Web Novel

Chương 56 - Dịch Vụ Chăm Sóc Tâm Lý (2)

Chương 56 - Dịch Vụ Chăm Sóc Tâm Lý (2)

“Anh có biết cái điệp khúc mà đám Anh Hùng hạng S tụi tôi phải nghe đến nhàm tai là gì không?”

Câu hỏi của Baek Seolhee làm tôi hơi khó xử, chẳng biết phải trả lời tới mức nào cho vừa.

Dù cả hai đã trần như nhộng cùng ngâm mình trong bồn tắm lộ thiên, chúng tôi vẫn chẳng phải một cặp, và giữa nam với nữ luôn có một ‘ranh giới’ nhất định.

Huống hồ đối phương còn là Anh Hùng hạng S, tôi mà dám cả gan vượt rào à?

Chuyện này mà lọt ra ngoài thì tôi chỉ có nước đi đời nhà ma.

Nhưng.

“Chắc là chuyện bị ép có con chứ gì.”

“...Vâng. Chính là nó.”

Baek Seolhee đã là người chủ động bước qua ranh giới đó trước, và dường như cô ấy cũng muốn tôi thành thật đáp lại khi đã ở bên này vạch tuyến.

“Vậy anh có biết nếu một dị năng giả và một dị năng giả kết hôn sinh con, thì xác suất đứa trẻ sinh ra cũng có dị năng là bao nhiêu phần trăm không?”

“Ít nhất cũng hơn một nửa.”

Thống kê cho ra kết quả như vậy.

Trong số những dị năng giả từ 20 tuổi trở lên—tức đã trưởng thành—cũng có không ít người đã mang thai và sinh con.

Giống như câu hổ phụ sinh hổ tử, con của hổ thì sinh ra hổ.

Dĩ nhiên cũng có trường hợp hổ giấy, nhưng đa phần đều là hổ con thật.

“Khi một dị năng giả lấy người thường và sinh con, tỷ lệ đứa trẻ có dị năng cao hơn hẳn so với hai người thường lấy nhau. Tuy có nhiều yếu tố ảnh hưởng, nhưng xác suất này sẽ là cao nhất khi hội tụ đủ ba điều kiện. Anh có biết đó là gì không?”

Tôi giơ ba ngón tay lên khỏi mặt nước.

“Một. Khi cả bố và mẹ đều là dị năng giả.”

“Đúng vậy. Đó là điều chúng ta vừa nói. Còn những yếu tố khác?”

“Hai. Khi dị năng giả đó có lượng mana càng lớn.”

“Đúng rồi. Tuy không thể đo chính xác lượng mana trong cơ thể bằng con số... nhưng con của người có mana dồi dào thì khả năng cao sinh ra cũng sẽ có dị năng. Vậy anh có biết yếu tố cuối cùng, cũng là yếu tố quan trọng nhất là gì không?”

“...Khi người phụ nữ đó sinh con lần đầu.”

“Đúng vậy.”

Baek Seolhee ngước nhìn bầu trời với vẻ mặt sầu muộn.

“Trên mạng người ta đồn thế này. Đứa trẻ do một nữ dị năng giả hạng S còn trinh sinh ra sẽ chắc chắn 100% là dị năng giả. Xưa nay vẫn vậy, không trật đi đâu được.”

“.......”

“Dù tài năng của đứa trẻ có thể khác nhau, nhưng việc chúng được sinh ra với dị năng thì là điều chắc chắn.”

Tại sao lại như vậy thì chính tôi cũng chịu.

Có lẽ là do ảnh hưởng di truyền, hoặc gen của người thường đã biến đổi để phù hợp với gen của dị năng giả trong quá trình thụ tinh, chắc là một trong hai.

Nếu mà biết được tới mức đó, tôi đã chẳng phải là Dokkaebi hay Trưởng phòng Do nữa rồi, mà là Giáo sư Do, tiến sĩ di truyền học lừng danh thiên hạ luôn ấy chứ.

“Chẳng qua là thế hệ dị năng giả đầu tiên chỉ vừa mới bước chân vào xã hội. Cứ đợi khoảng 5 năm nữa thôi, số lượng dị năng giả trưởng thành sẽ mọc lên như nấm sau mưa. Nếu ngày xưa toàn người thường sinh con cho nhau, thì bây giờ sẽ là thời đại ‘sản xuất’ thế hệ mới một cách có hệ thống từ các dị năng giả.”

Lời cô ấy nói không sai.

Ví dụ điển hình nhất chẳng phải là ‘Hạt giống ác ma’ hay sao?

Dù nó biến người ta thành ác ma chứ không phải dị năng giả, nhưng về bản chất thì cũng tương tự, rằng hạt mầm sự sống được gieo từ một dị năng giả sẽ có xác suất cao sinh ra một cá thể y hệt.

“Nói cách khác, đứa con đầu lòng của tôi gần như chắc chắn sẽ là một dị năng giả. Dù chồng tôi là người thường hay dị năng giả đi nữa, bởi vì bản thân tôi là hạng S và chưa từng sinh con.”

Lý do Baek Seolhee phải nói dài dòng như vậy, chung quy cũng chỉ có một.

“Cô đang bị ép đẻ vì ‘lòng yêu nước’, đúng không.”

“Vâng. Đúng vậy. Đi đâu người ta cũng ra rả vào tai tôi là phải mau sinh con vì đất nước, rằng sinh con là yêu nước.”

Baek Seolhee nhún vai, vẻ mặt rõ là khó chịu.

“Tôi là hạng S nên còn đỡ đấy, chứ với mấy người hạng A hay B, thậm chí còn có trường hợp nhà nước cố tình mai mối cho họ. Dĩ nhiên có những cặp sống rất hạnh phúc, nhưng những người không chịu nổi thì đã trốn ra nước ngoài hết rồi.”

“Có phải vì đối tượng được gán ghép toàn là con cháu chính trị gia, hoặc cậu ấm con nhà tài phiệt không?”

“Vâng. Cũng có người thỏa mãn với chuyện đó... nhưng cũng có nhiều người thì không. Anh có biết vụ ‘Phim truyền hình buổi sáng Haegeuneul’ không?”

“Tôi biết.”

Đó là một trong những sự kiện lớn của thế giới này.

Một câu chuyện sến súa như phim truyền hình Hàn Quốc chiếu lúc 10 giờ tối đã xảy ra ngoài đời thật, khi một nữ dị năng giả hạng A vướng vào mối tình tay ba với cậu bạn thanh mai trúc mã làm nghề đưa thư và thiếu gia đời thứ ba của tập đoàn Haegeuneul.

“Nếu là phim, chắc cậu bạn thanh mai trúc mã đã cùng nữ chính dị năng giả cao chạy xa bay rồi. Nhưng đời thì không như là phim. Ai cũng tưởng đó là một câu chuyện tình lãng mạn, nhưng thực chất lại là một bộ phim kinh dị tội phạm.”

“Thiếu gia nhà Haegeuneul đã đe dọa người bạn thanh mai trúc mã đó, đúng không? Không chỉ mạng sống của anh ta, mà còn cả bạn bè, gia đình, thậm chí là đồng nghiệp của gia đình anh ta nữa.”

“Vâng. Chỉ cần một cậu ấm nhà tài phiệt ra tay, việc hủy hoại cả một gia đình cũng chẳng là gì sất. Cuối cùng, anh chàng đó đã phải phũ phàng đuổi người phụ nữ mình yêu đi, và cô ấy trở thành con dâu nhà Haegeuneul. Cuối năm ngoái cô ấy đã sinh một đứa con, nghe nói là một dị năng giả. Vị thiếu gia đó đã có được đứa con mang nửa dòng máu của mình là một dị năng giả. Tập đoàn Haegeuneul cũng thế.”

“Đúng là một câu chuyện vừa éo le vừa tởm lợm.”

“Vâng. Nhưng điều kinh khủng nhất... là sự lựa chọn cuối cùng của người phụ nữ đó, của người chị ấy.”

Baek Seolhee thì thầm, gương mặt như sắp khóc.

“Người chị ấy vẫn yêu là cậu bạn thanh mai trúc mã, nhưng nếu chọn anh ta, cái giá anh ta phải trả sẽ quá lớn, nên cuối cùng đành phải từ bỏ. Dù là hạng A, nhưng để đối đầu với cả một quốc gia, hay mang cả gia đình mình và gia đình người thương đi tị nạn ở đâu đó cũng không phải chuyện dễ dàng. Nhất là khi đã trở thành cái gai trong mắt Haegeuneul.”

“Cuối cùng thì...?”

“Chị ấy đã suýt bộc phát mất kiểm soát, nhưng rồi lại níu kéo được tinh thần một cách mong manh. Tập đoàn Haegeuneul đã dùng cha mẹ chị ấy để gây áp lực, và quan trọng nhất, nếu chị ấy chết, đứa con trong bụng cũng sẽ không qua khỏi.”

Dị năng giả tuy nhạy cảm, nhưng cũng chỉ là con người.

Có những lúc tinh thần mỏng manh của họ vỡ vụn, nhưng đôi khi, nhờ một động lực nào đó, họ lại có thể níu giữ được lý trí và gắng gượng sống tiếp.

Còn những trường hợp ngoại lệ thì sao?

Chết hết cả rồi.

Và sự bộc phát của họ chỉ được kết luận là một ‘tai nạn’.

“Thật là một kết cục cay đắng.”

“Vâng. Và câu chuyện đó còn là mức độ nhẹ nhất có thể kể ra bên ngoài đấy. Chứ những người khác ngoài chị ấy thì còn đến mức nào nữa?”

“.......”

Dù cho dị năng giả có sức mạnh dời non lấp bể.

Thế hệ dị năng giả lớn tuổi nhất cũng chỉ mới sinh năm 2000.

Họ không được học hành tử tế ở trường cấp hai, cấp ba, mà chỉ được nhồi sọ tư tưởng ‘ngươi phải trở thành một Anh Hùng vĩ đại vì đất nước’ tại Học viện Anh Hùng rồi lập tức bị đẩy ra làm Anh Hùng, liệu những người như vậy có thể đưa ra những phán đoán đúng đắn không?

Không đời nào.

Vòng tròn quan hệ của họ thì hạn hẹp, các phương tiện truyền thông họ có thể tiếp xúc hàng ngày cũng bị giới hạn, thậm chí còn có những kẻ định kỳ tẩy não họ về tư tưởng của một Anh Hùng thì sao?

Ngay cả Baek Seolhee còn đang bị đe dọa bằng ‘lòng yêu nước’, huống hồ gì những người khác.

“Đến đây thì chắc anh cũng hiểu đại khái vấn đề của tôi rồi chứ?”

“Thế rốt cuộc là thằng cha điên nào đang ép cô mang thai?”

“Tổng thống.”

“.......”

Vừa mở màn đã gặp ngay trùm cuối.

“Tổng thống có một cậu con trai chưa vợ. Mà không chỉ có Tổng thống thôi đâu. Còn cả Thủ tướng, các bộ trưởng, rồi đám cậu ấm của mấy tập đoàn tài phiệt nữa.”

“Không có ai trong giới chính trị hay kinh doanh có thể che chở cho cô sao?”

“Chủ tịch đảng đối lập cũng đang nhăm nhe gán ghép cháu trai của ông ta cho tôi, còn trong giới kinh doanh thì chẳng một ai dám đứng ra che chở cho tôi cả.”

“.......”

Trong những lúc thế này, người có thể trở thành chỗ dựa vững chắc nhất về mặt tinh thần chính là cha mẹ.

Nhưng Baek Seolhee lại không có cha mẹ.

Chính xác hơn, cả hai đều đã qua đời.

Dù là phụ huynh của một Anh Hùng hạng S, họ vẫn là người thường, và nếu bị cuốn vào một vụ bộc phát của bọn Phản Diện, thì dù có là cha mẹ của Anh Hùng cũng khó mà toàn mạng.

Không một ai có thể bảo vệ Baek Seolhee về mặt xã hội.

Nếu vậy thì....

“Cô Seolhee.”

“Vâng, anh Jihwan.”

“Tôi, Do Jihwan, chỉ là một thủ thư quèn, không phải là người có thể trực tiếp giúp cô đối đầu với chính phủ.”

Trước hết, tôi phải vạch rõ giới hạn.

Vẻ mặt Baek Seolhee chùng xuống thấy rõ, nhưng lý tưởng và thực tế vốn là hai chuyện khác nhau.

“Nhưng tôi luôn có thể ở đây để cô Baek Seolhee trút bầu tâm sự, để lắng nghe những nỗi lòng của cô. Cho dù cả thế giới này có quay lưng chửi rủa cô, cho dù những lời chửi rủa đó thực chất chỉ là chiêu trò của mấy ông tai to mặt lớn để thao túng cô, thì tôi vẫn sẽ luôn đứng về phía cô.”

“......Tôi chỉ cần nghe những lời đó thôi.”

Baek Seolhee dùng tay ấn nhẹ lên đôi má ửng hồng.

“Quả nhiên quyết định tâm sự với anh Jihwan là đúng đắn. Dù có nhiều chuyện khác nhau, nhưng áp lực lớn nhất hôm nay vẫn là chuyện đó.”

Baek Seolhee hắng giọng rồi cau mày.

“‘Anh Hùng Snow White đến đảo Sejong thì cũng biết rồi đấy, chẳng phải chúng ta đang cần thêm dị năng giả sao? Những người có thể đảm bảo an ninh, bảo vệ an toàn cho người dân ấy.’“

“Ai đã nói như vậy với cô?”

“Vâng. Thế nên khi tôi nói rằng tôi đến Học viện Sejong, nơi đào tạo nhân tài, để bồi dưỡng những dị năng giả như vậy, thì người đó lại lảng sang chuyện khác.”

“Bằng cách nào?”

“Rằng phụ nữ phải sinh con và nuôi dạy con cái thì mới trở thành một người phụ nữ hoàn thiện.”

“Đúng là giọng điệu của một lão già cổ hủ.”

“Vâng. Ý là kêu tôi mau kiếm đại một tấm chồng đi. Và sẽ càng tuyệt hơn nếu đó là con cháu, họ hàng của họ, hay con cái của mấy đối tác chính trị. Tch.”

Baek Seolhee tỏ rõ sự bực bội.

“Tôi cũng đâu thể cưới bừa một ai đó được....”

“Vậy cô muốn kết hôn với người như thế nào?”

“.......”

Cơ thể Baek Seolhee chìm xuống, cô ngâm mình trong nước đến tận sống mũi và im lặng một lúc lâu.

“Nếu tôi kết hôn và sinh con, người đó....”

Lại trồi lên khỏi mặt nước, Baek Seolhee nhìn tôi và mỉm cười dịu dàng.

“Tôi mong người đó sẽ là một người đàn ông có thể nhìn vào con người thật của tôi, xem tôi chỉ đơn giản là một người phụ nữ, chứ không phải là một dị năng giả hạng S.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!