• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Màn đệm 2 Bất chợt, trước gương soi

0 Bình luận - Độ dài: 720 từ - Cập nhật:

"…...Hàa. Mệt rã rời…"

Về đến nhà, tôi ngồi phịch xuống giường thở hắt ra một hơi. Vừa nhìn chiếc túi giấy mang về, tôi──Hasegawa Aoi, bất giác lẩm bẩm.

Là do mình đã làm một việc không quen sao?

Hay là do mình đã được đối xử theo một cách không quen?

Rõ ràng chỉ là đi mua sắm sau giờ học thôi, mà sao về đến nhà cơ thể lại nặng trịch thế này.

Nhìn lại chuyện hôm nay, tôi mới thấy mình đã làm một việc khó tin. Đi mua sắm cùng một thằng con trai khác ngoài Onii-chan... con người tôi của trước đây tuyệt đối không bao giờ nghĩ tới.

Đến chính tôi cũng chẳng hiểu nổi.

Tại sao ngay lúc đó, mình lại có thể nghĩ rằng ‘nếu là Mizuno thì được’ cơ chứ?

Đúng là tôi có nghĩ cậu ta ít nhiều cũng có gu thẩm mỹ. Và cũng đúng là vì muốn cho Onii-chan xem, nên tôi muốn nghe ý kiến từ góc nhìn của con trai.

Thế nhưng… chỉ vì mấy lý do đó mà lại đồng ý đi mua sắm cùng một thằng con trai, cùng Mizuno… thì dù chính là người đề nghị, tôi vẫn thấy sốc với bản thân mình.

"…...Hàa, dẹp, dẹp hết."

Ngay lúc gương mặt của Mizuno thoáng hiện lên trong đầu, tôi đứng bật dậy như thể muốn gạt phắt nó đi, rồi với tay lấy cái túi giấy vẫn còn đặt trên ghế.

Tôi lôi món đồ vừa mua hôm nay ra.

"Thật sự, chọn cái này có ổn không đây…"

Rốt cuộc, vì đủ thứ chuyện xảy ra nên tôi đã cuốn cuống rời đi… đáng lẽ tôi nên đắn đo thêm một chút nữa.

Không phải là hối hận, nhưng tôi vẫn nghĩ lẽ ra mình nên chuẩn bị thêm vài lựa chọn khác thì hơn.

Sở dĩ tôi chọn đây làm ưu tiên số một, là vì ngày xưa khi chọn một bộ đồ tương tự, Onii-chan đã khen tôi.

Nói là vậy, nhưng chuyện đó cũng đã nhiều năm trôi qua.

Tất nhiên, sở thích của anh ấy hẳn cũng đã thay đổi rồi… Vừa nghĩ, tôi vừa ướm thử bộ đồ mới mua trước gương.

"Mình nghĩ là không kỳ, nhưng mà…"

Tôi xoay người kiểm tra từ nhiều góc độ. Vì không giỏi nhìn nhận bản thân một cách khách quan, nên thật tình tôi chẳng có chút tự tin nào là nó hợp với mình cả…

"Tớ nghĩ phong cách thường ngày hợp với cậu hơn đấy."

"Mà Hasegawa cũng có dáng người đẹp nữa."

"──!"

Bất chợt, những lời gã đó nói ở cửa hàng lại vang lên, khiến tôi bất giác xao động.

"…...Đúng là tôi có nói muốn nghe nhận xét thật, nhưng mà…"

Ai ngờ cậu ta lại huỵch toẹt ra mấy lời đó chứ.

Chẳng lẽ thường ngày, cậu ta cũng hay làm điều tương tự với chị gái mình sao?

Tôi có cảm giác những lời nhận xét của cậu ta cứ tuôn ra một cách trôi chảy lạ thường.

Mà nói đến chuyện quen thuộc, những mặt khác của cậu ta cũng vậy.

Cậu ta đợi tôi mua sắm mà không một lời phàn nàn, cứ như đó là chuyện hiển nhiên.

Trên đường về, cậu ta còn nhanh chóng đỡ lấy túi đồ từ tay tôi…

Lần theo dõi hôm trước cũng thế, cậu ta luôn điều chỉnh tốc độ cho hợp với tôi, rồi còn mở cửa cho tôi đi qua trước… Đâu cần phải làm những chuyện đó cho tôi làm gì.

"…Khoan đã, sao mình cứ nghĩ mãi về tên Mizuno đó thế này!"

Thôi hỏng rồi. Chắc tại dạo này ở cùng nhau nhiều quá nên mặt gã đó cứ lởn vởn trong đầu.

Trong khi bây giờ, mình đang kiểm tra bộ đồ chọn vì Onii-chan cơ mà.

"…Những lời khen như ‘hợp lắm’, hay những cử chỉ quan tâm… chỉ cần mình Onii-chan dành cho tôi là đủ lắm rồi…"

Phải ngừng nghĩ về chuyện hôm nay mới được.

Nếu không, tôi có cảm giác mình sẽ cứ lặp đi lặp lại mãi một chuyện mất.

Nghĩ vậy, tôi cất bộ đồ vừa mua vào tủ quần áo, rồi rời khỏi phòng.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận