Tập 02

Chương 4: Chuyên gia tư vấn Fran

Chương 4: Chuyên gia tư vấn Fran

"Nghe nói dạo này cô hay lắng nghe học sinh tâm sự mỏng lắm nhỉ."

Đầu tuần.

Thứ Hai.

Sheila đột nhiên nói câu đó khi tôi đang tận hưởng giờ uống trà chiều thanh lịch sau giờ học.

"Chà, thì tôi cũng có nghe."

Vì không có gì phải giấu giếm nên tôi chỉ đơn giản gật đầu. Bình thường tôi quả thực có nhận tư vấn cho rất nhiều học sinh.

Gần đây, có lẽ vì tin đồn tôi hay lắng nghe tâm sự lan truyền, nên sau giờ học trước cửa phòng giáo viên thỉnh thoảng lại có cả hàng dài xếp hàng chờ.

Vậy thì có chuyện gì sao?

"Thường thì người ta hay tâm sự chuyện gì?"

"Để xem nào... chuyện định hướng tương lai, chuyện tình cảm, chuyện bạn bè... tóm lại toàn là mấy chủ đề mà bọn trẻ tuổi teen hay trăn trở thôi."

"Hế. Nhưng mà thường xuyên nhận tư vấn như thế không thấy mệt à?"

"Cũng có. Nhưng mà vui lắm cô biết không? Tôi có thể khéo léo nắm bắt được tình hình dạo này của các học sinh mình phụ trách, lại còn nhìn thấu được các mối quan hệ trong lớp học... chỉ cần được chạm vào cuộc sống thường ngày của học sinh thôi là tôi đã thấy vui rồi."

"Ra là vậy."

"Còn Sheila thì sao? Không có học sinh nào đến tìm cô tâm sự à?"

"Dạo này đến nhiều lắm chứ. Toàn kiểu 'Em rất muốn tâm sự với Fran-sensei, em phải làm sao đây ạ'."

"Ái chà."

Cứ như mấy cậu nam sinh ngày Valentine bị nữ sinh nhờ vả 'Tớ không có dũng khí tặng chocolate, cậu đưa giúp tớ nhé' vậy.

"Thế cô đã đưa ra cách giải quyết thế nào cho mấy đứa nhỏ?" Tôi nghiêng đầu hỏi.

"Tôi vẫn chưa đưa ra cách nào đâu." Sheila nhún vai. "Đúng hơn là tôi đến tìm cô để đưa ra giải pháp đấy."

"?"

Tôi nghiêng đầu khó hiểu.

"Đi theo tôi một lát."

Sheila dùng ngón cái chỉ ra hành lang, hối thúc tôi ra khỏi phòng giáo viên.

Nơi tôi bị kéo đến là một phòng học trống trong trường.

"Cái gì đây?"

Một thứ không rõ mục đích được đặt chễm chệ ngay giữa phòng.

'Phòng tư vấn tâm lý của Fran-sensei'

Dưới tấm biển viết dòng chữ đó là một cái hộp trông có vẻ chứa được khoảng hai người. Tưởng tượng thì nó to cỡ một phòng riêng trong quán cà phê internet.

Có một cánh cửa, mở ra thì bên trong được ngăn cách bằng một tấm vải đen, chia làm hai phần trước và sau.

"Đây là phòng tư vấn tâm lý dành riêng cho cô do chính tay tôi làm đấy..."

Cô rảnh rỗi quá hả?

"Trông cứ như phòng thăm nuôi trong nhà tù ấy nhỉ..."

"Nói đúng hơn thì giống phòng xưng tội hơn. Vì nó ẩn danh mà."

"Dù là cái nào thì cũng toàn dùng để nói mấy chuyện khó mở lời thôi..."

Định xưng tội ở đây luôn hay gì.

"Dạo này cô hay nghe học sinh tâm sự đúng không? Nhưng mà, có một số người mang trong mình những nỗi niềm không muốn để người khác nghe thấy. Trong tình cảnh bắt bao nhiêu người phải xếp hàng chờ đợi thì chắc chắn họ không thể bình tĩnh mà nói chuyện được, thế nên tôi mới chuẩn bị cái này cho cô đấy. Hãy nói chuyện với họ trong một không gian riêng tư đi. Tất nhiên, mọi cuộc trò chuyện ở đây đều phải được giữ bí mật tuyệt đối."

"Nỗi niềm không muốn để người khác nghe thấy là sao?"

Quả nhiên là định xưng tội thật à...!?

"Đừng có hỏi tôi."

Sheila thở dài như thể cạn lời.

Sau đó cô ấy nói.

"Người ta đang trăn trở chuyện gì, cô cứ hỏi cái người ngồi sau tấm vải kia kìa."

"Cũng phải..."

Đột nhiên bị ép nhận một thứ thế này tôi cũng có chút bối rối, nhưng thành thực mà nói, dạo gần đây tôi cũng từng nghĩ giá như có thể tư vấn cho mọi người mà không phải bận tâm đến ánh nhìn của người khác.

Ở phòng giáo viên kiểu gì cũng có ánh mắt của các giáo viên khác, thỉnh thoảng cũng có học sinh không thể nói thật lòng với tôi.

Nếu vậy thì lời đề nghị lần này đối với tôi đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

"Thôi, cũng được."

Tôi gật đầu một cái, quyết định chấp nhận đề nghị của Sheila.

Và rồi vừa nhìn căn phòng nhỏ giống phòng thăm nuôi hay đúng hơn là phòng xưng tội này, tôi vừa nghĩ.

Nào, con chiên lạc lối đầu tiên rốt cuộc là ai đây?

Người thứ nhất: "Lỡ làm đổ cà ri lên bộ quần áo mượn của Fran"

"Khởi nguồn của mọi chuyện là vào tuần trước. Khi biết tôi sẽ tham gia buổi tiệc nữ của các giáo viên, người bạn tên Fran của tôi đã nói..."

"......?"

Hửm?

Giọng nói này nghe quen quen nhỉ?

"Cô ấy đã cảnh cáo một đứa lúc nào cũng mặc đồ thể thao như tôi rằng, tốt nhất là không nên mặc bộ đồ thường ngày đến đó..."

"......"

Đâu chỉ quen quen, nghe thế nào cũng giống hệt giọng của người vừa mới nói chuyện với tôi lúc nãy mà?

Tôi cạn lời, bắt đầu nhớ lại chuyện tuần trước.

Đó là lúc các giáo viên nữ rủ nhau tổ chức một buổi nhậu nhẹt dưới cái tên tiệc nữ. Lúc đó Sheila cũng có mặt ở đấy, và theo đà thì cô ấy cũng tham gia luôn, nhưng có một chuyện khiến tôi không thể không bận tâm.

Sheila.

Một người bình thường đến một chữ bẻ đôi về thời trang cũng không biết như cô ấy, bất kể ngày thường hay cuối tuần cũng chỉ toàn mặc đồ thể thao hoặc áo nỉ.

Thế nên tôi mới khéo léo hỏi cô ấy: "Mặc đồ như vậy có ổn không đấy?"

Và đây là câu trả lời tôi nhận được.

"Ổn mà, không có vấn đề gì đâu."

......

Lo sợ rằng cứ đà này thì buổi tiệc nữ sẽ bị một cô nàng Yankee tưởng nhầm đây là cửa hàng giảm giá lúc nửa đêm trà trộn vào, tôi quyết định cho cô ấy mượn quần áo.

Đó là toàn bộ câu chuyện của một tuần trước.

Dựa trên những điều đó, ngồi trong căn phòng nhỏ này, tôi chỉ nghĩ đơn giản một điều.

...Cái này, ẩn danh thì có ý nghĩa gì không?

"Rốt cuộc, tôi đành phải mượn quần áo của Fran để đi dự tiệc... một bộ đồ bèo nhún mà tôi không quen mặc chút nào... tiện thể còn bị lôi ra trang điểm kỹ càng, đến lúc xong xuôi đứng trước gương, người trong đó hoàn toàn là một người khác chứ không phải tôi nữa..."

Còn tôi thì có cảm giác như vừa tắm cho một con mèo hoang vậy.

Mà thôi chuyện đó bỏ qua một bên.

"Vậy, ý cô là cô đã lỡ làm bẩn bộ quần áo mượn đó sao."

Rốt cuộc tại sao lại ra nông nỗi đó? Tôi dịu dàng hỏi, hệt như đang hỏi một con chiên lạc lối bước vào phòng xưng tội.

Cô gái ở phía bên kia tấm vải mỏng nức nở "Ư ư...", rồi tiếp tục câu chuyện.

"Thực ra... trên đường về nhà vào ngày đi dự tiệc hôm đó... tôi có đi ngang qua một quán cà ri..."

Và rồi cô ấy lấy hết can đảm để thú tội.

Rằng.

"Tôi... đã không chiến thắng được cám dỗ mà bước vào đó...! Vào quán cà ri...!"

Trong nguyên bộ dạng đó luôn...!

Ra là vậy, ra là vậy.

"Thế là cô làm đổ hả? Đổ cà ri ấy."

"Vâng. Dính một mảng to luôn."

"Cô bị ngốc à?"

"Tôi đang kiểm điểm bản thân sâu sắc đây..."

"Cô bị ngốc thật đấy à Sheila?"

"Tôi không phải Sheila. Tôi là con chiên lạc lối."

"Kể đến mức đó rồi mà cô vẫn giả vờ ẩn danh cho được nhỉ."

"Rốt cuộc tôi phải làm sao đây, thưa sơ..."

"Không phải sơ, là Fran."

"Fran? Ái chà chà... Thật tình cờ làm sao, trùng tên với một người quen của tôi luôn..."

"Cô đang trêu tức tôi đấy à Sheila?"

"A, chỗ này là không gian ẩn danh nên cô đừng có tự tiện phán xét như thế được không."

Bực mình thật.

Nói chuyện qua tấm vải thế này thì chẳng đi đến đâu cả. Hết cách rồi.

"Tóm lại bây giờ tôi sẽ qua đó, cô cứ đợi đấy."

Tôi lập tức đứng dậy, lao ra khỏi hộp và đi vòng sang phía đối diện... tức là phía của người đến phòng tư vấn tâm lý.

Trước cửa ra vào, Sheila đang tựa người đứng chờ.

"Hửm? Sao thế? Fran." Vừa thấy tôi, cô ấy liền làm bộ mặt ngơ ngác và thốt ra mấy lời giả trân đó.

"Sao thế cái gì mà sao thế?"

Tôi chống tay lên hông, dùng ngôn ngữ cơ thể thể hiện rõ ràng rằng 'Tôi đang giận đấy nhé' rồi nói. "Câu chuyện vừa rồi rốt cuộc là sao hả? Quần áo của tôi bị dính cà ri..."

"Suỵt...!"

Kẻ ngốc (Sheila) cắt ngang lời tôi bằng một vẻ mặt căng thẳng.

Sau đó cô ấy làm ra vẻ mặt ngầu lòi rồi phán.

"Mọi cuộc trò chuyện ở đây đều là bí mật... Đúng không hả? Fran."

Đúng không hả cái đầu cô ấy.

"Người ở bên trong lúc nãy rõ ràng là cô mà."

"Đâu có? Bên trong vẫn đang có người cần tư vấn mà? Tôi đứng đây canh gác để cuộc trò chuyện của người ta không bị lọt ra ngoài đấy chứ."

Toàn nói dối.

"Cho tôi xem nào."

Rồi tôi mở cửa ra...

"Khoan đã! Đừng mở!"

Sheila hoảng hốt cản tôi lại. Cô ấy áp sát mặt tôi với vẻ vô cùng luống cuống.

"Cô...! Người bên trong vì được ẩn danh nên mới đến đây tâm sự đấy. Tự tiện mở cửa ra thì tội nghiệp người ta lắm!"

"Thế cô không thấy tội nghiệp cho tôi, người cho mượn quần áo rồi bị làm đổ cà ri lên à?"

"Cà ri...? Tự nhiên cô nói chuyện gì thế...?"

"......"

Có vẻ như cô ấy quyết tâm diễn vai ẩn danh đến cùng. Tôi cạn lời thở dài.

"Haa... Thôi được rồi. Tóm lại tôi sẽ quay về chỗ lúc nãy." Nói rồi tôi quay gót bước đi.

Và rồi tôi quay lại phòng tư vấn.

Ngay sau đó.

"Bên ngoài ồn ào quá nhỉ... Có chuyện gì sao...?"

Vị khách giấu tên (Sheila) lại thốt ra mấy lời giả trân.

Tôi kiềm chế xúc động muốn xé toạc tấm vải ra để đánh cô ấy, nhẹ nhàng dằn mặt: "Tôi vừa cãi nhau một chút với Sheila đang đứng canh gác bên ngoài thôi."

"A... Sheila à. Một giáo viên rất tốt nhỉ. Tôi cũng từng nghĩ tương lai muốn trở thành một giáo viên tuyệt vời như Sheila đấy."

"Trở thành một người lớn già đầu rồi mà vẫn làm đổ cà ri lên quần áo ấy hả?"

"? Cô đang nói gì thế? Đó là chuyện của tôi mà, đâu có liên quan gì đến Sheila-sensei...?"

"Cứ chui vào cái hộp này là cô trở nên bất khả chiến bại luôn à...?"

Sao cô có thể trả lời tỉnh bơ như thế được vậy...?

Có rất nhiều điều tôi muốn nói, nhưng có lẽ vì cảm thấy cắn rứt lương tâm vì đã làm chuyện có lỗi với tôi nên cô ấy mới phải làm trò vòng vo thế này.

Thực sự là có rất nhiều điều muốn nói, nhưng người lớn thì phải biết cư xử bình tĩnh trong những tình huống thế này.

Do đó, tôi hắng giọng một cái, rồi dịu dàng nói với cô ấy.

"Tôi sẽ tha thứ cho tội lỗi của cô..."

Hệt như trong phòng xưng tội.

Hướng về phía Sheila có lẽ đang cầu xin sự tha thứ ở bên kia tấm vải, tôi tiếp tục cất lời. Đưa ra cách giải quyết cho việc làm đổ cà ri lên bộ quần áo mượn.

"Người bạn tên Fran của cô đang rất muốn ăn bánh kem dâu tây của tiệm bánh mới mở gần đây... Nếu cô dâng lên chiếc bánh đó như một lời xin lỗi, tội lỗi của cô sẽ được gột rửa..."

"Thật sao! Cảm ơn cô rất nhiều!"

"Ngon!" Tôi nghe thấy tiếng reo hò vui sướng từ bên kia tấm vải.

Mà vốn dĩ, bộ quần áo tôi cho Sheila mượn cũng là đồ tôi xác định có bị trả lại trong tình trạng bẩn thỉu cũng chẳng sao, nên tôi cũng không cần phải bận tâm đến mức đó.

Nhưng nếu cô ấy đã muốn xin lỗi thì cũng không cần phải phũ phàng gạt đi tấm lòng đó làm gì.

"Tiện thể thì vết bẩn do cà ri ngâm vào thuốc tẩy sẽ dễ giặt sạch hơn đấy."

"Thật á? Hiu! Quả không hổ danh Fran!"

Dù sao thì cuộc gặp gỡ với vị khách ẩn danh (Sheila) đến đây là kết thúc.

Tôi bước ra khỏi căn phòng nhỏ.

"Có vẻ xong rồi nhỉ... Sao hả? Cô có giải đáp được khúc mắc của người ta không?"

Vừa bước ra, kẻ ngốc với khuôn mặt ngầu lòi (Sheila) đã đứng chờ sẵn.

Có rất nhiều điều tôi muốn nói, nhưng...

Tôi nuốt những lời định nói vào trong, biến chúng thành một tiếng thở dài rồi nói.

"Tôi mong chờ cái bánh kem lắm đấy nhé."

Tôi chỉ nói vậy.

"Hả? Bánh kem? Chuyện gì cơ?"

"Cô làm sao mà diễn được cái phản ứng đó hay vậy..."

"Mà, tóm lại là cứ theo đà này mà lắng nghe tâm sự của những người khác đi nhé."

"Haa..."

Dù thở dài nhưng không thể phủ nhận đây là một nơi khá tiện lợi. Tôi vừa gật gù "Vâng vâng" vừa quay trở lại căn phòng nhỏ.

Dù sao cũng cất công làm ra phòng tư vấn này rồi, dùng một lần rồi bỏ thì phí quá.

Vậy thì hãy đón vị khách tiếp theo nào.

Người thứ hai: "Lỡ làm đổ cà ri lên đồ dùng cá nhân của Fran-sensei"

"Chuyện là vào một ngày Fran-sensei đến nhà em chơi như thường lệ. Cứ đến cuối tuần là cô ấy lại mang board game hay sách đến nhà em để giết thời gian..."

"Rồi."

"Khoan đã, dừng lại một chút được không?"

Tôi ngăn vị khách ở bên kia tấm vải lại.

"Dạ? Gì cơ ạ? Có chuyện gì sao cô?" Tôi cảm nhận được bầu không khí như thể vị khách đang nghiêng đầu thắc mắc.

Nhưng người muốn nghiêng đầu thắc mắc là tôi đây này. Thậm chí tôi còn muốn ôm đầu bế tắc luôn ấy chứ.

Từ bên kia tấm vải, nghe kiểu gì cũng chỉ thấy một giọng nói quen thuộc.

"Tôi hỏi để cho chắc thôi nhé, em là ai vậy?"

"Đúng vậy, là em đây."

Em đang trêu tức tôi đấy à?

"Là Elaina đúng không."

"Không phải ạ. Em là một người ẩn danh đến tư vấn..."

"Em làm đổ cà ri lên đồ của tôi à?"

"Từ từ đã nào. Đừng vội thế chứ. Cô hãy nghe em kể chi tiết đã."

Không hiểu sao tôi có cảm giác như nhìn thấy vị khách đang nhún vai với vẻ mặt đắc ý ở bên kia tấm vải.

Pha chút thái độ 'bề trên', vị khách - tức Elaina - bắt đầu kể.

"Ngày Chủ nhật hôm qua, cô ấy cũng mang điện thoại thông minh đến để giết thời gian như mọi khi."

"Cái đó tôi mang theo đâu phải để giết thời gian?"

Đó là thứ tôi luôn mang theo bên mình mà?

"Tiện thể thì, thỉnh thoảng Fran-sensei lại để đồ của mình lại và bảo 'Em hãy chơi cùng Houki nhé'."

"Rồi."

"Hôm đó cô ấy cũng để điện thoại lại."

"Đó là để quên. Là tôi để quên đấy."

Thảo nào từ hôm qua đến giờ tôi không thấy nó đâu. Điện thoại của tôi. Hóa ra là nó ở nhà em.

"Đứng trước chiếc điện thoại bị bỏ lại, em và Houki cũng đau đầu suy nghĩ 'Chà, chúng ta nên dùng cái này để chơi trò gì đây?'"

"Cứ bình thường mà trả lại cho tôi đi..."

Hơn nữa, ngay từ cái tiêu đề tư vấn là tôi đã có dự cảm chẳng lành rồi.

Không lẽ em làm đổ lên điện thoại của tôi à? Đổ cà ri ấy.

"Nhưng mà dù sao thì bọn em cũng không có hứng thú chơi đùa với điện thoại của người khác, nên em và Houki quyết định tạm gác chuyện chơi lại và cùng nhau nấu bữa tối. Hai người bọn em tự nấu đấy."

"Rồi."

"Thế rồi chuyện nọ xọ chuyện kia, bọn em lỡ làm đổ cà ri lên điện thoại mất."

"Chuyện nọ xọ chuyện kia là sao hả."

Em đang bỏ qua phần giải thích quan trọng nhất đấy à.

Mà khoan đã.

"Điện thoại của tôi có bình an vô sự không?"

"Mời cô xem bức ảnh này."

Một cánh tay thò ra từ bên kia tấm vải.

Đang cầm trên tay là chiếc điện thoại quen thuộc của Elaina. Và thứ hiển thị trên màn hình cũng lại là chiếc điện thoại quen thuộc của tôi.

Đang chìm nghỉm trong nồi cà ri.

"......"

Tôi lên tiếng. "Không phải là làm đổ cà ri lên đồ của tôi, mà là làm rơi đồ của tôi vào nồi cà ri mới đúng chứ nhỉ."

"Nói thế cũng đúng..."

Chỉ có thể nói thế thôi chứ sao.

"Chuyện quái gì xảy ra mà em lại dìm điện thoại của người khác vào nồi cà ri thế hả."

"Thực ra chuyện này có lý do sâu xa lắm ạ..."

Sau đó, Elaina - hay đúng hơn là vị khách - không hiểu sao lại hạ giọng thì thầm kể lể dù chẳng có ai nghe lén cả.

Kể rằng đã có chuyện như thế này xảy ra.

Đó là lúc đang nấu bữa tối.

Houki đứng trước nồi cà ri đang sôi sùng sục. Bên cạnh đó, Elaina mở camera trên điện thoại của tôi lên và liên tục chụp ảnh tự sướng của mình và Houki.

"Houki, nhìn sang đây nào."

"? Vâng."

Quay lại thì thấy Elaina đang cầm điện thoại ở chế độ camera trước, giơ tay chữ V và hô "Yeah".

Lọt vào khung hình, Houki cũng biết ý mà tạo dáng y hệt.

Vừa cười bẽn lẽn vừa hô "Y-Yeah".

Chắc hẳn em ấy định chơi khăm tôi bằng cách lấp đầy thư viện ảnh bằng hình của hai người họ trước khi trả lại đây mà.

"Em cười cứng quá đấy Houki."

"Em xin lỗi cô chủ... Em không quen với mấy trò này."

"Mà cà ri sao rồi?"

"Sắp xong rồi thưa cô chủ."

"Oa, mong chờ quá đi."

Hai người cùng nấu cà ri cái nỗi gì?

Rốt cuộc thì chỉ có mỗi Houki nấu thôi mà. Em chỉ đứng bên cạnh chụp ảnh tách tách thôi chứ gì.

"Houki, khi nào cần giúp thì cứ gọi tôi nhé. Tôi lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ em." Elaina ưỡn ngực tự hào.

"Chà, đáng tin cậy quá." Houki vừa nói vừa một mình nấu ăn.

Cái cuộc hội thoại như mẹ con này là sao đây.

Mặc kệ tôi đang nghe chuyện mà trong đầu liên tục nảy ra đủ thứ để bắt bẻ, dòng hồi tưởng của Elaina vẫn tiếp tục.

"......"

Elaina im lặng liên tục chạm vào màn hình để chụp ảnh tự sướng.

Chẳng mấy chốc, bàn tay của Houki lọt vào góc khung hình từ từ vươn về phía Elaina.

"Cô chủ Elaina."

Bàn tay đó đang đòi hỏi thứ gì đó.

Thần giao cách cảm. Hai người hiểu nhau như chị em ruột thịt. Elaina nói rằng em ấy ngay lập tức hiểu được ý đồ của Houki.

(Hô hô. Ra là Houki cũng muốn tự chụp ảnh chứ gì?)

Thế là.

"Của em đây."

Elaina đặt điện thoại của tôi vào tay cô ấy.

"Em cảm ơn cô chủ."

Tõm...

Ngay sau đó, có tiếng thứ gì đó bị ném vào nồi.

"Hả?"

Elaina quay lại, và Houki nghiêng đầu gần như cùng một lúc. Một cảnh tượng khó hiểu đối với cả hai hiện ra trước mắt.

Không ngờ, điện thoại của tôi lại bị ném vào trong nồi!...

......

Bị ngốc à?

Cả hai người, đều bị ngốc à?

Nghe xong dòng hồi tưởng, tôi ôm đầu bế tắc. Không cần hỏi cũng biết hai người họ đã rơi vào trạng thái hoảng loạn rõ rệt.

"Hawawawa! Hawawawawawa!"

"Houki bình tĩnh hawawawa, hawawawawawa."

Có lẽ đã có sự hiểu lầm giữa hai người.

"C-Cô chủ Elaina! Thứ em muốn là thêm viên xốt cà ri cơ! Không phải điện thoại đâu ạ!" Houki vừa hawahawa vừa rơm rớm nước mắt thanh minh. Nghe nói là vì lượng xốt ban đầu cho vào làm cà ri bị loãng, trông không ngon nên cô ấy muốn thêm xốt.

Elaina nói với vẻ mặt thấu hồng trần.

"Houki. Mấy chuyện thế này em phải nói rõ bằng lời thì tôi mới hiểu được chứ."

Rõ ràng lúc nãy còn bảo là thần giao cách cảm cơ mà...

Dù sao thì, cứ thế điện thoại của tôi đã chìm vào trong nồi.

"Làm sao bây giờ... Cô chủ Elaina..."

"Tạm thời cứ chụp lại đã."

"Cô chủ Elaina!"

Đứng cạnh Houki, Elaina dùng điện thoại của mình chụp lại một cảnh tượng khá thú vị.

"...Và thế là thật không may, em và Houki đã ném điện thoại của cô vào nồi..."

Hết.

Đó là lời thú tội của thủ phạm.

"Tóm lại là tôi hiểu rõ Elaina không còn gì để bào chữa nữa rồi." Tôi thẳng thừng tuyên bố. "Đây là tội phá hoại tài sản đấy, phá hoại tài sản."

Một tiếng cười khẽ vang lên từ bên kia tấm vải.

"Không sao đâu ạ. Sau đó em đã lau sạch sẽ rồi. Chỉ cần không để chính chủ phát hiện ra là không có vấn đề gì."

"Không, em đang tự khai ra với chính chủ đấy thôi?"

Em đang nói cái gì vậy?

"Ể? Nhưng phòng tư vấn tâm lý này là ẩn danh mà, đúng không cô? Đâu có chắc em là người quen của Fran-sensei, và cái người tên Fran mà em nhắc đến cũng có thể là một người khác chứ không phải giáo viên Fran-sensei đâu?"

"Lúc nãy với Sheila tôi cũng nghĩ thế này rồi, tại sao em lại nghĩ cái cớ đó có thể dùng được với tôi hả."

"Nói chung là điện thoại của Fran-sensei..."

"Em vừa mới nói Fran-sensei đấy."

"Em không có nói."

Rõ ràng là có nói mà.

Elaina - hay đúng hơn là vị khách - cố tình lấp liếm một cách trẻ con, rồi nói lại: "Nói chung là cô hãy nghĩ giúp em một cái cớ để trả lại điện thoại cho người tên Fran đi ạ."

Có rất nhiều điều tôi muốn nói, nhưng...

"Em đợi ở đó một chút."

Tóm lại là tôi hiểu rất rõ em ấy chẳng có chút gì gọi là cảm thấy có lỗi với tôi cả.

Chỗ này phải trực tiếp trừng trị một trận mới được... Tôi lập tức đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng nhỏ.

Rồi tôi vòng sang phía đối diện,

"Chuyện này rốt cuộc là sao hả."

Tôi chống tay lên hông và nói.

Nhưng ngay sau đó, tôi lại phải nghiêng đầu tự hỏi "Hả?".

"Hawawawawawa..."

Trước cửa.

Người đang đứng đó không phải Elaina... mà là người ở chung nhà có ngoại hình rất giống em ấy, Houki.

Vừa thấy tôi, cô ấy liền luống cuống hawahawa một hồi, rồi

"X-Xin chào! Cô Fran!" Cô ấy chào hỏi với bộ dạng vô cùng khả nghi.

Chắc chắn không phải là vị khách vừa nói chuyện với tôi trong phòng lúc nãy... nhưng người đứng trước cửa lại là Houki. Chuyện này rốt cuộc là sao?

Trong lúc tôi đang nghiêng đầu khó hiểu trước cảnh tượng kỳ lạ này, Houki dang rộng hai tay như để bảo vệ cánh cửa, rồi áp sát lưng vào đó.

"Dạ... Cô Fran? Cô đến nơi này có việc gì vậy ạ?"

Cô ấy nói như thể đang bảo vệ thứ gì đó sau lưng mình.

À, ra là vậy.

Em ấy đã để Houki đứng canh gác đề phòng trường hợp tôi đi ra.

Thật xảo quyệt...

"Houki, em tránh ra được không? Tôi có việc cần tìm Elaina ở bên trong."

"Dạ ừm..."

Houki liếc nhìn ra sau lưng.

Ngay sau đó, cánh cửa hé mở một chút.

"...Bảo là bên trong không có ai đi (nói nhỏ)."

"B-Bên trong không có ai đâu ạ!"

Có người rõ ràng mà.

"Cửa vừa mới mở ra rành rành kìa."

Bị tôi vạch trần, Houki lại hoảng hốt "Hawa...". Cô ấy dùng sức đóng chặt cánh cửa đang hé mở, rồi lại mạnh miệng khẳng định: "Không có ai đâu ạ!"

"Vậy vị khách lần này là em sao?"

"K-Không, không phải em..."

Houki lúng túng không biết trả lời thế nào.

Cánh cửa lại hé mở một chút.

"...Cứ diễn theo kịch bản là có một nữ sinh bên thứ ba hoàn toàn không liên quan đến tôi đã nhờ Houki tư vấn, rồi Houki đến đây tư vấn thay đi. Thế nên vị khách không phải là Houki, mà là nữ sinh bên thứ ba (nói nhỏ)."

"? Hả? Bên thứ ba, ạ...?"

"...Xin hãy diễn theo thiết lập là nữ sinh bên thứ ba đã nhờ em tư vấn đi (nói nhỏ)."

Nãy giờ tôi nghe thấy hết cuộc trao đổi rồi đấy nhé.

"Dạ, cô chủ Elaina, tiện thể thì nếu theo thiết lập đó, người vừa nói chuyện với cô Fran trong phòng lúc nãy sẽ thành em mất..."

"...... (Im lặng)"

"Cô chủ Elaina?"

"...Cứ diễn theo kịch bản người trong phòng là một nữ sinh bên thứ ba không liên quan đến tôi, còn Houki chỉ là người đi cùng thôi nhé (lóe sáng)."

"Người ở trong phòng không phải là cô chủ Elaina mà là một nữ sinh không liên quan ạ. Em chỉ là người đi cùng thôi!"

Gượng ép quá rồi đấy...

Dù vậy, đứng trước vẻ mặt tuyệt vọng của Houki đang chắn trước cửa, tôi không thể nói thêm lời nào, đành quyết định quay trở lại căn phòng nhỏ.

"Bên ngoài có vẻ ồn ào nhỉ... Có chuyện gì sao cô?"

Vị khách giả trân - tức Elaina.

"Bên ngoài có Houki đấy, em ấy là người đi cùng em à?"

"Vì em sợ phải đến một mình nên đã nhờ em ấy đi cùng. Cô có chuyện gì với em ấy sao?"

"Giả trân quá..."

Dù vậy, đây đã là người thứ hai tiếp nối Sheila. Tôi cũng hiểu thừa là em ấy sẽ giả vờ như không biết gì. Do đó, tôi không bắt bẻ thêm nữa.

"Vậy, Fran-sensei... tội lỗi của em có được tha thứ không ạ?"

Đối với Elaina - hay đúng hơn là vị khách - đang hối thúc kết luận như vậy, tôi hắng giọng một cái, rồi dịu dàng nói với em ấy.

"Tôi sẽ tha thứ cho tội lỗi của em..."

Lại hệt như trong phòng xưng tội.

Hướng về phía Elaina có lẽ đang cầu xin sự tha thứ ở bên kia tấm vải, tôi tiếp tục cất lời.

Đưa ra cách giải quyết khi lỡ tay ném điện thoại của người khác vào nồi cà ri.

"Người bạn tên Fran của em đang rất muốn uống loại hồng trà hợp với bánh kem mới ra mắt. Nếu em dâng lên thứ đó cùng với điện thoại, cô ấy sẽ nguôi giận thôi."

"Thật sao ạ! Em cảm ơn cô rất nhiều!"

"Oa," tôi nghe thấy tiếng reo vui của Elaina từ bên kia tấm vải.

"Tôi nói trước nhé, nhớ phải lau chùi điện thoại cho thật sạch sẽ đấy."

Bị trả lại cái điện thoại nồng nặc mùi cà ri thì ai mà chịu nổi. Tôi dằn mặt một câu rồi kết thúc cuộc trò chuyện với vị khách.

Hai lần liên tiếp toàn là người quen đến tư vấn...

Lần tới tôi muốn nhận được lời tâm sự từ một học sinh bình thường cơ...

Tôi thở dài.

Cánh cửa căn phòng nhỏ mở ra khoảng vài phút sau đó.

"...Phòng tư vấn tâm lý còn mở cửa không?"

Tôi gật đầu, trả lời.

"Vâng, mời vào."

Mong sao lần này là một học sinh bình thường đến tâm sự...

Người thứ ba: "Mượn đồng phục của con gái mặc thử thì bị giận"

"...Hôm trước vào ngày nghỉ, tôi nổi hứng mặc thử đồng phục của con gái thì bị nó giận dữ dội. Thật tình, dạo này Elaina khó chiều quá làm tôi đau đầu ghê."

Ra là vậy.

Ngay sau khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đến không thể quen hơn, tôi lập tức lao ra khỏi căn phòng nhỏ.

"Chị đang làm cái gì vậy hả."

Vòng sang phía đối diện, người đang đứng đó là chị Victorica.

Không hiểu sao lại đang mặc đồng phục của Elaina, nhưng chắc chắn là chị Victorica.

Vừa chạm mặt tôi, chị ấy liền thè lưỡi trêu chọc rồi nói.

"Tôi lỡ đến mất rồi."

"Lỡ đến mất rồi cái gì mà lỡ."

"Nghe nói có chỗ tư vấn ẩn danh nên tôi đến thử, là chỗ này đúng không?"

"Đến lượt chị thì tôi nghĩ ẩn danh chẳng có ý nghĩa gì đâu."

Tại sao chị ấy lại ở trường, tại sao lại mặc đồng phục. Có quá nhiều chuyện muốn hỏi chất thành núi khiến tôi đau cả đầu.

"Tóm lại là cô nghe tôi tâm sự được không?"

"Thành thật xin lỗi nhưng cơ sở vật chất này chỉ dành cho những người có liên quan đến trường học thôi."

"Ây da, nhìn bộ dạng này mà cô không nhận ra sao? Tôi 18 tuổi. Là nữ sinh trung học đấy."

Chị Victorica nháy mắt tinh nghịch.

"Phụt."

Tôi bật cười.

"Có gì đáng cười hả?"

Tôi bị đá một cú.

Dù sao thì có vẻ như cũng có nhiều chuyện xảy ra, nên tôi tạm thời trấn tĩnh cái đầu đang rối bời của mình rồi quay trở lại căn phòng nhỏ.

Sau đây là lời xưng tội của bà nội trợ tự xưng 18 tuổi ở bên kia tấm vải.

"Đó là vào ngày Chủ nhật hôm trước... lúc Elaina và bé Houki đang nấu món cà ri cho bữa tối."

Mặc đồng phục đến trường... Dám làm một việc mà nếu là một bà nội trợ bình thường sẽ xấu hổ đến mức không dám bước ra khỏi nhà nửa bước chỉ để đến phòng tư vấn của tôi, điều đó chứng tỏ chắc chắn phải có uẩn khúc gì đó.

Vậy thì hãy nghe xem lý do sâu xa đó là gì nào.

Tôi lặng lẽ lắng nghe những lời chị ấy nói.

"...Đang rảnh rỗi nên tôi nổi hứng mặc thử quần áo của Elaina."

"Vâng."

"Kích cỡ khá là vừa vặn. Xỏ tay vào bộ đồng phục hoài niệm, tôi còn nghĩ 'Ây da? Trông mình vẫn còn ngon chán' cơ đấy."

"Vâng."

"Nhưng mà phần ngực hơi chật một chút, nên tôi mới bảo với Elaina là 'Hình như hơi chật con ạ~'."

"Kể từ ngày hôm đó, Elaina không thèm nói chuyện với tôi nữa..."

"Ra là vậy."

...Lý do sâu xa đâu?

"Tôi phải làm sao đây."

Vị khách đang vô cùng bế tắc.

"Chị cứ bình thường xin lỗi em ấy xem sao."

"Ây da? Fran, cô cũng biết tính Elaina mà đúng không? Cô nghĩ tôi cứ bình thường xin lỗi là con bé sẽ tha thứ cho tôi sao?"

"Nói đúng hơn là vì chị vẫn đang mặc đồng phục của em ấy nên em ấy mới giận chứ gì."

"Tôi phải làm sao đây."

"Thì chị cởi ra là được chứ gì."

"Đồ biến thái."

"Tôi không có ý đó."

Tôi thẳng thừng đáp trả. Đối diện với chị Victorica có lẽ đang làm vẻ mặt kiểu "Ể~? Ghét ghê cơ" ở bên kia tấm vải, tôi ngồi đó với vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.

"Cứ để Elaina giận dỗi thế này thì bữa tối sẽ khó xử lắm."

"Tóm lại để giải quyết vấn đề, việc ngồi lại nói chuyện đàng hoàng trong gia đình chẳng phải là điều quan trọng nhất sao."

"Cô nói chuyện cứ như giáo viên ấy nhỉ."

"Tôi là giáo viên mà..."

"À, tôi còn lỡ làm đổ cà ri lên bộ đồng phục này nữa, phải làm sao đây?"

"Chị thử ngâm xà phòng xem sao."

Tôi thở dài.

Ngay sau đó.

"...Mà, mấy chuyện đó toàn là đùa thôi."

Một giọng nói tươi sáng, có vẻ chẳng liên quan gì đến phiền muộn vang lên trong căn phòng nhỏ. Với giọng điệu nhẹ nhàng như thể sắp hỏi 'Bất ngờ chưa?', chị Victorica thanh minh: "Xin lỗi nhé, tôi chỉ trêu cô thôi."

"Hôm nay tôi ở đây là để đưa cho cô cái này."

Vừa nói, một bàn tay trắng trẻo đột nhiên thò ra từ bên kia tấm vải.

......

Trong tay chị ấy đang cầm chiếc điện thoại của tôi.

Bàn tay ấy cất lời với tôi đang kinh ngạc.

"Hôm qua cô để quên cái này ở nhà tôi đúng không? Tôi mang đến cho cô đây."

Ái chà.

Tôi vừa nhận lấy vừa hỏi.

Không lẽ...

"Chị cất công đến tận trường chỉ để đưa cái này cho tôi sao?"

Chị Victorica cười khổ ở bên kia tấm vải.

"Ừm, đại loại thế."

Ra là vậy, hóa ra là thế.

"Nếu vậy thì chị phải nói ngay từ đầu chứ. Làm tôi giật cả mình."

Tôi thở phào nhẹ nhõm. "Tôi cứ tưởng chị Victorica lớn tuổi rồi mà còn mặc đồng phục của con gái rồi tự mãn chứ."

"Fufufu. Làm gì có chuyện đó. Bộ dạng này là tôi phải cắn răng chịu đựng mặc vào để cải trang lẻn vào trường đấy. Bình thường tôi tuyệt đối không mặc thế này đâu. Chỉ vì bất đắc dĩ phải mang điện thoại đến cho Fran nên tôi mới đến thôi. Tôi hoàn toàn không có nghĩ 'Trông mình vẫn còn ngon chán' khi mặc đồng phục đâu nhé."

Đúng vậy, đúng là vậy nhỉ.

Lời giải thích mang đậm mùi ngụy biện này có hơi đáng bận tâm một chút, nhưng thôi cũng được.

Làm gì có chuyện chị Victorica là người thích mặc đồng phục của con gái thường ngày chứ. Tôi vô cùng xấu hổ vì sự hiểu lầm của mình.

Tôi và chị Victorica cùng bước ra khỏi căn phòng nhỏ, cả hai nhìn nhau cười.

Dù sao thì mọi chuyện cũng coi như đã được giải quyết êm đẹp.

"Fran-sensei. Em mua hồng trà hợp với bánh kem đến rồi đây. Cô hãy nguôi giận..."

Cánh cửa phòng học trống lạch cạch mở ra ngay sau đó.

Người xuất hiện sau cánh cửa là Elaina.

"......"

"......"

Tôi và chị Victorica chìm trong im lặng.

Người mẹ mặc đồng phục. Và cô con gái cũng mặc đồng phục. Sau khi nhìn nhau chằm chằm, Elaina dùng ánh mắt như nhìn rác rưởi mà nói.

"Oa... Mẹ lại mặc nữa rồi..."

Rồi Elaina đóng sầm cửa lại.

"Lại", tức là trước đây cũng từng mặc rồi.

"Chuyện lúc nãy, là thật sao?"

Tôi nhìn chằm chằm người phụ nữ bên cạnh như muốn ăn tươi nuốt sống.

Người tự xưng 18 tuổi bị bỏ lại tại chỗ quay sang nhìn tôi như cầu cứu, rồi nói.

"Phòng tư vấn tâm lý còn mở cửa không?"

Tôi trả lời.

"Hôm nay chúng tôi đóng cửa rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!