"Người hùng ư..."
Muen cười khổ, nụ cười méo mó trên môi. "Ta chưa bao giờ là người hùng. Mọi thứ ta làm chỉ vì sự thỏa mãn của riêng ta mà thôi. Nói đúng hơn, ta chỉ là một bóng ma ích kỷ."
"Nếu Học đệ thực sự chỉ là một kẻ ích kỷ, ta đã chẳng phải lo lắng đến thế."
Anna cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Muen. Trong đôi mắt mùa thu ấy ánh lên sự bất lực và xót xa sâu thẳm.
"Chàng trai trẻ, ngươi có nhận ra một điều không?"
"Điều gì?"
"Thứ hạnh phúc mà Học đệ đang theo đuổi... nó quá vĩ đại, quá hoàn mỹ."
"Vĩ đại... và hoàn mỹ sao?" Muen nhíu mày, bối rối. "Ý Học tỷ là gì? Ta không hiểu."
"Đó là định nghĩa hạnh phúc của riêng chàng. Nó khác biệt với phần còn lại của thế giới. Với đa số nhân loại, 'hạnh phúc' là thứ bình dị hiện hữu xung quanh như không khí, như nước uống hàng ngày."
Anna chậm rãi thì thầm, giọng nói như tiếng ru mê hoặc:
"Nhưng thứ Học dệ khao khát lại nằm ngoài phạm trù đó. Nó giống như một giấc mộng phù hoa, một kho báu nằm trên đỉnh núi tuyết vĩnh cửu, một thứ tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ khiếm khuyết nào."
"..."
"Thứ lỗi cho ta nói thẳng," Muen khó nhọc ngẩng đầu lên khỏi "đôi gò bồng đảo" đang giam giữ mình, "Ta vẫn chưa hiểu ý Học tỷ."
"Để chạm tay vào thứ hoàn mỹ đó, Học đệ sẽ phải trả giá bằng sự hy sinh."
Nụ hôn của Anna trượt dài từ trán xuống sống mũi Muen. "Và ta... ta không muốn Học đệ đi đến bước đường cùng đó."
"Sao dạo này ai cũng thích thuyết giáo ta vậy? Ta đâu phải bia tập bắn đâu chứ." Muen gãi đầu, cười xòa. "Nhưng nếu Học tỷ lo lắng thì hãy yên tâm. Ta không phải mấy gã hiệp sĩ nhiệt huyết trong truyện cổ tích, lao đầu vào chỗ chết để tìm cái kết có hậu đâu."
"Thật không?"
"Ít nhất thì về khoản chạy trốn, ta tự tin mình đứng số hai thì không ai dám nhận số một."
"Hừm... Điều này thì chưa chắc đâu."
"Còn gì chưa chắc nữa? Nhớ cái lần bà lão ở phố Trung tâm Thánh Blanchard không? Bà ta vác chổi đuổi ta chạy tóe khói sang tận đường Tây Nam... mà cuối cùng có làm gì được ta đâu." đã
"Được rồi, Học đệ rất giỏi... ưm..."
Đôi môi mềm mại chặn đứng lời biện bạch của Muen. Nàng hôn lên sống mũi thẳng tắp của hắn, và cuối cùng, chiếm lấy đôi môi hắn.
Mọi ngôn từ còn lại nghẹn ứ trong cổ họng, tan biến vào hơi thở ngọt ngào.
Nương theo tình thế, "con rắn nhỏ" tinh nghịch và đầy ma lực luồn lách vào, khuấy đảo tâm trí hắn.
"Ưm..."
Muen nhắm mắt, say sưa hòa nhịp vào vũ điệu hoang dại này.
Nụ hôn này mang một phong vị hoàn toàn khác biệt.
Nếu Lia là một con rắn trắng nhỏ ngây thơ, vô hại nhưng thi thoảng biết cắn trộm đầy bất ngờ; thì Anna lúc này chính là một con Xà Nữ đầy quyến rũ và chết chóc.
Sắc đẹp của nàng, sự lả lơi của nàng, và từng đường cong trên cơ thể nàng đều phát ra tín hiệu nguy hiểm. Nhưng ngay cả khi biết rõ điều đó, con mồi vẫn tự nguyện sa chân vào cái bẫy ngọt ngào, để rồi chìm sâu vào vực thẳm của sự mê loạn.
"Hah..."
Đôi môi họ tạm thời tách ra, chỉ còn kết nối bởi một sợi chỉ bạc mỏng manh, trong suốt. Bốn mắt nhìn nhau, như muốn xác nhận ngọn lửa tình đang thiêu đốt đối phương.
Và rồi, họ lao vào nhau lần nữa.
Lần này cuồng nhiệt hơn, điên dại hơn. Con Xà Nữ kiều diễm không còn thỏa mãn với sự quấn quýt nhẹ nhàng, nàng bắt đầu đòi hỏi, xâm chiếm mạnh mẽ hơn.
Và con mồi, với bản năng sinh tồn, cũng không chịu nằm im chờ chết. Hắn né tránh, lùi bước, rồi phản công, tiến tới. Trong cuộc rượt đuổi của ái tình, nhiệt độ căn phòng tăng dần, bầu không khí trở nên đặc quánh hương vị của dục vọng.
Cuối cùng, Xà Nữ cũng thấm mệt, trong khi con mồi lại trỗi dậy mạnh mẽ, không còn là kẻ có thể dễ dàng khống chế.
Nàng mềm nhũn như vũng nước thu, tan chảy trong vòng tay rắn chắc của Muen.
"Ư... Chàng trai trẻ, kỹ năng của Học đệ ngày càng điêu luyện rồi... Cứ đà này, một mình ta sao chịu nổi."
"Hả? Từ bao giờ mà Học tỷ lại khiêm tốn thế? Chẳng phải chị luôn muốn độc chiếm ta sao?"
Nhớ lại "thành tích" đáng sợ của nàng trước đây, Muen giả vờ tức giận, cắn nhẹ vào vành tai trắng ngần của nàng. "Ta không nhớ Học tỷ yếu đuối thế đâu."
"Ồ? Thế ai là kẻ vừa nãy còn run rẩy sợ hãi?"
Anna cười mị hoặc, nụ cười điên đảo chúng sinh. "Sợ ta ăn thịt Học đệ sao?"
"Đó là vì ta yêu Học tỷ. Chỉ có tình yêu mới khiến ta sợ hãi và bất an. Chứ ngay cả Tà Thần ta còn chẳng ngán." Muen đáp, giọng trầm đục đầy tình ý.
"Đừng có dẻo miệng."
Anna liếc xéo hắn, ánh mắt lúng liếng tình tứ.
"Nếu nói về sợ hãi và bất an... thì đó phải là ta mới đúng."
"Không, ta yêu Học tỷ nhiều hơn."
"Nhiều bao nhiêu?"
"Rất, rất nhiều."
"Ưm... Chứng minh đi..."
"Thật sao? Vậy để ta giúp Học tỷ cảm nhận thật sâu sắc nhé."
Muen bất ngờ lật người, đè Anna xuống giường.
Đã bao lâu rồi nhỉ? Anna không hề tỏ ra bất mãn. Thân hình ngọc ngà của nàng uốn éo đầy khiêu gợi. Đôi chân dài miên man được bao bọc trong lớp vớ đen (black stockings) cọ sát vào nhau, tạo nên những âm thanh sột soạt kích thích mọi giác quan.
"Học tỷ, chị thực sự rất đẹp."
Đứng trước "kỳ quan" tuyệt mỹ của thế gian, Muen không thể kiềm chế. Hắn cúi xuống, bắt đầu hành trình thám hiểm những dãy núi trập trùng.
Từ Nam chí Bắc, băng qua những thung lũng sâu thẳm.
Từ Tây sang Đông, vượt qua những đỉnh đồi kiêu hãnh.
Và cuối cùng, leo lên đỉnh cao nhất, nếm trọn trái ngọt cấm kỵ mà bất cứ kẻ chinh phục nào cũng khao khát.
"Nhột quá!"
Trái ngọt này có vẻ không dễ hái, thiếu nữ gõ nhẹ vào đầu hắn trách móc.
Nhưng hành động đó không ngăn cản được Muen.
Xoẹt!
Tiếng vải rách vang lên sắc lẹm. Đôi bàn tay hắn thô bạo xé toạc rào cản cuối cùng.
Lớp vớ đen mỏng manh, tinh tế giờ đây đã trở thành "phiên bản chiến trường", rách nát và hỗn loạn.
Nhưng sự tàn phá ấy không làm giảm đi vẻ đẹp, mà ngược lại, sự tương phản giữa làn da trắng sứ và những mảnh vải đen rách rưới càng tôn lên vẻ gợi cảm đồi trụy đến nghẹt thở.
"Ngươi định nhìn đến bao giờ, tên nhóc thối này?"
Anna đưa tay che ngực, có lẽ ánh mắt của Muen quá nóng bỏng khiến nàng cảm thấy chút thẹn thùng hiếm hoi.
"Sao vậy? Học tỷ không chờ được nữa à?" Muen bừng tỉnh, xoa xoa tay, cười ranh mãnh.
"Ưm... Phải, ta không chờ được nữa. Ngươi còn đợi gì?"
Cứ ngỡ nàng sẽ đối đáp sắc sảo, ai ngờ Anna bỗng thay đổi thái độ. Không còn che giấu, không còn e thẹn, nàng chủ động vươn đôi tay ngọc ngà về phía hắn, mời gọi.
Cảm giác mát lạnh và nóng bỏng va chạm vào nhau. Sự cám dỗ và sự giải phóng bùng nổ trong khoảnh khắc. Muen không kìm được tiếng gầm nhẹ trong cổ họng.
"Chết tiệt, chị đúng là một tiểu yêu nữ!"
Cuối cùng, sau bao nhiêu màn vờn bắt, Muen không nhịn được nữa, trực tiếp nắm lấy quyền chủ động và phát động cuộc tổng tấn công!
Cùng lúc đó, tại một góc phố vắng vẻ của Ishtar.
Trong cửa tiệm rèn cũ kỹ, người thợ rèn lấy từ trên kệ xuống một món hàng đặc biệt – một bộ kiếm và vỏ được chế tác tinh xảo, đang được trưng bày tách rời.
"Đến lúc ghép chúng lại rồi. Để thanh kiếm và vỏ kiếm xa nhau thế này, trông thật cô đơn."
Gã thợ rèn lầm bầm, cầm thanh kiếm tra vào vỏ.
Keng!
Một âm thanh lạ lùng vang lên, thu hút sự chú ý của gã.
"Tiếng động này... lạ thật. Có lẽ vì để lâu không dùng nên bị rỉ sét chăng?"
Sau một thoáng do dự, gã thợ rèn chậm rãi, cẩn trọng đẩy lưỡi kiếm vào. Từng chút, từng chút một. Lưỡi thép lạnh lẽo tiến sâu vào lòng vỏ bao, nhưng vì kích thước khít khao, nó không thể vào hết ngay lập tức.
Gã cúi xuống, nheo mắt kiểm tra thân kiếm, rồi lại soi vào bên trong vỏ bao. Gã gõ nhẹ ngón tay lên vỏ kiếm, lắng nghe âm thanh phản hồi để kiểm tra độ đàn hồi và tình trạng bên trong.
"May quá, không bị rỉ sét."
Gã thợ rèn mỉm cười hài lòng. "Có lẽ chỉ vì lâu ngày không gặp 'người quen', nên nó hơi khép kín một chút thôi?"
"Vậy thì, chỉ cần ra vào vài lần nữa là sẽ trơn tru ngay."
Dứt lời, động tác của gã không còn nhẹ nhàng thăm dò nữa. Gã dùng lực, đẩy mạnh thanh kiếm vào sâu trong vỏ.
Phập!
Vỏ kiếm phát ra tiếng rít nhẹ, như tiếng thở dài cam chịu pha lẫn hân hoan.
Nhưng gã thợ rèn không dừng lại. Gã rút ra, rồi lại đẩy vào. Liên tục. Nhịp nhàng.
Không phải lúc nào cũng dùng toàn lực, nhưng tốc độ ngày càng nhanh hơn. Thi thoảng, gã nhấn mạnh, đưa lưỡi kiếm lút sâu đến tận cán, đảm bảo rằng thanh kiếm nằm trọn vẹn ở nơi nó thuộc về.
Trong tiếng va chạm kim khí và tiếng rít của không khí bị nén chặt ấy, cuối cùng, vỏ kiếm cũng phát ra âm thanh đúng điệu.
Cao vút... và... ngân nga đầy khoái cảm!
"A..."
Toàn thân Anna căng cứng, chiếc cổ thiên nga trắng ngần ngửa cao, đôi lông mày liễu nhíu lại, ánh mắt thất thần hướng lên trần nhà. Đôi mắt mùa thu ấy giờ đây dậy sóng dữ dội chưa từng thấy.
Một lúc lâu sau, nàng mới mềm nhũn trở lại trong vòng tay Muen, yếu ớt đấm nhẹ vào ngực hắn.
"Tên nhóc xấu xa... Giờ ngươi học đâu cái thói bắt nạt Học tỷ thế hả? Chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."
"Có sao?"
Muen mỉm cười, cúi xuống tiếp tục hôn lên đôi môi nàng đầy âu yếm.
"Nếu có, thì chắc chắn là do Học tỷ dạy hư ta rồi... Chị thực sự là một người thầy tồi đấy, Anna."
"Học đệ ghét à?"
"Làm sao có thể chứ? Ta yêu Học tỷ chết đi được."
2 Bình luận