Nếu bạn yêu thích các tác phẩm của chúng tôi, hãy theo dõi chúng tôi trên các trang mạng xã hội, tham gia máy chủ Discord và cân nhắc ủng hộ chúng tôi trên Patreon:
https://discord.gg/e4BJxX6https://www.patreon.com/CClawTrans
“Mừng Chủ nhân trở về.”
Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang. Chủ nhân của giọng nói ấy là một cô gái đáng yêu nhưng xa lạ, khoác lên mình bộ đồng phục hầu gái bèo nhún, càng làm cô thêm phần dễ thương – đúng vậy, cô ấy là một hầu gái. Chuyện là, hiện tại tôi đang ở trong một quán cà phê hầu gái. Quả không hổ danh với cái tên "Maid in Heaven" (Thiên Đường Hầu Gái), nơi đây đúng là thiên đường của các cô hầu.
“Này, con gà đần độn kia, đang lười biếng cái gì đấy?”
Ngay khi tôi vừa ló đầu ra từ ô cửa nhỏ của nhà bếp, một giọng nói sắc bén đã vang lên bên cạnh. Đứng đó là một cô gái khác cũng đang mặc chiếc tạp dề hầu gái. Cô ấy có vóc dáng mảnh mai, ánh mắt có vẻ mạnh mẽ và tự tin, cùng với mái tóc hai bím xoăn bồng bềnh trái ngược – Usami Masamune. Cô chống một tay lên hông, nhìn tôi đầy nghi ngờ.
“Nào, quay lại làm việc đi. Tôi đã giới thiệu cậu cho công việc bán thời gian này, nhớ không?”
“Tôi đang làm việc đây. Chỉ là đang nghỉ giải lao thôi.”
“Cái gì vậy chứ? Cậu chỉ làm việc mỗi hôm nay thôi mà, có cần phải nghỉ ngơi không?” Masamune thở dài, nhún vai.
Thái độ đó khiến tôi muốn buông một lời bình phẩm, nhưng cô ấy nói cũng chẳng sai. Hôm nay, tôi làm việc bán thời gian tại quán cà phê hầu gái này. Có vẻ họ thiếu người nên tôi đã đến giúp một tay. Mặc dù công việc của tôi chỉ là rửa bát hay pha đồ uống thôi.
“Dù sao thì, tôi cũng không ngờ cậu lại làm thêm ở đây đó.”
“Cái… cái đó là ý gì chứ? Tôi đâu phải vì muốn mà làm ở đây. Lương ở đây cao, lại còn được mặc đồ dễ thương…”
“Hừm.”
Dù là một con thỏ đáng ghét, nhưng lý do của cô ấy lại có chút nữ tính nhỉ. À mà, cô ấy từng nói mình bị sa thải ở công việc bán thời gian trước, nên có lẽ tìm được việc gì cũng khiến cô ấy vui vẻ. Tôi cũng vậy thôi. Nhất là sau vụ việc với Nakuru hôm nọ, tôi còn chẳng nhận được phần thưởng gì khi giúp cô ấy nữa chứ. Chưa kể mọi chuyện kết thúc một cách khó hiểu. Có lẽ tôi nên hỏi cô ấy về chuyện đó sau.
“Hừm, cậu tốt nhất nên biết ơn tôi đi. Tôi đã đưa bài tập hè cho cậu, lại còn giúp cậu tìm được việc này nữa.”
“Tôi thực sự rất biết ơn về điều đó.”
Chuyện này xảy ra vì tôi đã gọi cho Masamune để hỏi về bài tập hè của chúng tôi. Bài tập hè giống như một quả bom hẹn giờ vậy. Giới hạn tất nhiên là kì học mới. Đó là lý do tôi đã nhờ một học sinh gương mẫu mà tôi quen để giúp tôi gỡ quả bom đó. Kết quả là, cô ấy còn đẩy công việc này cho tôi, nhưng vì tôi đang cần tiền nên chẳng bận tâm chút nào.
“Thật tình, đáng lẽ tôi không nên nghe điện thoại của cậu chút nào.”
“Đừng nói vậy chứ. Với lại, lúc đó nghe giọng cậu có vẻ hoảng loạn lắm, có lẽ nào tôi đã làm phiền cậu giữa chừng không?”
Khi tôi gọi cho cô ấy, câu trả lời của Masamune là “Vâng! Đ-đ-đây là Ushami!”, hoàn toàn nói líu lưỡi.
“Ư… ứ… Tôi bất ngờ vì cậu gọi đột ngột mà…”
“Bất ngờ sao?”
“Chuyện đó chưa từng xảy ra bao giờ…”
“…À, tôi hiểu rồi.”
Cô ấy không có bạn bè, giờ tôi mới nhớ ra. Dù sao thì, tôi cũng không nghĩ đó là chuyện quá sốc đâu.
“Cậu không nói chuyện với mấy người bên câu lạc bộ thủ công mỹ nghệ à?”
“Cùng lắm là gửi thư thôi. Ví dụ như địa điểm và thời gian luyện tập từ Hội trưởng, chỉ có vậy thôi. Với lại… âm thanh nó khác.”
“À, ý cậu là có âm thanh khác nhau khi nhận tin nhắn và khi có cuộc gọi đúng không? Tôi tự thay đổi nhạc chuông cho một vài người rồi.”
Ví dụ, nhạc chuông của Suzutsuki Kanade là nhạc nền của 'Bố già'. Cậu biết bản nào tôi đang nói chứ? Về cơ bản là y hệt vậy. Nhạc chuông này về cơ bản là tín hiệu để tôi chạy trốn ngay lập tức. Cũng hiệu quả với những người khác nữa.
“À ừm, em cũng đổi cho vài người rồi ạ.”
“Thật sao? Vậy của tôi là bài gì thế?”
“! C-Cái đó…”
Chẳng hiểu sao, Masamune lại đỏ bừng mặt, kéo vội vạt váy tạp dề xuống rồi gào lên “Cái đó bây giờ không quan trọng!” trước khi chuồn thẳng vào bên trong cửa hàng… Chuyện gì vậy nhỉ? Chắc không phải cô ấy dùng nhạc nền của ‘Godzilla’ cho mình đâu nhỉ? Mà thôi, bài đó tôi đã cài cho Kureha rồi, nên cũng chẳng có gì để phàn nàn. Nhưng mà, tôi không muốn bị xếp chung đẳng cấp với con quái vật đó đâu.
“…Thôi, cứ đứng đây mãi cũng chẳng hay ho gì.”
Tôi cần phải tận dụng thời gian nghỉ ngơi của mình một cách hợp lý. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, tôi có thể thoải mái thư giãn trong phòng nghỉ ở phía sau. Dù sao thì cũng tốt hơn là cứ đứng chôn chân ở đây. Nghĩ vậy, tôi bước dọc hành lang…
“À ha ha, đúng là tuổi trẻ mà.”
“Ái da!?”
Đột nhiên, một bàn tay vỗ nhẹ vào vai tôi. Tôi theo phản xạ quay đầu lại, và bắt gặp một nữ hầu khác, mặc bộ đồ tương tự Masamune, mái tóc đen cột gọn thành đuôi ngựa. Đó là quản lý cửa hàng, giờ đang cười toe toét nhìn tôi.
“D-Dạ, cô gọi em?”
“Ừm? À, ta chỉ đang nghĩ tuổi trẻ thật tuyệt vời. Hồi bằng tuổi cậu, ta cũng sống với nhiệt huyết hừng hực như thế đấy.” Cô quản lý cửa hàng gật gù tự nói.
Cô cũng còn trẻ mà? Nhìn bề ngoài thì cô chỉ khoảng đôi mươi thôi. Cô nói cứ như một ông cụ vậy.
“Dù sao thì, ta cũng bất ngờ khi biết ‘Thỏ con’ có bạn trai đấy.”
“Cái gì?” Tôi ngước nhìn cô ấy đầy kinh ngạc.
Đương nhiên, ‘Thỏ con’ là biệt danh của Masamune khi làm việc ở đây.
“Fufu, tốt lắm, tốt lắm. Thỏ con rất dễ thương, nên có nhiều người hâm mộ ở đây, nhưng cái thái độ sắc bén của con bé khiến nó cứ cô độc. Ta đã lo là con bé không có bạn bè gì cả, nhưng nếu có bạn trai rồi thì ta có thể yên tâm rồi.”
“Ừm, cô quản lý, nói thật lòng thì em rất đau lòng khi phải nói điều này, nhưng em không phải bạn trai của cô ấy.”
“Cái gì? Thật sao? Chán thế.”
“Chán thế…”
“Ta cứ tưởng có thể trêu chọc Thỏ con bé bỏng về chuyện này một thời gian chứ.”
“……”
Trời ơi, không hiểu sao, cô quản lý cửa hàng này cứ có cái khí chất của một quý bà giàu có nào đó.
“Vậy, cậu là bạn của Thỏ con à?”
“Đại loại vậy.”
“Ta cũng đoán thế. Hai đứa vừa nãy nói chuyện vui vẻ lắm. Lần đầu tiên ta thấy con bé như vậy đấy.” Cô quản lý cửa hàng cười phá lên.
Vừa nãy trông có vẻ vui vẻ sao?
“Thỏ con quả thật không chịu mở lòng với người khác, cứ như xây tường bao quanh vậy.”
“……”
“Đó là lý do ta bị sốc khi nghe chuyện của cậu đây. Tự nhiên nó bảo ‘Tôi sẽ dẫn một người bạn đến’, cậu biết không.”
“……”
Ừ thì, cô ấy nói không sai. Usami Masamune rất khó tin tưởng người khác, đó là lý do cô ấy nghe có vẻ lạnh lùng và xa cách.
“Nhớ chăm sóc con bé cho tốt nhé?”
“…Em biết mà.”
Cái này còn chẳng cần phải bàn cãi. Dù sao thì chúng tôi cũng đã hứa với nhau trong lễ hội trường rồi. Kể cả khi cô ấy có xây tường đi chăng nữa, tôi cũng sẽ phá vỡ nó. Và đúng lúc tôi đang nghĩ thế thì—
“Hửm? Có chuyện gì ở quán cà phê à?”
Nhìn sang, tôi thấy một nữ hầu đang chạy nhanh đến chỗ cô quản lý, cả hai thì thầm với nhau. Hửm? Có lẽ có vị khách khó chịu nào đến ư? Dù sao thì, đó không phải trách nhiệm của tôi. Tôi cứ để họ làm việc của họ, còn tôi thì nghỉ ngơi. Tôi bắt đầu bước đi, hướng về phòng nghỉ, thì…
“Khoan đã.” Một người giữ tôi lại từ phía sau.
Đó là cô quản lý cửa hàng, cô ấy chỉ đưa ra một mệnh lệnh duy nhất khi tôi đang ngơ ngác.
“Cậu sẽ làm việc ở quán cà phê bây giờ.”
“Cái gì?”
“Với cả, không được nghỉ đâu. Đang gặp rắc rối lớn, giúp Thỏ con đi.”
“Giúp…?”
Tôi đang định hỏi thêm, thì quản lý cửa hàng đã đẩy lưng tôi đi rồi. Sảnh chính của quán cà phê được bố trí vài chiếc bàn, đúng như một quán cà phê thông thường. Điều làm tôi chú ý là chiếc bàn ở tận góc trong cùng. Ở đó, tôi thấy Masamune trong bộ đồng phục hầu gái quen thuộc, và—
“…Thật bó tay.”
Khi toàn bộ khung cảnh hiện ra trước mắt, tôi không khỏi rên rỉ. Ngồi tại chiếc bàn đó là một cô gái vận chiếc váy lolita Gothic diêm dúa, lộng lẫy chẳng kém gì bộ đồng phục hầu gái. Cô ta búi mái tóc đen tuyền thành hai bím, và nhoẻn miệng cười khi thấy tôi.
“Jirou-kun này, lúc đó cậu phải nói ‘Mừng cậu trở về, tiểu thư’ chứ, sao lại ‘Thật bó tay’ hả?”
Đó chính là Suzutsuki Kanade. Cô con gái độc nhất của chủ tịch hội đồng quản trị trường chúng tôi, nở một nụ cười duyên dáng với tôi.
♀×♂
“Ngồi xuống đi. Tôi vừa trả tiền rồi, giờ hai người có thể dành chút thời gian với tôi.” Suzutsuki nói, khi Masamune và tôi còn đang đứng sững sờ trước bàn.
Cô ta trả tiền cho chúng tôi á? Tôi liếc nhìn quản lý cửa hàng, đôi con ngươi của bà ta đã biến thành ký hiệu đô la, ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Con quỷ Suzutsuki đáng chết đó, chắc chắn là đã hối lộ bà ta rồi. Cái quái gì đây, vé VIP hay sao chứ?
“C-cô biết đây là quán cà phê hầu gái mà, phải không? Sao cô lại hành xử như đây là quán tiếp khách vậy hả?” Masamune nghiến răng khi ngồi xuống đối diện Suzutsuki.
Việc để hầu gái ngồi cùng khách ở bàn không nằm trong dịch vụ của quán này. Hơn nữa, những người làm việc ở bếp như tôi cũng vậy. Nhờ thế mà tất cả khách hàng và hầu gái đều đổ dồn sự chú ý về phía chúng tôi. Đúng là một kiểu bêu xấu công khai mà.
“Với lại, tại sao một tiểu thư nhà giàu như cô lại đến quán cà phê hầu gái làm gì?”
“Có vấn đề gì sao? Tôi đi mua sắm tiện ngang qua đây, thấy cô mặc bộ đồng phục dễ thương quá chừng. Chưa kể Jirou-kun lại còn ở tận trong bếp nữa chứ. Giờ tôi chỉ có thể vào trong thôi, biết không hả?”
“Cái đó nghĩa là sao chứ? Cô chỉ đến đây để chọc tức bọn tôi lần nữa thôi, phải không?”
“Trông có vẻ thú vị, tất nhiên rồi.”
“Đừng có vào quán cà phê hầu gái chỉ vì cái lý do đó thôi chứ.” Tôi càu nhàu rồi tự ngồi xuống.
Vì Suzutsuki đang mặc đồng phục, có lẽ cô ấy có việc ở trường. Rồi tình cờ đi ngang qua quán cà phê này… Hửm? Có gì đó không ổn.
“Này, Konoe đâu rồi?”
Đúng vậy, Konoe Subaru không thấy bóng dáng đâu cả, mặc dù cậu ấy thường xuyên bám sát Suzutsuki vì là quản gia của cô ta.
“À, tôi vừa rũ bỏ cậu ta đấy.”
“Cái gì?”
“’Tiểu thư đi đâu rồi ạ!?’ cậu ta nói. Tôi muốn thấy cậu ta hoảng loạn một chút khi cố gắng lần theo dấu vết của tôi như một chú hamster nhồi đầy thức ăn vào má, thế là tôi đánh lạc hướng cậu ta.”
“Tính cách cô đúng là thối nát như mọi khi mà!”
“Hả? Ôi, cậu làm tôi ngượng quá. Tôi không nghĩ cậu lại khen tôi đấy.”
“Đó chắc chắn chẳng giống lời khen chút nào đâu nhé.”
Sao cô có thể tích cực như vậy được chứ? Không, sao cô có thể tàn nhẫn đến mức bỏ mặc quản gia của mình như thế chứ. Cậu ấy chắc đang lo lắng lắm rồi.
“Không sao đâu, tôi đã gửi email cho cậu ta nói ‘Tôi sẽ đi du lịch một thời gian’.”
“Ngay cả những đứa nhóc con bỏ nhà đi cũng để lại lời nhắn tốt hơn thế.”
“Đừng làm cái mặt đáng sợ thế chứ. Ngay cả tôi cũng có những ngày muốn ở một mình mà.”
“Chuyện đó thì không sao, nhưng đừng làm phiền Konoe nhiều như thế.”
“Cậu vẫn tử tế như mọi khi khi nói đến Subaru nhỉ.” Suzutsuki mỉm cười, rồi chuyển ánh mắt sang Masamune. “Vậy thì, cô hầu gái thân mến, cô đang cung cấp dịch vụ gì ở đây vậy?”
“À, vậy xin mời xem thực đơn và chọn… Khoan đã, tại sao tôi lại phải nói năng lịch sự với cô như thế này chứ!?”
“Thật thô lỗ, tôi là khách hàng mà.”
“Vậy ai sẽ trở thành hầu gái của cô hả!?” Masamune tránh ánh mắt của Suzutsuki.
“Thật tàn nhẫn. Cô thậm chí không chịu nói ‘Mừng cô trở về, tiểu thư’ với tôi sao?”
“Mừng cô trở về, tiểu thư.”
Khà khà, cứng nhắc, gượng gạo hết cả. Cô đúng là một tsundere điển hình mà.
“Hả? Ai là tsundere chứ!? Tôi làm thế này không phải vì cô đâu nhé!”
“Đó chính là câu một tsundere sẽ nói.”
“Ý cô là sao!?”
“Cô không hiểu sao, thỏ con Usami của tôi?”
“Là Usami! Không phải Usagi!”
“Nhưng trên bảng tên của cô rõ ràng có chữ ‘Rabbit’ mà?”
“Ư… đó là do quản lý gắn cho tôi…”
“Ừm, hiểu rồi, Thỏ con Usami.”
“Đừng gọi tôi là Thỏ con!”
“…Hai người không thể hòa thuận hơn một chút sao?” Tôi chen vào giữa hai người.
Hai người này thật sự hợp nhau đến mức tồi tệ nhất. Một bên là thường dân bình thường, một bên là tiểu thư nhà giàu, và dù là quan hệ hầu gái với khách hàng thì cũng không hề thay đổi.
“Khà khà, để tôi nghĩ xem. Hay chúng ta vui vẻ một chút nhé? Hầu gái yêu quý, tôi muốn gọi món ‘Trứng ốp lết vẽ hình’. Cô sẽ vẽ một thông điệp lên đó cho tôi chứ?”
“Được thôi, tôi sẽ viết ‘Đ*T M*’ chỉ riêng cho cô.”
“Với lại, tôi cũng muốn tùy chọn ‘Giờ chụp ảnh~’ nữa.”
“Tôi không phiền đâu, nhưng cô chắc sẽ hối hận đấy. Tôi cực kỳ tệ khoản chụp ảnh.”
“À phải rồi, cô từng phản đối kịch liệt mọi buổi chụp hình mà.”
Dịch vụ ‘Giờ chụp ảnh~’ này về cơ bản cho phép bạn chụp ảnh cùng người hầu gái mình yêu thích. Nghe nói Masamune khá nổi tiếng và nhận được rất nhiều yêu cầu như vậy, nhưng cô ấy đều từ chối hết lần này đến lần khác. Cô ấy thực sự rất ghét chụp ảnh.
“Tôi không phiền, nhưng quản lý cửa hàng chắc chắn sẽ ngăn lại.”
“Sao cơ?”
“Cô biết đấy, chúng ta từng làm thế này rồi, nhưng mặt khách hàng cuối cùng lại méo mó biến dạng hết cả.”
“……”
“Lần thứ hai, khách hàng chẳng còn cái đầu nào.”
“……”
“Và lần thứ ba, có một cô gái lạ mặt mặc đồ trắng đứng sau lưng khách, cố với tay lấy máy ảnh…”
“Được rồi, Masamune. Tôi hiểu cô chụp ảnh tệ đến mức nào rồi, bình tĩnh lại đi.”
Đúng vậy, nơi cô ấy đang sống là một căn nhà bị ma ám — một ngôi nhà ma thực sự. Vì tiền thuê khá rẻ nên Masamune đã cố gắng hết sức và vẫn sống ở đó, nhưng không ngờ điều này lại ảnh hưởng đến cả việc chụp ảnh của cô ấy. Với lại, nhìn kiểu gì cô ấy cũng đang bị ám rõ ràng.
“Này, sao cô không thử trừ tà cho căn nhà đó ít nhất một lần xem?”
Dù không đến mức như Kureha, nhưng tôi cũng không giỏi xử lý chuyện tâm linh cho lắm. Nghĩ đến việc bạn mình bị ma ám khiến tôi rùng mình.
“…! K-k-không cần phải lo lắng đâu. Nhưng… tôi vui vì cô lo lắng cho tôi…” Masamune đột nhiên im lặng, cả người đỏ bừng.
…Cái quái gì thế này? Ý thức của cô ấy cuối cùng đã bị con ma đó nuốt chửng rồi sao? Aaa, đừng mà. Nếu vậy thì tôi không thể ở lại đây được nữa. Đã đến lúc phải trừ tà con ma quỷ này rồi. Tôi nên gọi một nữ tu sĩ trước tiên.
“Khà khà, xem ra hai người thân nhau bất ngờ nhỉ.”
Khi ấy, Suzutsuki đột nhiên mở lời.
“Hả… Đ-Đừng có hiểu lầm, Suzutsuki Kanade! Tôi và cái đồ gà ngốc đó không hề thân thiết gì hết!”
“Thật sao? Dù hai người cùng làm thêm sao?”
“Đó chỉ là trả ơn cho việc tôi đã đưa bài tập hè cho cái đồ gà ngốc đó thôi…”
“Vậy đó là một sự trao đổi tương đương?”
“Đ-Đúng vậy…”
“Tôi hiểu rồi, vậy là hai người không thân nhau chút nào cả.”
“Ư…”
“Thế mà, hai người vẫn là bạn bè bất chấp điều đó.”
“Ư… Tôi-tôi không hề nói thế…”
“Nhưng, hai người làm việc cùng nhau đâu có lý do đặc biệt nào, phải không?”
“~~~! N-nhưng mà! Chúng tôi đã từng ăn trưa ở nhà tôi rồi!”
“…Ăn trưa? Chỉ hai người thôi ư?”
“Đúng vậy! Cùng nhau… và chỉ hai đứa chúng tôi… chúng tôi đã ăn trưa cùng nhau, nên chúng tôi vẫn là bạn bè khá tốt!” Masamune ưỡn ngực.
Điều đó thật sự mơ hồ. Chưa kể cô ấy bắt đầu mâu thuẫn với những gì mình nói lúc đầu. Chúng tôi thân hay không thân? Ý tôi là, tôi xếp chúng tôi vào loại bạn bè bình thường, nhưng…
“À, ra vậy. Thế thì… tôi với Jirou-kun cũng là bạn bè khá thân thiết đấy chứ.”
“Hả?” Masamune ngẩn người, nét tự tin trên mặt thoáng chốc biến mất.
“Dù sao thì, cậu ấy cũng từng ăn trưa ở nhà tôi rồi mà.”
“Cái… Cái gì!?” Masamune suýt ngã khỏi ghế.
À phải rồi, chuyện đó đúng là có thật. Xảy ra hồi tháng Tư, sau vụ ở khu giải trí thì phải. Cô ấy mời mình ăn để bù đắp sau khi mình lành vết thương thì phải.
“N-Nhưng! Đâu phải chỉ có hai người thôi đâu chứ!”
“Đúng là Kureha-chan và Subaru cũng ở đó. Nhưng mà tụi tôi thân thiết lắm, cứ như người trong một nhà vậy.”
“N-Người trong một nhà…”
“Hơn nữa… cậu ấy còn dùng giường của tôi trong thời gian đó nữa.”
“Cái đó là sao chứ!?”
“Đừng hiểu lầm, tôi chỉ cho cậu ấy nghỉ ngơi vì bị thương thôi. Cậu ấy đâu có ngủ lại.”
“T-Thật à? Đừng có nói mấy lời dễ gây hiểu lầm như thế chứ.” Masamune thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, chỉ lát sau nàng sẽ phải hối hận.
“—Mà này, tôi thực sự đã từng ở lại nhà Jirou-kun đấy.” Suzutsuki nhẹ nhàng ném một quả bom.
“!?” Masamune đẹp mắt hóa đá.
Đáp lại, cô tiểu thư nhà giàu vẫn tiếp tục thản nhiên.
“Khi tôi bỏ nhà đi, cậu ấy đã cho tôi tá túc.”
“B-Bỏ nhà đi…!”
“Phiền phức lắm đấy. Khi ở lại nhà cậu ấy, tôi còn bị bắt mặc đồng phục hầu gái nữa chứ.”
“Chuyện đó làm sao mà xảy ra được!?”
“Không phải hiển nhiên sao? Tôi trở thành hầu gái của cậu ấy, nên tôi phải phục vụ cậu ấy chu đáo chứ.”
“…!? Xạo! Làm gì có chuyện đó chứ…”
“Tôi không nói dối đâu. Usami-san hẳn là biết mà, đúng không?”
“Ư…!” Masamune bấu chặt lấy gấu váy, kéo xuống đầy bực bội.
Sau đó, nàng trừng mắt nhìn về phía tôi.
“Cái tên gà ngốc này đang làm cái quái gì vậy!? Cậu bắt bạn học của mình làm những chuyện gì thế hả!?”
“Đ-Đừng vội kết luận! Chuyện đó có lý do hẳn hoi mà!”
“Lý do… Vậy là những gì cô ấy nói đều là thật sao!?”
“À thì… đúng vậy.”
“~~~!”
“Thôi nào, đừng nhìn tôi như thể tôi là nhân vật phản diện trong mấy bộ manga shounen thế chứ!”
Tôi không thể phủ nhận những gì Suzutsuki nói là sự thật. Chuyện đó xảy ra trong Tuần Lễ Vàng, khi tôi cho Konoe ở lại sau khi cô ấy bỏ nhà đi, và Suzutsuki đã tổ chức một cuộc thi kỳ lạ kiểu "xem ai xứng đáng làm người hầu của gia đình này hơn", với cô ấy làm hầu gái đấu với quản gia Konoe. Nhưng mà, giờ thì cô ấy lại dùng cách nói ám muội hơn nhiều. Cô ấy đang làm ra vẻ như thể tôi thực sự mê mấy chuyện đó vậy.
“T-Tôi đã đánh giá thấp cậu rồi! Không ngờ cậu lại biến thái đến mức đó!”
“Bình tĩnh lại đi, và suy nghĩ cho kỹ vào!”
“Cậu đã bắt Suzutsuki Kanade mặc đồng phục hầu gái, đúng không!?”
“Chuyện đó có lý do hẳn hoi mà!”
“Chưa kể cậu còn trói cô ấy lên giường, rồi làm bậy suốt đêm…”
“Ai nhắc gì đến mấy chuyện đó đâu chứ!? Tôi trông biến thái đến mức đó thật sao?! Nhìn tôi đây này!”
“Ơ…”
“Sao lại im lặng ở đó chứ!”
“Thì, ngay khi cậu bước vào quán cà phê này, cậu đã nhìn chằm chằm vào mấy cô hầu gái rồi mà.”
“Tôi không hề!?”
“Cẩn thận nhé, Usami-san, cậu ta rất nhiệt tình với hầu gái đấy… Đặc biệt là với dây nịt bít tất.”
“Đừng có thêm mấy thứ vớ vẩn vào chứ, đồ đàn bà độc ác!”
“…Tôi biết ngay mà.”
“Sao lại đồng tình như thế!?”
“Khi cậu ấy ở nhà tôi, cậu ấy nói ‘Tôi muốn bị treo lên bằng dây nịt bít tất’.”
“Tôi không hề nhớ mình đã nảy sinh ra cái sở thích quái đản như thế!”
Dù tôi có nói gì đi chăng nữa, họ cũng sẽ hiểu sai. Hơn nữa, con thỏ đáng ghét đó vốn dĩ luôn hiểu lầm mọi chuyện. Cứ như thể cô ta sống dựa vào sự hiểu lầm vậy. Hai người này thực ra lại khá thân nhau sao?
“Masamune này, để tôi nói một điều. Không có bất cứ chuyện mờ ám nào xảy ra đâu, được chứ.”
“Mặc dù cậu đã bắt cô ấy mặc đồ hầu gái?”
“Cô ấy tự quyết định mặc mấy bộ đó mà, được chứ. Hơn nữa, Suzutsuki đâu phải là người duy nhất ở lại. Konoe cũng ở cùng cô ấy, và Kureha cũng ở nhà nữa.”
Ơ? Th-thật sao? Vậy là cả đêm qua không có vụ nhập vai biến thái nào hết à?
Tất nhiên là không. Làm gì có chuyện đó.
…Thôi được rồi. Tôi không rõ chi tiết, nhưng nếu không có chuyện gì thì mọi thứ đều ổn. Anh liệu mà biết ơn đi, tôi đây đã tin tưởng anh đó.
Ừ, cám ơn nhé. Mà tôi chỉ thắc mắc thôi, tại sao cậu lại gay gắt đến thế?
Hả?
Ý tôi là, cả cuộc đối thoại này ấy.
Cô ấy đâu cần phải làm quá mọi chuyện lên thế nhỉ? Tôi có cảm giác Suzutsuki cũng đang cố tình chọc tức Masamune để cô ấy phản ứng mạnh hơn nữa.
Đ-đó là… anh biết đấy. Chẳng phải anh sẽ ghét nếu một người bạn của mình dính vào mấy chuyện dơ bẩn sao? Bởi vậy tôi mới không thể không tò mò. Dù sao thì cuối cùng anh cũng vô tội, thế thì có sao đâu chứ! Masamune giải thích với giọng điệu kiên quyết, trong khi mắt thì lảng đi chỗ khác.
Về chuyện đó thì, tôi đoán là cũng có phần đúng? Tôi cũng biết vài người trong lớp mình là đồ biến thái mà. Như Tamura ấy, hắn ta công khai tuyên bố “Đầu tôi sinh ra là để được một mỹ nhân giẫm lên!” hay gì đó đại loại vậy. Với hắn thì đã muộn rồi. Ngay cả thuốc tẩy cũng chẳng thể làm sạch được bộ não thối nát ấy nữa.
…Trời ạ.
Dù sao thì, thế là tôi được giải oan rồi, tôi đoán vậy. Toàn bộ cái mớ hỗn độn liên quan đến mấy cô hầu gái này đang làm đầu tôi quay mòng mòng. Như thể chỉ cần một chiếc dây treo tất thôi cũng đủ khiến tôi phát điên lên được.
“Usami-san ngây thơ quá, phải không?” Suzutsuki đột nhiên lên tiếng với giọng điệu nghiêm túc lạ thường. “Hiện tại vẫn chưa thể loại trừ khả năng Jirou-kun có sở thích quá mức với ‘maid moe’ đâu.”
Im đi, Suzutsuki. Cậu lại muốn chọc ngoáy nữa à?
Jirou-kun, anh im lặng đi. Thành thật mà nói, anh đang ở trong vùng xám đến đen đấy. Dù miệng anh nói gì đi nữa, chúng tôi cũng không biết cảm xúc thật sự của anh là gì.
Cảm xúc thật sự của tôi ư?
Ví dụ như, những thứ kiểu ‘Đó không phải là váy! Đó là một công cụ hạn chế sức mạnh thật sự của dây treo tất!’, anh biết đấy.
Cậu đang nói là dây treo tất mạnh đến vậy sao!?
Mạnh đến mức phải dùng váy để kìm hãm sức mạnh của nó ư!? Có điên mới tin được điều đó!
“Điều đó cũng hợp lý đấy chứ.” Masamune gật đầu lẩm bẩm.
…!? Khoan đã, cậu đang tin sái cổ những lời nhảm nhí của cô ấy đấy à?!
Hả? Anh nói gì thế, gà ngốc. Ý tôi là một phần những sở thích kỳ quặc của anh — có thể đã bắt nguồn sâu xa từ niềm yêu thích của anh với hầu gái.
…
Được rồi, khoan đã Masamune-san. Cậu đang nói cái gì vậy?
Chúng ta có lẽ nên xác nhận điều đó càng nhanh càng tốt.
Đồng ý. Jirou-kun là bạn của chúng ta mà, và chúng ta có nhiệm vụ bảo vệ bạn bè. Sẽ không hay chút nào nếu có chuyện gì tồi tệ xảy ra ở quán cà phê hầu gái này.
Trong mắt các cậu, tôi cuồng hầu gái đến mức nào vậy!?
Họ đang coi tôi như một quả bom hẹn giờ vậy.
“Nhưng, làm sao chúng ta có thể xác nhận điều đó được?” Masamune đặt một tay lên cằm, trầm ngâm.
Ngay sau đó…
“Cứ yên tâm, tôi có ý này.” Suzutsuki nở nụ cười toe toét. “Cậu chỉ cần khoe dây treo tất của mình cho Jirou-kun xem là được.”
…
Khoan đã. Cô ấy lại nghĩ ra cái trò gì thế này?
Cái… C-cậu! Cậu đang nói cái gì vậy!
Có vẻ như Masamune đồng tình với tôi về khoản này. Cô ấy thậm chí còn hoảng loạn kéo váy xuống, như thể để giấu đi thứ gì đó bên dưới.
“Cậu thật sự không hiểu rồi, Usami-san. Hiện tại, cậu là một cô hầu gái mà cậu có thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Về cơ bản, nếu Jirou-kun có thể thắng được sự quyến rũ của cậu, điều đó có nghĩa là cậu ta không phải là một kẻ cuồng hầu gái.”
Tôi hiểu ý cậu rồi, nhưng… Q-Q-Quyến rũ!?
Tôi gọi là thế, nhưng không có gì phức tạp đâu. Cậu chỉ cần khẽ vén chiếc váy dài của mình lên, và để lộ dây treo tất cho anh ta thấy là được.
Cái gì!?
Tất nhiên, thêm câu ‘Xin hãy tha thứ cho tôi, Chủ nhân…’ với đôi mắt đẫm lệ.
Cái này cứ như một trò nhập vai biến thái nào đó vậy, anh biết không!?
“Không được sao? Cậu chẳng phải là bạn của Jirou-kun sao? Hiện tại, quan trọng nhất là phải làm rõ xem Jirou-kun có sở thích 'lạ lùng' đó không, cậu nhớ chứ?”
“Ư… ực…”
“Hay là, đây lại đúng như tôi nghĩ? Phải chăng đây là kiểu cậu thật ra có tình cảm với Jirou-kun, nhưng lại không muốn để cậu ấy nhìn thấy cảnh tượng xấu hổ của mình, nên mới do dự như vậy?”
“Cái—!”
Psssshhh, khói bắt đầu bốc lên từ đầu Masamune, mặt cô ấy đỏ bừng.
“Kh-Kh-Không đời nào là thật!”
“Ể? Không thích, nhưng thật ra là yêu hả?”
“Kh-Kh-Không, dĩ nhiên là không! Không đời nào tôi lại thích cái tên gà mờ ngốc nghếch này! Cũng không yêu luôn! Không có gì hết!”
“Thì ra là vậy, vậy thì nhanh lên, vén váy cậu lên đi.”
“!?”
“Không sao đâu, không cần phải cho thấy quần lót, chỉ cần để lộ nịt tất thôi.”
“~~~!” Masamune bắt đầu rơm rớm nước mắt, chậm rãi quan sát xung quanh.
Cùng nhìn với cô ấy, tôi thấy hầu hết khách hàng đã rời đi. Đồng thời, đa số các hầu gái đã trở lại công việc của mình, không mấy để ý đến chúng tôi. Đây là một cơ hội tốt. Một thời điểm may mắn. Dù chuyện gì xảy ra ở chiếc bàn này, cũng chỉ có chúng tôi biết.
“………Đ-Đã rõ, tiểu thư.”
Sau một khoảng im lặng dài, Usami Masamune buông những lời đó với giọng lí nhí. Chắc hẳn cô ấy đã hạ quyết tâm, khi cất lời như một hầu gái và đứng dậy. Chiếc tạp dề dài của cô ấy đung đưa theo cử động, rồi cô ấy tiến đến trước mặt tôi. Sau đó, cô ấy đặt tay lên váy mình—
“……!”
Đôi mắt cô ấy ngấn lệ vì xấu hổ, chậm rãi kéo váy lên. Hiện ra là đôi vớ ngang đùi trắng như tuyết. Đen và trắng: Giày da đen bóng tương phản với màu trắng của đôi vớ. Váy càng được kéo lên, một chiếc nơ xinh xắn trên đôi vớ ngang đầu gối càng lộ rõ. Chiếc váy bay phần phật hơn nữa, cho đến khi tôi được phép nhìn thấy chiếc nịt tất trắng tinh của cô ấy.
“……”
Sự im lặng bao trùm, lấp đầy không khí một cách gượng gạo. Và rồi… Cô gái cất lời với đôi môi run run, cố gắng hết sức để không bật khóc.
“…X-Xin lỗi, chủ nhân…!”
“……….”
C-Cái quái gì thế này. Về mức độ hở hang, nó chẳng khác gì một chiếc váy ngắn thông thường. Thế nhưng…
“—!”
Chết tiệt. Tôi không hiểu rõ lắm, nhưng tình huống này nguy hiểm thật. Một hầu gái—Masamune—đang cẩn thận vén váy mình lên đến giới hạn. Chiếc tạp dề đen trắng này, những đường diềm xinh xắn khắp nơi, đôi vớ ngang đùi trắng như tuyết, đôi má ửng hồng, đôi mắt đẫm lệ, thân hình run rẩy vì xấu hổ, và chiếc nịt tất trong tầm mắt tôi—
“……”
…Không được rồi. Tôi sẽ không cố che giấu nữa. Không thể che giấu cảm xúc thật của mình thêm nữa. Làm vậy chỉ thô lỗ với Masamune… Không, là hầu gái trước mặt tôi đây. Tôi sẽ thú nhận ngay tại đây. Tôi thích chúng, tôi rất yêu các hầu gái. Nịt tất chính là văn hóa đích thực!
“—Thật đáng tiếc, có vẻ như hết giờ rồi.”
Điều đó xảy ra đúng lúc tôi định thú nhận những cảm xúc trong lòng mình. Suzutsuki đột nhiên mở miệng, khiến Masamune cuống cuồng kéo váy xuống. Ngay sau đó—
“Tiểu thư!”
Cánh cửa trước của quán cà phê mở tung, một giọng nam trung quen thuộc vọng đến bàn của chúng tôi ở phía sau—Đó là Konoe Subaru, quản gia riêng của Suzutsuki Kanade, hoàn toàn hổn hển.
“Tôi đã tìm cô khắp nơi, tiểu thư.”
“Ôi, Subaru, tôi bất ngờ là cậu biết tôi ở đây đấy.”
“Chỉ là tình cờ thôi ạ. Tôi đang đi trên phố thì thấy cô qua cửa sổ.”
“Thì ra là vậy, vậy là cũng giống như tôi đã làm.” Suzutsuki mỉm cười dịu dàng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vậy ra, cô ấy nhận ra Konoe đi ngang qua cửa, và bảo Masamune dừng lại. Nguy hiểm thật… nếu Konoe thấy tình huống vừa rồi… Có vẻ như cô ấy chỉ có thể nhìn thấy Suzutsuki qua cửa sổ.
“Tôi xin lỗi vì đã đột ngột bỏ đi như thế.”
“Không, chỉ cần anh không sao là tôi mừng rồi… Vậy, anh làm gì ở đây vậy, Jirou?” Cô ấy quay sang nhìn tôi chằm chằm.
Sau khi xác nhận chủ nhân của mình an toàn, chắc hẳn cô ấy đã tò mò về sự có mặt của tôi ở đây vì một lý do nào đó.
“À, Jirou-kun đang làm thêm ở quán cà phê này. Nhân tiện, Usami-san cũng làm bán thời gian ở đây đấy.” Suzutsuki nhận phần giải thích thay tôi, và Konoe thì nheo mắt lại, tỏ vẻ nghi ngờ “…Hừm.”
“Subaru, chúng ta mau về dinh thự thôi.”
“Vâng, tiểu thư, chúng ta đi thôi.”
Suzutsuki đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vẫy tay chào chúng tôi “Gặp lại sau nhé. Cố gắng làm việc tốt nhé, Usami-san.” Konoe đi theo sau cô ấy. Và sau khi chúng tôi đã tiễn hai người họ đi…
“…Tôi thấy mệt thật.” Masamune thở dài thườn thượt.
Không có gì đáng ngạc nhiên, tôi không thể không đồng ý. Suzutsuki lúc nào cũng gây ra sự hỗn loạn, và bây giờ khi áp lực đã tan biến, tôi cảm thấy như mình vừa chạy marathon xong vậy.
“Hửm?”
Ngay sau khi Suzutsuki rời đi, một sự nghi ngờ chợt dấy lên trong lòng tôi. Nghĩ lại cho hợp lý, toàn bộ sự việc này có vẻ hơi kỳ lạ. Dựa trên những gì Suzutsuki đã nói trong lễ hội mùa hè, cô ấy rất khó xử khi đối phó với Masamune, thậm chí còn gọi Masamune là kẻ thù tự nhiên của mình. Có lẽ cô ấy có một lý do khác khiến cô ấy đến đây?
“Nhưng mà, tốt cho anh rồi. Chúng ta đã xác nhận rằng sở thích của anh không hề dị thường. Nhưng… cái cảnh tượng vừa rồi thật sự quá xấu hổ.” Chắc hẳn Masamune vừa nhớ lại chuyện chiếc đai treo tất, và mặt cô ấy lại đỏ ửng lên.
…Tôi không thể nói cho cô ấy biết được. Nếu cô ấy cứ trưng ra vẻ mặt đó, tôi thật sự không dám nói rằng tôi đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi sự quyến rũ của một cô hầu gái. Chết tiệt, thích hầu gái thì có gì sai chứ? Cảm thấy gợi cảm với chiếc đai treo tất thì có gì là không đúng? Chà, tôi cũng hơi cảm thấy mình như một kẻ ngoài vòng pháp luật khi nói điều này.
“Đừng lo, dù sao thì tôi cũng sẽ không đột nhiên nổi điên ở một quán cà phê hầu gái đâu.”
“Hừm, tất nhiên rồi. Tội ác như vậy chưa bao giờ xảy ra ở đất nước này cả.”
“Đúng là như vậy. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, có lẽ tôi sẽ không đến quán cà phê hầu gái nữa đâu.”
Làm thêm ở đó thì vui thật đấy, nhưng chi phí để trở thành khách quen ở quán cà phê hầu gái không phải là chuyện đùa. Tôi có thể dùng số tiền mẹ cho, nhưng Kureha sẽ giết tôi mất. Đó là lý do, hôm nay có lẽ là ngày cuối cùng tôi đến đây. Tạm biệt, những cô hầu gái đáng yêu của tôi. Hẹn gặp lại, những chiếc đai treo tất.
“…Ể?” Tuy nhiên, Masamune nhìn tôi đầy ngạc nhiên. “T-Thật à? Anh sẽ không đến đây nữa sao?”
“Hửm? Ý tôi là, ừ thì đúng vậy. Tôi chỉ định làm ở đây hôm nay thôi mà.”
“Ực… đúng là thế thật, nhưng…”
Không hiểu sao, Masamune đột nhiên im bặt…? Thôi kệ vậy. Suzutsuki đã đi rồi, tôi nên quay lại bếp nếu không sẽ bị mắng té tát. Tôi hơi tò mò về phản ứng vừa rồi của Masamune, nhưng tôi có thể hỏi cô ấy sau khi hết ca làm. Tôi quay người lại, định bước đi thì—
“Đ-Đợi đã!”
Đột nhiên, có ai đó túm lấy vạt áo tôi. Quay lại, Masamune ngước nhìn tôi như một đứa trẻ con đang xin mẹ mua đồ cho chúng vậy. Và không một lời báo trước, cô ấy cất tiếng.
“…Lần sau ghé lại đi.”
“Hả?”
“T-Tôi bảo anh lần tới hãy đến làm việc ở đây nữa đi. Quản lý cửa hàng cứ than phiền về việc thiếu nhân sự trong bếp, nên bà ấy sẽ rất vui. Và, nếu anh đến đây lần nữa… thì sau này tôi sẽ cho anh xem bài tập về nhà của tôi nữa.”
“…………”

Ý tôi là, tôi không bận tâm. Được cho bài tập miễn phí nghe có vẻ béo bở thật, nhưng đến đây làm việc lần nữa thì…
“C-Có vấn đề gì lớn đâu chứ? Đâu phải là một giao dịch tệ hại, đúng không…” Giọng Masamune nghe có vẻ lo lắng lạ thường, hoàn toàn mất đi sự tự tin thường thấy.
…À, ra là thế. Cuối cùng tôi cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi. Chắc hẳn con bé không muốn làm việc một mình ở đây. Quản lý cửa hàng từng nói con bé không hòa hợp được với đồng nghiệp nào cả. Bởi vậy, nó muốn có một người bạn ở bên cạnh để cảm thấy thoải mái hơn...
“—Được thôi.”
Sau một thoáng suy nghĩ, tôi đồng ý lời đề nghị của Masamune.
“T-Thật không?”
“Ừ. Nhưng thỉnh thoảng thôi nhé. Tôi không thể ngày nào cũng đến đây được.”
Tuy không tham gia câu lạc bộ nào, nhưng tôi còn phải học võ với Konoe và Kureha nữa, nên không thể bỏ được.
“Đ-Được thôi.” Masamune lại đỏ mặt lần nữa, hình như lần này là vì nhẹ nhõm.
…Ừ, thế này là được rồi. Nếu điều đó giúp con bé thấy khá hơn, tôi cũng không ngại ghé qua đôi khi. Dù sao thì, chúng tôi cũng là bạn mà.
“Ư-Ưm… Đồ gà ngốc.”
“Hửm?”
“À… thì… ừm…” Masamune ấp úng một lúc rồi nói tiếp. “Cảm ơn!”
Bỏ lại mấy lời cảm ơn ngượng nghịu ấy, Masamune chạy thẳng vào bếp.
“……”
Điều đó làm tôi ngạc nhiên thật. Không ngờ con thỏ đáng ghét ấy lại chịu cảm ơn mình như vậy. Với cái tính ương bướng thường ngày của nó thì tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
“Thôi, thỉnh thoảng cũng không sao.”
Cũng không phải là tôi sung sướng gì khi nhận được lời cảm ơn từ một cô hầu gái. Mà này, tôi biết là mình đang lặp lại, nhưng… khi Masamune thành thật, con bé dễ thương ghê.
“Mà thôi, mình cũng nên vào bếp.” Tôi lẩm bẩm rồi tiến vào trong.
À mà, sao Masamune cũng chạy vào bếp nhỉ? Con bé phụ trách khu vực cà phê mà? Chắc là muốn chạy trốn sau khi nói lời cảm ơn đây mà.
“—Hửm?”
Ở đó, tôi thấy một thứ gì đó rơi trên sàn. Bước tới nhặt lên, tôi nhận ra đó là một chiếc điện thoại màu hồng dễ thương. Chiếc này có phải của Masamune không nhỉ? Chắc là đánh rơi lúc chạy.
“Chà, ở một vài mặt thì con bé cũng điệu đà gớm chứ.”
Tôi vô tình nhìn vào màn hình điện thoại và thấy nó dùng hình một chú thỏ đáng yêu làm hình nền. Mặc dù ghét bị gọi là thỏ, nhưng con bé đúng là yêu loài thỏ ghê nhỉ.
“Hừm? Mà, cái này… Á, con bé đang làm gì vậy? Điện thoại không bật chế độ im lặng.”
Chắc là nó quên cài đặt mất rồi. Thật đấy, vậy mà còn bảo tôi làm việc tử tế? Lỡ điện thoại đổ chuông giữa lúc làm việc thì sao? À mà, cũng chẳng quan trọng, vì con bé có bạn bè gì đâu…
“……”
À phải rồi, nghĩ đến đó, con bé từng nói đã đổi nhạc chuông cho một vài người đặc biệt. Nếu vậy, không biết nó có làm thế với tôi không, và dùng bài hát gì nhỉ?
“……”
Tự dưng tò mò quá, tôi bốc máy gọi vào số của nó. Thật sự không kìm được mà muốn biết mà.
“Ốp.”
Ngay lúc đó, nhạc chuông bắt đầu vang lên. Nghe tiếng thì có vẻ là phiên bản hộp nhạc. Hừm, không biết nữa, giai điệu êm đềm và ấm áp này, tôi từng nghe ở đâu rồi. Hồi cấp hai, tôi nhớ hình như có ai đó đã chơi bài này trong dàn hợp xướng. Bài này khá nổi tiếng cả ở cấp một và cấp hai, nên thường được hát trong các lễ tốt nghiệp và vân vân. Ưm, hình như tên nó là…
“C-Cậu nghe thấy rồi phải không…?”
Lúc đó, tôi nghe thấy một giọng nói run run. Khi quay về phía phát ra âm thanh, tôi bắt gặp một cô hầu gái tóc hai bím—Usami Masamune. Chắc con bé nhận ra mình làm rơi điện thoại nên quay lại. Thấy tôi đang cầm điện thoại của nó, người con bé run lên vì giận dữ… Ôi trời, tôi chắc là… nên chạy đi thôi.
Ngay giây phút tôi đưa ra phán đoán đó, cơ thể tôi tự động phản ứng, và tôi lao thẳng về phía lối vào quán cà phê, nhảy vọt ra đường.
“Á, đừng chạy!” Một giọng nói sắc nhọn hét lên.
Quả nhiên, cô ấy liền đuổi theo tôi. Vừa quay lại, cô ấy vội vàng túm lấy gấu váy bằng hai tay mà đuổi theo. Nhờ vậy, cô ấy đã thu hút mọi ánh mắt từ những người đi đường. Tôi có cảm giác đây sẽ thành một màn quảng cáo tuyệt vời. Trời cũng đã về chiều, khắp các con phố đều nhuộm một màu cam rực rỡ. Khi tôi chạy dọc con đường, điện thoại của Masamune vẫn rung lên và phát ra bản nhạc. Giai điệu hộp nhạc này ngay cả bây giờ vẫn cứ quen thuộc đến lạ…
“…À.”
Cuối cùng thì tôi cũng nhớ ra tên bài hát. Thật tình, tôi không thể trách cô ấy giận dữ được. Nghiêm túc mà nói, điều này hoàn toàn không ăn nhập với cái tính cách đáng ghét thường ngày của cô ấy chút nào. Rốt cuộc, tên bài hát là “Believe” cơ mà.
“…Trời ạ.”
Cái con thỏ ngốc ấy. Kể cả khi cậu chỉ có mỗi tôi là người bạn có thể tin cậy, mà cậu lại dám dùng cái chiêu đó ư? Chết tiệt, cậu làm tôi xấu hổ muốn chết vì cái chuyện này đây!
“T-Tôi xin lỗi! Tôi chỉ hơi tò mò một chút thôi mà!”
“Im đi, đồ gà ngốc! Không sao! Cậu sẽ không chết đâu!”
“Cậu định làm gì vậy hả!?”
“Im đi im đi im đi! Tất cả là tại cậu! C-C-Cậu đã khiến mọi chuyện thành ra thế này, tôi sẽ dịch chuyển cậu lên thiên đường trong khi cậu nghe bài hát này!”
“Cậu đang định tiễn tôi xuống địa ngục thì có!?”
Thôi được rồi, tôi nghĩ mình nên cứ chạy cho đến khi nghĩ ra cách nào đó để khiến cô ấy bình tĩnh lại. Nếu tôi quỳ xuống, có lẽ cô ấy sẽ tha thứ cho tôi. Ý tôi là, cậu biết đấy. Đấy mới là tình bạn của chúng ta, đúng không? Với những suy nghĩ đó trong đầu, tôi tiếp tục chạy trốn khỏi Masamune, người vẫn không ngừng la hét “Đứng lại đó!” ở phía sau lưng tôi.
0 Bình luận