Ngoại truyện: Kimitoasamade 2-A

Chương 10 “Cô gái ngâm mình trong bồn tắm”

Chương 10 “Cô gái ngâm mình trong bồn tắm”

“Cô gái ngâm mình trong bồn tắm”

Suzu đang làm việc giữa hơi nóng.

Cô đang làm việc tại khu vực tắm rửa trong nhà tắm công cộng của gia đình mình.

Nhà tắm mở cửa phục vụ buổi chiều từ lúc bốn giờ, nhưng hiện tại đã lác đác có vài vị khách.

Tại nhà tắm nữ trên Musashi, giờ cao điểm thường rơi vào...

...Ba lần một ngày.

Lần đầu tiên là khoảng thời gian chuẩn bị ngay trước bữa tối. Bữa tối trên Musashi thường bắt đầu vào khoảng sáu giờ, nên các bà nội trợ và những khách nữ khác thường đến từ bốn đến năm giờ để chuẩn bị. Nhóm khách này thường thuộc tầng lớp khá giả, những người đã tự động hóa việc nấu nướng bằng bùa chú hoặc máy móc, vì vậy họ là những khách hàng sộp, thường mua thêm phụ kiện tắm và đồ uống để thư giãn sau đó.

Và...

...Cao điểm thứ hai là từ sáu đến tám giờ.

Bắt đầu với nhóm tan sở. Tiếp theo là các gia đình đến tắm sau khi dùng xong bữa tối. Đây là đỉnh điểm lớn nhất và là khoảng thời gian bận rộn nhất trong ngày của họ.

Cao điểm cuối cùng là từ đêm đến tận khuya, khi toàn bộ ca làm việc của công nhân bộ phận động cơ và những người lao động không có giờ nghỉ giải lao bắt đầu xuất hiện. Họ cần giấy phép để bỏ qua giờ giới nghiêm, nhưng nhà tắm của gia đình Suzu đáp ứng đủ các điều kiện kinh doanh và còn có thư giới thiệu từ Đền Asama. Nhờ đó, Naomasa và các nữ công nhân thuộc bộ phận động cơ thường xuyên ghé qua.

Đó là luồng khách chung ở đây. Hay nói cách khác...

...C-chúng ta đang bận rộn sao?

Cô không thể khẳng định chắc chắn vì không biết những nơi khác bận rộn đến mức nào, nhưng hiện tại đang là đợt cao điểm thứ hai trong buổi chiều và những người tan sở sẽ sớm xuất hiện. Ngoài ra...

“Ga-chan, Go-chan. Hôm nay... hai cậu đến sớm thế...”

“Ừ. Hôm nay tụi này có nhiều chuyện xảy ra quá.”

Naruze trả lời Suzu trong khi gục đầu xuống và tì khuỷu tay lên thành bồn tắm.

Suzu xếp chồng các chậu rửa bên phải lại với nhau.

“Chắc hẳn là... vất vả lắm.”

Không hỏi chi tiết, Suzu thu gom những túi chà lưng dùng một lần đã bị vứt bỏ. Những sinh vật tảo phụ trách nhà tắm đang dùng cám gạo trong mấy cái túi chà lưng mà chúng nuốt vào để cọ rửa các góc tường khu vực tắm. Theo những gì Naruze thấy thì...

...Đó là tảo trắng... hay đúng hơn là sinh vật tảo kem.

Trong khi đó, Suzu thò một tay xuống bồn tắm và tỏ vẻ hài lòng.

Nhiệt độ nước sẽ giảm khi lượng khách tăng lên. Hầu hết các nhà tắm ở Musashi sử dụng hệ thống làm nóng trực tiếp thay vì tuần hoàn, nên nước nóng lên rất nhanh nhưng nhiệt độ lại khó kiểm soát. Naruze thích cái nóng êm dịu của kiểu tuần hoàn, nhưng cô lại khoái cái cảm giác cơ thể bị rung lắc bởi nhiệt độ của kiểu trực tiếp hơn. Nước được làm nóng bởi “lò sưởi bồn tắm” đang bốc lên từ giữa các tấm sàn dưới đáy bồn, tạo nên những tầng nhiệt tác động vào cơ thể cô. Cô chọn một vị trí ngay trên một trong những luồng nước đó và để nó lay động cơ thể mình trong khi gục đầu xuống.

“Nn.”

Cô có thể cảm nhận sức nóng đang lướt qua những đường cong cơ thể. Khi kiệt sức, cô sẽ ngả người ra sau, để đôi cánh chìm xuống và để dòng nước nóng gột rửa lưng và hông. Cô yêu cái cảm giác nhột nhạt khi nước nóng làm ấm đôi cánh của mình.

Nhưng mà...

...Đúng là dùng loại tuần hoàn thì mình đỡ phải lo lắng hơn.

Các chủng tộc có cánh tự nhiên sẽ rụng một ít lông khi tắm. Đặc biệt là vào thời điểm giao mùa.

Với hệ thống sưởi tuần hoàn, cô chỉ cần chọn vị trí gần chỗ thoát nước, nhưng với hệ thống trực tiếp, nước sục lên từ bên dưới có xu hướng đẩy lông vũ loang ra khắp bồn. Sau đó chúng sẽ tụ lại ở các góc và dọc theo mép bồn, tóm lại là...

...Thật nể phục bản thân khi mình vẫn dám nhìn thẳng vào mắt Suzu trong khi cậu ấy phải dọn dẹp đống đó.

“Trông cậu có vẻ vui, Suzu.”

“Ừ.”

Suzu đang mặc một bộ đồ bơi. Trên đó có logo của Đền Asama, đơn vị tài trợ cho nhà tắm, và logo của “Nhà tắm Suzu”. Các vòng tay và vòng chân trên tứ chi của cô cung cấp các thần chú bảo hộ giúp chống nước, cách nhiệt và thanh tẩy. Công việc đôi khi đòi hỏi cô phải tiếp xúc với nước nóng và hơi nước, nên cô không thể làm việc trong tình trạng khỏa thân.

Theo cách đó, trang phục của cô thực chất giống đồng phục nhà tắm hơn là đồ bơi. Cô sẽ khoác thêm áo yukata bên ngoài khi ở trong phòng thay đồ và sau đó dọn dẹp phía trước nhà tắm, nên có rất nhiều khách nam đến chỉ để ngắm nhìn cảnh đó.

...Và như một truyền thống từ thời họ còn nghèo khó, cậu ấy vẫn dạy bơi trong bộ dạng như thế này...

Suzu dường như không nhận ra, nhưng vóc dáng mảnh mai của cô được đánh giá rất cao ngay cả trong giới nữ. Làm doujinshi về cô chắc chắn sẽ bán đắt như tôm tươi.

Đúng, đúng vậy, Naruze gật gù, nhưng rồi Suzu quay lại nhìn cô. Cô bé tiếp nối câu chuyện đồng tình lúc nãy.

“Hai cậu... đang cùng nhau... suy nghĩ về chuyện gì đó, phải không?”

“Judge. Đúng thế.”

Naruze nhìn sang bên trái.

Cô thấy một đôi cánh vàng ở đó. Một người khác cũng đang gục đầu xuống, nhưng người này lại mở một Magie Figur ngay trước mắt.

“Margot, cậu không cần phải suy nghĩ nhiều thế đâu.”

“Ồ, được thôi. Chỉ là tớ không tìm thấy chút động lực nào cả...”

Naito sực tỉnh khi cất tiếng nói.

Tài liệu kiểm tra Edel Brocken đang mở ra trước mắt cô. Nó mô tả những gì họ sẽ được chấm điểm khi tham gia bài kiểm tra.

“Ga-chan, trong này ghi là ‘chào đón bất cứ ai có thể nốc cạn mười lít nước’, ‘tìm kiếm bất cứ ai có thể chịu đựng việc bị đóng dấu nung’, và ‘ưu tiên người có kinh nghiệm bị hỏa thiêu trên cọc’. Cậu nghĩ họ nghiêm túc đến mức nào về mấy cái này?”

“Cái công ty đó thích làm gì thì làm, nên cậu cứ lờ mấy thứ đó đi là được.”

“Và mặt sau của tài liệu có một phần tiêu đề là ‘Tử vi Vùng Sấm Sét Tiêu Cực Tháng Này!’, nhưng toàn là mấy thứ xui xẻo.”

“Của tớ nói gì?”

“Tài vận: ◎. Dù có cẩn thận cũng vô ích.”

“Nếu thế mà được xếp hạng ◎, thì cái thứ đó chắc phải ở mức độ khó khá cao đấy.”

Lúc này Suzu tiến lại từ bên cạnh. Cô đang thay đám sinh vật tảo thanh tẩy trong chiếc giỏ tre ở góc bồn tắm. Cô vớt những sinh vật đang nổi bên trong giỏ ra và thay thế bằng những con cô mới mang đến. Đám sinh vật tỏ ra khá hiếu động khi được cô kéo ra ngoài.

“Thay ca!” “Nghỉ giải lao!” “Đến giờ ăn thật nhiều rồi!”

“Nhắc mới nhớ, cậu thay chúng không phải vì tạp chất tích tụ bên trong, mà là vì chúng bị đói sau khi tiêu hóa hết đống đó nhỉ.”

“Ừ-ừm. Đó là một... cách nghĩ... khác chăng?”

Và Suzu nói thêm.

“Các cậu đang... đưa ra một quyết định quan trọng à?”

“Judge. Ồ, nhưng cậu có thể ở lại, Bell-rin. ...Đúng không, Ga-chan?”

“Đúng thế. Suzu thì an toàn, và tớ muốn phác thảo bộ trang phục của cậu ấy. Đúng rồi, đúng rồi. Tốt lắm. Trong khi cậu xử lý đám trong giỏ, hãy quỳ xuống và cúi người về phía trước. ...Đúng! Tuyệt hảo!”

“Ga-chan, cậu lại sắp chảy máu rồi kìa.”

Máu bất ngờ phun ra từ mũi Naruze.

“K-Khoan đã, Margot. Chảy máu từ đũng quần á!? Thế thì hơi nguy hiểm quá rồi đấy!”

“Cậu đúng là phi thường theo nhiều cách thật đấy, Ga-chan.”

“Ừ, nhưng tớ nghĩ hôm nay tớ mất máu hơi nhiều rồi. Thấy hơi chóng mặt.”

“Gì cơ?” Suzu bối rối và có lẽ cô đã nhận ra mùi máu. “Hả? Ờm, khoan, ơ, th-thần chú bảo hộ, thần chú bảo hộ.”

Cô chắp hai chiếc vòng tay lại với nhau và một khung ký hiệu thần chú hiện ra. Đó là phép cầm máu khẩn cấp từ Đền Asama. Cô bước vào bồn tắm và đặt khung ký hiệu lên trán Naruze. Sau đó...

“Ơ-ờm, nó đang tràn ra sao? Thế thì, đ-đợi chút. Qua bên này.”

Naruze không hề phản kháng khi được bế ra khỏi bồn và đặt ngồi lên thành bồn. Suzu thêm một phép cách nhiệt để đảm bảo cơ thể cô không bị lạnh.

“Ừm, hard point của các cậu...”

“Ồ, của tụi tớ để đằng kia cùng nhau. Của Ga-chan là mấy cái ở phía trước ấy.”

Ngay cả khi đi tắm, họ cũng mang theo các bộ phận hard point để quản lý cơ thể, duy trì thần chú bảo hộ và an ninh. Hard point ở hông là trung tâm, nhưng bất kỳ ai ở cấp độ trung bình trở lên đều sẽ đảm bảo rằng các hard point ở cổ có thể được sử dụng làm trung tâm thay thế bằng cách tích hợp phép quản lý và khóa khởi động cho các bộ phận khác. Naito và Naruze cũng thiết lập như vậy.

“Cài đặt của tụi tớ được chia sẻ, nên tớ có thể dùng của mình để ủy quyền can thiệp từ bên ngoài vào các thần chú bảo hộ.”

Naito mừng vì cô đã thêm tính năng thay đổi cài đặt từ xa. Suzu đặt khung ký hiệu của mình lên các bộ phận hard point của Naruze đang nằm trên sàn, và một khung ký hiệu kiểu cổng torii xuất hiện sau cổ Naruze, nơi cô đang ngồi cách đó một đoạn.

Cơ thể Naruze rung lên một lần rồi cô thở dài. Cô hỉ một ít máu mũi ra tay và rửa sạch trong chậu nước.

“Ái chà, cổ họng tớ có vị như rỉ sét ấy. Suzu, lát nữa cho tớ xin ít sữa cà phê nhé.”

“Đ-được. Cậu ổn chứ?”

“Tớ ổn. Xong cái này tớ sẽ đi ăn thịt nướng. Nhưng mà...”

Naruze nói “nhưng mà” lần nữa và nhìn sang Suzu.

“Suzu, chuyện này có thể hơi đường đột, nhưng... trông Margot và tớ sẽ thế nào nếu mặc đồ đôi?”

“Judge. Hai cậu trông sẽ... rất ngầu.”

Cô bé trả lời ngay lập tức cùng một nụ cười.

...Woa.

Ra là vậyyyyy, Naito thầm nghĩ.

...Cũng hơi xấu hổ khi được bạn bè ủng hộ thế này. Nhưng mà...

Ra thế.

Ra thế, ra thế.

Cô không nghĩ động lực của mình lại rẻ tiền đến vậy, nhưng...

“Cậu nghĩ tụi tớ sẽ ngầu sao, Bell-rin?”

“Ừ.”

Suzu gật đầu và sắp xếp lại các bộ phận hard point lộn xộn của họ để chúng không bị dính nước bồn tắm tràn ra.

“Các cậu có... công việc, các cậu cạnh tranh... với người lớn, và...”

“Và?”

“Các cậu bay trên... bầu trời. Các cậu thực sự... rất ngầu.”

Ngoại trừ phần bay lượn, mô tả đó cũng phù hợp với Naomasa và Ohiroshiki.

Thêm nữa, Naito khá chắc là Suzu vẫn sẽ gọi họ là ngầu ngay cả khi họ không có việc làm.

...Chắc hình ảnh cuối cùng của cậu ấy về tụi mình đến từ việc bay lượn.

“Ừm...”

Suzu bị khiếm thị, nhưng Naito vẫn hỏi.

“Tụi tớ có ngầu không nếu mặc đồ đôi khi bay?”

“Đồng phục của các cậu hả?”

“Không,” Naito nói. “Trang phục Technohexen. ...Chúng sẽ được chế tạo đặc biệt để bay và chiến đấu trên không.”

“Hưm.” Suzu có vẻ gặp khó khăn trong việc hình dung, nên cô ngước nhìn lên trần nhà đầy hơi nước. “Giống như các tự động nhân sao?”

“Chà, tớ cho rằng đó cũng là một loại trang phục chiến đấu...”

“V-vậy giống như Naomasa-san... hay Asama-san?”

Cũng không hẳn là thế. Đồng phục của mấy cô gái M.H.R.R. có lẽ là gần giống nhất, nhưng...

“Suzu.”

Naruze mở một Magie Figur khung crop mark và vẽ một bức tranh bằng ngón tay. Đầu ngón tay cô tạo ra một nét đậm, nhưng cô tăng độ phân giải lên nên màn hình chỉ hiển thị một bàn tay hoặc một khuôn mặt tại một thời điểm.

...Cậu ấy đang vẽ các phần được phóng to để tạo nên tổng thể mà không thực sự nhìn thấy toàn bộ cùng một lúc.

Naruze chỉ có thể làm điều này vì cô đã ghi nhớ số đo của các bộ phận khác nhau và có một phác thảo trong đầu để dựa vào. Cô tuyên bố đã phát triển kỹ thuật này để có thể lén vẽ trên một khung hình nhỏ trong giờ học.

“Xong rồi.”

Sau khi vẽ xong, cô thu nhỏ nó xuống kích thước 10% và toàn bộ bức tranh nằm gọn hoàn hảo trên màn hình. Sau đó cô thêm một phép thuật để làm nổi các đường nét.

“Đây là bộ trang phục mà tụi tớ muốn cậu thấy tụi tớ mặc. ...Đây.”

Cô ném chiếc Magie Figur và nó dừng lại trước mặt Suzu. Suzu đưa tay vào khoảng không, tìm thấy Magie Figur rồi chạm vào nó. Cô đặt một bàn tay lên bề mặt.

“...”

Lòng bàn tay cô đang ướt, và có lẽ đó là lý do cô chà xát lên Magie Figur vài lần như để lau nó.

“————”

Lòng bàn tay cô chạm vào vùng ngực đầu tiên rồi di chuyển lên trên.

“A.”

Cô dường như nhận ra đó là khuôn mặt. Sau đó cô cẩn thận kiểm tra qua khuôn mặt và cánh tay. Cô đặc biệt cẩn trọng khi vuốt ve các ngón tay. Rồi cô kiểm tra thân mình, đôi chân và các bộ phận khác.

Sau đó...

“Tuyệt.”

Với Suzu, một Technohexen trông rất ngầu khi bay lượn.

Vậy thì...

“Các cậu sẽ bay... trong bộ dạng này, đúng không?”

Quyết định vậy đi.

“Ra là vậy...”

Có thể hơi khoe khoang, nhưng thực ra trang phục sẽ được chia thành hai màu trắng và đen. Dù vậy...

“Tớ nghĩ bay... trong trang phục đôi... sẽ rất ngầu.”

“Judge,” Naruze nói.

Cô xóa khung ký hiệu sơ cứu, đứng dậy trong bồn tắm và vòng ra sau lưng Naito. Naito biết cô ấy định làm gì, nhưng cô nhẹ nhàng dang rộng đôi cánh như thể không hay biết.

“Chúng ta sẽ ở bên nhau.”

Naruze ôm chầm lấy Naito từ phía sau như thể ném mình vào giữa đôi cánh.

Naruze đã ra khỏi bồn tắm, nên da thịt cô mang lại cảm giác mát lạnh và nhột nhạt trên tấm lưng nóng hổi và ẩm ướt của Naito. Trong khi tựa vào giữa đôi cánh chính của Naito, Naruze luồn tay qua giữa cánh chính và cánh phụ của Naito. Cô đưa tay lên ngực Naito và giữ chặt, khiến Naito không thể cử động cánh chính một cách thoải mái.

Naito ít nhiều đã bị khống chế.

Ngay cả cô cũng không biết ai trong hai người đang được an ủi bởi sự trói buộc này, và cô quay sang Suzu.

“Cảm ơn nhé, Bell-rin.”

“Hả?”

Cô bé có vẻ bối rối. Naruze cười khúc khích sau lưng Naito và rồi Suzu giơ chiếc Magie Figur lên.

“Tớ... giữ cái này được không?”

“Hả?”

Naito cảm thấy thích thú trước sự ngạc nhiên rõ rệt trong giọng nói của cộng sự và cách cơ thể cô ấy run lên.

“Chà, nếu cậu muốn một cái, tớ có thể vẽ một cái khác đẹp hơn,” Naruze nài nỉ.

“Tớ muốn... cái này.”

“Cậu ấy nói cậu ấy muốn cái đó, Ga-chan.”

“Ừ,” Suzu đồng ý. “Tớ có thể cho... bố mẹ tớ xem.”

“K-không, khoan đã! Khoan đã, Suzu! Tớ hơi quá đà nên lỡ vẽ phần ngực xuyên thấu và thêm chi tiết thừa thãi vào phần đũng quần rồi!”

“Sao cậu không bao giờ biết tiết chế thế hả, Ga-chan?”

Naito thầm nghĩ khi cộng sự buông cô ra và tiếp tục bảo Suzu đợi.

...Mình vẫn chưa cảm thấy có nhiều động lực lắm...

Naruze lo lắng cho cô hoặc ít nhất là quan tâm. Naito cảm nhận được phản ứng dữ dội và sự kiềm chế rõ ràng của điều đó, nhưng...

“Hả?”

Một khung ký hiệu xuất hiện bên cạnh mặt Suzu.

Là Kimi.

Asama không thể sử dụng tay vì bị Kimi và Mitotsudaira giữ chặt.

“Nào, Asama! Nói ‘aaaa’ đi! Nào!”

“...A.”

Cô lo lắng mọi người đang nhìn chằm chằm khi họ đi bộ dọc theo Okutama.

Cuối cùng họ cũng đến món crepe trong bữa ăn nhẹ. Trên đường đi từ Murayama, Mitotsudaira và Kimi đã xử lý xong đống kem khổng lồ được đặt trong xô như một khoản “hối lộ bé gái” từ Ohiroshiki:

“Chúng ta phải tiêu thụ hết chỗ này để bảo vệ quá khứ của Tomo!”

“Đúng thế, Mitotsudaira! Hãy quyết đấu trong khi Asama quan sát! Được rồi, đến lượt tôi trước! Tôi hiến tế vani để triệu hồi sự phấn khích! Sau đó tôi khóa mục tiêu vào sô cô la wasabi.”

“Tôi đánh chặn! Tôi chặn thìa của đối phương, triệu hồi caramel muối và giành lấy sự ngon lành!”

Asama không hiểu lắm mấy cái đó có nghĩa gì, nhưng cô tự hỏi liệu việc khua thìa bánh quế leng keng vào nhau khi đang đi bộ có phải là hành vi kém lịch sự hay không.

Nhưng một lúc sau, Kimi nói thêm.

“Hiệu ứng cộng dồn đang gây sát thương đóng băng lên dạ dày tôi! Tình hình này tôi sẽ không thể sinh ra một đứa con khỏe mạnh mất!”

Nghe có vẻ nguy hiểm, nên họ quyết định nhanh chóng đến nhà tắm của Suzu.

Asama chuẩn bị bắt đầu ăn chiếc bánh crepe mà Mitotsudaira đang đưa ra, nhưng cô cảm thấy lo lắng về thứ đó. Cô chạm lưỡi vào lớp vỏ bánh đã nướng chín, đưa nó vào miệng như thể bóc lớp vỏ ngoài đó ra, rồi nhẹ nhàng mút lấy phần nhân bên trong.

...A.

Cô thấy nó gợi nhớ đến các loại bánh kẹo phương Tây. Dư vị của kem và mùi thơm bốc lên của bơ chỉ có trong các loại bánh kẹo phương Tây nhiều chất béo, và cô phát hiện ra vị mặn bên trong vị ngọt. Nó tan nhanh trong miệng, nhưng vẫn cảm thấy chắc chắn nhờ đường và chất béo. Nó làm cô nhớ đến kẹo mạch nha (mizuame), nhưng kích thích vị giác khác hẳn so với các loại bánh kẹo Viễn Đông làm từ các biến thể của đường, nhân đậu đỏ và bánh nướng.

...Ồ.

Mình sẽ béo lên mất nếu ăn món này mỗi ngày.

Kem có phải là phiên bản lạnh của món này không nhỉ? cô tự hỏi.

“T-thế nào, Tomo?” Mitotsudaira hỏi.

“Hả? Ồ, ngon lắm.”

Cô nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm, vậy là Mitotsudaira hẳn đã rất lo lắng. Đền Asama là đại diện Thần đạo của Musashi và họ thực sự là thứ mang đậm chất “Viễn Đông” nhất trên Musashi vì gia tộc Matsudaira đang ở Mikawa. Cô là người thừa kế của ngôi đền đó, nên sẽ là vấn đề lớn nếu đây là lần đầu tiên cô thử một loại bánh ngọt phương Tây.

“Tớ cũng hay ăn bánh ngọt phương Tây như castella và bánh xốp, bố tớ cũng thường xuyên ăn đồ Tây, nên không cần phải căng thẳng thế đâu.”

“Judge. Nhưng tớ vẫn lo không biết cậu có thích nó không.”

Là một bán người sói, có lẽ cô ấy nhạy cảm với mùi và vị. Asama đưa răng vào cắn thêm một miếng nữa, trong khi tự nhủ rằng làm vậy chỉ để giúp Mitotsudaira yên tâm.

Lần này cô đã biết trước những gì sẽ đến khi nếm lớp vỏ trứng và lớp kem bên trong.

...Cái này chắc chắn gây béo.

Nhưng nó cũng đủ tiêu chuẩn để trở thành món cô thích.

Cô ép nó giữa lưỡi và vòm miệng, cuộn nó quanh lưỡi, và hương vị dần dần lan tỏa về phía má. Độ dính gần như sủi bọt làm cô nhớ đến trò nghịch bùn hồi nhỏ và nó khớp với hình dạng của lưỡi khi cử động.

Vị bơ rịn ra từ lớp bánh crepe trong miệng cô.

“Nn.”

Cô liếm sạch hương vị đó cùng với chiếc bánh crepe trên miệng, nhẹ nhàng cắn xuống và nuốt trôi một cách êm ái.

Cô cảm thấy mình có thể thưởng thức lâu hơn nếu cắn khối dính đó thành từng miếng nhỏ và nuốt từ từ, nhưng dù sao thì vẫn còn rất nhiều dư vị đọng lại trên bề mặt lưỡi. Cô cảm thấy mình thật hư hỏng khi có thể nuốt trọn tất cả cùng một lúc như thế.

Cô nghĩ mùi ngọt và béo sẽ thoát ra khỏi miệng khi thở ra, nên cô thở hương thơm của bơ và kem qua đường mũi.

“...Mito?”

Mitotsudaira đang nhìn chằm chằm vào miệng cô với khuôn miệng kéo dãn sang hai bên.

Biểu cảm của cô ấy rất dễ đọc.

“Ư-ừm, cậu không cần phải kiềm chế đâu. Cậu có thể ăn một ít nếu muốn.”

“Hả!? Ờm, k-không, tớ đâu có tham ăn đến thế! Tớ có thể đợi đến khi cậu ăn thỏa thích mà.”

Chuyện này lại bắt đầu phiền phức rồi đây... Asama nghĩ thầm trong khi Kimi mỉm cười vào một khung ký hiệu ở phía bên kia của cô. Có vẻ như Naito, Naruze và Adele, người vừa hoàn thành khóa huấn luyện, đã gia nhập cùng Suzu rồi. Kimi nheo mắt lại và trao đổi vài câu.

“Vậy ba người đang làm gì ở đó thế?” Naruze hỏi.

“Vâng! Đúng thế! Mitotsudaira vừa cướp mất lần đầu của Asama rồi! He he he. Cá là cậu ước gì được nhìn thấy cảnh đó, Naruze! Mitotsudaira nắm lấy cái thứ to dày đó và đưa ra trước mặt Asama. Và rồi Asama dùng lưỡi tách lớp vỏ thừa ở đầu ra và sau đó – ngay như thế này! – ngậm nó vào miệng sâu tận cuống họng! Rồi với cái miệng dính đầy thứ chất lỏng màu trắng trào ra, cậu ấy nói: ‘A... Nó to và ngon quá. He he. Mito, không cần phải căng thẳng thế đâu. Cậu không cần phải kiềm chế đâu.’ Chính xác là chuyện đã xảy ra như thế đấy!!”

“Yessss!!” Naruze hét lên.

“Cái gì mà ‘yes’ chứ!? Và cái kiểu giải thích gì thế hả, Kimi!?”

“Ừm, A-Asama-san... c-cậu đang... làm gì thế?” Suzu hỏi.

“Để chọn từ ngữ cẩn thận, tớ đoán có thể nói là cậu ấy đang nạp một số chất dinh dưỡng, đúng không?” Naito trả lời.

“Về mặt kỹ thuật thì có thể đúng, nhưng với đống đường và chất béo này thì chẳng tốt cho sức khỏe chút nào.”

Ồ, câu trả lời đó có quá nghiêm khắc không nhỉ? Asama lo lắng, nhưng tính cô vốn là vậy.

Họ tiến về phía công viên giếng trời ngầm theo con đường dọc Okutama.

“Mito, cậu có thể ăn luôn phần của Kimi, nên hãy nhanh chân đến chỗ Suzu-san nào.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!