Cường Quốc Phương Bắc (Phần 3)
Kể từ khi nhận chức vị phụ tá từ Bá tước Spencer, đã vài ngày trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, đơn vị của chúng tôi đã hoàn thành một nhiệm vụ.
Thành quả của việc đó hiện đang được triển khai ngay trước mắt.
Hiện trường là một góc khu phố quý tộc nằm tại thủ đô Acme. Tại một trong những dinh thự san sát nhau ở đó. So với dinh thự của Bá tước Spencer mà tôi đã ghé thăm hôm nọ thì nơi này có phần kém hơn, nhưng vẫn là một dinh thự hào nhoáng và rộng rãi.
Loli fake đang chiếm giữ vị trí tại khu vườn trước cổng chính.
Bên cạnh là một cỗ xe ngựa trông có vẻ chắc chắn, được lắp song sắt thay cho cửa sổ.
Từng người, từng người một bị còng tay và đeo vòng cổ bị áp giải lên đó. Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào gã Trai xấu với ánh mắt phẫn nộ. Đôi mắt họ vằn lên tia máu, như thể chỉ cần sơ hở là sẽ lao vào tấn công ngay lập tức.
Những người bao vây xung quanh họ là các thành viên của đơn vị mà tôi đang quản lý.
Ngoại trừ Emily-senpai, Emma-senpai và Hắc Nhục Đạn, những người còn lại đều là nhân sự được Bá tước Spencer cấp cho cùng với việc tôi thăng chức lên làm phụ tá. Quy mô khoảng gần năm mươi người. Tôi chia họ thành ba nhóm, đặt dưới quyền chỉ huy của hai vị senpai và Bu-chan (Judy).
Bản thân tôi thì đứng trên các cô ấy để chỉ huy tổng thể.
「Cái thứ nhãi ranh! Mươi nghĩ có thể làm gì được ta sao!?」
「Tử tước Ritz, xin hãy để dành lời tự biện hộ cho tòa án.」
「Hự... G, giết! Ta nhất định sẽ giết ngươi!」
「Im miệng và lên xe đi, tên hạ đẳng này.」
「Híiiii...」
Trước mặt Loli fake, chủ nhân của dinh thự bị Bu-chan dùng mũi kiếm chọc vào người và bị áp giải lên xe ngựa. Cho đến tận giây phút cuối cùng, ông ta vẫn trừng mắt nhìn về phía này, miệng phun ra đủ lời chửi rủa cay độc.
Cũng phải thôi, nhiệm vụ lần này là vạch trần phe phái đối địch.
Dựa trên thông tin mà Goggoru-chan cung cấp, chúng tôi đã nắm được bằng chứng về những việc làm xấu xa của chủ nhân dinh thự này, Tử tước Ritz vừa bị áp giải đi, vào ngày hôm kia. Tối qua, sau khi nhận được đèn xanh từ Bá tước Spencer, hôm nay chúng tôi đã tiến hành bắt giữ.
Tội danh thì có nhiều, nhưng lý do chính là buôn bán người.
Theo tin nhanh từ Goggoru, việc ông ta dám đụng đến cả con cái của quý tộc đã bị phát giác. Khi xác định được rằng con của một quý tộc thuộc phe phái Spencer đang bị giam giữ trong ngục tối của dinh thự này, chúng tôi đã được cấp phép đột kích.
「Phó đội trưởng Emily, tập hợp hoàn tất!」
「Nhóm Emily từ giờ sẽ tiến hành kiểm tra lại bên trong dinh thự!」
「Phó đội trưởng Emma, xin chỉ thị!」
「Nhóm Emma tiếp tục lo liệu việc xử lý những người bị bắt giữ.」
Nhân tiện thì gần đây, hai vị senpai đang tràn đầy động lực.
Lý do đã được làm sáng tỏ khi tôi kiểm tra bảng trạng thái của họ.
Tên: Amy (Emily)
Giới tính: Nữ
Chủng tộc: Con người
Cấp độ: 37
Nghề nghiệp: Trung bộc của Bắc Đại Quốc
HP: 5010/5010
MP: 671/671
STR: 1505
VIT: 897
DEX: 2301
AGI: 2522
INT: 576
LUC: 897
Tên: Eda (Emma)
Giới tính: Nữ
Chủng tộc: Con người
Cấp độ: 38
Nghề nghiệp: Bắc Đại Quốc Vạn Tuế
HP: 7201/7201
MP: 3220/3220
STR: 1011
VIT: 1205
DEX: 980
AGI: 879
INT: 3014
LUC: 1001
Họ đã hoàn toàn đổi phe.
Tràn ngập niềm hân hoan.
Do gã Trai xấu được thăng chức Đội trưởng và được Bá tước ban cho nhiều thuộc hạ, hai người họ cũng được thăng lên chức Phó đội trưởng. Theo lời họ nói, đây là sự thăng tiến hiếm có khó tìm. Về mặt phân loại, cả hai cũng được coi là sĩ quan.
Đương nhiên, lương bổng tăng lên đáng kể. Về mặt công việc cũng tự do hơn, nếu muốn còn được cấp cho một căn nhà riêng để sống cùng gia đình. Nếu không thì cũng được cấp phòng riêng trong ký túc xá sĩ quan, ngày ba bữa cơm ngon miễn phí.
Công việc tuy nguy hiểm nhưng đãi ngộ thì hoàn toàn là "công ty trắng".
Nghe nói nếu cố gắng thì con đường trở thành quý tộc cũng có thể mở ra.
Về điểm này thì Bắc Đại Quốc hoàn toàn theo chủ nghĩa thực lực.
Đối với họ, từ một tiểu quốc chắc chắn sẽ bại trận hay một tổ chức phản xã hội không biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ sau một đêm đã gia nhập vào tầng lớp chiến thắng của một cường quốc. Có vẻ như họ đã cắn câu một cách ngoạn mục trước củ cà rốt treo trước mắt.
Cá nhân tôi thấy việc này cũng giúp ích cho mình nên cứ để mặc vậy.
Cả hai đều từng được giao nhiệm vụ gián điệp ở tổ chức cũ nên thực lực là có thừa. Đối với những thuộc hạ bất ngờ được giao phó, họ cũng quản lý rất đâu ra đấy, nên với tư cách là một gã Trai xấu đang lãnh đạo đơn vị, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn.
Đang làm việc thì có thêm một cỗ xe ngựa đi đến hiện trường.
Bá tước Spencer xuất hiện từ cabin xe vừa dừng lại trước mặt chúng tôi.
「Có vẻ như mọi chuyện đã diễn ra suôn sẻ nhỉ, Đội trưởng Nancy.」
Các thành viên có mặt vội vã thực hiện tư thế chào.
Đại diện cho mọi người, Loli fake đáp lại lời chào của cô ấy.
Tôi cũng đã quen với kiểu chào của Bắc Đại Quốc rồi.
「Cảm ơn ngài đã cất công đến đây, Bá tước Spencer.」
「Tuy nhiên, tôi không ngờ chỉ vài ngày sau khi nhậm chức mà cô đã đạt được thành quả lớn thế này. Sự tồn tại của Tử tước Ritz từ trước đã khiến tôi thấy phiền phức, việc cô giải quyết hắn gọn gàng như vậy khiến tôi chỉ biết kinh ngạc.」
「Ngài quá khen khiến tôi thấy ngại ạ.」
「Phải cảm ơn Đội trưởng Nancy mới đúng.」
「Không dám ạ. Đây là thành quả nhờ sự hợp tác của tất cả mọi người trong đơn vị.」
Đã loại bỏ được một quý tộc thuộc phe phái của Công tước Ackerman.
Bá tước Spencer cũng mỉm cười.
Được khen ngợi ngay lập tức cho những nỗ lực bỏ ra, thật sự rất vui. Hơn nữa, cấp trên trực tiếp lại là một mỹ nữ ngực to mông bự. Cảm giác như đang nhìn trộm đời tư của Bá tước vậy, thật hưng phấn.
Trong thời gian tiếp xúc với tư cách là tộc da vàng mặt phẳng, tôi toàn phải chứng kiến vẻ mặt cau có. Có lẽ vì thế mà khi được cô ấy mỉm cười như thế này, tôi có ảo giác như cô gái vốn hay "tsun tsun" (gai góc) kia bắt đầu chuyển sang "dere dere" (ngọt ngào).
「Cứ đà này, nhờ cô lo liệu việc bảo vệ cho buổi lễ ngày mai nhé.」
「Vâng. Dù có phải hy sinh tính mạng, tôi cũng sẽ bảo vệ Bá tước-sama.」
Mấy lời nịnh nọt kiểu này giờ tôi cũng nói trôi chảy rồi.
Hơn nữa, nơi làm việc có tỷ lệ nữ giới cao, ai cũng cưng chiều gã Trai xấu này. Mọi người trong đơn vị đều ngưỡng mộ gọi Đội trưởng Nancy, Đội trưởng Nancy. Đến mức tôi tự hỏi cuộc đời mình trước đây là cái gì vậy.
Cảm giác như sự tồn tại của bản thân, quá khứ của mình đã biến mất.
Tôi bị thôi thúc bởi dục vọng muốn thực sự trở thành Đội trưởng Nancy.
My, name, is, Nancy.
A, sự thay lòng đổi dạ của Emily-senpai và Emma-senpai tuyệt đối không phải chuyện của người khác đâu.
*
Đêm cùng ngày, gã Trai xấu trở về ký túc xá, ăn uống và tắm rửa xong, trong khoảng thời gian ít ỏi trước khi đi ngủ, hắn mở đống hành lý nhận được từ Tể tướng tại Vương cung khi chuẩn bị xuất phát sang Bắc Đại Quốc. Đó là rất nhiều quần áo được nhét trong vali du lịch.
Ngoài quần áo, còn có cả đồ lót và giày dép.
Từ trên xuống dưới, có thể phối được vài bộ.
Vốn nghĩ sẽ chẳng bao giờ mặc đến, nhưng nguyên nhân khiến tôi nảy ra ý định mặc thử một lần chắc chắn là do việc được cưng chiều suốt mấy ngày nay. Kiểu như, hiếm khi có cơ hội mà.
Bước cuối cùng đẩy lưng gã Trai xấu là căn phòng ký túc xá riêng biệt dành cho sĩ quan. Khác với thời còn là trưởng nhóm, đây là không gian hoàn toàn riêng tư. Nó là dạng phòng đơn gợi nhớ đến các khách sạn thương mại ở Nhật Bản hiện đại.
Và, trong phòng còn được bố trí một tấm gương soi toàn thân khá lớn.
「…………」
Đây chẳng phải là cơ hội tuyệt vời để khắc sâu tư liệu quay tay vào bộ sưu tập CG trong tâm trí sao. Đúng vậy, là vì tư liệu quay tay. Tuyệt đối không phải tôi muốn ăn diện trong hình hài mỹ thiếu nữ rồi tự sướng đâu. Không phải tôi muốn tận hưởng trò chơi loli đâu nhé.
Chỉ là để khi trở lại hình dáng ban đầu, tôi có thể thưởng thức nó một cách ngon lành thôi.
Vừa viện ra những lý do như vậy, tôi vừa hối hả thay đồ.
Bộ đầu tiên tôi cầm lên là một chiếc váy đỏ có thiết kế đơn giản.
Bộ váy được may từ loại vải thượng hạng với ít chi tiết trang trí, làm nổi bật chất lượng của vật liệu. Cơ thể tuy phẳng lì nhưng vẫn mang nét nữ tính hiện lên dưới lớp vải. Cảm giác sột soạt tiếp xúc với làn da cũng vô cùng dễ chịu.
Tôi cũng đã trải nghiệm luôn sự nguy hiểm kiểu đi cà kheo khi mang giày cao gót. Tôi thật sự thán phục phụ nữ trên thế giới này, làm sao họ có thể mang thứ này mà đi lại được chứ. Từ nay về sau, khi đi cùng người mang giày cao gót, tôi sẽ cố gắng đi chậm lại.
「......Cái này nguy hiểm thật.」
Tâm trạng phấn khích, tôi lỡ xoay một vòng trước gương.
Tà váy bồng bềnh và mái tóc đen dài tung bay.
Làn da trắng ngần lộ ra bên dưới.
Trang điểm cho phần đầu là khuôn mặt xinh đẹp đến mức gọi là mỹ thiếu nữ cũng không quá lời.
「……………」
Cứ như game online vậy.
Chơi nhân vật nữ trong game online ấy.
Cảm giác như đã tạo ra một nhân vật hoàn hảo trong phần tạo nhân vật (Character Creation).
Tôi cảm thấy những xung động bị kìm nén cho đến hôm nay bùng nổ cùng một lúc.
Một trò chơi bắt đầu với tâm thế giết thời gian. Định đặt một cái tên bựa bựa nhưng rồi lại muốn đặt tên thật nghiêm túc để chơi vì tạo hình quá đẹp. Kiểu nhân vật mà khi vừa vào thế giới game, bạn sẽ lập tức hạ thấp camera xuống đất để check nội y dưới váy.
Cảm giác sung sướng khi nhân vật đó chuyển động theo ý muốn của mình.
Thế này thì tôi lại muốn mặc thử những bộ đồ khác quá.
Đã được tặng thì ít nhất cũng nên mặc thử một lần. Để sau này lỡ có bị hỏi cảm nhận thì còn biết đường mà trả lời. Đúng vậy, không thể phụ lòng tốt của Tể tướng được. Đây là điều không thể tránh khỏi trong quan hệ xã giao.
Đằng nào khi về Đế quốc Penny, tôi cũng sẽ trở lại hình dáng cũ thôi.
Vừa tự biện hộ, tôi vừa đi đi lại lại giữa tấm gương soi và vali du lịch.
Ngoài đời thực thì mặc bộ vest rẻ tiền đến sờn cả vai, nhưng trong game online thì lại chăm chút trang phục một cách kỳ lạ, điển hình của mấy gã ế. Mấy tên nạp tiền điên cuồng chỉ vì một chút khác biệt về ngoại hình dù chẳng tăng chỉ số nào.
Nhân tiện thì nghịch tóc một chút xem sao.
Việc biết được buộc tóc cho đẹp lại khó khăn đến thế cũng là một phát hiện không tồi. Bằng cách hiểu sâu hơn về cơ thể phụ nữ thế này, khi trở lại làm đàn ông, tôi có thể rút ngắn khoảng cách với người khác giới hiệu quả hơn.
A, đúng rồi. Đây tuyệt đối không phải làm vì những suy nghĩ đen tối. Đây là kinh nghiệm xã hội cần thiết để làm phong phú thêm cuộc sống sau này. Nhưng mà, đã thế này thì tôi lại muốn thử trang điểm nhẹ một chút.
Và rồi, khi tôi đang tận hưởng show diễn thời trang một mình được khoảng một tiếng đồng hồ.
「......Định làm đến bao giờ?」
「Hả!?」
Một giọng nói thì thầm vang lên từ phía cửa sổ hướng ra ngoài trời.
Tôi quay ngoắt lại, và ở đó là hình bóng của Goggoru-chan.
Hôm nay cô bé lại lẻn vào ký túc xá. Vì cô bé, tôi vẫn để cửa sổ không khóa khi tôi có mặt trong phòng. Tuy nhiên, việc tôi mải mê thay đồ đến mức không nhận ra sự viếng thăm của cô bé thật sự khiến chính tôi cũng phải kinh ngạc.
「Xin lỗi, tôi nhận ra muộn quá.」
「…………」
Tôi cúi đầu đáp lại trong tình trạng chỉ mặc đồ lót, tay cầm bộ đồ thay dở.
Loli fake đã nằm trong tầm đọc suy nghĩ rồi.
Cô bé đã đọc được đến đâu rồi?
Cái cảnh tôi vừa thở hộc hộc biến thái vừa vén váy lên, liệu có bị nhìn thấy không? Không đâu, cái đó là lúc mới mặc bộ váy đầu tiên, chắc là chưa bị nhìn thấy đến mức đ...
「Đã thấy.」
「…………」
Thật là vãi chưởng, có dự cảm là bị nhìn thấy từ những phút đầu tiên rồi.
Không nhưng mà, biết làm sao được chứ.
Bởi vì, một loli dễ thương thế này, ai mà chẳng muốn chơi trò thay đồ.
Tất cả là tại phép thuật của Tinh Linh Vương. Biến một gã trai tân ế chỏng chơ thành một bé gái đáng yêu thế này. Tiện thể cho tôi nói luôn, thế giới này cũng có lỗi đấy chứ. Chỉ vì ngoại hình ưa nhìn một chút mà cứ xúm vào cưng chiều.
Phải mau chóng trở lại hình dáng ban đầu thôi, nếu không tinh thần tôi sẽ gặp rắc rối to mất.
Mức sống một khi đã được nâng cao thì rất khó hạ xuống, như lời Goggoru tiền bối đã dạy.
「Cũng không nói là xấu.」
「Nếu không phiền, Rocoroco-san có muốn mặc thử không?」
Có thể hơi lệch size một chút nhưng chắc không đến nỗi không mặc được.
Nói đúng hơn là, tôi cực kỳ muốn xem.
Bởi vì cô gái trước mặt là một mỹ thiếu nữ chính hiệu.
Đẹp đến mức nội tâm cũng lấp lánh tỏa sáng.
Nếu là Goggoru-chan, tôi nghĩ mặc bộ nào cũng hợp.
Nhìn thấy cô bé khiến tôi có cảm giác như được kéo về thực tại.
「......Tại sao?」
「Nếu trở lại hình dáng ban đầu thì đằng nào những món đồ này cũng không dùng đến nữa. Nếu có món nào ưng ý, tôi mong Rocoroco-san hãy nhận lấy. Món nào cũng được. Nếu size có vấn đề, sau khi về Đế quốc Penny có thể sửa lại.」
「…………」
Đây chẳng phải là câu trả lời khá ổn cho một lời ngụy biện tức thời sao.
Không, tôi tuyệt đối không nói dối, ý muốn tặng quà là thật. Chính vì thế, sự thật là, nếu cô bé chọn mấy cái váy hở hang thì gã Trai xấu này sẽ vô cùng biết ơn.
「Ngụy biện?」
「Xin lỗi, tôi làm cô phật ý sao?」
Goggoru tiền bối vẫn giữ ánh mắt cá chết như mọi khi.
Chẳng hiểu cô bé đang nghĩ gì.
Sau một hồi suy tư, cô bé lẩm bẩm.
「......Thật sự, cho tôi sao?」
「Vâng, nếu Rocoroco-san không chê, thì...」
Quần áo mà gã Trai xấu đã từng mặc qua một lần, nếu bị nói là ghê tởm thì cũng đành chịu. Dù vẻ ngoài hiện tại thế nào, bên trong vẫn là một ông chú kinh tởm không sai đi đâu được. Lại còn là tộc da vàng mặt phẳng nữa, đúng là sự tồn tại khó xử lý nhất.
Bình tĩnh lại, tôi bắt đầu nổi da gà vì tự ghê tởm bản thân.
Tôi muốn thay ngay sang bộ quân phục theo quy định.
Cảm giác như vừa bừng tỉnh và tự hỏi mình đã làm cái quái gì vậy.
「Muốn.」
「Tôi tuyệt đối không ép buộc đâu...」
「Rất muốn. Nếu cho, sẽ mặc.」
「Vậy thì không chần chừ nữa, bộ này thế nào ạ?」
May quá, tôi liền giới thiệu một bộ đang cầm trên tay.
Khác hẳn với sân khấu solo của gã hủ nam (ne-kama) hoang tưởng, giờ chuyển sang showtime của Goggoru-chan. Tôi cảm thấy tinh thần đang trong cơn hỗn loạn dần được chỉnh đốn lại đúng hướng. Như thể được nhắc nhở lại về sự tồn tại mà mình nên theo đuổi.
Tuy nhiên, cô bé không tỏ ra hứng thú với bộ đồ tôi đưa ra. Thay vào đó, ánh mắt cô bé di chuyển, lướt qua quần áo được bày biện khắp nơi trên giường, bàn ghế. Sau một hồi, ánh mắt cô bé dừng lại ở vách tường phòng.
「Cái đó được.」
Cánh tay Goggoru-chan cử động.
Ngón tay chỉ vào bộ quân phục của Bắc Đại Quốc mà gã Trai xấu đã mặc ban ngày. Nó được treo trên móc gắn vào tường. So với những món đồ nhận từ Tể tướng, thứ đó trông khá thô kệch.
Hơn nữa, mấy ngày nay tôi mặc suốt nên chưa giặt.
Chắc chắn là hôi.
Điểm nào đã chạm vào cảm quan của cô bé vậy?
「Rocoroco-san, đây là quân phục của đất nước này mà...」
「Đã nói là cho cái nào cũng được.」
Đúng là tôi đã nói thế, nhưng lựa chọn này hơi ngoài dự tính.
Không nhưng mà, cái này cũng có cái hay, váy khá ngắn nên rất tuyệt. Chính vì là bộ quân phục cứng nhắc, toát lên bầu không khí uy nghiêm nên trải nghiệm "đảo chính" (nghịch/reverse rape - ngữ cảnh "hard") phía sau đó càng kích thích. Dù hơi muộn nhưng tôi muốn gửi lời "Good job" đến Đội trưởng Dennis.
Quả nhiên có đồng minh cùng sở thích vẫn hơn.
Với đãi ngộ hiện tại của Loli fake, việc đặt thêm một bộ đồng phục chắc không thành vấn đề. Trước đây thì không biết, nhưng gần đây Bá tước Spencer rất ưu ái tôi. Nếu nói muốn có đồ dự phòng, chắc cô ấy sẽ chuẩn bị ngay.
「Tôi sẽ sắp xếp để cô có thể mang về một bộ.」
「…………」
Nghĩ vậy, gã Trai xấu gật đầu ngoan ngoãn.
Ngay lập tức, nét mặt Goggoru-chan tối sầm lại.
「Có chuyện gì sao ạ?」
「......Không có gì.」
Goggoru-chan trong bộ quân phục, rất đáng mong chờ.
Nếu bị cưỡng ép đè xuống thì chắc chắn sẽ hưng phấn lắm.
Muốn bị đánh nhẹ bằng dùi cui.
「Nhân tiện, về chuyện tối nay...」
「Đến để báo cho anh.」
Tôi định nói nếu muốn nói chuyện thì để hôm sau vì mai phải đi làm sớm, nhưng Goggoru-chan đã thông báo trước. Nói là tin báo từ cô bé thì chắc chắn là báo cáo hoạt động tình báo rồi.
Đương nhiên, tôi cũng chỉnh đốn tư thế để lắng nghe.
「Có phát hiện thêm điều gì sao?」
「Chuyện Yêu Tinh Vương nói dối là do cấp trên cũ làm. Đã điều động binh lính dọc biên giới.」
「Cấp trên cũ, ý cô là Đội trưởng Dennis sao?」
「Đúng. Thất bại, nên đang cay cú.」
Có vẻ như cô bé đã đọc được tâm trí của chính chủ.
Về việc này, Bá tước Spencer cũng đã nghi ngờ. Nhờ Goggoru-chan mà chúng tôi đã có bằng chứng xác thực. Thế này thì trước mắt, không chỉ Công tước Ackerman, chúng tôi cũng nên chú ý đến động thái của Đội trưởng Dennis.
Bởi vì hắn ta thuộc Sư đoàn 1, nơi chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của Công tước.
「Chắc là, Công tước không liên quan.」
「Tức là, Đội trưởng Dennis đã tự ý hành động sao?」
「Đúng.」
Ngoài ý muốn của Công tước Ackerman, liệu Bá tước Spencer có bị Đội trưởng Dennis thù ghét không nhỉ? Nghĩ đến địa vị của Bá tước, tôi cảm thấy một đội trưởng bình thường hiếm có cơ hội tiếp xúc.
Hay đó là kết quả của sự sùng bái thái quá đối với Công tước?
「Vì bị Bá tước cướp mất anh.」
「…………」
A, ra là vậy.
Nếu thế thì tôi cũng không phải không hiểu hành động của hắn. Một loli ngon lành mà hắn đã tốn công bao nuôi, ngay trước khi chuẩn bị thưởng thức thì bị nẫng tay trên. Nếu gã Trai xấu ở trong tình huống tương tự, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy rất đau lòng.
「Chỉ là, hắn không ngờ người mới như anh lại đi cùng, nên đang hoảng loạn.」
「Cảm ơn cô đã điều tra nhiều việc giúp tôi.」
「Không có gì, chừng này không là gì cả.」
Nhưng mà, Đội trưởng Dennis đúng là con mồi ngon của Goggoru-chan.
*
Ngày hôm sau, gã Trai xấu chỉnh trang y phục và đi đến Vương thành ở thủ đô Acme ngay từ sáng sớm.
Nghe nói hôm nay tại đây sẽ có buổi lễ đón tiếp phái đoàn của Long Vương.
Trước đây, các yếu nhân của Bắc Đại Quốc đã đến thăm thị trấn của Tộc Người Chim trên lục địa bay để tổ chức sự kiện chúc mừng tình hữu nghị giữa hai nước. Hôm nay, họ mời Long Vương và Tộc Người Chim đến Bắc Đại Quốc để tổ chức sự kiện tương tự.
Việc bảo vệ Bá tước Spencer tham gia sự kiện này là công việc hôm nay.
Là một trọng trách khá lớn.
Chắc chắn sự lựa chọn này là do thành tích trước đó.
Tuy nhiên, vai trò đứng bên cạnh và tháp tùng là công việc của các kỵ sĩ có tước vị quý tộc hoặc cao hơn. Nhiệm vụ được giao cho chúng tôi là bảo vệ hội trường buổi lễ. Hiện tại, chúng tôi đang canh gác quanh phòng thay đồ được dành riêng cho Bá tước Spencer.
Dù vậy, so với việc đứng bên ngoài hội trường trước đây thì đã là sự thăng tiến lớn rồi.
Bên cạnh Loli fake còn có sự hiện diện của Hắc Nhục Đạn.
「Mấy ngày nay cứ phải ra ngoài suốt, cơ thể em thế nào rồi?」
「Không vấn đề gì ạ. Judy-san thì sao?」
「Đừng bận tâm đến tôi. Mà tối qua em có ngủ được không?」
「Vâng, em đã nghỉ ngơi đầy đủ.」
「Nếu mệt thì phải nói ngay nhé? Vì em vẫn còn là trẻ con mà.」
「Cảm ơn chị đã quan tâm, Judy-san.」
Vẫn như mọi khi, dịu dàng quá mức.
Cô ấy đang phát huy tình mẫu tử đến mức tối đa.
Tôi muốn kêu lên "Mama" rồi vùi mặt vào bộ ngực đó quá đi.
Ở chế độ bé gái hiện tại, cảm giác như cô ấy sẽ chấp nhận điều đó, khiến cơ thể đẫy đà rám nắng ngay trước mắt tôi toát lên sức quyến rũ khó cưỡng. Quả nhiên, tôi khao khát được xoa đầu (yoshi yoshi) trong khi "thằng nhỏ" được chà xát (goshi goshi).
「Đội trưởng Nancy, nhóm Emily đã vào vị trí quy định!」
「Nhóm Emma cũng theo đúng kế hoạch, thưa Đội trưởng Nancy.」
「Cảm ơn hai người. Xin hãy tiếp tục nhờ cậy nhé.」
Emily-senpai và Emma-senpai cũng đang rất cố gắng.
Địa vị hiện tại của họ, nói một cách thô thiển, là thăng chức nhờ ăn theo Loli fake. Có lẽ vì thế mà dù công việc liên miên nhiều ngày, họ vẫn làm việc mà không than vãn một lời.
Đáp lại cái gật đầu của tôi, họ chạy nhanh về vị trí của mình.
Nhân tiện thì lịch trình hôm nay tôi đã báo cho Goggoru-chan từ tối qua.
Chỉ là, ngay cả với cô bé, việc lẻn vào Vương thành có lẽ độ khó khá cao. Tôi đã dặn cô bé tuyệt đối không được liều lĩnh. Tôi sẽ hạn chế các hành động dựa trên sự hiện diện của cô bé và thực hiện nhiệm vụ một cách chắc chắn.
Buổi lễ sẽ kéo dài cả ngày, có nghỉ trưa ở giữa.
Là gián điệp của nước địch, tôi muốn thu thập được ít nhất một thông tin trong thời gian đó.
Vì các nhân vật cấp cao trong nước đều tề tựu đông đủ mà.
Đang suy nghĩ thì từ góc hành lang, một đối tượng quen mặt xuất hiện.
Đối phương xác nhận sự hiện diện của Loli fake ở hướng đi tới và bước nhanh về phía này.
「Nancy-kun, vẫn khỏe chứ?」
「Đây là Đội trưởng Dennis, ngài có việc gì với Bá tước Spencer sao?」
Là Đội trưởng của Đội du kích số 3, Sư đoàn 1.
Về phe phái thì thuộc dưới trướng Công tước Ackerman.
Tức là đối thủ chính trị của Bá tước Spencer.
「Nghe nói đơn vị của cô phụ trách an ninh khu vực này nên tôi đến xem mặt thôi. Chúc mừng thăng chức nhé, Nancy-kun. Tuy có nhiều vất vả, nhưng nhìn thấy cấp dưới từng rời bỏ tôi nay được thăng tiến thế này, tôi rất vui mừng.」
「Không dám ạ. Cũng nhờ Đội trưởng đã nâng đỡ thôi ạ.」
「Cái tính khiêm tốn đó của cô, đến giờ tôi vẫn đánh giá rất cao đấy.」
「Thật vinh hạnh ạ.」
Có vẻ hiểu rõ điều đó, ánh mắt Bu-chan nhìn ông ta rất nghiêm khắc.
Tuy nhiên, cô ấy không nói lời phàn nàn nào.
Cô ấy cũng hiểu đối phương có địa vị nhất định. Hơn nữa, kể từ màn tỏ tình trên phi thuyền, Hắc Nhục Đạn ngày càng quan tâm đến vị trí của Loli fake. Điều đó không ngoại lệ ngay cả trong những cuộc giao tiếp với người ngoài như thế này.
「Nếu có gặp khó khăn gì, cứ thoải mái nhờ cậy tôi. Dù đang ở dưới trướng Bá tước Spencer, tôi vẫn coi cô là một đồng nghiệp tốt. Trông thế này thôi chứ tôi cũng khá có tiếng nói với cấp trên đấy.」
「Cảm ơn ngài. Lời nói đó khiến tôi thấy rất vững tâm.」
「Vậy tôi xin phép đi trước.」
Khi rời đi, ông ta vỗ nhẹ lên vai tôi.
Cảm giác không dễ chịu chút nào, nhưng nghĩ đến việc đối phương là người cùng sở thích, tôi không thể phủ nhận điều này mà chỉ ngoan ngoãn cúi chào. Nếu ông ta bị biến thành nữ, người vỗ vai có khi lại là tôi.
Đội trưởng Dennis quay gót, đi ngược lại lối đi vừa đến.
Nhìn theo bóng lưng đó, tôi suy nghĩ.
Ông ta đến đây làm gì nhỉ?
Không, nếu ông ta là đồng minh cùng sở thích thì chuyện đó quá rõ ràng.
Biết có bé gái ở hiện trường nên đến để trêu ghẹo chơi thôi. Nếu tôi ở vị trí của ông ta, chắc chắn tôi cũng sẽ đến. Thực tế là ông ta chẳng thèm liếc nhìn Hắc Nhục Đạn lấy một cái. Thế này thì tin đồn nghe được trước đây là chính xác rồi.
Đội trưởng Dennis là một lolicon thuần chủng.
Đối với một gã mặt nước tương có thể xơi cả bé gái lẫn ngực bự mông to (muchimuchi boin) thì đây là hành động không thể tin nổi. Đứng trước vẻ đẹp xác thịt của Bu-chan mà không nhìn lấy một lần là điều bất khả thi về mặt sinh lý. Chắc chắn là phải nhìn chứ.
「Gã đàn ông đó, tôi đã nghĩ từ trước rồi, không phải rất đáng ngờ sao?」
「Dù có là vậy, nếu có Judy-san đi cùng thì sẽ ổn thôi.」
「Hự... Đ, đúng vậy! Cứ giao cho tôi, tôi nhất định sẽ bảo vệ em!」
Nguy hiểm thật, được yêu chiều thế này, chắc tôi nghiện mất.
*
Tôi nhận ra sự bất thường khi buổi lễ chuyển sang phần buổi chiều được một lúc.
Đơn vị chúng tôi thay phiên nhau đi ăn trưa muộn. Địa điểm là khu vực chờ của lính canh được bố trí trong một căn phòng trống trong Vương cung. Loli fake thay ca với Hắc Nhục Đạn và đi đến căn phòng đó.
Và tại đó, tôi gặp Emily-senpai và Emma-senpai.
Hai người họ ngồi vào bàn trong phòng, ăn phần cơm được cấp.
Nét mặt họ không được tốt.
Bình thường vào giờ nghỉ, họ hay tán gẫu vui vẻ. Thế nhưng ở đây, họ lại còng lưng, nhấm nháp từng chút thức ăn. Quan sát một lúc, ánh mắt họ vẫn cúi gằm xuống bàn ăn.
Cảnh tượng y như giờ nghỉ trưa của mấy đứa "âm u" (inkya) không có chỗ đứng trong lớp học hay công sở vậy.
Dáng vẻ hoạt bát hồi sáng đâu mất rồi?
「Emily-san, Emma-san, hai chị thấy không khỏe sao?」
「Á...!?」
「Đ, Đội trưởng...!」
Khi tôi cất tiếng gọi, họ giật mình như muốn nhảy dựng lên.
Có vẻ họ không nhận ra Loli fake đang đến gần.
Chẳng lẽ là cãi nhau?
Từ việc cả hai cùng ủ rũ, tôi chợt nghĩ vậy. Duy trì môi trường làm việc thoải mái là trách nhiệm quan trọng của người quản lý. Nếu giả sử là vậy, cần phải giải quyết sớm. Nếu muốn tham khảo ý kiến thì ngay lúc này là thích hợp nhất.
「Xin lỗi nhưng có vấn đề gì giữa hai người sao?」
「Hả? A, ưm? Không có chuyện đó đâu?」
「Tôi vẫn hòa thuận với Emily-san mà...」
「Nếu vậy thì trông hai người có vẻ đang phiền muộn quá.」
Nghe câu nói của gã Trai xấu, hai vị senpai nhìn nhau.
Cả hai đều có vẻ mặt kiểu: Ơ, thế á?
Có lẽ họ đang ôm ấp nỗi niềm phiền toái đến mức không nhận ra sự thay đổi của đồng nghiệp ngay bên cạnh. Với tư cách người quản lý đơn vị, cộng thêm chức danh trước đây của họ, tôi bắt đầu thấy lo lắng.
Nếu có thể, tôi muốn nhờ Goggoru-chan kiểm tra nội tâm họ.
Nhưng hôm nay cô bé hành động độc lập, không biết đang ở đâu.
Lúc này chỉ còn cách tự mình xử lý.
「Nếu được thì tôi có thể lắng nghe tư vấn...」
「K, không sao đâu! Đừng bận tâm nhé? Đội trưởng Nancy.」
「Chỉ là hơi mệt chút thôi, xin đừng để ý.」
Tuy nhiên, khi tôi tỏ ý muốn tiếp cận, họ lập tức đứng dậy. Rồi nhanh chóng dọn dẹp phần ăn chưa đụng đến mấy, nói rằng sẽ tiếp tục đi làm và rời khỏi khu vực chờ.
Thế này thì cũng ngại đuổi theo.
Loli fake đành ngoan ngoãn ngồi ăn trưa một mình.
*
Tại thủ đô Acme của Bắc Đại Quốc, buổi lễ đón tiếp Long Vương đang diễn ra.
Phần buổi chiều kết thúc suôn sẻ theo kế hoạch, chỉ còn lại tiệc tối. Đơn vị chúng tôi đang canh gác ở khu vực đó thì Bá tước Spencer cùng hai nữ kỵ sĩ tùy tùng xuất hiện. Nhân tiện thì những người sau đều là nữ.
Nghe nói là để thay trang phục cho tiệc tối.
Loli fake chào và mời họ vào phòng.
Một lát sau, các nữ kỵ sĩ tùy tùng đi ra khỏi phòng. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, họ bắt đầu thì thầm trao đổi với nhau. Một phần câu chuyện lọt vào tai gã Trai xấu đang đứng ngay bên cạnh.
「Không chỉ người hầu mà ngay cả chúng ta, ngài ấy cũng không cho giúp thay đồ nhỉ.」
「Nếu không có điểm này thì ngài ấy thực sự là người hoàn hảo không tì vết...」
「Rốt cuộc trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì mà ngài ấy lại cố chấp đến mức đó?」
「Chuyện đó thì ngay cả chúng ta, những người lo việc cận thân cũng không ai biết.」
Những lời than thở thốt ra từ miệng các nữ kỵ sĩ.
Chắc là họ đề nghị giúp thay đồ nhưng bị từ chối.
Vẫn là vị Bá tước mắc bệnh sạch sẽ như mọi khi.
Bản thân tôi khi trở thành bé gái mới biết, quần áo nữ giới có nhiều thiết kế rất khó tự mặc một mình. Đặc biệt là đồ quý tộc thì còn mặc định là có người hầu giúp.
Hai nữ kỵ sĩ đứng bên cạnh gã Trai xấu, canh gác trước cửa phòng.
Ánh mắt tò mò từ họ không phải là do tôi tưởng tượng đâu. Một đứa trẻ mặc quân phục đứng nghiêm, bên cạnh là Dark Elf ngực bự mông to đi theo. Bức tranh kỳ quặc đó khiến họ tò mò.
Nhưng chuyện đó chỉ diễn ra trong chốc lát.
「Gyaaaaaaaaaaaaaa!」
「Aaaaaaaaaaaaaaaa!」
Tiếng hét thất thanh vang lên từ trong phòng.
Hơn nữa là hai giọng khác nhau.
Đều là tiếng kêu thảm thiết như sắp chết của phụ nữ.
「Bá tước Spencer!」
「Xin thất lễ!」
Ngay khi vừa ra ngoài chưa được bao lâu, hai nữ kỵ sĩ hốt hoảng lao vào trong.
Gã Trai xấu cùng Hắc Nhục Đạn cũng đuổi theo sau lưng họ.
Và trong phòng trang điểm riêng của Bá tước Spencer, không hiểu sao Emily-senpai và Emma-senpai đang nằm co quắp trên sàn, người đầy máu. Hơn nữa trên người cả hai đều có dao cắm vào, tình huống thật sự khó hiểu.
Bên cạnh họ là Bá tước Spencer với vẻ mặt bối rối.
Hai nữ kỵ sĩ rút kiếm, lao nhanh về phía cô ấy.
「Bá tước Spencer, ngài có sao không!?」
「Tiếng hét vừa rồi là của những kẻ này sao?」
Họ dồn dập xác nhận.
Bá tước Spencer được hỏi lúc này đang chỉ mặc đồ lót vì cởi bỏ trang phục dở dang. Thật là thời điểm tuyệt vời để xông vào. Cặp đùi ẩn dưới quần dài giờ có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn đến tận gốc. Cảm giác đầy đặn (muchimuchi) hơn cả tưởng tượng.
Muốn thi triển thuật "Xuất trong tươi sống" (Nama Nakadashi).
「Cả hai cùng nhảy ra từ chỗ ẩn nấp, tay cầm dao. Khi ta né được thì có vẻ hướng lao tới không tốt, chúng đâm vào nhau và ra nông nỗi này. Ta nghĩ là chúng nhắm vào ta, nhưng cần phải xác nhận từ chính miệng chúng.」
Bá tước vừa dứt lời, các kỵ sĩ lập tức hành động.
Họ dùng rèm cửa và những thứ có sẵn trong phòng để trói hai người lại. Động tác thành thục cho thấy họ đã làm công việc này lâu năm. Nếu bị đeo vòng cổ giam giữ vào cổ thì cũng không thể sử dụng ma thuật.
Gã Trai xấu được họ yêu cầu dùng ma thuật hồi phục cho hai vị senpai.
Phải giữ cho họ sống đến khi khai thác được thông tin, vân vân và mây mây.
「Tôi nhớ là các cô gái này là thuộc hạ của Đội trưởng Nancy phải không?」
「Vâng, đúng như lời Bá tước Spencer nói ạ.」
Tôi vội vàng kiểm tra cửa sổ trạng thái, nhưng chức danh của các senpai vẫn tràn đầy lòng yêu nước với Bắc Đại Quốc. Tại sao họ lại chạy theo hành động nguy hiểm là nhắm vào đầu tổng đại tướng của phe mình chứ.
Thế này thì vị trí của Loli fake cũng nguy hiểm.
Tôi cảm nhận được ánh mắt lườm nguýt từ hai nữ kỵ sĩ.
「Tôi hỏi thẳng, là chỉ thị của cô sao?」
「Không, không phải.」
Tôi đã đoán ra lý do sắc mặt các senpai không tốt từ bữa trưa. Chắc là được ai đó thuê ám sát Bá tước Spencer. Nếu nắm được lai lịch của họ thì việc lôi ra ép buộc là rất dễ.
Giá mà nhận ra từ lúc đó, nhưng bát nước đổ đi không lấy lại được.
「Xin lỗi vì cách nói thất lễ, nhưng nếu giả sử tôi có ý định nhắm vào mạng sống của Bá tước Spencer, tôi sẽ cử Judy-san đây đi chứ không phải họ. Chắc chắn sẽ không mắc sai lầm kiểu đâm chém lẫn nhau đâu.」
「......Cũng phải nhỉ.」
Khả năng chiến đấu của Bu-chan thì Bá tước cũng biết rõ.
Nghe gã mặt nước tương giải thích, cô ấy dễ dàng chấp nhận.
Nhưng người ngoài cuộc thì chưa chắc.
「Xin hãy đợi đã! Ngài định tha thứ chỉ với những lời ngụy biện đó sao!?」
「Đúng vậy! Lỗi của cấp dưới chính là lỗi của cấp trên!」
Hai nữ kỵ sĩ lập tức phản đối.
Đứng trên lập trường của họ thì cũng đúng thôi.
Vốn dĩ đối phương là một bé gái không rõ lai lịch. Hơn nữa lại mới được bổ nhiệm vào vị trí hiện tại gần đây. Là nhân vật đáng ngờ nhất để nghi ngờ về mối quan hệ phía sau. Mà thực tế thì đúng là gián điệp của Đế quốc Penny thật.
「Vậy thì hãy xác nhận với chính họ xem sao.」
Nghe lời cấp dưới, sự chú ý của Bá tước Spencer hướng về hai vị senpai.
Họ bị trói như đòn chả, lăn lóc giữa phòng.
Bị lườm, hai người họ lập tức nhìn về phía này và kêu lên.
「L, là Đội trưởng bảo làm! Người yêu tôi đang bị bắt làm con tin!」
「Tôi cũng vậy! Tất cả đều là chỉ thị của Đội trưởng Nancy!」
「Nên ít nhất, nghĩ là chỉ làm cho có lệ, nên tôi và Emma-san mới...」
「Hức...! Đ, đúng vậy! Thành thật xin lỗi!」
Emily-senpai, Emma-senpai, các chị nói thật đấy à.
Tôi đã cố gắng hết sức theo cách của mình để hòa thuận với họ. Nhưng có vẻ đó chỉ là sự tự thỏa mãn của gã Trai xấu. Nhìn hai người họ trừng mắt với vẻ mặt quỷ dữ, Loli fake không biết phải trả lời sao cho hay.
Chắc là tôi bị họ ghét rồi, kiểu vậy.
Khá là sốc đấy.
「Bọn mày đang nói cái gì vậy?」
Mặt khác, Hắc Nhục Đạn lập tức lên tiếng bênh vực, thật dịu dàng.
Cô ấy bước lên một bước về phía họ, tay đặt lên kiếm.
Bộ ngực lớn nảy lên "p rưng".
Đáp lại, hai nữ kỵ sĩ cũng chĩa kiếm về phía Bu-chan, sẵn sàng chiến đấu. Trong tình huống này, một mình Hắc Nhục Đạn cũng có thể trấn áp hiện trường. Nhưng nếu làm thế thì hỏng bét, cái danh kẻ phản bội sẽ dính chặt vào tôi.
「Judy-san, đợi đã.」
Loli fake vội vàng can ngăn.
Ngay sau đó, tiếng khiển trách từ Bá tước Spencer cũng vang lên với các nữ kỵ sĩ.
「Các cô định không tin lời người sẵn sàng hy sinh tính mạng vì ta, mà lại tin lời của những kẻ chưa từng gặp mặt vừa chĩa mũi kiếm vào ta sao? Nếu vậy thì ta buộc phải đánh giá là quá ngu ngốc đấy.」
「Đúng là vậy, nhưng mà...」
「Tôi nghĩ nên đề phòng vạn nhất.」
Tuy hơi muộn, nhưng lý do Đội trưởng Dennis đến vào sáng nay, chắc là vụ này nhỉ. "Nếu có khó khăn gì cứ nhờ cậy tôi", đúng là đang gặp khó khăn vào thời điểm không thể nào chuẩn hơn.
Nếu là loli bình thường thì chắc chắn đã đi nhờ vả rồi.
Và rồi sẽ phải bú cu cho Đội trưởng.
Chợt hiện lên trong đầu tôi là khuôn mặt biểu cảm (ahegao/kaogei) của Pi-chan ngày nào.
「Vậy thì ngày mai, hãy đổi địa điểm và xác nhận mối quan hệ phía sau của họ.」
Trước hai nữ kỵ sĩ đang do dự, Bá tước Spencer nói.
Nãy giờ vẫn mặc đồ lót, cá nhân tôi thấy giống mấy cái play kiểu đó, tuyệt vời. Tôi đang thưởng thức với tâm thế khắc sâu vào mắt. Vì cô ấy không mặc váy trong đời thường nên cơ hội chiêm ngưỡng đôi chân ngọc ngà đó là vô cùng quý giá.
「Hôm nay buổi lễ cũng đến hồi kết. Long Vương cũng có mặt, không thể vắng mặt vì chuyện vặt vãnh này. Hôm nay cứ tống chúng vào ngục của Vương thành đi. Thế được chứ?」
「Đã rõ.」
「Cấp trên của những kẻ này cũng vậy, được chứ?」
「......Vậy đi.」
Bá tước Spencer quay lại nhìn tôi.
Với vẻ mặt hối lỗi, cô ấy nói với Loli fake.
「Đội trưởng Nancy, phiền cô một đêm hãy tuân theo chỉ thị của họ. Đây cũng là điều cần thiết để chứng minh sự trong sạch của cô. Tùy trường hợp, kẻ ra lệnh cho hai người kia có thể sẽ nhắm vào mạng sống của cô.」
Tức là, vào tù cùng nhau đi, ý là vậy.
Cá nhân tôi muốn từ chối.
Nhưng nếu nói không ở đây, chính Bá tước Spencer cũng có thể nghi ngờ. Với thân phận được cô ấy một tay nâng đỡ lên chức vụ hiện tại, tôi không thể từ chối được.
「Tôi đã rõ.」
Cuộc sống bé gái tưởng chừng thuận buồm xuôi gió, giờ gió bắt đầu đổi chiều đáng ngờ.
Dù vùng vẫy thế nào thì số phận tấm thân này cũng là vào tù rồi.
*
Theo đề xuất của Bá tước Spencer, ngày hôm đó tôi phải trải qua trong ngục.
Tuy nhiên, điểm may mắn là tôi được đưa vào phòng riêng cách xa Emily-senpai và Emma-senpai. Không nghe thấy tiếng nên cũng chẳng phải bận tâm về quan hệ với hai người họ. Thời gian rảnh rỗi sinh ra, tôi quyết định dành để nghỉ ngơi.
Tôi lăn người ra chiếc giường trải rơm được chuẩn bị sơ sài.
Cũng có cảm giác quen thuộc với kiểu đãi ngộ này rồi.
Cộng thêm sự mệt mỏi vì làm việc liên tục, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy thì đêm đã qua, mặt trời bắt đầu mọc.
Và, ngày hôm sau, không có thời gian ăn sáng, tôi bị hai nữ kỵ sĩ hôm qua hộ tống rời khỏi ngục. Vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm qua, tôi đi dọc hành lang. Nghe nói là có sự kiện kiểu như phiên tòa đang chờ.
Nơi đến, quả nhiên là một căn phòng giống tòa án.
Vì Vương thành được xây toàn bằng đá, nên so với Nhật Bản hiện đại, không khí ở đây có phần nghiêm trọng hơn.
Sâu trong phòng có bố trí khu vực như ghế thẩm phán, phía trước chia làm hai bên trái phải, có ghế cho nguyên đơn và bị cáo đối diện nhau. Phía trước nữa, gần cửa ra vào là không gian có vẻ như ghế dự thính.
Nơi gã Trai xấu được các nữ kỵ sĩ dẫn đến có vẻ là khu vực nguyên đơn.
Tại sao tôi đoán được, là vì đối diện có hai vị senpai.
Phía bị cáo là Emily-senpai và Emma-senpai đang bị kỵ sĩ khác giữ người.
Ở vị trí tương đương ghế thẩm phán là Bá tước Spencer. Và, không hiểu sao bên cạnh cô ấy lại có cả Công tước Ackerman ngồi ngang hàng, chuyện gì thế này. Mọi người có mặt đều cảm thấy áp lực từ sự hiện diện đó mà căng thẳng.
Bản thân tôi cũng không ngờ ông ta lại có mặt.
Bên cạnh nguyên đơn và bị cáo đều có kỵ sĩ đứng canh gác.
Khi các vai diễn đã đông đủ, Công tước Ackerman đang ngồi ở ghế thẩm phán lên tiếng.
「Vậy thì bắt đầu phiên chất vấn về vụ ám sát hụt Bá tước Spencer.」
「Công tước, tôi đã nói việc tiến hành là do tôi phụ trách mà?」
「Ta vốn hứng thú với vai trò này từ trước rồi, Bá tước ạ.」
「Dù vậy, nơi này không phải chỗ để ngài phát tán ham muốn của mình.」
「Cũng không phải nơi chính thức, nên hãy bỏ qua chút đi.」
Có vẻ chúng tôi bị cuốn vào trò chơi làm quan tòa của họ rồi.
Dù ở thế đối đầu một mất một còn, việc họ thản nhiên trao đổi những lời bông đùa, nhìn từ bên ngoài trông thật ngầu. Cả hai đều là mỹ nữ và mỹ nam có ngoại hình đẹp, cứ như một cảnh trong phim vậy.
Ghế dự thính có rất đông người xem.
Ở hàng ghế đầu có thể thấy Đội trưởng Dennis và Hắc Nhục Đạn.
Lý do người trước có mặt ở hiện trường không khó đoán. Chắc là để tận mắt xác nhận sớm nhất tình hình của Loli fake và hai vị senpai. Vẫn là bộ mặt sưng sỉa không đổi, nhưng hình như khóe miệng đang nhếch lên cười thì phải.
Mặt khác, Bu-chan đang lo lắng dõi theo gã mặt nước tương, yêu vãi.
「Vậy ngay lập tức, Đội trưởng Nancy, cô hãy giải thích sự tình đi.」
「Vâng, xin phép được giải thích ạ.」
Bá tước Spencer chuyển chủ đề cho tôi ngay.
Việc để gã Trai xấu tự giải thích chứng tỏ niềm tin của cô ấy vẫn đặt nơi Loli fake này. Nếu vậy thì nhân lúc này, hãy xác nhận sự hiện diện của Công tước Ackerman đã.
「Tôi xin phép xác nhận trước, từ hôm qua đến giờ có tiến triển gì không ạ?」
Vừa liếc nhìn Công tước, tôi vừa hỏi Bá tước Spencer.
Hiểu ý tôi, cô ấy giải thích ngay tình hình.
「Những người lính gây chuyện vốn thuộc Sư đoàn 1 cho đến tháng trước. Vì lý do đó, Công tước Ackerman đã yêu cầu được cùng tham dự. Không có lý do gì để từ chối nên tôi đã cho phép.」
「Cảm ơn ngài. Xin lỗi vì đã xác nhận đường đột.」
Kiểu như dọn dẹp hậu quả cho Đội trưởng Dennis chăng?
Khả năng đó không phải không có.
Nếu cuộc tranh luận đi theo hướng bất lợi, ông ta có thể dùng vũ lực bóp chết chủ đề.
Câu nói "không phải nơi chính thức" mà ông ta vừa nói lúc nãy, có lẽ cũng hàm ý rằng dù kết quả thế nào cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tương lai của chúng tôi. Nghĩ vậy thì vị trí ngồi của Công tước cũng hợp lý.
Vậy thì ở đây, hãy cố gắng đóng góp cho lợi ích của Bá tước nào.
「Thưa quý vị, tôi xin phép làm phiền chút thời gian...」
Theo chỉ thị của Bá tước Spencer, tôi giải thích sự việc hôm qua trước mặt mọi người.
Với những người có mặt tại hiện trường thì nội dung đã rõ. Đội trưởng Dennis và Công tước Ackerman chắc cũng đã nắm thông tin trước, nên chủ yếu là nói cho những người ở ghế dự thính. Trong đó lác đác vài nhân vật ăn mặc như quý tộc.
Sau khi giải thích xong, Bá tước lại lên tiếng.
「Vì vậy, tại đây chúng ta sẽ xác nhận mối quan hệ phía sau của họ.」
Như đã trao đổi tối qua, lấy lời khai của các senpai.
Nhưng liệu họ có ngoan ngoãn khai ra không?
Đã chĩa mũi kiếm vào quý tộc mình phục vụ. Dù trả lời thế nào thì cũng khó thoát tội chết. Thế nên chắc chắn họ sẽ cố sống cố chết lôi Loli fake vào cuộc, biến thành cuộc chiến đổ lỗi bùn lầy, điều này ai cũng thấy rõ.
Đúng như dự đoán, câu đầu tiên của đối phương vẫn y như hôm qua.
「C, chúng tôi tuân theo chỉ thị của Đội trưởng Nancy tấn công Bá tước Spencer!」
「Đội trưởng Nancy đã bắt con tin, xin hãy rộng lượng tha thứ!」
Các senpai cũng đang liều mạng để sống. Nếu bị lộ là gián điệp của tổ chức khác thì không chỉ là tội chết. Có lẽ sẽ bị tra tấn khủng khiếp để moi thông tin về tổ chức gốc.
Chính vì thế nên mới bị lợi dụng dễ dàng như vậy.
「Từ phía Đội trưởng Nancy thì sao?」
「Lời của họ là dối trá. Tôi không hề ra chỉ thị nào.」
Trước sự xác nhận của Bá tước Spencer, gã Trai xấu trả lời thản nhiên.
Hai senpai nhìn tôi trừng trừng.
Trải nghiệm thân thiết mới hôm nào giờ là cái gì vậy. Tuy nhiên, kiểu lật mặt trắng trợn này với một gã ế thì cũng không quá xa lạ, có thể gọi là một phần của cuộc sống. Dù tinh thần có chút tổn thương, nhưng việc hiểu rằng "đời là thế" cũng dễ thôi.
「Chà, ngay lập tức lời khai hai bên đã mâu thuẫn rồi, Bá tước Spencer.」
「Cũng không cần tốn thời gian, xác nhận ngay thôi.」
Nhìn cuộc trao đổi của chúng tôi, Công tước Ackerman nói giọng bông đùa.
Đáp lại, Bá tước Spencer tiếp tục bình thản.
「Đưa tộc Goggoru dùng để phán xét vào đây.」
Từ miệng cô ấy, tôi nghe thấy một cụm từ quen tai.
Lệnh gọi tộc Goggoru, tộc Goggoru.
Ngay sau đó, cánh cửa nằm sâu trong phòng, bên cạnh ghế thẩm phán mở ra. So với cửa chính rộng rãi gần ghế dự thính, cửa này nhỏ chỉ đủ một người qua.
Xuất hiện là một mỹ nữ da nâu.
Giống như cô loli da nâu nào đó, cô ấy cũng có đuôi ở mông.
Trước sau đều có kỵ sĩ đi cùng, dẫn mỹ nữ da nâu ra giữa phòng.
Đứng ngay giữa hai bên nguyên đơn và bị cáo đang đối mặt.
Hai kỵ sĩ tháp tùng đứng canh hai bên mỹ nữ.
「Từ giờ sẽ tiến hành phán xét xem lời khai của bên nào là đúng. Người tộc Goggoru này là phán xét viên chuyên thuộc sở hữu của Hoàng gia, đang đeo vòng cổ nô lệ. Dù đối phương là ai cũng tuyệt đối không được nói dối.」
Nhớ lại thì Richard-san trước đây cũng từng nói. Sự tồn tại của tộc Goggoru khá phổ biến. Chủ yếu được dùng trong các cuộc hòa giải hay mưu mô giữa những người quyền lực. Việc đọc được tâm trí người khác không phải chỉ có mỗi Goggoru-chan nhà tôi.
Thế này thì gã Trai xấu cảm thấy nguy cơ rồi.
Nếu bị cô ta chạm vào, cuộc đời gián điệp của Loli fake coi như chấm hết.
「Vậy, hai người kia hãy ra giữa và chạm tay vào phán xét viên.」
「Hự...」
「X, xin hãy đợi đã!」
Nghe lệnh của Bá tước Spencer, nét mặt Emily-senpai và Emma-senpai càng thêm khó coi. Vẻ mặt như muốn van xin đừng làm thế. Chỉ riêng điều đó đã chứng minh họ là kẻ có tội rồi.
「Nhanh lên. Ta không muốn tốn thời gian vào việc này.」
Bá tước hối thúc với vẻ mặt nghiêm nghị.
Kỵ sĩ đứng cạnh các senpai nắm lấy tay họ lôi đi. Cổ họ cũng đeo vòng cổ có vẻ là ma đạo cụ. Cơ thể không nghe lời, dù cố gắng kháng cự với vẻ mặt tuyệt vọng, họ vẫn bước về phía mỹ nữ Goggoru.
Hai bàn tay của mỹ nhân da nâu đưa ra trước mặt.
Hai senpai mỗi người nắm chặt lấy một tay.
Xác nhận da thịt đã tiếp xúc, Bá tước Spencer hỏi.
「Vậy thì câu hỏi, hãy trả lời CÓ hoặc KHÔNG. Hôm qua, việc các ngươi tấn công ta khi đang thay đồ trong phòng chờ buổi lễ, có thực sự là do chỉ thị của Đội trưởng Nancy không?」
「Có!」
「C, có ạ!」
Có lẽ họ hy vọng tộc Goggoru sẽ đọc sai tâm trí.
Chắc là họ đánh cược vào khả năng nhỏ nhoi đó.
Nhưng gã Trai xấu biết.
Khả năng đọc tâm trí của tộc Goggoru tàn nhẫn vô cùng.
Trong tình huống này mà qua mặt họ, biến lời nói dối thành sự thật, người thường không thể làm được. Tôi đã bị "tsukkomi" (bắt bẻ) bao nhiêu lần rồi nên tôi biết. Nếu có khả năng nào đó, thì đó là dùng cái gì đó khác để che lấp toàn bộ suy nghĩ.
Những gì bản thân không nghĩ đến thì tộc Goggoru cũng không đọc được.
Liệu họ có làm được điều đó không?
Ngay sau khi các senpai trả lời, mỹ nữ Goggoru phản ứng.
「Cả hai đều đang nói dối. Người ra chỉ thị là người khác.」
「Hự... Không phải nói dối! Là thật!」
「K, không phải! Tuyệt đối không có chuyện đó...」
Nghe lời phán xét viên, từ ghế dự thính vang lên tiếng ồ.
Với họ, sự tồn tại của chúng tôi hoàn toàn là trò giải trí.
Tuy nhiên, một số người tỏ ra nghiêm túc quan sát hội trường. Đặc biệt là những nhân vật ăn mặc sang trọng. Có lẽ là những người có quan hệ với phe phái của Bá tước Spencer hoặc Công tước Ackerman.
「Ra là vậy, đáng quan ngại nhỉ. Rốt cuộc là ai chứ?」
「Mà khoan đã nào, Bá tước Spencer.」
「Gì vậy? Công tước Ackerman.」
「Dù là ai đi nữa, kẻ mong muốn cái chết của Bá tước chắc chắn sẽ không trực tiếp ra mặt thuê mướn. Và, nghe nói nơi này được chuẩn bị để chứng minh sự trong sạch của cô bé kia. Vậy thì chẳng phải điều cần xác nhận ngay bây giờ là tâm tư của cô bé đó sao?」
「…………」
Này này, không thể nào.
Không ngờ lại là đòn phản công kiểu Goggoru (Goggoru-gaeshi).
Năng lực chủng tộc của người đã giúp đỡ tôi mấy ngày nay, giờ lại quay lại cắn tôi.
Tim tôi đập mạnh đến đau nhói.
Nhưng ở đây không được phép hoảng loạn. Mang tâm lý tội lỗi thì chẳng khác nào tự thú. Có cả khán giả ở ghế dự thính. Vì thế Loli fake giả vờ bình tĩnh, im lặng lắng nghe cuộc trao đổi trước mặt.
「Quả thật lời của Công tước Ackerman có lý.」
「Vậy thì hãy xác nhận với cô bé đó ngay đi.」
Không lẽ nào, ông ta biết rõ lai lịch của tôi nên mới nói vậy?
Không, không thể nào.
Để đề phòng những rắc rối kiểu này, tôi đã hạn chế giao tiếp tối đa.
Tiệc tùng cũng từ chối hết.
Thời gian rảnh toàn dành để nói chuyện với Goggoru-chan.
Chắc là tính toán kiểu gây bất hòa nội bộ thôi.
Trong khi Loli fake đang sốt ruột, vị kỵ sĩ đứng cạnh đã hành động. Hất hàm ra hiệu giục tôi đi đến chỗ mỹ nhân Goggoru đứng giữa phòng.
Không thể cứ ngồi lì ở ghế nguyên đơn.
Quyết tâm, gã Trai xấu bước về phía phán xét viên.
Cố giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Phong thái loli kiên cường thực hiện nhiệm vụ.
Đã đến nước này thì chỉ còn cách dùng kỹ thuật quấy rối tình dục (seku-hara) đã được tôi luyện qua những cuộc trò chuyện với Goggoru-chan để vượt qua thôi. Cách duy nhất để tên gián điệp từ Đế quốc Penny này thoát khỏi đây an toàn, tiếc thay không còn cách nào khác.
Chỉ cần vài chục giây thôi, giải phóng bản năng giống đực.
Bàn tay mỹ nhân da nâu đưa ra trước mắt.
Ngay khi nắm lấy tay cô ấy, thử thách giới hạn của trai tân bắt đầu.
Muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình muốn làm tình.
「Hự...」
Phán xét viên giật nảy mình.
Dễ thương. Muốn liếm láp.
Muốn liếm láp bàn tay đang nắm.
Muốn ngậm ngón tay cho đến khi da nhăn nheo.
「Vậy thì câu hỏi, hãy trả lời CÓ hoặc KHÔNG. Hôm qua, việc Phó đội trưởng Emily và Phó đội trưởng Emma tấn công ta khi đang thay đồ trong phòng chờ buổi lễ, có phải là do chỉ thị của Đội trưởng Nancy không?」
「Không, không phải.」
Muốn đụ muốn đụ muốn đụ muốn đụ muốn đụ muốn đụ muốn đụ muốn đụ đang làm gián điệp muốn đụ muốn đụ muốn đụ lỡ làm gián điệp rồi muốn đụ muốn đụ.
Nguy hiểm, hơi lẫn lộn tí.
Việc đang thụt rửa (kancho - chơi chữ với kancho/gián điệp) vào mông bị lộ rồi nhỉ.
Phải đánh lạc hướng (follow). Phải follow cái mông.
「…………」
Vú Goggoru-san tuyệt vời. Vú to rõ hình dạng ngay cả trên lớp áo thật tuyệt vời. Muốn ngậm núm vú mà mút mãi. Muốn chùn chụt hàng giờ mỗi ngày để tặng danh hiệu núm vú dài nhất nước.
Muốn nhét cái núm vú phồng to như dương vật của Goggoru-san vào lỗ hậu. Muốn bắn sữa mẹ tươi vào trực tràng (chokuchou pyu pyu) để thông thoáng đường tiêu hóa. Vì sự đại tiện sảng khoái mỗi ngày, muốn được xuất trong bằng sữa mẹ của Goggoru-san vào lỗ hậu mỗi sáng.
「......Phán xét viên?」
A nhưng mà vẫn muốn liếm láp lồn của Bá tước Spencer.
Muốn bị nữ cấp trên quyến rũ "đảo chính" (nghịch/reverse rape).
Muốn bị nói câu kiểu "Muốn thăng chức thì hãy làm tôi thỏa mãn đi".
Nguyện vọng bị bắt cóc giam cầm và cưỡng hiếp trong mười năm.
Muốn bị Goggoru-san và Bá tước Spencer cùng nhau tấn công dữ dội. Nguy rồi, nghĩ rồi, nghĩ mất rồi. Tôi là gián điệp. Là thứ giống như gián điệp. Là tên biến thái đang đặt cược mạng sống để được làm tình với Bá tước Spencer.
Nếu được kết hôn với Bá tước Spencer thì nước tiểu tôi cũng uống. Uống ừng ực mỗi ngày.
「Phán xét viên, sao vậy?」
「Hự... K, không nói dối ạ!」
Giọng của mỹ nhân Goggoru vang vọng khắp hội trường im lặng.
Bàn tay đang chạm vào cô ấy lập tức bị đối phương giật ra.
Cô ta còn lùi lại nửa bước đầy ghê tởm.
「Sao vậy? Hoảng hốt thế.」
「Không, xin đừng để ý...」
Sao nhỉ, trót lọt chưa?
Nhìn phản ứng thì có vẻ ổn.
Bởi vì nếu không, chắc chắn sự thật là gián điệp nước khác đã được báo cho Bá tước Spencer rồi. Không có lý do gì để bao che. Sự ghê tởm khi rút tay lại là quá đủ để gây hại cho người khác rồi.
Tất cả là nhờ thành quả của những cuộc nói chuyện với loli da nâu.
Tuy nhiên, nếu có thêm câu hỏi thì chắc chắn lộ tẩy việc làm gián điệp.
Nhờ đối phương là mỹ nữ nên mới may mắn vượt qua. Nếu Goggoru có mặt là đàn ông, chắc chắn tôi đã nghĩ đến những chuyện thừa thãi rồi. Nhìn cơ thể đàn ông mà kích thích tinh thần là điều không thể.
「…………」
Ngay sau đó, ánh mắt như nhìn đống rác rưởi từ mỹ nhân Goggoru hướng về phía tôi.
Sống lưng tê dại, cảm giác khoái cảm nguy hiểm dâng trào, phải làm sao đây.
Nếu nhờ Goggoru-chan chơi trò tương tự, liệu cô bé có chịu không nhỉ.
Quả nhiên, được tộc Goggoru đọc tâm trí thật tuyệt vời.
Dù chuỗi hoang tưởng này có truyền đến Bá tước Spencer, lúc đó tôi cứ ngoan ngoãn rời khỏi Bắc Đại Quốc là xong. Dù chỉ đến hôm nay, tôi cũng đã thu được kha khá thành quả. Đây là cơ hội tốt để chấm dứt màn loli play thuận buồm xuôi gió này.
Phải có cái gì đó thế này, vì tôi đang cảm thấy tiếc nuối khi phải rời xa.
Sự sủng ái hàng ngày từ Hắc Nhục Đạn đang khiến trái tim tôi sắp sụp đổ.
「Công tước Ackerman, như ngài thấy, trung thần của tôi trong sạch.」
「Hừm, gọi là tấm khiên nhỏ hả? Có vẻ lời đồn là thật.」
Mỹ nhân Goggoru nhìn cuộc trao đổi giữa Bá tước và Công tước với ánh mắt như muốn nói điều gì đó.
Nhưng chờ một lúc, cô ấy vẫn không lên tiếng.
Ánh mắt nhìn về phía này như thể vừa bị con chó cưng nhảy lên hông (kaku kaku) và bắn tinh dịch lên người một cách bất ngờ. Nhìn kỹ thì hình như vùng bắp tay cô ấy đang nổi da gà hột hột.
Nhân tiện thì, cứ bị động mãi cũng chán.
Hiếm khi có cơ hội, hay là mình chủ động tấn công nhỉ.
「Bá tước Spencer, xin mạn phép có một đề xuất.」
「Gì vậy? Đội trưởng Nancy.」
「Emily-san và Emma-san cho đến tháng trước vẫn làm việc dưới trướng Đội trưởng Dennis. Và, nếu trí nhớ của tôi không nhầm, đơn vị đó gần đây cũng có kẻ phản bội. Nếu được, xin hãy xác nhận với ngài ấy giống như tôi được không ạ?」
Vừa đề xuất với Bá tước, tôi vừa quay sang Đội trưởng Dennis ở ghế dự thính.
Ánh mắt mọi người trong hội trường đổ dồn về phía ông ta.
「Cái...」
Tiếng kinh ngạc thốt ra từ chính miệng ông ta.
Kiểu như "Chờ chút đã", vẻ mặt ông ta hiện rõ điều đó.
「Tôi tuyệt đối không nghi ngờ Đội trưởng Dennis. Chỉ là, tôi mang ơn Đội trưởng đã nhặt tôi về khi tôi khốn cùng. Nếu cùng nhau chứng minh sự trong sạch, tôi rất mong được tiếp tục mối quan hệ lâu dài sau này.」
「Ch, chờ đã. Ta đâu có đứng ở vị trí tranh luận...」
「Quả thật lời Đội trưởng Nancy nói rất có lý.」
Nhận được lời của Loli fake, sự chú ý của Bá tước chuyển sang bên cạnh.
Cô ấy cắt ngang lời phản bác của Đội trưởng Dennis và nói với Công tước.
「Không sao chứ? Công tước Ackerman.」
「Đúng là lời cô ta nói có lý. Hãy xác nhận ngay tại đây đi.」
「C, cái gì...」
Công tước Ackerman vui vẻ chấp nhận đề xuất của Bá tước. Chứng kiến cảnh đó, Đội trưởng Dennis trợn tròn mắt kinh ngạc. Phản ứng như không thể tin nổi cuộc trao đổi của hai người họ. Nhìn từ bên ngoài cũng thấy toàn thân ông ta cứng đờ.
Nhận phán quyết của họ, các kỵ sĩ đứng ở góc phòng hành động.
Họ tiến về ghế dự thính, kẹp chặt hai bên Đội trưởng Dennis.
「Hãy ngoan ngoãn đi theo chúng tôi.」
「B, buông ra! Ta không có nghĩa vụ đó. Công tước Ackerman đã nói ngay từ đầu đây không phải là nơi chính thức mà. Dù là tộc Goggoru hoàng gia, nhưng nếu bí mật quân sự bị lộ thì sao!」
Đưa ra lý do khá chính đáng, Đội trưởng cố gắng từ chối.
Nhưng các kỵ sĩ lại đứng về phía người quyền lực hơn.
「Nhưng đây cũng là chỉ thị của Công tước Ackerman.」
「Hự... Dừng lại! Đ, đừng chạm vào ta!」
Giữ chặt hai bên nách, các kỵ sĩ lôi Đội trưởng Dennis ra giữa phòng.
Ở đó, mỹ nhân Goggoru vẫn đang đợi như lúc nãy.
Gã Trai xấu đổi chỗ với ông ta, trở về phía nguyên đơn.
Nhìn lại ra giữa, tôi thấy Đội trưởng Dennis đang bị các kỵ sĩ bán khống chế, nắm lấy bàn tay đưa ra của mỹ nữ da nâu. Cơ mặt ông ta giật giật liên hồi.
Xác nhận da thịt hai bên đã chạm nhau, Bá tước Spencer mở lời.
「Vậy thì câu hỏi, hãy trả lời CÓ hoặc KHÔNG. Hôm qua, việc hai người kia tấn công ta khi đang thay đồ trong phòng chờ buổi lễ, có phải là do phán đoán của Đội trưởng Dennis không?」
「Không, không dám ạ!」
Đây là câu hỏi lần thứ ba từ Bá tước.
Đương nhiên Bá tước Dennis trả lời KHÔNG.
Nhưng, phán xét viên nói.
「Người này đang nói dối.」
「Hự...」
Giọng nói lanh lảnh vang vọng trong hội trường tĩnh lặng.
Không một giây chậm trễ, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ ghế dự thính. Có vẻ phần lớn khán giả tin vào sự trong sạch của Đội trưởng Dennis. Thế mà chỉ một câu hỏi, phán quyết "Tên này hơi đáng ngờ đấy" đã được đưa ra.
Sự chú ý của mọi người vốn đang tản mác sau cao trào, giờ lại tập trung về sân khấu trung tâm.
Thế này thì Bá tước Spencer cũng tiếp tục chất vấn.
Vẻ mặt nghiêm trọng hơn vài phần, cô ấy hỏi Đội trưởng.
「Tại sao lại nhắm vào ta?」
「Hự...」
Khoan đã Bá tước, câu đó không được hỏi đâu.
Vì danh dự của Đội trưởng Dennis, xin hãy rút lại.
Ít nhất hãy xác nhận bằng CÓ hoặc KHÔNG.
Vừa cầu nguyện xong thì mỹ nhân Goggoru đã tung ra lời nói vô tình.
「Ông ta đang nghĩ muốn biến Nancy-san thành bồn chứa thịt (nikubenki).」
「K, không phải!」
「Lấy lại Đội trưởng Nancy từ Bá tước Spencer và biến thành bồn chứa thịt của riêng mình...」
「Im đi! Cái thứ Goggoru thấp kém đừng có tùy tiện nói bậy!」
Có vẻ như sau khi bị Loli fake quấy rối tình dục, phán xét viên cũng chẳng còn kiêng nể gì nữa. Ánh mắt liếc nhìn gã mặt nước tương chứa đựng ác ý không che giấu. Có biết bao cách nói khác, thế mà chọn ngay từ "bồn chứa thịt" đầy dõng dạc.
Dù vậy, vẫn hưng phấn.
Cảm ơn vì sự thật là những từ ngữ vô liêm sỉ tột cùng đó đã được thốt ra từ miệng cô.
「…………」
「…………」
Điều này khiến cả Bá tước Spencer và Công tước Ackerman cũng câm nín.
Sự thật nồng đậm hơn tưởng tượng được phản hồi lại khiến nét mặt họ cứng đờ.
Nói ngắn gọn là sự cố phát sóng.
Mặt khác, mỹ nhân Goggoru với vẻ mặt đắc thắng, hoàn toàn bung lụa.
Tiếp theo là mô tả tâm lý y như tiểu thuyết khiêu dâm.
「Muốn hãm hiếp mọi cái lỗ cho đến khi thâm đen. Muốn nuôi dưỡng bằng cách cho uống nước tiểu và tinh dịch mỗi ngày. Muốn huấn luyện thành bồn chứa thịt ngoan ngoãn, muốn làm cho mang thai con của mình. Rồi khi cơ thể trưởng thành, cuối cùng sẽ đổ tội tham nhũng...」
「Đ, được rồi. Thế là đủ rồi.」
Cắt ngang báo cáo của mỹ nhân Goggoru, Bá tước Spencer nói.
Phần cuối phán xét viên nhìn chằm chằm Loli fake mà giải thích một cách lộ liễu. Không khó để đoán đó là đòn trả thù cho vụ quấy rối tình dục lúc nãy. Nhưng cái đó lại làm tôi hưng phấn, đúng là trai tân là sinh vật hết thuốc chữa.
Cùng lúc đó, Đội trưởng Dennis có hành động.
Ông ta đẩy ngã kỵ sĩ đang giữ hai bên, chạy về phía cửa ra vào.
Bị vạch trần tội ác trước mặt Bá tước Spencer, có vẻ ông ta không còn giữ kẽ được nữa. Cá nhân tôi nghĩ ông ta chịu tổn thương lớn hơn vì bị công khai sở thích tình dục trước đám đông.
「Nancy phải chịu khổ cực hóa ra là tại nhà ngươi!」
「Hự...!?」
Người ngăn chặn là Hắc Nhục Đạn, cũng đang đứng ở ghế dự thính.
Cô ấy lao tới Đội trưởng Dennis, vung nắm đấm cực mạnh.
Cú đấm thẳng không khoan nhượng trúng vào cằm.
Hạ gục (Knock out) sau một đòn.
Ông ta bị tước đoạt ý thức, không kịp kêu lên tiếng nào, ngã vật ra đó.
Sau đó nằm im không nhúc nhích.
Chứng kiến hành động của Bu-chan, hội trường im phăng phắc. Mọi hoạt động dừng lại. Mỹ nhân Goggoru cũng ngạc nhiên nhìn Đội trưởng Dennis ngã gục. Nhưng chỉ trong chốc lát.
Các kỵ sĩ lập tức hành động, bắt trói Đội trưởng Dennis.
Đeo vòng cổ ma đạo cụ vào cổ và khiêng đi đâu đó.
「Thú thật, ta cũng nghe đồn về tiếng xấu của hắn. Nhưng không ngờ lại tà ác đến mức này. Đây có thể nói là cơ hội tuyệt vời để chấn chỉnh cái xấu trong nội bộ. Phải cảm ơn Bá tước Spencer.」
Xác nhận hội trường đã ổn định, Công tước Ackerman lẩm bẩm.
Cách nói chuyện thật không chút do dự.
Có vẻ như Đội trưởng Dennis đã được tính là dê tế thần từ đầu. Nhưng việc chính chủ cũng hăng hái đến hiện trường khiến tôi tò mò, nhưng có lẽ chính vì thế nên mới bị lợi dụng, suy nghĩ vậy cũng không bất thường.
Nghe nói trong đơn vị ông ta cũng nổi danh là lolicon mà.
「Nào, kẻ chủ mưu đã lộ diện. Giải tán ở đây được chưa?」
「…………」
Với Công tước, đây là điểm dừng.
Mặt khác, Bá tước Spencer nhìn ông ta với vẻ mặt cay cú. Chuyện diễn ra đúng theo tính toán của đối thủ chính trị khiến cô không vui. Gần đây Bá tước toàn bị phe ông ta chọc ngoáy.
Và, cảm xúc trong lòng cô ấy cũng giống với Loli fake bên này. Bị lôi ra tòa án Goggoru đơn phương, rồi rút lui mà không có thành quả gì, nghĩ đến vị thế sau này, tôi cực kỳ muốn tránh kết thúc kiểu này.
Ở đây, vì nữ cấp trên đáng kính, hãy cố gắng thêm chút nữa.
「Bá tước Spencer, xin thất lễ, tôi có thể phát biểu được không ạ?」
「Gì vậy? Đội trưởng Nancy.」
「Tôi thắc mắc từ hôm qua, tại sao Emily-san và Emma-san, hai người cùng tấn công, lại không gây hại được cho Bá tước Spencer mà lại rơi vào tình cảnh đâm chém lẫn nhau ạ?」
「Ta cũng thấy lạ. Nhưng cũng có thể nói là do không phối hợp tốt.」
「Vâng, đúng như ngài vừa nói, tôi cũng nghĩ là vấn đề phối hợp.」
「......Ý cô là sao?」
Bá tước Spencer nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực trước phát ngôn khó hiểu của cấp dưới.
Loli fake chuyển ánh mắt từ cô ấy sang phía bị cáo.
Ở đó vẫn còn hình bóng của Emily-senpai và Emma-senpai.
「Phải chăng họ nhận được cùng một chỉ thị nhưng từ những nguồn riêng biệt? Chính vì thế, tại hiện trường họ không thể phối hợp, không, thậm chí không có lựa chọn phối hợp, dẫn đến xung đột với nhau?」
「Ra là vậy.」
Tiếp theo gã Trai xấu, sự chú ý của Bá tước Spencer cũng chuyển sang các senpai.
Vô số ánh mắt từ ghế dự thính cũng hướng về họ.
Bị nhắc đến lần nữa, vai họ run lên bần bật.
「Hơn nữa, tại hội trường, thời điểm Bá tước ở một mình rất ít, cơ hội thay trang phục đã bị nhắm đến. Điều này gợi ý rằng nếu có nhiều người ra chỉ thị cho họ, thì ngoài Đội trưởng Dennis, còn có nhân vật thông thạo về buổi lễ đang nhắm vào Bá tước.」
「Đúng như lời Đội trưởng Nancy, ta cũng nghi ngờ về điều sau.」
「Sự an toàn của ngài là ưu tiên hàng đầu, xin hãy xác nhận ngay tại đây.」
Loli fake cúi đầu thật sâu để kiến nghị.
Có vẻ ý chí đã truyền đạt được, Bá tước gật đầu đáp ứng.
「Về phát ngôn vừa rồi của Đội trưởng Nancy, nhân cơ hội này tôi muốn xác nhận sự tình. Hai người hãy đến chỗ phán xét viên, giải thích bằng lời của mình về nội dung chỉ thị đã nhận được trước đó.」
Giờ nghỉ trưa hôm qua, hai người họ gặp nhau và phiền não riêng rẽ. Nếu giả sử chỉ thị cho họ là thống nhất, liệu họ có bỏ mặc đồng đội cùng cảnh ngộ để mà lo lắng một mình không? Ít nhất cũng phải để ý đến nhau chứ.
Và, kết quả phán xét Goggoru là Đen.
Hóa ra họ nhận chỉ thị riêng rẽ và hành động.
Sau khi xác nhận nhiều thứ, Emily-senpai thì do thuộc hạ của Đội trưởng Dennis làm trung gian. Còn Emma-senpai thì nhận được thư nặc danh. Cả hai đều được chỉ thị về thời điểm tiếp cận Bá tước Spencer trong buổi lễ.
Trong quá trình đó, việc hai người là gián điệp xâm nhập vào Bắc Đại Quốc cũng bị lộ. Quả nhiên, họ bị đem thân phận đó ra để ép buộc ám sát Bá tước Spencer. Mọi thứ bị phơi bày ra ánh sáng, các senpai giờ hoàn toàn thẫn thờ.
Chỉ một bước sai lầm, gã Trai xấu cũng đã đứng cạnh họ rồi.
「Ngoài Đội trưởng Dennis, có vẻ còn có kẻ khác âm mưu hại ta nhỉ.」
「Ừm, thật đáng than khóc.」
Bá tước Spencer quay sang Công tước Ackerman nói.
Khóe miệng người trước khẽ nhếch lên.
Người sau thì vẫn trả lời bình thản như mọi khi.
Nếu vậy thì, Loli fake cũng sẽ trợ lực cho Bá tước.
「Tôi từng thuộc Sư đoàn 1 cho đến tháng trước. Từ khi nhập ngũ, tôi luôn ngưỡng mộ những chiến công hiển hách của Công tước Ackerman và dốc lòng hoàn thành nhiệm vụ. Tôi cũng rất cảm kích trước lời ngài nói lúc nãy về việc chấn chỉnh cái xấu trong nội bộ.」
Nếu được thì tôi muốn Công tước Ackerman cũng chịu sự kiểm tra Goggoru ngay tại đây. Nhưng với đại quý tộc như ông ta thì điều đó là không thể. Vậy thì ít nhất ở đây cũng phải chê trách một chút chứ.
Đã được Tinh Linh Vương ban cho cơ thể tiện lợi thế này mà.
「Hồ? Thật đáng khen.」
「Được ban cho cơ hội trực tiếp nghe lời ngài, đến giờ tôi vẫn còn xúc động.」
「Nhưng, người đó giờ đang ở dưới trướng Bá tước Spencer phải không?」
「Đúng là vậy ạ.」
Xác nhận sự chú ý của cả hội trường đang hướng về mình.
Loli fake giả vờ làm bé gái ngây thơ (pure) hết mức, thưa với Công tước.
Cơ hội này, không được tiếc rẻ.
Tận dụng kinh nghiệm tích lũy từ những cuộc giao lưu với các mỹ thiếu nữ trong quá khứ để làm nũng.
Ngay khoảnh khắc này, gã Trai xấu quên mất mình là tộc da vàng mặt phẳng.
「Vì vậy thưa Công tước Ackerman, ngài có thể hợp tác với Bá tước để tìm ra kẻ ác đang nhắm vào Bá tước Spencer không ạ? Trước kẻ thù là Đế quốc Penny, tôi xin mạo muội cho rằng việc tranh đấu nội bộ là điều ngu ngốc.」
「Hự...」
Sự thán phục trước màn tâng bốc của tôi chỉ diễn ra trong chốc lát.
Nét mặt Công tước cứng lại.
Gã mặt nước tương nhân cơ hội này tung đòn loli play.
「Xin ngài, làm ơn đi ạ.」
Giả vờ ngây thơ vô tội, nhìn chằm chằm vào mắt đối phương và gọi (call).
Ánh mắt ngước nhìn (uwame-zukai) áp đảo.
Hình mẫu là Hime-Bitch, Royal-Bitch, hay Saint-Bitch.
Và rồi, đối phương dù khóe miệng giật giật, vẫn gật đầu trước lời thỉnh cầu của Loli fake.
「......Ta hiểu ý của ngươi rồi.」
Thắng rồi, bé gái ơi.
Cá nhân tôi nghĩ chỉ thị cho Emma-senpai chính là hành động của Công tước Ackerman. Nếu chỉ thị cho Emily-senpai bắt nguồn từ hạ bộ của Đội trưởng Dennis, thì bên còn lại chính là từ bản doanh. Ngoài ra không còn lựa chọn nào khác.
「Cảm ơn ngài đã vui vẻ chấp thuận, Công tước Ackerman.」
「…………」
Cúi đầu cái rụp, Loli fake cảm ơn.
Không có hồi đáp từ Công tước.
Mà, khích tướng thế này là đủ rồi.
Tôi muốn Bá tước Spencer và Công tước Ackerman cứ tranh đấu, kéo chân nhau thoải mái trong thời gian tới. Như vậy Đế quốc Penny sẽ có thêm thời gian. Chúng tôi cũng có thể thong thả chuẩn bị cho tình huống xấu.
*
Ngày hôm đó, với việc Công tước Ackerman hứa sẽ vạch trần kẻ bất lương chưa lộ diện, vụ việc coi như tạm thời giải quyết. Emily-senpai, Emma-senpai và Đội trưởng Dennis sẽ được xem xét xử lý sau tại một nơi khác.
Từ đó về sau tôi cũng không liên quan nữa.
Ngay sau khi rời khỏi khu vực giống tòa án đó.
Tôi nhận được lời triệu tập từ Bá tước Spencer.
Cô ấy bảo "đi với tôi một chút".
Vừa ra khỏi tòa nhà, tôi lập tức được đưa lên cỗ xe ngựa sang trọng để di chuyển. Nơi đến là khu phố quý tộc ở thủ đô Acme, dinh thự của cô ấy mà tôi vừa ghé qua hôm nọ. Tại đây, chính chủ nhân đã đích thân dẫn tôi vào phòng tiếp khách.
「Đội trưởng Nancy, mấy ngày nay đã khiến cô vất vả nhiều rồi.」
「Vì Bá tước Spencer, mức độ này không tính là vất vả đâu ạ.」
Hiện tại chúng tôi đang ngồi đối diện nhau trên ghế sofa.
Trong phòng ngoài tôi và cô ấy ra, không thấy bóng dáng ai khác.
Trên chiếc bàn thấp phía trước, người hầu gái vừa ra vào lúc nãy đã đặt hai tách trà đang bốc khói nghi ngút. Bên cạnh là khay bánh ngọt ăn kèm trà.
Nhìn những thứ đó, tôi chợt nhớ ra.
Dạo này chưa được uống trà do Sophia-chan pha.
「Hôm nay cô cũng đã làm việc tốt hơn cả mong đợi của tôi, tôi rất cảm kích.」
「Ngài quá khen ạ.」
「Đặc biệt là màn thỉnh cầu Công tước Ackerman cuối cùng, thật là kiệt tác.」
「Vậy sao ạ?」
「Bị nói như thế trước mặt đám đông, ông ta không thể không đưa ra kẻ thế mạng. Không biết nhân vật cỡ nào sẽ bị đưa ra, nhưng nếu có thể làm suy yếu lực lượng đối phương dù chỉ một chút, thì chỉ với một câu nói đó thôi đã là công trạng không nhỏ rồi.」
「......Thật vinh hạnh.」
Tôi gật đầu với vẻ mặt kiểu "Ủa, chuyện gì vậy ta".
Có vẻ mọi chuyện diễn ra đúng như tôi tính toán.
Bá tước Spencer có vẻ vui vẻ là tốt rồi.
「Về sự phản bội của hai Phó đội trưởng, thật đáng tiếc. Các thành viên làm việc dưới trướng họ chắc cũng ít nhiều dao động. Nhưng nếu Đội trưởng Nancy kiên quyết, tôi tin rằng việc chấn chỉnh lại đơn vị sẽ không có vấn đề gì.」
「Vâng. Ngay trong hôm nay tôi sẽ đi kiểm tra kỷ luật trong đơn vị và sự tồn tại của kẻ nội gián.」
Vụ này nhờ Goggoru-chan hỗ trợ thì chắc chắn.
Lấy danh nghĩa phỏng vấn hay gì đó gọi riêng từng người, nói chuyện nhẹ nhàng để kiểm tra nội tâm, nếu có gián điệp khác ẩn nấp thì sẽ lôi ra được ngay. Chỉ là, có báo cáo sự tồn tại đó cho Bá tước Spencer hay không là vấn đề khác.
「Vẫn như mọi khi, cô hiểu chuyện đến mức không giống một đứa trẻ.」
「Không, tôi vẫn còn kém lắm ạ.」
「Hồi nhỏ tôi cũng được tung hô là thần đồng này nọ. Tôi cũng từng phổng mũi vì sự thật đó. Tuy nhiên, nhìn cô hoạt động thế này, tôi mới thấm thía rằng đó chỉ là những lời nịnh nọt sáo rỗng.」
「…………」
Nói thế thì chịu, bên trong là ông chú mà, đương nhiên rồi.
Muốn làm chuyện đồi bại với Bá tước Spencer hồi nhỏ quá. Muốn làm công việc dạy dỗ những chuyện người lớn cho đứa trẻ thông minh mà lý thuyết suông. Nghe nói thời Showa trong khu phố nào cũng có một ông chú hay bà cô kiểu vậy mà.
「Cô thông minh, biết lễ nghĩa, mà lại khiêm tốn.」
「Không dám, không dám ạ.」
「Và, hơn hết là sự hiện diện trong sạch.」
Những lời tâng bốc nối tiếp tâng bốc từ Bá tước Spencer.
Hôm nay cô ấy nâng cấp dưới lên tận mây xanh hơn bình thường.
Lời nói cũng chứa đựng nhiệt huyết kỳ lạ.
Gì đây, sự dồn ép này.
Thú thật, ở mức độ cảm thấy tội lỗi luôn ấy.
「Chính vì thế, nhìn cô tôi mới nghĩ. Nếu được cô giúp đỡ, liệu tôi có thể thoát khỏi sự thôi thúc đang hành hạ tấm thân này không. Liệu có thể sửa chữa trái tim đã méo mó này không.」
「Bá tước Spencer, ý ngài là...」
Chủ đề đột ngột chuyển sang hướng trừu tượng và cá nhân.
Cô ấy đang nói gì vậy.
Sự thôi thúc hành hạ tấm thân này là gì.
Đột nhiên muốn thủ dâm chăng?
Cảm giác đó, tôi hiểu.
「Cô có biết thuộc hạ đồn đại về hành vi của tôi không?」
「......Vâng, tôi có biết.」
A, có vẻ là về bệnh tình.
Bá tước là người mắc bệnh sạch sẽ thâm căn cố đế.
「Bản thân tôi cũng đâu muốn hành xử như vậy.」
「Tôi xin chia sẻ với ngài.」
「Chính vì thế, tôi cũng có ý thức rằng cứ thế này là không được. Tuy nhiên, dù cố gắng sửa đổi thế nào cũng không suôn sẻ. Cứ như toàn thân bị giam cầm bởi những xiềng xích vô hình vậy.」
Bản thân tôi cũng là kiểu không tắm mỗi ngày thì không chịu được, nên theo tiêu chuẩn thế giới này có thể gọi là bệnh sạch sẽ. Nghĩ vậy, tôi dạo này hay nghĩ lấy gì làm tiêu chuẩn để gọi là bệnh, đó chỉ là chủ quan của mỗi người thôi.
Nếu bản thân không thấy gánh nặng thì ổn mà. Và cũng không nên bị cuốn theo giá trị quan xung quanh. Quan niệm vệ sinh của thời đại tôi sinh ra, đem về thời trung cổ chắc cũng bị coi là kỳ quặc.
Chỉ là, trường hợp của Bá tước Spencer, chính cô ấy đang cảm thấy đau khổ, nên tôi không nghĩ ra lời an ủi hay ho nào.
「Và trong hoàn cảnh đó, tôi đã gặp Đội trưởng Nancy, là cô.」
「Xin lỗi nhưng, ý ngài là...」
「Nếu đối phương là cô, tôi cảm thấy mình có thể bước thêm một bước.」
Cô ấy nhìn chằm chằm vào Loli fake như quên cả chớp mắt.
Cảm giác "bách hợp" (yuri yuri) nồng nặc.
Biểu cảm có chút mong manh đó khác hẳn với vẻ mặt lạnh lùng thường dành cho tộc da vàng mặt phẳng. Trước sự thay đổi (gap) làm thay đổi cả không khí căn phòng, Loli fake căng thẳng đến mức lưng duỗi thẳng tắp.
Đây là quang cảnh mà trai đẹp (ikemen) hay thấy sao?
Trai đẹp thường xuyên bị người khác giới tiếp cận thế này sao?
Ghen tị với trai đẹp quá.
Quả nhiên gã Trai xấu muốn trở thành trai đẹp.
Không phải là cọ xát những cánh hoa bách hợp đáng yêu.
Mà là muốn cắm cây nấm tùng (matsutake) to lớn vào bào ngư và nướng lên.
「Trong tháng này đã có quyết định xâm lược Đế quốc Penny. Đơn vị của chúng ta cũng sẽ cùng quân đoàn do Công tước Ackerman lãnh đạo vượt qua dãy núi. Tại đó, tôi muốn giao cho cô một đơn vị lớn hơn.」
「Hự...」
Hả, thật á.
Biết là Bắc Đại Quốc đang chuẩn bị, nhưng không ngờ lại xuất quân vào thời điểm này. Thế này thì cuộc đời gián điệp của Loli fake cũng chấm dứt. Phải mau chóng trở về Đế quốc Penny báo tin cho Bệ hạ.
「Đội trưởng Nancy, từ nay về sau cô vẫn sẽ làm việc vì tôi chứ?」
Vừa lẩm bẩm, cô ấy vừa chủ động đưa tay ra.
Là bắt tay, cô ấy muốn bắt tay.
Bá tước Spencer, người ghét bị chạm vào ngay cả với Allen.
Vậy mà cô ấy hoàn toàn đổ gục trước Loli fake.
Sau Hắc Nhục Đạn, tôi lại chinh phục được cả Bá tước Spencer.
Cuộc đời bé gái sao mà dễ dàng thế này (Easy mode).
「Chừng nào còn sống, tôi xin dốc sức vì Bá tước Spencer.」
「Cảm ơn, Nancy. Tôi cũng cảm thấy trân trọng cô.」
Tôi rụt rè nắm lại bàn tay đưa ra.
Cơ thể Bá tước Spencer bắt đầu run rẩy.
Tuy nhiên, bàn tay đan vào nhau không hề buông ra.
Dù cảm thấy sự cứng đờ do căng thẳng, nhưng cô ấy nắm tay tôi rất chặt. Cá nhân tôi muốn ngọ nguậy ngón tay để nếm trải cảm giác da thịt của cô ấy đậm đà hơn. Nhưng làm thế chắc to chuyện nên tôi tự trọng.
Diễn vai cấp dưới tài năng, tôi gật đầu nghiêm túc.
Tôi sẽ kiềm chế việc tận hưởng cảm giác mồ hôi đang rịn ra.
Nhân tiện, dù thấy có lỗi khi đã thề trung thành, nhưng tôi phải bắt đầu công tác đào tẩu khỏi Bắc Đại Quốc sớm thôi. Đã lỡ thăng tiến quá đà rồi, không thể biến mất đột ngột được. Chim bay không để lại dấu, cần phải "fade out" (rút lui dần dần) một cách tự nhiên nhất có thể.
Mấy ngày tới chắc sẽ bận rộn đây.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Kể từ khi tình cờ giải phong ấn cho Yêu Tinh Vương, đã vài ngày trôi qua.
Ngài ấy vẫn đang lưu lại tại thành phố Rồng (Dragon City).
Lý do là vì Rồng-san và Yêu Tinh Vương rất hợp nhau, nên ngài ấy quyết định ở lại thị trấn của chúng tôi một thời gian. Rồng-san được khen ngợi về sự hoàn thiện của thị trấn nên đã mở lòng và thân thiết với Yêu Tinh Vương.
Với Yêu Tinh Vương bị phong ấn đã lâu, có vẻ ngài ấy đang tận hưởng những bữa ăn lâu ngày mới nếm lại và không khí nhộn nhịp của nơi con người sinh sống. Hình ảnh ngài ấy cùng Rồng-san dạo phố mỗi ngày trông thật vui vẻ.
Tuy nhiên, việc cô gái bị phong ấn trong viên đá quý là Yêu Tinh Vương, chỉ có Maid và Elf-san biết thôi. Elf-san đã dặn tôi giữ kín chuyện này, nếu lọt đến tai Tinh Linh Vương thì rắc rối to.
Hơn nữa, bản thân ngài ấy cũng không nói tên và có vẻ muốn giữ bí mật.
Giải thích với Rồng-san là sẽ thực hiện sau khi Yêu Tinh Vương rời khỏi thị trấn. Vì thế, cô ấy không nghi ngờ lời tự giới thiệu là "Yêu tinh hơi mạnh một chút" của đối phương, và kết thân không chút e ngại.
「Này này, Rồng, hôm nay đi đâu thế?」
『Hôm nay là cái đó, ta sẽ dẫn ngươi đi quanh tháp.』
「Ồ? Hôm nọ bảo cấm leo lên mà.」
『L, leo lên trên đỉnh là cấm! Chỉ dẫn đi phần dưới, phần dưới thôi!』
Tại dinh thự của Thị trưởng, trên ghế sofa trong phòng làm việc, họ đang thảo luận về lịch trình hôm nay. Về phần Yêu tinh-san, ngài ấy đang đặt mông lên lưng ghế và ngồi khoanh chân. Gần đây, việc họ thảo luận lịch trình trong ngày tại đây sau bữa sáng đã thành thói quen.
Hôm qua họ đã đến nhà hát của thị trấn.
Nghe nói là đã thưởng thức kịch nghệ.
Có lẽ lo lắng về cuộc trao đổi của hai người, Elf-san cũng có mặt bên cạnh.
「N, này, ép buộc Yêu tinh-san đi cùng như thế thì...」
「Đâu có ép gì đâu? Vui mà lị!」
「......Vậy à.」
Cách gọi Yêu Tinh Vương là "Yêu tinh-san" của Elf-san, Maid thấy hơi buồn cười. Cảm giác cô ấy không nắm bắt được khoảng cách vì đối phương chưa tiết lộ thân phận, rất giống tính cách của cô ấy.
Tất cả cũng là vì lo lắng cho Rồng-san thôi. Nhưng đương sự thì lại vui vẻ kể về kế hoạch hôm nay cho Yêu Tinh Vương nghe. Elf-san im bặt và ủ rũ, tôi muốn ôm chặt lấy cô ấy quá.
Đang làm vậy thì bất chợt, Yêu Tinh Vương quay sang phía tôi và nói.
「Nhắc mới nhớ, Con người (Ningen), cái đó thế nào rồi?」
「Hả? A, d, dạ!」
Được hỏi, Maid vội vàng đưa mu bàn tay đang cầm bút ra trước.
Ở đó hiện lên hoa văn có thiết kế đẹp mắt. Cái này mới có từ hôm nọ, dù tắm hay làm việc với nước cũng không bị nhòe hay mất đi. Nhìn qua thì giống hình xăm nhưng tuyệt đối không phải bơm mực vào.
Nó có màu đỏ tươi tắn giống màu tóc của Yêu Tinh Vương.
「Cảm giác da căng mịn hơn trước ạ.」
「Vậy thì tốt. Có vẻ nó hòa hợp đấy.」
Theo lời ngài ấy, đây là sự bảo hộ của Yêu tinh-san.
Đây là quà cảm ơn vì tôi đã giải phong ấn cho ngài ấy.
Dạo gần đây, tôi hơi lo lắng về việc da bị căng. Vốn dĩ Maid đang lo ế chồng, nên việc chăm sóc đó rất quan trọng. Vì thế tôi đã hỏi xin ngài ấy có biết loại thảo dược nào giúp da ẩm mượt không.
Và thứ nhận được là hoa văn này.
Theo giải thích của Yêu Tinh Vương, nó có hiệu quả giữ gìn tuổi xuân.
Dù chỉ mới trải qua vài ngày, nhưng quả thực tôi cảm thấy tình trạng tốt hơn trước. Ngay cả trong những tình huống da thường bị khô như sau khi tắm, tôi cảm thấy độ ẩm luôn được duy trì.
Khi được ban cho sự bảo hộ, Elf-san có mặt ở đó đã tỏ ra vô cùng kinh ngạc, điều này khiến tôi vẫn còn lo lắng. Tuy nhiên, hiện tại chỉ thấy ảnh hưởng tốt nên tôi cố gắng không bận tâm.
Trên đời này có nhiều chuyện không biết thì tốt hơn, Maid hiểu rõ điều đó.
「Đúng rồi, hôm nay Con người đi cùng cũng được. Con người cũng đi nhé?」
「Dạ, t, tôi thì cái đó...」
『Được rồi, vậy thì mọi người cùng đi! Tất cả cùng đi!』
「Nhưng mà...」
『Bọn nó cũng sẽ vui đấy. Có vẻ thích ngươi lắm.』
"Bọn nó", chắc là chỉ các Nui-san.
Rồng-san vui vẻ đứng dậy.
Thế này thì từ chối cũng thấy có lỗi. Hơn nữa, trong tình huống Tinh Linh Vương có thể đến bất cứ lúc nào, chúng tôi cần làm cho Yêu Tinh Vương hài lòng càng sớm càng tốt để ngài ấy trở về nơi ở cũ.
Nếu là tiếp đãi vì mục đích đó, Maid không thể không giúp.
Thú thật, ngài ấy dễ gần hơn Tinh Linh Vương, nói chuyện cũng thấy thoải mái. Nhưng sự tồn tại đó liên quan đến nguy cơ của Dragon City, nên sự phân định rạch ròi này là không thể tránh khỏi.
Vừa xin lỗi trong lòng, tôi vừa đứng dậy khỏi bàn làm việc.
「Chim-san, ừm, mình đi ra ngoài nhé.」
『Phia?』
「Xin lỗi, đi cùng mình được không?」
『Phiaaa?」
Tại góc bàn làm việc đã thành chỗ cố định của cậu ấy.
Tôi bế Chim-san đang thiu thiu ngủ lên. Bị nhấc lên đột ngột mà không hề hoảng hốt, chắc là do cậu ấy tin tưởng tôi chăng. Nếu vậy thì không gì vui bằng.
Ngay sau đó, Elf-san cũng đứng dậy từ ghế sofa.
「Chờ chút. Nếu vậy thì tôi cũng đi cùng.」
『G, gì thế, có phàn nàn gì à?』
「Không, không phải thế, nhưng mà...」
Elf-san không thể giải thích sự tình, cứ bồn chồn trông thật đáng yêu.
Tuy nhiên, cũng nhờ sự nỗ lực đó của cô ấy, việc chúng tôi đơn phương nắm rõ sự tồn tại của Yêu Tinh Vương có vẻ vẫn chưa bị chính chủ nhận ra. Mấy ngày nay, ngài ấy vẫn nhất quán diễn vai Yêu tinh hơi mạnh một chút.
「Cơ mà, cái tháp đó là cái gì vậy?」
『Phía dưới chỗ đó có đồng tộc của ta sống.』
「Đồng tộc? Tổ của Ancient Dragon à?」
Vẫn là cách nói thiếu chủ ngữ của Rồng-san.
Lập tức Elf-san lên tiếng bổ sung.
「Ở đó là nơi Nui sinh sống, Yêu tinh-san à.」
「Nui? Các ngươi nuôi Nui sao?」
『K, không phải nuôi đâu!? Bọn nó cũng là cư dân quan trọng của thị trấn này...』
「Nhưng mà, xét về Long chủng thì là á chủng, lại còn là cấp thấp nhất mà?」
『Không phải, đó là quyến thuộc của ta. Là bạn bè trong thị trấn của ta mà.』
Nhắc mới nhớ, gần đây số lượng Nui thấy trong thị trấn có vẻ tăng lên. Đặc biệt là Nui nhỏ tăng nhiều. Đây là suy đoán chủ quan của Maid, nhưng có lẽ do có nơi ở đầy đủ nên chúng bắt đầu sinh sản chăng.
Chúng ăn gì cũng ngon lành, vẻ ngoài lại dễ thương, nên với Maid thì tăng bao nhiêu cũng được. Tôi cũng không nghe thấy chuyện rắc rối nào phát sinh giữa chúng và cư dân.
「Elf đằng kia và Con người cũng thế, các ngươi khác chủng tộc mà thân thiết nhỉ. Cái khu định cư kỳ quặc thế này, ta nghĩ hiếm có đấy? Ta cũng đi xem nhiều nơi rồi nên ta biết.」
『K, không hẳn, đâu có thân thiết đâu!? Chỉ là, ta là Thị trưởng...!』
「Gì thế. Nói năng lộn xộn rồi kìa.」
Được khen thẳng thắn nên xấu hổ rồi kìa, Rồng-san.
Từ sự tiếp xúc mấy ngày nay, Yêu Tinh Vương cũng lờ mờ đoán được nội tâm đối phương, ngài ấy nhìn cô ấy với vẻ mặt ngán ngẩm.
Rồi đột nhiên, ngài ấy nhìn xa xăm và lẩm bẩm.
「Dù sao thì, khác hẳn với gã lập dị nào đó không công nhận ai ngoài bản thân mình.」
「Yêu tinh-san, thế là ý gì vậy?」
「A, ưm? Không có gì! Không có gì đâu!」
「......Vậy à.」
Tuy có nhiều điều lo lắng, nhưng ngày tháng vẫn trôi qua êm đềm. Mỗi ngày đều tận hưởng hòa bình. Cầu mong cuộc sống này sẽ kéo dài mãi mãi, Maid thầm ước trong lòng và rời khỏi phòng làm việc.
*
Thông tin về việc Bắc Đại Quốc xâm lược Đế quốc Penny mà tôi nghe được từ Bá tước Spencer. Để ứng phó với việc này, ngay ngày hôm sau gã Trai xấu đã đến nhà trọ nơi Goggoru-chan đang ở. Tôi định nhờ cô bé chuyển lời gấp.
Dù khả năng sử dụng ma pháp bay đã tiến bộ, nhưng để quay về Đế quốc Penny thì tốn khá nhiều thời gian. Tuy nhiên, không thể rời bỏ vị trí dưới trướng Bá tước Spencer vào lúc này. Với nội dung thông tin cần xử lý, không còn lựa chọn nào khác.
Và rồi, sự việc xảy ra trên đường đi.
Tại thị trấn thủ đô Acme, tôi chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Thoáng qua tôi tưởng nhìn nhầm.
Nhưng kiểu tóc đặc trưng đó thì không sai được.
「Doris-san, cô làm gì ở nơi thế này?」
「......Hả?」
Là Tóc khoan (Vertical Roll/Doris).
Bên cạnh còn thấy bóng dáng của Kimolonge (Evan Geros).
Tại sao cô ấy lại ở Bắc Đại Quốc. Vừa thắc mắc, tôi lỡ buột miệng gọi. Tuy nhiên, khi gọi tên cô ấy như thế, từ phía đối phương nhìn lại, tôi chỉ là một bé gái lạ mặt. Hơn nữa lại đang mặc quân phục.
Ma tộc M (Evan Geros) lập tức hành động.
Bước lên một bước, dùng thân mình che chắn cho chủ nhân.
Có vẻ tin tưởng vào sự hiện diện đó, cô ấy bình tĩnh hỏi.
「Ở thị trấn này ta không có người quen, cô bé là ai thế?」
「Xin lỗi, chúng ta có thể đổi chỗ nói chuyện không ạ?」
「Ái chà, mới gặp lần đầu mà sấn sổ ghê nhỉ...」
Có lẽ là đi du lịch cải trang chăng (vi hành). Khi Tinh Linh Vương đến thăm thị trấn của chúng tôi, cô ấy cũng nhìn ngắm phố xá với vẻ rất hứng thú. Tôi đã nghĩ cô ấy sẽ làm thế, nhưng không ngờ lại đến sớm vậy, thật đáng nể.
Chỉ là, lần này lại thuận lợi.
Nếu vậy thì, hãy tận dụng cho tiện.
Nếu có Kimolonge đi cùng, tôi có thể báo tin về Đế quốc Penny nhanh hơn cả việc nhờ Goggoru-chan chuyển lời. Việc họ có quen biết với Bệ hạ và Tể tướng thông qua vụ náo động ở các nước phía Nam cũng là một điểm cộng lớn.
Nếu là lời của họ, bộ đôi ở Vương cung chắc chắn sẽ hành động ngay.
「Là câu chuyện quan trọng liên quan đến tương lai của lãnh địa Ahang ạ.」
「Hự...」
Nghe Loli fake lẩm bẩm, lông mày của Tóc khoan giật nhẹ.
Tôi biết Loli ngực bự (Doris) sẽ không bỏ qua đâu.
「C, chủ nhân...」
「Hưm? Cho ta nghe thử xem nào, cái câu chuyện đó ấy.」
Nở nụ cười ngạo nghễ, Tóc khoan nói giọng uy hiếp, thật đáng yêu.
Gợi nhớ đến cô ấy lúc mới gặp.
Cô ấy hiền lành dạo gần đây cũng tốt, nhưng với tư cách người hầu số hai trung thành, ánh mắt bạo ngược đó khiến tôi run rẩy sung sướng. Trong tương lai xa, nếu có cơ hội được khai phá cửa sau, thì tôi muốn bị cô ấy tấn công đến mức muốn nhờ vả cô ấy làm điều đó.
Thực tế thì thế nào nhỉ.
Nghe nói có người nghiện đến mức phải nhập viện.
Người có địa vị xã hội càng cao thì càng có xu hướng thích thú điều đó.
Không, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.
Trước đó gã Trai xấu nên tạo cơ hội cho "thằng nhỏ" hoạt động cái đã.
「Sao thế? Ta muốn được dẫn đường nhanh lên đấy.」
「Vâng, xin hãy đi theo tôi.」
Được chủ nhân tương lai hối thúc, Loli fake bước đi trong thị trấn thủ đô Acme.
Đích đến không thay đổi.
Là nhà trọ nơi Goggoru-chan đang đợi.
Cùng với Tóc khoan và Kimolonge, Loli fake đi về cứ điểm tại thủ đô Acme.
Nhìn qua là biết ngay một quý tộc và gia nhân, nên khi ra vào nhà trọ, bà chủ nhìn chúng tôi với ánh mắt kỳ lạ. Cúi chào để lấp liếm, chúng tôi vội vàng lên phòng ở tầng trên.
Trong phòng, đúng như dự đoán, có bóng dáng của cô loli da nâu.
Vì còn sớm nên có vẻ cô bé chưa ra ngoài.
Hình như mới ngủ dậy, cô bé quấn chăn ở góc phòng, thẫn thờ nhìn cảnh vật bên ngoài qua cửa sổ. Ánh nắng ban mai chiếu vào tạo cảm giác ấm áp, nhìn thôi đã thấy được chữa lành. Mái tóc ngủ dậy vểnh lên trông cực kỳ đáng yêu.
「Th, thế này là sao? Tại sao, cô lại ở đây?」
Xác nhận sự hiện diện của Goggoru-chan trong phòng, Tóc khoan thay đổi thái độ.
Rõ ràng là đang kinh ngạc.
Kimolonge cũng không ngoại lệ.
Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa Goggoru-chan và gã Trai xấu.
Mặt khác, lời đáp trả của cô bé vẫn thản nhiên như mọi khi.
「......Công việc.」
Không, hôm nay ít lời hơn bình thường đấy.
Quả nhiên là vừa mới dậy nên bị đột kích.
Làm phiền thời gian riêng tư, thật sự xin lỗi.
「Xin lỗi vì đường đột ghé thăm, Rocoroco-san.」
「Không sao, được mà.」
「Tôi muốn mời họ cùng thảo luận về dự định sắp tới, được không ạ?」
「Đã hiểu.」
Lồm cồm đứng dậy, cô loli da nâu đặt cái chăn lên giường.
Một cảnh tượng đời thường ngẫu nhiên nhưng lại mang cảm giác mong manh kỳ lạ. Tôi bị thôi thúc muốn vùi mặt vào cuộn chăn đó và hít thật sâu. Cái chăn được nắng làm ấm chắc chắn sẽ có mùi thơm lắm.
Rồi cô bé ngồi xổm xuống góc phòng, bó gối như mọi khi.
Có vẻ cô bé nhường chỗ để Tóc khoan và những người khác có thể vào phòng.
Nhận thấy động thái của Goggoru-chan, Tóc khoan và Kimolonge đang đứng ở cửa bước vào phòng. Người đầu tiên bước chân, vẫn là tính cách không biết sợ hãi như mọi khi. Người sau vẫn đang cảnh giác với Loli fake.
Ngay sau khi Ma tộc M đóng cửa lại, Loli ngực bự lên tiếng ngay.
「Việc không thấy bóng dáng Bá tước Tanaka từ tháng trước, có liên quan gì không đấy?」
「Quả là Doris-san, câu hỏi sắc sảo thật.」
「Ta không nghĩ là thật đâu, nhưng mà ngươi...」
Biểu cảm của Tóc khoan khi nhìn tôi thay đổi.
Bởi vì, nơi cô ấy nhìn vào là một bé gái.
Gần đây tôi cũng quen với việc xử lý tóc và váy rồi. Tìm thấy gương hay kính phản chiếu tốt là muốn tạo dáng ngay, tôi đang tận hưởng loli play đến mức đó. Vì dễ thương mà. Trai tân đã biết đến niềm vui được người khác khao khát.
Và ngay lập tức, cú "tsukkomi" sắc bén từ Goggoru-chan bay tới.
「Tự luyến?」
「Cái đó cũng là bất đắc dĩ thôi ạ.」
「…………」
Nhân tiện thì gã Trai xấu đứng giữa phòng đang nằm trong tầm đọc suy nghĩ của Goggoru-chan.
Việc bị đọc chi tiết sự tự luyến vô tình cũng là một khoái cảm khá hay ho.
Gọi là cảnh giới của sự từ bỏ cũng được.
Thế này thì chỉ còn cách trơ mặt ra thôi.
「Dù vậy, cái bộ dạng đó là sao? Không phải nói là không giống con người trước đây của ngươi, mà là chuyện khác hẳn luôn ấy. Hay là đừng nói với ta, cái hình dáng đó mới là hình dáng thật nhé?」
「Nếu giả sử là vậy, tôi cũng đã dễ sống hơn một chút rồi.」
「Th, thế à...」
「Có vẻ không phải ảo giác, chẳng lẽ nhà ngươi, tự mình biến thành hình dáng đó sao?」
「Không, tôi đã nhờ Tinh Linh Vương giúp đỡ.」
「......Quả thật nếu là sự tồn tại của ngài ấy, việc này không phải là không thể.」
Khi nêu tên thủ phạm, Kimolonge lập tức chấp nhận.
Mặt khác, sự truy cứu từ Tóc khoan vẫn chưa dừng lại.
「Dù vậy, tại sao phải ngụy trang ngoại hình để làm gì ở nơi thế này? Bộ đồ đó là của lính nước này phải không? Đừng có nói mấy câu chán ngắt kiểu như đến du lịch đấy nhé?」
「Về điểm đó, tôi xin phép được kể từ bây giờ.」
Để họ tin vào điều kỳ lạ xảy ra với mình, tôi giải thích cặn kẽ cho họ. Bắt đầu từ cuộc trao đổi với Bệ hạ tại thủ đô Kalis, việc thi triển ma pháp bé gái của Tinh Linh Vương. Đến hoạt động gián điệp tại Bắc Đại Quốc cùng với Goggoru-chan.
Để giải thích lập trường hiện tại, bộ quân phục đang mặc lúc này rất có ích.
「Hưm? Hóa ra là đang làm chuyện thú vị thế à.」
「Mọi người tin chưa ạ?」
「Tại sao không gọi ta một tiếng chứ?」
「Doris-san mặt mũi ai cũng biết rồi mà.」
Nói đúng hơn là nhiệm vụ thất bại thì khó thoát tội chết.
Sao có thể lôi người ngoài vào được.
Ít nhất phải mạnh cỡ Goggoru-chan thì gã Trai xấu mới yên tâm làm việc được. Thực tế, những người cùng cảnh ngộ như Emily-senpai và Emma-senpai giờ này chắc đang run rẩy sợ hãi.
Về phần họ, nếu có thể tôi định sẽ nhúng tay vào sắp xếp. Nếu họ may mắn trốn thoát về tổ chức cũ, họ sẽ trở thành mũi nhọn kiềm chế Bắc Đại Quốc. Đó là điều có lợi cho Đế quốc Penny.
「Vậy thì cái đó của ngươi, thử lên ta xem sao.」
「Ch, chủ nhân, loại ma thuật này gánh nặng cực cao.」
「Ara, thế à?」
「Tùy đối tượng mà cơ thể có thể bị phá hủy. Ví dụ nếu có sức bền cỡ Ancient Dragon thì có thể dùng thường xuyên được. Nhưng với cơ thể con người, xác suất thành công gần như bằng không.」
「......Thế thì không thể thử vì tò mò được rồi.」
Tinh Linh Vương thi triển có vẻ nhẹ nhàng lắm mà nhỉ.
Về phải xác nhận lại mới được.
「Nhưng mà, ngươi cũng thay đổi kha khá đấy nhỉ? Geros.」
「Tuy không bằng các loài rồng thượng cấp, nhưng tôi cũng là ma tộc có hạng đấy.」
「Nhìn đám Thị trưởng ta suýt quên mất, nhắc mới nhớ là vậy.」
「…………」
Ma tộc M lúc mới gặp thì ra vẻ "tay to" (cường giả), nhưng gần đây hình ảnh "chân sai vặt" của Tóc khoan đã ăn sâu vào tâm trí. Dù sở hữu chỉ số không thua kém cô loli da nâu, nhưng vì không có năng lực đặc trưng nào khác nên hắn chưa thể bứt phá.
「Quay lại chuyện chính, liên quan đến việc đó tôi có việc muốn nhờ Doris-san.」
「Gì thế?」
「Bắc Đại Quốc đã quyết định xâm lược Đế quốc Penny trong thời gian tới.」
「Kể chuyện đó cho ta, một quý tộc nước khác, có ổn không đấy?」
「Nếu bị Doris-san phản bội, lúc đó tôi cũng đành cam chịu.」
「Th, thế à? Ngươi đánh giá cao ta nhỉ.」
Thấy tôi bày ra vẻ mặt nghiêm túc truyền đạt, Tóc khoan trả lời có chút bối rối, tôi muốn kết hôn với cô ấy quá. Quả nhiên, bé gái thì phải hàng tự nhiên mới tốt. Khác hẳn Loli fake hàng nhái mà tôi ngắm trong gương ở ký túc xá.
Nhưng mà, cuộc đời bé gái dạo gần đây khiến rào cản cho những hành động tự luyến hạ thấp đáng kể. Cứ đà này mà trở lại hình dáng cũ, sợ rằng sẽ sinh ra một gã da vàng mặt phẳng kinh tởm hơn trước.
「Nhưng, còn ngươi thì sao?」
「Tôi sẽ giả chết trong lúc xâm lược và thoát khỏi Bắc Đại Quốc.」
「Tức là, muốn ta mang thông tin về, phải không?」
「Quả là Doris-san, hiểu nhanh giúp tôi rất nhiều.」
Điểm này thật sự rất đáng tin cậy.
Gần đây, Đế quốc Penny và Cộng hòa Pusi có mối quan hệ sống chết có nhau. Đặc biệt Dragon City đang trong thời kỳ trăng mật với gia đình Công tước Ahang, nên đây cũng là hành động có ý nghĩa với Tóc khoan. Vì vậy tôi nghĩ chắc chắn cô ấy sẽ không từ chối.
「…………」
「Có gì bất tiện sao ạ?」
Biểu cảm đối phương không tốt lắm.
Việc đến thăm Bắc Đại Quốc, cô ấy muốn giữ bí mật chăng.
Thế thì hơi phiền phức.
Đang suy nghĩ thì cô ấy hỏi.
「Xác nhận lại lần nữa, ngươi thực sự là Bá tước Tanaka chứ?」
「Trước đây tôi cũng nhớ là từng bị cô đè đầu cưỡi cổ, bò lê lết trên sàn nhà rồi.」
「Hự... Với khuôn mặt đó mà nói câu đó, ta cảm thấy tội lỗi đấy.」
「Cô tin chưa ạ?」
「Ngươi có vẻ tin tưởng ta, nhưng Bệ hạ của các ngươi có tin lời ta hay không là chuyện khác chứ? Để thuyết phục phía bên kia, ta muốn có cái gì đó làm bằng chứng.」
「A, ra là vậy.」
Nếu là Bệ hạ của chúng tôi, tôi nghĩ ngài ấy sẽ tin lời họ thôi. Hơn nữa việc gã Trai xấu đi sang Bắc Đại Quốc chỉ có bộ đôi Vương cung và Richard-san biết. Gọi là bí mật quốc gia.
Tuy nhiên nghĩ cho lập trường của Tóc khoan, việc muốn có bảo đảm là rất dễ hiểu.
「Vậy xin hãy cầm lấy cái này.」
「......Mặt dây chuyền?」
Tôi tháo thứ đang đeo trên cổ đưa cho Tóc khoan.
Cùng với quần áo giày dép, đây là món đồ nhận từ Tể tướng. Không rõ ông ấy có nhớ thiết kế này không. Chỉ là, sự thật việc tôi được chuẩn bị nhiều thứ khi xuất phát, lại là bí mật chỉ giữa chúng tôi.
Để xóa tan lo lắng của Tóc khoan, món này chắc là đủ.
Nhân tiện, nhớ lại thì đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời tôi chủ động đeo trang sức. Vốn dĩ hình dáng ban đầu chẳng đáng để đầu tư, nên tôi chưa từng đeo mấy thứ đồ này ra đường.
Cùng lắm là đồng hồ đeo tay.
Ngay cả kẹp cà vạt tôi còn do dự.
Giờ thì tôi hiểu tại sao phụ nữ trên thế giới lại mua kim loại quý rồi.
「Đây là vật nhận từ Tể tướng. Nếu đưa cái này và giải thích sự tình, tôi nghĩ phía bên kia sẽ không gạt bỏ lời của Doris-san đâu. Nếu vẫn gặp trở ngại, xin hãy liên lạc lại. Tôi sẽ đi cùng.」
「Hưm? Hiểu rồi.」
Nếu tôi tự về giải thích thì chắc chắn hơn. Nhưng nếu lại bị Bệ hạ giao cho mấy việc vô lý thì phiền phức lắm, nên ở đây cứ giao hết cho Tóc khoan. Nếu là cô ấy, dù đối thủ là Bệ hạ hay Tể tướng, chắc chắn cô ấy sẽ xoay sở tốt.
「Cảm ơn cô, Doris-san.」
Nhân tiện, tôi truyền đạt luôn cả lịch trình xâm lược dự kiến và lộ trình hành quân.
Quả nhiên có người quen ngực to và loli thật tốt.
「Tiện thể, tôi cũng có chuyện muốn nhắn với Geros-san.」
「......Nói thử xem.」
Cùng với việc nhờ Tóc khoan chuyển lời, tôi cũng báo cho Ma tộc M về cuộc trao đổi với Lesser Demon (Quỷ cấp thấp) mà tôi gặp ở Bắc Đại Quốc. Trong tương lai gần, những đồng bào bị Ma Vương đời trước rải đi có thể sẽ nhắc tên đó và tìm đến Dragon City.
Liệu anh có thể lo liệu êm đẹp việc này không.
Nghe lời của gã mặt nước tương, Kimolonge nhăn mặt.
Có lẽ việc bị đơn phương nhờ vả chăm sóc đồng tộc đã kích thích lòng tự trọng của hắn.
「Nghe lời ngươi thật không phục chút nào. Tuy nhiên, tất cả cũng là do hành động của Ma Vương đời trước. Trong phạm vi tầm mắt, ta sẽ xử lý như vậy. Dù đã qua đời, ngài ấy vẫn là Vua của chúng ta.」
「Nếu vậy, ta cũng nên nói trước với người trong thị trấn nhỉ?」
「Rất mong nhờ cô, Doris-san.」
Nếu xảy ra xô xát với đám Nui bảo vệ thị trấn thì to chuyện.
Đề xuất tinh tế của Tóc khoan, tôi chỉ biết cảm tạ.
0 Bình luận