Arc 7: Kiếm Thánh [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 201: Thử Thách Thần Thánh (1)

Chương 201: Thử Thách Thần Thánh (1)

"...Từ bây giờ, tại tầng 0 Thiên Đỉnh Tháp. Thử Thách Thần Thánh chính thức bắt đầu."

Ngay khi lời tuyên bố của thiên thần Mariel-san vừa dứt.

——Oooooooo!!!

——Oooooooo!!!

——Oooooooo!!!

Con Xích Long bảy đầu ngửa cổ gầm vang lên trời cao.

Cuồng phong gào thét, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Thập Nhị Hiệp Sĩ bao gồm Claude, Sara và Claire-san đều bất giác lùi lại nửa bước.

"Eugy-kun! Mana của em... ủa khoan đã?"

Sumire tiến lại gần tôi, nắm lấy cánh tay nhưng rồi vẻ mặt bỗng trở nên ngờ vực.

"Cảm ơn em, Sumire. Nguy hiểm lắm, em lùi lại phía sau một chút đi..."

"...Nè, Eugy-kun. Luồng mana này, anh nhận từ ai thế? Đây là loại mana mà em không hề biết."

Sumire nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt dò xét.

"............Sumire?"

"Etou,... là tôi đã truyền mana cho cậu ấy."

Hầm Ngục Chủ Anemoi rụt rè nói chen vào từ bên cạnh.

"Hừm... sao nó lại hòa hợp với Eugy-kun hơn cả mana của em thế nhỉ? Lạ thật nha~? Em với Eugy-kun đã lập xúc ước, lẽ ra việc kết nối mana phải dễ dàng hơn người khác chứ, đằng này cái kia còn hòa hợp hơn, nghĩa là..."

"Hả!? Eugene, anh còn ra tay với cả Hầm Ngục Chủ sao!?"

"Hai người này, giờ đâu phải lúc nói chuyện đó.......... Eugene, thật vậy sao?"

Cả Airi và Sara cũng hùa vào cuộc đối thoại.

"Không phải, anh và Anemoi thực hiện sinh ước nên mới có thể chuyển giao mana được."

"Đúng thế, bọn tôi không có làm gì kỳ quái đâu!"

Tôi và Anemoi vội vàng giải thích cho ba người họ.

Ngay lúc đó.

"Thần Khí - Triệu Hoán... Thiên Liên Tỏa."

Hiệu trưởng Uther đưa hai tay ra phía trước và niệm chú.

Từ trên không trung, vô số sợi xích vàng rực hiện ra, quấn chặt lấy thân thể Xích Long.

............Grừ...ừ...ừ...

Con Xích Long vặn mình đầy vẻ khó chịu.

"Tấn công!"

""""""Rõ!""""""

Dưới hiệu lệnh của Đệ Nhất Hiệp Sĩ Claire-san, Thập Nhị Hiệp Sĩ đồng loạt áp sát Xích Long.

"Sumire, anh cũng tham chiến đây. Em cứ ở phía sau nhé!"

Tôi vừa nói vừa dùng Không Bộ lao về phía Xích Long.

Vừa tiếp cận, tôi vừa suy nghĩ.

(Lần này... con Xích Long có vẻ hiền lành lạ thường).

Khác hẳn với lúc nó tàn phá Học viện Ma thuật Lykeion và Thành phố Hầm Ngục lần trước.

"Huyền Tiên Vũ!!”

Mở đầu bằng đòn tấn công từ ma pháp kiếm của Claire-san, chiêu thức của từng người trong Thập Nhị Hiệp Sĩ lần lượt giáng xuống Xích Long.

Đợt tấn công đồng loạt của những người bảo hộ Thành phố Hầm Ngục tạo ra uy lực khủng khiếp, đủ sức thổi bay cả một chiếc phi thuyền, cuốn bụi mù mịt khắp xung quanh.

"Trường Phái Song Thiên Cộng Hưởng..."

Tôi lao lên như đợt tấn công thứ hai, định bồi thêm đòn truy kích thì giương kiếm lên.

——Rùng mình.

Một cảm giác bất thường ập đến, tôi phản xạ bật lùi ra sau ngay lập tức.

ẦM!!!!

Tiếng nổ vang lên cùng lúc không khí như vỡ toạc.

Tôi suýt bị thổi bay, nhưng cố gắng tiếp đất an toàn.

Vẫn giữ thế kiếm, tôi quan sát xung quanh.

"Sao có thể..."

Giọng nói bàng hoàng của Sara vang lên từ phía sau.

Một nửa số hiệp sĩ trong nhóm mười hai người đã mất khả năng chiến đấu.

Thần khí [Thiên Liên Tỏa] mà hiệu trưởng Uther triệu hồi đã bị xé nát.

(Thế này thì... giống hệt lần trước..., không, khoan đã).

Vẫn chưa có ai chết.

Dùng cảm nhận ma lực quét qua xung quanh, những hiệp sĩ đang gục ngã đều vẫn còn sống.

Tuy nhiên, quân số chiến đấu đã giảm đi một phần ba chỉ trong chớp mắt.

“Hầm Ngục Ma Pháp - Thiết Xử Hình!"

Tiếng hét của Anemoi vang lên, hàng trăm thanh kiếm và dao nhọn trút xuống Xích Long như mưa.

Keng keng keng............

Tất cả đều bị lớp vảy dày của Xích Long hất văng ra.

Ngay cả ma pháp của Hầm Ngục Chủ cũng không chạm tới được.

(Một lần nữa, dùng kiếm kỹ của mình...)

Khi tôi định tung ra Bí Kỹ của Trường Phái Song Thiên Cộng Hưởng thì.

"Khoan đã, Eugene. Lao vào mà không có kế sách là không tốt đâu."

Một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi.

Quay lại, tôi thấy hiệu trưởng Uther đang đứng đó.

"Nhưng mà..."

Nếu cứ co cụm phòng thủ thì chẳng phải là nước đi tồi tệ hơn sao?

Ít nhất lần trước là như vậy.

"Ở nơi này, vũ khí có thể gây sát thương hiệu quả cho Xích Long rất ít. Có lẽ chỉ có thanh thần kiếm được rèn từ nanh của Khuyển Vệ Ngục Cerberos mà Eugene đang giữ, và cây Long Thần Thương có sự bảo hộ của Long Thần mà thôi."

Lời nói của hiệu trưởng Uther giúp tôi lấy lại bình tĩnh.

Ra là vậy... không thể lao vào một cách khinh suất được.

...Rầm, ...Rầm,

Con Xích Long đang tiến lại gần.

Sức ép đó mang lại cảm giác tuyệt vọng xứng danh với kẻ hủy diệt thế giới.

Liếc nhìn sang bên cạnh, vẻ mặt của hiệu trưởng Uther vẫn vô cùng nghiêm trọng.

Dù đã ngăn hành động thiếu suy nghĩ của tôi lại, nhưng dường như ông ấy cũng chưa nghĩ ra nước đi tiếp theo.

Bởi lẽ ngay cả đòn triệu hồi thần khí vốn là tuyệt kỹ cũng hoàn toàn không có tác dụng.

(...Cái gì đó! Có cái gì không!)

Đúng lúc tôi vẫn chưa thể quyết định hành động tiếp theo.

ĐÙNG!!!!!

Từ trên bầu trời, có thứ gì đó giáng xuống.

Nó lao đi với tốc độ của một ngôi sao băng, xuyên thủng một trong những cái đầu của Xích Long, cắm phập xuống đất tạo nên một tia chớp lòa mắt.

——Kua... a... a...

Với tiếng kêu hấp hối ngắt quãng đầy thảm hại, một cái đầu của Xích Long rơi xuống.

"............Hả?"

Giọng nói đó có lẽ là của Airi.

Trong luồng sáng ấy là một hình dáng con người, nổi bật với mái tóc bạc lấp lánh như sao và đôi cánh đen tuyền.

"Eugene làm cái mặt thảm hại quá đi nha, em đến cứu anh rồi đây☆"

Cô nàng nháy mắt với tôi một cái tách.

"M-Ma Vương Erinyes!?"

Claire-san khẽ thốt lên một tiếng hét nhỏ.

Mà, cũng phải thôi.

Bất cứ cư dân nào của Nam Lục Địa cũng đều khiếp sợ.

Bởi vì Ma Vương từng cai trị Nam Lục Địa một ngàn năm trước đã hồi sinh.

■Phản Hồi Bình Luận:

>Chẳng lẽ là đại tộc thời không sao!?

>Chắc Nyarlathotep-sama nắm rõ thân phận thực sự đấy nhỉ.

→ (Có lẽ) sẽ không xuất hiện trong mạch truyện chính đâu, nhưng trong số Thất Đại Nữ Thần, người mà hiệu trưởng Uther dè chừng (sợ hãi) nhất chính là Nyarlathotep-sama (Naia-sama).

■Tác Note

Chúc mừng năm mới.

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ trong năm nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!