.
Cuộc họp kết thúc.
Nhưng câu chuyện giữa tôi và Tổng Soái vẫn chưa dừng lại ở đó.
“Chủ tịch, nếu suy nghĩ của tôi có chỗ nào không ổn, xin ngài cứ nói thẳng. Tôi sẽ tìm cách khác ngay.”
[Không hề. Tôi nói thật lòng đấy chứ.]
Tôi gọi điện riêng cho Tổng Soái để thăm dò thái độ của ngài.
[Tôi không phải kiểu đàn bà dỗi thì bảo ‘em không sao’ đâu. Và anh, Trưởng phòng Do cũng thế mà, đúng không? Nếu tôi bảo không thích thì anh sẽ dừng lại và tìm cách khác ngay tắp lự.]
“Đó là chuyện đương nhiên rồi.”
Chuyện đó là đương nhiên.
Nếu Tổng Soái nói không thích, tôi sẵn sàng từ bỏ cả cuộc sống của một thủ thư Do Jihwan ngay lập tức.
[Việc Trưởng phòng Do nói sẽ quyến rũ họ, chắc chắn là vì đó là phương pháp hiệu quả phải không?]
“Cũng không hẳn là vậy, mà là tình hình nó tự đẩy đưa thành thế.”
[Lại cái bài ra vẻ tốt bụng vô điều kiện, giúp đỡ nhiệt tình, rồi lượn lờ bên cạnh chỉ trỏ này nọ, dần dần gặp nhau nhiều hơn, cuối cùng là đi ăn cơm, tợp vài ly, rồi sáng hôm sau tỉnh dậy dắt nhau đi ăn gukbap chứ gì.]
“...Tôi vẫn chưa thức dậy cùng Ymir.”
Với cô ấy thì chưa.
[Thế còn Baek Seolhee thì sao?]
“Về cô ấy thì....”
Tôi lôi ra một tấm ảnh meme đang lan truyền trên mạng.
“Tôi đã xây dựng hình tượng một gã đàn ông có chút phóng khoáng, tự do như thế này này.”
Chẳng có gì to tát.
Chỉ là một bài đăng vớ vẩn với tiêu đề [Thằng nghiện cửa hàng tiện lợi phát hiện cặp nam nữ mua hai hộp ‘hàng phản quốc’] và những bình luận bên dưới.
Cặp nam nữ đó dĩ nhiên là tôi và Bà chủ.
Trong lúc truy tìm kho báu, tôi đã ở nhà Bà chủ để tạo bằng chứng ngoại phạm, và nhờ có Taegeuk Watch liên tục ở nhà chị ta, bằng chứng ngoại phạm đã trở nên hoàn hảo.
Vẫn chưa có ai đến điều tra tôi, nhưng sau này nếu có người tra xét hành tung của tôi, họ sẽ nghĩ thế này.
- Gã này ở lì nhà bà chị kia suốt ba ngày trong lúc Dokkaebi xuất hiện á? ...Chắc là ‘chơi game’ với nhau rồi còn gì. Thằng này mà là Dokkaebi cái nỗi gì. Ah, chắc là vác ‘gậy’ của Dokkaebi đi ‘giã gạo’ rồi.
- Mà kể cũng lạ, ở lỳ trong nhà một người phụ nữ suốt ba ngày không ra ngoài. Đúng là một con người phi thường.
- Gì cơ? Dù không ra khỏi nhà, nhưng không có bằng chứng cho thấy hắn liên tục ở trong nhà à? Này! Nhìn tài liệu đi. Họ cùng nhau mua phim về xem, còn tạm dừng giữa chừng, chẳng lẽ hai người họ lại bàn mưu tính kế làm chuyện ác sao!
Chắc họ sẽ nghĩ như vậy.
Tôi đã tạo ra tình huống để họ nghĩ như vậy.
[‘Đồ phản quốc’ mà anh chơi hẳn hai hộp ở cửa hàng tiện lợi. Xây dựng hình tượng tráng dương phết nhỉ?]
“Vì đó là sự thật mà.”
[Cái này thì tôi là người rõ nhất còn gì. Thể chất của Trưởng phòng Do nhà mình ấy mà.]
Tôi không đáp lại lời của Tổng Soái.
[Sao lại không nói gì thế?]
“Nếu có một người duy nhất khiến tôi không kham nổi, thì đó chỉ có thể là Tổng Soái thôi.”
[Coi như là lời khen nhé. Nhưng giờ tôi đang bị debuff nên không cân nổi đâu, anh cứ chăm chỉ đi khoe thể chất với người khác đi.]
Giọng của Tổng Soái lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.
[Nhờ có Trưởng phòng Do mà các cán bộ cấp cao cũng đã có thể củng cố sự đoàn kết, và nhờ đó, không khí của Imangmangryang đã khác biệt rõ rệt so với nửa năm trước. Họ không còn là những con sói đói nhăm nhe vị trí Chủ tịch... Tổng Soái nữa, mà đã trở thành những người chị em chung thuyền, cùng nhau mơ về một tương lai.]
“Không phải là đồng nghiệp hay đồng chí sao?”
[Ừ ừ. Đồng nghiệp. Dù sao thì cách của Trưởng phòng Do vẫn là hiệu quả nhất, đã được kiểm chứng rồi, nên anh cứ vác gậy đi múa một trận ra trò với hai bé hạng S và ‘suýt’ S kia đi. Tôi không sao thật mà.]
“Vì ngài đã cho phép nên tôi đương nhiên sẽ làm, nhưng mà....”
[Có điều gì khiến anh do dự à?]
“Lỡ sau này họ đòi xem mặt vợ tôi thật thì biết làm thế nào.”
[...Hmm. Thế thì dùng ảnh của tôi đi.]
“Ảnh của Chủ tịch chẳng phải đã quá nổi tiếng rồi sao. Một thủ thư quèn tên Do Jihwan làm sao mà tiếp cận được ngài, chẳng phải sẽ gây hiểu lầm sao?”
[Ý tôi là hình dạng thật của tôi cơ.]
“...Hả?”
Không.
Khoan đã.
“Ngài định biến tôi thành một tên ấu dâm hay gì?”
[Anh vốn đã là Phản Diện rồi, thêm cái mác đó nữa thì có khác gì đâu?]
“Nhưng tôi không thể tùy tiện tiết lộ hình dạng thật của Tổng Soái được. Ngay cả các cán bộ cấp cao cũng chỉ mới biết trong bữa tiệc tất niên cuối năm Giáng sinh năm ngoái thôi mà.”
[Không sao đâu. Dù gì thì người đời cũng sẽ chỉ tiếp tục thấy dáng vẻ công khai của tôi thôi, còn hình dạng thật thì chỉ có ‘gia đình’ chúng ta mới biết.]
“...Ngài định tính cả họ vào gia đình sao?”
[Thấy Trưởng phòng Do bơ đẹp bao nhiêu cô gái mà lại cố tình đi gầy dựng quan hệ với hai người đó, tôi nghĩ sau này khi đã xác nhận được tâm tư của họ, kết nạp họ vào gia đình cũng không tệ. Dù sao họ cũng là hạng S mà.]
Tổng Soái là người theo chủ nghĩa trọng năng lực.
Tôi được ngài sủng ái vì đã thể hiện được năng lực của mình, và trong nguyên tác, vì nhân vật chính đã cho thấy năng lực phi thường nên Tổng Soái cũng đã để mắt đến cậu ta.
“Baek Seolhee và Ymir, theo góc nhìn của Tổng Soái, ngài có nghĩ rằng hai người họ sẽ giúp ích nhiều cho kế hoạch của ngài không?”
[Không có họ cũng chẳng sao, nhưng có thì sẽ là những mảnh ghép đắc lực. Còn nếu họ thành kẻ thù thì cũng phiền phức ra phết đấy.]
“Ý ngài là nhất định phải chiêu mộ họ.”
[Với loại người đó, không giết được thì phải chiêu mộ thôi.]
Tổng Soái đã quyết định phương châm.
[Tôi chiêu mộ họ không phải chỉ vì họ là hạng S. Tôi tin vào mắt nhìn người của Trưởng phòng Do, tin vào cảm nhận của anh, tin vào sự lựa chọn của anh.]
Theo hướng tin tưởng tôi một cách vô hạn.
[Baek Seolhee, Ymir. Cố gắng hết sức để biến họ thành người của chúng ta nhé. Và sau này, hy vọng chúng ta có thể trở thành những người có thể cùng nhau ra suối ăn dưa hấu, cùng nhau qua đêm. Hihi. Chắc anh phải ‘tập thể dục’ chăm chỉ đến tận Giáng sinh năm sau mất nhỉ? Chẳng biết sẽ phải cân bao nhiêu người nữa đây.]
“Không, ngài lại nói gì thế?”
[Bây giờ là 5 người, thêm Baek Seolhee và Ymir là 2 nữa. Rồi sau này có thêm thì chẳng phải sẽ còn tăng sao? Đến lúc đó có khi anh phải dùng thuật phân thân của Dokkaebi ấy chứ?]
“Như vậy là bất lịch sự. Dùng phân thân để tiếp đãi người khác là thất lễ lắm.”
Phân thân chỉ là giả.
Người ta thì thật tâm thật ý, còn mình lại dùng hàng giả để đáp lại, đó là lừa dối họ.
[......Nghe Trưởng phòng Do nói cứ thấy sai sai thế nào ấy, nhưng thôi được rồi. Tôi tin anh, nên lúc nào cần sự giúp đỡ của Kết Xã thì cứ hú một tiếng nhé.]
“Tất nhiên rồi. Nhưng mà Chủ tịch.”
Tôi thận trọng hỏi.
“Cái ‘cấm chế’ mà Chủ tịch đặt lên người tôi... tôi tiết lộ chuyện đó có được không?”
[.......]
Tổng Soái im lặng.
[Cái đó.... Uhm.]
Tôi nghe thấy tiếng sột soạt như đang vuốt ve quần áo.
[Đến Giáng sinh năm sau gặp nhau tôi tháo cho, nên cho tới lúc đó anh cứ liệu mà xử lý đi. Bịa chuyện cũng được, kiếm cớ cũng xong. Hay không thì cứ khai tuốt tuồn tuột ra cũng chẳng sao.]
“Không, Chủ tịch.”
[Anh cứ nói thật mà họ vẫn đâm đầu vào đòi làm ‘tiểu tam’ thì đúng là đỉnh của chóp rồi. Tốt thôi. Cứ làm thế đi. Trưởng phòng Do? Đây là mệnh lệnh.]
Tổng Soái khẽ bật ra một tiếng cười trầm rồi ra lệnh cho tôi.
[Cứ tận hưởng cho thỏa thích đến trước Giáng sinh năm sau đi. Vì sau đó, anh có muốn cũng chẳng ra ngoài được đâu.]
6 Bình luận
kèo căng phết 💀