Quyển 19 - Nguyền Kiếm Cơ

Chương 56 - Ngày Thứ Hai

Chương 56 - Ngày Thứ Hai

Lily và Ayaka nắm lấy tay nhau.

Ngay cả lúc bị phạt, cũng phải động viên nhau, vì chị Ayaka mà bị đánh thì đã sao? Đây là cùng chị gánh vác.

Còn Ayaka, chẳng phải là vì mình mới rơi vào hoàn cảnh này sao?

"Lily…"

"Chị Ayaka…"

Hai người với mái tóc dài màu đen tuyền bung xoã, má áp lên chiếc giường gỗ đen bóng, nhìn nhau với ánh mắt có chút khổ sở, mỗi lần bị Tatei trách phạt, tay hai cô lại siết chặt lấy nhau thêm một chút.

Sau khi trách phạt xong, Tatei dùng Mị Nguyên tạo ra những sợi dây thừng màu đỏ thẫm.

"Hai ngươi thích nắm tay nhau lắm phải không? Vậy thì ở cùng nhau mà kiểm điểm cho tốt đi!" Tatei nhìn cảnh tượng xinh đẹp này từ phía sau, tâm ý vừa động, dây thừng Mị Nguyên trói Lily và Ayaka lại, lại còn bắt các cô phải duy trì tư thế lúc nào cũng có thể bị trách phạt như này.

Còn Tatei, thì tạm thời rời đi, để mặc các cô trong căn phòng tối tăm này.

"Chị Ayaka, chị sao rồi? Có bị thương không?" Hai tay Lily và Ayaka đều bị trói sau lưng, không thể động đậy, Lily lo lắng thực lực của Ayaka không đủ, chịu không nổi sự trách phạt của Tatei.

"Không... sư phụ Tatei, tuy ra tay nghiêm khắc, không chút lưu tình, nhưng không thật tâm muốn làm chị bị thương, nếu không với thực lực của cô ấy, sao mà chị chịu nổi chứ?" Ayaka mặt hơi ửng đỏ nói, cô không muốn bàn luận về cảm giác bị phạt của mình, nhưng nếu Lily đã lo lắng hỏi, cô cũng không thể không nói.

"Vậy... còn đau không?" Lily hỏi, chính cô cũng rất đau, đau đến mức mấy lần muốn xin tha, huống hồ là Ayaka? Nếu không phải nắm lấy tay chị, khiến cho cả hai càng thêm kiên cường, nói không chừng cô đã mở miệng xin tha rồi, có điều, dù vậy thì cũng sẽ không được tha thứ đâu nhỉ?

"Sao có thể không đau chứ... với thủ đoạn của sư phụ Tatei, trách phạt chị đâu có nhẹ nhàng gì? Chỉ là cô ấy ra tay thực sự là quá nghiêm khắc..." Ayaka kiên cường biết bao, sao có thể khóc trước mặt em gái được? Nhưng lúc nãy bị đánh, phát ra âm thanh là điều khó tránh khỏi, chắc cũng bị Lily nghe thấy rõ ràng, cũng như bị sư phụ Tatei nghe thấy hết.

Ayaka một lòng theo đuổi con đường cường giả, lại không ngờ bị Tatei khống chế, từ góc nhìn của sư phụ, dáng vẻ bị phạt kia của mình, còn chút tôn nghiêm và riêng tư nào không? Chỉ sợ là ngay cả phản ứng Mị Nguyên cũng bị sư phụ phát hiện, chỉ là không vạch trần mà thôi.

Nhưng Ayaka đâu có muốn như vậy? Thực sự là bất đắc dĩ, thân bất do kỷ mà thôi.

"Chị, xin lỗi, là em liên luỵ chị." Lily khổ sở nói.

"Sao lại thế được? Rõ ràng là do chị làm bừa, mới hại em cũng bị phạt cùng chị mà." Ayaka nói.

"Không phải đâu, nếu không phải em bảo các chị đi đưa tin, sao có thể xảy ra chuyện này được." Trong lòng Lily dĩ nhiên là tự trách bản thân.

"Không cần nói nữa, đây chính là vận mệnh, có lẽ hôm nay hai chị em chúng ta bị Tatei trừng phạt là sỉ nhục, nhưng cũng có lẽ vì vậy mà chúng ta có thể chống lại mối uy hiếp thực sự trong tương lai, đây xem như là rèn luyện và thử thách cho hai chị em chúng ta, không phải sao? Hơn nữa... tuy chị ghét bị phạt, nhưng, nếu là bị phạt cùng Lily... thực ra chị cũng cam tâm tình nguyện." Ayaka càng nói mà mặt càng nóng đỏ, những lời này, thực sự là đi ngược lại với nội tâm cao ngạo của cô, càng không phải là lời mà một người chị nên nói, thế nhưng, vì để an ủi Lily, dù cô có mất mặt chút, cũng nguyện ý nói như vậy.

"Chị Ayaka..." Lily thực sự không nỡ để chị mình cùng chung tư thế bị giam cầm sỉ nhục như thế này, cô cảm nhận uy năng của sợi dây, Tatei tuy vô cùng mạnh mẽ, nhưng chỉ dựa vào sợi dây thừng Mị Nguyên này, chưa chắc đã giam cầm được Lily của hiện tại.

"Em có lẽ có thể cởi được sợi dây này, hay là chị em chúng ta cùng nhau trốn đi? Không thể chịu sự trừng phạt thế này của sư phụ nữa!" Lily nói.

"Không được!" Ayaka lại đỏ mặt quả quyết: "Sư phụ không những không dùng luật pháp của Phi Thiên để phạt chị, mà còn nguyện ý nhận chị làm đệ tử, chỉ dùng gia pháp trừng phạt chúng ta, đây đã là ân huệ cho hai chị em chúng ta rồi, nói là trừng phạt chúng ta, thực ra là đang che chở cho chúng ta. Hơn nữa, nếu chị đã đối mặt, tự nguyện bái cô ấy làm sư phụ, vậy thì phải chấp nhận gia pháp của cô ấy, chúng ta sao có thể thất tín như vậy chứ? Lily, chúng ta vẫn nên ngoan ngoãn chấp nhận sự trừng phạt ba ngày này thì tốt hơn, đừng nghĩ đến chuyện khác nữa."

Bị đánh cũng đã bị đánh rồi, cái nên thấy, không nên thấy đều bị sư phụ Tatei thấy hết rồi, bây giờ trốn thì còn ý nghĩa gì nữa? Đánh hai trăm cái là đánh, đánh năm trăm cái cũng là đánh, mà sư phụ còn không thật sự làm các cô bị thương, chi bằng ngoan ngoãn chấp nhận sự trừng phạt này.

Nếu đã quyết định bái sư, thì phải gánh chịu tất cả. Đây là sự cao ngạo và đạo nghĩa trong lòng Ayaka, ngay cả là trừng phạt, cũng không thể lay chuyển được nội tâm cao ngạo của cô.

Đêm đó, hai người bị giam cầm trong bóng tối để "kiểm điểm".

Ngày hôm sau, tiếng bước chân của Tatei lại vang lên.

Trong bóng tối, cửa lùa bị kéo ra.

"Lily, Fujiwara no Ayaka, hai ngươi kiểm điểm thế nào rồi?" Tatei từ phía sau dò xét cặp mông ngọc trắng trẻo của hai tuyệt sắc nữ tử, cô hỏi vậy nhưng thực ra không quan tâm hai chị em Lily trả lời thế nào.

"Sư phụ Tatei, tôi và chị biết sai rồi, xin sư phụ tha thứ." Lily cầu xin.

"Vậy sao? Còn ngươi?" Tatei tay cầm giới chỉ, nhẹ nhàng nâng cằm Ayaka lên: "Ta muốn nghe chính miệng ngươi nói."

"Sư phụ, đệ tử biết sai rồi." Ayaka nhắm mắt, môi hồng khẽ mím lại, thành khẩn chấp nhận vận mệnh của mình trong sự nhục nhax.

"Xem ra, sự trách phạt và kiểm điểm đối với các ngươi cũng có chút tác dụng rồi đấy nhỉ? Xem sau này, các ngươi còn dám không nghe lời nữa không? Có điều, vi sư cũng là thưởng phạt phân minh, sự trách phạt của ngày thứ hai này tự nhiên không thể thả lỏng, nhưng xét thái độ của các ngươi, cũng có thể ban cho các ngươi một chút phần thưởng, hai ngươi, cứ mong chờ đi."

Tatei nói xong, vung tay áo, từng bức tường ngăn lật qua, hiện ra những bức Ukiyo-e về những thế giới lộng lẫy, những bức Ukiyo-e đó có vẽ kỳ cảnh, yêu ma, còn có nhiều đoá hoa khổng lồ sặc sỡ, và đủ loại cảnh tượng khó mà hình dung.

Nói xong, Tatei tâm ý vừa động rồi rời đi, nơi đây lại chỉ còn lại Ayaka và Lily.

Trên những bức tường Ukiyo-e kia, những đoá hoa sặc sỡ, vươn ra từng nhị hoa màu vàng kim trong suốt như pha lê, những nhị hoa này ẩn chứa dao động đến từ thế giới kỳ lạ, kết nối với những sợi dây thừng màu đỏ đang trói buộc hai người. Chiếc giường gỗ dưới thân các cô biến mất, những sợi dây thừng màu đỏ biến thành bán trong suốt, bên trong tựa như có máu tươi trong suốt đang chảy, những sợi dây này dường như đã "sống", treo các cô lơ lửng dưới xà nhà.

Lúc này, những sợi dây thừng màu đỏ trong suốt nhận được năng lượng từ các đoá hoa bên trong bình phong, trở nên mạnh mẽ hơn, siết càng chặt hơn.

"Ưm..." Ayaka khẽ nhíu mày, hơi thở càng sâu, thân hình trưởng thành cũng khẽ run rẩy, nhưng chỉ có thể lắc lư bất lực giữa không trung.

"Chị, vận Mị Nguyên chống lại sức mạnh của sợi dây. Sau đó, dùng tâm cảnh thử tiếp nhận, để chấp nhận uy năng Bản Nguyên ẩn chứa trong những sợi dây này." Lily nhắc nhở.

Ayaka nghe vậy, lập tức làm theo, quả nhiên... không chỉ có thể chống lại sức mạnh của sợi dây, mà đồng thời, những năng lượng đang chảy trong sợi dây, còn có một chút, bị cơ thể Ayaka hấp thụ.

"Đây, a... đây là năng lượng gì thế, sao lại... như vậy..." Loại năng lượng này dường như lại khiến cả thân tâm Ayaka vui sướng, nhưng cô không biết duyên cớ, cũng không dám nói ra.

"Chị, đây là tinh hoa Nghiệp Nguyên đến từ A Tu La Nghiệp Nguyên, rất có ích cho tu vi, hiệu quả của nó chỉ đứng sau tinh hoa Bản Nguyên, vả lại, tuy uy năng không bằng tinh hoa Bản Nguyên, nhưng so với tinh hoa Bản Nguyên, còn có lợi ích kỳ diệu độc đáo của riêng nó." Lily cảm nhận tinh hoa Nghiệp Nguyên mà da thịt mình đang hấp thụ, lập tức nhìn ra sự ảo diệu trong đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!