“Cậu là 《Dị Năng》 – Cửu Trọng Tōru phải không?”
Đó là câu nói đầu tiên mà nữ sinh chuyển trường cất lên.
Câu chuyện xin được lùi lại khoảng một phút trước đó.
Vào buổi sáng thứ Bảy, buổi lễ 《Thăng Hoa Nghi》 đang được tiến hành.
Ngay sau khi tiết sinh hoạt lớp (HR) bắt đầu, cô Tsukimi vừa dứt lời giới thiệu về học sinh mới –
Hầu hết các bạn cùng lớp đều nín thở… ngay cả tên Tora cũng vậy.
Bước vào phòng học là một thiếu nữ ngoại quốc xinh đẹp với mái tóc vàng óng ả như đá hoàng ngọc (yellow topaz) và đôi mắt xanh biếc như đá lam ngọc (sapphire blue).
Không chỉ có tóc và mắt, mà dáng người mê hoặc của cô, với những đường cong quyến rũ không thua kém gì các nữ diễn viên nước ngoài, khiến cả nam sinh lẫn nữ sinh đều phải thầm xuýt xoa.
Thêm vào đó, cô còn toát ra vẻ thanh lịch và quyến rũ, đặc biệt đôi môi tô son đỏ càng làm nổi bật vẻ đẹp ấy. Nếu Yurie, một thiếu nữ ngoại quốc xinh đẹp khác, mang ấn tượng như vầng trăng huyền ảo lấp lánh trong đêm tối, thì cô gái này lại giống như mặt trời rực rỡ tỏa sáng trên bầu trời rộng lớn.
Cô ấy đứng đó, một tay chống hông, tay kia đặt trên bàn, chăm chú nhìn thẳng vào tôi.
Nhờ tư thế hơi cúi về phía trước, ánh mắt tôi suýt chút nữa đã bị cuốn hút bởi hai bầu ngực nhấp nhô đầy đặn. Ngay lúc đó, câu nói thứ hai vang lên.
“...Này, cậu có nghe tôi nói không?”
“—Ư! Xin lỗi. Tôi là Cửu Trọng đây nhưng…”
“Được rồi. Cửu Trọng Tōru, tôi rất hứng thú với cậu. Vậy nên, hãy đi cùng tôi một lát.”
Mới chỉ khoảng một tháng trước, tôi đã nghe một câu tương tự, nhưng lần này, tuy cách nói có vẻ nhẹ nhàng hơn, lại mang khẩu khí ra lệnh.
Cô gái tóc vàng dường như coi việc ý muốn của mình được chấp thuận là điều hiển nhiên, không đợi câu trả lời của tôi mà đã quay gót bước đi.
“Này, này! Cô đột nhiên bảo tôi đi cùng, nhưng bây giờ thì…”
“...Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”
Cô ấy dừng bước, quay lại và buông một câu.
“À, ừm, tiết HR vẫn đang diễn ra mà…”
Trong căn phòng học tĩnh lặng như tờ, người đầu tiên lên tiếng là cô Tsukimi.
“Cô sẽ đặc biệt cho phép tôi chứ, cô Tsukimi?”
“…Cứ tự nhiên đi ạ~!”
Dù thoáng nhíu mày, nhưng cô Tsukimi vẫn cho phép sự tự ý của học sinh chuyển trường.
(Chuyện gì thế này? Cô Tsukimi đâu phải người dễ dãi như vậy…)
“...Nếu có việc gì cần nói với Tōru, cô cứ nói ở đây là được rồi.”
Tora bực bội nói với học sinh chuyển trường –
“Đó là chuyện không liên quan đến cậu, nên cậu không cần bận tâm. Tôi muốn nói chuyện ở nơi không có tiếng ồn.”
Cô ấy đáp trả thẳng thừng. Bình thường, chắc hẳn Tora đã nổi giận đùng đùng, nhưng có lẽ do một câu nói và một cái lườm của cô gái đã khiến cậu ta bị áp chế. Tora chỉ còn biết khẽ rên lên.
“Thôi được, tôi đi một lát. Chắc chỉ nói chuyện thôi thì cũng nhanh xong thôi mà.”
Tôi khẽ cười với Tora rồi đứng dậy. Cô giáo chủ nhiệm Tsukimi đã cho phép, nên tôi cũng không có lý do gì để từ chối.
Cùng với cô gái tóc vàng, tôi rời khỏi phòng học.
Nơi chúng tôi đến là một khu vườn nằm giữa tòa nhà trường và ký túc xá.
Vì đang là mùa hoa lá xanh tươi nên khu vườn được bao phủ bởi muôn vàn đóa hồng rực rỡ.
Giữa hương hồng nồng nặc – tôi hơi khó chịu với mùi này – cô ấy không chút do dự bước đi trên con đường lát đá nhỏ hẹp.
Chân cô hướng về phía một gian vọng lâu kiểu Tây. Bên trong, một cô gái trong trang phục quản gia đang chờ sẵn.
Người quản gia cúi đầu cung kính chào chúng tôi – đúng hơn là cô gái tóc vàng.
Trên chiếc bàn đặt giữa vọng lâu, một tấm khăn trải bàn trắng thêu họa tiết tinh xảo được phủ lên, và phía trên là một bộ ấm trà.
“…Chẳng lẽ cô muốn tổ chức tiệc trà à?”
“Đúng vậy đó.”
Cô gái nở nụ cười, dường như muốn nói “Cậu cũng hiểu chuyện đấy chứ!”, rồi ngồi xuống ghế và vắt chéo đôi chân dài.
Dù có nhiều điều muốn nói, muốn hỏi, nhưng tôi cũng làm theo, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Khi tôi ngồi xuống ghế, cô quản gia rót đầy sữa trà vào tách.
“Cảm ơn.”
“…………”
Tôi đã cảm ơn, nhưng không hiểu sao lại bị lườm.
(Tại sao vậy…?)
Trong lòng tôi băn khoăn, nhưng cô gái tóc vàng ngồi đối diện không mảy may để tâm đến thái độ của người quản gia, nhấp một ngụm sữa trà rồi nở nụ cười mãn nguyện.
“Nào, về chuyện chính thì…”
“Không, không, trước khi nói chuyện chính, hãy cho tôi biết tên cô đã. Hình như cô biết về tôi, nhưng tôi lại chẳng biết gì về cô cả.”
Tôi vội vàng ngăn cô gái đang định nói thẳng vào vấn đề.
“À phải rồi, tôi chưa giới thiệu tên. Tôi là Lilith Bristol. Là học sinh của trường Anh quốc.”
Trường Anh quốc –
Tên chính thức là Học viện Thánh Forren. Trước đây tôi từng được biết đây là trường chị em do Cơ Quan Dawn thành lập, giống như Học viện Hạo Lăng.
Đây là trường duy nhất ngoài Nhật Bản đào tạo các 《Siêu Việt Giả》 (Exceed), và giống như Hạo Lăng, các học sinh tốt nghiệp sẽ gia nhập lực lượng duy trì an ninh của Cơ Quan. Tôi cũng từng được nói rằng sau khi gia nhập lực lượng, sẽ có các đợt cử đi nước ngoài, nên tôi sẽ có lúc gặp những người xuất thân từ trường Anh quốc…
“Ra vậy, là trường Anh quốc…”
“Đúng vậy. …Mà kể từ hôm nay, tôi là học sinh của Hạo Lăng rồi.”
Lilith nháy mắt tinh nghịch, khẽ khúc khích cười.
Khi nhìn nụ cười đó, tôi mới thực sự cảm thấy cô ấy cũng là một cô gái bằng tuổi mình.
“Rất vui được biết cô, Lilith. Tiện thể, nếu cô có thể cho tôi biết lý do vì sao cô biết về tôi thì tôi sẽ rất vui.”
Cô ấy biết tên, biết mặt, thậm chí còn biết cả về 《Dị Năng》 (Irregular) của tôi.
Lý do rốt cuộc là gì –
“Tôi đã nghe tin đồn về 《Dị Năng》 (Irregular) ở trường Anh quốc. Tên và mặt thì sau khi đến đây, tôi đã được đặc biệt cho xem hồ sơ học sinh đó.”
“Thì ra là vậy…”
Vừa gật đầu, tôi vừa tự hỏi chính sách bảo mật thông tin cá nhân của Hạo Lăng tệ đến mức nào.
(Việc một học sinh có thể xem được hồ sơ thì có vẻ có vấn đề…)
“…Hửm?”
Trong lúc suy nghĩ, tôi vô thức thốt lên khi nhấp một ngụm sữa trà.
“Ư, ngon tuyệt…!”
“Hehe, ngon tuyệt vời phải không nào♪”
Tôi gật đầu trước lời nói vui vẻ của Lilith.
Ly sữa trà này rõ ràng khác biệt hoàn toàn so với những ly tôi từng uống trước đây. Nó có hậu vị thanh tao, hương thơm ngào ngạt, vị ngọt vừa phải tinh tế, một ly trà làm thay đổi hoàn toàn ấn tượng của tôi về sữa trà.
“Ừm… Ngon lắm, Sara.”
“…Thần xin cảm tạ, tiểu thư.”
Khi cô gái tóc vàng – Lilith – thong thả đặt tách xuống, người quản gia nãy giờ vẫn im lặng mới lần đầu tiên cất tiếng.
(Tiểu thư, nhỉ…)
Việc cô ấy có quản gia riêng đi theo cũng đủ để đoán rằng cô ấy xuất thân từ một gia đình danh giá.
Nhưng những chuyện đó, tôi có thể hỏi lại sau.
Có lẽ cảm nhận được ý định của tôi, Lilith khẽ gật đầu –
“Được rồi, vào vấn đề chính đây.”
Cô ấy chỉ ngón tay về phía tôi và nhẹ nhàng nói ra một câu khiến tôi không thể tin vào tai mình.
“Cửu Trọng Tōru. Kể từ hôm nay, cậu là 《Song Nhận》 (Duo) của tôi.”
“…………Hả?”
Gặp gỡ chưa đầy một giờ mà đột nhiên bị đối phương tuyên bố là đối tác của mình, liệu có phản ứng nào khác ngoài việc chết lặng không?
“Vừa nãy cô nói gì cơ…”
“Tôi sẽ không nói lần thứ hai đâu.”
“Không nói… không, ừm… tôi, là 《Song Nhận》 (Duo) của cô ư…?”
“Không phải ‘cô’, mà là Lilith.”
“À, xin lỗi. …Mà, không không không, xin chờ đã. Tôi đã có 《Song Nhận》 (Duo) rồi nên cô nói thế đột ngột quá thì tôi khó xử. Vả lại, chẳng phải quy định của trường là một khi đã kết đôi thì sẽ giữ nguyên như vậy cho đến khi tốt nghiệp sao?”
“Không liên quan. Bởi vì tôi là một 《Đặc Biệt》 (Exception).”
“《Đặc Biệt》 (Exception)…?”
Tôi lẩm nhẩm cái từ xa lạ đó.
“…Dù vậy, tiểu thư Lilith Bristol, ngay từ ngày đầu tiên đã không đến lớp học thì thật không tiện chút nào.”
Bất chợt, một giọng nói chen vào cuộc trò chuyện. Tôi quay đầu lại, thấy một thiếu nữ vận bộ dạ phục gothic đen tuyền đang đứng đó, tựa như một đóa hồng trắng muốt nổi bật trên nền hoa hồng.
“Chào Lý sự trưởng Tsukumo. Nơi này đẹp thật đấy. Thật lý tưởng để thưởng trà.”
“Lời khen của Lilith khiến tôi rất vui. Nhưng giờ không phải là giờ trà, mà là giờ học đó.”
“Thôi mà, cứ coi như đây là một trường hợp đặc biệt đi.”
Đối mặt với Lý sự trưởng có vẻ trách móc, Lilith chỉ tay về phía tôi và đáp lại.
“Mà dù sao thì tôi cũng bay từ Anh Quốc sang đây để gặp cậu ấy mà, mấy tiết học có là gì đâu. Hay là Lý sự trưởng cũng tham gia cùng chúng tôi nhé?”
“…Được thôi.”
Lý sự trưởng khẽ thở dài rồi ngồi xuống ghế.
Trong khi chấp sự đang pha thêm trà sữa, tôi lên tiếng hỏi điều mình thắc mắc từ phát ngôn của Lilith vừa nãy.
“Này Lilith. Nghe cách nói của cô thì, chẳng lẽ cô chuyển trường chỉ vì muốn tôi trở thành Bán Song Nhận của cô thôi sao? Sao cô lại cố gắng vì tôi đến mức đó…?”
“Cậu và tôi đều là những Kẻ Độc Nhất. Chính vì thế, tôi mới cất công đến đây, thể hiện sự trân trọng đối với một người xứng đáng là Bán Song Nhận của tôi. Hãy cảm ơn đi, Kokonoe Tōru.”
“…Không, dù cô có bảo tôi cảm ơn thì tôi cũng đã nói rồi mà, tôi đã có Bán Song Nhận rồi. Với lại, nội quy học viện cũng là—”
“Không cần nhắc đến hai lần đâu, tôi biết rồi.”
Lilith xua tay, ngắt lời tôi.
“Nhưng mà này, Kokonoe Tōru. Cậu đang nói đến quy tắc chung phải không?”
Tôi nhớ lại điều mình từng được Tsukimi sensei dạy trước đây.
(…À phải rồi, cô ấy đã nói là ‘trừ khi có lý do đặc biệt’.)
“Tức là, nếu vượt ra ngoài khuôn khổ quy định, cậu hoàn toàn có thể kết hợp Bán Song Nhận mới. Ví dụ như khi khoảng cách Vị Giai giữa cậu và đồng đội quá lớn, hoặc khi họ bị đuổi học hay biến mất…”
Lilith đưa ngón tay lên khóe môi, nở một nụ cười.
“Và tôi – một Exception – thì không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy định nào.”
“…Tôi không rõ một Exception rốt cuộc là gì. Nhưng một chuyện có thể nói là vô lý như thế, liệu có được cho phép không?”
“Được chứ. …Này, Lý sự trưởng.”
Lilith hướng ánh mắt về phía Lý sự trưởng, người nắm quyền lực tối cao tại Hạo Lăng Học Viện.
Thế nhưng, thiếu nữ trong bộ đồ đen tuyền chỉ im lặng uống trà sữa.
Mãi đến khi chiếc tách cạn, Lý sự trưởng mới phá vỡ sự im lặng.
“…Kokonoe Tōru. Nếu cậu mong muốn, tôi – Lý sự trưởng Hạo Lăng Học Viện, Tsukumo Sakuya – sẽ đặc biệt cho phép cậu hủy bỏ quan hệ Bán Song Nhận hiện tại.”
“Cái—!?”
“Thấy chưa?”
Trái ngược với vẻ ngạc nhiên của tôi, Lilith mỉm cười hài lòng.
“…Cậu tính sao đây?”
“…………”
Hủy bỏ Bán Song Nhận hiện tại – Bán Song Nhận với Yurie hay không.
“Chuyện đó thì không cần phải nghĩ.”
“Vậy là đã quyết định rồi nhé.”
Tôi chuyển ánh mắt từ Lý sự trưởng sang Lilith và kiên quyết bày tỏ ý chí của mình.
“Đúng vậy, đã quyết định rồi. Tôi không muốn kết đôi với Lilith, nên sẽ không hủy bỏ Bán Song Nhận hiện tại. Đó là câu trả lời của tôi.”
“Cái—!?”
Lilith kinh ngạc, sững sờ, hóa đá với vẻ mặt ngây người.
Trái lại, Lý sự trưởng khẽ mỉm cười và gật đầu.
“Ý chí của cậu, tôi đã rõ.”
“Vậy thì tôi xin phép trở về lớp đây. Xin thất lễ, Lý sự trưởng.”
Khẽ cúi chào, tôi đứng dậy.
“...Chào Lilith nhé.”
“—! Khoan đã, Kokonoe Tōru! Cậu có biết mình vừa nói gì không hả!?”
“À, tôi biết chứ. Câu trả lời là không. Tôi sẽ không kết đôi với cô. Mượn lời của cô, đừng bắt tôi nói lại lần thứ hai.”
Tôi quay lưng về phía Lilith đang chết lặng, sải bước nhanh về phía lớp học.
Hộc hộc, tôi nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình như thể nó đang vọng lại từ đâu đó rất xa.
Dĩ nhiên là không phải. Chỉ là do tôi quá mệt mỏi mà thôi.
(Cuối, cuối cùng cũng đến đích…)
Tôi nhìn thấy cổng trường từ xa nên dồn hết chút sức lực cuối cùng.
Vì tội trốn tiết chủ nhiệm và các buổi học, tôi đã phải chạy không ngừng nghỉ.
Tsukimi sensei nói rằng, ‘chỉ có tiểu thư đó mới là trường hợp đặc biệt’.
Dù cảm thấy có chút vô lý, tôi vẫn chấp nhận hình phạt này, nhưng hóa ra nó lại khó khăn hơn tôi tưởng rất nhiều.
“Go, goal…”
Giữa tiếng chuông đồng hồ báo hiệu buổi trưa vang vọng, tôi vừa đến cổng trường liền nằm bẹp ra hình chữ Đại.
(Lâu lắm rồi mới chạy đến khi kiệt sức như thế này…)
Tôi thở hổn hển, lồng ngực phập phồng lên xuống.
Làn gió mang theo hơi biển thoang thoảng thật dễ chịu trên cơ thể đang nóng bừng.
Tôi cứ thế nằm bẹp một lúc thì bất chợt ánh nắng bị che khuất, một bóng râm xuất hiện.
“Chào cậu, Tōru.”
Tôi hé mắt, thấy cô gái tóc bạc đã tạo ra bóng râm cho mình đang khẽ mỉm cười.
“Mời cậu dùng cái này.”
“À. Cảm ơn….”
Tôi ngồi dậy, nhận chai nước và làm ẩm cổ họng. Cảm giác như được hồi sinh là đúng là như thế này.
“Khụ khụ, Tōru-kun kiệt sức như thế này hiếm thấy thật đấy…”
“Cậu xui xẻo rồi, Kokonoe.”
Hình như Yurie cũng đến xem tôi cùng với Miyabi và Tomoe.
Miyabi khúc khích cười, còn Tachibana thì cười khổ.
“Hà… Thật là một tai nạn kinh khủng.”
“Hừ! Tại cậu cứ lẽo đẽo theo sau cái cô gái đó chứ ai.”
Tora tựa lưng vào cổng trường, phì phò nói. Đằng sau cậu ta, Tatsu đang tập gym.
“…Không ngờ tôi lại được lòng người đến thế.”
“Cậu phải tự kiểm điểm đi chứ, đồ ngốc này!”
“Thôi nào, bình tĩnh đi Tora. Hơn nữa, Kokonoe, cô ấy có việc gì thế?”
Tachibana chen vào giữa tôi và Tora, hỏi về chuyện buổi sáng.
“À… ”
Tôi nghẹn lời không biết nên trả lời thế nào, bèn nhớ lại cuộc trò chuyện với Lilith.
‘Từ hôm nay, cậu là Bán Song Nhận của tôi.’
Tôi nghĩ đó đúng là kiểu tiểu thư khó chiều trong truyện viễn tưởng, kiểu người cho rằng ý chí của mình đương nhiên sẽ được chấp thuận.
Sau đó, tôi không gặp lại Lilith nữa.
Cuối cùng, cô ấy không xuất hiện ở lớp trong tiết đầu, còn từ tiết thứ hai trở đi thì tôi cứ phải chạy suốt.
“—Tōru?”
Yurie nghiêng đầu hỏi khi thấy tôi im lặng.
Không, không chỉ Yurie. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
“Cô ấy – Lilith – không nói gì với cậu à?”
“Cô ấy không đến lớp thì lấy đâu ra chuyện nói chuyện chứ.”
“Vậy à… À, Lilith là học sinh chuyển đến từ Học viện Thánh Foren. Nghe nói bên đó cũng đã biết chuyện về Dị Năng, nên cô ấy đã đến nói chuyện về việc đó.”
“…Hừ. Chỉ vậy thôi ư?”
Thật là tinh tường.
“Ừ, chỉ vậy thôi.”
Tôi làm ra vẻ không biết gì với Tora đang hỏi dồn lần nữa, và không nhắc đến lời đề nghị Bán Song Nhận.
Tất cả là vì tôi không muốn Yurie phải lo lắng.
“Thôi, mau đi ăn thôi. Tôi đói sắp chết rồi. Ăn thịt no nê để hồi phục xong thì đến Nghi thức Thăng hoa nào.”
Trước lời tôi nói, tất cả mọi người đều cười, trừ Tora đang thở dài ngao ngán.
Thế nhưng—
“Cậu phải ăn cả rau nữa đó, Kokonoe.”
Vừa dứt tiếng cười, Tachibana đã lập tức phản bác lại…
Nghi thức Thăng hoa lên Vị Giai 2 có chút khác biệt so với nghi thức được thực hiện vào lễ khai giảng.
Đó là tiêm thêm Lê Minh Tinh Văn mới vào cơ thể bằng Đặc thù Phún xạ thức Chú xạ vào gáy – phần này thì vẫn giống nhau, nhưng điểm khác biệt nằm ở sau đó.
Khi ấy, vào ngày khai giảng, ngay sau khi được tiêm, 《Tinh Văn Aster》 đã hiện lên, luồng nhiệt nóng rực tưởng chừng thiêu đốt cả người. Nhưng lần này thì không. Cơ thể tôi đúng là có nóng lên, song cũng chỉ như bị hâm nóng một chút thôi.
"Phù… May quá, cuối cùng tôi cũng đã 《Thăng Cấp》 thành công rồi…"
Vừa dứt lời, Miyabi thở phào nhẹ nhõm, tay đặt lên ngực, lúc chúng tôi vừa rời khỏi khu vực cán bộ sau khi hoàn tất việc tiêm.
"Đấy là thành quả của việc cậu đã cố gắng đấy thôi."
Tôi vỗ nhẹ vào tấm lưng nhỏ bé của cô bạn, mỉm cười, còn Miyabi thì ngại ngùng cúi đầu.
Vì đã nghe nói rằng nếu không có thể chất và tinh thần phù hợp với 《Vị Giai》 hiện tại thì không thể thăng cấp được, nên Miyabi mới vui mừng khôn xiết đến thế. Bởi Miyabi là người hiểu rõ nhất, rằng trong số những người được đặc cách thăng cấp đợt này, cô ấy là người có thể lực kém nhất.
Việc Miyabi 《Thăng Cấp》 thành công cũng khiến Tachibana – người bạn 《Bán Song Nhận Duo》 của cô bé – vui lây.
"Khà khà, thế là mọi người đều đã đạt điều kiện lên năm hai sớm hơn dự kiến rồi. Thật tốt khi chúng ta vẫn sẽ tiếp tục gắn bó với nhau như thế này."
(Nói mới nhớ, nếu cứ không thể lên 《Vị Giai》 thì sẽ bị đuổi học mà nhỉ…?)
"…Hừm. Cũng có khả năng ai đó sẽ không theo kịp chương trình huấn luyện mà phải bỏ học đấy chứ."
"Ư…"
Miyabi lập tức ủ rũ trước lời nhận xét của Tora.
(Thiệt tình, đúng là đồ lắm lời mà…)
Trong lòng tôi thở dài, nhưng vẫn cất giọng thật vui vẻ, vỗ nhẹ vào lưng Miyabi lần nữa.
"Không sao đâu. Nếu mà cậu thấy khó khăn, thì tớ sẽ kéo cậu đi bằng được, dù có phải dùng dây thừng đi chăng nữa!"
"T-Tōru-kun…"
"Khà khà, không chỉ Kokonoe đâu, tôi cũng sẽ giúp Miyabi hết mình. Với tư cách là 《Bán Song Nhận Duo》 của cậu ấy, tôi xin thề sẽ không để Miyabi phải chịu cảnh bị đuổi học đâu."
"Miyabi, tôi cũng sẽ giúp cậu."
Miyabi tròn mắt nhìn chúng tôi một lúc, rồi khẽ mỉm cười nói "Cảm ơn mọi người."
"Tora. Cậu đã khiến Miyabi lo lắng như vậy, nên nếu có chuyện gì thì nhớ giúp cậu ấy đấy nhé. Chúng ta là đồng đội mà."
"Ư… Hứ, hừm. Thôi được, đến lúc đó tôi sẽ ra tay giúp cậu ấy một phen vậy. …Nhưng nói trước là, tôi không phải đồng đội mà là đối thủ của cậu đấy, Tōru!"
Tôi vội vàng đáp "Biết rồi, biết rồi" khi Tora chĩa ngón tay vào tôi, thì—
"À mà Kokonoe cũng phải cố gắng học các môn đại cương đi. Nếu không, chưa nói đến việc giúp Miyabi, mà vị trí của cậu có khi còn bị đảo ngược đấy."
Một câu nói đau nhói tai từ Tachibana.
"Ưc…! Tachibana cũng có giỏi hơn tôi là mấy đâu mà nói! Tiếng Anh của cậu ta cũng ngang tôi thôi!"
"Đ-Đối với ai thì cũng có môn học mà mình không giỏi chứ!!"
Trong lúc chúng tôi đang tranh cãi một cách tệ hại như thế, Tora thở dài một tiếng thật lớn.
"《Cấp Hai》 ư… Sao tôi cứ thấy không chân thực gì cả, Yurie-chan."
"Vâng, đúng là như vậy ạ. Nếu ngoại hình thay đổi thì sẽ dễ nhận biết hơn…"
(Không chân thực à…)
Tôi bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện tương tự với cô bé buộc tóc đuôi ngựa trước đây, cảm thấy có chút hoài niệm.
(Mới chỉ hơn một tháng thôi mà… Không biết Imari có khỏe không nhỉ.)
Thế nhưng—
Tôi không có thời gian để chìm đắm trong cảm xúc.
"Khà khà. Vậy thì—thử xác nhận xem sao?"
"—!"
Đột nhiên, một giọng nói chen vào cuộc trò chuyện.
Ngay lập tức, tôi giật mình quay lại nhìn về phía khu vực cán bộ, đồng thời đặt tay lên 《Tinh Văn Aster》 ở ngực.
"Tsukimi…!!"
"Gọi là ‘giáo viên’ đi chứ, 《Dị Năng Irregular》."
Trong tầm mắt tôi là chiếc băng đô cài tóc hình tai thỏ đang đung đưa. Tsukimi tựa lưng vào cửa, nở một nụ cười khó chịu.
"Ối chà… Mà thôi, dù sao đi nữa, việc cụ thể hóa 《Diệm Nha Blaze》 mà không được phép là vi phạm nội quy trường học đấy nhé."
Tsukimi tiến đến gần, ánh mắt nghiêm khắc quét qua tất cả những người có mặt.
"…Cô có chuyện gì?"
"Bảo là không thấy chân thực thì tôi cho thử cảm nhận đấy thôi."
Điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến từ những lời đó—chỉ có thể là một trận chiến.
"Tsukimi-sensei. Tôi có nghe nói về tài năng của cô. Nhưng cho dù vậy, cô định gây sự với số người đông như thế này sao?"
"Khà khà. Tôi đã bảo là tôi không có ý định bị sa thải khỏi công việc mới mà, học sinh ưu tú."
Tsukimi đi lướt qua bên cạnh chúng tôi, để lộ tấm lưng trống trải—mặc dù không thể lơ là cảnh giác—rồi tiếp tục bước đi.
"Thôi được rồi, cứ đi theo tôi đi."
Cô ấy quay lại nói vậy, rồi lại quay lưng đi tiếp.
Về phần chúng tôi, vì không thể đọc được ý đồ của Tsukimi, nên đành vừa cảnh giác vừa đi theo sau cô ấy.
"Đây là…"
Nơi chúng tôi được đưa đến là sân tập võ thuật ngoài trời. Nền sân được trải đầy cát, và khu khán đài hình lòng chảo bao quanh khiến nơi này trông giống như đấu trường Colosseum ở La Mã.
Chúng tôi chưa từng sử dụng nơi này trong các buổi học, và trong cả 《Cuộc Chiến Tân Binh》, nó cũng nằm ngoài khu vực, nên đây là lần đầu tiên chúng tôi đặt chân đến đây kể từ buổi hướng dẫn tham quan học viện ngay sau khi nhập học.
"…Vậy, cô định cho chúng tôi xác nhận cái gì ở đây?"
"Thôi đi cái vẻ mặt đáng sợ đó đi. Tôi đã bảo là không có ý định gây hại rồi mà, đồ phiền phức này…"
Mặc dù tôi nghĩ trong bụng "Ai mới là đồ phiền phức", nhưng tôi vẫn không hề lơ là cảnh giác. Tsukimi, không hề bận tâm, bất ngờ bắt đầu gọi điện cho ai đó.
"Chít chít, tôi đây. À, giờ đang ở sân tập võ. …Đúng rồi, ở ngoài trời ấy. Ừm, tôi sẽ cho họ dùng. Rồi, thế thì tôi chuyển máy cho 《Dị Năng Irregular》 nhé."
Đột nhiên, cô ấy ném chiếc điện thoại di động về phía tôi, khiến tôi vội vàng chụp lấy.
(Ý cô ấy là tôi phải nói chuyện với người ở đầu dây bên kia à…?)
Tôi đưa điện thoại lên tai và thử nói chuyện thì—
"Kokonoe-kun à? Tôi là Mikuni đây."
"Mikuni-sensei…!?"
Khi tôi nói tên người ở đầu dây bên kia, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
"Tôi đã nghe Tsukimi-sensei nói rồi. Chắc cậu đang lo lắng vì chuyện vừa xảy ra, nhưng hiện tại cô ấy sẽ không gây hại cho các cậu đâu. Nếu các cậu vẫn lo lắng, tôi có thể cử vài giám sát viên đến đó…"
"…………. Tôi hiểu rồi. Dù sao thì, cô có thể giúp tôi việc đó không?"
Tôi hơi do dự, nhưng sau đó quyết định gọi người đến để đề phòng, rồi kết thúc cuộc gọi.
"Giám sát viên sẽ đến đó."
"Khà khà. Có người giám sát ư, không đáng tin chút nào cả…"
Tôi giải thích ngắn gọn, Tsukimi tỏ vẻ không hài lòng.
"Không thể ngây thơ đến mức tin tưởng một cách mù quáng lời của người đã từng suýt giết mình được."
"Hừm. Hơn hết, tôi muốn cô sớm nói cho chúng tôi biết lý do tại sao cô lại đưa chúng tôi đến một nơi như thế này."
"Vì các cậu vừa lên 《Cấp Hai》, nên đây là một dịch vụ để các cậu có thể xác nhận mức độ siêu hóa của mình đấy. Tất nhiên, tôi cũng đã xin phép sử dụng 《Diệm Nha Blaze》 rồi, nên cứ thoải mái chiến đấu đi."
À, ra là vậy. Đó là lý do tại sao cô ấy lại nói với Mikuni-sensei "sẽ cho dùng" khi nãy.
"Tôi đại khái đã hiểu chuyện rồi, nhưng chẳng lẽ cô định một mình đấu với tất cả chúng tôi sao?"
"Khà khà. Tôi cũng muốn thế lắm, nhưng thôi vậy. Chúng ta đều không biết khi nào 《Diệm Nha Blaze》 lại chứa đầy sát khí đâu nhỉ."
Ít nhất thì phía chúng tôi sẽ không có chuyện đó—tôi nghĩ vậy, nhưng Tora và Tatsu thì đáng lo đấy.
"…Vậy là chúng tôi sẽ tự chọn đối thủ rồi đấu với nhau à?"
Mặc dù đối thủ vẫn không thể tin tưởng được, nhưng vì có người giám sát được cử đến, Tsukimi chắc cũng không thể làm điều gì bất thường. Hơn nữa, nếu được phép sử dụng 《Diệm Nha Blaze》, thì không thể không bị cuốn hút vào chuyện này được.
"Nếu 《Bán Song Nhận Duo》 đấu với nhau thì sẽ thừa một cặp. Hay là chúng ta đấu một chọi một nhỉ."
"Tōru. Tôi với—" "Kokonoe. Nếu được, cậu có muốn đấu với tôi một trận không?"
Gần như đồng thời. Tora có hơi nhanh hơn một chút, nhưng tôi quyết định chấp nhận lời đề nghị của Tachibana.
"Xin lỗi nhé, Tora. Dù sao thì cậu với tôi cũng thường xuyên đấu tập mà."
Kết quả là, để có những cặp đấu không thường xuyên chạm trán, Yurie sẽ đấu với Tora, còn Miyabi thì đấu với Tatsu.
Đúng lúc người giám sát xuất hiện, chúng tôi quyết định bắt đầu cuộc đấu tập Diệm Nha.
Trước tiên, Miyabi và Tatsu sẽ giao đấu, chúng tôi để không cản trở nên lùi về khán đài theo dõi.
(Tổ hợp hơi lạ... Tatsu làm đối thủ có ổn không nhỉ?)
Miyabi có vấn đề tâm lý là không giỏi đối phó với con trai, vả lại Tatsu có sức mạnh thể chất thuộc hàng nhất lớp. Miyabi thì nói sẽ cố gắng hết sức, còn Tatsu bảo sẽ ra đòn nhẹ nhàng thôi, nhưng tôi vẫn không giấu nổi vẻ lo lắng.
Thế nhưng…
“Được, được rồi, Tatsu-kun! Dùng hết sức đây!”
“—Ư!”
Trong khoảnh khắc đó, không chỉ riêng tôi mà tất cả đều phải nín thở. Miyabi, với cây Kỵ Binh Thương trong tay, đã đạp đất lao tới, rút ngắn khoảng cách với Tatsu bằng tốc độ đáng kinh ngạc.
Không đến mức nhanh như chớp mắt. Nhưng với một Miyabi mà chúng tôi từng biết thì tốc độ này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu. Tatsu hẳn cũng bất ngờ không kém...
*RẦM!* Một chấn động dữ dội làm rung chuyển võ đường.
Tatsu bị xuyên thủng vùng bụng, rồi bị cắm phập vào bức tường. Nếu không hiểu đặc tính của Diệm Nha, hẳn đây sẽ là một cảnh tượng gây sốc đến mức phải che mắt lại...
“Oa, oa! Tatsu-kun, c-cậu không sao chứ!?”
Miyabi hoảng hốt. Chúng tôi trên khán đài dõi theo cô bé, ngập tràn trong sự kinh ngạc.
“Thật bất ngờ. Nhanh gần bằng Tōru rồi.”
Ngay cả Yurie cũng khẽ mở to mắt, thổ lộ cảm nhận của mình. Điều đáng kinh ngạc không chỉ là tốc độ. Chúng tôi cũng nên chú ý đến sức mạnh thể chất đã đẩy Tatsu với thân hình đồ sộ từ giữa võ đường ra đến tận bức tường.
“Chỉ tăng thêm một Vị Giai thôi mà đã thay đổi đến mức này sao…”
Nếu Miyabi đã đến trình độ này, vậy bản thân tôi đã thay đổi đến mức nào rồi? Nghĩ vậy, cảm xúc trong tôi trào dâng, tôi định bước xuống đấu trường thì một cánh tay giữ chặt lấy mình.
“Tōru. Để bọn tôi đấu trước đã.”
Tora lộ rõ vẻ hăng hái không kém gì tôi, thậm chí còn hơn. (Vừa nãy mình đã từ chối lời đề nghị của Tora rồi mà…) Dù không phải để bù đắp, nhưng tôi quyết định nhường cậu ta.
Sau khi đưa Tatsu đang bất tỉnh lên khán đài nằm nghỉ, trận thứ hai bắt đầu.
“Tora. Tôi sẽ dốc toàn lực.”
“Đúng như ý tôi muốn.”
Yurie và Tora. Không cần phải nói, Yurie là người nhanh nhất khối năm nhất. Tuy nhiên, Tora cũng có tốc độ chỉ đứng sau Yurie. Cả hai đều lấy tốc độ làm vũ khí, nhưng Yurie, dù kỹ thuật còn hoang dã và tự phát, lại có lối tấn công dồn dập, còn Tora, do đã học võ thuật nhiều năm, lại sở trường những đòn tấn công sắc bén và chính xác.
“Nếu là đấu tay đôi không Diệm Nha thì cả hai ngang tài ngang sức, nhưng khi dùng Diệm Nha mô phỏng thì câu chuyện sẽ khác. Cậu thấy sao, Kokonoe?”
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tora dùng Diệm Nha để đấu. Dù vậy, tôi vẫn nghĩ Yurie sẽ thắng. Yurie khi cầm Song Kiếm cứ như một người khác vậy. Ngay cả tôi, nếu phải dốc toàn lực chiến đấu với cô ấy, tôi cũng nghĩ sẽ rất khó thắng.”
Trừ phi tôi sử dụng Lôi Thần Nhất Kích thì không biết thế nào. Nhưng chuyện tôi ra đòn đó với Yurie là không thể, nên đây chỉ là một giả định vô lý mà thôi.
“À, ra vậy. Tôi cũng đã đấu với Yurie cầm Song Kiếm rồi nên tôi đồng ý với cậu đấy— và, họ di chuyển rồi!”
Sau khi chứng kiến bước đi của Miyabi trước đó, tôi cứ nghĩ mình sẽ không dễ ngạc nhiên nữa. Thế nhưng, khi nhìn tốc độ của hai người gần như đồng thời lao vào nhau, tôi lại một lần nữa sững sờ kinh ngạc.
Yurie ra đòn phủ đầu với tốc độ nhỉnh hơn Tora một chút. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài đáng yêu, hai thanh Phiến Nhận kiếm được nắm chặt trong tay cô bé từ hai bên ào ạt tấn công. Tuy nhiên, Tora dùng Ấn Đoản Đao đỡ đòn kiếm từ bên phải, và chỉ khẽ nghiêng người tránh lưỡi kiếm bên trái. Yurie không dừng lại ở đó mà tiếp tục truy kích— đúng lúc đó, Tora vừa tránh né vừa tung ra một cú đâm. Ấn Đoản Đao lướt qua bộ đồng phục nhưng vẫn còn cách đòn quyết định rất xa.
Những lần giao tranh liên tiếp, tiếng kiếm chém vào không khí, tiếng thép va vào nhau vẫn vang vọng. Thế nhưng, vũ điệu chiến đấu không thể kéo dài mãi mãi, và rồi khoảnh khắc kết thúc cũng đến.
Ngay sau khi Yurie nghiêng nửa thân trên tránh lưỡi kiếm nhắm vào thái dương, Tora xoay tròn người như một con quay, tung ra một nhát chém ngang. Nếu là tôi, tôi sẽ dùng Khiên đỡ, hoặc lùi lại để tạo khoảng cách— Dù sao thì, tôi cũng sẽ rơi vào thế phòng thủ. Nhưng Yurie thì khác.
Cô bé phản ứng ngay lập tức với đòn tấn công của Tora, hạ thấp người như muốn bò trên mặt đất để tránh Ấn Đoản Đao. Chính khoảnh khắc này, trận đấu đã định.
Yurie đứng dậy và đồng thời vung Song Kiếm. Hai lưỡi kiếm lao tới từ hai phía như nanh sói, xé toạc vùng bụng của Tora.
“Cậu không sao chứ?”
“Hừm, mức này… không thành vấn đề đâu… Lần tới, tôi sẽ thắng…!”
Khi tôi hỏi Tora vừa trở về khán đài, cậu ta trả lời với giọng điệu không chịu thua kém. Tuy nhiên, sự hao tổn do bị kiếm chém vào linh hồn không thể che giấu được, Tora ngồi xuống và thở ra một hơi dài.
“Đến lượt Tōru rồi nhỉ.”
Khi tôi chuẩn bị bước xuống võ đường, Yurie cất tiếng nói.
“Ừ. Họ đã thể hiện một trận đấu hay đến thế, mình cũng không thể thua kém được. …À, mà Yurie, cái này…”
Tôi cởi áo khoác, khoác lên người Yurie.
“—?”
Là bởi vì vết cắt của Ấn Đoản Đao lúc nãy— ở vùng xương quai xanh đã bị rách, để lộ làn da.
“Bây giờ không lạnh mà…?”
Yurie chỉ nghiêng đầu khó hiểu, dường như cô bé còn thấy nóng sau khi vừa đấu xong.
“…Lộ da thịt ra như thế, con gái thì không nên đâu.”
Thực ra cũng không phải là hở hang đến mức không phù hợp với giáo dục thanh thiếu niên, nhưng tôi làm thế cho chắc.
“…………Cảm ơn anh.”
Với lời giải thích của tôi, Yurie cuối cùng cũng hiểu ra, và hai má cô bé khẽ ửng hồng.
“Cố gắng lên nhé, Tōru. Em cũng sẽ cố gắng cổ vũ cho anh. …Cả phần chiếc áo khoác này nữa.”
Với câu nói cuối cùng, cô bé khẽ nắm chặt tay đang giữ chiếc áo khoác, nở một nụ cười nhỏ.
Khi tôi bước xuống đấu trường, Tachibana, người đang đối mặt với tôi, nở một nụ cười tươi tắn.
“Trận đấu với cậu là kể từ trận Tân Nhận rồi nhỉ. Nhưng lần này, tôi sẽ không nhường phần thắng đâu.”
“Lần đó là với tư cách Bán Song Nhận, nên không phải cá nhân tôi thắng đâu. …Vì vậy, trong trận này, tôi không có ý định nhường thắng lợi đâu đấy.”
“Phư phư, đúng như ý tôi muốn!”
Ngay khi có hiệu lệnh, tôi đạp đất lao thẳng tới Tachibana.
“Đi thôi!!”
“—!?”
Tachibana, và cả tôi nữa, đều kinh ngạc. Sau hai trận đấu trước đó— sau khi xem trận chiến của Yurie và những người khác, tôi đã tự nhận thức được rằng khả năng thể chất đã được siêu hóa nhờ Thăng Hoa Vị Giai. Nhưng khi tự mình trải nghiệm, nó vượt xa sức tưởng tượng, và chính tôi cũng cảm thấy bối rối.
Đến mức, bước chân của tôi, người đã Thăng Hoa lên Vị Giai II, trở nên nhanh hơn rất nhiều. Với cảm giác cơ thể quá nhẹ như không phải của mình, tôi tung ra một cú đâm.
“Khụ… Không dễ dàng như vậy đâu!!”
Tachibana nhanh chóng thoát khỏi sự ngạc nhiên, cố gắng đỡ nắm đấm của tôi.
Về kỹ thuật phòng thủ, có lẽ chẳng ai trong lớp có thể vượt qua Tachibana.
Thậm chí, khả năng phản công từ thế phòng ngự của cô ấy cũng không hề kém cạnh.
“Sei!!”
Vừa dùng lòng bàn tay đỡ cú đấm của tôi, Tachibana vừa xoay mình──
Ngay lập tức, tôi bị cô ấy lợi dụng đà tấn công để quật ngã.
Tuy nhiên, tôi vẫn kịp xoay người trên không trung để tránh bị nện thẳng xuống đất, rồi tiếp đất trong tư thế mặt đối mặt với Tachibana.
“Chậc…! Hay đấy, Tachibana! Cậu cũng tăng tốc độ phản xạ lên rồi đấy── Khoan, ôi chà!?”
Giữa chừng câu nói, tôi nhận ra cây Thiết Tỏa đang lao tới trước mặt mình và vội vàng nhảy tránh sang ngang.
“Suýt nữa thì xong đời…”
Tốc độ của Thiết Tỏa giờ đã khác xa so với lần tôi thấy nó trong Trận đấu tân binh trước đó.
“Hừ, né được đòn vừa rồi cũng giỏi đấy. Nhưng còn chiêu này thì sao nào!?”
Cuộc đối đầu giữa tôi và Tachibana diễn ra có phần trầm lắng hơn so với hai trận trước.
Trọng tâm của trận đấu là liệu tôi có thể xuyên qua cây Thiết Tỏa và tiếp cận được Tachibana hay không.
(…Những lúc thế này, thật ghen tị với Yurie và Tora, những người có bước chân linh hoạt!)
Tôi né Thiết Tỏa vài lần, đôi khi dùng Khiên để đỡ, rồi chớp lấy thời cơ để rút ngắn khoảng cách.
“Chính là lúc này…!!”
Tôi tung nắm đấm ngay khi vừa thoát qua, nhưng──
“Non nớt quá!!”
Thiết Tỏa đã quấn chặt lấy chân tôi ngay khi tôi vừa đặt chân xuống.
Tachibana kéo mạnh Thiết Tỏa, khiến tôi mất thăng bằng và ngã dúi dụi.
Không bỏ lỡ sơ hở, Tachibana túm lấy cổ áo và tay áo tôi, dùng đòn oosoto-gari (đại ngoại cát) quật tôi ngã ngửa ra đất.
Ngay lập tức, Tachibana chuyển sang đòn tấn công tiếp theo──
Và một vấn đề đã phát sinh.
Tachibana tiếp tục thực hiện kèsa-gatame (khoá hông vai) lên người tôi.
Giải thích một cách dễ hiểu thì, ngực của Tachibana đang ép chặt vào mặt tôi.
“Ư-ưm!?”
Mềm mại, mềm mại, mềm mại, mềm mại, mềm mại.
Một khối mềm mại cứ nảy lên nảy xuống ngay trên mặt tôi. Nảy tưng bừng.
Nửa hoảng loạn, tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng Tachibana vẫn siết chặt hơn để không cho tôi thoát, ép ngực cô ấy sát hơn nữa.
“Cô Tsukimi. Mặc dù không phải là đánh bại hoàn toàn, nhưng tôi đã khóa chặt được đối thủ, vậy trường hợp này có thể coi là tôi thắng không ạ?”
“Khà khà. Được thôi. Kiểu này thì cậu ta sắp ‘thăng thiên’ theo một nghĩa khác rồi còn gì.”
“Ể…? Ng, ngực… ể?”
Tachibana khựng lại. …Vẫn giữ nguyên tư thế ép ngực vào mặt tôi.
“C-cái gì cơ, Kokonoe!? T-thăng thiên là ý gì hả! Cậu đã nghĩ đến chuyện xấu hổ như vậy khi tham gia trận đấu này sao!? Đ-đ-đ-đồ Đồ đê tiệnnnn!!”
Cô ấy bật nhảy xa khỏi tôi như lò xo, rồi đỏ bừng mặt chạy biến đi mất.
“Là hiểu lầm────!!”
Tôi hét lên về phía bóng lưng đang khuất dần của cô ấy──
“T-Tōru-kun biến thái…” “...Đồ háo sắc.” “Tōru biến thái sao ạ…”
“Tôi đã bảo là hiểu lầm mà────!!”
Bên cạnh ba cô gái đang ngơ ngác, sững sờ và kinh ngạc, cô giáo tai thỏ ôm bụng cười phá lên.
(Mình đã mạnh hơn rồi, đúng không…)
Tôi mơ hồ nhớ lại trận đấu tay đôi ban chiều và suy nghĩ.
*Piêu* một tiếng xé gió, tôi vung nắm đấm.
(Đúng là mình đã mạnh hơn, nhưng──)
Mục đích của tôi không chỉ là trở nên mạnh hơn.
Tôi muốn có đủ sức mạnh để cắm nanh vào kẻ đó.
(Vẫn chưa đủ…)
Dù không có gì để đo lường khoảng cách giữa tôi và kẻ đó, nhưng tôi có thể cảm nhận được.
Bây giờ tôi vẫn chưa── không, có thể nói là hoàn toàn chưa chạm tới được kẻ đó.
Một lát sau, Yurie trở về phòng, làn da trắng như tuyết của em ấy ửng hồng sau khi tắm xong.
“Tōru. Em có một chuyện muốn nhờ anh vào ngày mai.”
“Chuyện gì mà phải nhờ vả thế?”
“Ngày mai, anh có thể đi cùng em được không ạ?”
“Được thôi, có chuyện gì à?”
“Vâng. Mai là chủ nhật, em muốn ra ngoài mua quần áo. Gần đây trời nóng lên rồi mà em chỉ có quần áo dày thôi…”
Tháng Năm vẫn chưa nóng lắm, nhưng đối với Yurie, người đến từ một đất nước lạnh giá, thì có lẽ đây đã là cái nóng của mùa hè rồi.
“Được rồi, anh sẽ đi cùng em. Nhưng chúng ta sẽ đi đâu?”
“Em vẫn chưa quyết định. Nếu có cửa hàng nào gần đây tốt thì chúng ta sẽ đến đó.”
“Phải. Chắc là tìm ở trung tâm thương mại gần ga là sẽ thấy thôi.”
“Vâng. Nhưng đi một cách ngẫu nhiên cũng không hay, em sẽ đi hỏi Miyabi và các bạn khác.”
“À, đúng rồi── khoan đã! Em định cứ thế mà đi sao…!?”
Trước câu hỏi của tôi, Yurie ngơ ngác nhìn tôi.
Em ấy vẫn trong bộ dạng thường ngày, chỉ mặc áo sơ mi, khoe đôi chân trắng thon dài.
Yurie không hề nhận ra bộ dạng đó nguy hiểm đến mức nào ở tầng toàn phòng nam sinh này.
Mặc dù chắc chắn sẽ không có ai lao vào tấn công đâu, nhưng──
Trước cả chuyện đó, tôi không muốn ai đó nhìn thấy Yurie trong bộ dạng này chút nào.
“A-anh sẽ đi hỏi. Yurie thì… hãy chuẩn bị Trà Táo đi nhé.”
“Vâng. Em hiểu rồi.”
Tôi đứng dậy ra khỏi phòng trước khi kịp nghe câu trả lời của em ấy.
(Mình đang nghĩ cái quái gì thế này, chứ…)
Tôi thở dài, bước đi trên hành lang vắng người.
Tôi không hiểu tại sao mình lại có cảm giác đó.
Có phải tôi không muốn ai đó nhìn thấy Yurie trong bộ dạng đó và hiểu lầm xung quanh?
Đúng là có một phần như vậy, nhưng tôi cảm thấy có gì đó không đúng.
(…Không muốn con gái mình bị người khác nhìn bằng ánh mắt tò mò, hay sao?)
Có lẽ tôi đã bị ảnh hưởng bởi việc Yurie xem tôi như cha.
Nghĩ vậy, tôi thấy mọi thứ trở nên hợp lý hơn một chút, rồi vừa cười khổ vừa bắt đầu bước lên cầu thang.
Ngay khi vừa đến tầng phòng nữ sinh, tôi tình cờ gặp Tachibana (người đã quỳ lạy xin lỗi hồi chiều).
“K-Kokonoe!?”
“Ối, đúng lúc quá. Này Tachibana, thật ra là──”
Tuy nhiên, tôi không thể nói hết câu.
“H-hồi chiều thật sự xin lỗi! V-vậy thì tôi xin phép…!!”
Có lẽ vì nhớ lại chuyện kèsa-gatame buổi chiều, cô ấy lập tức đỏ bừng mặt và chạy xuống cầu thang.
Thái độ vừa rồi của cô ấy cũng vậy, ngay cả bữa tối cũng không thấy mặt, chứng tỏ cô ấy rất để tâm đến chuyện buổi chiều.
Thôi đành vậy. Cứ hỏi Miyabi rồi quay về sớm thôi.
Do Tomoe vừa rời đi lại buột miệng nói bằng giọng đầy vẻ bất thường, vài cô gái gần đó đã không khỏi liếc nhìn, thắc mắc có chuyện gì.
Cảm thấy hơi ngượng ngùng trước những ánh mắt đó, tôi vội vã đi đến phòng Miyabi.
“Ơ, ờm, Tōru-kun, có chuyện gì sao...?”
Miyabi thò đầu ra khỏi phòng sau khi tôi gõ cửa, hơi ngạc nhiên nhìn tôi.
“À, thực ra thì anh muốn đi mua quần áo nhưng không biết gần đây có tiệm nào được không ấy mà.”
“Nếu vậy thì khu mua sắm A La Mode là được nhất đó ạ. Chỗ đó vừa gần, lại còn to ơi là to nên ngoài quần áo thì hầu hết mọi thứ anh đều có thể tìm thấy ở đó đấy... Ừm, cách đi là ra khỏi trường rồi rẽ vào──”
Nhân tiện chỉ đường đến khu mua sắm, Miyabi còn giới thiệu thêm cả tiệm kem Gelato cô ấy thích nữa.
“Ra vậy, cảm ơn em nha. ...À, nếu Miyabi rảnh thì đi cùng anh luôn không?”
“Hả!? Cái gì cơ!?”
Tôi mời Miyabi đi cùng vì nghĩ rằng nếu mua quần áo cho Yurie thì có ý kiến của một cô gái sẽ tốt hơn là của thằng con trai như tôi──
“──Hả!? Đâu! Đâu có! Không phải hẹn hò đâu! Còn một người nữa mà!!”
“Ơ?”
“Hay nói đúng hơn là anh định đi mua quần áo cho Yurie. Anh nói khó hiểu quá, xin lỗi em nhé.”
“À... Thì, thì ra là vậy. Hà hà hà... Em mới là người xin lỗi đó, lại hiểu lầm lung tung rồi...”
“Không, là do anh nói năng dễ gây hiểu lầm mà, thực sự xin lỗi em.”
Một bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa.
“Vậy thì... sao đây? Ngày mai đi cùng anh nhé?”
“À, ừm... Ngày mai em có hẹn đi chơi với Tomoe-chan rồi ạ...”
Nếu vậy thì Tomoe cũng── tôi nghĩ thầm, nhưng rồi nhanh chóng đổi ý.
Nhìn phản ứng của Tomoe vừa nãy thì rõ ràng cô ấy không phải kiểu người sẽ quên béng đi rồi đồng ý đi chơi cùng ngay ngày mai, nên chắc không ép được.
“Vậy thì đành chịu vậy. Anh về đây. Cảm ơn em nha, Miyabi.”
“À, vâng... Chúc Tōru-kun ngủ ngon.”
Tôi chào Miyabi đang gật đầu rồi quay về tầng dưới.
“Ngày mai chỉ có mình mình với Yurie sao...”
◇
“Tō, Tōru-kun và Yurie-chan đi chơi riêng...?”
Đóng cửa lại, Miyabi lẩm bẩm.
Cô ấy đã nghe Tōru nói rõ rằng Yurie không phải là người yêu của cậu ấy.
Hơn nữa, qua việc cậu ấy mời cả ba người đi cùng, Miyabi cũng hiểu rằng hai người họ không có mối quan hệ như vậy──
Vậy ngày mai sẽ thế nào?
Và sau đó thì sao?
Không có gì đảm bảo rằng mối quan hệ của hai người đã ở bên nhau một thời gian dài sẽ không bao giờ thay đổi.
Hơn nữa, chính Miyabi là con gái, lại luôn nghĩ rằng Yurie vừa xinh đẹp, lại vừa dễ thương về cả ngoại hình lẫn tính cách.
Chính vì vậy, cô ấy không tìm thấy lý do gì để Tōru không bị cô gái tóc bạc ấy cuốn hút.
*(Dù Tōru-kun có hẹn hò với ai thì đó cũng là tự do của cậu ấy mà...)*
Mặc dù nghĩ vậy nhưng trong lòng cô ấy lại vô cùng phức tạp.
Đối với Tōru, Miyabi vẫn chưa nhận thức được tình cảm của mình.
Cô ấy chắc chắn rằng mình tin tưởng cậu ấy hơn bất kỳ người khác giới nào từng gặp, nhưng hiện tại, cô ấy vẫn chưa nhận ra được tình cảm sâu kín đang ẩn chứa trong lòng.
Dù vậy, từ sự nhận thức vô thức ấy, cô ấy vẫn không kìm được một tiếng thở dài.
*(Đáng lẽ mình phải nói là mình sẽ đi cùng... nhỉ...?)*
Miyabi sẽ mất bao lâu nữa để nhận ra lý do tại sao mình lại nghĩ như vậy?
“Có chuyện gì sao, Miyabi?”
Đúng lúc đó, Tomoe vừa quay về phòng nhìn Miyabi đang đứng lặng trước cửa mà khó hiểu hỏi, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười khan.
“À mà ngày mai chúng ta đi đâu đây? Nếu Miyabi không có nguyện vọng gì thì Thủy cung Kasai──”
“À...”
Trước câu hỏi của Tomoe, một địa điểm đột nhiên hiện ra trong đầu Miyabi.
“Em có chỗ nào muốn đi sao?”
“À, ờm, là A La Mode ạ...”
“A La Mode? Tuần trước chúng ta vừa đi rồi mà. Em có quên mua gì sao?”
“Hả? À, ờm, Tōru-kun bảo sẽ đi cùng Yurie-chan, chỉ hai người thôi nên... nên em, em tò mò ạ...”
Thông thường thì trong trường hợp này, người ta sẽ lấp liếm đi, nhưng Miyabi lại thẳng thắn nói ra lý do.
“Kokonoe và Yurie...!?
*(Chỉ hai người── nghĩa là... hẹn, hẹn hò sao?)*
Từ lời nói đó, trong đầu Tomoe ngay lập tức hiện lên cảnh Tōru ôm Yurie trần truồng cách đây không lâu.
*(Không, không thể nào...)*
Chuyện đó đã được Tōru và Yurie giải thích, cô ấy đã hiểu và tin tưởng rồi mà.
Nhưng một khi đã nảy sinh nghi ngờ, sự ngờ vực sẽ nhanh chóng lan rộng.
“Được, được không ạ...?”
Trước câu hỏi của Miyabi, câu trả lời của Tomoe là──
“À, ừm, dù tôi nghĩ hai người họ không phải kiểu đó, nhưng mà... nếu họ có quan hệ bất chính với người khác giới thì gay go đó nha. Nên chúng ta── theo, theo dõi từ trong bóng tối thì tốt hơn đó, ừm.”
Lấy cớ nghe có vẻ hợp lý làm lá chắn── và rồi, họ đi theo dõi.


0 Bình luận