("Nhìn thế này thì cũng chẳng có gì lạ lùng...")
Thế mà khi đã ăn trưa xong, trên đường từ ký túc xá trở về khu nhà học, tôi cứ thầm nghĩ mãi trong lúc ngắm Miyabi đang rảo bước phía trước mình.
Cái cách cô bé trò chuyện cùng Tomoe, thỉnh thoảng lại mỉm cười, trông chẳng khác gì mọi khi.
Không chỉ lúc này.
Mấy ngày đã trôi qua kể từ đầu tuần, nhưng từ hôm đó cho đến tận bây giờ, Miyabi vẫn chưa hề cho tôi thấy cái vẻ mặt từng khiến tôi lạnh sống lưng ấy.
Chính vì thế mà tôi lại càng phải suy nghĩ.
Liệu nụ cười ấy có phải chỉ là một giấc mơ của tôi không?
Và cũng chính bởi cái suy nghĩ ấy mà tôi không thể kể, cũng không thể chia sẻ với bất cứ ai.
Ít nhiều, tôi vẫn mang nỗi lo sợ rằng nếu mình thốt ra, nỗi bất an tôi cảm thấy lúc đó sẽ dần thành hình.
Một dự cảm chẳng lành.
Tôi lắc đầu quầy quậy, như muốn xua đi nỗi bất an đang dâng trào trong lòng.
"Tōru? Anh làm sao thế ạ?"
"Không, không có gì đâu."
Tôi chỉ mong cuộc sống thường nhật này sẽ mãi bình yên như vậy.
Không muốn nó là một điều giả dối.
Ước nguyện ấy của tôi...
"---!?"
Trong khoảnh khắc ấy, nó đã bị phá vỡ.
Đột nhiên, một luồng gió dữ dội và tiếng ồn ào khủng khiếp lướt qua trên đầu tôi.
Đó là một chiếc trực thăng khổng lồ, và tôi nín thở.
Bởi vì tôi nhận ra chiếc trực thăng đó.
Một chiếc trực thăng vận tải khổng lồ --- tôi từng nhìn thấy nó trong cuộc *Sinh Tồn Đấu Tranh (Survive)* trước đây. Việc trông thấy nó lần nữa khiến toàn thân tôi dựng tóc gáy.
"Tōru!!"
Gần như đồng thời với tiếng Yurie hét lên, tôi lao về phía tòa nhà nằm ở hướng trực thăng đang bay tới --- khu nhà học.
"Kokonoe, Yurie!?" "Tōru-kun!!"
Tiếng Tomoe và Miyabi vọng lại từ phía sau, nhưng chúng tôi không hề dừng bước mà vẫn tiếp tục chạy về phía khu nhà học.
"Tōru, đó là...!"
Yurie, chạy chậm hơn tôi một bước, vừa chạy vừa hỏi dồn dập.
"Phải, đó là trực thăng của bọn chúng --- của *Thần Diệt Bộ Đội Liberus*!!"
Cái dự cảm chẳng lành mà tôi ôm ấp bấy lâu đã thành sự thật, nhưng dưới một hình thức khác.
*(Lại là một cuộc tấn công ư!? Hay có mục đích gì khác!? Chết tiệt, không ngờ giữa lúc cảnh giác nghiêm ngặt như thế này, bọn chúng lại dám xông vào ngay giữa ban ngày ban mặt...!!)*
Bị hoài nghi và lo lắng thúc ép, chúng tôi đến nơi trực thăng hạ cánh --- quảng trường trước khu nhà học. Trên quảng trường đã có năm nhân viên an ninh đang cảnh giác với chiếc trực thăng.
Nhưng không chỉ có nhân viên an ninh ở đó.
Vì đang là giờ nghỉ trưa, khoảng hai mươi học sinh có lẽ vừa trở về từ ký túc xá, đang đứng vây quanh trực thăng từ xa.
Họ không hề biết.
Chiếc trực thăng này thuộc về *Thần Diệt Bộ Đội Liberus*, những kẻ đã mang lại nỗi kinh hoàng và hỗn loạn cho chính họ.
*(Phải cảnh báo mọi người---)*
Dù là chiến đấu hay bỏ chạy, tôi cũng cần phải thay đổi tâm thế trước khi bị bất ngờ.
Nhưng ý nghĩ ấy đã tan biến ngay khi tôi nhìn thấy một người bước ra từ chiếc trực thăng --- một thiếu niên với đôi mắt sắc như dao găm.
"*K* ---!!"
Giữa không trung trong xanh, giọng tôi vang vọng, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
"Lâu rồi không gặp nhỉ --- hay nói đúng hơn là thời gian không quá lâu. Thật vinh hạnh khi được gặp anh sớm như vậy, Kokonoe Tōru."
"Tôi thì không muốn nhìn thấy cái mặt anh chút nào...!!"
Tôi nói giọng đầy khinh bỉ, tay đặt lên ngực --- nơi *Tinh Văn (Aster)* đang hiện lên. Yurie đứng cạnh tôi cũng đã làm hiện lên *Tinh Văn (Aster)*, sẵn sàng cụ thể hóa *Diệm Nha (Blaze)* bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, những người xung quanh lại khác. Có lẽ họ cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng bất thường giữa chúng tôi và *K*, nhưng không nắm bắt được tình hình nên chỉ thì thầm suy đoán rồi đứng nhìn.
Việc *K* không mặc *Trang Cương Unit* mà lại mặc vest thắt cà vạt cũng là một phần nguyên nhân khiến họ không cảm nhận được hiểm nguy.
"Xin anh đừng tỏ vẻ đáng sợ như vậy chứ. Hôm nay như anh thấy đấy, tôi đến đây không phải để gây sự với các anh."
Dù *K* dang rộng hai tay, tỏ vẻ vô hại, chúng tôi vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.
"...Xem ra là tôi đã khiến các vị phải đích thân ra đón rồi."
"Hả...?"
Ánh mắt của *K* rời khỏi tôi, hướng về phía lối vào khu nhà học.
Theo hướng nhìn của anh ta, tôi thấy cô gái mặc đồ đen đang đứng đó --- Lý sự trưởng của Hạo Lăng Học Viện.
Với hai người đi cùng là Tsukimi và giáo viên Mikuni, cô ấy chầm chậm bước ra, thu hút mọi ánh nhìn.
"Hôm trước đã không thể tiếp đãi chu đáo, thật là thất lễ quá."
"Không, tôi đã được giải trí rất đầy đủ rồi. ...Thật sự là vậy."
Với câu nói cuối cùng, *K* hướng ánh mắt về phía tôi và mỉm cười.
"Vậy thì tôi yên tâm rồi. Tuy nhiên, nếu vụ việc lần trước, và cả hôm nay, mà không được sự cho phép từ trước, thì vốn dĩ học viện chúng tôi sẽ từ chối tiếp đón khách đấy."
"Ồ, vậy ư? Dù không biết, nhưng quả thực đã gây phiền phức lớn rồi."
*K* cúi đầu rất khoa trương, có vẻ như muốn thể hiện sự khách sáo giả tạo.
*(Chết tiệt, cái gì mà phiền phức chứ, đồ dối trá...!!)*
Nghĩ đến việc nơi quảng trường trước lối vào này đã đổ biết bao máu, tôi cảm thấy một nỗi giận dữ không thể tha thứ khi nghe anh ta dùng từ "phiền phức" để giải quyết mọi chuyện.
Đúng lúc đó, có ai đó vỗ vai tôi.
"Kokonoe. Người đàn ông đó, chẳng lẽ là...?"
Đó là Tomoe.
Dù đã tháo nẹp thạch cao, cô ấy vẫn phải chống nạng, và có vẻ như vừa mới đến quảng trường.
Phía sau cô ấy, Miyabi với vẻ mặt căng thẳng đang nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời.
"...Đó là *K*, kẻ đang cầm đầu *Thần Diệt Bộ Đội Liberus*."
Ngay khi cái tên *Thần Diệt Bộ Đội Liberus* được thốt ra, cơ thể Miyabi khẽ run lên bần bật. Tomoe nhìn phản ứng của Miyabi với vẻ mặt u ám, rồi lầm bầm "Quả nhiên là vậy" trước khi cất tiếng hỏi lần nữa.
"Người đàn ông đó, rốt cuộc xuất hiện với mục đích gì vậy?"
"Tôi không biết --- nhưng dù sao thì hai cậu cũng nên đứng xa ra một chút. Dù anh ta không mặc đồ chiến đấu, nhưng không biết anh ta sẽ giở trò gì đâu."
Tôi nghĩ có Tsukimi và giáo viên Mikuni ở đây thì không sao, nhưng cũng không thể nói trước được điều gì.
"Quả thật là nên như vậy. Miyabi, chúng ta hãy tránh xa khỏi chỗ này. Nếu người đàn ông đó có ý đồ gì, đôi khi chúng ta sẽ trở thành vướng víu đấy."
Trước lời nói của Tomoe, Miyabi --- lại lắc đầu.
"...Em, sẽ chiến đấu."
"---!?"
"Không sao đâu. Vì em đã mạnh hơn rồi mà... Nên không sao đâu. Em sẽ cho Tōru-kun thấy em đã mạnh mẽ thế nào."
Nói đoạn, Miyabi mỉm cười.
Đó chính là nụ cười đã từng khiến tôi lạnh sống lưng cách đây mấy ngày.
"Mi-Miyabi, em làm sao vậy...?"
Tomoe tỏ vẻ bối rối trước Miyabi, người rõ ràng đang có biểu hiện khác thường.
Lần nữa --- và trong tình huống thế này, cái khía cạnh lạ lùng ấy lại xuất hiện, khiến tôi cũng không biết phải làm sao.
Nhưng mặc kệ chúng tôi, cuộc trò chuyện giữa Lý sự trưởng và *K* vẫn tiếp tục.
"Lần này tôi sẽ bỏ qua. ...Vậy thì, xin mời ngài trình bày mục đích của chuyến viếng thăm hôm nay."
"Hôm nay, tôi mang theo một thông điệp từ *Trang Cương Kỹ Sư (Equipment Smith)*. --- Tuy nói vậy, nhưng nội dung cũng giống như những gì ngài ấy đã trực tiếp truyền đạt trước đây thôi."
"............Về chuyện liên minh, tôi đã từ chối ngay tại chỗ rồi còn gì?"
"Đúng là như vậy --- nhưng đã hơn hai tháng kể từ đó rồi. *Trang Cương Kỹ Sư (Equipment Smith)* muốn tôi xác nhận lại một lần nữa. ...Hơn nữa, lần này tôi sẽ đưa ra lời giải thích sâu hơn lần trước một bước."
Thế đấy, 《Trang Cương Kỹ Sư (Equipment Smith)》── hẳn là thủ lĩnh của 《Thần Diệt Bộ Đội Liberus》, một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt so với K, đội trưởng của đội hành động. Ngay cả Lilith, một 《Đặc Biệt (Exception)》 vốn hoạt động tự do tùy hứng, cũng không được phép nhắc tới cái tên đó──
(Vậy mà gã nói là đồng minh sao...?)
Trước đó, bọn chúng đã tấn công chúng tôi đến hai lần, thậm chí còn gây ra cái chết. Vậy dựa vào đâu mà gã lại đề xuất chuyện đồng minh chứ?
Sự bất thường của Miyabi cộng thêm cuộc đàm phán nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi khiến đầu óc tôi càng lúc càng rối như tơ vò.
“Một lời giải thích sâu hơn ư... Ngài có thể nói tiếp không?”
“Như quý vị đã thấy hôm trước, ‘sức mạnh’ của 《Thần Diệt Bộ Đội Liberus》 chúng tôi được tăng cường thông qua những bộ chiến phục mang tên 《Trang Cương Unit》. Mạnh đến mức có thể đối chọi với các 《Siêu Việt Giả (Exceed)》 mà 《Thao Diệm Ma Nữ (Blaze Diabolica)》 đây vẫn thường tự hào đấy.”
“...Hừ! Đối chọi ư? Cùng lắm thì cũng chỉ là đánh với mấy nhóc cấp 《III Level 3》 thôi chứ gì.”
Tsukimi khẽ lắc đôi tai thỏ, khịt mũi cười khẩy. Trong không gian tràn ngập căng thẳng, khi mọi người đều nín thở theo dõi cuộc đối thoại của hai người, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng vẫn rõ ràng lọt vào tai tôi.
Đương nhiên, K cũng nghe thấy.
“Vâng, đúng như lời cô nói. ...Đó là ở hiện tại thôi.”
Gã không phủ nhận, chỉ nở nụ cười mà không có vẻ gì là khoe khoang, rồi thêm vào một câu cuối cùng.
“Tuy nhiên, cô thử nghĩ xem. Chúng tôi tuy là những binh lính được huấn luyện kỹ càng, nhưng xét cho cùng thì vẫn là con người bình thường. Thế nhưng──”
K liếc nhìn xung quanh rồi quay lại nhìn Lý Sự Trưởng.
“Nếu một người đã vượt lên trên cả con người khoác lên mình 《Trang Cương Unit》, thì liệu họ sẽ đạt đến tầm cao nào? Cô thấy sao? Nơi đó chính là mục tiêu mà cả Ngài 《Trang Cương Kỹ Sư (Equipment Smith)》 và cô đều đang hướng tới──”
“...Tôi không có hứng thú. Tôi có tín niệm của riêng mình. Sau khi ngài về, xin hãy chuyển lời đó đến vị ấy giúp tôi.”
“Fufu, ý chí của quý cô thật kiên định... Nhưng tôi vẫn chưa thể về được.”
Nói đoạn, K đưa tay vào trong áo. Ngay lập tức, Tiên Sinh Mikuni liền đứng chắn trước Lý Sự Trưởng như thể để bảo vệ.
“Đừng lo lắng. Tôi chỉ muốn cho quý vị xem một thứ thôi.”
K lấy ra một thứ gì đó từ trong áo rồi nhìn về phía tôi──
“...Thật may mắn, các ‘diễn viên’ đã tập hợp đầy đủ rồi mà.”
Không, gã hướng ánh mắt sắc lạnh về phía người đang đứng cạnh tôi.
“Ể...?”
Ánh mắt chạm nhau, Miyabi tròn xoe mắt.
“Xin chúc mừng. Chính cô là nguyên mẫu vinh quang, sản phẩm của sự dung hợp giữa 《Trang Cương Unit》 và 《Thao Diệm (Blaze)》.”
K nở một nụ cười lạnh lùng, đồng thời giơ ra một thứ trông giống như công tắc mà gã vừa lấy ra từ trong áo.
“──!!”
Trong giây lát, tôi cảm thấy như có một sợi dây nào đó vừa nối kết, sống lưng run lên bần bật.
Những lời K vừa thốt ra có liên quan đến nụ cười lạnh lẽo đến rợn người mà Miyabi đã thể hiện.
Tôi đã trực giác nhận ra điều đó.
“Dừng lại, dừng lại mau...!”
Tôi không biết K định làm gì Miyabi.
Nhưng vì linh cảm mạnh mẽ rằng mình phải ngăn cản bằng mọi giá──
“Dừng lại mauuuuuuuuu────!!”
Tôi hét lên, đưa tay về phía trước.
Nhưng── tôi chỉ có thể làm được thế.
“Trao cô── ‘sức mạnh’!”
*Cạch.* Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một âm thanh vô tri đến lạ lùng vang lên──
“...A, aaaaAAAAAAAAAAAAAAAAA──!!”
Đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang vọng.
Tôi quay lại, trước mắt tôi là cảnh một thứ gì đó trông như tấm vải đen đang trào ra từ ngực Miyabi── từ một vật trông giống như phụ kiện trang sức, rồi quấn lấy toàn thân cô bé. Cánh tay, đầu ngón tay, đôi chân, đầu ngón chân đều bị che phủ dày đặc. Hình dáng đó tựa như một cái kén── ngay khi sự trào ra dừng lại, tấm vải đen vỡ vụn, hóa thành bụi.
“Mi, Miya...bi...?”
Giọng nói khàn đặc thốt ra khi nhìn thấy Miyabi xuất hiện từ dưới lớp vải đen là của tôi, hay là của Tachibana?
Tôi không thể phân biệt được, bởi vì tôi đã mất hết lý trí vì quá sốc.
Tôi không thể tin rằng người đang đứng trước mặt mình lại là Miyabi.
Giữa những người phần lớn đều mặc đồng phục học sinh, hình dáng của cô bé lại vô cùng khác biệt.
Bộ chiến phục màu đen ôm sát cơ thể, làm nổi bật đường cong nữ tính, nhưng ngược lại, tay chân lại được bao bọc bởi lớp giáp dày thô kệch.
Và── trên đầu là một chiếc headgear, tấm visor che mắt đã được hạ xuống.
Tấm visor màu tối, bán trong suốt, nếu lại gần thì vẫn có thể nhìn rõ khuôn mặt.
Thế nhưng tôi, và có lẽ cả Tachibana nữa, đều không thể khẳng định rằng người phụ nữ trong bộ chiến phục (bodysuit) đang đứng trước mặt là Miyabi.
Không, tôi không muốn tin điều đó.
Bởi vì chiếc headgear mà người phụ nữ đó đội giống hệt chiếc headgear của đối thủ mà chúng tôi đã chiến đấu sinh tử trước đó── của 《Thần Diệt Bộ Đội Liberus》 dưới sự chỉ huy của K.
Tôi không phải là người duy nhất bị sốc trước cảnh tượng đó. Các học sinh xung quanh cũng vậy.
Ban đầu, họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng ngay khi nhận ra chiếc headgear quen thuộc, sự bàng hoàng và kinh ngạc lan rộng như sóng vỗ.
“Này, kia có phải là...?” “Không thể nào, lẽ nào là...?” “Chắc chắn rồi...!”
Trong khi nhiều học sinh vẫn đứng sững sờ không biết phải làm gì, K cất tiếng.
“Nào, đã đến lúc thực hiện điều ước rồi. Hãy thoải mái cho cậu ta thấy đi. ──Cái ‘sức mạnh’ diệt thần mà cô đã giành được!!”
“──!!”
Đôi mắt có phần trống rỗng của Miyabi sau tấm visor mở to.
“A... a, a, aaaaaaa...”
“Mi, Miyabi, rốt cuộc là sao! Tại sao ngươi lại khoác lên mình cái thứ đáng nguyền rủa đó──”
“AAAAAAAHHHHHHHHH────!!”
Trong khi Tachibana nắm lấy đôi vai nhỏ bé của Miyabi mà lay, Miyabi thét lên.
“Miya...bi...?”
“Tránh, ra...”
“Ể...?”
Trước lời nói của Miyabi, Tachibana ngớ người hỏi lại.
“Đã bảo tránh ra mà, Tomoe-chan... Bởi vì, cậu cản đường rồi mà...”
“Ngươi đang... nói gì vậy, Miyabi...?”
“...《Diệm Nha (Blaze)》.”
Những ‘lời lẽ đầy sức mạnh’ được thốt ra trước mặt Tachibana đang sững sờ──
Sau khi ‘ngọn lửa’ bay lượn, một cây 《Kỵ Binh Thương (Lance)》 khổng lồ dài hơn hai mét dễ dàng hiện ra trong tay Miyabi.
*RẮCCCCCCC!!* Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cây 《Kỵ Binh Thương (Lance)》 được vung ngang, và kèm theo một âm thanh nặng nề, khó chịu, Tachibana bị đánh văng đi.
Không kịp trở tay, Tachibana bị quật mạnh xuống nền đá lát rồi lăn đi.
“Ư, gục...a, aaaa...”
Tất cả mọi người trong quảng trường đều im lặng nhìn chăm chú vào dáng vẻ đang rên rỉ của cô bé khi cô vẫn nằm đó──
Ngay sau đó, mọi thứ biến thành cảnh hoảng loạn.
Có những người hoảng sợ la hét bỏ chạy, cũng có những người nắm lấy 《Diệm Nha (Blaze)》 của mình.
Các nhân viên an ninh và một vài học sinh lao về phía Miyabi.
Thế nhưng── chỉ bằng một cú đá.
Hàm răng của họ không thể chạm tới, và kết quả là sau hai, ba lần 《Kỵ Binh Thương (Lance)》 được vung lên, tất cả đều ngã gục xuống đất.
Một ‘sức mạnh’ áp đảo──
Tôi đứng sững sờ, không thể tin rằng cảnh tượng trước mắt là có thật.
“Xin lỗi nhé, Tōru-kun. Có lẽ đã để cậu chờ hơi lâu nhỉ...?”
Qua tấm visor, Miyabi cười gượng, giọng nói như thể đang xin lỗi.
Đó chắc chắn là giọng nói của cô gái mà tôi vẫn thường quen thuộc.
“Gì, vậy... Cậu đang làm gì thế... Cậu có biết mình đã làm gì Tachibana, đã làm gì mọi người không, Miyabi────!!”
“...Bởi vì, họ cản đường mà.”
Trong căn sảnh tiếng la hét vang vọng khắp nơi, Miyabi đáp lời với âm lượng nhỏ đến mức suýt chút nữa tôi đã không nghe thấy.
“Mình, mình sẽ cho Tōru thấy sức mạnh của mình. Trước đây mình đã nói rồi mà, mình sẽ cho cậu thấy mình đã mạnh lên thế nào... Vậy mà, Tomoe-chan và mọi người cứ cản trở mình. ...Nên, đâu có cách nào khác đâu nhỉ?”
Thật sự, người đang đứng trước mặt tôi kia, có phải là Miyabi không?
Miyabi mà tôi biết không hề có ánh mắt trống rỗng như thế.
Cũng không bao giờ nói bạn bè là vật cản.
Hơn nữa──
“Vậy là những kẻ cản trở không còn nữa rồi──”
Việc làm tổn thương người khác, thậm chí còn nở một nụ cười méo mó như vậy, là điều không thể.
“Đúng như lời hứa, mình sẽ cho Tōru thấy sức mạnh của mình!!”
Lời vừa dứt, cô bé đưa ngọn 《Kỵ Binh Thương Lance》, thứ mà trước đó cô bé phải rất khó khăn mới có thể cầm bằng cả hai tay, nay lại chỉ dùng một tay giơ lên quá đầu── rồi dứt khoát vung xuống.
“──Chết tiệt...!!”
Đòn tấn công nhắm vào tôi, kẻ đã phản ứng quá chậm──
“Tōru!!”
Ầm!! Khoảnh khắc tiếp theo, đá lát sàn vỡ vụn dưới chấn động, mặt đất rung chuyển.
Tôi── vẫn bình an vô sự.
Trong chớp mắt, Yurie đã ôm lấy tôi rồi lăn mình, che chắn cho tôi khỏi 《Kỵ Binh Thương Lance》.
“Anh không sao chứ, Tōru?”
“À, ừm. Xin lỗi.”
“Không sao. Miễn là Tōru không bị thương là được rồi.”
Vừa hỏi han nhau, chúng tôi vừa đứng dậy, mắt không rời Miyabi.
“...Đừng cản trở mình, Yurie-chan. Cậu không muốn giống như Tomoe-chan đâu, đúng không?”
“Không. Cho dù là Miyabi, nếu định làm Tōru bị thương, tôi sẽ không tha thứ.”
Miyabi có chút bực bội trong giọng nói, còn Yurie thì khẽ nhíu mày.
“Làm bị thương ư? Mình không làm vậy. Mình chỉ muốn cho cậu ấy thấy mình đã mạnh lên thế nào thôi mà.”
Mới chưa đầy một phút kể từ khi cô bé dùng 《Kỵ Binh Thương Lance》 đánh bay Tachibana vì cho rằng cô ấy cản trở, vậy mà Miyabi lại thản nhiên nói như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Giống như thế này đây── nhé!!”
Một đòn tấn công đường thẳng khác lại được tung ra── nhưng lần này, tôi dùng 《Khiên Shield》 để chặn lại hoàn toàn.
(Chết tiệt, đây là sức mạnh của Miyabi ư...!?)
Nếu không hạ thấp trọng tâm để đỡ, tôi đã bị hất bay cả người bởi cú va chạm mạnh đến mức đó.
Tôi không thể che giấu sự kinh ngạc trước sức nặng của đòn tấn công trông như chỉ là một cú vung nhẹ.
“Khì khì, cuối cùng cũng được rồi nhỉ. Cuối cùng cũng có thể cho Tōru thấy. Nếu cậu ấy tin rằng mình đã mạnh lên khi thấy thật nhiều, thật nhiều sức mạnh của mình── từ giờ trở đi, mình sẽ là người bảo vệ Tōru mà.”
Tấn công người lẽ ra mình phải bảo vệ──
Cô bé có lẽ không nhận thức được mình đang nói những điều phi lý.
Miyabi lại nở một nụ cười méo mó và nói:
“Vậy thì, mình sẽ cho Tōru thấy mình có thể phát huy sức mạnh hơn nữa nhé.”
“Cái gì!?”
Khi 《Khiên Shield》 và 《Kỵ Binh Thương Lance》 vẫn đang va chạm, Miyabi bắt đầu dồn sức đúng như lời tuyên bố.
“Khụ... ưm...!!”
Tôi đẩy trả lại Miyabi đang dồn ép.
Một cuộc đẩy tay đơn thuần── đó là một màn so tài sức mạnh thuần túy.
Thế nhưng, tôi đang dần bị Miyabi, một Siêu Việt Giả cấp 《II》, đẩy lùi dù tôi là Siêu Việt Giả cấp 《III》.
(C-Cái này là sức mạnh của 《Bộ Giáp Tăng Cường Unit》 sao...!! Không ổn rồi, cứ thế này thì──)
Lần này, tôi chắc chắn sẽ bị hất bay.
Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy, Yurie vung 《Song Kiếm Double》, hất 《Kỵ Binh Thương Lance》 từ dưới lên.
Cùng lúc với tiếng kim loại va chạm chói tai, 《Kỵ Binh Thương Lance》 mất điểm tựa và văng chéo lên phía trên.
“Lại nữa rồi... Mình đã nói đừng cản trở mà, Yurie-chan...!”
Miyabi tỏ rõ sự tức giận khi Yurie xen vào.
Đúng lúc đó──
“Kokonoe Tōru.”
Giọng của Lý sự trưởng chen ngang vào không gian.
“Dường như Hotaka Miyabi có một sự chấp niệm nào đó với cậu nhỉ. Vậy thì tại đây── tôi sẽ giao cô bé cho cậu.”
Điều đó có nghĩa là các thầy Tsukimi, Mikuni và đội bảo vệ sẽ không ra tay.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm ngăn Miyabi lại...!!”
Tôi không rời mắt khỏi Miyabi, đáp lại Lý sự trưởng.
Và rồi, Yurie đứng chắn trước tôi như để che chở.
“Tōru, xin hãy lùi lại.”
“Không thể như thế được. Phải ngăn Miyabi lại chứ──”
“Chính vì vậy mà tôi mới nói. Để ngăn Miyabi lại, phải là 《Diệm Nha Blaze》.”
Để ngăn cô bé lại mà không làm bị thương, quả thật 《Khiên Shield》 của tôi không thể làm được gì nhiều.
──Ngoại trừ một phương pháp.
Thế nhưng, phương pháp đó cũng chỉ có tác dụng khi tiếp cận được, và tôi không thể nào cứ thế giao phó mọi chuyện cho một mình Yurie được.
“Được rồi. Nhưng ít nhất hãy để tôi hỗ trợ. Tôi là 《Bán Song Nhận Duo》 của Yurie mà.”
“Tôi hiểu rồi. Xin hãy giúp tôi. ...Đi thôi!!”
“Được!!”
Đồng thời, chúng tôi cùng lao về phía Miyabi.
Tôi giơ 《Khiên Shield》 lên đỡ cú vung 《Kỵ Binh Thương Lance》──
Lần này, tôi đỡ rồi hất nó xuống đất, khiến những mảnh đá vụn bắn tung tóe, va vào người tôi.
Tận dụng kẽ hở đó, Yurie lao vào vung 《Song Kiếm Double》, nhưng Miyabi vừa xoay người né tránh vừa nhấc 《Kỵ Binh Thương Lance》 lên, phản công. Tuy nhiên, Yurie bay vút lên không trung, và một tia kiếm sáng lóe lên cùng lúc cô bé tiếp đất.
Két!! Nhưng cú đánh đó cũng bị Miyabi dùng cán vũ khí đỡ và dùng sức mạnh đẩy lùi, hất văng Yurie. Thế nhưng, Yurie, người nổi tiếng với sự nhanh nhẹn, đã xoay mình trên không và tiếp đất như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Dù vậy, cô bé đã bị hất bay xa hơn năm mét một cách dễ dàng.
“Cứ tiếp tục đi, Tōru. Hãy nhìn, nhìn mình đi khi không có ai cản trở chứ!! Hãy nhìn mình nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa đi mà!!”
Miyabi chỉ nhắm mục tiêu vào tôi, vung 《Kỵ Binh Thương Lance》 tấn công.
Cô bé sử dụng toàn bộ sức mạnh mà mình đã thể hiện trước đó, vung vũ khí với tốc độ đáng kinh ngạc, không giống một vũ khí dài và nặng chút nào.
Cứ như đang vung một cây gậy nhẹ vậy, nhưng thực chất, mỗi đòn đánh đều ẩn chứa sức mạnh chí mạng, khiến tôi toát mồ hôi lạnh mỗi khi phòng thủ──
Và rồi, tiếng vỗ tay lẹt đẹt vang vọng trong quảng trường, nghe thật lạc điệu.
“Fufu, tuyệt vời. Quả là một sự tiến bộ năng lực đáng kinh ngạc.”
“《K》!! Ngươi đã làm gì Miyabi!?”
“Tôi đã chia sẻ sức mạnh của 《Thần Diệt Sĩ El Liber》── chỉ đơn giản vậy thôi. Hơn nữa, người chia sẻ không phải tôi, mà là Ngài 《Trang Cương Kỹ Sư Equipment Smith》.”
“...Ồ, nhìn tình trạng của cô bé thì, không phải là tẩy não── hay thứ gì đó tương tự sao?”
(Tẩy não sao...!?)
Với những lời của Lý sự trưởng, tôi theo phản xạ quay đầu nhìn về phía 《K》.
Trong lúc giao chiến mà rời mắt khỏi đòn tấn công của đối thủ, đương nhiên sẽ tạo ra một sơ hở lớn.
Tôi không kịp né cú đâm gầm gừ, nó sượt qua vai tôi, và một vệt máu đỏ bay lượn trên nền trời xanh.
“──!?”
Miyabi không bỏ lỡ khoảnh khắc tôi xao nhãng, cô bé rút 《Kỵ Binh Thương Lance》 về rồi xoay tròn, lần này dùng cán đánh mạnh vào thái dương tôi. Tôi bị hất văng, ngã xuống đè lên một số nam sinh đang đứng xem xung quanh, và hình ảnh Miyabi lao tới đâm xuống hiện rõ trong mắt tôi.
(Nguy rồi...!!)
Việc né tránh là điều đương nhiên, nhưng nếu tôi không đỡ được hoàn toàn, những nam sinh bị cuốn vào sẽ gặp nguy hiểm.
Thậm chí, tình huống xấu nhất cũng có thể xảy ra.
Bởi vì── hiện tại, cơ chế an toàn của Miyabi đã bị gỡ bỏ rồi.
《Diệm Nha Blaze》 là vũ khí được cụ thể hóa từ linh hồn──
Vì vậy, chừng nào không có sát ý, nó sẽ không gây hại cho cơ thể người.
Thế nhưng giờ đây, dòng máu ấm nóng chảy dài từ đầu xuống vai tôi lại đang cho thấy sự kìm chế trong tâm trí tôi – rằng không được làm tổn hại ai – đã không còn tác dụng nữa.
“Tránh ra!”
Tôi đẩy mạnh cậu nam sinh kia ra.
Vừa nghe thấy tiếng cậu ấy gọi tên mình, tôi đã thấy ngọn Kỵ Binh Thương lao thẳng tới trước mắt.
Theo phản xạ, tôi vội vã bắt chéo hai tay che chắn──
Keng!! Tựa như tái hiện lại trận đấu Diệm Nha Tiền Chiến năm xưa, Kỵ Binh Thương và Thuẫn va vào nhau chan chát.
Thế nhưng, kết quả lại hoàn toàn ngược lại. Không những không ngăn được đòn tấn công, tôi còn mất cảm giác ở chân ngay lập tức, bị quăng thẳng vào cột đá ở lối vào tòa nhà học. Lực va chạm quá đỗi kinh hoàng, khiến cột đá đổ sụp, chỉ còn sót lại một phần nhỏ hình dạng ban đầu ở phía trên và dưới.
“Ư, ứ…”
Trong làn bụi đá mù mịt, tôi run rẩy đứng dậy bằng đầu gối, toàn thân đau nhói, tầm nhìn bỗng chốc tối sầm lại.
Một cô gái trong bộ chiến phục đứng sừng sững trước mặt, như che lấp cả ánh mặt trời, nhìn xuống tôi.
Miyabi cúi xuống, ngang tầm mắt tôi, và chạm vào má tôi.
“Khúc khích… Cậu thấy sao, Tōru-kun? Hoàn toàn khác trước phải không? Đây là──”
Lời nói của cô ấy bị cắt ngang bởi hai tiếng súng vang lên liên tiếp.
Trước mắt tôi, Miyabi trúng đòn vào đầu và ngực, bị hất văng ra sau.
“Này! Tôi không biết cô là ai, nhưng cô vừa làm gì ông xã của tôi vậy hả?”
Từ bên trong tòa nhà học, Lilith xuất hiện, xoay khẩu Súng Trường một vòng điệu nghệ trong tay.
“Chào buổi sáng, Tōru. Hay tôi nên nói là ‘thật đúng lúc’ nhỉ?”
Tôi đã bảo Lilith rằng mình sẽ nghỉ ngơi một chút sau bữa trưa, nên cô ấy đã tách riêng ra──
“Miyabi!!”
Tôi không gọi tên cô gái tóc vàng kim kia, mà thay vào đó là hét lớn tên của cô gái đang nằm ngửa trên nền đá.
“Ặc, Tōru! Rõ ràng tôi đã giúp cậu thoát khỏi nguy hiểm mà cậu không nói lấy một lời… Khoan đã, Miyabi!? Chuyệ, chuyện này là sao?!”
Thấy tôi gọi tên Miyabi và nhìn thấy Miyabi đang đứng dậy, Lilith lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Bởi lẽ, chiếc kính bảo hộ trên mũ của Miyabi đã vỡ nát do va chạm của viên đạn, để lộ khuôn mặt thật của cô ấy.
“Không thể tin được…!? Thực sự không phải Miyabi…!!”
“Tên đó── tên K đã tẩy não Miyabi!!”
“Chuyệ, chuyện này rốt cuộc là sao vậy hả!?”
Tình thế hiện tại quá ư là hỗn loạn, đến cả Lilith cũng không thể giấu nổi sự bối rối.
“Ôi chao, chẳng phải đây là Tiểu thư Bristol sao. Kokonoe Tōru có vẻ đang hiểu lầm gì đó, nhưng chúng tôi chỉ là đưa ra một lựa chọn thôi── chính cô ấy đã khao khát Sức mạnh. …Dù sao thì, chiếc Trang Cương Unit chúng tôi trao cho cô ấy cũng có chức năng khuếch đại mong muốn và làm mờ đi khả năng phán đoán bình thường.”
“Đừng có nói nhảm!!”
Để mặc cơn giận lấn át, tôi lao về phía K──
“Hừm. Ngươi cứ đối phó với ta thế này, e là cô gái kia sẽ nổi giận đấy.”
Miyabi đứng chắn giữa tôi và K.
“Khốn kiếp! Tránh ra đi, Miyabi! Tại sao chúng ta lại phải chiến đấu chứ…!?”
Thế nhưng, lời tôi không thể chạm tới cô ấy.
“Tại sao ư…? Tōru-kun mới đúng, tại sao cậu lại không nhìn tớ? Tớ đã mạnh đến thế này rồi, tại sao? Tại sao, tại sao, tại sao chứíííííííí!!”
“Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng trước hết phải chặn cô lại đã, Miyabi!!”
Dù chưa nắm rõ tình hình, Lilith vẫn bóp cò súng, cố gắng chặn Miyabi đang lao tới.
Ba tiếng súng vang lên liên tiếp── nhưng Miyabi, giờ đây khoác lên mình Trang Cương Unit và sở hữu thể năng đáng kinh ngạc, đã nhìn thấu mọi đường đạn và dùng Kỵ Binh Thương để phòng thủ. Dĩ nhiên, không những không dừng lại, cô ấy còn tăng tốc độ lao đến.
Từ bên cạnh Miyabi, Yurie lướt tới, mái tóc bạc trắng bay phấp phới.
“Miyabi, làm ơn dừng lại đi…!!”
Dù là để ngăn cản, Yurie vẫn vung kiếm với vẻ mặt đau khổ vì phải tấn công bạn mình.
Lưỡi kiếm lao đi theo đường thẳng tắp, nhưng Miyabi lại cắm mũi Kỵ Binh Thương xuống đất, nhảy vọt lên không trung như thể đang nhảy sào để tránh đòn. Miyabi liếc nhìn Yurie – người đã bị cướp mất sở trường lướt đi trên không – bằng ánh mắt sắc lạnh rồi tung một cú đá.
Yurie không thể né kịp cú đá đó và lãnh trọn đòn.
Cơ thể nhỏ bé của cô ấy nảy lên hai, ba lần trên nền đá rồi va đập mạnh xuống──
Ngay trước khi cơ thể nảy lên lần thứ tư, Tomoe vững vàng ôm lấy cô.
Tomoe, với một cánh tay buông thõng vô lực, vừa ôm lấy Yurie vừa hét lên, dù khuôn mặt cô ấy đang nhăn nhó vì tác động của cú va chạm.
“Dừng lại đi, Miyabi!! Vì sao chứ! Vì sao cậu lại làm thế với bạn bè mình!! Cậu đâu phải là người như vậy!!”
“Vì sao ư…? Nghe thật lạ lùng đấy, Tomoe-chan. Tớ vừa nói rồi mà. Tớ muốn cho Tōru-kun thấy một Miyabi đã mạnh hơn── thấy Sức mạnh của tớ.”
“Thứ Trang Cương Unit đó có phải Sức mạnh của cậu đâu!! Đừng có gọi thứ đồ đi mượn đó là Sức mạnh của chính mình nữa, Miyabi!!”
Có kẻ đã chế giễu tiếng hét đầy giận dữ và đau buồn của Tomoe.
“Phù, ha ha ha! ‘Đồ đi mượn’ ư, quả là một lời nói thú vị. Chắc chắn quý vị, và tất cả những người có mặt ở đây, ngoại trừ Ngài Thao Diệm Ma Nữ, đều đã siêu việt thân phận con người bằng Sức mạnh đi mượn mang tên Lê Minh Tinh Văn kia, phải không? Để rồi lại cứ như thể chỉ có Trang Cương Unit mới là hàng giả vậy──”
“Câm mồm, K!!”
“…Ồ, lẽ nào ngươi muốn nói là không phải vậy sao?”
Hai mắt K khẽ nheo lại.
Nụ cười mỉm vẫn không tắt trên môi, như thể muốn nói ‘ngươi cứ nói tiếp đi xem nào’.
“Đúng là ban đầu, tôi cũng từng nghĩ như vậy. Rằng chúng tôi chỉ đơn thuần sở hữu Sức mạnh đi mượn mang tên Lê Minh Tinh Văn… Thế nhưng──”
Tôi trừng mắt nhìn lại, như muốn gạt bỏ ánh nhìn của K rồi hét lên.
“Thế nhưng bây giờ thì khác! Chúng tôi biết rằng nếu không tự bản thân nâng cao chính mình, thì Lê Minh Tinh Văn cũng sẽ không thể Thăng Hoa được!! Sức mạnh có được từ nỗ lực, từ đau khổ, từ những nỗi hối tiếc chất chồng không phải là đồ đi mượn! Đó là Sức mạnh thật sự!!”
Tôi chuyển ánh mắt về phía Miyabi, rồi nói.
“Và… người đã dạy tôi điều đó chính là── Miyabi.”
“Tớ… ư?”
Miyabi, người được gọi tên, phản ứng lại, và tôi gật đầu.
“Ngày nào chúng ta cũng chạy đúng không? Để ngày mai nhanh hơn ngày hôm nay một chút… Ban đầu là những quãng đường không thể chạy hết, giờ thì đã chạy được rồi. Vì vậy, chúng ta mới có thể đạt được Vị Giai II. …Thế nhưng, vẫn chưa chạm tới Vị Giai III.”
“…………”
Vẻ mặt Miyabi thoáng buồn, nhưng tôi vẫn tiếp tục.
“Đối với chúng ta, sự Thăng Hoa của Lê Minh Tinh Văn chính là kết quả của những nỗ lực── là sự kết tinh của những tích lũy hằng ngày. Vì thế, tôi nghĩ đó là Sức mạnh thật sự. …Nhưng này, Miyabi. Bây giờ, Sức mạnh mà cậu đang nắm giữ là gì? Cậu muốn cho tôi thấy Sức mạnh đi mượn, thứ sức mạnh giả dối ấy sao!?”
“Ư… ấ, á… tớ… tớ… là…”
“Đừng dựa dẫm vào thứ giả dối! Cậu muốn chạy nhanh hơn nên đã cố gắng chạy mỗi ngày, phải không! Hãy tin vào Sức mạnh có được từ nỗ lực đó đi!! Hãy tin vào sự mạnh mẽ trong tâm hồn đã giúp cậu tiếp tục nỗ lực!!”
“Sứ, sức mạnh… muốn… mạnh… muốn mạnh hơn… muốn thể hiện…”
“Tôi tin!! Tin vào sự mạnh mẽ trong tâm hồn của Miyabi!!”
Tin vào cô gái đã bị ác quỷ mê hoặc và sa ngã vì sự yếu đuối của mình.
Nhưng cũng tin rằng cô ấy có thể vượt qua sự yếu đuối đó, bằng một Sức mạnh thật sự.
「Miyabi, hãy giành lại cái dũng khí từng nghĩ rằng mình không thể khuất phục đó đi────!!」
Lời cầu mong hóa thành tiếng thét, làm rung động không khí──
Và làm chấn động cả *Linh hồn* của Miyabi.
「Tōru... tớ...」
Ánh sáng dần trở lại trong đôi mắt vốn trống rỗng.
「Miyabi!!」
Nhưng──
「Ư, ư ư...!! Aaaaahhhhhhh────!!」
Chỉ một thoáng thôi.
Vừa thấy thứ gì đó nhấp nháy trên ngực, Miyabi đã bật ra tiếng thét đau đớn.
「A... ư, a, a... Tōru... cậu...」
「Miyabi, em có sao không!?」
「Hãy... nhìn... tớ...」
「──!!」
Miyabi vẫn giữ nét mặt đau khổ, giơ *Kỵ Binh Thương* lên ngang hông.
Mũi thương chĩa thẳng vào tôi.
「Tớ... tấn công... đây... Tōru... cậu...!」
Miyabi đạp đất xông tới.
「Tōru!!」
Tôi ra hiệu cản Lilith, rồi hét lên.
「Đừng để thua thứ *Sức mạnh* giả tạo đó, Miyabi────!!」
Đứng yên không chút suy suyển trước mũi thương lao tới, tôi vẫn tin tưởng Miyabi, nhìn thẳng vào em.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt hai đứa chạm nhau──
Ngay sau đó, nét mặt Miyabi trở nên lẫn lộn giữa đau khổ và bối rối, rồi em nhắm mắt lại và gầm lên.
「Aaaaaahhhhhhh────!!」
Khoảnh khắc ấy, mũi thương hơi chùn lại một chút──
*Phập*!! *Kỵ Binh Thương* xuyên sâu vào ngực tôi.
「Khụ, khụ...!!」
Mũi thương ngập đến nửa thân vào ngực tôi thì dừng lại.
Bị thương xuyên ngực, đầu gối tôi khuỵu xuống cái "rụp"──
「A...」
Vẻ mặt Miyabi lộ rõ sự bối rối khi nhìn hành động do chính mình gây ra──
「A, a... Tōru... cậu... Khônggg, khônggg muốnnnnnn!!」
Tiếng hét đau đớn vang vọng khắp nơi.
「Tōru-kun!! Tớ... tớ đã làm gì thế này...! Không, không được, đừng chết, Tōru-kun, Tōruuuu-kunn!!」
Miyabi thốt lên tiếng kêu hối hận và bi thương.
Tôi, với *Kỵ Binh Thương* xuyên ngực── ngẩng đầu lên, nở một nụ cười.
「Em... đã làm được, Miyabi...」
「Hả...? Tōru... cậu... Còn sống...?」
「Ừ, còn sống... Bởi vì Miyabi đã... thắng được thứ giả tạo đó...」
Đúng vậy, Miyabi đã thắng.
*Kỵ Binh Thương* đang xuyên ngực tôi── mũi thương đó, không hề có một giọt máu nào.
Dù không thể ngăn cản cú lao tới, Miyabi, khi giành lại được ý chí của mình, đã phong tỏa được sát ý.
「Ư ưm... Tớ một mình thì không được... Tōru-kun đã... tin tưởng tớ, nên, tớ mới──」
Đang nói dở, ngực Miyabi lại có thứ gì đó nhấp nháy.
Một vật hình trứng cố định trên ngực em──
Đó là một thiết bị đang nhấp nháy, tuôn ra *Trang Cương Unit* từ bên trong và bao bọc lấy Miyabi.
「──A...!?」
Đột nhiên, Miyabi rút *Kỵ Binh Thương* ra.
「Miyabi...?」
「Ư, ư ư... Cơ thể... tự động... cử động... Khô, không được...! Chạy đi, Tōru-kun...!!」
*Kỵ Binh Thương* vừa rút ra lại nhắm thẳng vào tôi.
(Thiết bị kia đang điều khiển Miyabi sao...!? Nếu vậy──)
Nếu phá hủy nó, Miyabi sẽ được giải thoát khỏi *Sức mạnh* của *Trang Cương Unit*.
Tuy nhiên, *Diệm Nha* của tôi là *Khiên*.
Không phải là vũ khí để phá hủy thiết bị mà không làm Miyabi bị thương.
Nhưng tôi vẫn có thể làm được.
Dù là trang bị phòng thủ, *Khiên* của tôi cũng chính là một *Diệm Nha*.
「Anh sẽ cứu em ngay, Miyabi!!」
Để làm được điều đó, tôi lảo đảo đứng dậy, thủ thế.
*Trang Cương Unit* điều khiển cơ thể Miyabi.
Khi *Kỵ Binh Thương* sắp xuyên tôi một lần nữa, mũi thương vừa vung ra thì──
Tôi cũng lao về phía mũi thương.
Tôi dùng *Khiên* gạt mũi thương, làm nó lệch hướng một chút.
Đồng thời, tôi xoay người, lách vào khoảng trống của Miyabi──
Ấn *Khiên* vào cơ thể Miyabi, chính xác hơn là vào thiết bị trên ngực em──
Rồi giữ nguyên tư thế như đang kéo căng cung.
「Miyabi, hãy tin anh... Anh nhất định── sẽ cứu em!!」
「Ư, ừm... Em tin anh. Em tin Tōru-kun nhất định sẽ cứu em...!!」
Miyabi mỉm cười.
Đó là nụ cười mà tôi vẫn hằng quen thuộc.
Vì vậy, tôi cũng gật đầu.
Giải phóng sức mạnh, tôi tung ra một *Lôi Thần Nhất Kích* vào bên trong *Khiên*.
Không phải bằng nắm đấm, mà bằng lòng bàn tay, truyền xung kích qua *Khiên*── đó là *Khiên Kích Xung*.
Sức mạnh truyền đi đã xuyên phá *Sức mạnh* của *Thần Diệt Sĩ*.
Mà không làm Miyabi bị thương một chút nào.
「Cám... ơn... Tōru-kun...」
Tôi đỡ lấy Miyabi khi em lảo đảo ngã xuống.
Tuy đã mất ý thức, nhưng tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy em vẫn hô hấp đều đặn.
Đúng lúc đó, "Tách, tách, tách..." tiếng vỗ tay như chúc mừng thắng lợi vang lên.
「Tuyệt vời. Không ngờ cậu lại hạ gục cô bé mà không làm bị thương chút nào... Đó cũng là điều mà cậu hay nói "bảo vệ" ư?」
「Phải, đúng như thế.──Nhưng ngươi thì ta sẽ đích thân đấm cho một trận...!!」
Tôi giao Miyabi đang bất tỉnh cho Lilith, rồi lảo đảo tiến về phía chủ nhân của tiếng vỗ tay── 《K》.
「Hừm, tiếc thay hôm nay mục đích của tôi đã đạt được rồi. Xin phép cáo lui đây.」
「Đừng có đùa!! Làm ra chuyện tày đình như thế, mà ngươi nghĩ chỉ nói "xin phép" là có thể về được sao!!」
Nhưng, trái ngược với thái độ hùng hổ, chân tôi lảo đảo, tầm nhìn mờ mịt.
Dù *Kỵ Binh Thương* không cướp đi tính mạng tôi, nhưng nó đã làm *Linh hồn* tôi bị thương rất nặng.
Chỉ cần nhắm mắt một cái, tôi cũng khó mà giữ được ý thức.
Dù vậy, tôi vẫn từng bước, từng bước tiến đến gần 《K》──
Và vung nắm đấm.
Nhưng đó chỉ là một cú đấm yếu ớt, không thể gọi là *Lôi Thần Nhất Kích*, thậm chí còn chẳng đáng gọi là một cú đấm──
Nắm đấm vô lực chạm vào ngực 《K》.
「Khốn... kiếp...」
Không thể đấm văng hắn, tôi chỉ có thể trút sự tức giận và hối tiếc vào 《K》, kẻ vẫn không hề nhúc nhích.
「Hừm, đúng là thảm hại không còn hình bóng nào nữa── nhưng một đòn thì vẫn là một đòn mà...!!」
Khoảnh khắc 《K》 chạm vào cổ tay tôi, thế giới quay cuồng.
Vừa thấy bầu trời xanh hiện ra trước mắt, toàn thân tôi bị một cú va đập mạnh mẽ── và ý thức tôi tan biến.
Tôi tỉnh lại khi trời đã chiều tối── trên giường bệnh ở *Khu Y Tế*.
Đương nhiên, 《K》 đã rời khỏi học viện.
Trong cơn tức giận và phẫn nộ, tôi đấm mạnh xuống giường.
◇
「Ơ... ủa... đây... là đâu...?」
Miyabi tỉnh dậy vào buổi trưa ngày hôm sau khi 《K》 rời học viện.
Tầm nhìn trắng xóa, và trước khi kịp nhận ra đó là trần nhà, một giọng nói mà em đã quen thuộc nhất trong vài tháng qua cất lên.
「Tỉnh rồi à, Miyabi.」
「Tomoe-chan...? Ừm...」
Tomoe mỉm cười dịu dàng với Miyabi, người vẫn còn bối rối về ký ức và chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đáng lẽ Tomoe phải đang trong giờ học, nhưng với tư cách là *Bán Song Nhận*, em đã thuyết phục nhà trường ở lại túc trực bên Miyabi từ hôm trước cho đến khi em ấy tỉnh lại.
Đương nhiên, Miyabi đang ngủ say không thể biết những chuyện đó, em lờ mờ suy nghĩ rồi cố ngồi dậy.
「Khoan đã, cơ thể vẫn chưa nên cử động──」
「Đây là đâu...?」
Lời ngăn cản của Tomoe không đến được với Miyabi đang lơ mơ, em ngồi dậy và nhìn quanh phòng.
Rõ ràng, đây không phải là phòng của hai người.
Tuy căn phòng này trắng toát, sạch sẽ nhưng lại có phần vô vị, Miyabi từng ghé qua đây rồi, nhưng giờ đây cô bé chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến điều đó nữa.
“...Đây là khu y tế. Vết thương là do Diệm Nha (Blaze) gây ra chứ không phải vết thương ngoài, nhưng để đề phòng thì vẫn phải nằm viện kiểm tra.”
“Kiểm tra sao...?”
Miyabi thốt lên nghi vấn, tại sao mình lại phải nằm viện kiểm tra, rồi nhìn về phía cô bạn Bán Song Nhận (Duo) – và lúc này, cô bé mới nhận ra Tomoe đang băng bó tay.
“—Đúng rồi!”
Trong khoảnh khắc, mọi ký ức ùa về như bị sét đánh ngang tai.
Hình ảnh người đàn ông già cả mỉm cười nói sẽ ban cho cô bé sức mạnh.
Hình ảnh cô bé bị sức mạnh mê hoặc, chìm đắm trong đó.
Hình ảnh cô bé vung sức mạnh, làm tổn thương Tōru, Tomoe và cả những học viên khác của Hạo Lăng Học Viện – tất cả đều hiện rõ mồn một.
“A... a, a a...! Mình... mình đã làm những chuyện... chuyện gì thế này...!!”
Miyabi ôm đầu, kinh hoàng trước những gì mình đã gây ra.
Tomoe kéo Miyabi vào lòng, ôm chặt bằng cánh tay còn lành lặn.
“Chuyện đã qua rồi.”
“Nhưng... nhưng mà...!”
“Không sao đâu... Dù có nói vậy, chắc cậu cũng không thể không bận lòng được. Nhưng đây không phải là lỗi của cậu, Miyabi, mà là hình phạt dành cho kẻ ngốc là tớ đây, kẻ đã không nhìn nhận rõ ràng cậu – người bạn Bán Song Nhận (Duo) của tớ – không, dù không phải Bán Song Nhận (Duo) thì vẫn là người bạn thân thiết Hotaka Miyabi của tớ.”
“Hình phạt gì chứ, không phải đâu... Là do mình tự ý bị lời nói ngon ngọt của ông chú đó lừa phỉnh, tự cho rằng thứ sức mạnh giả dối đó là của mình...”
“Không phải là tự cho rằng, mà là bị bắt phải tin. Trang Cương Unit (Trang Cương Unit) dường như có chức năng kiểm soát suy nghĩ ở một mức độ nào đó.”
Dù Tomoe đã kể lại những gì K nói, Miyabi vẫn lắc đầu nguầy nguậy.
“Nhưng mà...! Ban đầu không phải thế đâu... Là vì mình yếu đuối... nên mới sử dụng thứ sức mạnh đó... khiến Tomoe-chan, Tōru-kun và bao nhiêu người khác bị thương...!!”
Những ký ức về lúc Miyabi khoác lên mình Trang Cương Unit (Trang Cương Unit) vẫn còn in đậm trong tâm trí cô bé.
“Phía này chỉ đơn thuần là đưa ra lựa chọn thôi – chính cô bé đã khát cầu sức mạnh.”
Lời K nói hoàn toàn đúng.
Vì cảm giác bất lực của bản thân mà sự khát vọng nảy sinh, và kết quả là cô bé đã đưa tay ấn công tắc.
“Vì mình, yếu đuối...”
Những giọt nước mắt lăn dài trên má Miyabi, mắt cô bé ngấn lệ.
Tomoe ôm chặt Miyabi hơn, lắc đầu và nhẹ nhàng cất tiếng.
“Chẳng có ai mạnh mẽ ngay từ đầu cả. Ai cũng yếu đuối khi mới bắt đầu. Tớ, Kokonoe, ai cũng vậy. Và ngay cả bây giờ cũng không hề mạnh mẽ. Chúng ta chỉ đang cố gắng để trở nên mạnh mẽ hơn thôi.”
Miyabi khẽ run vai, không ngẩng mặt lên, Tomoe không biết liệu lời mình có đến được với cô bé không.
Dù vậy, Tomoe vẫn tiếp tục nói lên những điều mình luôn tâm niệm.
“Con người yếu đuối. Chính vì yếu đuối nên đôi khi sẽ đi sai đường. Nhưng mà – tớ nghĩ rằng, điều quan trọng là khi nhận ra mình đã đi sai đường, chúng ta sẽ chọn điều gì. ...Như tớ đã nói trước đó, trong chuyện lần này, không chỉ cậu mà cả tớ cũng đã lầm đường. Thế nên—”
Tomoe dừng lại một chút, rồi cố ý nhấn mạnh những lời tiếp theo.
“Tớ muốn trở nên mạnh mẽ hơn.”
Miyabi khẽ giật mình, vẫn không ngẩng mặt lên.
Tomoe không nhắc đến điều đó, mà nhẹ nhàng thốt ra từng lời, dịu dàng nhất có thể.
“Tớ mong muốn có được sức mạnh để có thể tiến một bước vào trái tim bạn bè, sức mạnh để giúp đỡ bạn bè đang gặp khó khăn, sức mạnh để chấp nhận một khía cạnh của bạn bè mà trước đây mình chưa từng biết đến – tớ khao khát điều đó.”
Những gì Tomoe nói ra khác hẳn với thứ sức mạnh đã mê hoặc Miyabi.
Tomoe mong muốn biến thứ sức mạnh mang tên "tình bạn" trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.
“Vậy nên Miyabi. Từ nay về sau, cậu có thể tiếp tục là Bán Song Nhận (Duo) với tớ không? Cậu có thể cùng tớ ôm ấp mong muốn trở nên mạnh mẽ hơn không? Nếu tớ lỡ đi sai đường, cậu có thể sửa lại cho tớ không? Cậu – có thể trở thành người bạn thật sự của tớ không?”
Việc chọn lựa mong muốn của Tomoe, một mong muốn gần như là lời cầu xin, tùy thuộc vào Miyabi.
Nắm lấy tay Tomoe và ở lại Hạo Lăng Học Viện –
Hay lắc đầu với Tomoe và rời khỏi Hạo Lăng Học Viện –
Miyabi đã chọn.
“Mình thì—”


0 Bình luận