Ngoại truyện: Kimitoasamade 2-A

Chương 11 “Cô Gái Bị Nhìn Trộm Ngay Từ Đầu”

Chương 11 “Cô Gái Bị Nhìn Trộm Ngay Từ Đầu”

“Cô Gái Bị Nhìn Trộm Ngay Từ Đầu”

Adele đang phải chịu áp lực.

Đó là một áp lực nặng nề và đặc quánh.

"Ưm, Nao-san? Cậu đang đè lên tớ đấy."

"Ồ, xin lỗi, xin lỗi. Tớ cứ vô thức khoác tay lên vai cậu thôi, Adele. Lỗi của tớ."

Naomasa dịch người sang bên phải, tựa lưng vào thành bồn tắm. Và ngực trái của cô ấy (nguồn gốc của áp lực lên phía bên phải mặt Adele) cũng tách ra.

...Fnh.

Trong khi Adele thầm rên rỉ đầy bất lực trong lòng, Naomasa nhẹ nhàng nâng cánh tay giả dùng trong bồn tắm lên và xoay xoay phần khuỷu tay. Sau đó...

"Sắp tới chắc tớ phải mua cái mới thôi."

"Cậu để cái này ở đây được bao lâu rồi?"

"Chắc cũng ba năm rồi nhỉ?" Naruze lên tiếng, cô đang nằm cùng Naito cách đó một quãng ngắn. Ban nãy đôi cánh đen còn ở bên trên, nhưng giờ chúng đã nằm bên dưới. "Naomasa, cậu cao lên rồi, nên thực sự cần mua cái mới đi. Hệ thần kinh của cậu đang bị lệch lạc chút ít do sự chênh lệch độ dài giữa nó và cánh tay thật mà cậu đáng lẽ phải có đấy, đúng không? Tớ đọc trong sách thấy bảo điều đó khá phổ biến với những người lắp chi giả muộn."

"Đúng thật. Với lại cái này không có hệ thống đệm như cái tớ thường dùng."

Naomasa cười khổ và xõa tóc ra. Cô để mái tóc đen hơi dài rũ xuống một cái xô để chuẩn bị gội, và Naito quay sang phía cô.

"Hả? Chẳng phải cậu có ca trực đêm sao?"

"Hôm nay tớ sẽ đến võ đường khu rộng."

"Hả. Cậu tắm rửa sạch sẽ trước khi đi vận động đổ mồ hôi sao?" Naruze thắc mắc. "Tớ chẳng hiểu nổi cậu."

"Lúc nãy tớ bảo trì con Suzaku nên người toàn mùi dầu máy. Lũ trẻ thì không để ý đâu, nhưng phụ huynh chúng sẽ lo đấy."

"Nao-san, cậu thích trẻ con thật nhỉ?"

Naomasa nhìn sang, và Adele đoán rằng cô ấy sẽ phủ nhận hoặc cười trừ, nhưng...

"Ừ, chắc là vậy."

Cô ấy đồng ý với một nụ cười nhẹ.

"Và rồi con tim Adele khẽ thót lên một nhịp..."

"Ga-chan, cậu nên thôi cái trò đọc to suy nghĩ khi đang phác thảo storyboard đi."

Adele hoàn toàn đồng ý, nhưng Naito vẫn còn chuyện để nói.

"Masa-yan, có phải vì thích trẻ con nên cậu mới khoái để Adele và Bell-rin ngồi cạnh hoặc ôm ấp thế không?"

"T-Tại sao các cậu cứ coi tớ như trẻ con một cách trắng trợn thế hả!?" Adele phàn nàn.

"Chà, tay giả của tớ có bùa chú đệm và hệ thống kiểm soát cân bằng, nhưng có lẽ trong vô thức tớ vẫn muốn có điểm tựa. Hoặc có thể chỉ vì nó không có thân nhiệt nên tớ thấy lạnh. Dù lý do là gì thì tớ cũng lỡ làm thế mất rồi."

Naomasa xích lại gần hơn mà thậm chí chẳng thèm nhìn về phía Adele.

Nó ép vào má phải của Adele. Hay đúng hơn, sự ẩm ướt và độ đàn hồi của nó dường như mút chặt lấy cô.

...Và nó đang đẩy mình!

Lẽ ra mình phải lường trước điều này từ vị trí thứ 3 trong bảng xếp hạng ngực năm hai chứ. Nếu cú này mà có thêm đà, chắc gãy cổ mình mất, phải không?

"Vậy làm thế này có giúp ích gì cho khả năng thăng bằng và sự thiếu hụt nhiệt độ của cậu không, Nao-san?"

"Hừm, thử rồi mới thấy, tớ cũng không chắc lắm."

"Thế thì việc này hoàn toàn vô nghĩa! Hoàn toàn vô nghĩa!"

"Đừng bận tâm, đừng bận tâm," Naomasa nói khi cửa phòng tắm mở ra với tiếng lăn khô khốc, và Suzu bước vào.

Cô ấy đang mặc bộ đồ bơi làm việc của mình.

"Ga-chan, Go...-chan, tớ mang... mấy cái này đến."

Adele nheo mắt cố nhìn xem Suzu đang cầm cái gì. Nếu kính không bị mờ hơi nước thì cô đã có thể mang vào phòng tắm, nhưng cuộc sống của một sinh viên vừa học vừa làm không cho phép điều đó. Cô phải nheo mắt để nhìn vật trên tay Suzu.

"Cái gì thế kia, ưm, hai vật hình que à?"

"Nó dành cho hai người khi họ bắt đầu cảm thấy hơi hưng phấn trong bồn tắm."

Adele ngẫm nghĩ một chút về lời giải thích của Naruze, giơ tay trái lên và nói vọng qua chướng ngại vật 3D của Naomasa.

"Để chắc chắn tớ không hiểu sai, làm ơn cho tớ một gợi ý đi."

"Cậu dùng nó bằng miệng và rốt cuộc sẽ tạo ra rất nhiều tiếng ồn."

Adele suy nghĩ về lời giải thích của Naito.

"Thêm một gợi ý nữa."

"Các cậu có thể thay phiên nhau hoặc làm cùng nhau."

"Hừm." Adele suy nghĩ nung nấu hơn nữa. "Có phải là thứ gì đó bậy bạ không?"

"Cậu và Suzu có thể đi trước."

"Hả?"

Cô bối rối nhìn Suzu quay về phía mình và bước vài bước lại gần. Cô ấy quỳ gối trên sàn ngay cạnh bồn tắm và đưa một cái cho Adele.

"Là... mic... chống nước. Để hát karaoke."

"Ồ! Karaoke trong bồn tắm!"

Ngay khi cô vừa thốt lên "Giờ thì tớ hiểu rồi!", bàn tay của Naomasa đã giáng một cú thật mạnh vào sau đầu cô. Để né đòn, cô ngã nhào xuống nước một cách cường điệu rồi ngoi lên.

"C-Cái đó là sao vậy, Nao-san!?"

"Tớ đã có linh cảm là cái đó rồi mà."

"Th-Thế thì nói cho tớ biết chứ! Tớ có nhìn thấy đâu!"

"Tớ không dám chắc cho đến khi cậu ấy nói ra."

"Cậu đúng là kiểu người khoa học thực thụ nhỉ?"

Adele biết Naomasa đang cố tỏ ra quan tâm. Và khi Adele cúi đầu, Naomasa cầm lấy mic và đưa cho cô. Cô ấy kiểm tra phần đáy mic để xem xét gì đó trong lúc đưa.

"Đây. ...Suzu, thế này không làm phiền các khách khác sao?"

"Ồ, bọn tớ có b-bùa chú mà."

Suzu đặt tay lên điểm cứng trên cổ mình, nhưng những người khác đang ngâm mình trong nước dường như không để ý. Những người nhận ra thì chỉ vẫy tay chào.

Adele nhìn Suzu với vẻ thắc mắc và cô gái xác nhận rằng mình đã kích hoạt bùa chú âm thanh bao quanh. Kimi là người tạo ra bùa chú này và nó chỉ cho phép âm thanh truyền trong khu vực xung quanh những người được đăng ký.

Ở phía bên kia, Naruze lên tiếng trong khi đưa bút lên khung Magie Figur đánh dấu cắt.

"Hai người có thể hát bài gì đó không?"

"H-Hát bài gì thì t-tốt nhỉ? Tớ không... biết nhiều bài hát lắm."

"Có thể là Huyền Thoại Cừu Và Rau Củ, Nhảy Khỏi Giàn Khoan Đó Nghe Tuyệt Đấy, Một Cú Bùng Nổ Thần Thánh Của Những Bàng Quang Đầy Nước Khắp Vùng Đất, hay bất cứ bài gì cũng được."

"Ga-chan, chẳng phải cậu đang yêu cầu mấy bài khá khó sao?"

"Yeah, cậu cứ chọn bài nào cậu thích là được."

Trong trường hợp đó, Adele muốn bắt đầu với một bài an toàn mà ai cũng biết.

"Vậy hãy hát bài Musashi Song đi."

Naomasa lắng nghe Adele và Suzu trong khi ngâm mình trong bồn tắm.

...Phiền phức thật.

Adele ở bên trái cô và Suzu ở phía sau. Không, cô nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt bên phải.

"——————"

Suzu ngồi trên thành bồn tắm bên phải Naomasa và ngâm chân dưới nước. Naomasa nhận thấy đường nét từ đùi đến hông của Suzu rất đẹp, có lẽ do phải quỳ gối nhiều khi làm việc.

...Để ý đến tiểu tiết là thói quen xấu của tất cả mọi người bên bộ phận động cơ... và tất cả những ai sở hữu thần chiến tranh.

Nhưng Naomasa lại bị kẹt giữa hai người họ.

Cô đã tính đến chuyện kết thúc việc tắm sớm và ăn nhanh chút gì đó trước khi đến võ đường, nhưng đành phải hoãn lại. Cô lắng nghe những giọng hát vang lên từ trái và phải.

"..."

Cô phải kìm mình lại để không hát theo, nhưng có lẽ đó là vì họ thường hát bài này ở nơi cô làm việc. Cô đã nghe bài hát này hàng nghìn, nếu không muốn nói là hàng chục nghìn lần kể từ khi đến Musashi. Nhưng...

...Thế này không ổn.

Cô thấy mình đang nhớ lại quá khứ, trước khi đến Musashi.

Khi hoàn thành những công việc có thể làm ở ngôi làng nông thôn mộc mạc đó, cô cảm thấy sẽ thật thô lỗ nếu bảo em gái và những người khác đừng chơi đùa ầm ĩ, nên cô đã ra đồng, nơi gia đình cô làm việc, để ngắm nhìn tất cả bọn họ lao động.

"..."

Bài hát cô nghe và ngâm nga theo ở đó đã khác. Những con người và những gì họ nắm giữ cũng khác. Và so sánh hiện tại với quá khứ là bất lịch sự với những người hàng xóm hiện tại, những người không biết gì về quá khứ đó. Vì vậy...

"..."

Naomasa khoác một tay lên vai Adele và tay kia vòng qua eo Suzu.

Cô không chắc liệu có thể gọi tất cả là bạn bè hay không. Vẫn còn những điều họ chưa biết về nhau và khoảng cách giữa họ thay đổi từng ngày, nhưng hai người này không tỏ ra phản kháng. Biểu cảm của Adele có vẻ căng thẳng và đầu cô ấy nghiêng đi một cách kỳ quặc, nhưng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được của giải phẫu cơ thể người. Ngược lại, Suzu thì tựa hẳn vào người cô.

...Ồ, cậu ấy thơm thật.

Là xà phòng sao? Cô tự hỏi trước khi nhận ra nó giống một thứ khác.

...Dầu máy? Không, đây là...

Đó là một hỗn hợp. Khi làm việc trong bộ phận động cơ, không phải tất cả máy móc đều dùng cùng một loại dầu. Những khu vực chịu tải trọng lớn hoặc hoạt động trong thời gian dài sẽ dùng mỡ nặng. Những khu vực chịu tải trọng ít hoặc chỉ dùng trong thời gian ngắn sẽ dùng dầu nhẹ hoặc nhựa cây. Sau khi làm việc với tất cả những thứ đó, một mùi "dầu" tổng hợp sẽ thấm vào cơ thể và tóc.

Trong trường hợp của Suzu, đó là tất cả các loại xà phòng và túi chà thơm. Những thứ khách hàng để lại hoặc những thứ được cung cấp sẵn sẽ tan chảy trong nước và hơi nước rồi thấm vào da và tóc cô ấy.

Làn da mịn màng của cô ấy có lẽ là do thường xuyên đổ mồ hôi khi làm việc.

...Naruze có nhận ra điều này không?

Bản thân Suzu sẽ không nhận ra và cũng không ý thức được. Trong trường hợp đó, Naomasa đoán Naruze sẽ không vẽ nó ra. Có một người thích hợp hơn để gợi ý cho cô ấy. Ví dụ như...

"Ồ, Masa cũng ở đây à."

Như để tạo một đoạn nhạc dạo khi bài hát kết thúc, một luồng khí lạnh ùa tới. Hơi ấm của Naomasa rời khỏi lưng và vai cô khi nó được chuyển sang cho người khác.

"Gì thế? Cậu cũng ở đây sao, Asama-chi?"

Asama nhìn thấy Naomasa và thấy cái đầu đang nghiêng của Adele.

Vẫn là sự sắp xếp thường thấy. Chuyện đó xảy ra vì Adele cố gắng đỡ lấy sức nặng. Nếu cô ấy tự mình ép sát vào, ngực của Naomasa sẽ biến dạng. Suzu đang làm đúng điều đó.

...Chắc là mỗi người một khác thôi.

Mình tóm tắt hay thật, Asama nghĩ với một nắm tay quyết tâm trong đầu. Sau đó Naomasa lấy thứ gì đó từ Adele và đưa cho Naito cùng Naruze.

Đó là một chiếc mic.

Cùng lúc đó, những khung ký hiệu kiểu cổng torii xuất hiện bên cạnh mặt Adele và Suzu. Đó là điểm số cho bài hát họ vừa trình bày. Trở lại phòng thay đồ, Kimi đã nói "Ồ, có người đang dùng kìa" và mở một khung ký hiệu ra. Họ đã nghe bài Musashi Song từ đó, nhưng vì là một bài hát quá cơ bản nên rất khó để đạt điểm cao.

Vài bộ đếm quay ngẫu nhiên trước khi hiển thị con số.

"Ồ, 77."

Naito, người thường nghe mọi người hát bài này ở khu vận chuyển, có vẻ ấn tượng, vậy nên đó hẳn là một điểm số kha khá.

Sau khi kiểm tra xong, Mitotsudaira dùng vòi sen thác nước ở một góc để vừa tắm vừa thực hiện thanh tẩy trước khi xuống bồn. Cô ấy ôm Cerberus trong tay và nhìn hai người đã cầm lấy mic.

"Các cậu đang tổ chức giải đấu karaoke trong bồn tắm đấy à?"

"Heh heh. Với Naito và Naruze, chắc là luyện tập cho Lễ hội Gagaku. Với độ vang ở đây, cá là giọng họ sẽ nghe hay lắm."

"Đại loại là thế," Naruze trả lời mà không thèm liếc nhìn về phía Mitotsudaira và Kimi. Có thể cô ấy nghĩ họ vẫn còn một chặng đường dài mới hát hay được. Khi nằm trên người Naruze, Naito ôm lấy cô ấy với vẻ mặt vừa bối rối vừa hạnh phúc, có lẽ đó là khía cạnh dễ thương của Naruze.

Asama muốn tắm rửa sạch sẽ trước khi vào bồn. Trong khi bồn tắm nồng nàn mùi xà phòng, thì tóc và da cô lại thấm đẫm mùi hương trầm.

...Đồng phục của mình cũng tệ lắm rồi.

Cô đoán sẽ mất một lúc để lũ sinh vật tảo làm sạch nó và cô thấy Suzu chuyển mic của mình cho Naito, người chưa có cái nào. Khi Asama đến khu vực tắm tráng, cô thấy Kimi đã ở đó và cô gái đẩy một chiếc ghế sang bên cạnh cho cô. Kimi đã đang để dầu gội thấm vào tóc mình.

"Ở gần tường thế này cảm giác như đang nghe live ấy, nhưng thế này gần với giọng thật của họ hơn. Họ hát nãy giờ rồi, nên chắc là đáng nghe đấy."

"Tớ không thích cái kiểu dùng họ làm mẫu mà không báo trước thế này..."

"Heh heh. Sao cậu lại nói thế trong khi chính cậu là người giữ bí mật chuyện này?"

Sẽ rất đau lòng nếu hỏi làm sao Kimi biết cô đang giữ bí mật, nên cô không hỏi. Kimi chỉ nhìn cô và nói với vẻ tạo ra một bầu không khí nghiêm túc.

"Tớ không nghĩ ý tưởng về buổi hẹn hò đầu tiên của cậu lại bao gồm việc tắm chung và tạo ra một vương quốc xà phòng đâu. Nếu chúng ta qua đêm cùng nhau sau vụ này, liệu có đi vào lãnh địa bị kiểm duyệt không nhỉ? Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì đây? Cậu định chiêu đãi Mitotsudaira và tớ bằng vài đòn tấn công bong bóng xà phòng à?"

"Cậu. Đang. Nói. Cái. Quái. Gì. Thế?"

Asama bóp túi chà cho đến khi cám gạo chảy ra và cô thấy Mitotsudaira đang run rẩy khi tiến về phía bồn tắm.

Chủng tộc người sói có những sự bảo hộ thần thánh riêng cho việc chải chuốt, nên họ không thực sự cần tắm rửa cơ thể. Khi Mitotsudaira làm vậy, chỉ là để làm màu và nó chỉ cung cấp hiệu ứng thanh tẩy được áp dụng cho toàn bộ nguồn nước của Musashi.

Asama cảm thấy sẽ thật thô lỗ với bạn mình nếu ghen tị với sự tiện lợi đó.

...Và những thứ như đồ trang điểm sẽ tự trôi đi nếu cậu ấy không thêm vào bùa chú đệm bảo vệ.

Mitotsudaira sở hữu xưởng nước hoa riêng vì muốn tạo ra những mùi hương mình thích và vì nước hoa tương đối ít bị ảnh hưởng bởi sự bảo hộ thần thánh của cô ấy so với các loại phấn và kem.

Cô ấy vòng ra sau Naito và Naruze rồi bước vào bồn tắm. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt Asama rồi ra hiệu về phía bộ đôi trắng và đen bằng ánh mắt.

Cô ấy cũng đang bảo Asama hãy lắng nghe. Mái tóc dày của cô gái không hề bị xẹp xuống ngay cả trong nước, khiến nó gần như không có trọng lượng. Asama từng nghe nói những lọn tóc xoăn đó cũng được áp dụng bùa chú bảo hộ, nhưng liệu có thật không nhỉ?

Rồi cô nghe thấy một giọng nói.

Đó là Naruze.

"Kẻ không thể hiện sự phản kháng. Một đứa trẻ quay lưng lại và rơi xuống mặt đất."

Bài hát khác với tối qua, Asama nghĩ. Rồi Kimi nói thầm bên tai cô.

"Họ có nhiều hơn một khuôn mặt."

"...Hả?"

Asama định quay lại nhìn, nhưng quyết định không làm thế. Cô cảm thấy làm vậy sẽ sai với hai ca sĩ. Hơn nữa...

...Bài hát này.

Bài hát tối qua mang âm hưởng dân gian, nhưng là một bài hát có phần vui tươi được hát với niềm hạnh phúc vụng về. Nhưng bài này...

"Vứt bỏ sự thánh thiện và sống sót qua giá treo cổ. Không một tiếng động, hãy nhìn về tương lai."

Nó u tối. Không, nghe như một khúc cầu hồn. Ấy vậy mà...

"Ngọn lửa đua tranh, sắt thép rung chuyển, thép gai khoét sâu, cột sống của gió xuyên thấu."

...Nó mạnh mẽ hơn sao?

"Tôi hiểu rồi. Đây là nhà tôi. Ngay cả khi quay lưng lại, chúng tôi vẫn là trắng và đen."

Cô không chắc lắm, nhưng cô cảm nhận được điều gì đó từ ca từ và bài hát.

...Khác với tối qua.

Cô đã học được từ bài ca hiệp sĩ của Mitotsudaira rằng bài hát là sự thể hiện của người tạo ra nó, nhưng bài này không giống bài hát hai người đó đã hát tối qua.

...Cái gì thế này?

Asama nhận ra rằng ai cũng có nhiều hơn một khía cạnh.

Bài hát này và bài hát đó khác nhau.

Cùng hai con người đó tạo ra, nhưng mọi thứ dường như khác biệt với Asama. Rốt cuộc...

"Tôi thả tóc mình dưới bầu trời. Nema. Đây là nhà tôi. Tôi là cư dân của cơn gió xuyên thấu."

Bài hát tối qua là một vở kịch giữa đêm và sáng. Nhưng...

"Tôi mượn một mái nhà và cuối cùng tôi sẽ tiến ra bầu trời xanh. Nhưng giờ đây, tôi chỉ đơn giản chìm vào khu rừng."

Bài hát này thì khác. Nó nhắc đến bầu trời xanh và khu rừng, nhưng không khí lại căng thẳng và u tối.

Nó đại diện cho thời điểm nào? Có lẽ là rất lâu về trước. Có lẽ là khi Naito và Naruze đến Musashi với tư cách là Technohexen. Vì vậy Asama lắng nghe lời bài hát dưới ánh sáng đó.

"Mỗi ngày, tôi ước mong một sự hồi sinh. Đứa trẻ ngước nhìn lên bầu trời."

Bài hát nói về sự áp bức và sự hồi sinh của các Technohexen. Và nếu đứa trẻ trong bài hát là họ, thì quả thực nó được đặt trong bối cảnh quá khứ. Hoặc là vậy, hoặc là họ đang hồi tưởng lại quá khứ. Nhưng...

"Tôi sẽ không quên. Đây là nhà tôi. Tôi mang theo ký ức của những người đã mất."

Và...

"Tôi giơ tay che khuất mặt trời. Nema. Đây là nhà tôi. Tôi là cư dân dưới ánh mặt trời.

"Một ngày nào đó tôi sẽ tự do và ôm trọn bầu trời trong vòng tay. Tràn đầy sức sống, tôi ngước nhìn lên bầu trời."

Họ đã bị áp bức vì là Technohexen và, giờ đây khi đã đến Musashi, liệu họ có thể tiến ra dưới ánh mặt trời mà không quên đi quá khứ? Nhưng...

"Tôi quay lưng lại và nhìn về phía trước. Nema. Đây là nhà tôi. Tôi là cư dân của cây cối.

"Tôi cô đơn và tôi tìm kiếm cảm giác đó."

Bài hát này tìm kiếm điều gì? Asama tự hỏi.

Nhưng rồi giọng hát vang tới cô.

"Trắng và đen. Bay lên bầu trời."

Đó là bầu trời của Technohexen.

Nhưng Musashi thuộc về Viễn Đông và ở Viễn Đông, trắng và đen là biểu tượng của sự điều chỉnh và cái chết.

Trong trường hợp đó, họ đang ngước nhìn lên từ bên dưới bầu trời, tự do và không sợ hãi, nhưng cuối cùng...

...Họ sẽ là cư dân của bầu trời xanh!

Asama co người lại khi nhận ra ý nghĩa chứa đựng trong lời bài hát.

Nó tương tự nhưng lại khác với bài hát của Mitotsudaira.

Bài hát của Mitotsudaira kể về điều đã tạo nên con người cô ấy hiện tại và khẳng định niềm tin hiện tại của cô ấy.

...Nhưng bài hát của Naito và Naruze thì khác!

Asama cảm thấy bài hát đó không liên quan gì đến cuộc sống hiện tại của Naito và Naruze, đến mối quan hệ hiện tại của họ, hay tình trạng hiện tại của Musashi.

Đó là một tập hợp các "quy tắc" mà họ không thể trốn thoát và cũng chẳng có nghĩa lý gì khi trốn thoát chừng nào họ còn là Technohexen.

Không giống như Mitotsudaira, họ không trực tiếp tuyên bố niềm tin hay cách sống của mình.

Khi họ hát về hạnh phúc, họ cũng phải luôn duy trì mặt đối lập của nó.

"Đó là... luật của Technohexen của họ."

Họ đã tạo ra một bài hát về thứ mà người khác không dễ gì chạm tới. Điều đó chỉ có thể thực hiện được vì họ sống ở Musashi và họ phớt lờ thời gian cũng như mọi thứ khác khi ngôn ngữ hóa sự kết hợp giữa những cơ hội thực tế và những điều vĩnh cửu bên trong họ.

...Wow.

Thật phi thường.

Cũng giống như Mitotsudaira, họ không thể thay đổi quá khứ của mình, nhưng đó chính là lý do tại sao họ sẽ không bao giờ quên khi nào mình đã trở thành Technohexen và tại sao họ lại quyết định làm như vậy.

Nếu bài ca hiệp sĩ của Mitotsudaira là về việc đứng ở vạch xuất phát, thì bài của Naito và Naruze là về việc đã qua vạch xuất phát và nhìn lại.

...Vậy đó là lý do họ không hài lòng với bài hát tối qua.

Asama đã nhận ra lý do.

"..."

Cô thẫn thờ hít một hơi và ngả người ra sau.

"A."

Chân cô trượt đi và chiếc ghế đổ nhào cùng với cô.

...Cuộc sống của một Technohexen chẳng dễ dàng gì.

Streiken Schreck là khúc cầu hồn của Technohexen và là sự thể hiện lòng kiêu hãnh của họ.

"Nema. Tôi chấp nhận rằng mọi thứ đã đảo ngược. ...Herrlich."

Sau khi hát xong, Naruze nhận ra một điều.

...Đây là lần đầu tiên bọn mình hát bài này trước mặt mọi người.

Địa điểm đặc biệt này có thể đã giúp cô cảm thấy thoải mái. Khung ký hiệu kiểu cổng torii trước mặt cô không thể chấm điểm bài hát, nên nó hiển thị biểu đồ thời gian về âm lượng và ngữ điệu của họ khi hát. Ồ, giọng của Margot có những đường chéo sạch sẽ thật, cô nhận thấy.

"..."

Cô ngước nhìn lên.

Cô biết Asama đã lắng nghe bài hát của họ ở phía trước với cái lưng quay lại.

Thế cũng được.

Họ đã bỏ khá nhiều công sức vào lời bài hát và dòng chảy của âm thanh, và cô đã thấy cơ thể Asama căng lên ở những đoạn mà cô ấy cần chú ý.

...Vậy có lẽ mình nên hỏi cậu ấy nghĩ gì.

Asama chắc chắn sẽ trả lời. Và ngay cả khi không biết nó có ý nghĩa gì, cậu ấy cũng sẽ cố gắng hết sức để tìm ra điều gì đó để nói.

Nhưng...

"Hai người làm cái gì thế hả?"

Khi nhìn lên, cô thấy Asama và Kimi đang nằm đè lên nhau. Asama đã ngã ngửa khỏi ghế và Kimi ngã đè lên cô ấy khi Asama cố ngồi dậy. Cả hai người họ đều phủ đầy bong bóng xà phòng, nên...

"Giữ nguyên tư thế đó một giây. Tớ cần ít nhất là phác xong bản vẽ nét đã."

Asama nằm ngửa và thấy Naruze đang cử động trong tầm nhìn đảo ngược của mình.

Naruze vẫn đang nhìn về phía cô, nhưng tay phải cô ấy đang phác thảo trên một khung Magie Figur. Naito vẫy tay với nụ cười trong khi nằm trên người Naruze, và Asama suýt nữa thì gật đầu đáp lại, nhưng...

"Hả!? Khoan đã! Tại sao cậu lại vẽ bọn tớ mà không xin phép!? Tớ sẽ kiện cậu về quyền hình ảnh Thần đạo của tớ đấy!"

"Cậu thực sự nghĩ một phiên tòa bình thường đủ để dọa một Technohexen sao?"

Đó thực ra là một luận điểm hay, cô nghĩ, nhưng rồi Kimi lên tiếng với hông cô ấy kẹp giữa hai chân Asama.

"Naruze, cậu thích tư thế nào? Tớ có nên bôi đầy xà phòng rồi nâng cậu ấy lên về phía cậu không?"

"Không! Tự nhiên là nhất! Tự nhiên! Tớ không muốn vẽ các cậu trông như gái gọi đâu."

"Làm sao bọn tớ làm cho cái này trông tự nhiên được?" Asama phàn nàn.

"Thế thì tớ sẽ tắm cho cậu ấy như bình thường," Kimi nói. "Bằng tay."

"Hả?"

Một thoáng sau, tay Kimi trượt lên nách cô.

"Hee."

Cô suýt giật lùi lại vì ngạc nhiên, nhưng tay Kimi ấm áp đến bất ngờ. Chúng cũng trơn tuột vì sữa tắm và Asama có thể cảm nhận từng cử động của ngón tay cô ấy.

"Hee hah"

Cô không chắc liệu mình có nên cười như thế này không, nhưng tiếng cười vẫn thoát ra khỏi cổ họng khi cô uốn cong người ra sau.

...Cái này...

Một ý nghĩ duy nhất lấp đầy tâm trí cô.

...Nhột quá!!

Một cơn rùng mình vì nhột chạy dọc cơ thể cô khi Kimi suýt soát nhưng không hẳn là cào bằng móng tay từ nách đến ngực và dọc theo những chỗ lồi lõm của xương sườn. Ấy vậy mà cô chưa bao giờ cảm thấy thế này khi tự chạm vào và tắm rửa cho mình.

"A, chờ đã, Kimi, dừng lại."

Đó là những gì cô định nói, nhưng nó lại thốt ra khác hẳn:

"Ahee, chờ ah, Kihi, ahah."

"Heh heh. Tớ thậm chí còn chẳng dùng loại bùa chú nào, nên cậu hẳn là khá nhạy cảm đấy. Và nhờ các bùa chú bảo hộ thần thánh của cậu, không nhiều người có thể thực sự 'chạm' vào cậu, nên đây là một trải nghiệm hiếm hoi mà chỉ bọn tớ hoặc thằng em trai ngốc của tớ mới có thể tận hưởng."

Tay trái Kimi di chuyển xuống sườn phải của Asama và tay phải di chuyển dọc theo đường từ giữa ngực xuống rốn, nhưng...

"Heh."

Asama chỉ có thể cười ra nước mắt trước cảm giác đầy xà phòng đó.

"Cái gì thế này?" Naito hỏi. "Có phải tất cả phòng thủ từ sự bảo hộ thần thánh của cậu ấy đã khiến cậu ấy yếu đi khi bị người khác chạm trực tiếp không?"

"...Tớ sẽ phải viết lại storyboard lần nữa rồi."

"K-Khoan đã!"

Asama uốn người ra sau và dịch sang bên để thoát khỏi tay Kimi.

Cô nghe thấy Kimi nói "ôi trời", nhưng cô chỉ thở dài và thấy ngay cả hơi nước trong phòng tắm cũng mát lạnh trên cơ thể đang nóng bừng của mình.

"Ôi... thật tình."

Ngay cả cô cũng không biết mình muốn nói gì với từ "thật tình", nhưng cô ngồi dậy, hít thêm một hơi, để những giọt nước mắt trên khóe mi trôi theo đôi má ẩm hơi nước, và thấy Kimi ngay trước mặt.

Kimi nở một nụ cười nheo mắt.

"Heh heh. Tớ lại tìm thấy điểm yếu của cậu rồi."

"L-Lại là ý gì chứ!?"

"Ồ? Hồi tiểu học, chúng ta thường tắm cho nhau ở suối nước nóng nhà cậu khi sửa đổi hợp đồng hoặc bùa chú mà."

Đúng là thế thật. Và rồi Kimi nheo mắt hơn nữa, đặt tay lên má, và lắc đầu đầy vẻ cường điệu.

"Tớ sẽ cần nói với thằng em ngốc nhà tớ rằng cậu chẳng thay đổi chút nào!"

"...Hả?"

Trong sự bối rối, Asama chợt nhận ra khu vực này đã trở nên im lặng.

...Ưm...

Cô ngập ngừng nhìn lại và thấy nó không hoàn toàn im lặng.

Vẫn có người đang cử động.

Cụ thể là Naruze đang vẽ storyboard bằng cả hai tay.

"K-Khoan đã, Naruze! Cậu đang làm gì thế!? Cậu đang vẽ hai bản sao!? Có phải thế không!?"

"Quan trọng hơn, Tomo! Cái thông tin nghe như thông số ẩn vừa rồi là sao!?"

Phía sau lớp cánh kép gồm sáu chiếc, một con sói bạc với bộ lông dày dựng đứng lên. Chắc cái đó sẽ được dùng cho kỹ thuật ghép cặp của cậu ấy, Asama kết luận một cách bình tĩnh đến lạ.

Tuy nhiên...

"Ưm, ơ, thì, hồi còn nhỏ, ưm, bọn tớ là bạn hàng xóm."

Adele giơ cẳng tay phải lên.

"Chuyện đó tiến xa đến mức nào?"

Hả? Ý là làm bạn bao lâu? Hay thân đến mức nào? Asama tự hỏi, nhưng Suzu quay sang Adele.

"Thật thô lỗ với A-Asama-san nếu cậu không... tin tưởng cậu ấy."

...Ch-Chuyện này vừa trở nên nặng nề hơn nhiều đấy!

Kimi cứ đặt tay lên vai cô từ phía sau, nên cô phải hất ra vài lần. Cậu nghĩ lỗi tại ai hả? Cô nghĩ.

"Thường thì cha mẹ Kimi làm việc đến tận khuya, nên hai người đó hay ăn ở nhà tớ."

"Là khi nào vậy? Nó ảnh hưởng đến storyboard của tớ."

"Ưm, khi bọn tớ học năm ba thì phải? Để xem nào..."

Ch-Chuyện này không kỳ quặc đâu nhỉ? Cô tự hỏi.

"Là ngay trước khi bọn tớ vào năm bốn..."

Asama nghe thấy mọi người hít hà.

Sau vài giây, Mitotsudaira bước tới và giơ hai lòng bàn tay về phía Asama. Rồi tất cả mọi người trong phòng tắm tụ lại thành một vòng tròn nhẹ.

"Sao cậu ấy không nói với tớ sớm hơn? Storyboard của tớ vô dụng rồi..."

"Vậy đó là lý do tại sao cậu ta sờ soạng cậu ấy khi không mặc áo lót vào năm bốn..."

"Cậu ấy đã hứa... không có ràng buộc... yeah."

"Dù sao thì, có vẻ như vua của tớ không chỉ lợi dụng cậu ấy..."

Asama bắt đầu toát mồ hôi với những bình luận ngắt quãng kiểu "Ưm?", "Ơ?", hay "Alo?" và rồi cô cảm thấy hơi nóng trên vai. Là nước tắm. Kimi lên tiếng từ phía sau cô.

"Đi tắm rửa cho đến khi sự nghi ngờ của họ đạt đến mức chấp nhận đi. Tớ đã xong phần trên rồi, cậu tự lo phần còn lại nhé?"

Kimi liếc nhìn sang nhóm kia.

"Hơn nữa, dù có thể chưa đến năm ba, nhưng một số người trong đó cũng đã từng ở suối nước nóng nhà cậu với thằng em ngốc của tớ rồi, đúng không?"

Adele buột miệng theo phản xạ.

"Tớ theo Công giáo! Tớ chưa bao giờ dùng suối nước nóng ở nhà Asama-san!"

"Heh heh. Cậu vẫn có thể dùng mà không cần hợp đồng, biết không? Mặc dù cái đó chỉ dành cho người quen của cậu ấy."

"Ưm, Ga-chan và tớ hồi đó không thuộc nhóm của các cậu..."

"Và thú thật là tớ cũng chẳng nhớ ngay cả khi bọn tớ có tham gia."

"Có lẽ là tớ chăng?" Naomasa gợi ý.

"Không, tớ nghĩ cậu sẽ là người cuối cùng làm chuyện đó," Mitotsudaira đáp lại.

Khi tất cả bắt đầu nghiêng đầu thắc mắc, Kimi ấn ngón trỏ vào lưng Asama và viết, "Thực ra là tất cả bọn họ."

Chắc là vậy, Asama nghĩ.

Hồi tiểu học, Musashi có truyền thống tổ chức "tiệc ngủ qua đêm" vào kỳ nghỉ hè để thắt chặt mối quan hệ giữa các gia đình năm nhất và năm hai. Là một ngôi đền, nhà Asama được tính là một chuyến dã ngoại, nhưng đó cũng là địa điểm quan trọng chăm sóc Mitotsudaira và những nhân vật quan trọng khác.

...Vậy là tất cả bọn mình đều ngủ qua đêm ở đó.

Vào thời điểm đó, chỉ có các vu nữ đền Asama sử dụng suối nước nóng, nên không có sự phân chia bên nam bên nữ và tất cả đều chơi đùa cùng nhau trong đồ bơi như ở hồ bơi vậy. Vì thế...

...Về mặt kỹ thuật thì đúng là họ đã từng ở trong suối nước nóng với Toori-kun.

Nhưng, Asama nghĩ khi ngồi lại ghế và đặt ngón tay lên lưng Kimi.

Cô viết, "Cô ấy cũng ở đó, phải không?"

Phiên bản gốc của một người nào đó đã ở đó.

"Horizon."

Và...

"Cũng còn một người khác nữa, phải không?"

Người đó là ai thì không cần nói cũng biết và chính bản thân người đó có lẽ cũng không nhớ. Nên...

"Đúng vậy."

Cô gật đầu và trao đổi ánh mắt với Kimi để kết thúc cuộc trò chuyện.

"Ồ, này."

Naito ném thứ gì đó về phía cô từ phía sau.

Cô bắt lấy và thấy đó là một chiếc mic chống nước.

...?

Khi cô quay lại và nghiêng đầu, Naito thò đầu ra khỏi vòng tròn và đặt tay cạnh miệng.

"Bọn tớ đang họp, nên cậu quyết định hát bài gì tiếp theo đi, Asama-chi."

"Hả!?"

Asama nhìn chiếc mic trong tay.

...Hát ư?

"Ưm."

Cô tự nghĩ.

...Mình chưa bao giờ hát karaoke thực sự đâu đấy nhé!?"

"Để xem nào..."

Asama nhanh chóng đặt chiếc mic xuống bục cao trên tường khu vực tắm. Cô làm vậy như thể đang xếp nó cùng với mấy túi chà lưng, nhưng cũng giống như cô sợ chạm vào nó vậy.

"Mình phải làm gì đây?"

Cô đúng là có chút kinh nghiệm với karaoke. Cô thậm chí đã từng hát karaoke. Nhưng đó chỉ là hát cùng người khác và cô chỉ hát một thứ duy nhất.

...Luôn là Shinto Gagaku, phải không nhỉ?

Shinto Gagaku quá chuyên biệt trong thời gian gần đây, nên nó đã được làm lại cho người bình thường trước khi phát hành ra thế giới đại chúng. Một số ví dụ nổi tiếng là bài Cầu Nguyện Giờ Ăn Tối theo phong cách pop hay bài Ode to Destruction: A Prayer for Civil Works and Construction theo phong cách metal. Lời bài hát là những lời cầu nguyện, nhưng âm thanh mới là thứ được dâng lên thần linh của họ hơn là ý nghĩa.

Nói cách khác...

...Với những bài hát đó, điều quan trọng là sử dụng giọng hát như một nhạc cụ và tạo ra âm thanh thích hợp.

Vì vậy khi mới nghe, chúng không giống lời cầu nguyện và thậm chí nghe như một bài hát bằng tiếng nước ngoài. Và cô có thể hát loại Gagaku đó mà không cần lo lắng về hình thức.

"A..."

Liệu cái đó có thực sự cạnh tranh nổi với những bài hát của Mitotsudaira, Naito và Naruze mà cô đã nghe hôm nay không? Không, không phải cạnh tranh...

...Mình có thể đáp lại bài hát của họ không...?

Tất nhiên, cô thậm chí còn chẳng có bài hát nào. Mitotsudaira hiểu điều đó và Naito cùng Naruze thậm chí còn không biết cô đang chuẩn bị một bài. Vậy nên...

...Chắc mình có thể hát Gagaku như thường lệ vì mình giỏi món đó.

Nhưng rồi cô lắc đầu trong tâm trí.

Chẳng phải cô muốn biết liệu mình có thể thay đổi con người thường ngày và cách trải nghiệm thường ngày của mình sao? Vậy thì hát một bài hát bình thường mà cô không hay hát chẳng phải là một ý hay sao? Nhưng...

"Ưư..."

Đây sẽ là lần đầu tiên của cô.

Cô đã từng ngâm nga những bài hát bình thường trong phòng khi đang học, làm phụ kiện cho vui, hoặc kết hợp một bùa chú. Cô thích radio thần thánh hơn TV thần thánh, nên cô tiếp xúc nhiều với âm nhạc. Cô thậm chí còn sở hữu vài Đĩa Bạc. Nhưng...

...Mình phải làm sao đây?

Đây sẽ là lần đầu tiên cô hát một bài hát không phải Gagaku trước mặt mọi người.

Không, về mặt kỹ thuật thì mình đã hát những bài được chỉ định trong giờ âm nhạc, cô nghĩ trong khi đánh dấu vùng an toàn đó. Phải, và bọn mình đã hát rất nhiều trong các chuyến dã ngoại.

Vì vậy cô cân nhắc việc hát một bài hát mà cô đã quen thuộc từ lớp học.

...Nhưng thế chẳng phải quá trang trọng sao?

Và mình không thể cứ thế bắt đầu hát một bài hát dã ngoại ở đây được. Mình là cái gì, giáo viên chắc?

Nhưng, cô nghĩ. Bài hát nào sẽ tốt để dâng lên cho "lần đầu tiên" về mặt tinh thần này đây? Và...

"————"

Liệu mọi người ở đây có nhận ra cô đang làm điều gì đó vượt ra ngoài con người thường ngày của mình không? Không, cô đang tự mình quan trọng hóa vấn đề, nên sẽ không phải lỗi của họ nếu họ không nhận ra.

Nhưng trong trường hợp đó, cô cũng muốn có một tình huống chắc chắn hơn để làm điều này.

Mình nên làm gì đây? Cô tự hỏi khi tâm trạng nhanh chóng chùng xuống.

Nhưng rồi...

"Tomo."

Mitotsudaira ngẩng đầu lên khỏi vòng tròn và gọi cô.

"Như một lời cảm ơn cho lúc trước, hãy kiểm tra mục 'A' trong danh sách nhạc sĩ đi."

"Hả?"

Asama bối rối, nhưng một khung ký hiệu xuất hiện bên cạnh mặt cô. Đó là của Kimi, nhưng cô gái chỉ nhìn vào gương trên tường và không nói gì.

...Ồ.

Asama nhớ lại những gì Kimi đã nói trên đường đến đây.

...Cậu ấy nói sẽ bảo vệ mình ngay cả khỏi chính bản thân mình.

Kimi và Mitotsudaira có kinh nghiệm hơn cô trong chuyện này và cả hai đều đang đảm bảo lần đầu tiên của cô sẽ vẫn thuần khiết. Vì vậy...

"Cảm ơn."

Cô tránh ánh mắt của Kimi khi nói điều đó và nhìn vào khung ký hiệu. Tuyển tập Bồn tắm 46, nơi karaoke hợp tác với nhà tắm của Suzu, trực thuộc Đền Asama và các tập đoàn Ootsubaki cũng nằm dưới sự kiểm soát của ngôi đền. Các đường dẫn ether và kiểm tra tạp chất bài hát đều được xử lý bởi các bùa chú chương trình, nhưng...

"A..."

Cô nhận ra tại sao Mitotsudaira lại cho cô gợi ý đó và tại sao Kimi lại gửi cho cô danh sách bài hát.

Danh sách được cuộn xuống một chút ở phần "A" và cô thấy một cái tên quen thuộc ở đó.

"Aoi Toori..."

Mitotsudaira mở cùng một menu chọn bài hát mà Asama đang mở.

Mục lục nhạc sĩ quả thực hiển thị tên của Anh em nhà Aoi. Bài hát đã được gửi bởi Đền Musashi Asama. Anh em nhà Aoi đã viết nhạc và lời, và nó đã trở thành một sản phẩm chính thức với sự chấp thuận của Đền Asama.

Đó không phải là điều lạ lẫm với những người thờ phụng một vị thần giải trí.

Những người thờ phụng thần giải trí được phân loại từ Chung đến Giới hạn. Và khi tiến lên cấp Trung hoặc Cao của lớp Giới hạn, có một bài kiểm tra yêu cầu dâng lên một loại "biểu diễn" nào đó như một bài hát hoặc điệu nhảy.

Tất nhiên đó có thể là một sự thay thế, nhưng đây là năm đầu tiên của họ và có vẻ họ đã thực hiện nó một cách nghiêm túc.

Nhưng tất cả các hợp đồng Thần đạo trên Musashi đều do Đền Asama quản lý và cá nhân Asama quản lý hợp đồng của hai anh em đó, nên cô ấy hẳn đã giám sát lễ dâng của họ.

Điều đó có nghĩa là cô ấy đã nghe bài hát của Anh em nhà Aoi vào tháng Ba, vậy tại sao cô ấy không nghĩ ngay đến việc sử dụng nó cho bài hát karaoke của mình?

"Ồ..."

Mitotsudaira nhận ra một điều.

Vào tháng Ba khi Asama giám sát bài kiểm tra cấp Trung Giới hạn của Anh em nhà Aoi, cô ấy hẳn chưa nghĩ đến việc thành lập ban nhạc.

Điều đó đã dẫn đến sự ngắt quãng giữa con người hiện tại của cô ấy và những gì cô ấy đã thấy và nghe trong quá khứ.

Trong trường hợp đó, Mitotsudaira nghĩ.

Khi nào cậu ấy bắt đầu nghĩ đến việc thành lập ban nhạc?

Chuyện gì đã xảy ra giữa tháng Ba và bây giờ?

...Có thể nào...?

Kỳ nghỉ xuân.

Kỳ nghỉ đó bao gồm Lễ hội Âm nhạc được xem là vòng mở màn của Lễ hội Gagaku tháng Năm. Nó nhằm mục đích tiễn các học sinh tốt nghiệp, nhưng chủ yếu được biểu diễn bởi những người sẽ là học sinh năm hai và năm ba trong năm tới.

...Vậy là Kimi và vua của tớ đã biểu diễn sau khi lên cấp Trung.

Tất nhiên Asama đã quản lý tất cả các đường dẫn ether và bùa chú, nên...

"..."

Mitotsudaira giờ đã chắc chắn về suy đoán của mình.

"Cậu ấy" hẳn đã vô tình chỉ cho Asama một con đường đúng đắn.

Có thể là trùng hợp khi Asama mời Mitotsudaira và Kimi, nhưng...

...Phải.

Dù là gián tiếp, đây hẳn là con đường mà vua của cô đã thấy là "một ý kiến hay". Và bản thân Mitotsudaira cũng đã được mời đi cùng.

Vậy thì, cô nghĩ khi nhìn xuống khung ký hiệu chọn bài hát.

...Con đường của bọn mình trùng nhau, phải không?

Con sói bạc quyết định làm mọi thứ có thể để ủng hộ điều Asama đang cố gắng làm. Cô không biết liệu nó có thành công hay không, nhưng nếu cô nhìn lại trong khi bước đi trên con đường này, cô chắc chắn sẽ thấy vua của mình đang gật đầu.

Sau đó, cô nghĩ lại.

Có thể cô đã nhầm.

Cô đang học năm hai, nhưng trên danh nghĩa là thành viên của Ban Cán sự Thủ tướng với tư cách là Cán bộ Nhiệm vụ Đặc biệt Bổ sung, cô luôn được giao các vai trò phòng thủ, cô nghi ngờ về hiệu quả của mình với tư cách là Hiệp sĩ Hạng 1, và hơn hết, cô không có cách nào xác nhận mối quan hệ hiệp sĩ với vua của mình.

Tuy nhiên...

"Judge."

Khi Suzu liếc nhìn lại, cô sói gật đầu vô nghĩa và nói trong lòng.

...Nếu mình đưa cậu ấy đi theo con đường này, vua của mình chắc chắn sẽ mỉm cười.

Cả Tomo và Kimi cũng vậy. Chưa kể Suzu, Adele, Naito, Naruze, Naomasa, Masazumi... thực ra, tớ không chắc cậu ấy có cười hay không. Và Heidi có lẽ sẽ bắt đầu tìm kiếm cơ hội kinh doanh.

...Nhưng xóa bỏ con người quá khứ của tớ ở đây sẽ tạo nên một ranh giới phân chia tốt đẹp.

Cô nghi ngờ liệu mình có thể xóa sạch mọi thứ về con người quá khứ hay không, nhưng ít nhất nó chắc chắn sẽ giúp ích.

Nhìn lại và tự hỏi liệu mình có làm đúng hay không sẽ giúp kim chỉ nam của cô đi đúng hướng.

Vì vậy...

"..."

Cô ngước lên và thấy Asama từ phía sau khi cô gái bắt đầu nghe bài hát. Thật đáng yêu khi cô ấy thỉnh thoảng gật đầu như muốn nói "Ồ, ra là vậy." Và trong khi Asama quá tập trung nghe bài hát, Kimi lẻn ra sau lưng cô ấy với cám gạo sữa tắm trên cả hai tay, nhưng đó là điều đã được dự đoán trước.

...Một ngày nào đó.

Một ngày nào đó, khi Asama có thể đăng ký bài hát chỉ bằng cách nhìn tên và số bắt đầu, họ có thể có khoảng thời gian thú vị hơn nữa tại phòng karaoke. Và để giúp việc đó...

...Đúng vậy.

Mitotsudaira phải trả lời yêu cầu của Asama về việc cùng nhau thành lập ban nhạc.

Cô đã có lý do chính đáng cho câu trả lời của mình.

Nên...

"Hyah! A, chờ đã, Kimi! A, hya ha ha! Chờ, chờ đã, tớ trượt mất!"

"Này, hai người kia! Tớ đang cố phác thảo cái này, nên quay mặt về phía này khi làm thế đi!!"

"Đừng bận tâm," Naomasa nói khi giơ cánh tay giả lên từ đáy vòng tròn. "Asama-chi, cậu chọn bài hát chưa?"

"Hả?"

Asama nhìn lại với Kimi đang ôm cô từ phía sau và cô liếc nhìn khung ký hiệu trong khi nước mắt giàn giụa vì cười.

"V-Vâng. Tớ nghĩ chắc tớ hát được bài này. Ít nhất tớ cũng biết đoạn đầu."

Suzu lắng nghe Asama trong khi ngồi trên thành bồn tắm với đôi chân ngâm nước đến đầu gối.

"Được rồi, tớ sẽ chọn bài Early Morning Concerto này."

Mọi người đều hiểu cô ấy đang làm gì. Một phần là nhờ sự hướng dẫn của Mitotsudaira, nhưng Suzu lập tức hiểu ngay.

...Toori-kun.

Đó là suy nghĩ đầu tiên của cô, nhưng rồi cô và mọi người đều mở miệng cùng một lúc.

"A."

Có sự cảnh báo hoặc ngạc nhiên trong giọng nói của họ. Suzu quay lại phía họ và họ đã đang trao đổi ánh mắt.

"Này..."

"Chúng ta nên làm gì đây?"

"Nhưng Asama-chi nói cậu ấy ổn với nó..."

"S-Sẽ ổn thôi... Sẽ ổn thôi..."

"Suzu-san, thừa nhận mọi chuyện tồi tệ cũng không sao đâu..."

"K-Khoan đã! Tớ không thích vẻ mặt của cái vòng tròn các cậu đang lập đâu nhé!"

"Bình tĩnh nào." Naomasa xua tay và đứng dậy khỏi bồn nước. "Tớ ngâm mình lâu quá rồi. Tớ sẽ đi sau khi nghe bài hát của Asama-chi."

Suzu cân nhắc việc rời đi cùng Naomasa. Bằng cách đó cô có thể tiễn Naomasa và nhận order đồ uống cho những người khác. Nhưng...

"Ưm..."

Asama quay mặt về phía cô trong khi ngồi trên sàn.

Suzu biết Asama sẽ hát trong khi ngồi làm các nghi lễ Thần đạo. Mọi người đều nuốt nước bọt khi thấy cô ấy thực hiện tư thế tương tự lúc này.

Naruze là người phá vỡ sự im lặng đó.

"Asama, tớ hoàn toàn không có ý kiến gì nếu cậu muốn tự hủy một cách thực sự ngoạn mục đâu. Lần đầu tiên đi hát karaoke, tớ đã chọn bài OP của Masako-san vì nghĩ mình có thể hát được."

"Yeah, bài đó lặp lại câu 'Sanetomo, hãy trở thành Hữu Đại Thần' quá nhiều lần."

"Phải, phải. Chà, tớ chỉ biết bài OP, nhưng thực ra nó có lời hai và lời ba. ...Kiểu tự hủy đó khá phổ biến, nên đừng lo."

"Ồ, vâng, nhưng... Vậy các cậu đã nhận ra đây là lần đầu tiên tớ hát một bài nhạc pop karaoke sao?"

Asama mỉm cười một chút.

"Làm ơn đừng đánh giá tớ quá khắt khe nếu tớ hát tệ nhé."

Mitotsudaira suy nghĩ về lời của Asama.

...Đánh giá cậu quá khắt khe? Đây không phải là nơi để đánh giá, nên cứ hát thế nào cậu thích. Hay đó chính là lý do cậu muốn bọn tớ không đánh giá cậu quá khắt khe?

Cô không chắc phải đáp lại bạn mình thế nào ở đây, nhưng...

...Judge.

Không ai ở đây sẽ biến chuyện này thành một trải nghiệm tồi tệ cho cô ấy cả. Và với suy nghĩ đó...

"Sẽ ổn thôi. ...Cứ vui vẻ với nó là được."

Asama gật đầu và mở miệng. Naruze đang lẩm bẩm gì đó về việc "Nếu tớ vẽ cái mic dài ra, tớ có thể dùng cái này...", nên Mitotsudaira báo cáo lại cho Asama.

Rồi giọng hát vang lên.

"—————"

Nó vang vọng vào không gian, nhưng không quá lớn.

Giọng của Asama truyền đến trực tiếp và theo phương ngang như muốn xuyên qua mọi thứ trên đường đi của nó.

...A.

Nó đã chạm đến cô.

Asama để giọng mình ngân vang trong khi nhìn lời bài hát trên khung ký hiệu.

"Mặt trời vẫn chưa ló dạng, nhưng đã đến giờ dậy rồi. Ngoài cửa sổ tối đen, nhưng lòng tôi bừng sáng niềm phấn khích."

Giọng cô vang khá tốt. Có khả năng cô không cần mic. Nhưng...

"Tôi có một việc chỉ có thể làm lúc này. Tôi không thể đánh thức bà chị, nên tốt nhất là hành động bí mật."

Cô không có ý định để cổ họng mình trở nên e dè. Rốt cuộc, đây là lần đầu tiên của cô. Chẳng có ích gì khi tập trung vào nỗi sợ hãi và nghĩ rằng mình đã thất bại.

"Tôi xuống bếp, vớ lấy cái bánh mì, và kiểm tra tóc tai qua hình phản chiếu trên cửa sổ.

"Phải thể hiện nam nhi khí khái khi một mình đi thực hiện điều này một cách công bằng và sòng phẳng."

Cô thoáng nghĩ đến việc hát bằng tất cả sức lực, nhưng cô lắc đầu trong tâm trí.

"Tôi đã làm việc này bao lâu rồi? Tôi luôn làm việc này một mình."

Không.

"Cũng như mọi khi và giống như thường lệ, hôm nay tôi ra đi một mình."

Cô cảm thấy bài hát là cảm xúc, sự thể hiện, và những điểm chung.

Nên người hát không nên dùng hết sức lực.

"Đích đến của tôi nằm ngoài đêm tối, trong không khí lạnh giá của bốn giờ sáng."

Cô quyết định công việc của mình với tư cách ca sĩ là cống hiến hết mình.

"Tôi không thể nương theo gió bên ngoài. Tôi bước nhanh, không có sự hỗ trợ."

...Mình tự hỏi Toori-kun đã nghĩ gì khi viết bài hát này.

"Tôi buộc dây giày, nhìn về phía trước, và dùng bầu trời làm đồng hồ.

"Phải bắt đầu ngày mới này khi tôi một mình hướng tới một thử thách nghiêm túc."

Cô hy vọng mình có thể nắm bắt được những gì cậu ấy đã nghĩ. Nếu cô có thể tái hiện những suy nghĩ đó với tư cách là người hát, bài hát sẽ trở nên sống động. Vì vậy...

"Tôi đã làm việc này bao lâu rồi? Tôi luôn làm việc này một mình.

"Khác với mọi khi và để thay đổi so với thường lệ, hôm nay tôi hành động một mình."

Phải, cũng như mọi khi. Cô thường không làm điều này, nhưng cách cô cống hiến hết mình thì vẫn như vậy. Nên...

"Đích đến của tôi nằm ngoài đêm tối, trong không khí lạnh giá của bốn giờ sáng.

"Không ai có thể theo dấu tôi. Tôi bước nhanh, không có sự bảo vệ."

Không quan trọng cô là người mới bắt đầu. Cô sẽ cống hiến hết mình và tiếp cận bài hát nhiều nhất có thể. Lập trường đó rất dễ hiểu đối với cô.

"Tôi đã làm việc này bao lâu rồi? Tôi luôn làm việc này một mình.

"Tôi luôn bắt đầu từ đây. Tôi trượt qua ranh giới một mình."

Khi giúp đỡ ai đó với tư cách là một vu nữ, chỉ đưa ra cho họ một lựa chọn là chưa đủ.

Cô phải hiểu người đó muốn gì và giúp họ hoàn thành điều đó.

"Nào cùng đi thôi. Nào cùng đi thôi. Tôi có thể vứt bỏ danh dự để nhẹ gánh.

"Sống thật với ham muốn cho tôi tấm vé thông hành miễn phí đến đích."

Một vu nữ giúp đỡ bằng cách thanh tẩy.

"Tôi đã làm việc này bao lâu rồi? Tôi luôn làm việc này một mình.

"Cũng như mọi khi và để thay đổi so với thường lệ, tôi đến vừa kịp lúc một mình."

Bài hát của họ thanh tẩy đi những gì không cần thiết cho cuộc sống.

"Nào cùng đi thôi. Nào cùng đi thôi. Cũng như mọi khi, tôi thu gom can đảm, mở cửa, và cất tiếng."

Đúng vậy, Asama nghĩ khi hát câu cuối cùng từ tận đáy lòng.

"Tớ đến để nhìn trộm đây, Asama Shrine."

Bài hát kết thúc.

Sau khi hát xong, Asama nhận ra một điều.

"Cái này..."

"Judge," những người khác xác nhận.

Câu trả lời đó khiến cô kiểm tra lại lời bài hát trên khung ký hiệu.

Nó chỉ hiển thị dòng cuối cùng, nên cô cho hiển thị toàn bộ bài hát và kiểm tra kỹ lưỡng. Và...

"K-Khoan đã nào! Bài hát này là về việc nhìn trộm tớ, phải không!?"

"Tomo, cậu không biết điều đó khi chọn hát nó sao?"

"Không! Tớ! Không! Biết! Và chẳng phải lời bài hát này hơi khác so với khi tớ giám sát hai người đó hồi tháng Ba sao?"

"Chà, đúng thế," Naito nói. "Đây là phiên bản Tuyển tập Bồn tắm mà."

"Ồ, ra là vậy."

Asama gật đầu và nhìn sang bên trái. Kimi đang ở đó, nhưng cô ấy đang cố lẻn đi bằng cả tay lẫn chân.

"Đứng lại."

Asama nắm lấy và kéo mắt cá chân của bà chị ngốc, và cô gái trượt trở lại tư thế ngồi một cách điêu luyện. Sau đó, cô ấy đặt tay lên miệng và tránh ánh mắt trong khi giả vờ khóc.

"C-Cứu tớ với! Asama sắp làm đủ trò không thể nói thành lời với tớ rồi!"

"Cậu đang nói gì vậy? Tớ chỉ định mắng cậu một trận ra trò thôi."

"Ồ, tớ hiểu rồi! Cậu định mắng tớ bằng 'mũi tên' của cậu chứ gì!? Phải không!?"

"Ồ, cậu không cần phải đóng mở ngoặc kép quanh chữ mũi tên đâu."

"Cậu đang nói gì vậy!? Làm thế tớ chết mất! Tin tức ngày mai sẽ là: 'Bà Chị Khôn Ngoan Bị Mũi Tên Của Asama Đâm, Chết Vì Sốc'! Nhưng..."

Kimi nhìn lại Asama và mỉm cười một chút, nên Asama lườm cô ấy.

"Cái điệu cười nhếch mép đó là sao?"

"Judge. Chà, Asama. Nếu cậu nghĩ kỹ thì, điều này có nghĩa là cậu đã dùng việc thằng em ngốc nhà tớ nhìn trộm cậu để thực hiện lần đầu tiên của mình. Nó cứ như văn hóa Yobai thời Heian ấy."

"Đ-Đừng có nói như thế! Không phải như thế! A! Naruze! Sao tự dưng cậu chảy máu cam vậy!?"

"Xin lỗi, lần sau tớ sẽ báo trước."

"Judge, judge," Naomasa nói khi đứng dậy.

Sau khi liếc nhìn để đảm bảo Suzu đang dùng bùa sơ cứu cho Naruze, cô vắt khăn lên vai và bắt đầu rời đi. Nhưng trước đó, cô nhìn về phía Asama.

"Tớ cảm thấy mình đã nếm được chút bản lĩnh của cậu ở đó đấy, Asama-chi."

"Ồ, cảm ơn..."

"Bình tĩnh nào." Naomasa cười khổ. "Cậu sẽ gặp khó khăn nếu không kiềm chế tính cầu toàn của mình đấy."

"...Hả?"

Cô ý thức được khía cạnh đó của mình tồn tại.

Đúng là có khía cạnh analog trong việc ca hát. Giọng cô không phải ngày nào cũng giống nhau. Nó thay đổi theo thời tiết và tuổi tác. Cách diễn giải mọi thứ của cô cũng sẽ thay đổi. Vì vậy sẽ rất khó để hy vọng vào sự hoàn hảo. Nhưng...

...Mình cảm thấy Masa nói không hoàn toàn đúng.

Trong khi cô tự hỏi tại sao, Naomasa dịu ánh mắt lại.

"Đừng lo lắng. Nếu cậu làm điều này theo cách cậu làm mọi việc, những người xung quanh sẽ đến gần và sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy. Chúng ta giúp đỡ nhau như thế mà."

"Phải rồi..."

Asama gật đầu mà không hiểu tại sao và rồi cô nghe thấy Suzu cười.

"Naomasa...-san đang cố hết sức... để khen cậu đấy."

"Vấn đề của cậu, Suzu, là cậu nghĩ ai cũng là người tốt."

Nói xong, cô bạn cùng lớp với cánh tay giả quay người lại với một tiếng cười và Asama thấy một chút gì đó giống như những gì Suzu đã đề cập trong hành động đó.

...Phải...

Cô đã nói ra những lo lắng của mình trước, nhưng Naomasa có lẽ đã có ý khen ngợi theo cách riêng của cô ấy. Tùy Asama diễn giải ý của cô ấy về "bản lĩnh" là gì, nhưng...

...Phải.

Cô gái đó là bạn. Cô ấy sẽ không chế nhạo "bản lĩnh" của ai đó và cô ấy thậm chí sẽ không nhắc đến nó nếu nó còn thiếu sót. Cũng giống như việc Asama cảm thấy như mình đã thấy "bản lĩnh" của Naomasa vậy. Vì thế...

"Masa."

Naomasa nhìn qua vai khi đặt tay lên cửa khu vực thay đồ và Asama nói với ánh mắt đó.

"Cảm ơn."

"Cậu không chỉ đang xã giao đấy chứ?"

"Tớ đang bày tỏ niềm vui của mình."

"Thế thì tốt."

Naomasa mở cửa với một nụ cười khổ và Suzu bắt đầu đi theo cô.

"A."

Nhưng cô gái hốt hoảng nắm lấy và kéo tay Naomasa rồi nhìn lại về phía Asama và những người khác.

"C-Các cậu có... order... đ-đồ uống gì không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!