Quyển 16 - Ōmikami

Chương 218 - Nội Tâm Của Lily

Chương 218 - Nội Tâm Của Lily

Sau một đêm…

Xuân phong dạ vũ bách hoa tu, lưu thủy nhu tình thiên phong khởi;

(Gió xuân mưa đêm làm trăm hoa e thẹn, dòng nước chảy mang tình ý dịu dàng, khơi dậy muôn ngàn ngọn núi.)

Nhược thị phi thiên tri ngự vị, nữ tử bất mộ quân dữ thần.

(Nếu như thiên nữ (phi thiên) mà biết đến mùi vị ân ái, thì cô gái sẽ chẳng còn ngưỡng mộ chư quân vương hay thánh thần nữa.)

Ánh nắng ban mai khẽ chiếu vào sàn gỗ ấm áp. Bên ngoài, sương quang mờ ảo, tầm mắt của Lily như ngang bằng với mặt sàn nhà.

Cô ngắm nhìn những cánh hoa bay lả tả trong sân vườn bên ngoài, mơ màng nghĩ, có phải đêm qua, mưa xuân rả rích, những đóa hoa kia cũng đã bị tàn phá…

Mình còn may mắn hơn những đóa hoa kia, bởi vì, chị đã rất tốt với cô.

Đương nhiên, chị ấy cũng là người khiến người ta hoàn toàn không thể chống đỡ nổi.

Trừ phi dùng đến sức mạnh Tam Giới, nếu không, chỉ dựa vào sức lực cơ thể của một người phụ nữ như Lily, bây giờ e là không dậy nổi.

Đừng nói là không dậy nổi, mà căn bản là không động đậy được, đôi chân thon dài cũng muốn cử động một chút cũng thật khó khăn…

Chị Amaterasu, lúc sớm hơn một chút, đã hôn lên trán cô, rồi đứng dậy đi lo liệu các công việc sau hôn lễ. Dù sao đây cũng là đại sự lớn nhất Tam Giới, không có người lo liệu chắc chắn không được.

“Tại sao chị Amaterasu lại có thể dậy được, mà còn thong dong như vậy nữa chứ? Rõ ràng cả hai chúng ta đều là con gái, lại còn giống nhau đến thế, sao mà có sự khác biệt lớn như vậy chứ?”

Lily có chút bất lực mà mỉm cười khó hiểu: “Có lẽ, việc chị Amaterasu thong dong đứng dậy khiến mình sùng kính thần uy của chị ấy, còn việc mình không dậy nổi, có lẽ cũng sẽ khiến chị hài lòng chăng…”

Trong động phòng, ánh nắng ban mai ấm áp và thơm ngát, chỉ có một mình Lily, áo dài như hoa thánh khiết xõa tung trên sàn.

Mình sớm đã không còn là một cô bé nữa, nhưng đêm qua vẫn hoàn toàn, hoàn toàn chẳng có gì khác biệt.

Nói gì mà sau hôn nhân tình cảm sẽ phai nhạt, Lily cảm thấy đó hoàn toàn là lời nói vô căn cứ.

Là một người vợ, chẳng phải mình cũng phải chu toàn nhiều chuyện sao?

Nửa canh giờ trôi qua, Lily vẫn không dậy nổi, thế là cô cứ nằm đó, lặng lẽ suy ngẫm.

Thế nào là cường giả?

Thế nào là tồn tại vô địch đứng trên đỉnh cao Tam Giới?

Đó dĩ nhiên là mình.

Nhưng mình thật sự đã đạt đến cảnh giới tối cao rồi sao?

Nhìn khắp các quần hùng Tam Giới, sức chiến đấu của mình là vô địch.

Nhưng cô vô địch mà không cô đơn.

“Ta, Kagami Lily, luận về chiến đấu sát phạt có thể là vô địch Tam Giới, nhưng con đường tu hành còn lại của ta chỉ vừa mới bắt đầu!”

Trong ánh mắt mơ màng, vô lực nhưng lại mang theo vài phần hạnh phúc của Lily, lại bừng lên sự quyết tâm.

Đại đạo tu hành còn lại này, đối với Lily trước khi trở thành nhân thê, không có ý nghĩa gì mấy.

Nhưng bây giờ lại khác.

Từ một người phụ nữ đến một nhân thê, đây là một sự chuyển biến thân phận trọng đại, cũng là một sự thăng hoa về cảnh giới sinh mệnh.

Trên con đường tu hành đại đạo này, Lily vừa nghĩ đến sự yếu thế của mình trước đây, lại nghĩ đến đêm qua mình đã thua một cách triệt để như vậy, thật đúng là rất yếu, rất yếu.

Con đường của cường giả, trọng ở việc tu luyện bản thân.

Mà đạo của một người vợ, lại nằm ở việc ngự người.

Lily tuy đã thua sạch sẽ, triệt để, không giữ lại chút nào, nhưng cô lại không muốn mãi mãi như vậy, mãi mãi không có chút sức phản kháng nào.

Như vậy là không được.

“Mình phải trở nên mạnh mẽ hơn, không phải ở sức chiến đấu, phương diện đó mình đã là vô địch rồi, mà là ở phương diện kia… ở đạo làm vợ… mình không muốn chỉ làm một tiểu thê tử nhu nhược.”

“Mình muốn trở nên mạnh mẽ, chị Amaterasu muốn chưởng quản Tam Giới cũng được, sáu chị em Thần Tướng muốn tổng lãm binh quyền cũng được, còn mình chỉ cần chế ngự mấy chị ấy là được. Không phải sao?”

“Trước tiên dùng đạo làm vợ để chế ngự các chị ấy, từ từ, từng bước đoạt lại mọi quyền chủ động, cuối cùng, ha ha he… nói không chừng ta còn có thể đảo ngược thân phận, để chị, để Lục Thần Tướng, để các chị em đều trở thành thê tử của ta… Ồ, chuyện này nghĩ hơi xa rồi thì phải.” (10đ tự tin)

“Từ từ thôi… chuyện này cũng giống như tu luyện, không thể vội vàng, phải tiến dần từng bước. Hơn nữa, mình luôn cảm thấy chuyện này còn khó hơn cả tu luyện. Điều đáng sợ nhất là, so với tu luyện, mình… ở phương diện này, hoàn toàn không có thiên phú… haizzz, phải làm sao bây giờ?” (-1đ)

Mặt Lily đột nhiên đỏ bừng, cảm thấy một hồi thất vọng.

Luận về tu luyện, cô thiên tư tuyệt luân, những gì người khác cực khó luyện thành, cô có thể rất dễ dàng lĩnh ngộ, đó chính là thiên phú.

Nhưng luận về việc chế ngự lẫn nhau giữa các chị em, cô không những không có thiên phú, mà tư chất dường như còn kém hơn cả những cô gái bình thường… thế này phải làm sao đây?

“Phải… phải suy tính kỹ lưỡng lại… nhưng mình là người phụ nữ đã đột phá Đại Ngự Thần, mình có kinh nghiệm tu luyện mà phụ nữ bình thường không thể tưởng tượng nổi. Từ kinh nghiệm này xem ra, cần phải từng bước một, hơn nữa, mình có lòng tin.” Tay của Lily đã có thể cử động, cô có chút vô lực nắm chặt nắm tay nhỏ, chỉ là đôi chân dài miên man xinh đẹp kia, tạm thời vẫn chưa động đậy được.

Nhưng điều này không hề cản trở Lily tính toán kế hoạch.

Chị Amaterasu quá mạnh, mình chắc chắn không được cố gắng thách thức chị ấy ngay từ đầu… Lily dù có tự tin đến đâu cũng biết với “thực lực” hiện tại của mình, đối mặt với chị Amaterasu không có chút sức lực để chiến đấu nào.

Nhưng các chị em khác thì…

Thực lực cũng mỗi người mỗi khác, mình có lẽ sẽ có cơ hội thắng.

Đối với chị Amaterasu…

“Ừm.” Lily cũng đã xem qua một vài bài thơ văn và truyện ký nhân vật của các cung đình thời Heian. “Nếu mình đã trở thành thê tử của chị ấy, trước tiên không tranh cao thấp với chị ấy trong động phòng, trước tiên hãy dùng thân phận của một người vợ để quản thúc cuộc sống, hành vi của chị ấy đôi chút. Đây là quyền lực của mình mà phải không? Tuy phụ nữ thời Heian đa số sau khi kết hôn đều thuận theo đàn ông, nhưng chúng ta đều là phụ nữ, đó lại là chuyện khác, mà nhiều người vợ lợi hại ở nhân gian cũng có.”

Lily nghĩ, từ từ quản thúc chị Amaterasu, đưa ra các loại yêu cầu tùy hứng, để chị ấy dần quen, ngày dài tháng rộng, có lẽ sẽ quen với việc thuận theo mình.

Đây có lẽ là một phương pháp.

Không biết sau này sẽ sắp xếp thế nào…

“Khoan đã! Cái gì gọi là sắp xếp thế nào?” Lily đột nhiên ý thức được điểm này, “Mình mới là Ngự Thê mà, sau này các chị em đều là một nhà, chuyện trong nhà, chẳng phải nên do mình sắp xếp sao?”

Hơn hai canh giờ sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Mặt Lily đỏ bừng, vớ lấy chiếc áo dài che thân: “Ai đó?”

“Lyn phu nhân, Ayaka Cung Chủ và Shimizu Cung Chủ đến bái kiến người, muốn thỉnh an người ạ.”

Lyn, Lyn phu nhân?

Danh xưng này, Lily nhất thời vẫn rất không quen.

Cô nửa nghiêng người ngồi dậy, mái tóc dài buông xõa, dài đến tận sàn nhà, vẻ mặt khó chấp nhận, bất giác cúi đầu nhìn bộ ngực cao ngất và sâu thẳm ẩn hiện dưới lớp áo trắng của mình…

“Tại sao mình lại bị người ta gọi là phu nhân chứ… danh xưng này, thật xấu hổ quá đi mất…” Cặp mông đầy đặn của Lily ngồi trên sàn nhà cứng rắn, cơ thể vì xấu hổ mà run lên.

“Biết rồi, bảo… bảo các chị ấy dùng trà đợi ở tiền sảnh, để ta mộc tắm rửa thay quần áo chút rồi sẽ đến gặp,” Lily nói.

“Lyn phu nhân, có cần chúng thần hầu hạ người tắm rửa không ạ?”

“Không cần… khoan đã, có.”

Lily đột nhiên cảm thấy với tình trạng sức lực hiện tại của mình, tự mình tắm rửa e là có chút bất tiện, vẫn là nên để các thị nữ làm cho mình.

Thế là, các thị nữ tiến vào, dìu đỡ Lily đến phòng tắm, hầu hạ Lily tắm rửa.

Một lần tắm này đã mất hơn hai canh giờ.

Lily cũng đã cơ bản hồi phục ‘thực lực’, trong bộ yukata thanh nhã có phần trưởng thành, mãi tóc dài buông vai, toàn thân tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, liền đi ra, đến gặp Shimizu và Ayaka.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!