Kimi chớp thời cơ
Kimi chạy. Bước chân cô nhẹ tênh. Sáng sớm, các tuyến đường từ Musashino đến Okutama rất thông thoáng, nhờ vậy chuyến đi trở nên dễ dàng và cô nhanh chóng di chuyển với hành lý trên tay.
“Đền ~ A ~ Sa ~ Ma ~ đâyyyyyyy!”
Cô đã tới giếng trời khổng lồ tại Okutama.
Thông thường, muốn đến đền Asama thì phải đi cầu thang bộ xuống phía mũi tàu và vào từ cửa chính, nhưng với Kimi thì khác. Nhất là lần này. Thế nên...
“Mitotsudaira là của chị!”
Cô chộp lấy và nhấc bổng nàng sói bạc từ bên hông ngay khi cô bé định bước vào lối cầu thang chính. Kimi xoay người, điều chỉnh thăng bằng ngay trong lúc chạy. Cô dồn trọng tâm lực vào đầu mũi chân rồi phóng người về phía trước.
“Tốc độ Mach thôi! Tốc độ Mach nào!”
“Chị định đi đâu đấy!?”
“Đền Asama chứ đâu. Em ổn không?”
“Ch-chị vừa chạy qua nó rồi! Chúng ta không thể vào từ phía sau vì vướng thác nước với sông mà.”
“Thế á?”
Kimi nhảy từ mép mạn phải của giếng trời khu đền Asama sang mép phía sau đền. Cô đáp xuống những bậc thang nằm giữa các lớp kiến trúc tựa vách núi nhô ra từ bức tường.
Mitotsudaira suýt tuột khỏi cánh tay trái của cô, nên Kimi dùng hông xoay người giữa không trung để chỉnh lại trọng tâm. Và rồi, trong khi xốc lại Mitotsudaira lên cao...
“Kyaaaaah!”
“Yên tâm, yên tâm. Heh heh. Đường này nhanh hơn.”
Cú nhảy đã tạo ra đủ khoảng cách. Trong lúc rơi xuống một tầng, họ di chuyển theo đường chéo từ bên trái đền Asama ra phía sau. Họ đáp xuống hành lang nằm thấp hơn mặt đất một tầng ở phía đuôi giếng trời. Nhưng mà...
“Và một bước nữa.”
Cô không đáp xuống sàn. Lan can của hành lang dạng sân thượng là quá đủ để cô đặt chân. Mũi chân phải của cô đậu nhẹ lên phía lan can hướng ra giếng trời, rồi cô cúi thấp người xuống để quan sát phía sau đền Asama bên dưới. Thế rồi...
“Kia rồi.”
Cô lộn một vòng trong lúc rơi và đáp xuống hậu viện đền Asama. Đó là một không gian nhỏ nằm khuất sau mái hiên, được che chắn để tránh mưa và những ánh mắt tò mò. Suối nước nóng của đền Asama nằm ở đó, và Asama vừa mới bước ra.
Kimi vặn người, nhảy vào khoảng không giữa Asama – người đang định bước vào phòng thay đồ – và mái che. Và rồi...
“Thấy – sơ – hở – rồi – nhé!”
Cô dùng môi giật phăng chiếc khăn tắm trên lưng Asama xuống. Sau đó, cô liếm nhẹ đôi môi ấy.
Một tiếng hét thất thanh vang lên, kèm theo hai tiếng nước bắn tung tóe.
0 Bình luận