Quyển 14
Chương 5: Bạn có thích một kẻ biến thái nếu họ dễ thương không?
0 Bình luận - Độ dài: 10,400 từ - Cập nhật:
Nếu bạn yêu thích những gì chúng tôi đang làm, hãy nhấn theo dõi các trang mạng xã hội, tham gia kênh Discord và cân nhắc ủng hộ chúng tôi trên Patreon nhé:
https://discord.gg/e4BJxX6https://www.patreon.com/CClawTrans
Trong lớp 3-B, Keiki ngồi vào chỗ mới, một vị trí đắc địa ngay cạnh cửa sổ, ở hàng ghế cuối cùng, cách cửa sổ một chỗ. Cậu có được chỗ này nhờ buổi bốc thăm chỗ ngồi diễn ra vào tiết sinh hoạt đầu giờ sáng. Đây quả là một chỗ tuyệt vời, nên khi cậu dọn dẹp sách Vật lý của tiết thứ tư với đầu óc thảnh thơi, cậu liền cất tiếng gọi cô bạn ngồi cạnh mình.
“Không ngờ chúng ta lại học chung lớp, Fujimoto-san.”
“Ừ, tớ cũng bất ngờ không kém.”
Cô gái đáp lời với giọng dịu dàng ấy chính là bạn học mới của Keiki, Fujimoto Ayano. Cô bạn, kiêm Hội trưởng Hội học sinh, cũng may mắn chiếm được vị trí đẹp nhất: tận cùng phía sau, sát cửa sổ.
“Hơn nữa, chúng ta còn là bạn cùng bàn. Trùng hợp ghê nhỉ.”
“Vì có thể sạc năng lượng bất cứ lúc nào, nên tớ hoàn toàn hài lòng với chỗ này.”
“Này, tớ không có ý định cung cấp gì đâu đấy nhé?”
Dù cậu không làm gì, nhưng mùi hương đặc trưng của cậu vẫn tự nhiên lan tỏa trong không khí gần đó. Suốt tiết học, cậu có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề từ chỗ bên cạnh, nhưng cậu quyết định lờ đi.
“Dù sao thì tớ cũng vui vì có cậu ở đây, Fujimoto-san. Tớ đã lo lắng lắm vì Shouma và hầu hết mọi người đều học khác lớp với tớ. Tớ sẽ buồn lắm nếu lớp mới không có bạn bè.”
Dù không ngờ hai người lại ngồi cạnh nhau, nhưng cậu vẫn cảm thấy may mắn vì có Ayano ở bên.
“Tớ cũng rất vui vì chúng ta chung lớp.”
“Vì cậu có thể sạc năng lượng bất cứ lúc nào ư?”
“Không chỉ mùi hương của cậu. Tớ thích Kiryuu-kun.”
“Hả?!”
“Cậu là một người bạn quan trọng, Kiryuu-kun.”
“A-À… ý cậu là vậy.”
Keiki suýt nữa đã hiểu lầm một cách tệ hại. Thế nhưng, không biết rằng mình vừa khiến đối phương giật mình, Ayano bắt đầu lúng túng nhìn quanh.
“Tớ thấy hôm nay nhiều người nhìn tớ quá…”
“Đó là vì sự thay đổi hình tượng đột ngột của cậu đấy, Fujimoto-san.”
“Thay đổi hình tượng?” Ayano-san có vẻ hơi bối rối.
Đôi mắt cô, giờ đây không còn bị tóc mái che khuất, nhìn Keiki đầy thắc mắc.
“Ý tớ là, hôm nay cậu kẹp tóc mái lên, đúng không?”
“Hả?”
“Chắc mọi người đều ngạc nhiên khi thấy rõ cả hai mắt cậu.”
“Á…?!” Cô thốt lên một tiếng kêu và vội đưa tay che mặt.
Sau đó, mặt cô đỏ bừng như cà chua, và cô ngẩng lên nhìn Keiki.
“Tớ cứ tự hỏi sao hôm nay tầm nhìn của mình lại rộng thế…”
“Vậy… đó không phải là thay đổi hình tượng à?”
“Sáng nay tớ không có nhiều thời gian, nên tớ quên tháo kẹp ra sau khi rửa mặt…”
“À phải rồi, tóc cậu dài thế kia thì chắc chắn sẽ vướng víu lắm.”
Vì thế mà cô đã kẹp tóc mái lên và đến trường như vậy.
“Xem ra Fujimoto-san đôi khi cũng có lúc vụng về nhỉ.”
“Thật xấu hổ quá đi mất…”
Lần này, cô che kín cả khuôn mặt bằng hai tay. Ngay cả vành tai cô cũng đỏ ửng.
“Tớ đi sửa lại tóc một chút đây.” Cô nói rồi đứng dậy khỏi chỗ.
Chắc cô định sửa tóc trước khi ăn trưa. Tuy nhiên, có lẽ vì quá hoảng hốt, ngay giây phút cô định rời khỏi ghế, chân cô vướng vào chân bàn và cô ngã nhào.
“Kyaa?!”
“Cẩn thận!”
Vẫn còn ngồi trên ghế, Keiki ôm lấy cơ thể Ayano để ngăn cô ngã. May mắn là cậu đang quay về phía Ayano, giúp việc đỡ cô dễ dàng hơn. Thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô an toàn, cậu cất tiếng hỏi cô gái đang ở trong vòng tay mình.
“Cậu có sao không?”
“V-Vâng… Tớ xin lỗi…”
“Không sao đâu.”
Vì tiếng động khá lớn, các bạn học xung quanh đều hướng sự chú ý về phía hai người.
“Hội trưởng, cậu có sao không?”
“Em có bị thương không?”
Ayano quệt tay áo, tỏ ra không sao, mọi người xung quanh tiếp tục bữa trưa hoặc nói chuyện riêng. Mấy nam sinh đố kỵ nhìn Keiki, nhưng vụ va chạm hoàn toàn là tai nạn, nên mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó.
“Đứng dậy được không?”
“Dạ… Ơ?”
Lúc Ayano khởi động lại người đứng dậy đột nhiên cảm giác có gì không ổn. Cô nhìn thẳng Keiki.
“Có chuyện gì sao?”
“…Không… đâu có gì. Em phải sửa tóc một chút.” Ayano đáp, sau đó nhanh chóng rời khỏi lớp học.
“Là sao nhỉ? Khuôn mặt vừa rồi của cô ấy khá nghiêm trọng đấy chứ…?”
Hay là anh còn tóc dựng ngủ chưa vuốt phẳng?
“Mà thôi.”
Là câu hỏi anh không bao giờ tìm ra câu trả lời. Nhưng khi Keiki bắt đầu cảm thấy đói bụng, anh hướng ánh mắt về phía hộp cơm tự làm đầy yêu thương Mizuha mang đến.
Đêm đó, khi Keiki vừa kì cọ xong xuôi, đang chuẩn bị thả mình trong bồn tắm thì đứa em gái chọc cửa xông vào.
“Em xin phép vào tham quan~”
“Huh? Ơ? Em… em Mizuha?!”
Tất nhiên nói rồi đây là nhà tắm, cả hai đều trần như nhộng. Mizuha che chắn chỗ nhạy cảm bằng khăn tắm nhỏ, nhưng chỉ có tác dụng khiêu gợi mà thôi.
“Anh đang tắm mà, em? Sao em lại đột nhập thế này?”
“Anh không muốn em ở đây sao?”
“Cái này thì… không phải như thế, nhưng mà…”
“Anh với em từng thế này rồi mà còn gì phải ngại.”
“Anh nghĩ em nên nuôi dưỡng thêm tí e thẹn đấy!”
Người như em gái anh có tật thích khoe da, đâu màn tới chuyện anh có nhìn thấy cảnh tượng này. Một tư thế uy nghiêm như nữ hoàng đang tiến về ngai vàng, cô đi về phía anh.
Liếc qua cặp mắt người yêu, Mizuha ngọt ngào hỏi:
“Có thể gội đầu giúp em không?”
“Ừ… Ừ.”
Được em gái nhờ vả lòng anh như hoa nở, việc gội đầu lại càng khiến họ trở nên thân mật. Nghĩ như thế Keiki bước ra khỏi bồn tắm, đứng sau Mizuha. Vòi hoa sen xả nước từ từ làm ướt tóc cô, Keiki cầm lấy chai dầu gội đầu. Thoa một ít chất lỏng thơm thơm lên bàn tay, anh từ từ massage chân tóc Mizuha khiến cô rên thích thú:
“Khách hàng cảm thấy sao rồi?”
“Tuyệt quá đi~”
“Thế là tốt rồi.” Keiki vừa trả lời vừa tiếp tục xoa bóp.
Tóc em gái mềm mại khác hẳn tóc trai. Dù đều là những sợi tóc nhưng lại mịn như lụa khi tràn qua các kẽ tay anh. Dù khách hàng trước mắt đang trong trạng thái không một mảnh vải, nhưng Keiki không thấy khó xử bởi từ bé đến giờ họ đã tắm chung vô số lần.
“Anh trai, lớp mới thế nào?”
“Cũng tàm tạm. Có chút người lớp cũ thôi, chỉ có thể nói chuyện với Fujimoto-san.”
“Ra vậy.”
“Được cùng lớp Shouma và Nanjou chắc em vui lắm?”
“Lớp em ở ngay dưới lầu, anh có thể ăn trưa cùng em đó?”
“Ý kiến hay đó— Nào, anh xả nước nha~” Keiki vừa nói vừa nhấc vòi hoa sen xả sạch bọt bóng.
Xong anh lấy chiếc khăn nhỏ vắt nốt nước trên tóc cô:
“Xong rồi đó.”
“Cảm ơn anh.”
“Ai lại nói khách sáo.”
“Tiếp theo sẽ xin lồn… người tẩy rửa lần nữa~ Nhưng với cơ thể em.”
“Đoạn sau này anh nghĩ em tự làm được.”
Tắm rửa cho em thì… chừng đó quá sức chịu đựng lý trí rồi.
“Thì để lần sau vậy~”
“…Lần sau?”
Mizuha có vẻ hơi chút không vui nhưng vẫn tự tắm cho bản thân. Tuần tự bắt đầu từ đôi tay trắng muốt đến phần vai và nửa trên ngực, đến nách rồi bụng, trải khắp toàn thân.
*Mizuha bắt đầu với cánh tay nhỉ…?* Keiki thầm thì trong bụng.
Chẳng còn chịu nổi nữa, Keiki đành quay mặt đi, trở lại bồn tắm và thả người xuống nước. Ngay sau đó, Mizuha cũng tráng người thêm lần nữa rồi đứng dậy.
“Anh hai ơi, cho em vào tắm cùng nhé?”
“Nhưng cái bồn này hơi chật để hai đứa mình cùng tắm đó em?”
“Không sao đâu, không sao đâu mà.” Mizuha mỉm cười, lờ đi lời anh nói rồi tự mình bước vào bồn.
Keiki dịch ra một khoảng, khiến hai anh em ngồi đối diện nhau. Khi Mizuha bước vào, nước dâng lên may mắn che được gần hết cơ thể cô bé, nhưng ngay cả khe ngực thấp thoáng dưới làn nước và bờ vai trần cũng đủ sức khiến Keiki bối rối. Và đúng như dự đoán, cái bồn tắm của một gia đình bình thường này quả là quá chật cho cả hai người.
“Hay là mình đừng tắm cùng nhau nữa thì hơn…”
“Vậy như thế này có tốt hơn không ạ?” Mizuha hỏi rồi khẽ trượt vào giữa hai chân anh trai mình.
Sau đó, cô bé tựa lưng vào người anh.
“Em vẫn luôn muốn được làm thế này.” Mizuha nói, ngước nhìn Keiki. “Anh thấy sao ạ?”
“Cũng được đấy chứ. Cứ như chúng ta là một đôi tình nhân thực sự vậy.”
“Thỉnh thoảng làm nũng một chút cũng có sao đâu.”
“Nhưng mà em lúc nào cũng vậy mà, Mizuha.”
Khi hai người ngồi trên sofa, cô bé lúc nào cũng sẽ sà vào lòng anh. Nếu cả hai đang đọc sách trong phòng, đôi khi Mizuha sẽ ôm lấy anh từ phía sau. Ngay cả khi nằm cạnh nhau trên giường, cô bé cũng sẽ nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy mong muốn được anh xoa đầu một cách dễ chịu.
“Anh có ghét một cô bạn gái ngọt ngào và thích bám dính như em không?”
“Anh yêu em chết mất thôi.” Keiki bày tỏ tình yêu của mình, ôm chặt cô gái từ phía sau.
Cũng như mọi ngày kể từ khi bắt đầu hẹn hò, hai người họ luôn quấn quýt bên nhau đến mức không thể tách rời.
*
Vài ngày sau, một buổi sáng ngày thường lại đến. Keiki bước vào lớp học, đi về chỗ ngồi của mình, và Ayano cũng đến ngay sau đó.
“Chào buổi sáng, Kiryuu-kun.”
“À, chào buổi sáng Fujimoto… san?!”
Keiki quay đầu nhìn cô bạn, chỉ thấy một dấu hỏi lớn hiện lên trong đầu anh vì vẻ ngoài của Ayano. Đó là vì Ayano đang đeo một chiếc khẩu trang. Không phải loại khẩu trang che kín mặt, mà là loại thông thường che miệng và mũi. Không nói lời nào, cô bạn đi về chỗ mình và đặt cặp xuống.
“Fujimoto-san, cậu bị cảm à?”
“Không, tớ vẫn khỏe mà.”
“Hả? Vậy sao cậu lại đeo khẩu trang?”
“Cái đó… ừm… là… là vì nó đang là mốt ấy mà…?”
“Mốt ư?”
Đeo khẩu trang dù khỏe mạnh là một xu hướng mà các cô gái đang làm gần đây ư?
Nhưng cô ấy là người đầu tiên mình thấy đeo khẩu trang ở trường…
Mà đúng hơn, vì chiếc khẩu trang và mái tóc mái dài, khuôn mặt cô ấy gần như bị che kín hoàn toàn. Thật tiếc khi những đường nét xinh đẹp của cô ấy bị che khuất hết, chỉ để lộ một bên mắt như thường lệ.
“Vì lý do cá nhân, tớ sẽ không trả lời thêm câu hỏi nào nữa.”
“Chậc, cuộc phỏng vấn chán ngắt.”
“Chuyện này quan trọng hơn cả số đo ba vòng của tớ mà.”
“To tát đến vậy sao?”
Bỏ qua việc Keiki thực sự quan tâm đến số đo ba vòng hơn là chuyện chiếc khẩu trang, anh nhận ra rằng cứ gặng hỏi thêm cũng chẳng ích gì.
Không phải bị cảm thì còn đeo khẩu trang vì lý do gì được nhỉ…?
Vẫn còn một chút thời gian nữa mới đến tiết học đầu tiên, Keiki suy nghĩ.
Ít nhất thì không phải dị ứng phấn hoa… Hay là cô ấy bị mụn trên mặt?
Xét việc cô ấy là một cô gái tuổi dậy thì, vấn đề như vậy có thể khiến cô ấy phải đeo khẩu trang. Ít nhất thì điều đó cũng giải thích tại sao cô ấy không muốn nói về nó.
Nhưng mà, hình như cô ấy đang thở nặng nề vì lý do nào đó…
Không thể nhầm được. Đó là tiếng thở dài uể oải của một thiếu nữ đang gặp rắc rối.
Làm hỏng làn da xinh đẹp của Fujimoto-san… Đồ mụn đáng nguyền rủa!
Với việc đã sống cùng em gái nhiều năm, Keiki khá tường tận tâm lý của các cô gái đồng trang lứa. Nếu một cô gái đã dứt khoát bảo đừng nhúng tay vào nữa, thì im lặng là cách xử lý khôn ngoan nhất. Cậu mà cứ tiếp tục làm phiền, chỉ tổ khiến tâm trạng cô ấy tệ hơn mà thôi. Những vấn đề về da liễu cũng là một trong các khả năng. Nếu đúng vậy, Keiki đã sớm biết mình nên có thái độ như thế nào rồi.
“Vậy thì, cứ để cô ấy yên cho đến khi mụn biến mất đã.”
Một vài ngày sau đó trôi qua, và chúng ta đến với giờ nghỉ trưa thứ Hai. Keiki ghé thăm lớp học kế bên, cùng bạn bè thưởng thức bữa trưa.
“Lớp C đúng là yên tĩnh thật đấy. Làm tớ thấy thoải mái như ở nhà vậy.”
“Tớ hoàn toàn hiểu mà. Không có Keiki bên cạnh, tớ cứ như phát điên lên ấy.”
“Vậy cậu cứ ở đây ăn cùng bọn tớ đi. Như vậy tớ sẽ có thêm tư liệu Đam mỹ quý giá nữa chứ.”
“Nếu Nii-san ở bên cạnh, em cũng rất vui.”
Chớ nói Shouma và Mao, giờ đến cả Mizuha cũng vui vẻ đón chào Keiki bằng câu nói đáng yêu đó. Tuy nhiên, mọi người xung quanh hẳn đã quen với cảnh này, vì chẳng có lời bình luận nào hướng về phía họ. Trong khi Keiki đang vừa nghĩ thế vừa dùng bữa trưa với bạn gái mình, Shouma ăn xong chiếc bánh ngọt và lên tiếng, tay vẫy vẫy hộp sữa đang cầm.
“À này, tớ có nghe Koharu-chan kể. Tiền bối Tokihara có vẻ đang rất được yêu thích ở trường đại học đấy. Người ta gọi cô ấy là ‘Tân binh quy mô lớn’ cơ.”
“Quy mô lớn… họ đang nói về vòng một của cô ấy à?”
“Với vẻ đẹp và phong thái hoàn hảo của cô ấy, có cả đống chàng trai đang nhắm tới đấy.”
“Tiền bối Sayuki trông đúng kiểu người đẹp hiền lành nếu cô ấy giữ im lặng nhỉ.”
Theo một nghĩa nào đó, cô ấy là một người phụ nữ thân thiện, dễ gần. Bản thân Keiki đã quen biết cô ấy từ lâu, nên cậu hiểu rõ nét quyến rũ của cô ấy hơn ai hết. Trông thì có vẻ hoàn hảo, nhưng bí mật về "sở thích" đặc biệt của cô ấy còn đáng sợ hơn bất cứ thứ gì.
“Tớ chỉ hy vọng mấy gã đó đừng bao giờ phát hiện ra cái sở thích quái lạ của cô ấy.”
Sẽ có một trận náo loạn lớn nếu mọi người phát hiện ra cô ấy là một người có sở thích bạo dâm, và điều đó có thể hủy hoại cuộc sống đại học mới của cô ấy. Trong khi Keiki đang thầm cầu nguyện cho cô ấy không bị lộ tẩy, Mao dừng ăn một lát.
“À phải rồi, cô ấy đã không xuất hiện ở câu lạc bộ một thời gian rồi nhỉ?”
“Chắc là bận rộn với vai trò sinh viên năm nhất đại học. Tớ chắc là cô ấy sẽ xuất hiện khi mọi thứ đã ổn định lại thôi.”
Cô ấy là kiểu người như thế mà. Cô ấy chắc chắn sẽ xuất hiện ngay khi cảm thấy cô đơn.
Mà nói đến việc không xuất hiện, tiền bối Fujimoto vẫn đeo khẩu trang nhỉ?
Trong khi dùng đũa khuấy khuấy thức ăn, Keiki một lần nữa nghĩ về Ayano.
Cô ấy nói sẽ ăn trưa ở phòng Hội học sinh, nhưng có lẽ cô ấy vẫn không muốn mình nhìn thấy mặt.
Mấy ngày đầu họ đã ăn trưa cùng nhau, nhưng sau khi đeo khẩu trang, cô ấy vẫn tiếp tục ăn ở một nơi riêng biệt. Thực ra họ vẫn nói chuyện, nên cô ấy cũng không cố ý tránh mặt cậu. Mà là, có lẽ cô ấy không muốn tháo khẩu trang trước mặt người khác.
Cũng đã khá lâu rồi… có phải cái mụn đó tệ đến thế không…?
Có lẽ cô ấy đã bị dính phải lời nguyền từ một tên mụn cứng đầu thật sự.
Cô ấy có vẻ hơi buồn vì chuyện đó, nên mình muốn làm gì đó…
Tuy nhiên, nếu đúng là vấn đề về da liễu, thì Keiki chẳng thể làm gì được. Là một cô gái, Ayano chắc chắn biết rõ hơn về chuyện đó, và cô ấy đã bảo đừng làm phiền thêm nữa, nên việc xen vào là điều không thể. Giá mà có cách nào khác để quan tâm cô ấy mà không liên quan đến chuyện đó…
Thực sự chỉ có một thứ duy nhất có thể khiến cô ấy vui, nhỉ…?
Đó chắc chắn là cách để khiến Ayano vui vẻ. Họ đã quen biết nhau gần một năm nay, nên Keiki muốn làm cô ấy hạnh phúc. Đổi lại, điều đó sẽ đòi hỏi cậu phải kìm nén sự xấu hổ của bản thân, nhưng đó là cái giá dễ dàng phải trả nếu cậu có thể khiến cô gái mỉm cười.
“…Được rồi.”
Keiki đã quyết tâm, ăn trưa xong là lập tức bắt tay vào chuẩn bị kế hoạch của mình.
Tan học, Keiki đợi hết tiết sinh hoạt cuối ngày rồi bắt đầu thực hiện kế hoạch.
“Fujimoto-san, cô có rảnh không?”
“Hửm?”
Keiki cất tiếng gọi cô gái đeo mặt nạ đang lúi húi xếp cặp. Vì trong lớp vẫn còn bạn bè, cậu bèn dẫn cô ra ngoài, đến một căn phòng trống gần đó. Sau khi chắc chắn không còn ai vãng lai, Keiki mới lấy “hàng” ra.
“Fujimoto-san này, tôi muốn cô giữ cái này.”
“Đây là… áo phông sao?”
“Không phải áo phông tầm thường đâu nhé. Đây là áo phông ‘chính chủ’ Kiryuu Keiki đã mặc đó. Dạo này trông cô có vẻ ủ rũ, tôi nghĩ có lẽ cô cần được ‘sạc pin’ một chút.”
“Sạc pin…”
“Yên tâm đi, tôi sẽ không đưa đồ ‘hàng chợ’ cho cô đâu. Vì hôm nay không có tiết thể dục, tôi đã tập vài bài cơ nhẹ trong phòng câu lạc bộ lúc nghỉ trưa để chiếc áo này có thể ‘phát huy hết công dụng’ đấy.”
Thật tình mà nói, Keiki cũng chẳng rõ mình đang nói gì nữa, chỉ là cậu khao khát truyền tải cho cô biết chiếc áo này đặc biệt đến nhường nào. Chiếc áo phông này theo đúng nghĩa đen là kết tinh của mồ hôi và nước mắt. Chắc chắn nó nồng nặc một mùi hương đặc trưng. Với Ayano, một người cuồng mùi hương, đây ít nhất cũng phải là một báu vật. Keiki có thể đang không mặc gì bên trong đồng phục bây giờ, nhưng đó chỉ là một cái giá nhỏ phải trả cho một người bạn quý giá như cô.
“Nào, Fujimoto-san, đừng ngại! Cứ tận hưởng đi!” Keiki đầy tự tin đưa chiếc áo cho cô gái.
Tuy nhiên, câu trả lời từ cô Hội trưởng Hội học sinh ‘biến thái’ này lại hoàn toàn không như cậu dự đoán.
“…Tôi không cần.”
“…Hả?”
Ayano lảng tránh ánh mắt Keiki và định nhanh chóng rời khỏi lớp.
“Khoan đã! Nó đẫm mồ hôi của tôi đó! Cô thực sự không muốn sao?!” Keiki tuyệt vọng cố gắng giữ cô lại.
Đến lúc này, Keiki cũng ‘biến thái’ chẳng kém Ayano là bao, nhưng cậu không thể bỏ cuộc được nữa. Ayano dừng bước, và trả lời với một giọng nhàn nhạt.
“Tôi rất vui, nhưng… tôi đã xong xuôi với mấy thứ đó rồi.” Cô từ chối món quà của Keiki và nhanh chóng bỏ đi.
Keiki đứng ngây người, tay vẫn cầm chiếc áo, cố gắng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
“Fujimoto-san từ chối áo phông của mình ư…?”
Thật không thể tin nổi. Keiki biết cô ấy luôn khao khát bất cứ thứ gì liên quan đến mùi hương của cậu, nên chắc chắn cô sẽ không bao giờ từ chối chiếc áo đẫm mồ hôi của mình.
“Chuyện này nghiêm trọng rồi đây.”
*
Ngày hôm sau, tình hình đã thay đổi chóng mặt. Tiết học cuối cùng là thể dục, và giờ đang diễn ra. Keiki đã thay áo thể thao, đứng tựa vào tường nhà thi đấu vì đã xong trận đấu của mình, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ khi chờ đến lượt tiếp theo. Đương nhiên, ánh mắt cậu không hướng về phía các bạn nam đang chơi bóng rổ, mà là về phía các bạn nữ đang duyên dáng chơi bóng chuyền. Các bạn nữ lớp 3-B ai nấy đều khá giỏi. Dĩ nhiên, tất cả các bạn nam khác đang chờ đợi cũng đều nhìn các bạn nữ.
Tuy nhiên, trong số đó, ánh mắt của Keiki đặc biệt dán chặt vào Ayano. Và Keiki không ‘tận hưởng’ cảnh tượng vòng một rung lắc như những cậu con trai khác. Không phải là Ayano-san chẳng có gì để rung lắc, nhưng Keiki thực sự lo lắng cho cô với tư cách một người bạn.
“Không biết Fujimoto-san có ổn không…”
Cô gái vẫn đeo mặt nạ khi tham gia trận bóng chuyền. Có lẽ cô không muốn lộ làn da vì bị mụn trứng cá, nhưng tập thể thao với mặt nạ chắc hẳn sẽ khiến cô khó thở. Mặc dù vậy, bảo cô cởi mặt nạ ra cũng không phải là một lựa chọn. Đồng thời, Keiki đã thất bại trong việc giúp cô gái vui vẻ trở lại. Chẳng thể làm gì được, chỉ có thể đứng nhìn cô từ xa, Keiki thở dài một tiếng đầy thất vọng.
Ngay khi cậu nhận ra mình bất lực đến mức nào, một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Một tiếng thét chói tai vang lên. Keiki ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đám nữ sinh đang xúm xít vây quanh. Rồi cậu nhìn thấy cô gái đang nằm vật ra giữa đám đông.
“…Fujimoto?”
Ngay khoảnh khắc cậu nhận ra cô gái ngã gục kia chính là Fujimoto Ayano, Keiki đã phóng như bay về phía cô.
Khoảng một tiếng sau, giờ thì cậu đang ở phòng y tế sau khi các lớp học đã kết thúc. Keiki đã thay bộ đồ thể dục bằng đồng phục bình thường của mình và đang lướt điện thoại thì Ayano mở mắt trên giường bệnh.
“Ồ, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi sao?”
“…Kiryuu-kun?”
Con mắt không bị tóc mái che khuất của cô nhìn về phía Keiki. Cô vẫn còn có vẻ lơ mơ. Cô lóng ngóng chống tay ngồi dậy.
“Đây là…”
“Phòng y tế. Cậu ngã trong giờ thể dục.”
“Ngã sao?”
“Vì cậu cứ đeo khẩu trang nên không thở được đàng hoàng phải không?”
“À…” Ayano đưa tay lên che miệng.
Đương nhiên, khẩu trang của cô đã được tháo ra từ lâu rồi.
Cuối cùng thì, trên người cô chẳng có lấy một nốt mụn nào cả…
Khi họ tháo khẩu trang của Ayano ra, khuôn mặt cô lộ ra, đẹp đẽ như mọi khi. Xem ra, cô không hề cố gắng che giấu bất kỳ khuyết điểm nào trên da mình.
Nhưng vậy thì tại sao cô lại…?
Trước khi Keiki kịp hỏi Ayano lý do, cô đã đưa mũi lại gần cánh tay mình, hít hà. Lúc này, cô vẫn còn đang mặc bộ đồ thể dục của tiết học.
“Đây là mùi của Kiryuu-kun…”
“Dù sao thì, chính tớ đã cõng cậu đến đây mà.”
Mà nói đi cũng phải nói lại, cán bộ y tế của lớp 3-B là một bạn nữ, nên cô ấy một mình không thể cõng nổi Ayano, đó là lý do Keiki đề nghị giúp đỡ, vì cậu cũng quen biết Ayano.
“Tớ có tiết chủ nhiệm nên đã quay về thay đồng phục, nhưng thầy Tachibana-sensei bảo cô ấy có một cuộc họp, nên tớ đành ở lại đây.”
Cho rằng Ayano có lẽ sẽ cảm thấy cô đơn khi tỉnh dậy mà không có ai bên cạnh, cậu đã đợi cô tỉnh giấc.
“Tớ xin lỗi vì đã làm phiền cậu như vậy…”
“Cậu không làm phiền tớ chút nào cả.”
“Không phải thế… Tớ đã làm điều gì đó không tốt với Kiryuu-san…”
“Hả? Với Mizuha á?”
“Ừm…” Ayano đột nhiên bắt đầu đỏ mặt.
Trên giường, cô bắt đầu cựa quậy một cách khó xử. Rồi, cô đáp lại bằng giọng lí nhí và ngượng ngùng.
“Gần đây, Kiryuu-kun cứ có mùi y hệt Kiryuu-san…”
“Hả?”
“Hai người sống chung nên thỉnh thoảng tớ vẫn ngửi thấy, nhưng… từ khi hai người bắt đầu hẹn hò, tớ thật sự bắt đầu nhận ra rõ hơn…”
“Vậy cậu…?”
Ayano có thể ngửi thấy mỗi khi Keiki và Mizuha đến trường sau một buổi tối nồng nhiệt sao? Sau khi hẹn hò, họ còn thân mật hơn khi ở nhà, thậm chí còn ôm nhau trong bồn tắm. Đương nhiên, mùi của họ sẽ bắt đầu hòa lẫn vào nhau.
“À, nhưng đừng lo, tớ nghĩ chỉ có mình tớ mới có thể nhận ra thôi.”
“T-Tớ hiểu rồi…”
Mà cái này thì là loại kỹ năng quái quỷ gì vậy?
“Hai người đang hẹn hò, nên việc thân thiết hơn là chuyện bình thường mà.”
“Ừm, tớ đoán thế.”
“Nhưng đó là lý do tại sao tớ cảm thấy khó chịu khi ‘sạc pin’ từ Kiryuu-kun…”
“Khó chịu?”
“Cậu và Kiryuu-san đang hẹn hò, nên tớ cho rằng việc ngửi mùi cậu và ‘sạc pin’ là bất lịch sự.”
“Hả? Vậy lý do cậu đeo khẩu trang là…”
“Tớ đã cố gắng không hít mùi của Kiryuu-kun quá nhiều, vì nghĩ rằng Kiryuu-san có lẽ sẽ không thích điều đó.”
“Tớ hiểu rồi…”
“Tớ thực sự rất muốn chiếc áo phông đặc biệt đó của cậu.”
“Đ-Đúng vậy…”
Keiki không chắc mình có nên vui về điều đó hay không. Nhưng dù sao đi nữa, cậu ít nhất cũng hiểu lý do tại sao cô lại hành động kỳ lạ như vậy. Đó là để không khiến Mizuha cảm thấy khó chịu hay ghen tị khi một cô gái khác ngửi mùi bạn trai mình.
“Tớ không nghĩ cậu cần phải lo lắng về điều đó đâu, cậu biết không?”
“Thật sao?”
“Chắc Mizuha không giận vì mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy đâu.”
Ngay cả bây giờ, dù đang hẹn hò, Keiki vẫn bị Yuika xem như nô lệ, còn bị Mao biến thành chất liệu đam mỹ cho tác phẩm của cô nàng. Thế mà Mizuha cũng có bao giờ ngăn cản đâu. Nếu cứ bận tâm đến mấy chuyện quái đản của lũ biến thái xung quanh thì có mà cả đời này anh chẳng được nghỉ ngơi chút nào.
“Chưa kể, anh lúc nào cũng dỗ dành, yêu thương Mizuha hết mực nên cô ấy chẳng bao giờ phải lo lắng đâu.”
“Ôi chao…” Ayano xuýt xoa đầy ngưỡng mộ.
Ngay cả cô bé cũng thấy ngượng ngùng khi nghĩ về điều đó, mặt bỗng ửng hồng.
“Vậy nên, em muốn ngửi bao nhiêu cũng được.”
“Thật ư? Bất cứ đâu, bất cứ lúc nào sao?”
“Ừm, trừ quần lót ra nhé.”
“Vậy thì… em muốn ngửi nách anh.”
“Cái này còn biến thái hơn anh nghĩ nhiều!”
Nách cơ đấy, lại còn là ngay sau tiết Thể dục nữa chứ.
“Không ngờ có một nơi khiến mình phải ngập ngừng ngoài quần lót…”
Keiki cứ tưởng mình đã trở thành chuyên gia trong lĩnh vực người cuồng mùi hương, nhưng một cánh cửa mới lại vừa mở ra trước mắt anh.
“Không… được sao ạ?”
“Ưm…”
Keiki không biết phải nói gì trước lời cầu xin của Ayano. Anh thấy ngượng, nhưng vì đã lỡ miệng đồng ý rồi, anh nghĩ đằng nào cũng phải cho cô bé làm. Dù sao thì anh cũng chẳng thể chống lại cái khuôn mặt van nài đáng yêu của cô gái.
“Vậy thì đây…”
Keiki cởi hết áo ngoài chỉ để lại áo phông, rồi giơ tay lên, hướng về phía cô gái. Vì bình thường chẳng bao giờ làm vậy, anh thấy ngượng chín mặt. Ayano nuốt nước bọt cái ực, đặt cả hai tay lên giường, rồi nhích người lại gần hơn.
“Vậy thì, xin thất lễ ạ…” Cô bé áp mặt vào vùng nách không phòng bị của Keiki.
“Hít… hít… Hít… Haaaaa…”
Ayano hít mấy hơi thật sâu, mặt cô bé như tan chảy. Rõ ràng là cô bé đang đắm chìm trong cơn say.
“Ài, tuyệt vời… sau khi kiềm chế bấy lâu nay… em thấy mình thật may mắn khi còn sống.”
“Thích đến thế cơ à?”
Ayano nói cứ như thể cô bé vừa tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc vậy. Ít nhất thì cô bé cũng đã thoát khỏi cơn buồn bã rồi. Nhưng rồi, cánh cửa phòng y tế bỗng mở ra, và một nữ sinh bước vào.
“Anh hai, em nghe nói Fujimoto-san bị ngất. Cô ấy có sao không ạ?”
“Mizuha?!”
Người yêu của Keiki đã bước vào phòng y tế vào thời điểm tồi tệ nhất có thể. Vì không ngờ mọi chuyện lại leo thang đến mức này, anh hoàn toàn quên bẵng tin nhắn có tiêu đề ‘Anh đang trông Fujimoto-san bị ngất ở phòng y tế’ mà anh đã gửi cho Mizuha. Chứng kiến cảnh tượng bất thường trước mắt, Mizuha đứng khựng lại.
“…Hả?” Cô bé chớp mắt bối rối.
Anh trai yêu quý của cô bé hiện đang bị Ayano ngửi nách.
“Anh hai đang ép Fujimoto-san ngửi nách anh sao?!”
“Em nói đùa đấy à?!”
Keiki thậm chí còn không nghĩ ra được cách hiểu đó. Mà thôi, cả cái tình huống này đã đủ hỗn độn rồi, nên Keiki phải cố hết sức để đảm bảo cô em gái mình sẽ không xếp anh vào loại biến thái.
Tối hôm đó, sau khi hiểu lầm đã được giải quyết, hai anh em ăn tối xong, ngồi trên ghế sô pha phòng khách chỉ để giết thời gian.
“Em đoán là Fujimoto-san thật sự muốn ngửi mùi hương của ai đó, phải không anh?”
“Anh cũng phần nào hiểu được cảm giác của cô bé.”
“À phải rồi, trước đây anh cũng từng ngửi quần áo của em mà, phải không?”
“Anh thật sự mong em có thể quên chuyện đó đi…”
Đó là khi Keiki đang làm thành viên tạm thời của hội học sinh. Keiki bỗng nghe thấy tiếng động từ phòng thay đồ trong nhà mình dù đã rất muộn, chỉ để rồi phát hiện cô em gái mình đang ngồi bệt xuống sàn, ngửi chiếc áo sơ mi của anh.
Hồi đó, cô bé nói rằng cô bé thấy hạnh phúc khi ngửi được mùi hương của anh…
Mizuha nói gì đó đại ý, rằng cô bé thấy lòng mình thật ấm áp, cứ ngỡ như đang được anh ôm lấy.
“Ưmm…”
“Anh hai?”
“Xin lỗi em chút nhé.”
Keiki dịch sát lại phía Mizuha, vùi mặt vào ngực cô bé, rồi hít sâu mấy hơi.
“Thi thoảng anh vẫn nghĩ, Mizuha thơm thật đấy.”
“Hả? T-thật ư…?” Mizuha có vẻ mừng rỡ với lời khen đó, khẽ ửng hồng đôi má.
Mùi hương dịu dàng đó khiến Keiki cảm thấy thư thái từ tận đáy lòng. Sự mềm mại và hơi ấm tỏa ra từ cô bé khiến anh chỉ muốn ở mãi như vậy.
“Anh hai định ở vậy đến bao giờ ạ?”
“Chỉ một lát nữa thôi.”
“Thật là…”
Mizuha thở dài, nhưng vẫn tỏ vẻ vui vẻ, nhẹ nhàng vuốt ve đầu Keiki như thể anh là một đứa trẻ nhỏ.
“Ài, thật thư giãn quá đi mất…”
Được bao bọc trong hương thơm ngọt ngào, Keiki cảm thấy trái tim mình tan chảy trong niềm hạnh phúc. Anh sợ rằng điều này có thể trở thành một thói quen.
Có lẽ mình bị ám ảnh mùi hương, mà lại chỉ riêng với Mizuha…
Lần đầu tiên, Keiki hiểu được khát khao của Ayano và Mizuha khi muốn ngửi mùi hương của người khác giới. Dù sao thì, thật khó để rời xa hơi ấm đang vây lấy mình. Anh quyết định cứ nuông chiều bản thân thêm một chút nữa, tận hưởng trọn vẹn hương thơm của cô bạn gái yêu quý.
*
“Cuối cùng thì chúng ta cũng không có thêm thành viên mới nào nhỉ?”
Gần cuối tháng Tư, vào một buổi chiều bình thường khi giờ học kết thúc, tất cả thành viên câu lạc bộ Thư pháp đã tụ họp, Keiki liền mở lời.
“Tuy mình cũng đã treo áp phích tuyển thành viên rồi đấy chứ.”
“Chắc câu lạc bộ Thư pháp chưa bao giờ được nổi tiếng cho lắm.”
“Ban đầu thì chỉ có anh và chị Tokihara-senpai thôi mà.”
Yuika, Mao và Mizuha đều đưa ra ý kiến của mình về tình hình. Đã gần một tháng kể từ khi năm học mới bắt đầu. Nói cách khác, các học sinh mới đã có cả một tháng để làm quen, thế mà vẫn chưa có một hồ sơ đăng ký nào xuất hiện. Đó chính là tình hình hiện tại của câu lạc bộ Thư pháp.
“À thì, mình đâu thể ép buộc người khác tham gia, nên có lẽ cứ bỏ cuộc thôi.”
“Cũng đúng thật.”
Keiki phải đồng tình với nhận xét của Mao.
“Nhưng nếu không có thành viên mới, thì Yuika sẽ cô đơn một mình khi tất cả mọi người tốt nghiệp đó.”
“Và câu lạc bộ có thể bị giải tán.”
“Cứ lo chuyện đó vào năm sau đi. Đừng lo, Yuika sẽ không để họ giải tán câu lạc bộ Thư pháp đâu.”
“Ôi, đáng tin cậy ghê.” Mao xoa đầu Yuika.
Vì Yuika lúc nào cũng hòa thuận với Mao, cô bé sung sướng nheo mắt lại.
“Phải nói là, nhìn thế này thì Yuika đúng là một mỹ nhân đấy chứ.”
“Đ-đâu ra vậy ạ?”
Yuika bối rối trước lời khen của Mao bỗng dưng tuôn ra, nhưng Mizuha vẫn tiếp lời.
“Yuika-chan nổi tiếng với các em năm nhất lắm đó. Mấy em ấy bảo có một tiền bối dễ thương thuộc ủy ban thư viện.”
“À, ra vậy, thảo nào có lúc lại có đông người đến thế.”
“Phòng thư viện đông người đâu phải là chuyện tốt.”
Ngay cả sau khi lên năm hai, sự nổi tiếng của Yuika với biệt danh "Thiên thần phòng thư viện" chỉ có tăng chứ không giảm. Rất nhiều tiền bối đã tụ tập hy vọng được gần gũi với thiên thần đó, đó là lý do tại sao có nhiều sách được mượn và trả hơn, đặc biệt là vào những ca trực của cô bé.
“Hay là Yuika hứa hôn một cái vào má là sẽ có thành viên mới ngay ấy mà?”
“Không đâu ạ. Yuika không định trở thành một điểm thu hút khách du lịch đâu.” Yuika bĩu môi một cách đáng yêu.
Thật dễ thương đến nỗi Mizuha nhanh chóng chụp một bức ảnh. Trong khi tất cả các tiền bối năm ba đang bận rộn cưng nựng cô bé, một tiếng gõ cửa vang lên.
“Vâng, mời vào ạ~”
“Xin phép.”
Nhận được sự cho phép, cánh cửa mở ra và Airi bước vào.
“Ồ, Nagase-san?” Keiki chào hỏi.
“Mọi người làm việc tốt nhé.”
“Hôm nay cô đến đây có việc gì vậy?”
Công việc đưa đẩy tôi đến khu nhà câu lạc bộ nên tôi nhân tiện ghé qua luôn. Tôi cứ lo cậu sẽ biến câu lạc bộ thư pháp thành một quán tiếp viên thỏ tai nào đó mất.
“Sẽ không bao giờ có buổi tiệc thỏ tai nào nữa đâu, đừng lo.”
Huống hồ gì, ngay từ đầu cái ý tưởng đó đã là chuyện hiếm có rồi.
“Nói thật lòng, giờ Mitani đang ở văn phòng hội học sinh rồi, nên...”
“Gì chứ, hắn vẫn chưa chịu từ bỏ ư?”
“Ơ, có chuyện gì giữa Airi và Mitani thế?” Mao chắc hẳn cũng tò mò nên đã tham gia vào câu chuyện.
“Gần đây, Rintarou cứ bám dính lấy Nagase-san một cách lạ lùng.”
“Tôi thật sự không muốn dính dáng gì đến người đó. Hắn ta cứ dai dẳng mãi thôi...” Airi lẩm bẩm, giọng nghe có vẻ mệt mỏi.
Cô ấy vốn luôn chững chạc và điềm tĩnh, nên Rintarou lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, lúc nào cũng hứng khởi chắc hẳn khiến cô ấy cảm thấy khó chịu.
Dù vậy, việc Rintarou vẫn chưa từ bỏ khiến tôi cũng khá ngạc nhiên.
Hắn ta từng nói rằng không còn quan tâm đến vòng một nữa, nên có lẽ tình cảm lần này của hắn là thật. Vấn đề là, hứng thú lần này của hắn hoàn toàn không có cơ hội...
“Nếu tôi muốn hẹn hò với ai đó, thì phải là một người chân thành hơn.”
“Airi là một người chăm chỉ với tư duy tuyệt vời mà.” Yuika xen vào, có lẽ đã nghe được tình hình từ trước.
“À phải rồi, hai cậu năm nay học cùng lớp mà, đúng không?” Keiki bình luận.
“Đúng vậy, Airi thậm chí còn khóc vì chuyện đó nữa.”
“Yuika?! Cậu đã hứa không kể cho ai rồi mà?!”
“Thật sự là, mọi thứ tôi nghe được từ Nagase-san đều đáng yêu hết sức.”
Cả tình cảm của cô dành cho Yuika, kỹ năng chăm sóc người khác, và cả khoảng cách giữa vẻ ngoài lạnh lùng và nội tâm ấm áp của cô nữa. Airi đỏ mặt khi bị vạch trần, cô hắng giọng.
“Thay vì lo cho tôi, chẳng phải mấy cậu nên lo công việc của câu lạc bộ cho cuộc thi sắp tới sao?”
“Cuộc thi?”
“Ơ, mấy cậu vẫn chưa hoàn thành sao? Hạn chót nộp bài sắp đến rồi đấy.”
“À... giờ cậu nhắc tôi mới nhớ, Okita-sensei có nói gì đó tương tự...”
Khi tháng Tư vừa mới bắt đầu, Okita-sensei đã gọi Keiki đến để thông báo về chuyện đó. Vì sẽ có một cuộc thi vào cuối tháng, nên cậu và câu lạc bộ sẽ phải chuẩn bị một tác phẩm. Năm ngoái, tác phẩm "Ác Linh Sông Núi" của Sayuki đã giành chiến thắng trong cuộc thi đó.
Để tạo ra tác phẩm này, Sayuki đã biến căn phòng thành một đống hỗn độn, dẫn đến cuộc dọn dẹp quy mô lớn vào ngày quần lót của cô bé Lọ Lem được tìm thấy — nhưng chuyện đó bây giờ không quan trọng.
“Kiryuu, sao cậu không nói sớm hơn cho bọn này biết?”
“Đúng đó, Keiki-senpai, bọn em đều có liên quan mà.”
“Tôi xin lỗi.”
Vì mọi chuyện liên quan đến Ayano mà cậu đã quên béng mất.
“Trời đất ơi, Kiryuu-senpai... Yuika không bắt anh phải thắng giải, nhưng ít nhất cũng phải nộp cái gì đó chứ. Nếu không thì câu lạc bộ sẽ gặp rắc rối đấy.”
“Thế thì tệ thật...”
Ngân sách câu lạc bộ bị cắt giảm sẽ là một hình phạt nhẹ, nhưng việc giải tán câu lạc bộ thì không phải chuyện đùa. Nếu điều đó xảy ra, Keiki sẽ không dám nhìn mặt Sayuki.
“Chắc là chúng ta phải thức trắng đêm thôi.”
“Anh đâu phải ôn thi đâu. Dù bây giờ có bắt đầu thì cũng phải đóng cửa sớm vì trường sắp đóng cửa rồi, thôi thì cứ làm vào ngày mai đi. Miễn là hoàn thành trước hạn chót là được.”
“Đúng là Nagase-san đáng tin cậy mà.”
May mắn thay, họ vẫn còn một chút thời gian cho đến hạn chót. Họ nên chuẩn bị mọi thứ và làm vào ngày mai. Cứ thế, các hoạt động tiếp theo của câu lạc bộ đã được quyết định một cách bất đắc dĩ.
*
“Được rồi mọi người, hôm nay bốn chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một tác phẩm cho cuộc thi... vậy nên ít nhất phải hoàn thành được một cái nhé!”
“““Rõ rồiiiiiii!”””
Hôm ấy, phòng sinh hoạt câu lạc bộ thư pháp bỗng chốc hóa thành chiến trường. Bốn thành viên đang vật lộn với hạn chót. Thời hạn Cô Okita đưa ra là ngày mai, nhưng xét về khung giờ thì họ phải hoàn thành ngay trong hôm nay. Vì sau giờ học sẽ quá sát sao, Hội trưởng đã tập hợp mọi người nhanh nhất có thể. Không gian làm việc rộng rãi lần này là khu chiếu tatami. Hai tờ giấy lớn choán hết mặt bàn, nơi Yuika và Mao đang cặm cụi làm việc. Vì không còn nhiều chỗ, anh em nhà Kiryuu đành di chuyển đến bàn thường với giấy thư pháp của mình.
“Được rồi, xong!”
“Hả?! Tiền bối Mao, nhanh vậy sao!”
“Không phải là hơi nhanh quá sao?”
“Để em xem.”
Khoảng mười phút sau khi bắt đầu, Cpt. Nanjou cất giọng đầy tự tin và thu hút sự chú ý của các thành viên khác, khiến họ phải nhìn vào tác phẩm của cô. Trên tờ giấy khổ lớn đặt ở khu chiếu tatami, dòng chữ hiện rõ mồn một: “Độc Khỏa Thân! Mạnh Mẽ Đâm Chọc Lẫn Nhau!”.
“““……”””
Không khí trong phòng sinh hoạt ngay lập tức rơi xuống âm độ.
“Hì hì, thế nào?”
“Em không biết phải nói gì…”
Trước tiên, Keiki chỉ mong cô ấy có thể làm gì đó để phá tan bầu không khí khó xử này.
“Tiền bối Mao, Yuika nghĩ cái này hơi quá rồi.”
“Em đồng ý.” Mizuha gật đầu.
“Thật ư? Chị thấy mình làm khá tốt mà.”
“Đúng vậy, chất lượng thì không chê vào đâu được.”
Quả không hổ danh tài năng nghệ thuật của Mao, nét chữ của cô ấy vô cùng đẹp và dễ đọc. Chính vì vậy, việc lựa chọn từ ngữ đã phá hỏng tất cả.
“Thôi được rồi, có lẽ chúng ta nên bỏ qua mấy thứ liên quan đến Đam mỹ. Cũng như bất kỳ từ ngữ cấm kỵ nào khác. Nếu tác phẩm của chúng ta lại gây ra rắc rối nữa, câu lạc bộ có khi thật sự bị giải tán mất.”
“Vậy cậu định viết gì, Kiryuu?”
“‘Hòa bình thế giới’, chắc vậy?”
“Hả? Nhàm chán quá vậy, hơi tẻ nhạt đó.”
“Thôi được rồi, công chúa ạ. Tôi thích chơi an toàn hơn.”
Ngoài việc là một tên cuồng em gái, Keiki hoàn toàn là một người bình thường. Cậu không hề muốn bất kỳ kiểu người khỏa thân nào đâm chọc lẫn nhau cả.
“Vậy thì Yuika sẽ chọn ‘Cướp Đoạt Bạn Đời’.”
“Em có thể chọn ‘Ra Tay Trước Thắng’, chắc vậy.” Mao nói thêm.
“Tôi cảm thấy những lựa chọn của hai người có một ý nghĩa sâu xa mà tôi không muốn tìm hiểu…”
Đây rất có thể là một nỗ lực nhằm chọc ghẹo Keiki.
“Vậy còn Mizuha, em định viết gì?”
“Em định viết ‘Gia Đình Bình An’.”
“Cả hai anh em nhà Kiryuu đều chọn những thứ nhàm chán như một cặp vợ chồng vậy.”
“Yuika nghĩ tiền bối thiếu khiếu hài hước.”
“Hai người thật sự không giữ kẽ chút nào.”
Dù sao đi nữa, họ vẫn đang làm việc một cách nghiêm túc. Theo Yuika, điều này có thể giúp câu lạc bộ thu hút thêm thành viên, nên Keiki rất vui khi thấy hậu bối của mình trưởng thành. Công việc cứ thế tiếp diễn, và sau khoảng một giờ, một người nào đó bước vào phòng mà không gõ cửa.
“—Ồ, câu lạc bộ này đã trở nên giống câu lạc bộ thư pháp hơn cả khi tôi còn ở đây nữa.”
Một tiền bối tóc đen xuất hiện, ngay lập tức khiến mọi người đều quay về phía cô gái. Cô ấy mặc một chiếc váy liền cổ điển và trẻ trung với áo khoác ngoài, mái tóc buộc gọn gàng thành đuôi ngựa bằng một chiếc chun trắng.
“Tiền bối Sayuki?”
“Hì hì, tôi đến rồi đây.” Nữ sinh viên đại học Tokihara Sayuki đáp lại bằng giọng ngượng ngùng, nháy mắt một cái. “Tôi nghĩ hạn chót của cuộc thi sắp đến rồi, và có vẻ tôi đoán đúng. Yên tâm đi, vì bây giờ tôi đã ở đây. Tôi sẽ huấn luyện tất cả các em để chắc chắn giành giải nhất!”
“À, không sao đâu, tụi em vừa làm xong.”
“Hả?!” Sayuki thốt lên một tiếng ngạc nhiên và bối rối.
Đúng như lời Keiki nói, hầu hết các thành viên đều đã hoàn thành công việc của mình.
“Tiền bối Phù Thủy, chị đến muộn rồi.”
“Vậy thì em đã nhờ chị vẽ giúp em rồi.”
“Này, như vậy là phạm luật đó.” Keiki phàn nàn với Yuika và Mao.
“Anh ơi, tiền bối Tokihara có vẻ ủ rũ quá.”
“Hả?” Keiki nhìn sang tiền bối, chỉ thấy cô ấy đang ngồi xổm dưới sàn.
“Đó là cơ hội vàng của em để được lòng tất cả các hậu bối, thế mà…”
“Chị thèm được chú ý đến mức đó sao?”
Cô ấy vẫn trẻ con như mọi khi. Chắc là cô đơn vì đã tốt nghiệp được một thời gian rồi.
“Em muốn Keiki-kun khen em thật nhiều, nên đã chuẩn bị làm việc thật chăm chỉ… Em còn nuôi hy vọng cậu ấy sẽ biến em thành thú cưng, nên đã mang theo cái vòng cổ của mình rồi…”
“Khoan đã, chị lấy cái đó từ đâu ra vậy?!”
Trong tay cô ấy đang cầm một chiếc vòng cổ màu đỏ quen thuộc, trông như một món ăn vặt định để dành lát nữa mới thưởng thức.
“Mặc dù, phải nói là, với cái cách căn phòng này đang bừa bộn đến mức độ như thế này, em lại có cảm giác kỳ lạ như đã từng thấy qua rồi vậy.”
“Thật trùng hợp. Tôi cũng có cảm giác y hệt.”
Sau khi cất cái vòng cổ đi, cô gái nhìn quanh căn phòng. Giấy tờ ngổn ngang khắp nơi, mực vương vãi khắp chốn. Giấy thư pháp và bản sao báo chí phủ kín sàn nhà đến nỗi khó mà nhìn thấy mặt sàn.
“Chúng ta làm xong việc rồi, đến lúc dọn dẹp mọi thứ lại cho gọn gàng thôi.”
“Hả? Keiki-kun, cậu định dọn phòng à?”
“Tất nhiên rồi. Nếu tôi cứ để mọi thứ như thế này, chúng ta sẽ lại bị thầy Okita mắng cho xem, mà chị cũng đang ở đây rồi, chi bằng giúp một tay luôn đi.”
“……”
Cô trợ thủ Sayuki bỗng làm cái mặt kiểu ‘Ôi, phiền phức quá đi mất!’.
“Ừm… Em có linh cảm chẳng lành, nên em về đây~” Sayuki vừa nói vừa nở nụ cười tươi rói và định quay người bỏ đi, nhưng…
“Tôi không cho phép!” Keiki lập tức túm lấy cánh tay cô ấy, không cho nhúc nhích. “Chị ngây thơ quá đấy, tiền bối Sayuki. Chúng ta vừa kiếm được một sức lao động quý giá, tôi không thể để chị đi dễ dàng thế được.”
“A, em biết ngay mà.”
“Một năm trước Yuika và mọi người đã giúp rồi, giờ đến lượt tiền bối Phù Thủy đấy.”
“…Được thôi.”
Nghe Yuika, người nhỏ tuổi nhất trong nhóm nói vậy, Sayuki xem chừng đã hoàn toàn chịu thua. Sau khi cô ấy hứa sẽ giúp, họ bắt đầu dọn dẹp. Họ chuyển những tác phẩm đã hoàn thành sang một lớp học trống gần đó để mực khô. Sau đó, họ mang vào một cái xô đựng giẻ lau và các dụng cụ vệ sinh cần thiết khác.
“Đây, tiền bối, chị dùng cây lau nhà này đi.”
“Đã rõ.”
Mao đưa cây lau nhà ướt cho Sayuki.
“Vậy Yuika sẽ lo phần chiếu tatami nhé.” Yuika nói rồi bắt đầu gom hết những tờ giấy thư pháp đang vương vãi.
“Kiryuu và tôi sẽ dùng giẻ lau khắp phòng vậy.” Mao bắt đầu lau những vết mực trên tường.
“Anh ơi, có mực dính trên kệ kìa.” Mizuha dùng cây chổi chỉ vào.
Với hiệu suất làm việc như lúc trước, việc dọn dẹp căn phòng diễn ra suôn sẻ. Sau khi đã xử lý xong hầu hết các khu vực khó khăn, tay Sayuki đang di chuyển cây lau nhà bỗng dừng lại.
“Này, Keiki-kun.”
“Chuyện gì vậy, tiền bối?”
“Tại sao chúng ta lại phải phí hoài tuổi thanh xuân quý báu của mình để dọn dẹp một căn phòng chứ?”
“Tiền bối Sayuki, năm ngoái chị cũng nói y chang vậy mà.”
Một năm trước khi họ bị ép dọn dẹp căn phòng thư pháp này, cô ấy cũng đã thử trốn việc với lý do tương tự. Nhớ lại lúc đó, Keiki thấy bỗng dưng nhớ nhung kỳ lạ.
“À ha ha, có vẻ như tiền bối Phù Thủy chẳng bao giờ lớn nổi, dù đã tốt nghiệp rồi.”
“Hừm, cô ngây thơ quá đấy, cô Koga. Tôi giờ là người lớn rồi, không thèm để ý mấy lời một cô gái ngực lép nói đâu.”
“Chị nói gì cơ?!”
“Thôi nào, đừng cãi nhau nữa.”
Cứ tưởng mọi việc đang suôn sẻ, thì hai kẻ địch không đội trời chung lại bắt đầu cãi vã. Tất nhiên, Keiki cũng đã quá quen với chuyện này rồi.
“Nhân tiện, tiền bối Sayuki. Tôi có nghe kể chị đã trở thành tin đồn trong số các học sinh năm nhất đấy, đại loại là một mỹ nhân tóc đen ngực khủng từ đâu xuất hiện.”
Bản dịch đã được thực hiện theo yêu cầu, tuân thủ bảng thuật ngữ và phong cách dịch:
"Thật sao? Chỉ cần im lặng thôi là mọi người sẽ thấy em là một mỹ nhân đoan trang rồi."
"Giờ chính cô ấy cũng thừa nhận rồi đấy..."
"Keiki-kun, nhìn thấy thân thể chị... em cũng thấy hồi hộp lắm phải không?"
"Không, không hề..."
"Nếu nhận chị làm thú cưng, em muốn làm gì với bộ ngực này cũng được đấy~"
"Lâu lắm rồi mới lại nghe câu này..."
Giờ đây, cô ấy chỉ là một quý cô trưởng thành biến thái. Vừa mở miệng ra là hình tượng hoàn hảo tan thành mây khói.
"Dù sao thì nhan sắc của chị vẫn thu hút các chàng trai trẻ mà."
"Nhan sắc ư? Mấy cậu kia đang nhìn chằm chằm vào bộ ngực phản cảm của tiền bối đấy, Witch-senpai."
"Ôi giời, đại diện của những bộ ngực lép lại lên tiếng rồi. Mọi người có nghe thấy gì không nhỉ?"
"Y-Yuika đang phát triển mà! Với cả cái đuôi ngựa kia là sao hả Witch-senpai?! Vừa vào đại học đã muốn quyến rũ hết đám con trai rồi sao?!"
Cuộc cãi vã giữa hai người họ lại nổ ra. Thế nhưng anh em nhà Kiryuu chỉ mỉm cười ấm áp ngắm nhìn.
"Cảm giác thật hoài niệm."
"Đúng là phong cách đặc trưng."
Những màn đấu khẩu giữa hai người đã trở thành thương hiệu của câu lạc bộ. Bất cứ khi nào họ ở cạnh nhau, bầu không khí luôn trở nên sôi động khác thường.
"Này Kiryuu, cậu định mặc kệ họ thế này à? Thế này thì đến tối cũng không dọn xong đâu."
"À ừ."
Đúng như Mao nói, nếu cứ để hai người họ cãi nhau mãi thì công việc sẽ chẳng đi đến đâu. Dù không giỏi kiểm soát tình hình nhưng với tư cách hội trưởng hiện tại, Keiki buộc phải hành động.
"Được rồi mọi người! Tập trung dọn dẹp thôi!"
"“““Rõ ạ!”””"
Dù đã tan học nhưng phòng câu lạc bộ vẫn ồn ào như thường lệ. Yuika vẫn là cô nàng ác ma đúng chất, Mao miệt mài thu thập tư liệu cho truyện Đam mỹ, Sayuki sau một thời gian vắng mặt vẫn không ngừng truy tìm chủ nhân, Ayano - bạn cùng lớp mới của Keiki - vẫn say sưa săn lùng quần lót, còn Mizuha - em gái kiểu bạn gái - vẫn có những ngày thích "tự do gió bay".
Cuộc sống học đường của Kiryuu Keiki vẫn chìm ngập trong biển gái biến thái. Thế nhưng chàng trai từng khao khát một cuộc sống bình thường giờ đây đã học cách trân trọng hiện tại. Có lẽ chính anh cũng đã nhiễm "căn bệnh" biến thái từ lúc nào không hay.
*
Sau khi dọn dẹp xong, Keiki ở lại xử lý vài việc lặt vặt nên bảo mọi người về trước. Cầm xô nước và giẻ lau, chàng trai rời phòng câu lạc bộ đến nhà vệ sinh nam tầng hai. Vừa rửa giẻ dưới tiếng ồn từ các câu lạc bộ thể thao làm nhạc nền, anh bỗng thấy lòng man mác.
"Giống hệt năm ngoái."
Dù không cố ý nhưng chuỗi sự kiện này y hệt một năm trước. Sau khi dọn dẹp, các cô gái về trước, anh ở lại dọn dẹp đồ đạc rồi tình cờ bắt gặp cảnh tượng nào đó trên đường về. Nhưng lần này chẳng thấy cặp đôi nào, chỉ có ba nữ sinh váy xanh đang trò chuyện ríu rít.
Vẻ ngây ngô còn sót lại trên gương mặt cho thấy họ là tân sinh viên. Dường như đã quen với cuộc sống đại học, họ cười đùa với vẻ thư thái. Cảm nhận năng lượng từ ba cô gái, Keiki mỉm cười quay lại công việc. Khi hoàn tất, anh trả đồ dùng về chỗ cũ rồi quay lại phòng câu lạc bộ.
"Hồi đó, tôi đã tìm thấy bức thư tình trên bàn."
Dĩ nhiên, bây giờ thì không phải vậy. Chẳng thấy bóng dáng một lá thư tình hay chiếc quần lót trắng nào cả.
“…Hả?”
Thế nhưng, có một điểm khác biệt rõ rệt khiến Keiki khựng lại. Cậu chẳng cần tìm kiếm đâu xa, bởi lẽ ra tất cả thành viên câu lạc bộ đã về hết rồi, vậy mà một cô gái vẫn đứng lặng lẽ bên cửa sổ, được ánh nắng chiều tà nhuộm vàng. Thấy Keiki vừa tới, bạn gái cậu quay người lại.
“À, Anh trai đã về rồi.”
“Mizuha…”
Khi Keiki gọi tên, cô gái mỉm cười dịu dàng, mái tóc khẽ bay trong gió.
“Em đợi anh à?”
“Vâng, em muốn về nhà cùng Anh trai.”
“Em có thể về trước mà.”
“Nhưng em là bạn gái Anh trai, nên…”
“Nên?”
“Em muốn về nhà cùng người em thích.”
“Cái… logic này hoàn hảo đến mức anh không thể cãi lại được.” Keiki nhếch mép.
Ra là vậy. Em ấy đợi mình vì hai người đang hẹn hò.
Sự khác biệt so với diễn biến năm ngoái là mối quan hệ của họ đã thay đổi. Một thay đổi đơn giản, nhỏ bé nhưng vẫn rõ ràng. Khi nhận ra mình đang hẹn hò với cô gái ấy, lồng ngực cậu chợt ấm áp lạ thường. Trong lúc đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc này, Mizuha rời khỏi cửa sổ và bước về phía chiếc bàn trống. Với ánh mắt hoài niệm, cô vuốt nhẹ lên mặt gỗ.
“Đã một năm rồi kể từ khi em để lá thư tình ở đây.”
“Một lá thư vô danh cùng chiếc quần lót bí ẩn, em đã khiến anh phải trải qua một cuộc truy tìm thật vất vả đó.”
“Ý Anh trai là chiếc quần lót này sao?” Mizuha vén váy lên, để lộ chiếc quần lót trắng quen thuộc mà họ vừa nhắc tới.
“Hôm nay em tình cờ mặc đúng chiếc đó luôn.”
“Điều đó không có nghĩa là em phải khoe nó ra như vậy chứ.”
Keiki trách mắng cô em gái vì sự thiếu ý tứ của mình, rồi cô bé lại thả váy xuống.
“Nghĩ lại thì, lý do chúng ta có thể ở bên nhau như thế này là vì Anh trai đã không ngừng tìm kiếm người đã đánh rơi chiếc quần lót đó, đúng không?”
“Anh đoán chiếc quần lót đó chính là sợi chỉ đỏ gắn kết chúng ta.”
“Hehe, lãng mạn quá.”
Một năm trước, Keiki đã tìm thấy lá thư tình trong chính căn phòng này. Có thể nói, cái ngày ở bể bơi khi cậu vô tình lật váy cô gái để tìm thấy chiếc quần lót định mệnh màu trắng đã gắn kết hai người lại với nhau.
“Em luôn sợ hãi khi phải nói ra những cảm xúc này của mình. Nhưng, ngày qua ngày, tình cảm em dành cho Anh trai ngày càng lớn. Em sớm không thể kìm nén chúng được nữa, nên em đã viết lá thư tình, muốn Anh trai biết rằng có một cô gái đang thích Anh trai.”
Cô bé đã sợ hãi khi thổ lộ tình cảm của mình… Nhưng dù vậy, cô vẫn muốn người mình quan tâm biết về điều đó. Đây chính là cách lá thư tình không ghi tên người gửi đó ra đời.
“Lúc đó em không thể nào viết tên mình vào, nhưng em mừng vì đã lấy hết can đảm để nói với Anh trai rằng ‘Em thích Anh trai’. Nhờ vậy mà Anh trai cuối cùng cũng nhìn em với ánh mắt khác.”
Nói rồi, cô gái nở nụ cười dịu dàng nhất mà Keiki yêu thích. Nếu không có lá thư tình đó, sẽ chẳng có gì xảy ra cả. Cậu sẽ không phải đi tìm nàng Cô bé Lọ Lem đã đánh rơi chiếc quần lót. Cậu sẽ không phát hiện ra sở thích kỳ lạ của Sayuki, Yuika và Mao. Cậu sẽ không bao giờ nhớ ra rằng Mizuha và cậu không có chung huyết thống. Việc hai người họ, vốn được nuôi dưỡng như anh em ruột, giờ đây đã đạt được tình yêu song phương, tất cả là vì cô bé đã lấy hết can đảm để thổ lộ cảm xúc của mình dù chỉ một chút.
Mình thật sự được yêu…
Kể từ khi hẹn hò với Mizuha, mỗi ngày trôi qua đều tràn ngập hạnh phúc. Cậu chưa bao giờ biết rằng hạnh phúc như vậy có thể tồn tại trước khi chia sẻ cùng một cảm xúc với người mình yêu. Khi nhận ra tất cả niềm hạnh phúc này là kết quả từ tình cảm của cô dành cho mình, cậu lại càng yêu cô hơn nữa. Hay đúng hơn, cậu thấy mình không thể kìm nén những cảm xúc này—
“Mizuha!!”
Cậu chạy ào đến, ôm chầm lấy cô bé thật chặt.
“A-Anh hai? Anh làm gì vậy?”
“Khi anh nghĩ đến chuyện sau này sẽ cưới em, anh thật sự không thể kìm lòng được nữa.”
“Ơ, chuyện đó là sao vậy?”
“Anh về lại phòng câu lạc bộ thì thấy em đang nhìn chiếc nhẫn.”
“Hả?! A-Anh nhìn thấy ư…?!”
Đúng vậy, quả thật là cậu đã thấy. Vài phút trước đó, khi Keiki quay lại phòng, Mizuha đang ngắm nhìn sợi dây chuyền đeo trên ngực. Vật treo lủng lẳng từ sợi dây chuyền ấy không gì khác ngoài chiếc nhẫn mà Keiki đã tặng cô bé. Mizuha đã vội vàng cất dây chuyền đi ngay lập tức, nhưng Keiki vẫn kịp nhìn thấy.
“Thế ra em đeo nó thành dây chuyền à?”
“Ở trường không đeo nhẫn được… nhưng em muốn luôn mang nó theo bên mình nên…”
Đeo nhẫn đính hôn đến trường chắc chắn sẽ khiến cô bé trở thành tâm điểm chú ý, đó là lý do cô chọn đeo nó thành dây chuyền. Miễn là cô bé không lấy ra thì khó mà nhìn thấy được. Hơn tất cả, Keiki vui vì cô bé thích chiếc nhẫn đến vậy.
“Vậy thì, Mizuha?”
“Dạ?”
“Anh có thể hôn em không?”
“…Được ạ.”
Trong vòng tay Keiki, cô bé khẽ gật đầu. Nụ cười của cô bé thật duyên dáng, toát ra một đại dương cảm xúc ngọt ngào sâu thẳm.
Cô bé đáng yêu thế này, dẫu có là kẻ biến thái thì mình cũng sẽ yêu thôi…
Trong phòng câu lạc bộ ngập tràn ánh hoàng hôn, Keiki ôm cô bé sát vào lòng hơn nữa. Chuyện họ vẫn đang ở trường và trường sắp đóng cửa đều bị lãng quên. Cảm nhận trực tiếp tình yêu vĩ đại nhất và hơi ấm ấy, Keiki không thể diễn tả niềm hạnh phúc của mình bằng lời, mà thay vào đó, đặt một nụ hôn lên người bạn gái tuy có hơi biến thái nhưng vẫn là đáng yêu nhất trên đời.


0 Bình luận