Chào buổi tối, là Avilia đây.
Hơi đột ngột một chút nhưng mọi người ơi, ngay lúc này đây mọi người có thể nói với mình là "Giỏi quá! Quả không hổ danh là Avilia-chan!" được không?
"A, mình phải làm bài tập cho ngày mai thôi~"
Chủ nhật, buổi đêm.
Tôi đang ngồi vào bàn học để chuẩn bị cho buổi đến trường vào ngày mai. Tuyệt đối không phải vì thứ Bảy và Chủ nhật tôi mải chơi bời lêu lổng nên mới quên làm bài tập đâu nhé. Tôi xin nhắc lại lần nữa là không phải tôi quên làm bài tập đâu.
Nói chung là ngày hôm đó, tôi đã học hành vô cùng đàng hoàng. Avilia-chan mới giỏi giang làm sao.
Tôi lướt bút thoăn thoắt trên tờ bài tập điền vào chỗ trống được giao. Trông tôi cứ như một vị nhạc trưởng đang vung gậy chỉ huy vậy. Nhắc đến nhạc trưởng mới nhớ, dạo gần đây tôi có nghe được một tựa đề nhạc cổ điển trên tivi làm tôi khá tò mò. Tôi liền mở điện thoại lên để tra cứu.
"Ừm xem nào, tên là gì ấy nhỉ."
Giữa lúc học bài, tôi lại lạch cạch bấm điện thoại. Trong lúc đang tra cứu, tôi chợt nhận ra "A nhắc mới nhớ, hôm nay mình chưa lướt mạng xã hội", thế là tôi khởi động cái ứng dụng từng được gọi là chim xanh. Và rồi, khi đang lơ đãng ngắm nhìn những bức ảnh mèo trôi nổi trên bảng tin như mọi khi, tôi lại nảy ra suy nghĩ "Thay vì lướt mạng xã hội thì xem mấy video hài hước trên trang phát sóng trực tuyến chẳng phải sẽ vui hơn sao?" và bắt đầu xem video. Ái chà, không được rồi.
"...Mình phải học bài mới được."
Ngay khoảnh khắc suýt bị chiếc điện thoại hút mất linh hồn, tôi đã kịp thời dừng lại và quay trở về với việc học. Ây da ây da? Tôi nghe thấy tiếng mọi người khen "Giỏi quá! Quả không hổ danh là Avilia-chan!" rồi đó nha. Thật vinh hạnh khi được nhận lời khen ngợi từ mọi người.
Nhân tiện thì không phải tôi khoe khoang đâu, nhưng kẻ hèn Avilia này thực chất lại sở hữu khả năng tập trung cao độ vượt trội so với các bạn nữ cùng trang lứa đấy. Cơ mà chữ "cao độ" viết thế nào ấy nhỉ? Tôi cầm điện thoại lên tra cứu. Trong lúc tra cứu, chẳng biết từ lúc nào tôi đã mở cái ứng dụng từng được gọi là chim xanh lên, rồi lại liếc sang trang tin tức. Ái chà, không được rồi.
"M-Mình phải học bài mới được!"
Tôi đặt điện thoại xuống và lại bắt đầu học.
Năm phút sau.
"......Hả!"
Lúc nhận ra thì tôi lại đang sờ vào điện thoại mất rồi!
"Kh-Không được đâu Avilia! Không được đụng vào điện thoại nữa!"
Tôi đặt úp màn hình xuống dưới để khỏi lọt vào tầm mắt rồi tiếp tục học. Ừm, câu hỏi đầu tiên là gì nhỉ?
"......"
Liếc nhìn.
"......?"
Ủa ủa? Vừa rồi có tiếng chuông thông báo nào vang lên không nhỉ? Tôi vội vàng cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị vẫn như mọi khi. Không có thông báo nào cả. Có vẻ như tôi bị ảo thính rồi.
"......Hau a...!!!"
Chẳng biết từ lúc nào tôi lại mở mạng xã hội lên rồi!
Cứ như thể tôi đang đi tuần tra quanh đi quẩn lại ở cùng một chỗ vậy. Thật đáng sợ cái điện thoại. Rốt cuộc mi định cản trở việc học của ta đến mức nào hả!
"Thật tình. Đã thế này thì mình đành phải dùng đến tuyệt chiêu thôi."
Tôi vừa đặt bạn điện thoại lên bàn vừa tuyên bố. "Nghe cho rõ đây bạn điện thoại. Một khi tôi đã quyết tâm thì ba cái thứ như điện thoại lúc nào cũng có thể bị loại bỏ khỏi cuộc sống của tôi đấy nhé."
Nói rồi, tôi lại cầm điện thoại lên và tìm kiếm từ khóa "cai điện thoại". Ở thời đại này, chỉ cần tra trên điện thoại là cái gì cũng có câu trả lời hết.
A, tiện lợi quá đi!
"......Hau a...!!!"
L-Lại mở mạng xã hội lên nữa rồi!
Rõ ràng là đang tra cứu cơ mà!
"Th-Thật tình! Rốt cuộc mi định cản trở ta đến bao giờ hả...!!!"
Tôi vừa luống cuống kêu lên vừa ném vèo chiếc điện thoại lên giường. Đã là đêm khuya rồi. Cứ đà này thì chắc chắn sẽ bị thiếu ngủ mất. Chỉ tại cái điện thoại cứ cướp đi thời gian học tập của tôi nên mới ra nông nỗi này.
Thế nên tôi quyết định học bài...
......
Nhưng mà ném điện thoại đi thì có hơi quá đáng không nhỉ? Tôi lập tức hối hận và đi nhặt điện thoại lại. Không biết có bị hỏng không, có sao không ta.
Tôi vừa nằm ườn trên giường vừa nghịch điện thoại.
"......Hau a...!!!"
Lúc nhận ra thì trời đã sáng mất rồi.
○
Đó là chuyện xảy ra vào một ngày nọ.
Ngay từ sáng sớm, Avilia đã đi đến lớp của học sinh năm hai và đột ngột tuyên bố trước mặt tôi.
"Chị Elaina. Em quyết định sẽ cai điện thoại!"
Cô bé vừa chống tay lên hông vừa ưỡn ngực tự hào, vẻ mặt đắc ý đến mức tôi tưởng như có thể nhìn thấy dòng chữ "Giỏi quá! Quả không hổ danh là Avilia-chan!" lơ lửng phía sau lưng em ấy. Dù chẳng hiểu mô tê gì nhưng có vẻ trong suy nghĩ của cô bé, hành động cai điện thoại là một việc cực kỳ khó khăn và vô cùng cao cả.
Tôi lên tiếng.
"Mắt em có quầng thâm rồi kìa, em ổn chứ?"
Thiếu ngủ chăng? Dù có làm ra vẻ mặt oai phong lẫm liệt đến đâu thì cũng không thể giấu được sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Trước mắt, tôi cứ để em ấy ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.
"Em sẽ cai điện thoại."
Cô bé lại tuyên bố với vẻ mặt nghiêm túc. Sau đó, em ấy bắt đầu kể lể chi tiết về việc dạo gần đây bản thân có dấu hiệu nghiện điện thoại, đan xen với câu chuyện xảy ra vào tối hôm qua.
"Thứ em cần lúc này... chính là thải độc kỹ thuật số."
Em ấy thậm chí còn nói với vẻ mặt vô cùng thấm thía.
"Thải độc kỹ thuật số?"
Là cái gì vậy? Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Trước một người thuần khiết và chân thật, không biết thì nói là không biết như tôi, Avilia lại nở một nụ cười đắc thắng.
"Fufufu. Chị không biết sao, chị Elaina? Thời nay, việc bắt đầu từ cai điện thoại để hướng tới một cuộc sống không chạm vào các sản phẩm kỹ thuật số được gọi là 'thải độc kỹ thuật số' đó nha!"
"Chà."
"Hôm qua em tra trên điện thoại thì thấy có bài báo viết như vậy đấy!"
Một người hiện đại chính hiệu, chỉ vừa mới tra cứu được chút đỉnh đã khoanh tay ưỡn ngực nói như thể đó là trí tuệ của chính mình. "Nhân tiện thì cách làm rất đơn giản! Chỉ cần tách rời chiếc điện thoại khỏi cuộc sống của bản thân là xong! Đó nha."
"Chuyển chủ đề một chút, nhưng cái việc dùng điện thoại để tra cứu cách thải độc kỹ thuật số nghe nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ."
Dùng điện thoại để tìm cách rời xa điện thoại. Cảm giác đau đầu hay nói đúng hơn là tôi không thể không cảm thấy lấn cấn trong lòng.
"Nói chung là từ giờ em sẽ thực hiện thải độc kỹ thuật số trong một tuần để thoát khỏi chứng nghiện điện thoại!"
"Hà..."
Tôi gật đầu kèm theo một tiếng thở dài. "Chà, chị hiểu em muốn làm gì rồi..."
Nhưng mà tại sao em lại đi tuyên bố điều đó với tôi?
"Để thoát khỏi chứng nghiện điện thoại, em muốn nhờ chị Elaina giữ giúp em cái này trong một tuần."
Avilia đặt nhẹ chiếc điện thoại thông minh được bọc trong một chiếc ốp lưng xinh xắn vào tay tôi.
"Chị giữ á?"
Nếu muốn nhờ giữ hộ thì người ở gần em nhất là Amnesia chẳng phải sẽ thích hợp hơn sao?
Trong lúc tôi đang nghiêng đầu khó hiểu, Avilia đặt tay lên vai tôi, ghé sát mặt lại gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của em ấy và nói.
"Trông em thế này thôi chứ em rất tin tưởng chị Elaina đấy."
"Hả."
Tự dưng lại nói cái gì vậy...?
Bị em ấy nhìn bằng vẻ mặt nghiêm túc một cách đột ngột khiến tôi có chút bối rối.
Cô bé vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiên định và nói tiếp.
"Em tin rằng nếu là chị Elaina, thì dù em có van xin 'Trả lại cho em đi!' thì chị cũng sẽ xử lý đại loại như thế này..."
Avilia bắt đầu ảo tưởng.
Theo lời em ấy thì mọi chuyện sẽ diễn ra thế này.
'Tr-Trả lại cho em đi mà... em xin chị đấy...'
Avilia bám chặt lấy chân tôi, tuyệt vọng cầu xin.
'Fufufu...'
Trước mặt em ấy, tôi mỉm cười ngồi xổm xuống, hạ tầm mắt ngang bằng với cô bé. Giữ nguyên nụ cười dịu dàng tựa như một vị nữ thần.
'Thứ em muốn... là cái này sao?' Trên tay tôi là chiếc điện thoại.
'L-Là nó đó! Xin chị hãy trả lại cho em đi!'
Rồi tôi nhẹ nhàng ghé sát môi vào tai Avilia và thì thầm.
'Không. Cho.'
'Không chịu đâu...!!!'
Hết.
"Chị chỉ biết một điều là em đang coi nhẹ hai chữ 'tin tưởng' rồi đấy." Tôi lặng lẽ nghe hết mớ ảo tưởng vô nghĩa của em ấy rồi mới lên tiếng. Mà cái ảo tưởng vừa rồi là sao vậy hả.
"Khi đầu óc em trở nên bất thường... em tin chị Elaina sẽ cản em lại."
"Chẳng phải em đã đặt một chân vào sự bất thường rồi sao."
"Nói chung là!"
Avilia ngắt lời chỉ trích đầy lý trí của tôi. "Chị hãy cướp lấy chiếc điện thoại từ tay em ngay đi! Người mà em có thể nhờ vả chuyện này... chỉ có chị Elaina thôi!"
"Hà..."
Tôi lại thở dài.
Tuy nhiên, việc em ấy nhờ vả cũng chỉ là giữ hộ chiếc điện thoại mà thôi. Chẳng có gì khó khăn, cũng chẳng có gì phiền phức.
Có thể nói là hoàn toàn không có lý do gì để từ chối cả.
"Chà, cũng được thôi."
Tôi gật đầu.
Ngay lập tức, em ấy đứng bật dậy, cúi gập người một góc 90 độ, hai tay dâng chiếc điện thoại lên và nói.
"Trăm sự nhờ chị! Đó nha!"
Trông cứ như đang tỏ tình vậy.
"Rồi rồi."
Làm quá lên rồi đấy...
Dù sao thì bằng cách này, tuy có chút miễn cưỡng nhưng tôi đã nhận lấy chiếc điện thoại từ tay em ấy.
Quá trình thải độc kỹ thuật số của Avilia đã mở màn như thế.
●
Cuộc sống không điện thoại, ngày thứ nhất.
Giờ sinh hoạt lớp buổi sáng hay trong giờ học thì vốn dĩ cũng chẳng có cơ hội nào để đụng vào điện thoại, nên không có vấn đề gì.
Khoảng thời gian tôi thường xuyên dùng điện thoại nhất là giờ ra chơi. Nghĩ lại thì dạo gần đây, cứ đến giờ ra chơi là tôi lại cắm mặt vào điện thoại.
Nhưng bây giờ thì không có điện thoại nữa.
Vào cái thời chưa có điện thoại, các nữ sinh đã trải qua giờ ra chơi như thế nào nhỉ? Câu trả lời nằm ngay tại đây.
"Mina, Priscilla! Chúng ta nói chuyện phiếm đi!" Vừa đến giờ ra chơi, tôi đã bay ngay đến chỗ hai người họ.
"Ừm. Tất nhiên rồi."
Priscilla điềm đạm gật đầu.
Tôi đã báo trước cho hai người họ biết về việc mình đang trong quá trình thải độc kỹ thuật số.
"Thải độc kỹ thuật số à... chứng nghiện điện thoại đáng sợ đến thế cơ à." Đối với một người vốn không hay nghịch điện thoại như Mina, hành động của tôi có vẻ cực kỳ kỳ quặc.
"Fufufu... rồi cậu cũng sẽ hiểu thôi Mina... sự đáng sợ của chứng nghiện, nhé..."
Nói chung là từ lúc đó, cứ mỗi lần đến giờ ra chơi, tôi lại chạy đến chỗ hai người họ.
Rồi tôi kể,
"Hai cậu biết không! Thải độc kỹ thuật số giúp giảm đau mỏi vai gáy này, cải thiện chất lượng giấc ngủ này, toàn là những điều tốt đẹp thôi đó nha!"
"Tuyệt vời quá nhỉ!"
"Chà."
Tôi lại kể,
"Tớ cảm thấy khả năng tập trung của mình đang tăng lên đó...! Không lẽ đây chính là hiệu quả của thải độc kỹ thuật số...?"
"Hiệu quả đến nhanh vậy sao...!?"
"Cậu có biết hiệu ứng giả dược không?"
Tôi kể nhiều hơn nữa,
"Tớ cảm thấy nói chuyện với hai cậu rất là vui đó nha!"
"Ừm! Chúng ta hãy nói chuyện nhiều hơn nữa nhé."
"Tràn đầy năng lượng là tốt đấy."
Và rồi giờ tan trường cũng đến!
"Ây da... Mọi chuyện dễ dàng hơn tớ tưởng đó nha."
Ehehehehe, tôi nở mũi tự hào trước mặt hai người họ. Cả ngày hôm nay, tôi đã sống mà không hề đụng đến điện thoại một chút nào. Quá là dễ luôn.
"Hai cậu có muốn thử thải độc kỹ thuật số không? Cảm giác như những thứ dư thừa trong người đang rụng rơi đi hết, cực kỳ tuyệt vời luôn đó."
Không có điện thoại cũng chẳng sao! Tôi tự nhủ với bản thân như vậy.
Thực tế là cả ngày hôm nay, không có điện thoại tôi vẫn sống tốt. Chắc chắn là sau khi chịu đựng thêm sáu ngày nữa, tôi sẽ đạt đến cảnh giới kiểu "Điện thoại á? À, hình như cũng có thứ đó tồn tại trên đời nhỉ".
Tôi ưỡn ngực tự hào.
Nhìn thấy tôi như vậy, Priscilla mỉm cười hiền hòa nói "Vậy thì tốt quá rồi", nhưng sau đó lại buông một câu có chút đáng lo ngại.
"Nhưng mà, mình hơi lo lắng một chút."
Lo lắng?
"Chuyện gì vậy?"
"Bởi vì... cả ngày hôm nay, cứ đến giờ ra chơi là cậu lại chạy đến chỗ bọn mình đúng không?"
"Ừm."
"Vậy sau khi về nhà cậu định làm gì?"
"Hả?"
Sau khi về nhà á? Tất nhiên là tớ sẽ ở một mình hoặc ở cùng chị hai rồi, nhưng mà...
Tôi cứng họng. Trái ngược với tôi, Mina vẫn dùng giọng điệu lạnh lùng như mọi khi để nói.
"Nhìn qua thì có vẻ cậu cố tình nói chuyện với bọn tớ để không bận tâm đến điện thoại trong giờ ra chơi, nhưng khi về nhà thì đương nhiên thời gian rảnh rỗi sẽ tăng lên đúng không?"
Cậu có ổn không đấy?
Mina đặt ra một câu hỏi vô cùng chính đáng.
"......"
Nghe cậu ấy nói vậy, quả thực là...
Sự thật là cả ngày hôm nay tôi đã cố tình nói chuyện phiếm để không nghĩ đến điện thoại. Nói cách khác, đây không phải là thoát khỏi cơn nghiện, mà chỉ là đang lảng tránh nó mà thôi...
"M-Mina! Cậu đừng có làm cậu ấy hoang mang thêm chứ."
Trong lúc Priscilla đang trách móc Mina, tôi chìm vào suy tư.
Khi về đến nhà, lúc đó, tôi sẽ ra sao đây...
Buổi tối.
"──Hôm nay đã xảy ra chuyện như vậy đó, nghĩ kỹ lại thì suy nghĩ của em cũng hơi non nớt, nhưng mà lúc em nảy ra ý định cai điện thoại cũng là lúc em đang ở nhà một mình. Thế nên điều cần chú ý nhất là trong những lúc rảnh rỗi thế này, ngoài điện thoại ra thì mình nên làm gì..."
"Này Avilia... cho chị ngủ đi..."
Ở đó có hình bóng của tôi đang thao thao bất tuyệt và người chị hai đang dụi mắt buồn ngủ.
Ngày mai! Bắt đầu từ ngày mai, mình sẽ cai điện thoại một cách khéo léo hơn!
──Cuộc sống không điện thoại, ngày thứ hai.
Không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào người xung quanh được. Chính những lúc ở một mình mới là lúc tôi nhớ chiếc điện thoại nhất, thế nên tôi phải nghĩ xem mình nên làm gì khi ở một mình.
"Đọc sách đó nha!"
Ví dụ điển hình nhất cho việc có thể làm một mình. Đó chính là đọc sách! Thế nên trước tiên, tôi quyết định lật giở từng trang sách.
"Ra vậy. Cậu định đọc sách để đánh lạc hướng bản thân chứ gì."
Cũng khá đấy, Mina gật gù tỏ vẻ thán phục. Hãy khen ngợi tớ nhiều hơn đi.
Và rồi vài giây sau khi bắt đầu đọc sách.
Tôi ngẩng mặt lên.
"Xin lỗi Mina, cậu cho tớ mượn điện thoại được không."
"Hả?"
Cậu đang nói cái quái gì vậy? Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói thế. Tôi giơ cuốn sách lên và nói.
"Tớ không đọc được chữ Kanji ở trang này! Tớ muốn tra điện thoại một chút."
"Đang cai điện thoại mà lại đi dựa dẫm vào điện thoại thì còn ý nghĩa gì nữa."
Hà, Mina thở dài ngán ngẩm.
Không, đúng là vậy thật, nhưng mà cứ đọc tiếp trong khi không hiểu chữ Kanji thì cũng khó chịu lắm...
"Một chút thôi mà, có sao đâu..."
Tôi rón rén vươn tay về phía Mina.
Đúng lúc đó.
"Khoan đã! Avilia. Những lúc thế này cậu hãy dùng cái này đi!"
Priscilla từ đâu xuất hiện, đặt cái bộp một thiết bị nhỏ nhắn vào tay tôi.
Đó là từ điển điện tử!
"Nếu gặp khó khăn với chữ Kanji thì cậu cứ dùng cái này mà tra."
"Ô ô ô ô ô...!"
Tôi vừa được Priscilla dạy cách sử dụng vừa tra cách đọc chữ Kanji bằng từ điển điện tử. Thế là vấn đề về chữ Kanji đã được giải quyết êm đẹp!
"Biết ơn cậu quá đi..."
"Lúc khó khăn thì giúp đỡ lẫn nhau là chuyện bình thường mà."
Đúng không, Mina? Cô ấy quay sang nhìn người bên cạnh. Đúng là nữ thần cứu rỗi những lúc khó khăn.
Và rồi tôi tra cứu những chữ Kanji không hiểu để tiếp tục đọc,
"Xin lỗi Mina, cậu cho tớ mượn điện thoại được không."
"Hả?"
Cậu đang nói cái quái gì vậy, cô ấy lại nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói thế. Tôi lại giơ cuốn sách lên và nói.
"Nội dung cuốn này hơi chán nên tớ muốn xem bài đánh giá một chút..." Không được sao?
Mina nhìn tôi bằng ánh mắt thấu hồng trần và nói.
"Cậu chỉ đang viện cớ để được sờ vào điện thoại thôi chứ gì. Tớ tuyệt đối không cho cậu mượn đâu."
"Đồ keo kiệt!"
Tôi đành ngậm ngùi đọc sách tiếp.
Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết.
Sự cám dỗ của chiếc điện thoại tồn tại ở khắp mọi nơi trong cuộc sống...
Ví dụ như ở một giờ ra chơi khác.
"Ủa ủa? Bây giờ là mấy giờ rồi?"
Giờ nghỉ trưa chỉ có 10 phút. Không biết còn lại bao nhiêu phút khiến tôi cảm thấy bất an. Thế nên tôi mới hỏi.
Mina đáp.
"Nhìn đồng hồ đi."
"Mina, cho tớ mượn điện thoại đi."
"Không, tớ bảo cậu nhìn đồng hồ đi. Nó treo trên tường kìa."
"Cho tớ mượn điện thoại đi mà!"
"Cậu chỉ muốn sờ vào điện thoại thôi chứ gì."
Bốp! Bàn tay tôi vươn về phía Mina đã bị gạt phăng đi.
Lại ở một giờ ra chơi khác.
Tôi đang ôm đầu trước ly mì tôm vừa mới đổ nước sôi.
"Hừ...! Không có điện thoại thì tớ không canh được 3 phút!"
Đúng vậy! Không có chức năng đồng hồ đếm ngược của điện thoại thì đến cả mì tôm cũng không ăn đàng hoàng được! Chuyện quái gì thế này. "Ái chà, giá như lúc này có chiếc điện thoại ở đây thì tốt biết mấy..."
Tôi vừa lầm bầm vừa liếc nhìn Mina.
"Cậu chỉ muốn sờ vào điện thoại thôi chứ gì? Tuyệt đối không được."
Mina vừa gắp đồ ăn trong hộp cơm trưa vừa lắc đầu.
"Một chút thôi mà, có sao đâu."
"Tuyệt đối không."
"Du di cho tớ chút đi."
"Không."
Hứ, Mina lạnh lùng hất hủi tôi. Tôi nổi điên lên.
"Cái gì vậy chứ! Cậu mặc kệ tớ không được ăn ly mì tôm này đúng chuẩn 3 phút sao? Đồ máu lạnh!"
"Mì tôm thì cậu thích ăn lúc nào chả được."
"Không chịu đâu! Tớ muốn sờ vào điện thoại cơ...!"
Không chịu không chịu không chịu, con nhóc là tôi đây lăn lộn ăn vạ trên sàn nhà.
"Bình tĩnh lại đi Avilia!" Người ngăn cản tôi không ai khác chính là nữ thần Priscilla. Cô ấy đặt hai tay lên vai tôi và nói. "Nhân tiện thì mình thuộc phái đổ nước sôi vào là ăn luôn đấy."
"Tớ không có hỏi cậu!"
Trên đường về nhà.
"Á á á á á...!!!"
Nữ sinh trung học là tôi đây đang gào thét tại quầy thanh toán tự động của cửa hàng tiện lợi. Lý do là vì quầy thanh toán tự động chỉ chấp nhận thanh toán điện tử!
"Cửa hàng tiện lợi đang cố tình cô lập tớ! Chỉ vì tớ không có điện thoại!"
Chắc chắn đây là đòn chơi khăm của ngành công nghiệp cửa hàng tiện lợi chứ không trật đi đâu được.
"Bình tĩnh đi Avilia. Là cậu tự ý xếp hàng ở quầy thanh toán tự động mà." Mina đứng bên cạnh lầm bầm gì đó.
"Á á á á á...!!!" Tôi vẫn đang gào thét trong cơn thịnh nộ.
"Toang thật rồi." Priscilla đứng bên cạnh lầm bầm gì đó.
Và rồi đến bữa tối.
Hôm đó tình cờ bố mẹ đi vắng nên tôi và chị hai đi ăn ở ngoài...
"A, nhà hàng này hình như phải dùng điện thoại để gọi món đấy."
"Á á á á á...!!!"
"Avilia!?"
Chuyện quái gì thế này! Không chỉ cửa hàng tiện lợi mà đến cả nhà hàng cũng đang cố tình cô lập tôi! Chỉ vì tôi không có điện thoại!
Nói không ngoa khi cho rằng tất cả mọi thứ trên thế giới này đều đang muốn bức hại một kẻ không có điện thoại như tôi.
"Chị hai... làm thế nào để hủy diệt thế giới này đây...?"
"Avilia...?"
Và ngày hôm sau.
"Mình nghe nói rồi, Avilia. Cậu đang khổ sở vì chứng nghiện đúng không?"
Priscilla dẫn theo một nữ sinh từ lớp bên cạnh sang. Tên cậu ấy là Linaria. Nghe nói là một nữ sinh có thành tích học tập xuất sắc. Có vẻ như để giúp đỡ một đứa đang khổ sở vì chứng nghiện như tôi, Priscilla đã nhờ đến sự trợ giúp của một nữ sinh thông minh.
Tôi như một bệnh nhân đến phòng khám tâm lý, nước mắt lưng tròng giãi bày các triệu chứng của mình.
"Đúng vậy đó. Giá như có cách nào đó để giảm bớt cơn nghiện thì tốt biết mấy..."
"Có đấy."
"Hể...!?"
Tôi ngạc nhiên ngẩng mặt lên. Có thật sao?
Ngay khi ánh mắt tôi vừa lấy lại được tia sáng, cô bạn với vẻ mặt đắc ý lại gật đầu khẳng định "Có đấy".
"Cách đối phó hiệu quả nhất với chứng nghiện... cậu biết là gì không?"
"L-Là gì vậy...?"
Tôi hồi hộp hỏi. Linaria liền ghé sát môi vào tai tôi, mang theo sự quyến rũ khó tin ở độ tuổi đồng trang lứa và thì thầm "Đó là...".
Cậu ấy nói.
"Chỉ cần nghiện một thứ khác là được..."
"Nghiện... một thứ khác...!?"
Thế là.
Linaria lấy từ đâu ra một cuốn sách cũ kỹ rồi ụp thẳng vào mặt tôi.
"Mư mư mư mư...!? (*Ý là: Cậu tự dưng làm cái gì vậy hả*)"
"Ngửi thử đi, phê lắm đấy."
"Ư ư ư ư ư...!! (*Ý là: Phê pháo cái nỗi gì, cậu bị ngốc à*)"
Nói chuyện không lọt lỗ tai gì cả!
Sau đó tôi bị ép ngửi mùi sách một lúc lâu, khoảng một phút sau mới được giải thoát.
"Thấy sao hả."
Cũng khá là cuốn đúng không? Cậu nên cảm ơn tớ đi, Linaria nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói thế.
Tôi lên tiếng.
"Nếu có điện thoại là tớ báo cảnh sát rồi đấy."
Cảm ơn cái nỗi gì!
Nói chung là, càng tiếp tục cuộc sống không điện thoại, tôi càng liên tục gặp phải những tình huống khiến bản thân muốn thốt lên "Ái chà! Giá như có điện thoại ở đây thì tốt biết mấy!".
Từ sáng đến tối, trong đầu tôi chỉ toàn là điện thoại.
Giá như lúc này có điện thoại, giá như lúc kia có điện thoại. Không biết bây giờ điện thoại đang làm gì nhỉ... Mọi viễn cảnh lướt qua trong đầu tôi đều có sự hiện diện của chiếc điện thoại.
Nhớ điện thoại quá...
"Càng xa cách lại càng muốn gặp gỡ... điện thoại cứ như là người yêu của mình vậy..." Tôi lầm bầm.
"Lại lảm nhảm gì nữa rồi." "Một câu thoại thật tuyệt vời."
Bỏ ngoài tai lời lầm bầm của Mina và Priscilla ở bên cạnh, tôi buông tiếng thở dài như một thiếu nữ đang tương tư.
"Điện thoại... muốn gặp quá đi..."
Muốn gặp mà không thể gặp. Khoảng cách thật trớ trêu. Người lớn thường bảo trong tình yêu, giai đoạn yêu đơn phương là vui nhất, nhưng đối với người trong cuộc thì làm gì có tâm trí đâu mà cảm thấy vui vẻ cơ chứ.
Mà nói tóm lại, tại sao tôi lại phải chịu đựng nỗi khổ sở này cơ chứ? Tôi đập bàn.
"Vốn dĩ tại sao tôi lại bị cướp mất điện thoại cơ chứ...!"
"Đang đùn đẩy trách nhiệm kìa." "Chẳng phải chính cậu là người đã tuyên bố cai điện thoại sao?"
"Muốn gặp điện thoại mà không thể gặp...! Tôi hận tất cả mọi thứ trên cõi đời này vì đã tạo ra một hoàn cảnh như vậy!"
"Bị loạn trí rồi." "Nói tóm lại là cậu đang hận chính bản thân mình đúng không?"
"Đến giới hạn rồi!"
Tôi đứng bật dậy. "Tôi sẽ chiến đấu để giành lại điện thoại từ tay kẻ đã cướp nó khỏi tôi!"
Và rồi, tôi lao ra khỏi lớp học!
○
Sân trong của trường.
Lắng nghe tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây trên đỉnh đầu, có một thục nữ đang say sưa đọc sách. Đó là ai vậy nhỉ?
Vâng, chính là tôi đây.
"Phù..."
Thải độc kỹ thuật số.
Vài ngày trước, Avilia đột nhiên chạy đến chỗ tôi và buông ra cụm từ đó. Nghe nói đó là hành động thiết lập một khoảng thời gian không chạm vào các sản phẩm kỹ thuật số, nhằm hướng sự chú ý đến thế giới thực và thư giãn.
Tôi cũng đã thử làm theo, nhưng vốn dĩ mức độ phụ thuộc vào điện thoại của tôi cũng không cao lắm, cộng thêm việc ngồi đọc sách dưới bóng cây thế này cũng là thói quen hằng ngày của tôi, nên cảm giác giống như đang duy trì thói quen hơn là thải độc.
"Khoảng thời gian hoài cổ này, cũng tuyệt thật đấy..."
Dù vậy, tôi vẫn cố tình thốt ra những lời như thế.
Quả thực, khoảng thời gian êm đềm khi được chạm tay vào những thứ hiện hữu trước mắt là một điều rất tuyệt vời.
Không biết cô bé đã chỉ cho tôi điều này có đang đắm chìm trong khoảng thời gian tương tự không nhỉ. Tôi nheo mắt lại, lắng tai nghe tiếng gió.
"──Chị Elaina."
Đúng lúc đó, một giọng nói gọi tên tôi vang lên.
Ngẩng mặt lên nhìn, ôi chao. Kẻ đầu sỏ đã dạy tôi về thải độc kỹ thuật số ── Avilia đang đứng ngay trước mặt tôi.
"Ái chà."
Chào em chào em. Nhờ hòa mình vào thiên nhiên mà tôi đã trút bỏ được hết những bực dọc trong lòng, tôi đón tiếp em ấy bằng một vẻ mặt vô cùng sảng khoái.
Có chuyện gì vậy em?
"Chị Elaina... trong thời gian xa cách, em mới nhận ra tầm quan trọng..."
"? Ừm."
Tự dưng nói chuyện gì vậy?
"Càng xa cách, em lại càng nhớ nhung da diết..."
"??? Hà..."
Nói cứ như người yêu cũ mới chia tay ấy...
"Em không thể quên được những tháng ngày chúng ta ở bên nhau...!"
"Từ nãy đến giờ em đang nói cái gì vậy?"
"Em muốn nối lại tình xưa."
"Nối lại tình xưa là cái quái gì."
Chẳng hiểu em đang nói gì luôn... Tôi lầm bầm.
Ngay lập tức, hình bóng của Avilia biến mất khỏi tầm mắt tôi. Cùng với một âm thanh xé gió sắc lẹm.
"Em xin chị đấy! Cho em đi! Trả lại cho em đi mà...!!!"
Chuyển chủ đề một chút, mọi người đã bao giờ nhìn thấy cảnh một đứa trẻ vòi vĩnh bố mẹ mua bánh kẹo ở siêu thị chưa? Đứng trước món đồ mình thích, đứa trẻ bám chặt lấy eo bố mẹ như muốn cản bước, rồi nũng nịu "Đi mà đi mà mua cho con đi".
Một sinh vật có bộ dạng đại loại như thế đang bám chặt lấy eo tôi.
"Dừng... ! Khoan đã, buông chị ra!"
Tôi nắm lấy tay Avilia định gỡ em ấy ra. Nhưng cô bé lại lắc đầu nguầy nguậy ngay chỗ eo tôi.
"Không chịu đâu! Trừ khi chị giao hàng ra đây, nếu không em sẽ không buông đâu!"
"Em là trẻ con à!"
"Bây giờ cơ thể em không thể chịu đựng được nếu thiếu (chiếc điện thoại đã giao cho) chị Elaina nữa rồi!"
"Cách nói dễ gây hiểu lầm quá đấy...!"
"Chị phải chịu trách nhiệm đi!"
Trách nhiệm là cái quái gì.
Dù trong lòng có vô vàn điều muốn吐槽 (bắt bẻ), tôi vẫn cố kìm nén và lén lút quan sát xung quanh. Lỡ có ai nhìn thấy cảnh tượng này thì biết làm sao đây──.
"Ơ, cái gì kia..." "Cãi nhau chuyện tình cảm à?" "Hai người đó có mối quan hệ như vậy sao..."
......
Bị nhìn thấy mất rồi...
"Uhehe... Thành sự đã rồi nha chị Elaina."
Avilia vừa bám chặt lấy eo tôi vừa nở một nụ cười mờ ám. Đáng sợ quá...
"Trước mắt thì chị không có ý định trả lại điện thoại cho đến đúng thời hạn như em đã dặn vài ngày trước đâu."
"Trả cho em đi mà!"
"Không được."
Không chịu không chịu không chịu không chịu, Avilia lắc đầu nguầy nguậy trên bụng tôi. Tôi kiên quyết từ chối cô bé.
"Trả cho em đi mà...!!!"
"A. Có cái điện thoại rơi ở đằng kia kìa."
"Hả? Ở đâu cơ?"
Avilia quay lại nhìn theo hướng tay tôi chỉ.
Ở đó chỉ có một mặt đất trống trơn chẳng có gì đặc biệt. Điện thoại? Cái thứ đó nằm ở đâu cơ chứ? Chị Elaina đang nói cái gì vậy? Avilia lại quay sang nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói thế.
Nhưng, hình bóng của tôi đã không còn ở đó nữa.
Chỉ tay nói dối để đánh lạc hướng. Một trò lừa trẻ con rất phổ biến nhỉ.
Ngay khoảnh khắc em ấy quay lưng lại, tôi đã thoát khỏi sự kìm kẹp của Avilia và chạy thục mạng về phía tòa nhà trường học.
"Đợi đã chị Elaina...!!!"
"Đừng có đuổi theo chị!"
Lắng nghe tiếng gào thét của Avilia khi nhận ra mình bị lừa muộn màng, tôi cắm đầu bỏ chạy.
Thải độc kỹ thuật số là một nỗ lực hướng sự chú ý đến thế giới thực và thư giãn. Thế nhưng, thật kỳ lạ là cuộc sống thường ngày của tôi khi bị cuốn vào công cuộc cai điện thoại của Avilia lại phải rẽ sang một hướng hối hả, hoàn toàn trái ngược với sự thư giãn.
"Chị Elaina...!!!"
"Đã bảo là đừng có đuổi theo chị mà!"
Gần như ngày nào tôi cũng bị Avilia rượt đuổi,
"Elaina... cậu và Avilia, có mối quan hệ như thế... là thật sao?"
"......"
Rồi bị Amnesia nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ.
"E-Elaina... ở trong trường thì, ừm, tém tém lại chút nhé?"
"......"
Rồi bị Sheila-sensei nhắc nhở.
"Chúc mừng chị nha, chị Elaina. Khi nào thì tổ chức hôn lễ vậy?"
"......"
Không hiểu sao lại được Mina trao cho tiền mừng cưới.
Nói chung là tôi đã phải trải qua vài ngày liên tiếp hứng chịu những sự kiện vô lý như thế.
"Của em đây."
Nhân tiện thì đến đúng thời hạn, khi tôi trả lại điện thoại thì em ấy đã trở lại bình thường.
"Ồ. Cuối cùng chị cũng chịu trả lại rồi sao. Ây da, vất vả cho chị rồi đó nha."
He he he, Avilia vừa nhận lấy chiếc điện thoại vừa cười với cái điệu bộ của một kẻ tiểu nhân. Chắc chắn em ấy chẳng thể nào biết được những nỗi khổ sở mà tôi đã phải chịu đựng trong suốt mấy ngày qua đâu.
"He he he."
Đã thế lại còn cười cái kiểu này nữa.
"......"
Tôi tung một cú đá.
"Ái da...!!! Chị làm cái gì vậy hả!"
0 Bình luận