Quyển 19 - Nguyền Kiếm Cơ

Chương 96 - Dạy dỗ Nanako

Chương 96 - Dạy dỗ Nanako

Sau khi Lily và Amaterasu, được Izanagi ban cho một thâm cung ở phía tây Bất Dạ Cung, là hai vị Công chúa, đặc biệt Amaterasu còn là Nữ Thái Tử, việc ban tặng này tự nhiên là không có gì để bàn cãi, Thượng Thiên Ma cũng không ngăn cản.

Dù sao, thâm cung của Bất Dạ Hải nhiều vô số, đại đa số đều đã bỏ hoang.

Nghe lời dặn của Izanagi, tâm tư Lily và Amaterasu trĩu nặng, nhưng các cô tin tưởng cha mình, không chỉ Lily, mà Amaterasu cũng vậy, bất kể tình cảm của Amaterasu và cha thế nào, nhưng đối với Người canh giữ của Tam Giới, đối với chấp niệm của Izanagi, hai người con gái đều tin tưởng sâu sắc.

Quay về thâm cung của mình, vốn là thời gian hai người ở bên nhau, nhưng lúc này, các cô lại có việc quan trọng hơn phải làm.

Dưới sự hỗ trợ của cổ trận mà Eimikoto khống chế, Lily ở trong một căn nhà nhỏ tại hậu viện cung điện của cô và Amaterasu, ngầm thiết lập một trận dịch chuyển thông đến Anh Danh Thành.

Mà để Lily từ nơi đó tạm thời quay về Anh Danh Thành, cô có một việc quan trọng phải làm.

Lúc này, vô số cường giả không hề rời xa Bất Dạ Cung, mà sau khi ra khỏi Bất Dạ Cung, trước cổng Bất Dạ Cung, liền chiếm giữ lượng lớn phố xá, tiếp tục tụ tập, tiến hành dạ yến, dạo chơi đêm, dạ yến dạ hành này e là sẽ còn kéo dài rất lâu, đối với các cường giả bực này mà nói, một lần dạ yến, kéo dài ngàn năm, vạn năm thì đã sao?

Lily quay về Anh Danh Thành, không nói hai lời, xách Nanako đang bị trói, mang về thâm cung của Nữ Thái Tử ở Bất Dạ Cung.

Lily không hề quên chuyện của Nanako.

Đối với cô nhóc này, dám làm ra chuyện như vậy với mình vào thời khắc mấu chốt, chắc chắn phải trừng phạt nặng, Nanako cũng đã sớm dự liệu chuyện này.

Thế nhưng, khi con bé bị Lily kéo đến thâm cung, nhìn thấy Amaterasu, liên bị doạ đến thất sắc.

Lily tự mình trừng phạt Nanako? Vậy ở một ý nghĩa nào đó chẳng phải là phần thưởng cho Nanako sao? Ai biết được cô nhóc này trong xương cốt có phải lại đang nghĩ đến việc bắt nạt mình, sau đó lại bị mình quản giáo?

Không có hời như vậy đâu.

Lily quỳ ngồi bên cạnh Amaterasu, đem lỗi lầm mà Nanako đã phạm, kể lại đầy đủ không thiếu một chữ cho Amaterasu. (chơi méc chị thì chịu òi)

Nhất thời, không khí trong cung ngưng đọng.

"Nanako?"

Amaterasu một thân Osode màu trắng có hoa văn thần dị màu đỏ, vô cùng đoan trang, nghiêm nghị ngồi ở đó: "Em tưởng mình thân là thê chủ, là có thể làm bất cứ điều với Lily sao, thậm chí không màng đại cục, phạm phải sai lầm lớn như vậy? Em thật sự cho rằng, làm thê chủ của Lily, ở trong số các chị em này, là không ai có thể quản thúc được em sao?"

"Không, Amaterasu điện hạ, Nanako..." Nanako mặt đỏ bừng, lúc thì lại tái nhợt, cúi đầu quỳ ở đó, nói năng cũng không lưu loát, toàn thân run rẩy.

"Truyền Thiếu Nạp Ngôn Phụ Ayaka, Uesugi Rei, Haihime." Amaterasu ra lệnh.

"Vâng, Amaterasu Công chúa." Ngoài cửa truyền đến giọng của Kimiko và Shimizu, Amaterasu và Lily được phong làm Công chúa, tự nhiên cũng chiêu mộ Kimiko và Shimizu vào cung với thân phận thị nữ đứng đầu của các cô.

Mà lúc này, Uesugi Rei và các chị em đang ở phủ đệ nhỏ của Thiếu Nạp Ngôn Phụ mới được ban ở vòng ngoài Bất Dạ Cung của Ayaka, Uesugi Rei cũng được Thiên Tử phong chức võ tướng, Haihime cũng được phong chức quan tế tự, Kaguya-hime thì ở lại giữ Tam Giới, cho nên Amaterasu không truyền gọi.

Ba người lập tức đến gặp.

"Kimiko, Shimizu, hai em cũng vào đi." Amaterasu nghiêm nghị nói.

"Năm người các em, đến bên tường kia, đứng ngay ngắn vào."

Năm chị em cũng không biết có chuyện gì, thế là đều nghe lệnh Amaterasu, đến bên tường, đứng ngay ngắn, năm vị nữ tử thực lực siêu phàm lại xinh đẹp như vậy, ngoài Ayaka đang mặc quan phục màu trắng ra, những người khác đều mặc yukata đủ màu sắc, đứng ở đó cũng cảm thấy có phần lúng túng.

Amaterasu đem lỗi lầm mà Nanako đã phạm, báo cho mọi người.

"Hôm nay, ta muốn nói cho các em biết, sau này ai mà dám hành sự giống như cô nhóc này, phạm phải sai lầm lớn như vậy, vậy thì, nó của hôm nay chính là tấm gương của các em. Các chị em các em, Lily không quản được các em, lẽ nào, các em tưởng ta cũng không quản được các em sao?"

(Chính thất aka tốp mỡ trên vạn người deo duoi ai cho hay)

"Nanako, nên làm thế nào, em biết rồi chứ?" Amaterasu nghiêm nghị nói.

Nanako cũng không còn chút tính khí nào, vội vàng đến trước mặt Amaterasu quỳ xuống nhận sai.

"Khoan đã, đứng lên." Amaterasu nói.

"Hả?"

"Cứ thế mà nhận sai, một chút cũng không thành khẩn, biết không? Em thật sự không hiểu, thành khẩn là có ý gì sao?"

"Amaterasu điện hạ... Nanako không biết..."

"Ồ? Em không biết sai à?"

"A, không không, Nanako biết sai ạ..."

"Xem ra, em vẫn không biết, trừng phạt gấp đôi." Amaterasu lạnh lùng nói.

"Ể? Amaterasu điện hạ, Nanako... thật sự không biết mà... Nanako nhận sai ngay! Tại sao lại..."

"Khoan đã, ai cho phép em mặc quần áo mà nhận sai như vậy?" Amaterasu lật tay, một cây quạt xếp màu đen vừa rộng vừa dài xuất hiện, khẽ chỉ lên chỉ xuống Nanako, ra hiệu: "Phải thành khẩn, hiểu không?"

Nanako mặt đỏ bừng, nếu chỉ có Lily thì cũng thôi đi, đằng này còn là trước mặt các chị em đang đứng phạt.

Nhưng con bé cũng không dám chọc giận Amaterasu thêm nữa, thế là, cởi bộ Hòa phục váy ngắn của mình ra, chỉ còn lại chiếc yếm nhỏ và tấm vải lót kiểu dây treo, thân hình nhỏ nhắn không biết làm sao, đứng ở đó.

Định quỳ xuống: "Amaterasu điện hạ, em sai..."

"Khoan đã, Nanako à, có phải em nghe không hiểu lời của ta không đấy? Cho nên, em mới luôn dám phạm sai lầm như vậy? Năng lực lý giải của em, có phải là có vấn đề không?"

Cây quạt của Amaterasu chỉ vào ngực và bên dưới của Nanako, rồi lại vung xuống, nhưng không thèm để ý đến con bé nữa.

Nanako bất đắc dĩ.

Chỉ có thể run rẩy, ở trước mặt các chị em, ‘thành khẩn’ một cách triệt để, chỉ có thể dùng đôi bàn tay nhỏ che đậy.

"Không được che đậy." Amaterasu ra lệnh một cách lạnh lùng.

Nanako mặt đỏ bừng, nhưng cũng chỉ có thể hoàn toàn tuân theo, mấy chị em nhìn thấy, tâm tư cũng khá là phức tạp.

"Lily em lại đây, ngồi bên cạnh ta." Amaterasu nói.

Lily đi tới, ngồi xuống bên cạnh Amaterasu.

"Được rồi, Nanako, em lại đây, quỳ ở giữa bọn ta."

"Vâng..."

Nanako thành khẩn quỳ ở giữa Lily và Amaterasu.

Còn Lily và Amaterasu, đầu gối cả hai chạm vào nhau.

"Nằm sấp xuống."

Amaterasu ra lệnh cho Nanako nằm sấp lên giữa đầu gối của hai người.

Amaterasu một tay nắm lấy tay của Nanako, Lily cũng nắm lấy tay kia của Nanako, đè con bé lại, không cho động đậy.

Amaterasu tay cầm cây quạt đã xếp lại, lại đưa cho Lily một tấm ngọc bài.

Hai người giơ cao quạt và ngọc bài.

"Lily, ta không nói dừng, em không được dừng, nếu em đánh nhẹ hơn ta một cái, cái đó ta sẽ phạt em."

"Vâng..." Lily nghe xong hơi thở cũng dồn dập, ngực phập phồng.

"Nanako, bây giờ em có thể nói, em biết sai chưa?" Amaterasu hỏi.

"Nanako, biết..."

"Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!"

Amaterasu giáng xuống một cái, Lily cũng lập tức giáng xuống một cái nặng hơn, căn bản không cho Nanako kế hoạch nói chuyện, từng nhát từng nhát luân phiên, phạt nặng liên tục.

Không bao lâu, Nanako đã không chịu nổi, vừa khóc vừa xin tha, nhưng càng khóc, càng xin tha thì chỉ bị Amaterasu đánh càng nặng hơn.

Trận đòn nặng này, e là Nanako cả đời khó quên.

Sau trận trách phạt kéo dài, tiếng khóc trời gào đất, không biết đã xin tha bao nhiêu lần, Amaterasu lệnh cho Nanako không được che đậy, quỳ ở một bên.

Cô đứng dậy, ra lệnh cho năm vị nữ tử đang đứng bên tường: "Các em, tất cả quay mặt vào tường, cúi người xuống rồi vén váy lên."

"Hả!?" Năm chị em trưởng thành đỏ mặt kinh ngạc.

"Amaterasu điện hạ, vì sao lại vậy?" Uesugi Rei cao ngạo, phóng khoáng, hào sảng biết bao, sao có thể chấp nhận chuyện này được.

"Ta biết các em không phạm lỗi, nhưng hôm nay, ta muốn răn đe các em trước." Cây quạt trong tay Amaterasu, đột nhiên biến thành một cây giới chỉ màu đen thật dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!