Thành phố bị bóng đêm bao phủ
Một con quạ đen với đôi cánh lớn gần bằng chiều cao một người trưởng thành xòe rộng bay ngang bầu trời đêm của thành phố đã mất sạch ánh đèn. Nó đáp xuống mái một tòa nhà trong chốc lát rồi biến mất vào màn đêm u tối.
Chít—
Ngay trên mái nhà ấy, một con chuột nhỏ bé ngẩng đầu lên quan sát xung quanh. Chẳng bao lâu sau, nó tìm thấy một khe hẹp và lập tức lách vào bên trong.
Vài giây sau:
Xì——
Khí độc màu tím bắt đầu lan khắp tòa nhà thông qua hệ thống thông gió. Như dòng máu len lỏi qua tĩnh mạch, nó âm thầm bò đi, dần dần tràn vào bên trong tòa nhà.
Bên trong tòa nhà
Đám Vampire bên trong vẫn mải mê công việc thường ngày, hoàn toàn không nhận ra hiểm họa đang tiến đến.
"Chuẩn bị xong chưa?"
"...Ba mươi Vampire cấp thấp đã vào vị trí," một kẻ đáp lời.
"Tốt. Triển khai sau hai tiếng nữa."
Tòa nhà nằm sát khu vực phía Nam sông Taehwa, bên trong có hàng chục Vampire đang hoạt động. Nhiệm vụ chính của chúng là liên tục cử từng nhóm nhỏ đi đều đặn theo lịch.
"Này, Đội trưởng?"
"Hm?"
"Chúng ta còn phải làm chuyện này tới bao giờ nữa? Tại sao phải tiếp tục cái kiểu chiến tranh mài mòn vô nghĩa thế này?"
Tên Vampire trung cấp được gọi là Đội trưởng rít sâu một hơi thuốc, đốm lửa từ đầu điếu thuốc hắt lên gương mặt hắn trong căn phòng tối.
Tên hạ cấp thở dài đầy khó chịu.
"Thật lòng mà nói, nếu tất cả chúng ta hợp lực, quét sạch đám người bên kia sông chỉ là chuyện nhỏ! Dù có súng thì cũng chẳng làm được gì chúng ta—"
Hắn chưa nói hết câu thì bị một làn khói thuốc phả thẳng vào mặt.
Khụ, khụ!
Tên Vampire trung cấp nhìn hắn chằm chằm rồi mới chậm rãi lên tiếng.
"Ta hiểu sự bực bội của ngươi."
Hắn nhấc một túi máu nơi góc phòng lên, bảo:
"Thật ngột ngạt đúng không? Phải sống dựa vào cái thứ thay thế rẻ rách này, trong khi bên kia lại đầy người sống."
"...Đúng vậy," tên cấp thấp đáp, giọng đầy thèm khát.
"Ta còn không nhớ lần cuối cùng mình uống máu người sống là bao giờ nữa," Đội trưởng nói tiếp. Hắn thực sự thấu hiểu—bởi bản thân cũng từng nghĩ y hệt, cho đến khi biết sự thật về thành phố này.
Sau một thoáng ngập ngừng, hắn quyết định xoa dịu tên thuộc hạ.
"Mấy người bên kia sông," hắn nói, "là vật tế cho một nghi thức quan trọng."
"...Gì cơ?"
Sự bối rối của tên cấp thấp khiến hắn giải thích thêm.
"Chờ đi. Vào đêm trăng tròn, Lễ Hội Huyết Tế sẽ bắt đầu."
"...Ý ngài là—?"
"Đúng vậy. Cứ đợi thời khắc đó."
"Rõ!"
Nhìn vẻ mặt hắn, có lẽ gã hạ cấp đã hiểu thành một cuộc tấn công tổng lực khi trăng tròn lên. Nhưng sự thật lại đen tối hơn nhiều—đó sẽ không phải là một trận chiến, mà là một cuộc thảm sát.
"Khi thời khắc đó tới..."
Đội trưởng đang mải mê tưởng tượng cảnh lễ hội nhuốm máu thì—
Xì——
Âm thanh rít lên kéo hắn về thực tại.
Khí tím phả xuống từ hệ thống thông gió, phủ khắp căn phòng.
Ánh lửa nhỏ từ điếu thuốc phản chiếu lên luồng khí, khiến hắn lập tức cảnh giác.
"Cái gì đây?"
Cảm nhận được mối nguy, hắn theo phản xạ nín thở.
Và rồi—
Bịch!
Tiếng đồng đội ngã xuống sàn vang lên.
"!!"
Hiểu ra tình hình, tên Vampire trung cấp phóng thẳng về phía cửa sổ rồi lao ra ngoài.
Krach!
Kính vỡ cứa sâu vào da thịt, để lại những đường rạch đẫm máu, nhưng hắn chẳng buồn quan tâm.
"Cái quái gì đang xảy ra?"
Hắn nhìn tòa nhà vừa thoát ra, thấy khí tím vẫn không ngừng tràn ra qua những khung cửa vỡ.
Và... còn thứ khiến hắn sững sờ hơn: những tòa nhà xung quanh cũng đang phun ra làn khí tím giống hệt.
"Không chỉ một hai chỗ...!"
Từ sáu, bảy tòa nhà hắn nhìn thấy—tất cả đều phả ra thứ khói độc mờ ảo ấy.
"Chuyện gì thế này...?"
Tiếng hét thất thanh cắt ngang suy nghĩ của hắn.
"Aaaagh!"
Một Vampire loạng choạng chạy ra khỏi con hẻm—và ngay sau nó là tiếng kim loại va chạm nặng nề.
Keng, keng—!
Một hiệp sĩ giáp bạc lao đến.
"Xin tha mạng!" con Vampire kêu lên.
Nhưng lưỡi câu của cây kích chỉa thẳng vào tim nó.
Phập!
Vampire gục xuống, thân thể tan thành tro bụi.
"Đúng là một cơn ác mộng tàn nhẫn," tên Vampire trung cấp lẩm bẩm, gần như bật cười vì sự phi lý của cảnh tượng.
Vampire bị săn như lũ thú—thật quá phi lí, như một giấc mơ đảo ngược hoàn toàn.
"Hay là ta mong chờ Lễ Hội Huyết Tế quá mức rồi?"
Có lẽ tiềm thức của hắn đã biến cảnh thảm sát ấy thành cơn ác mộng sống động này, đổi vai kẻ săn và con mồi.
Rồi—
Phụt!
Một mũi tên phát sáng xuyên thẳng qua ngực hắn.
Ngay sau đó, lửa bùng lên từ sau lưng, thiêu rực da thịt hắn.
"Đây... không phải mơ?"
Sự thật ập đến ngay trước khi trái tim hắn vỡ nát.
Bịch.
Cái lạnh từ nền bê tông là cảm giác cuối cùng hắn nhận được trước khi sự sống rời khỏi cơ thể.
Một kết cục quá đỗi thảm hại cho kẻ đã từng nuốt sống hàng chục con người.
***
Một cuộc tổng tấn tông được tính toán kỹ lưỡng
Kế hoạch vốn đã rất rõ ràng: ám sát bằng khả năng ẩn thân của Moon Byung-ho, gieo rắc hỗn loạn bằng đàn chuột của Seo Ye-jin và khí độc của Yoo Hye-rin, rồi đánh du kích bằng tổ đội của Ha Dong-geon và Lee Jun-hyuk.
Dù có sớm bị phát hiện, thì ít nhất—bọn họ cũng sẽ chào sân thật hoành tráng.
【Bạn đã tiêu diệt một Vampire Hạ Cấp (Lv. 22).】
【Bạn đã tiêu diệt một Vampire Hạ Cấp (Lv. 26).】
【Bạn đã tiêu diệt một Vampire Trung Cấp (Lv. 31).】
Những thông báo tiếp tục vang lên khi từng Vampire lần lượt hóa thành kinh nghiệm và tiền thưởng.
Đám đầu sỏ sẽ sớm nhận được tin tức thôi.
Khi chúng nắm được tình hình, thủ lĩnh và các Vampire Thượng Cấp chắc chắn sẽ hành động. Nhưng không cần lo—bọn họ đã chuẩn bị cho tình huống đó từ lâu rồi.
Sau hai ngày trinh sát, toàn bộ số lượng Vampire tại Ulsan đã được thống kê lại chi tiết.
Tổng cộng mười một Vampire Thượng Cấp.
Hiện tại, thủ lĩnh cùng cả mười một Vampire Thượng Cấp đều đang bị giám sát liên tục.
"Yoo Han-gil, có động tĩnh gì không?"
Người đàn ông đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm hờ tập trung tinh thần, khẽ lắc đầu.
"Không. Vẫn chưa nhận được tin gì."
Yoo Han-gil—một người thức tỉnh tự nhiên mới gia nhập gần đây—sở hữu năng lực thiên nhãn. Sau khi lập khế ước và thề làm Thuộc Hạ, năng lực của anh ta càng trở nên sắc bén hơn.
Nhờ Yoo Han-gil, vị trí chính xác của toàn bộ Vampire Thượng Cấp tại Ulsan đều được theo dõi theo thời gian thực.
"Khi nào có chuyện bất thường, báo ngay cho tôi."
"Vâng, tôi hiểu."
Han-gil vẫn duy trì trạng thái thiền định.
Giao việc giám sát cho Han-gil xong, tôi quay sang Yoo Hye-rin.
"Cô có thể tiếp tục được chứ?"
"Vâng ạ!"
"Vậy, bắt đầu đi."
"...Vâng!"
Dù mồ hôi đầm đìa trên mặt, Yoo Hye-rin vẫn tiếp tục tạo ra khí độc. Khí độc lập tức được tôi thu vào kho lưu trữ và chuyển đến các tòa nhà nơi lũ chuột của Seo Ye-jin đang trinh sát.
"Kh…"
Vắt kiệt sức, Hye-rin gục xuống, đầu lắc lư vô lực. Cô ấy đã ngất đứng, tinh thần hoàn toàn cạn kiệt.
Tôi dùng Bàn Tay Vô Hình nhẹ nhàng đặt cô lên sofa.
"Cố gắng nhiều rồi."
Giờ Hye-rin đã kiệt sức, không thể tạo thêm khí độc nữa—đã đến lúc tập trung vào việc hỗ trợ trực tiếp cho các Thuộc Hạ đang giao chiến với Vampire.
"Ye-jin, sẵn sàng chứ?"
"Vâng."
Ngoài việc trinh sát bằng chuột, Seo Ye-jin còn đảm nhiệm nhiệm vụ quan trọng khác: nạp đạn vào kho.
Để tránh ảnh hưởng đến sự tập trung của Han-gil bởi tiếng súng, tôi dịch chuyển cả hai lên sân thượng.
Mở kho. Mua vũ khí.
Rè—
Một khẩu M16 cùng băng đạn xuất hiện giữa không trung. Ye-jin đón gọn, lắp băng, kéo khóa nòng.
Click.
Cô nâng khẩu súng lên vai, động tác thuần thục như lính chuyên nghiệp.
"Sẵn sàng?"
"Bắn đi."
Tat-tat-tat-tat-tat!
Họng súng phụt lửa. Ba mươi viên đạn vừa bắn lập tức được chuyển thẳng vào kho lưu trữ của tôi.
Khi nòng súng quá nóng, Ye-jin đặt xuống và lập tức mua khẩu khác. Làm động tác thuần thục, cô tiếp tục lên đạn.
"Tiếp tục chứ ạ."
"Ừm, làm đi."
Tat-tat-tat-tat-tat!
Lặp lại quy trình nhiều lần, chúng tôi nhanh chóng tích trữ được hàng trăm viên đạn đã khai hỏa trong kho.
Không lâu sau, những viên đạn đó lập tức được sử dụng.
Phụt!
【Bạn đã tiêu diệt một Vampire Hạ Cấp (Lv. 26).】
【Bạn đã nhận được điểm kinh nghiệm.】
【82.937.011 won đã được chuyển vào Ví của Kẻ Cư Ngụ Tối Thượng.】
Những viên đạn do Ye-jin bắn được sử dụng theo thời gian thực để hỗ trợ các Thuộc Hạ chiến đấu. Nhờ có sự tham gia của cô, mọi lợi ích cộng dồn đều được áp dụng.
Từ vị trí quan sát, tôi dùng Tuyệt Nhãn của Kẻ Cư Ngụ Tối Thượng để theo dõi chiến trường, tiêu diệt những Vampire ẩn nấp trong điểm mù của các Thuộc Hạ.
Rồi, một cảnh báo từ Tuyệt Nhãn đang giám sát Yoo Han-gil vang lên.
"Anh Jae-hyun, một Vampire Thượng Cấp đang di chuyển," Han-gil báo cáo.
Tôi quay sang Ye-jin, người vẫn đang bắn liên tục.
"Ye-jin, dừng lại."
"Xong rồi ạ?"
"Một con Thượng Cấp đã bắt đầu hành động."
Chúng tôi nhanh chóng thu toàn bộ súng và đạn trên sân thượng vào kho rồi dịch chuyển đến phòng của Han-gil.
"Han-gil, tình hình sao rồi?"
"Là tên số 11."
Để tiện theo dõi, chúng tôi đánh số mười hai Vampire Thượng Cấp từ 1 đến 12. Thủ lĩnh là số 1; số càng nhỏ, sức mạnh càng lớn. Vampire số 11 là một trong những mục tiêu đã định sẵn.
"Như cậu dự đoán, số 11 là kẻ hành động đầu tiên à?"
"Đương nhiên thôi. Tiếng súng ở sát căn cứ của hắn, không phản ứng mới lạ."
Khu vực tác chiến đã được cố tình chọn ngay cạnh nơi Vampire số 11 đóng quân nhằm khiêu khích nó. Trong số bọn Thượng Cấp, số 11 thuộc hàng yếu hơn—rất thích hợp để xử lý đầu tiên.
Để kết thúc nhanh gọn, chúng tôi cũng đã chuẩn bị con át chủ bài.
Tuyệt Nhãn của Kẻ Cư Ngụ Tối Thượng.
Tạm dừng hỗ trợ cho các Thuộc Hạ, tôi dồn toàn bộ tập trung vào vị trí của Vampire số 11.
Tầm nhìn hiện lên—một màn đêm đen đặc bao trùm khu vực.
"Cái quái gì vậy?"
"Là một cuộc tấn công quy mô lớn. Con người đã xâm nhập," một giọng nói vang lên, càng lúc càng giận dữ.
"Con người? Vô lý—"
Càng đến gần, giọng hắn càng lộ rõ sự hỗn loạn.
Trong những lần chạm trán với Vampire Thượng Cấp, tôi đã rút ra vài điều quan trọng.
Thứ nhất: đừng cho chúng thời gian.
Khi đối mặt với Go In-seok, cơ thể hắn đỏ rực lên, sức chiến đấu tăng vọt. Tức là nếu để chúng kịp kích hoạt trạng thái chiến đấu, sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Không được cho chúng cơ hội phát huy năng lực.
Thứ hai:
Chỉ có hai kỹ năng thực sự hiệu quả với chúng.
Một là Mũi Tên Ánh Sáng của Kim Ga-yeong—kỹ năng xuyên phá mang năng lượng ánh sáng luôn gây sát thương cực lớn lên Vampire.
Còn lại—
Hắc Khí của Ha Dong-geon.
Đúng lúc đó, Vampire số 11 xuất hiện khỏi tòa nhà.
Từ bóng tối sát tường ngoài nơi hắn phục kích, Ha Dong-geon lao từ trên cao xuống.
Rầm!
Hạ cánh ngay sau lưng con Vampire, Dong-geon đâm thẳng mũi thương bao phủ Hắc Khí vào tim nó.
Phập!
【Bạn đã tiêu diệt một Vampire Thượng Cấp (Lv. 41).】
【Bạn đã nhận được một lượng lớn điểm kinh nghiệm.】
【2.831.489.221 won đã được chuyển vào Ví của Kẻ Cư Ngụ Tối Thượng.】
0 Bình luận