“Phẫu thuật xong rồi.”
“Mất một lúc đấy.”
“Lớp bảo vệ ma pháp mạnh quá. Vậy nên có chút khó khăn trong việc nối lại chúng.”
Dù đã nghe đến sử dụng những kỹ thuật truyền thống ấy để hồi phục lại vùng bị tổn thương, nhưng đây là lần đầu tôi được sử dụng chính nó lên cơ thể tôi.
Tôi nhảy ra khỏi bàn phẫu thuật và nhìn về phía vai trái. Ngoài vết khâu ra thì không có vấn đề gì đáng lo ngại.
“Thường thì, màu da khác cũng chả ảnh hưởng gì đâu nhỉ?”
“Vì Crimson★Hammer là một cô nàng ma pháp thiếu nữ bất tử, chẳng phải làn da lúc nào cũng tươi mới như lúc mới chào đời sao? Ổn cả thôi.”
Tôi đoán là cô ta đang trêu trọc thôi. Oxymoron thông thường sẽ ném ra mấy câu đùa còn chả hài chút nào, rồi tự bật cười phá lên.
“Haha. Nghĩ về điều đó, ngoại hình của anh vẫn chả thay đổi tí nào kể từ sự ra đời của Cục quản lý.”
“Ừ. Chẳng thể biến đổi, cũng chẳng thể cao lên, mà chúng cũng không thể tăng cân nữa cơ. Tôi còn đang nghi ngờ liệu đây có phải cơ thể con người nữa không.”
“Tôi đã kiểm tra lúc cấy ghép, về mặt di truyền thì – đó là cơ thể con người.”
“Thế à?”
Thật lòng thì, ngoại hình của tôi vẫn là một vấn đề khó nói. Mặc dù đã là một anh hùng được 30 năm, và tính cả ngoại hình của tôi đi nữa – đã gần 15 năm rồi, mà tôi vẫn chưa quen với nó.
Cảm giác như cuộc trò chuyện về ngoại hình của tôi sẽ tiếp tục nếu cứ giữ vậy, nên tôi cố chuyển hướng sang chủ đề khác.
Kéo tay áo trái lên, để lộ vai ra, tôi cầm búa bằng tay trái rồi vung thử cái.
Cú vung chỉ thuần kỹ thuật, không mang chút lực nào, như thể để kiểm tra dây thần kinh có được nối hẳn hoi không.
Cây búa cắt ngang qua không khí, vẽ ra một quỹ đạo hình tròn hoàn hảo.
Xoay như thế này.
Với một cú búng nhẹ từ ngón tay, đầu cây búa bỗng đảo ngược quỹ đạo bay.
Chính xác một nửa vòng. Nó phải như vậy.
Cạch, cạch.
Ma lực truyền vào búa, khiến hình dạng nó thay đổi trên đường bay.
Bộ phản lực.
Vuù.
Một tia lửa nhỏ bắn ra từ bộ đốt phản lực phía sau cây búa, và cây búa xoay quanh trục cố định của bàn tay trái.
Giờ thì làm theo những gì trái tim mách bảo nào.
Nện, kéo về, cú móc ngược, ném.
Một chuỗi kỹ thuật khác nhau được thực hiện bởi lòng bàn tay.
Dù chỉ để kiểm tra xem tay trái có vấn đề gì không, vì đã lâu rồi tôi không làm vậy nên có chút hứng thú.
“Anh vẫn còn phong độ đó. Ngay cả với người trong Vô Thức Phái – trở thành một với vũ khí như vậy vẫn rất hiếm gặp.”
“Ngày xưa, tôi chả có lựa chọn nào cả. Chỉ có thể dựa vào nó mà sinh tồn thôi.”
Quay về lúc mà tôi được đánh giá là một Thức tỉnh giả F class, không sở hữu khả năng đặc biệt nào cả, chỉ có sinh lực của tôi là đặc biệt mãnh liệt và cây búa đa dụng này. Vậy nên tôi tập trung hết sức vào mài dũa kỹ năng vung nó.
Để cứu lấy những ai trong tầm với.
“Nghe rồi đó. Nhờ thế mà ông cụ Thiên Ma Kiếm Thần từng nhầm anh là võ nhân đấy.”
“Cũng nhờ cái sự nhầm đó mà tôi mới còn sống đến giờ. Nhờ nó, tôi mới mò ra cách vận dụng lượng ma lực thừa một cách tuần hoàn.”
Có lẽ ngay cả Unho cũng không ngờ rằng tôi – một ma pháp thiếu nữ phải cường hóa cơ thể bằng tay thủ công – lại tồn tại thật.
Thật nực cười khi chỉ có phần thể chất cơ bản được tăng cường, còn mọi thứ khác đều phải tự mình l thủ công.
Một anh hùng như vậy, trên đời này chỉ có duy nhất tôi.
…Thôi, chuyện cũ bỏ qua vậy.
Bàn tay trái... tình trạng không tệ lắm.
Dù là bàn tay mới keng, không tì vết, nó vẫn cử động linh hoạt như thể đã gắn liền với tôi từ đầu, dòng ma lực chảy vẫn trôi lắm, và những cử động nhỏ nhặt nhất được thực hiện một cách chính xác, không chút sai sót nào.
Dù vậy – vì là một bàn tay mới, vẫn có chút ngứa ngáy khó chịu, nhưng không đến mức thành một vấn đề.
Không biết cảm giác khó chịu đến từ bàn tay trái mới hay do lâu không dùng đến.
“Nếu giờ tôi đi đánh nhau chắc cũng chả có vấn đề gì đâu.”
“Dù thế, xin hãy ưu tiên sử dụng tay phải của anh hết cỡ có thể. Chỉ khâu có thể sẽ bị đứt khi nhận lượng lớn ma lực như vậy.”
“Hiểu rồi.”
Khoảnh khắc tôi dừng cây búa lại và hoàn thành việc kiểm tra.
Cạch.
“Anh hùng Lee Haram có ở đây không?”
Cửa căn phòng phẫu thuật mở ra và Park Hyunseok bước vào phòng.
“Sao cứ tìm kiếm tôi lúc đang bận thế?”
“Tôi đã làm xong hết việc rồi, nên đừng lo.”
Một anh bạn vẫn không hiểu câu đùa ở đây.
Dù đang trong tình trạng chiến tranh, nhưng nhìn cảnh tượng bình lặng trước mắt, tôi lại có cảm giác như đây chẳng phải thời chiến, mà chỉ là một ngày như bao hôm khác.
“Oxymoron cũng ở đây à. Tốt lắm, đến đúng lúc rồi. Có điện từ Macbeth.”
Điện từ Tư lệnh, hẳn là về vấn đề bố trí quân lực.
“Đọc đi.”
“Được rồi, nghe đây.”
『Lee Haram sẽ điều động đến tuyến tường chắn phía trước Nhật Bản. Còn Oxymoron ở lại tuyến sau chờ lệnh. Việc sơ tán dân thường dự kiến hoàn tất trong vòng 48 giờ. Tuyến phòng thủ thứ hai sẽ được thiết lập dọc theo ranh giới đảo Tsushima.』
Tức là ít nhất phải cầm cự 48 giờ ở tiền tuyến đầu tiên.
Tuyến phòng thủ cuối cùng của Đông Á sẽ là đường Tsushima.
『Dự đoán thực thể cấp Đại Tướng sẽ hướng đến vị trí của Lee Haram,
nên phải dốc toàn lực đối phó. Trong tình huống tồi tệ nhất, hãy di tản toàn bộ nhân lực còn lại và đối đầu một mình cũng được. Đã thông báo trước cho chỉ huy đơn vị, vì vậy phải giữ vững 48 giờ bằng mọi giá.』
Ra là định vắt kiệt sức tôi thêm lần nữa.
Tôi cũng chẳng có gì để phàn nàn, ít ra họ đã xác định rõ đây là nhiệm vụ chỉ tôi mới có thể làm.
“Và này, dưới cùng còn có một lời tiên tri cho cuộc chiến lần này. Có muốn nghe không?”
Lời tiên tri của lão Macbeth à...
Chỉ nghe thôi cũng đủ nhức đầu rồi.
Một tiên tri ngắn gồm ba câu nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai.
Bản thân nó chẳng mang năng lực gì, nhưng một khi đối tượng nghe thấy, lời tiên tri ấy lập tức biến thành một dạng ràng buộc ma pháp.
Vốn chẳng có lợi ích gì khi nghe, nhưng nếu lão đã chủ động nhắc đến, hẳn nội dung này không đến mức gây hại.
“Được, nói đi.”
“Vậy thì, nghe cho rõ.”
『Đoàn quân xám đã khiến kim đồng hồ quay ngược.』
『Kẻ không mang tên đã bước sang một con đường mới.』
『Thứ cần thiết sẽ chỉ gõ một lần khi đến lúc. Nếu muốn chạm tới, đừng để hai người đánh mất thời khắc ấy.』
Chả hiểu vẹo gì.
Những gì tôi lọt vào đầu được là câu liên quan đến quá khứ.
Diễn giải chúng chỉ qua một lần đọc là bất khả thi. Dù có hỏi Macbeth, lão cũng sẽ chỉ đáp rằng mình không biết thôi.
Một lần gõ hử? Phải chăng đang nhắc đến cây búa của tôi?
Nếu hiểu đơn giản thì – có lẽ là khi thời khắc đến, chỉ cần một cú vung là sẽ kết liễu được kẻ địch.
Vấn đề là “thời điểm của hai người” nghĩa là gì...
“Hyunseok, anh hiểu gì không?”
“Tốt nhất là giữ sức lại. Không biết khi nào thời khắc đó đến, vậy nên hãy để sức cho đòn kết liễu đó đi, Lee Haram.”
Một câu trả lời hết sức chuẩn sách giáo khoa, chả có gì để nói lại. Nhưng ít nhất cả hai ta đều có ý hiểu chung về “một lần gõ”.
“Hết tin chưa?”
“Ừ, xong rồi.”
Park Hyunseok nói thế, rồi đứng thẳng người, nhìn vào tôi.
Dù đã nói hết những gì cần nói, ánh mắt cậu ta vẫn quét lên xuống, dừng ở cánh tay trái và con mắt phải của tôi. Ý nghĩ trong đầu anh ta, tôi đoán ra ngay
“Còn gì muốn nói nữa không?”
“Không.”
Thiệt tình, chẳng biết nói thật sao khó thế.
“Chỉ cần nói là anh lo cho thằng bạn bị thương thôi mà. Có gì khó đâu.”
“Haha.”
Oxymoron bật cười trước cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Có lẽ chính tiếng cười ấy khiến khuôn mặt lạnh lùng của Hyun-seok khẽ lay động – một nụ cười rất nhẹ, nhưng hiếm thấy.
“Chỗ bị thương ổn chứ? Nếu mệt, tôi sẽ xin phép cấp trên cho cậu khởi hành muộn 6 tiếng.”
“Nếu muốn nhìn bức tường phòng thủ sụp sau 2 tiếng thì cứ làm đi.”
Nếu tính đến tình huống tệ nhất, thì ngay khi chiến đấu bắt đầu, tiền tuyến sẽ thủng ở khắp nơi, và tôi sẽ phải một mình cầm cự suốt 48 tiếng. Bảo tôi nghỉ 6 tiếng trước đó à? Thế vứt luôn cái Đông Á cho rồi.
“Tôi biết cậu sẽ nói thế.”
Nói xong, Hyunseok xoay người, bước ra cửa.
Cạch.
Giống như lúc đến, anh nắm lấy tay nắm cửa phòng phẫu thuật, dáng vẻ như một anh hùng đã về hưu nhưng vẫn còn cố gắng hoàn thành trách nhiệm cuối cùng của mình.
“Hãy sống mà quay lại, Lee Haram.”
Lời nhắn cuối cùng của người bạn khi rời đi.
“Anh nghĩ tôi chết được chắc à.”
***
Pạch. Pạch rịch rịch.
Tiếng tia lửa bắn ra trong không trung.
Cảm giác mất thăng bằng cùng lúc ập đến, rồi bốn chúng tôi vượt qua không gian.
“Điện tĩnh làm tóc bù xù hết rồi kìa! Poyo.”
Cảm nhận đầu tiên là không khí mặn mà, dính ướt của biển cả.
Mở mắt ra thì trước mặt là một vùng biển bao la.
Nơi chúng tôi đang đứng chính là bức tường chắn cao vút dựng lên giữa biển – tuyến phòng thủ đầu tiên do Cục quản lý và Vô Hạn Thành Chủ chuẩn bị để ngăn chặn thảm họa lần này.
Một bức tường khổng lồ bao quanh Thái Bình Dương. Nhưng bức tường này không phải để chặn địch bên ngoài bước vào, mà là để ngăn kẻ thù bên trong không tràn ra bên ngoài, nói cách khác là một vòng vây.
“Ư… chóng mặt quá.”
“Chóng mặt à? Tớ thì có thấy gì đâu… ặc!”
Hai đệ tử lần đầu trải nghiệm phép chuyển dịch tỏ ra lúng túng đến mức lố bịch.
Han Abin tái mét mặt, ôm lấy miệng. Baek Sihyeon lúc trước còn bình thường, vừa cử động chân đã lăn nhào trên sàn và la hét.
Cả hai đều bị say do dịch chuyển, nhưng có vẻ Baek Sihyeon còn cường hóa các giác quan nên bị mất thăng bằng hoàn toàn luôn.
“Đã bảo rồi mà, vì sẽ say nên phải chặn giác quan lại trước chứ?”
“Chưa được rèn luyện nên vậy đó. Poyo.”
Ừ, Unho thì vẫn ổn.
“Đây không đơn thuần là say tàu nữa… ok.”
“Abin, giúp tớ đứng dậy chút….”
Bịch.
Baek Sihyeon bấu vào thành tường cố đứng lên thì lại bị vấp, lăn tiếp trên sàn.
Thật may không có ai quen biết ở đây để nhìn thấy cảnh đó.
“Tự hồi phục đi rồi hai đứa chiến tốt nhé. Đừng có chết đấy.”
“Hẹn sau nhé!”
“Tiền bối, làm ơn cứu chúng em….”
“Sư phụ ơi xin cứu con với!”
Tôi bỏ mặc bọn đệ tử lăn lóc chắn ngang hành lang rồi bước lên những bậc thang trước mặt.
“Vài phút nữa là hồi phục thôi. Say tí thôi mà mà.”
“Say vì dịch chuyển mà khiến người ta thành thế này sao. Ớn quá...”
Hy vọng bọn chúng không nôn hết ra hành lang.
Mỗi bước chân lên cầu thang, tiếng của bọn đệ tử càng lúc càng lùi lại phía dưới.
Các binh sĩ trong đồng phục đồng loạt phi qua hành lang.
Những nhân viên Cục quản lý với trang bị đồng nhất chạy xuống cầu thang.
Những anh hùng khoe cá tính riêng nho nhỏ, cười nói rằng lần này sẽ có chiến công rồi vội vã lướt qua.
Tôi đi xuyên qua tất cả họ, rồi chui lên bờ tường chắn rộng mở.
Bầu trời xanh và biển xanh chạm nhau ở đường chân trời bao la.
Có thể gọi đó là cảnh tượng đẹp đẽ, nhưng với thị giác được cường hóa cực độ của tôi, một thứ gì đó lạc lõng hiện ra.
Một đường màu xám cứ vạch ngang chia cắt trời và biển.
Kẻ thù trong câu chuyện của tôi đang nuốt chửng thế giới và tiến về đây.
Tôi rút búa và cây kim loại ra, rồi ngồi bệt lên thành tường.
Cạch.
Vật kim loại trắng kẹp giữa răng tôi kêu lên.
Thịch.
Tựa búa lên vai, Unho chầm chậm leo lên đầu tôi khi thấy tôi làm thế.
Có vẻ cậu ấy “nặng” hơn rồi. Mười năm trước còn thấy nhẹ, giờ thì có cảm giác có thứ gì dính nặng lên đầu.
“Đó vẫn là thứ cậu thường làm chứ?”
“Ừ.”
“Đừng để nghĩ nhiều. Chúng là kẻ xấu nên cứ dẹp đi.”
“Giá mà tôi có thể nghĩ thoải mái như vậy.”
Tôi nhắm mắt lại, lặng lẽ thu xếp cảm xúc.
Bao tiếng nói của nhiều người ùa đến tai tôi.
“Đến tuổi này còn trông thế à.”
“Tôi còn thảm hơn đấy. Nhập ngũ xong là tôi bị như vầy luôn, đội trưởng.”
“Không được thua trước Nhật Trung nhé? Nhớ chưa?”
“Bên Trung có thắc mắc tại sao không thể gửi thêm lính. Trả lời sao đây?”
“Thôi, gửi pháo hạng nặng đi. Đừng nhồi thêm lính.”
“Câu trả lời từ phía Mỹ thế nào? Hỗ trợ trên không đâu?”
“Mỹ cũng bận tự bảo vệ họ mà…”
“Cục Quản lý nói đã gửi tiếp viện rồi chứ?”
“Nói là đã tới rồi.”
“Tôi đi xem danh sách khen thưởng thấy chả có gì to tát cả. Rốt cuộc là vì nhân loại đã thắng mà mới có mặt ở đây chứ.”
“Chẳng phải giống như đợt động viên lúc trước sao? Cứ bắn ma pháp thôi là xong?”
“Khổ cho mấy người đánh tầm gần như tao.”
“Nhưng đây là trận đánh lớn sau lâu lắm rồi. Thắng thì độ nhận diện cũng lên mà?”
“Sao tôi còn ở Cục quản lý nhỉ. Lẽ ra tôi phải giải ngũ rồi.”
“Chả việc gì to tát cả. Chỉ nhắm mắt bắn súng là xong, bảo tập huấn nói vậy mà.”
“Ừ. Đời mà.”
“Thế ư? Tôi từng đi truy quái vài lần nhưng đánh trận cỡ này là lần đầu.”
“Sau này có khi tiền trợ cấp cho mỗi mạng sống còn tương đương một năm lương đó.”
“Khổ thật.”
Những câu chuyện rải rác, những tính cách khác nhau, những giọng nói khác nhau tụ về tai tôi.
Tôi gom nhặt chúng lại trong phần nhìn đen thẫm bên trong.
Dù cho họ có đến đây mà chẳng biết gì, dù họ chỉ là những kẻ hề chẳng xứng làm anh hùng, thì ít nhất trong khoảnh khắc này, tất cả họ đều là đồng đội chiến đấu vì nhân loại.
Tôi muốn ghi nhớ từng người mà tay mình có thể chạm tới.
Một nghi thức tập trung tinh thần tôi vẫn thường làm – chỉ để khắc ghi chút ít hình bóng của những người sẽ sớm biến mất khỏi thế gian này.
Không biết bao nhiêu người sẽ chết, và bao nhiêu người sẽ sống sót trở về.
“Sihyeon à, ăn chút gì đi. Vào trận là tụt đường huyết đấy.”
“Không phải để bụng trống thì mới đánh hăng hơn sao?”
“Tiền bối bảo có thể phải chiến đấu suốt 48 tiếng còn gì.”
“Ơ ơ- thế thì ăn thôi!”
Tiếng trò chuyện của bọn đệ tử cũng lọt vào tai tôi.
Những giọng nói tươi sáng, chưa từng biết đến sự khốc liệt của chiến tranh.
Khóe miệng tôi khẽ cong lên.
Cạch, cạch.
Unho trên đầu dường như cảm nhận được nét thay đổi trên mặt tôi, bèn gõ nhẹ hai lần lên đầu tôi.
“Có chuyện vui à?”
“Không. Chỉ nghĩ rằng...có lẽ nên cố gắng thêm một chút.”
“Thế thì tốt rồi. Nhìn cậu có vẻ lấy lại tinh thần rồi đấy.”
Tôi mở mắt nhìn ra biển.
Đường viền xám ấy đã dày đặc hơn.
Cơn gió thổi qua, áo choàng tôi bay phấp phới.
“Unho.”
“Hả?”
“Mười năm rồi, liệu còn làm được chứ?”
“Dù trông thế này, tôi vẫn là linh thú của Lee Haram đấy. Đừng lo.”
Nếu thật sự nghĩ vậy… thì nên giảm cân đi thì hơn.
0 Bình luận