Quyển 3 - Những ngày thường yên ả
Chương 02 Ta ở bên cạnh ngươi
5 Bình luận - Độ dài: 1,735 từ - Cập nhật:
Ngày hôm sau, Hilde nghĩ thầm: "...Là mình cả nghĩ quá rồi. Kilou vẫn không chú ý đến ta."
Vốn tưởng rằng sau chuyện ngày hôm qua Kilou sẽ ít nhiều để ý mình một chút, thế nhưng anh ấy vẫn như cũ vùi đầu vào đống tài liệu.
Kilou lẩm bẩm: “Cái nhà Tinh Linh này dường như không có ai. Nếu là Hibiscus, mình nhất định sẽ giả trang thành nàng. Không không không, nàng thế nhưng là thần mà, nói không chừng sẽ không chọn mục tiêu dễ bị mình nhìn thấu như vậy. Nhưng mà nói không chừng nàng lại cảm thấy mình sẽ nghĩ như vậy để rồi ngược lại chơi mình một ván...”
Kilou còn chưa nhìn thấy bản thân Hibiscus, nhưng đã triển khai cuộc đấu trí tâm lý với nàng. Màn trò chơi này đơn giản chính là cấp độ Địa Ngục, địch ở ngoài sáng ta ở trong tối, hoàn toàn không biết phương pháp phá giải. Kilou nhìn chằm chằm bức họa Tinh Linh, mặt gần như dán vào, hy vọng có thể nhìn ra đó là Hibiscus giả trang, nhưng điều đó căn bản không thể.
Mà Kilou làm như vậy, Hilde trong lòng lại là căng thẳng.
"Kilou, anh ấy yêu thích Tinh Linh chính là... nàng sao?"
"Làm sao bây giờ? Muốn làm thế nào? Anh trai đã lựa chọn mình, mình không thể xen vào. Nhưng mà tiếp tục như vậy thì anh ấy có phải sẽ dần dần lạnh nhạt với mình không? Liệu có thể triệt để đoạn tuyệt quan hệ với mình không? Thậm chí anh ấy còn có thể tìm người bài trừ ma pháp khế ước giữa mình và anh ấy..."
Ý nghĩ "Không bằng... trước tiên Kilou một bước tìm được nàng, tiếp đó... giết nàng!" vừa lóe lên, Hilde liền lập tức từ bỏ. Làm thế Kilou sẽ rất đau lòng, vạn nhất biết là tự mình làm, anh ấy thì sẽ hoàn toàn chán ghét chính mình.
"Mình rốt cuộc nên làm như thế nào?"
Người duy nhất mình có thể nhờ giúp đỡ trong học viện này, ngoài Kilou ra thì chỉ có...
Hilde tìm đến Ahifa. “Làm thế nào để người khác để ý mình?” Ahifa nghiêng đầu một chút, đối với việc Hilde tìm đến mình, nàng thực sự bất ngờ, dù sao nàng nghe nói, Hilde dường như ngoại trừ Kilou ra không thân cận bất luận ai.
Hilde lần này cũng đã quyết định liều. Để không mất đi Kilou, nàng lần đầu tiên nói ra nghi vấn trong lòng cho người khác biết. Trước đó, nàng chỉ tìm Kilou mà thôi.
“Ừm.” Hilde gật đầu. Trong lòng nàng vẫn rất bất an. Mình đã tìm cớ để rời khỏi bên cạnh Kilou, không ngờ mới rời đi không bao lâu, không thấy Kilou mà trong lòng đã bất an đến vậy.
Ahifa đã một trăm bốn mươi hai tuổi, còn chưa có bạn lữ. Cũng không phải nói không có người thích hợp, chỉ là với tư cách là đạo sư, nàng luôn đặt việc giáo dục con người lên hàng đầu, đối với phương diện này vẫn còn rất vụng về.
"Vậy sao..." Ahifa suy tư.
Kế Hoạch Bất Thành
“Holy Crab! Vì sao cái khu rừng chết tiệt đó lại có tổ ong vò vẽ chứ? Suýt nữa thì bị hủy dung rồi!”
Sáng sớm hôm ấy, Kilou đang luyện kiếm thuật bên ngoài thì gặp chuyện cực kỳ nguy hiểm. Anh vô ý đánh trúng một tổ ong vò vẽ, bị ong đuổi vòng vòng vài lần mới thoát thân. Mặc dù vậy, cổ anh vẫn bị đốt một chút.
“Chờ đó cho ta! Đêm nay ta muốn uống mật ong!” Càng nghĩ càng tức giận, Kilou đã tính sẵn tối nay sẽ gọi Hilde đi báo thù.
Kết quả vừa về nhà chỉ nghe thấy một tiếng vang trầm!
Kilou chậm rãi tiến lại gần nguồn tiếng vang. "Hilde cũng ở trong nhà, sẽ không bị đánh lén chứ?"
Đi tới cầu thang, Kilou không thấy kẻ nào, ngược lại nhìn thấy Hilde đang té ở đầu bậc thang.
!
“Em không sao chứ!?” Kilou vừa đề phòng xung quanh, ngăn ngừa có người đánh lén, vừa tới gần Hilde kiểm tra tình hình.
Kilou nghĩ thầm: "Hảo tiểu tử, thực có can đảm hạ thủ a! Ngươi cũng đừng để ta tóm được! Em gái của lão tử mà ngươi cũng dám động vào?"
“Thật xin lỗi... Anh trai, chân em trượt, ngã xuống.” Hilde không có gì đáng ngại, chỉ là té ở đầu bậc thang không đứng dậy được.
Nghe đến đó Kilou thở dài một hơi, còn tưởng rằng ai đầu óc phạm rút đâu.
“Thế nào? Có bị thương hay không? Nơi nào đau không?” Kilou chậm rãi đỡ dậy Hilde xem có đáng ngại hay không, nhưng mà Hilde vừa mới đứng lên liền nhỏ giọng đau ngâm rồi một lần.
“Giống như... mắt cá chân trật khớp.” Hilde nói.
Đây là gạt người, kỳ thực nơi nào cũng không đau, nhưng mà vì sáng tạo cùng Kilou xích lại gần cơ hội, Hilde chỉ có thể dạng này nói dối.
"Thật xin lỗi, Kilou, em thật sự rất sợ mất đi anh."
“Không, không cần anh trai.” Hilde kéo anh lại, “Cũng không nghiêm trọng như vậy, chính là, cái kia, anh trai anh...”
"Cố lên a, Hilde, nói ra, vì Kilou."
“Có thể hay không, cho em xoa xoa đâu, thì đơn giản mà xoa xoa là được rồi...” Hilde lúc nói lời này, chính mình Tinh Linh lỗ tai đều đỏ đến bên tai.
Đây chính là rất lớn mật hành vi. Tinh Linh tộc ít nhiều có chút bệnh thích sạch sẽ, huống chi là cho phép người khác chạm đến thân thể của mình. Hilde có thể nói ra lời này cũng là bỏ ra rất lớn dũng khí.
Kilou nghiêng đầu một chút, “Vậy là được rồi sao?”
“Ừm... Không phải nghiêm trọng như vậy, nếu như anh trai không muốn em có thể tự mình tới!” Hilde cuối cùng vẫn nhượng bộ một bước, quả nhiên vẫn là quá miễn cưỡng.
“Không có việc gì không có việc gì, anh đều suýt nữa quên mất cái này anh cũng biết làm, giao cho anh tới, tay nghề anh khá tốt!” Nói xong Kilou liền vén tay áo lên, dùng ôm công chúa phương thức đem Hilde bế lên.
Hilde vội vàng che miệng, nếu không mình chỉ sợ cũng lại bởi vì Kilou to gan như vậy hành vi mà kêu lên.
Vì sao nhịp tim của mình lại nhanh như vậy? Rõ ràng lần đầu tiên khi Kilou hôn mình...
Đem Hilde ôm đến trên ghế sofa, Kilou đại khai đại hợp, bày ra một tư thế luyện võ. Anh rất có năng lực về khoản này, từng tại địa cầu còn tự phong là “Xoa bóp bó xương phích lịch thủ”, đúng là một phần lịch sử đen tối mà.
“Trầm tĩnh lại, anh giúp em xoa xoa.” Kilou cũng không thèm để ý Hilde khuôn mặt đều phải đỏ chín, trực tiếp động tay liền nhồi.
Lời Thật Lòng Của Kilou
“Kỳ thực... Chân em không đau đúng không?” Kilou lúc này đột nhiên hỏi.
!
Trong lòng Hilde đập mạnh một lần, làm sao anh ấy lại biết?
Kilou ở trong lòng chậm rãi lắc đầu. Mình dù sao cũng từng tự phong là "Xoa bóp bó xương phích lịch thủ" đâu. Mắt cá chân trật khớp mình nhào nặn vài lần cuối cùng sẽ có vài chỗ đau, nhưng mà Hilde lại không hề phản ứng gì. Kilou liền biết đứa nhỏ này là giả vờ.
“Bây giờ tỉ mỉ nghĩ lại, trước em cho anh làm nhiều như vậy đồ ăn, còn ăn mặc chỉnh tề, cũng là có ý định mà thôi đúng không?” Kilou mỉm cười.
Nhưng mà Hilde lại cảm giác toàn thân đều tại phát lạnh.
"Không xong! Kilou phát hiện mục đích của mình."
"Xong đời... Anh trai biết ta là cố ý, biết ta đang gạt anh ấy."
"Anh ấy sẽ triệt để chán ghét ta, sẽ không thích ta."
"Sẽ... rời đi ta."
"Trái tim thật đau... Vì cái gì?"
Hilde nhắm chặt hai mắt, trong hốc mắt tựa hồ có cái gì muốn chảy ra.
?
Hilde mở mắt ra, phát hiện Kilou đang sờ lấy đầu của mình.
“A! Không thích?” Kilou lập tức thu tay về, nhưng lại bị Hilde cẩn thận bắt được.
Kilou sửng sốt một chút, đột nhiên gảy một cái trán Hilde.
“Em a, anh cũng không phải đồ đần. Em sở dĩ làm như vậy không phải cảm thấy anh gần đây không chút để ý đến em sao?” Kilou lắc đầu.
Hành động của Hilde khiến mình nhớ tới hồi nhỏ, lúc ấy em gái mình là Kily cũng vậy, lúc nào cũng vứt đồ chơi khắp nơi, hay là ở trước mặt mình gây họa rồi kêu to tên mình, chính là hy vọng mình có thể chú ý tới nàng.
Mặc dù trưởng thành Kily không còn kề cận mình như vậy nữa, nhưng mà em gái vẫn là em gái. Kilou vẫn biết ý nghĩ của Kily.
“Yên tâm đi, anh là anh trai của em, không phải sao?” Kilou lại xoa đầu Hilde, “Mà em là em gái của anh, Hilde, anh làm sao sẽ lạnh nhạt với em đây?”
“Anh thật sự đang tìm người, cũng là lỗi của anh, không có cùng em nói rõ ràng. Nhưng mà chuyện này rất phức tạp anh thật sự không thể nói. Chỉ có một điểm anh có thể nói cho em, trên thân người kia có manh mối anh cần, đối với anh rất quan trọng, nhưng cho dù như thế...”
“Anh nha, vẫn sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“...Ừm!” Nỗi lòng lo lắng của Hilde cuối cùng cũng buông xuống. Cùng lúc đó, vết thương trong tâm hồn nàng, vốn đang dần mở rộng, lại lần nữa lành lại.
Chính là câu nói này, Hilde đang chờ câu nói này.
Anh ở bên cạnh em, Vĩnh Viễn đều sẽ.
5 Bình luận