Arc 7: Kiếm Thánh [ĐANG TIẾN HÀNH]
Chương 202: Thử Thách Thần Thánh (2)
0 Bình luận - Độ dài: 2,552 từ - Cập nhật:
"Eri!"
"Eri-san!"
Tôi và Sumire đồng thanh gọi tên Ma vương Eri vừa xuất hiện.
“Ma vương đây đến cứu mọi người rồi đâyyy!"
Ma vương đang ở trong tâm trạng cực kỳ phấn khích, từ trên cao nhìn xuống chúng tôi.
"Đức vua Uther... chuyện này... rốt cuộc là sao?"
Đệ nhất Hiệp sĩ Claire-san nhìn qua lại giữa Hiệu trưởng và Ma vương với vẻ mặt vừa cảnh giác vừa bối rối.
"Đã giải khai phong ấn của Âm ngục Phong ấn Đệ thất rồi sao... Quả là quyết đoán đấy, Eugene."
Hiệu trưởng Uther vuốt râu cằm, gật gù tán thưởng.
"Người giải ấn là Sumire đấy. Tạm thời thì bọn tôi đã lập khế ước và coi như đây là trạng thái 'giải phóng tạm thời'."
"Ra là vậy. Nếu là Bán Hoả Thần Ifrit như Sumire-kun, thì dù ít ỏi nhưng cô bé vẫn sở hữu thần tính. Nhờ đó mà có thể thiết lập khế ước chủ tớ với Thiên Thần Erinyes-dono sao. Một phương pháp không tồi."
Hiệu trưởng Uther gật đầu vẻ đã hiểu ra vấn đề.
"Nhưng việc Eri có chịu ngoan ngoãn quay lại hay không thì đúng là một canh bạc..."
Thú thật, tôi cũng nghi ngờ liệu cái khế ước và mấy điều luật ràng buộc vụng về của tôi và Sumire có thực sự hiệu quả hay không.
Nếu là Eri, người từng đảm nhận vai trò giáo dục cho Vận Mệnh Nữ Thần, thì chắc cô ấy thừa sức tìm ra cả đống lỗ hổng trong khế ước. Dù sao thì ma pháp khế ước cũng thuộc quyền quản lý của Vận Mệnh Nữ Thần mà.
Đúng lúc đó.
Bộp! Eri đáp đất ngay gần bọn tôi.
"Này ông kia...?"
Cô ấy khoanh tay trước ngực, ném ánh nhìn lạnh lẽo về phía Hiệu trưởng Uther.
(A! Nhắc mới nhớ, hình như Ma vương có thù với Hiệu trưởng Uther thì phải?)
Quả nhiên giải phóng cô ấy là một nước đi sai lầm sao!?
"Đức vua Uther!"
Đệ nhất Hiệp sĩ-san hốt hoảng chắn ngang giữa hai người.
"Ông cũng to gan lắm, dám nhân lúc ta đây bị phong ấn mà tự tiện nhổ lông vũ với tóc của ta rồi phán 'Cái này sẽ là tài liệu nghiên cứu tốt đây!', đã thế còn định lén rút máu lúc ta đang ngủ nữa chứ! Cái đồ biến thái này!"
Eri chỉ thẳng tay vào mặt Hiệu trưởng Uther và quát lớn.
"...Hiệu trưởng Uther?"
Vụ này thì tôi cảm giác Eri nói đúng.
Làm thế với phụ nữ thì hơi bị "sai sai" rồi đấy?
"Đức vua Uther..."
Ngay cả Claire-san cũng đang gửi ánh mắt trách móc về phía Hiệu trưởng.
"Hừm! Thì bởi đó là một kỳ tích mà! Đoàn trưởng sư đoàn 1 của Valkyrie, người thậm chí còn được gọi là tình nhân của Mộc Nữ Thần Freya—Erinyes Cherubim-dono lại sa ngã và bị phong ấn! Không nghiên cứu thì thật là phí phạm của giời! Đó toàn là những mẫu vật nghiên cứu quý giá cả! Một lần nữa xin cảm ơn Erinyes-dono!!"
Hiệu trưởng Uther chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả.
"Cá-cái gã này bị sao vậy..."
Eri hiếm khi tỏ ra bó tay chịu thua như thế.
Hiệu trưởng Uther, xét về khát khao kiến thức hay nghiên cứu, có lẽ đúng là một tên biến thái thật.
"Này! Mấy người còn đứng đó buôn chuyện hả! Xích Long đang nổi điên rồi kia kìa!"
Hầm Ngục Chủ hét lên đầy lo lắng.
...Gàoooooo
Một cái đầu của Xích Long mà lẽ ra đã bị Eri xuyên thủng giờ đã hồi phục xong.
"Eri, em chỉ đạo đi."
Tôi vừa thủ thế thanh Thần Katana vừa hỏi.
"Chà, với tình hình hiện tại thì hỏa lực bên mình hơi thiếu nhỉ," Eri nhìn quanh một lượt rồi nói.
"Nhưng mà, kiếm đâu ra thêm viện binh bây giờ..."
Ngay khi tôi vừa dứt lời.
"Eugene, ưm ♡"
"Hả!?"
Môi tôi đã bị Eri cướp lấy.
Thình! Một dòng mana nóng bỏng tràn vào cơ thể.
Dòng chảy mana mãnh liệt hơn hẳn bình thường.
Đây chính là liên kết mana với một Ma vương đã được giải ấn sao...
""""............""""
Sumire, Sara, Airi và cả Hầm Ngục Chủ đều đang nhìn chằm chằm về phía này với ánh mắt "ẩm ướt", nặng trĩu.
...Khó xử thật đấy.
"Phù! Được rồi! Giờ thì ma pháp phi hành đã được cường hóa bởi mana của Đọa Thiên Vương là em đây. Nào, đi theo em. Chúng ta sẽ câu giờ."
Nói rồi Eri tung cánh bay vút lên không trung.
"Đ-Đợi anh với!"
Tôi kích hoạt 'Độc Dực' sau lưng, vội vàng dùng ma pháp phi hành đuổi theo.
(Hửm?)
Có gì đó là lạ.
Bình thường tôi vẫn dùng ma pháp phi hành, nhưng tốc độ hiện tại nhanh hơn gấp nhiều lần.
"Lúc nãy em đã truyền mana của mình vào cánh của Eugene rồi. Bay dễ hơn hẳn đúng không?"
"...Em làm được cả chuyện đó sao?"
"Cỡ này thì có gì mà ngạc nhiên. Nào, cùng chơi đùa với Xích Long thôi."
Dứt lời, Eri chĩa mũi thương lao thẳng vào Xích Long.
——Gàoooooooooo!!
Bảy cái đầu của Xích Long đồng loạt bắn ra những chùm tia sáng đỏ rực tung hoành ngang dọc.
"Claire-kun! Dựng kết giới bảo vệ thị trấn!!"
"Rõ! Thưa Đức vua Uther!"
"Việc sơ tán học viên đã hoàn tất ạ!"
"Cảm ơn nhé, Sara-kun."
Tiếng của họ vọng lên từ bên dưới.
"Eugy-kun! Nguy hiểm!"
Tiếng hét của Sumire vang lên cùng lúc chùm tia sáng từ miệng Xích Long phóng tới chỗ tôi.
(Trường Phái Song Thiên Cộng Hưởng - Không Bộ!!)
Tôi đạp vào không trung, né chùm tia sáng trong gang tấc.
Trong khoảnh khắc, tôi cảm nhận được sức nóng như thiêu đốt da thịt.
"Này Eugene, đừng có lơ đễnh chứ?"
"À, anh sẽ cẩn thận."
Bị Eri nhắc nhở, mồ hôi lạnh lại túa ra.
Nếu lúc nãy không nhận được mana từ Eri, chắc tôi đã không né kịp.
..................Gàoooooooooo
Xích Long đang lườm về phía này... không, nó đang lườm Eri với vẻ đầy căm hận.
"Hình như Xích Long cảnh giác với em dữ lắm nhỉ?"
"Hừm, chắc là nó vẫn nhớ hồi xưa từng chạm mặt nhau dưới 'Tartarus' ấy mà."
Eri có vẻ không bận tâm lắm, cô ấy uyển chuyển né tránh những tia sáng đỏ.
Đúng lúc đó.
Phập... Phập... Phập... Phập...
Hàng loạt tiếng xé gió lớn vang lên.
Chúng đang tiến lại gần.
"Đó là..."
"Viện binh đến rồi kìa."
Eri có vẻ mặt như đã dự đoán trước được điều này.
Thứ vừa bay đến là——một bầy rồng.
Và tôi nhận ra lũ rồng này.
"Pikaaa!!"
Trong số đó, một con rồng tỏa ánh hoàng kim bay lại gần tôi.
"Pikaryu?"
Đó là con rồng lẽ ra đang ở trong Âm ngục Phong ấn đệ lục.
Nói cách khác, người điều khiển bầy rồng này là...
"...Đức vua Uther. Tôi đến trễ."
Người cưỡi trên một con rồng trong bầy tiến lại là Trưởng ban câu lạc bộ Sinh vật—Media.
"Media-kun, xin lỗi nhé. Lại bắt cô phải quá sức rồi."
Có vẻ như chính Hiệu trưởng Uther là người đã gọi chị ấy.
Đúng là nếu có Trưởng ban Media, người nắm giữ kỷ lục thứ 10 Thiên Đỉnh Tháp thì rất yên tâm.
Nhưng mà, chị ấy vẫn thường xuyên nằm liệt giường vì lời nguyền của Long Thần.
Bắt chị ấy tham gia chiến đấu với Xích Long thế này liệu có tàn nhẫn quá không... tôi lo lắng nghĩ.
"Hể... cô bé đó, chẳng phải là 'Long Vu Nữ' sao. Có hàng hiếm ở đây nhỉ."
Eri cười nhếch mép vẻ thích thú.
"Long Vu Nữ... ý em là Trưởng ban Media á?"
"Đúng vậy. Đó là tàn dư sức mạnh mà gia tộc của 'Long Thần', kẻ đã bại trận trong cuộc chiến với Thánh Thần ngày xưa, để lại thế giới này. Cô ta đóng vai trò như người truyền tin cho ngày 'Long Thần' quay trở lại thế giới. Em cứ tưởng họ đã tuyệt diệt từ lâu rồi, không ngờ vẫn còn sót lại."
"Trưởng ban Media từng nói chị ấy bị dính lời nguyền của Long Thần..."
"Ừm, thì cũng coi như là lời nguyền đi. Sức mạnh của 'Long Thần' bị trục xuất khỏi thế giới này bị cưỡng ép nhét vào cơ thể con người thì chỉ tổ làm gánh nặng thôi. Với lại có vẻ cô ta cũng chưa kiểm soát tốt sức mạnh đó."
"Eri biết cách sử dụng đúng không? Vậy em chỉ cho Trưởng ban Media đi..."
Tôi định nói thế rồi chợt nhận ra.
Giờ không phải lúc để thong thả trò chuyện.
Nhưng mà, biểu hiện của Xích Long rất lạ.
Rõ ràng nó đang chăm chú nhìn vào Trưởng ban Media.
Media là 'Thuần Long Sư' duy nhất của học viện, nhưng tôi không nghĩ Thần Thú như Xích Long lại nằm trong phạm vi kiểm soát của chị ấy.
"May mắn đấy. 'Long Vu Nữ' là người đại diện cho 'Long Thần', kẻ đứng trên vạn loài rồng. Dù cô ta có là một 'Long Vu Nữ' non nớt chưa kiểm soát được sức mạnh đi nữa, thì việc giết cô ta cũng đồng nghĩa với việc chống lại 'Long Thần'. Hành động của Xích Long sẽ bị hạn chế."
"Ra... ra là vậy...!"
Vậy thì chỉ cần sự hiện diện của Media ở đây thôi cũng đã giúp ích rất nhiều rồi.
Tôi đã hiểu lý do Hiệu trưởng Uther gọi chị ấy đến đây.
"Khụ... khụ..."
Media trông có vẻ rất đau đớn.
"Xin lỗi... thật sự xin lỗi."
Hiệu trưởng Uther vuốt lưng cho Media.
"Không sao... nếu là vì Đức vua Uther... thì chuyện gì tôi cũng làm được..."
Media đỏ mặt, ngước nhìn Hiệu trưởng Uther đắm đuối.
(Hửm?)
Lần đầu tiên tôi thấy Trưởng ban như thế này.
"Nè, hai người đó đang 'cặp' với nhau hả?"
Nghe Eri hỏi, tôi trả lời "Anh không biết".
Chỉ là... ít nhất thì có vẻ Media đang có tình cảm với Hiệu trưởng Uther.
Bất ngờ thật.
Lúc tụ họp ở câu lạc bộ Sinh vật, chẳng ai nói chuyện yêu đương gì cả.
Đệ nhất Hiệp sĩ Claire-san đứng cạnh Hiệu trưởng Uther đang làm vẻ mặt chẳng vui vẻ chút nào.
Dù sao đi nữa, Media là một chiến lực mạnh mẽ.
Chỉ cần chị ấy ở đây, hành động của Xích Long sẽ bị kìm hãm.
"Eri, thế này thì cuối cùng chúng ta cũng có thể đấu với Xích Long..."
Ngay khi tôi định nói tiếp.
RẦMMM!!!!!!!
Một vật thể khổng lồ rực lửa như sao chổi đỏ từ trên trời lao xuống, đâm sầm vào Xích Long.
"Cái gì!?"
"Màn chào sân hoành tráng ghê."
Tôi hoảng hốt thủ thế kiếm, còn Eri vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên quan sát.
...Khẹc...
Một cái đầu của Xích Long đã bị nghiền nát.
Tuy nhiên nó đang hồi phục ngay lập tức.
Trong làn khói bụi mù mịt bốc lên, một bóng người tỏa hào quang đỏ rực đang lơ lửng giữa không trung.
"Cái gì đâyyy!! Có vẻ thú vị phết nhỉ!"
Một giọng nói lảnh lót vang lên.
Chủ nhân của giọng nói đó là một nữ Elf.
Một nữ Elf trẻ trung và xinh đẹp.
Mái tóc đỏ rực cùng luồng mana đỏ bao quanh cơ thể.
Lượng mana đó sánh ngang với Bán Hoả Thần Sumire hay Ma vương Eri.
Cây trượng trên tay cô ấy chắc chắn là một ma trượng có tên tuổi.
Dù ở khoảng cách này tôi cũng có thể cảm nhận được.
Đó là một cao thủ thượng thừa.
Nữ Elf đó nhìn thẳng về phía này... chính xác là nhìn chằm chằm vào Ma vương.
"Hừm, nghe đồn Đọa Thiên Vương Erinyes, Ma vương từng thống trị Nam Lục Địa đã hồi sinh! Được thôi! Vậy thì ta sẽ dốc hết sức đánh bại ngươi—☆!"
"Hả?"
Eri thốt lên giọng khó chịu.
"Không phải đâu, Mẹ! Kẻ địch là Thần Thú cơ mà!"
Tiếng hét vọng lại.
Là Rebecca-senpai, người lẽ ra đã đi sơ tán.
Có vẻ chị ấy đã dùng dịch chuyển tức thời để quay lại.
(Khoan đã... Mẹ của Rebecca-senpai? Vậy nghĩa là...)
Trước khi tôi kịp lục lại ký ức.
"Rosalie-kun. Ma vương Erinyes là đồng minh của chúng ta. Kẻ thù là Thần Thú 'Xích Long', kẻ muốn hủy diệt thế giới."
Giọng nói của Hiệu trưởng Uther làm tôi nhớ ra.
——Rosalie J. Walker.
Người nắm giữ kỷ lục thứ 9 của Thiên Đỉnh Tháp.
Người gọi cô ấy đến có lẽ là...
"Oa, đã lâu không gặp, Uther-sensei ☆"
Mẹ của Rebecca-senpai, tức Rosalie-san, di chuyển vút một cái đến ngay bên cạnh Hiệu trưởng Uther.
"Cảm ơn cô đã đến, Rosalie-kun. Cô lúc nào cũng khó liên lạc nên ta lo lắm đấy."
"Mồ~, quan hệ giữa tôi với ông còn khách sáo gì nữa chứ ☆ Lúc nào tôi chẳng sẵn sàng chạy đến bên ông chứ ☆ Nhân tiện thì, tối nay ông sẽ bồi tiếp tôi chứ nhỉ ♡"
Rosalie-san quấn lấy cánh tay của Hiệu trưởng Uther.
Hả?
Tối nay... là mối quan hệ kiểu đó sao?
"............"
"............"
Claire-san và Trưởng ban Media mặt mày tối sầm lại.
"............"
Rebecca-senpai thì làm vẻ mặt không thốt nên lời.
Cũng phải thôi, chẳng ai muốn nhìn cảnh mẹ mình tấn công dồn dập một người đàn ông cả.
Mà khoan, chẳng phải Rosalie-san đã kết hôn rồi sao?
(Cơ mà Rosalie-san trông trẻ thật đấy. Nhìn chỉ như chị gái của Rebecca-senpai thôi...)
Chắc là do đặc tính của tộc Elf trường thọ.
Nhưng dù vậy thì vẫn thấy trẻ quá mức.
"Con Elf đó, ăn Quả Sinh Mệnh để 'cưa sừng làm nghé' đấy."
Eri lầm bầm.
"Th-Thật sao?"
Chỉ nhìn thôi mà cũng biết được à.
"Mà, thế này là đủ quân số rồi nhỉ."
Nghe Eri nói, tôi nhìn lại xung quanh một lần nữa.
Những mạo hiểm giả mạnh nhất của Thành phố Hầm Ngục, cùng với Ma vương vừa hồi sinh.
Có lẽ toàn bộ chiến lực cao nhất của Nam Lục Địa đã tập hợp tại đây.
"Vậy thì, chúng ta cùng khiêu chiến lại nào."
Theo lời của Hiệu trưởng Uther, chúng tôi khẽ gật đầu, cùng hướng về phía con Xích Long khổng lồ cao ngút trời kia.
■Phản Hồi Bình Luận:
>Eri đã thể hiện vai trò nữ chính một cách xuất sắc, thật tuyệt vời.
>Từ đầu đến giữa truyện, việc nhân vật chính cứu nữ chính khi lâm nguy đúng là mô típ kinh điển luôn.
Chà, dù sao cô ấy cũng là nữ chính "biểu tượng" của bộ truyện mà lị!
Đến cuối cùng thì cũng phải để cô ấy ra mặt tỏa sáng chút chứ.
■Tác Note:
Vì là trận chiến cuối cùng nên tôi đã tập hợp mọi người lại cho có không khí lễ hội một chút.
0 Bình luận