Thứ Bảy.
Tan làm, trên đường về nhà, tôi tạt vào mua ‘gà sốt cay’ theo cái lệnh réo trên điện thoại.
Tuyệt đối không được mua gà rán.
Người ta cấm tiệt món gà rán.
Tôi có hỏi vặn lại là do khẩu vị cá nhân à, thì người ta phán một câu xanh rờn rằng gà rán là đồ Mỹ du nhập, còn gà sốt cay mới là món độc đáo do dân ta tự sáng tạo, thế nên nó mới được duyệt.
Cái thế giới này đúng là dở hơi cám lợn.
Một nơi mà gà rán lại đắt hơn cả gà sốt cay.
Đâu đâu cũng rặt những dấu vết lệch lạc đến khó đỡ, và tôi thì vẫn phải lê lết kiếp sống ở cái chốn này.
Ban ngày là thủ thư quèn.
Cuối tuần lại là Dokkaebi, một sếp sòng của Hội Kín.
Ting tong.
Tôi đứng trước cửa và nhấn chuông.
Tôi áp chiếc Taeguk Watch lên bảng điện tử ở cửa để truyền thông tin cá nhân cho người bên trong, rồi đứng chờ cửa mở.
“.......”
Cửa không hề nhúc nhích.
Túi gà trong tay tôi đang nguội dần đi, nhưng cái người có nhiệm vụ mở cửa từ bên trong lại chẳng có động tĩnh gì.
Hỏi tại sao tôi không tự mở cửa vào ư?
Đây có phải nhà tôi đâu.
Vì không phải nhà mình nên tôi chỉ biết im lặng chờ đợi bên ngoài.
Cho đến khi người phụ nữ bên trong chịu mở cửa cho tôi.
[Alo. Cậu mua đúng gà sốt cay rồi đấy chứ?]
“Loại có xương.”
[Ngon! Thế còn bia?]
“Bia tươi.”
Tiếng bước chân lẹt xẹt vang lên từ bên trong.
Hình như là tiếng dép lê, và rồi cánh cửa mở ra.
“Chào cưng?”
Người phụ nữ mở cửa là một người nước ngoài với mái tóc đỏ rực.
“Mua đúng thứ tôi dặn rồi đấy. Vào đi.”
“Làm phiền chị rồi.”
Tôi nhanh chóng đóng cửa và bước vào trong.
“Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt trực tiếp thế này nhỉ?”
“Đúng vậy. Dù chỉ nhìn từ xa nhưng tôi đã cảm nhận được rồi, cậu cũng đẹp trai ra phết đấy. Dokk-”
“Do Jihwan.”
“...Rồi, rồi. Cậu cẩn thận ghê. Tôi biết rồi. Cậu Do Jihwan.”
Người phụ nữ suýt buột miệng gọi tôi là Dokkaebi nhận lấy hộp gà sốt cay rồi-
Cạch.
Cô ấy tống thẳng nó vào tủ lạnh.
Cô ấy còn chẳng thèm để nguội mà cứ thế tống hộp gà còn ấm vào tủ lạnh, một hành động báng bổ khiến tôi chết lặng.
“Gà sốt cay thì phải để đến sáng mai ăn mới là chuẩn bài chứ.”
“...Không nếm một miếng mà cho thẳng vào tủ lạnh thế này thì cũng hơi quá đáng đấy chị.”
“Dù sao thì chúng ta cũng đâu có định chén nó ngay bây giờ. Đúng không?”
“Cũng phải.”
Tôi mua gà nhưng có phải để ăn cùng nhau đâu.
Nó chỉ là đạo cụ để diễn màn kịch bạn bè đến nhà chơi, cốt để che mắt thiên hạ mà thôi.
“Cậu ăn tối chưa? Muốn tôi nấu gì cho ăn không? Cơm canh nóng hổi nhé?”
“Gà sốt cay?”
“Bớt giỡn đi.”
“Tôi đùa thôi. Tôi không ăn tối đâu.”
Tôi lôi một thanh protein từ trong túi ra.
“Tôi có thói quen không ăn trước khi làm nhiệm vụ. Bắt đầu thôi. [Jumo].”
“Được thôi.”
Dù trông rõ là người nước ngoài tóc đỏ, nhưng mật danh của cô ấy trong Hội Kín lại là ‘Jumo’.
Cô ấy là đặc vụ đã cài cắm ở đảo Sejong từ rất lâu để thực hiện công việc cho Hội Kín, cũng có thể coi là người liên lạc tại hiện trường giữa tôi và trụ sở.
“Nhìn cậu quản lý cơ thể nghiêm ngặt thế này cũng hay đấy. Được rồi, tôi sẽ giao nhiệm vụ.”
Jumo nhẹ nhàng chắp tay, những lá bùa dán khắp tường bắt đầu phát sáng.
“...Thiết lập kết giới hoàn tất. Nó sẽ duy trì trong 20 phút, nên tôi sẽ phổ biến nhanh rồi kết thúc.”
Jumo đưa ra một tập tài liệu, tôi nhận lấy rồi ngồi xuống ghế sofa.
Một tập tài liệu được viết tay hoàn toàn từ đầu đến cuối.
Vì là hàng thủ công một trăm phần trăm, không qua dữ liệu điện tử hay tài liệu máy tính, nên nó sẽ không bị theo dõi ở bất cứ đâu.
“Hạt Giống Ác Ma à.”
“Đúng vậy. Cậu đã thấy khi đối đầu với Red Scarf rồi đúng không?”
“Tôi chưa thấy hàng thật. Lũ chó săn của Tổng thống đã dọn dẹp gã đó rồi.”
“Vậy à? Trông nó thế này này. Ở dưới đó.”
Bên dưới tờ giấy là hình vẽ Hạt Giống Ác Ma theo phong cách tĩnh vật phương Tây.
Nhờ bức vẽ chi tiết như thể sao chép từ ảnh chụp, tôi đã mường tượng được hình dạng thật của Hạt Giống Ác Ma.
“Trông giống sao biển nhỉ.”
“Không phải sao biển thường đâu, mà là loại có tua rua dài ngoằng. Kích thước thật chỉ cỡ đồng 500 won thôi, nhưng các xúc tu thì dài ngắn đủ cả.”
“Nếu chỉ bằng đồng 500 won thì nó bám vào đâu trên người cũng khó mà tìm ra.”
“May mà không phải đồng 10 won đấy.”
Dù Hạt Giống Ác Ma bám vào đâu, nếu kích thước của nó lớn hơn thì phạm vi tấn công cũng sẽ rộng hơn, dễ đối phó hơn.
Vì chỉ cần nhắm vào Hạt Giống Ác Ma là trạng thái cuồng hóa sẽ dừng lại ngay tắp lự.
“Nhiệm vụ của tôi là tìm và phá hủy cơ sở sản xuất thứ này à?”
“Nhanh nhạy hơn tôi tưởng đấy. Có ai mách nước cho cậu à?”
“Không. Chỉ là suy luận thôi.”
Vấn đề là nơi nghiên cứu, phát triển và sản xuất Hạt Giống Ác Ma đó lại chính là ‘đảo Sejong’ này.
“Nơi nguy hiểm nhất thường là nơi an toàn nhất mà.”
“Đúng vậy. Dưới lòng đất của đảo Sejong hay ở đâu đó có một cơ sở nghiên cứu. Chắc chắn chúng đã phát triển và tạo ra Hạt Giống Ác Ma ở đó. Một thứ vật chất không rõ nguồn gốc có thể biến một dị năng giả thành ác quỷ.”
“...Tôi có một thắc mắc.”
Một câu hỏi rất cơ bản.
“Nó được tạo ra ở đảo Sejong, tại sao lại là Hạt Giống Ác Ma?”
“Cậu định hỏi sao không phải là Hạt Giống Yêu Quái chứ gì? À, đơn giản thôi. Nếu gọi là Hạt Giống Yêu Quái thì chẳng khác nào biến những yêu quái trong văn hóa truyền thống của chúng ta thành ‘kẻ ác’.”
“...Ý chị là ác quỷ phương Tây thì bị bêu xấu cũng chẳng sao, phải không?”
“Không chỉ phương Tây đâu.”
Jumo chỉ tay tứ phía rồi nhún vai.
“Ở phương Đông, những thứ ngoài Hàn Quốc có biến thành ác quỷ hay ra sao đi nữa thì cũng chẳng quan trọng lắm, đúng không? Đó là suy nghĩ của các vị tai to mặt lớn đấy.”
“Lấy cảm hứng tên gọi từ đâu thì tôi không quan tâm, nhưng hy vọng sau này sẽ không phát sinh vấn đề gì trên trường quốc tế.”
“Ai biết được. Đã có bao nhiêu thứ du nhập vào Hàn Quốc rồi, liệu có thể biến tất cả chúng thành kẻ thù được không?”
Màn đêm dần buông, Jumo chỉ tay ra ngoài ban công.
“Trên đảo Sejong cũng có cây thánh giá kia kìa.”
“...Khác với đất liền, chẳng phải nó đã bị ‘Hàn hóa’ theo kiểu địa ngục cả rồi sao?”
“Người vừa phát ngôn có thể gây rắc rối quốc tế lại chính là Dokkaebi cơ đấy? Hihi. Sắp đến giờ rồi. Cậu đọc xong bản tóm tắt kế hoạch chưa?”
“Tất nhiên.”
Vừa nói chuyện, tôi vừa ghi nhớ toàn bộ nội dung trong tập tài liệu viết tay của cô ấy.
“Ngay khi kết giới được giải trừ, tôi sẽ hành động.”
“Được rồi. Ah, khoan đã!”
Trước khi giải trừ kết giới, Jumo gọi tôi lại.
“Làm cái đó đi, cái đó ấy.”
“Cái đó là cái gì?”
“Cái mà cậu làm trước nhà hàng ấy!”
“...Biến hình?”
“Ừ!”
Mắt Jumo sáng rỡ như một đứa trẻ.
“Không lẽ lúc bình thường cậu cũng hô ‘Biến hình!’ à?”
“Nó gần với việc giải phóng mana hơn là biến hình, nhưng lúc bình thường thì tôi không hô như vậy.”
“Vậy chỉ khi biến thành Doji-Rider cậu mới hô thế thôi à?”
“Chị muốn xem cái đó à?”
“Đã có cơ hội xem trực tiếp thì không thể bỏ lỡ được.”
Jumo giơ ngón tay cái về phía tôi.
“Làm đi mà. Nhá?”
“...Tôi làm vì sau này còn phải nhờ chị giúp đỡ nhiều trong công việc của Hội Kín đấy.”
“Woa!”
Jumo cầm lon bia lùi sang một bên, còn tôi giải phóng mana từ đầu ngón tay để tạo ra chiếc mặt nạ của Dokkaebi.
“Thực ra chị biết mấy thứ này đều là hành động vô nghĩa cả đúng không?”
“Ahh. Sao nghe phũ thế.”
“Biến hình thì vẫn là biến hình thôi. Còn việc hô to khẩu hiệu khi biến hình là thế này: đó chỉ là một dạng tự kỷ ám thị, để chắc chắn rằng lần nào tôi cũng tạo ra được đúng hình dạng đã biến đổi của mình.”
“Nghe hơi... tụt mood nhỉ.”
Jumo mân mê lon bia với vẻ mặt phũ phàng, tôi đành phải hơi dạng hai chân ra.
“Không phải ngày nào tôi cũng làm đâu. Không phải lúc nào cũng thế. Chị yêu cầu nên tôi mới làm đấy. Hiểu chưa?”
“Oh. Ohhhh...?”
“Vậy thì....”
Cạch.
“À. Khoan đã. Tôi được Tổng Soái cho phép rồi nên sẽ nói một chuyện. ‘Bí mật’ của tôi.”
“...Bí mật của Dokkaebi mà đã được Tổng Soái cho phép á?”
Đôi mắt của Jumo bắt đầu sáng rực lên.
“Là bí mật cấp độ nào mà...?”
“Bí mật chỉ lưu hành trong nội bộ Tổng Soái và 4 cán bộ cấp cao. Ngài ấy bảo có thể tiết lộ sự thật cho người trợ giúp tại hiện trường là Jumo, nên tôi nói trước khi biến hình.”
“Oh, ohhh...!”
Jumo quỳ sụp xuống.
“.......”
“...Sao thế?”
“Ah, không. Hgh. Chuyện là.”
Jumo bỗng dưng sụt sùi.
Trông cô ấy vừa như đang cười, vừa như đang mếu, cái dáng vẻ khóc trong tiếng cười đó khiến tôi bất giác rờn rợn.
“Được biết bí mật về Dokkaebi... hgh... có nghĩa là Hội Kín tin tưởng tôi đến mức này. Hức, quãng thời gian sống như một người nước ngoài trên đảo Sejong từ trước đến giờ... không hề vô ích.”
Jumo dùng mu bàn tay quệt nước mắt rồi cười rạng rỡ.
“Được. Bất kể là bí mật gì, tôi cũng sẽ liều mạng để bảo vệ. Dù dao có kề vào cổ, tôi cũng sẽ không hé răng nửa lời về Dokkaebi.”
“Nếu sắp chết thì cứ nói ra cũng được.”
“Hả?”
“Tôi hiểu khí phách của chị, nhưng việc mất đi một người chuyên cung cấp nhiệm vụ cho tôi, lại còn cài cắm ở đảo Sejong hàng năm trời mà không bị lộ, thì không có tổn thất nào lớn hơn cho Hội Kín. Nếu thấy tính mạng bị đe dọa thì cứ khai ra đi.”
“Cậu....”
Jumo nở một nụ cười ranh mãnh với vẻ mặt cảm động.
“Tôi hiểu tại sao không chỉ Tổng Soái mà các sếp khác cũng cưng cậu đến vậy rồi. Nghe đồn hồi cậu ra riêng làm đội trưởng, ‘Đạo Sư’ đã khóc lên khóc xuống, còn dám bật cả Tổng Soái nữa cơ mà?”
“...Chuyện cũ rồi. Quay lại chuyện biến hình.”
Tôi cởi áo khoác ra.
“Khi tôi biến hình, mọi thứ đang mặc trên người đều biến mất.”
“...Hm?”
“Trang sức, Taeguk Watch, và cả quần áo. Tất tần tật.”
“...Nếu giải trừ biến hình thì sao?”
“Tôi sẽ ở trong trạng thái không mảnh vải che thân.”
Tôi đưa chiếc Taeguk Watch của mình cho Jumo.
“Tôi sẽ mang nhiều đồ dự phòng đến đây, chị cứ biết vậy đi.”
“...Thế này chẳng phải cậu biến tôi thành bạn gái bình phong rồi còn gì? Để không bị ai chú ý ấy?”
“Cũng gần như vậy.”
Hôm nay là tối thứ Bảy.
“...Tôi đi làm vào thứ Ba, nếu cậu cứ ở lì đây hai ba ngày thì người khác sẽ nghĩ thế nào?”
“Ha. Thế này thì tôi ế chỏng chơ mất à?”
“Là chị đã chọn làm người hỗ trợ cho Dokkaebi mà.”
“...Hihi. Được thôi. Đã trở thành người hỗ trợ duy nhất cho một Phản Diện cấp S vĩ đại thì phải chấp nhận chừng đó chứ. Cũng không tệ chút nào.”
“Hmph.”
Tôi cởi hết quần áo ra.
Việc chưa cởi nốt cái quần lót là chút liêm sỉ cuối cùng của tôi.
“Cởi luôn cũng được mà? Hay là cậu ngại... nhưng chắc cũng có gì đâu, sao không cởi nốt đi?”
“Mặc thế này là để bổ mắt, cởi ra là ô nhiễm thị giác.”
“Tôi thấy là bổ mắt thì đúng hơn....”
“Thôi được rồi.”
Tôi đeo mặt nạ lên.
Ngay khi tôi vừa áp chiếc mặt nạ của Dokkaebi lên mặt, một luồng mana khổng lồ lập tức tỏa ra từ cơ thể tôi.
[Đây chính là biến hình.]
“...Trông hơi nhạt nhẽo nhỉ.”
Trong gương, tôi đã trở thành Dokkaebi như thường lệ, một quý ông trong bộ vest.
“Vậy giờ cậu sẽ làm cái đó...?”
[So với việc cởi truồng đeo mặt nạ thì làm trò này còn nhục hơn.]
“Làm đi! Tôi muốn xem trực tiếp lắm rồi.”
[Tôi đã hứa nên mới làm, nhưng đừng có bình phẩm gì đấy.]
Vùuuu.
Tôi lấy chiếc thắt lưng ra.
[Biến hình.]
READY-!
“Bắt đầu hành hình.”
[...Đừng có tự ý thêm lời thoại vào, Jumo.]
“Tôi thấy cũng ổn mà....”
[......Thôi kệ chị.]
Tôi chỉ tay về phía cửa ban công.
[Jumo. Mở cửa.]
Nhiệm vụ.
Bắt đầu.
4 Bình luận