Web Novel
Chương 70 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (7)
3 Bình luận - Độ dài: 2,272 từ - Cập nhật:
10 phút sau khi cuộc ‘Săn Tìm Kho Báu’ bắt đầu.
“Này Ymir. Biết tôi là ai không đấy?”
“Không?”
Đứng đối diện Ymir đang cười toe toét là Ermina Sternfeld, một mỹ nhân tóc vàng óng uốn lọn với thần thái sắc sảo. Cô nàng cau có, chĩa thẳng ngón tay vào mặt người kia.
“Cô không biết tôi á?”
“Ahh, tại đây là năm đầu tiên tôi tới Hàn Quốc. Mà trông cô cũng không giống học viên năm nhất đại học cho lắm...”
“Tất nhiên rồi! Tôi ở Hàn Quốc 3 năm rồi đấy! Đặt chân lên cái đảo King Sejong này từ hồi 15 tuổi cơ!”
“Thế thì sao?”
“Sao là sao? Bộ cô điếc à? Nghe cái họ Sternfeld mà cũng không nhận ra sao?”
“Tôi tưởng tên cô là Ermina chứ?”
“Không phải là tên! Mà là họ!”
Ermina đấm thùm thụp vào ngực, gắt lên với Ymir, người đang nghiêng đầu tỏ vẻ ngây thơ vô số tội.
“Cô bị cái quái gì vậy hả? Cô không biết tôi, một hạng A đang lên, là ai à?”
“Thì tôi là học viên đại học, lại còn khác khoa, mà cũng chẳng phải người Đức.”
“Thế thì cũng phải biết tôi chứ!”
“Uhm....”
Ymir gãi má rồi cười hề hề trước Ermina đang thở phì phò.
“Có lẽ cô hơi ảo tưởng sức mạnh rồi đấy.”
“Cô nói cái gì? Một con hạng E quèn mà dám...!”
“Vừa là hạng E nhưng tôi vẫn lớn tuổi hơn cô, mà giờ chúng ta còn là đồng đội nữa. Thiệt tình, chẳng hiểu sao Học viện lại tổ chức cái sự kiện ghép cặp với đám học viên cấp ba thế này.”
“Vốn dĩ trò Săn Tìm Kho Báu này chia nhóm có quan trọng mấy cái đó đâu?”
“Vậy à? Ra là thế.”
“Trời đất, thật tình...!”
Ermina bực bội nắm chặt rồi lại xòe tay ra, nhưng Ymir chỉ đáp lại bằng một nụ cười toe toét thân thiện.
“Bởi vậy nên tôi mới ghét đám lính mới! Tôi là người đứng hạng 7 trong ‘Cuộc thi tranh tài’ của Học viện Sejong năm ngoái đấy!”
“Woa, đỉnh thật. Chúc mừng nhé. Giỏi quá đi.”
“...Cô đang cà khịa tôi đúng không?”
“Ủa, sao cô lại nghĩ vậy?”
“Con nhỏ này!”
Ermina túm lấy cổ áo Ymir.
“Mày nghĩ tao là trò đùa của mày à? Hả?”
Vì đang mặc đồng phục nên chiếc áo sơ mi suýt bị xé toạc, nhưng nụ cười vẫn không tắt trên môi Ymir.
“Nghe cho rõ đây. Mày chỉ cần làm chân sai vặt cho tao là đủ. Lũ hạng E thì ngoan ngoãn mà nghe lệnh của hạng A đi. Rõ chưa?”
“Có lý do gì để tôi phải làm thế không?”
“Lý do...? Ha, tất nhiên là có! Sau này ra ngoài xã hội, lũ hạng E tụi bây phải nghe lệnh của hạng A chỉ huy hiện trường, đó là chuyện hiển nhiên!”
“Vậy sao? Nhưng mà.”
Dù bị một hạng A túm cổ áo, Ymir chẳng hề nao núng.
“Chẳng phải giờ chúng ta là đồng đội trong trò Săn Tìm Kho Báu sao? Cô định một mình cân hết à? Tôi thì không sao, nhưng cô biết là nếu các thành viên trong nhóm cách nhau hơn 200 mét thì sẽ bị loại mà, đúng chứ?”
Ymir chỉ vào chiếc Taegeuk Watch.
Trên Taegeuk Watch của cả hai đều hiển thị dòng chữ ‘Tổ Gangwon-121’.
“Cái cảnh cô túm cổ áo tôi lúc này chắc cũng đang được lưu lại dưới dạng dữ liệu ở đài quan sát của ban điều hành Học viện rồi đấy nhỉ? Không sao chứ? Cô mà cứ túm cổ áo người khác chỉ vì họ là hạng E thế này thì sau này mất hết fan đấy?”
“Điên thật. Đúng là không coi ai ra gì mà?”
“Tôi thật sự không hiểu tại sao cô lại gắt gỏng như vậy đâu.”
“Không hiểu à? Để tao nói cho mày hiểu.”
Ermina buông cổ áo ra, rồi dùng ngón trỏ chọc mạnh vào giữa ngực Ymir.
“Tao ghét cái lũ hạng E vô dụng như mày, suốt ngày cứ vác mặt đi khắp nơi tự cho mình là người có dị năng. Hiểu chưa?”
“Mọi thứ đang được ghi âm trực tiếp qua Taegeuk Watch đấy.”
“Ha. Thì sao? Định dùng nó để dọa tao à?”
“Cô đúng là thiếu suy nghĩ thật. Chắc tại còn nhỏ nên nông nổi? Cô có biết là từng lời cô nói hôm nay sau này có thể thành cái gông trói chân cô không?”
“Nói nhảm gì đấy. Lo cho cái thân mày trước đi. Hay là do cái của nợ này to quá nên lo không nổi?”
Ermina công khai chế nhạo Ymir.
“Một nhân vật phụ mờ nhạt không có tí đất diễn nào mà đòi.”
“.......”
“Nếu thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, thì tao chính là nhân vật chính, còn hạng E như mày chỉ là công cụ làm nền cho tao tỏa sáng thôi. Hiểu chưa? Một cái công cụ hình người để làm một người phụ nữ như tao đây nổi bật hơn!”
“Phát ngôn quá khích ghê. May mà xung quanh không có ai... à không. Chắc vì không có ai nên cô mới dám ăn nói bạo lực thế này nhỉ? Thiệt tình....”
“Hmph. Mày nghĩ tao sẽ bị một đứa hạng E quèn như mày ngáng chân à?”
Ermina lùi lại khỏi Ymir, rồi đưa tay lên cổ mình, nơi có chiếc Taegeuk Watch.
“‘Ermina Sternfeld đã lăng mạ tôi, tôi sẽ đi mách cho mà xem, huhuhu.’”
“......!”
Ymir cau mày.
“Sao? Ngạc nhiên lắm à?”
Không phải vì những gì Ermina nói, mà vì giọng nói phát ra từ miệng cô ta lại là giọng của chính ‘Ymir’.
“Định sau này chạy ra trước mặt bàn dân thiên hạ khóc lóc như thế à? Định tung bản ghi âm ra rồi sụt sùi ‘Huhu, con nhỏ Ermina đó đúng là đồ rác rưởi’ à? Ha, bớt ảo tưởng đi. Cuộc đối thoại này sẽ không bao giờ lọt vào máy chủ đâu. Mà dù có vào được đi nữa, thì cũng chẳng có bằng chứng nào cho thấy tao đã lăng mạ mày cả.”
Ermina gõ nhẹ vào chiếc Taegeuk Watch.
“Lũ như chúng mày phải cho thấy tận mắt mới sáng mắt ra được.”
Cô ta ngay lập tức nghịch vài ứng dụng rồi nhấn nút ghi âm.
“Đồ rác rưởi hạng E thì ngoan ngoãn chui rúc trong phòng mà húp siro cây phong đi.”
“...Tự mình ghi âm, cô định làm gì vậy?”
“Đồ ngốc.”
Bíp.
Ermina bật lại đoạn ghi âm lời chửi rủa của chính mình.
Rèeee.
[...Tự mình ghi âm, cô định làm gì vậy?]
“...!!”
“Giọng của tao không ghi âm được bằng mấy cái thiết bị điện tử đâu, đồ ngu ạ. Vì lúc nào tao cũng dùng dị năng để nói chuyện hết.”
“.......”
“Thế nên ngoan ngoãn đi theo đi. Nếu không muốn bị xích cổ lôi đi sền sệt trên sàn. Nếu mày dám tự ý cách xa tao hơn 200 mét, thì lúc đó, mày chết chắc.”
Ermina buông lời cảnh cáo rồi quay lưng bỏ đi.
Ymir đứng nhìn theo bóng lưng đó, đợi đến khi cô ta đi xa gần 100 mét mới đưa tay lên che miệng.
“......Pffft.”
Thứ mà cô cố nén lại, là nước mắt ư?
Hay là tiếng cười?
Chỉ có một điều chắc chắn, là bên dưới bàn tay đang che miệng, khóe môi của Ymir đang nhếch lên thành một nụ cười.
Không rõ là do cố nín sau khi khóc hay đang cố nhịn cười, Ymir nhặt chiếc túi rơi dưới đất lên.
Chiếc túi của ban tổ chức được phát cho phần của Ermina cũng trống rỗng y như của cô.
Chẳng có gì bên trong.
“Chỉ vì không muốn xách cái này mà khinh người như vậy. Không được rồi.”
Ymir cất chiếc túi đi cẩn thận, rồi vừa mân mê chiếc Taegeuk Watch vừa mỉm cười.
“Mấy đứa như vầy thường bám riết mấy người có năng lực hơn mình lắm. Hihi, sau này mà gặp rồi lỡ phải lòng anh chàng nào vừa mạnh vừa đẹp trai hơn mình thì chắc là đáng xem lắm đây. ...Ah.”
Ymir chắp hai tay lại, cười rạng rỡ.
“May mà thầy lại là người không có dị năng.”
***
Tôi đã thấy hết tất cả.
Cảnh Ermina nổi điên với Ymir, định bắt cô ấy xách túi giùm rồi tự mình làm ầm lên, túm cổ áo Ymir rồi hậm hực bỏ đi.
‘Trước mặt đàn ông thì tỏ vẻ tiểu thư lá ngọc cành vàng, còn trước mặt phụ nữ thì đúng là một con nhóc mất nết.’
Chẳng phải có những người như vậy sao.
Khi ở cùng người đồng giới thì khó ưa hết phần thiên hạ, nhân cách tồi tệ, nhưng khi đối diện với người khác giới thì lại hiền như bụt, khiến người ta phải tự hỏi liệu có thiên thần nào như vậy không.
Ermina cũng thuộc loại đó.
Cô gái đó đã thể hiện một bộ mặt vô cùng thô lỗ với Ymir.
‘Sau này phải nghe Ymir than thở mới được.’
Với cái nết như vậy mà cũng là nữ chính danh hiệu được sao?
Đôi khi, các tác giả phạm phải những sai lầm chết người.
Họ cứ nghĩ hình mẫu nữ chính mình tạo ra là ngon nhất rồi ép độc giả phải ‘nuốt’, và dù tác giả thấy nó ngon lành cành đào thế nào, thì độc giả chỉ thấy ‘cái thứ của nợ này mà cũng là nữ chính được à?’.
Ermina chính là trường hợp điển hình.
Xây dựng một nữ chính tiểu thư nói những lời cay nghiệt với nhân vật chính, lại còn mang dáng vẻ của một đứa trẻ con chưa lớn, thậm chí còn thể hiện thái độ phân biệt đối xử dựa trên năng lực, nên thiện cảm ban đầu chắc chắn là con số không.
Cũng có những người thích thú khi thấy một cô gái như vậy dần dần đổ đứ đừ nhân vật chính, nhưng cũng có không ít người cảm thấy khó chịu với chi tiết đó.
Tôi là một trong số họ.
Tôi nghĩ rằng nếu đã có cảnh sỉ nhục như vậy, thì phải có màn trả đũa tương xứng, hoặc hơn thế nữa.
Chẳng phải tự nhiên mà có người đòi giết phắt cô ta đi trước khi thành nữ chính, và cũng chẳng phải tự nhiên mà cô ta lại thành nữ chính làm nền.
Có lẽ những trường hợp thế này phần lớn ban đầu được xây dựng làm Phản Diện, nhưng sau đó lại ‘bẻ lái’ thành nữ chính.
Tôi cũng không biết liệu tác giả có ý định đẩy Ermina làm nữ chính thật, hay là do không kiểm soát được độ dài của tập 1 trong quá trình viết, nên đã cắt tập ở đúng đoạn Ermina phải lòng nhân vật chính, khiến cô ta vô tình trở thành nữ chính danh hiệu.
Mà vốn dĩ mối quan tâm của tôi bây giờ không phải là Ermina có phải nữ chính hay không.
Dù đang theo dõi Ermina, nhưng cô ta không phải mục tiêu của tôi.
Mục tiêu mà tôi nhắm đến là ‘người đàn ông’ sẽ trở thành đồng đội của Ermina cơ.
‘Ymir có phải nhân vật chính đâu, sao lại thành đồng đội của Ermina được?’
Tại sao.
Cớ gì.
Tại sao đối tượng của cái kịch bản điên rồ ‘Ermina vô tình nhặt được Bột Mana, và trước khi bị ban tổ chức phát hiện, đã định rắc nó vào đồ ăn của nhân vật chính để biến cậu ta thành người dùng Bột Mana’ lại là Ymir chứ?
Không thể hiểu nổi.
Hành động của Ermina thì, nếu nhìn từ góc độ của một ‘Phản Diện’, tôi có thể hiểu được.
Đơn giản chỉ là một kẻ rác rưởi đã làm một việc rác rưởi, và kẻ rác rưởi đó tình cờ lại trở thành nữ chính mà thôi.
Nhưng người phải hứng chịu hành động rác rưởi đó phải là một người đàn ông, chứ không phải Ymir.
‘Gì đây. Có gì đó sai sai.’
Tôi tạm thời bám theo sau cả hai trong trạng thái linh thể.
Để phòng có biến, tôi sẽ xử lý ‘Phản Diện Ermina’ ngay lập tức.
Thế nhưng....
‘Em ấy tự xử lý tốt phết nhỉ.’
Vèo.
Ymir nhặt một quả thông rơi dưới đất, kẹp vào ngón tay rồi búng đi.
“Akk...?!”
Bị quả thông rơi trúng đỉnh đầu, Ermina hoảng hốt nhìn quanh nhưng bốn bề chỉ toàn là cây cối.
“Chết tiệt....”
Ermina nhăn mặt nhìn lên, nhưng chỉ có thể trừng mắt nhìn cành cây một cách bất lực.
Rầm!
Ermina đá vào một cây thông rồi lại đi tiếp, còn Ymir thì lén nhặt một quả thông khác và búng lên trời lần nữa.
Cốp.
“Aakk!!”
‘Kiểu này thì nhân vật chính nỗi gì.’
Nhân vật chính mà còn chấp nhận một cô gái như vậy làm nữ chính, thì một Ymir lén lút chơi xấu sau lưng thế này không thể nào là nhân vật chính được.
‘Con bé kia cũng vậy.’
Cứ như thể.
‘Làm quái gì có chuyện nữ chính hàng hiệu lại đi chơi thuốc.’
Giống như Ermina không phải là nữ chính vậy.
3 Bình luận