- Tập 1
- Tập 2
- Tập 3
- 284. Khai giảng
- 285. Có hứng mở hậu cung không?
- 286. Con gái?!
- 287. Ăn chanh
- 288. Trịnh Càn
- 289. Đi Dạo Phố
- 290. Lẩu
- 291. Đêm trước khai giảng
- 292. Tiểu thuyết?
- 293. Đồng tính mới là tình yêu đích thực!
- 294. Sự bối rối của bạn học
- 295. Giờ thì có hứng rồi!
- 296. Bóng đẹp lắm!
- 297. Tao còn thua cả cầm thú
- 298. Lén lút kích thích hơn sao?
- 299. Cố vấn viên
- 300. Cola có ma lực
- 301. Lilith
- 302. Công khai
- 303. Hẹn hò
- 304. Kế hoạch vỗ béo
- 305. Nụ cười dần biến thái
- 306. Tình cờ gặp gỡ
- 307. Cola biến mất rồi!
- 308. Sinh viên chuyển trường
- 309. Chơi khăm
- 310. Giờ Thể dục
- 311. Kẻ đổ vỏ
- 312. Lilith ấm ức
- 313. Bánh chẻo
- 314. Ma pháp mới
- 315. Trước giờ ngủ
- 316. Chỉ biến thái với em thôi
- 317. Ba điều giao ước
- 318. Con mèo thuộc về ai
- 319. Giận dỗi yêu đương
- 320. Kỳ đà cản mũi
- 321. Trung tâm thương mại
- 322. Chuyện thường ngày
- 323. Bàn giặt
- 324. Quán trà sữa của Đại Cẩu
- 325. Liếm cẩu!
- 326. Chắc đây là bạn thân?
- 327. Mưa bão
- 328. Tan học
- 329. Cảm
- 330. Lâm Nam vĩ đại!
- 331. Hai ma pháp
- 332. Quần áo
- 333. Giờ ra chơi
- 334. Tin tức từ gia đình
- 335. Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?
- 336. Váy dạ hội
- 337. Thử nghiệm
- 338. Ma pháp
- 339. Tôm hùm đất
- 340. Sau khi say rượu
- 341. Về quê
- 342. Chuyện xưa
- 343. Trước khi ngủ
- 344. Ồn ào buổi sáng
- 345. Tình cờ gặp gỡ
- 346. Anh họ
- 347. Sự bối rối của Lâm Khải
- 348. Bạn học cũ
- 349. Họp lớp
- 350. Về trường
- 351. Lần sau chắc chắn
- 352. Hai Lâm Nam
- 353. Trùng Hợp?
- 354. Nhân tiện quay video
- 355. Mắt tôi
- 356. Cả thế giới đều đang hãm hại tôi
- 357. Thảm bị hãm hại
- 358. Lượng thông tin quá lớn
- 359. Món quà
- 360. Món quà
- 361. Hội thao
- 362. Trần Giang
- 363. Làm chuyện người lớn! Làm chuyện người lớn!
- 364. Nhưng em vẫn thích!
- 365. Bất ngờ
- 366. Trần Nghiêu không biết vợ đẹp
- 367. Giấc ngủ trưa
- 368. Cái nhìn của bạn học
- 369. Tối nay mày ngủ sofa!
- 370. Tôi lãnh cảm!
- 371. Gia sư
- 372. Học sinh bi thảm
- 373. Trong giờ học
- 374. Hàng xóm
- 375. Cuộc sống bi thảm của Phan Mậu Hâm
- 376. Đi dạo phố
- 377. Em xong rồi
- 378. Báo cáo!
- 379. Lilith
- 380. Em gái từ trên trời rơi xuống
- 381. Thiếu nữ trong sáng Lilith
- 382. Thích là gì?
- 383. Lilith say xỉn
- 384. Chết đói đi cho rồi!
- 385. Đi dạo phố
- 386. Hèn mọn
- 387. Chỉ dạy tận tình
- 388. Cuộc chiến danh dự!
- 389. Đã cược thì phải chịu
- 390. Lý Khang Đức
- 391. Tiệm mới của Đại Cẩu
- 392. Bạn học cũ bất ngờ ghé thăm
- 393. Lâm Nam lo âu
- 394. Bạn cũ
- 395. Lâm Nam và Trần Nghiêu kỳ quặc
- 396. Nỗi hoang mang của Chu Vĩnh Văn
- 397. Suy đoán
- 398. Cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa đêm khuya
- 399. Hèn hạ!
- 400. Làm màu thất bại
- 401. Thanh thản
- 402. Trong KTV
- 403. Hát hò
- 404. Chơi với lửa
- 405. Quả báo
- 406. Không làm thì không chết
- 407. Kỳ nghỉ cuối cùng
- 408. Mưa như trút nước
- 409. Hội thao
- 410. Đại Cẩu
- 411. Trần Nghiêu trẻ con
- 412. Dũng cảm lắm!
- 413. Lý Na trở về
- 414. Hạng nhất
- 415. Người đàn ông đích thực không hề sợ hãi
- 416. Đã hứa giả gái rồi mà?
- 417. Ghê tởm chết đi được
- 418. Quán bar
- 419. Nỗi băn khoăn của Đổng An
- 420. Chuyện đêm
- 421. Còn không bằng cầm thú!
- 422. Cưới hả?!
- 423. Có tiền không?
- 424. Thêm dầu vào lửa
- 425. Ngoài dự đoán
- 426. Không vui mà tan
- 427. Câu hỏi tử thần
- 428. Đính hôn?
- 429. Hoàng hôn
- 430. Suy nghĩ của Trần Nghiêu
- 431. Tụ họp đông đủ
- 432. Tiệc đính hôn
- 433. Tiệc tan
- 434. Trở lại trường
- 435. Cái mông ấy!
- 436. Thường ngày trên lớp
- 437. Lễ hội cosplay
- 438. Hiểu lầm
- 439. Lễ hội cosplay đang diễn ra
- 440. Chạm mặt ở lễ hội cosplay
- 441. Sói đuôi to
- 442. Đêm nay
- 443. Suy nghĩ rối bời
- 444. Tự Dưng Dâng Hiến
- 445. Đêm Khuya
- 446. Sáng Sớm
- 447. Không mừng Quốc tế Thiếu nhi
- 448. Giờ dạy thêm
- 449. Đời tôi khổ quá
- 450. Lên lớp
- 451. Buổi dạy thêm đặc biệt cho Trần Nghiêu
- 452. Thú nhận
- 453. Tâm cơ
- 454. Nhà Của Hùng Đại
- 456. Vợ nhà anh đáng yêu thật
- 457. Khách sạn
- 458. Có lẽ mình là cái thùng rác
- 459. Phố Trung Sơn
- 460. Chơi Khăm
- 461. Phim Kinh Dị
- 462. Đùa Giỡn
- 463. Kế hoạch của Lý Na
- 464. Kế hoạch của Lilith
- 465. Không Thể Hiểu Nổi
- 466. Bị bán đứng rồi à?
- 467. Sáng Sớm
- 468. Hay là, chúng ta kết hôn nhé?
- 469. Tặng một cây đũa phép à?
- 470. Toàn là đồ phản bội!
- 471. Tặng cho Lilith!
- 472. Món Quà
- 473. Anh họ đến thăm
- 474. Dạo Quanh Trường
- 475. Chuyện Gia Đình
- 476. Bữa Trưa
- 477. Nhiệm Vụ Lý Na Giao
- 478. Xin Nghỉ Phép
- 479. Quê Nhà
- 480. Hai người anh họ nhà bác cả?
- 481. Câu chuyện đêm khuya
- 482. Trò chuyện với Lâm Cẩn
- 483. Trang Điểm
- 484. Trước Hôn Lễ
- 485. Xử Tử Công Khai
- 486. Trong Hôn Lễ
- 487. Rời Đi
- 488. Chuyện Ma Của Ông Ngoại
- 489. Bạn Của Phụ Nữ
- 490. Chuyện Thường Ngày Ở Nhà Ông Ngoại
- 491. Ngôi Mộ Phát Sáng
- 492. Trong Tiệm Net
- 493. Lên Núi
- 494. Hướng Dẫn Viên Du Lịch
- 495. Cánh Cổng Liên Quan Đến Lâm Nam
- 496. Đứa Trẻ Tò Mò
- 497. Trần Nghiêu
- 498. Gián!
- 499. Đẹp Mới Là Chân Lý
- 500. Bệnh Tâm Thần?
- 501. Mùa Xuân Của Hùng Đạt
- 502. Buổi Hẹn Hò Của Hùng Đạt
- 503. Phát Cẩu Lương
- 504. Hình Tượng Của Lâm Nam
- 505. Chuyện Thường Ngày
- 506. Cắm Trại?
- 507. Trên Xe Khách
- 508. Trên Đường Đi
- 509. Hẻm Núi Khu Du Lịch
- 510. Đường Ván
- 511. Làm Trợ Thủ
- 512. Bữa Tối
- 513. Qua đêm
- 514. Sự Cố Bất Ngờ
- 515. Chúng Ta Đi Nhảy Bungee Đi!
- 516. Kế Hoạch Của Lâm Nam
- 517. Không, Em Không Muốn
- 518. Chuẩn Bị Nhảy Bungee
- 519. Nhảy Bungee
- 520. Đây là muốn tôi chết sao?
- 521. Thu Hoạch
- 522. Về Nhà
- 523. Tôi là Ma Nữ?
- 524. Bị Chơi Xỏ
- 525. Mua Sắm
- 526. Ký Túc Xá Của Cố Vấn
- 527. Trần Nghiêu Ngốc Nghếch
- 528. Gói Bánh Ú
- 529. Tàu Cao Tốc
- 530. Bố Của Trần Nghiêu
- 531. Song Kiếm Hợp Bích?
- 532. Xung Đột
- 533. Cuộc Tấn Công
- 534. ???
- 535. Thú Nhận
- 536. Về Quê Tết Đoan Ngọ
- 537. Họ Hàng Tụ Họp
- 538. Tầng Bốn Nhà Ông Ngoại
- 539. Chiều Tối
- 540. Bữa Họp Mặt
- 541. Ma Nữ?!
- 542. Ông Ngoại
- 543. Chuyện Thường Ngày
- 544. Buổi Sáng ở Nhà Ông Ngoại
- 545. Nguy
- 546. Thảm
- 547. Quỹ Đen?
- 548. Tình Cờ Gặp Mặt
- 549. Hiểu Lầm Lẫn Nhau
- 550. Dạo Trung Tâm Thương Mại
- 551. Bạn Học Cũ
- 552. Lý Nhã
- 553. Biến thành con trai?
- 554. Bị Côn Trùng Cắn
- 555. Trà Sữa
- 556. Bại Lộ
- 557. Đối Phó
- 558. Giả Gái?
- 559. Về Trường
- 560. Nỗi Phiền Muộn Của Phan Mậu Hâm
- 561. Đêm Cuối Cùng Trước Khi Trở Lại Trường
- 562. Thảo Nguyên Mông Cổ
- 563. Ký Túc Xá
- 564. Tiếp Rượu
- 565. Trịnh Càn Đến Rồi
- 566. Hùng Đạt
- 567. Khủng Khiếp Đến Vậy!
- 568. Tiểu Tuệ
- 569. Trò Chuyện
- 570. Figure
- 571. Buổi Học Cuối Cùng
- 572. Chẳng Được Tích Sự Gì
- 573. Bữa Tối
- 574. Trò Chuyện Đêm
- 575. Phỏng Vấn
- 576. Chanh
- 577. Đời Thường Của Vị Hôn Phu Thê
- 578. Trước Nghỉ Hè
- 579. Quà Tặng
- 580. Bạn Thân Của Đồ Tuấn Huy
- 581. Về Quê
- 582. Mẹ Chồng Sợ Vẹt
- 583. Đi Chơi
- 584. Thầy Chủ Nhiệm
- 585. Trở Lại Trường Cấp Ba
- 586. Ai Gặp Cũng Ghét
- 587. Đối Xử Phân Biệt
- 588. Ăn Khuya
- 589. Nhà Của Thầy Chủ Nhiệm
- 590. Sinh Nhật
- 591. Bánh Kem
- 592. Nến
- 593. Chú
- 594. Chuyện Thường Ngày
- 595. Xem Mắt?
- 596. Mẹ Muốn Khởi Nghiệp?
- 597. Sinh Nhật Của Trần Nghiêu
- 599. Buổi Tụ Tập
- 600. Không Có Góc Tường Nào Không Thể Đào
- 601. Lời Mời Của Lý Nhã
- 602. Trần Nghiêu, Nguy Rồi!
- 603. Chu Vĩnh Văn Tỉnh Rồi
- 604. Em Là Bạn Gái Của Cậu Ấy Mà
- 605. Bị Lộ
- 606. Chết Xã Giao
- 607. Không Còn Mặt Mũi Nào Nhìn Người
- 608. Chuyện Sau Đó
- 609. Quen Rồi
- 610. Lý Na
- 611. Tình Hình Của Mẹ
- 612. Bà Cố Ngoại
- 613. Thăm Nom
- 614. Chuyện Bất Ngờ
- 615. Canh Linh Cữu
- 616. Chuyện Thường Ngày
- 617. Lễ Tang
- 618. Thầy Chủ Nhiệm Đến
- 619. Xem Mắt?
- 620. Rời Đi
- 621. Chuyện Kinh Doanh Của Mẹ
- 622. Phòng Tân Hôn
- 623. Ra Mắt Phụ Huynh
- 624. Quà Thất Tịch
- 625. Có Anh Ở Đây Thật Tốt
- 626. Ảnh Cưới
- 627. Công Việc
- 628. Thiệp Mời
- 629. Chuyện Thường Ngày Trước Hôn Lễ
- 630. Phù Dâu
- 631. Đón Dâu
- 632. Nhất Bái Thiên Địa
- 633. Hôn Lễ
- 634. Đêm Tân Hôn
- 635. Ngày Đầu Tiên
- 636. Nôn Khan
- 637. Đứa Con
- 638. Cấm Làm Chuyện Người Lớn!
- 639. Mẹ
- 640. Cha và Mẹ
- 641. Trần Tĩnh
- 642. Cuộc Sống
- 643. Trần Tĩnh
- 644. Kế Hoạch Du Lịch
- 645. Du Lịch
- 646. Thủ Đô
- 647. Trong Chuyến Du Lịch
- 648. Trong Khách Sạn
- 649. Hết
- Ngoại truyện: Chuyện xưa giữa Lâm Nam và Trần Nghiêu
- Ngoại truyện: Trần Tĩnh
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
613. Thăm Nom
Bà cố ngoại là người thường ngày không mấy có cảm giác hiện diện, ít nhất là trong mắt một đứa chắt như Lâm Nam.
Lúc nhỏ Lâm Nam còn thường theo mẹ đi thăm bà cố ngoại, nhưng sau này càng ngày càng ít qua lại. Sức khỏe của bà cố ngoại dường như vẫn luôn khá tốt, tuy bị gù lưng rất nặng khiến bà có lẽ chỉ cao khoảng một mét rưỡi, khả năng nghe và trí nhớ cũng yếu đi, nhưng hồi Lâm Nam còn nhỏ, bà vẫn có thể ra đồng làm việc.
Chỉ là mấy năm trước, vào dịp mừng tuổi thọ chín mươi của bà cố ngoại, lúc gặp lại, bà đã già đến mức gần như không đi nổi nữa rồi.
Nhưng nói thật, Lâm Nam không có nhiều tình cảm với bà, dù sao thì cũng không sống cùng nhau, cũng ít gặp mặt. Tình cảm là thứ phải quấn quýt nhiều mới có, chứ không chỉ dựa vào dòng máu.
Bà cố ngoại sống khá xa, do em trai của ông ngoại sống gần đó, tức là ông chú ngoại của Lâm Nam, phụ trách chăm sóc. Ông bà ngoại cách dăm ba hôm lại làm chút đồ ăn ngon mang qua thăm.
Cách gọi “ông chú ngoại” khá là lịch sự, thường thì Lâm Nam sẽ gọi thẳng bằng tiếng địa phương là “ông chú”, mà đối với cô thì người ông chú này cũng không thân thiết cho lắm.
Nhắc đến chuyện có phần trầm trọng này, Lâm Nam nhận ra không khí trên bàn ăn đã hoàn toàn thay đổi.
“Vậy bà cố ngoại có ở bệnh viện không ạ?” Cô nhỏ giọng hỏi ông ngoại.
Ông ngoại lắc đầu: “Bà không chịu đi, đã thuê cho bà một người giúp việc rồi.”
“Bà cố ngoại bị bệnh ạ?”
Ông ngoại lại lắc đầu.
Vậy là tuổi trời đã gần hết rồi sao?
Thật ra cho dù có bị bệnh, Lâm Nam cũng không thể dùng phép thuật làm gì cho bà cố ngoại được, phép thuật trị liệu của cô khá đơn sơ và hung bạo, cần phải có thể trạng tương đối khỏe mạnh mới chịu được.
Trong thực tế, người già tuổi cao như vậy, cho dù đến bệnh viện, e rằng bệnh viện cũng bó tay bó chân.
Bà ngoại bưng món bún xào lên bàn, còn tinh ý nhận ra mùi rượu thoang thoảng trong không khí, bà nhìn ông ngoại với vẻ hơi nghi ngờ, nhưng cũng không nói gì thêm.
Trần Nghiêu ngượng ngùng ngồi một bên, chuyện nhà của Lâm Nam thế này cậu không tiện xen vào.
“Ăn cơm xong cùng nhau đi thăm.” Ông ngoại gắp một miếng thịt nạc bỏ vào bát của Lâm Nam.
Vẻ mặt của ông ngoại không quá đau buồn, chỉ là có chút sa sút tinh thần. Đối với người dân vùng này, người già mất vì tuổi cao không phải là chuyện buồn, mà là chuyện vui, phải tổ chức thật náo nhiệt, trong đám tang thậm chí còn phải phát tiền cho khách.
Sau bữa trưa, Lâm Nam và ông ngoại trực tiếp ngồi lên chiếc ô tô của Trần Nghiêu, bà ngoại lấy lý do rửa bát, không đi cùng.
Dưới sự hướng dẫn của ông ngoại, lái xe khoảng mười phút, hai người đến trước một dãy nhà liền kề ven đường.
Đây là nơi ông ngoại đã sống từ nhỏ đến lớn.
“Đi thăm ông chú của con trước.” Ông đi đầu xuống xe, đưa Lâm Nam và Trần Nghiêu đến trước cửa một căn nhà ở giữa dãy, thò đầu vào trong nhìn, rồi thẳng tay kéo cánh cửa đang khép hờ.
Không gian của căn nhà trệt không lớn, cũng là kiểu sảnh trước sảnh sau, cầu thang ở giữa, sảnh trước đột ngột có thêm ba người, ngay lập tức trở nên có chút chật chội.
Có lẽ là nghe thấy tiếng bước chân, một người đàn ông khỏe mạnh khoảng ba mươi tuổi từ sảnh sau đi ra.
Lâm Nam lập tức căng thẳng, đây là con trai của ông chú cô, cô cũng gọi là cậu, trước đây từng gặp trong các buổi họp mặt họ hàng.
“Đây là Lâm Nam phải không?” Cậu họ thấy Lâm Nam, trên mặt lập tức nở nụ cười, gật đầu coi như chào hỏi, sau đó mới nói với ông ngoại, “Bà đang nằm trên lầu ạ.”
Ông ngoại không nói nhiều, ngay lập tức cởi giày lên lầu, mà Lâm Nam vốn định đi theo, lại nghe cậu họ hỏi: “Cậu ấy là ai thế?”
Cô dừng bước, vờ như không có gì mà trả lời: “Bạn trai của cháu.”
Người cậu họ này ngày thường ít gặp gỡ, nhưng qua vài lần tiếp xúc ít ỏi, cảm giác là một người khá hiền lành.
Ít nhất thì bề ngoài trông khá dễ gần với cô.
Cậu họ gật đầu, cũng cởi giày lên lầu.
“Em đi đi, anh đi có vẻ bất tiện lắm.” Trần Nghiêu gãi đầu nói.
“Vâng, anh ở dưới lầu đợi em nhé.”
Lâm Nam đi theo bước chân của cậu họ lên lầu.
Lầu hai là hai phòng ngủ trước sau, phía trước là của vợ chồng ông chú Lâm Nam, phía sau là phòng của cậu họ, còn lầu ba bây giờ là nơi bà cố ngoại đang nằm liệt giường.
Đi theo sau cậu họ, Lâm Nam đến phòng ngủ lầu ba.
Vừa vào phòng, Lâm Nam đã ngửi thấy một mùi ẩm thấp thoang thoảng, thứ mùi riêng biệt trên người của người già.
Cô thò đầu nhìn về phía bà cố ngoại đang nằm nghiêng trên giường vì gù lưng quá nặng, rồi ngơ ngác đứng bên cạnh ông ngoại, cũng không biết nên nói gì.
Trông bà cố ngoại rất mệt mỏi, mắt nửa nhắm nửa mở, môi mấp máy, nhỏ giọng nói gì đó với ông chú, một lúc lâu sau mới nhận ra sự hiện diện của ông ngoại, lại khẽ vẫy tay, gọi ông ngoại qua.
Ông ngoại từ đầu đến cuối đều mặt nghiêm nghị, giữ vẻ uy nghiêm, nghiêm nghị, chỉ là động tác nhẹ nhàng, ánh mắt khi nhìn thấy bà cố ngoại lại trở nên vô cùng dịu dàng.
Lâm Nam đứng một bên, cũng không nghe rõ bà cố ngoại đang nói gì.
Dáng vẻ này của bà cố ngoại, giống như ngọn nến sắp tàn, ngọn lửa còn sót lại khẽ lay động leo lét, như thể giây tiếp theo sẽ tắt hẳn.
Cô không có tình cảm gì với bà cố ngoại, nhưng lúc này cảm xúc cũng không kìm được mà nặng trĩu.
“Bà còn nhận ra không? Lâm Nam, con của Tú Anh đấy.” Ông ngoại lớn tiếng hỏi, gần như là gào lên.
Tai của bà cố ngoại nhiều năm nay không tốt, nói chuyện với bà lúc nào cũng phải thật lớn tiếng.
Lâm Nam nghe ông ngoại nhắc đến tên mình và mẹ, lập tức xích lại gần, nở một nụ cười dịu dàng với bà cố ngoại.
Chỉ là bà cố ngoại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Lâm Nam một lúc, vẫn không nhớ ra được cái tên Lâm Nam, bóng người trong tầm nhìn mờ ảo cũng không khớp với bất kỳ hình ảnh nào trong đầu, cuối cùng chỉ hỏi ông ngoại: “Con bé Tú Anh đâu rồi?”
“Chiều nay nó sẽ đến thăm bà.”
“Tốt lắm.”
Cuộc trò chuyện bằng tiếng địa phương của họ không rắc rối, Lâm Nam cũng có thể dễ dàng nghe hiểu.
Tuy ông ngoại cũng đã sáu bảy mươi tuổi, nhưng tiếng phổ thông của ông lại nói khá tốt, lúc nói chuyện với Lâm Nam phần lớn cũng là tiếng phổ thông, còn bà cố ngoại cả đời này chỉ biết nói tiếng địa phương.
Khoảng chừng cũng nửa tiếng, buổi thăm nom kết thúc.
Bà cố ngoại tuổi đã cao, cần phải ngủ trưa.
Lâm Nam theo một đám người về lại sảnh lầu một, ngồi xuống bên cạnh Trần Nghiêu.
Trước đó chú ý đến bà cố ngoại, Lâm Nam cũng không có thời gian để căng thẳng, nhưng bây giờ ngồi trên băng ghế ở sảnh lầu một, cô lại nhận ra vợ chồng ông chú dường như xem cô như người vô hình, ngược lại người cậu họ kia còn rất lịch sự đưa cho cô hai quả táo đã rửa sạch.
Làm người vô hình cũng tốt, chỉ cần họ hàng không tỏ ra ghét bỏ cô ra mặt thì Lâm Nam đều có thể chấp nhận.
Có lẽ là do xung quanh ông ngoại có không ít người từng đi làm ăn xa hồi còn trẻ, nên suy nghĩ của họ hàng cũng không khó tính như Lâm Nam tưởng tượng lúc đầu.
Dù sao thì cô đã thấy mấy người họ hàng nữ trên người có hình xăm, biết hút thuốc, cũng không thấy họ hàng khác nói gì. Mà chuyện cô biến thành con gái cũng chưa từng bị ai chỉ trỏ.
Cô thở phào nhẹ nhõm, đưa một quả táo cho Trần Nghiêu, rồi tự mình ôm quả táo vừa gặm vừa nghịch điện thoại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận