WN

23. Ngoại truyện – Trong lời của một anh hùng.

23. Ngoại truyện – Trong lời của một anh hùng.

Thức tỉnh giả xuất thân từ Phần Lan, Ma pháp thiếu nữ Han Abin chạy trên chiến trường.

Nơi máu và thịt văng, của những xác chết chất thành núi ở đó, vương vãi khắp nơi.

Để tiếp tục cứu người, dù chỉ thêm một mạng sống, Han Abin lao mình vào cái địa ngục đó.

Phép hồi phục và tinh thần mà cô sở hữu hoàn toàn phù hợp với công việc cứu trợ này.

Mang đến sự yên nghỉ cho những người ra đi, và đồng thời cũng là liều thuốc an thần lẫn gây mê cho những người sống sót.

Sự khó chịu mà chỉ huy dành cho cô thì không bàn tới, nhưng trong hàng ngũ binh sĩ, danh tiếng của cô là điều không thể phủ nhận. Ai lại có thể ghét người đã cứu sống mình chứ?

Dù chính bản thân cô xem đó chẳng khác gì một dạng trợ tử và vì thế mà không ưa, song có lẽ chính sự giằng xé ấy lại càng khiến binh lính thêm quý mến cô.

Một hiện tượng bất thường xảy ra nơi chiến trường cô đang chữa trị cho thương binh.

【Cảm xúc chính là tiếng kêu gào của con người

Giọng nói vọng lên trong đầu của tất cả những người có mặt ở đó.

Một âm thanh cảnh báo rằng thế lực dị giới đã vượt qua lẽ thường, đó là khởi đầu của cơn ác mộng trên chiến trường khốc liệt này.

Thế giới tinh thần. Chia sẻ cảm xúc.

Dường như đã quen với việc này, nghiến răng lại, cô cố gắng tìm chân lí của dị giới xâm thực mà nằm trong câu nói ngắn gọn đó.

‘Đây là cái kiểu dị giới xâm thực tệ nhất….nếu mà bị dính phải cái này trên chiến trường…’

Như đã hình dung ra, cô ngoảnh lại nhìn thực thể dị giới ở gần đó nhất.

Một cây súng trường có ngoại hình kì quái.

Tầm nhìn của cô hiện lên cảnh một thực thể như bạch tuộc, tung hoành khắp nơi và tấn công các binh sĩ.

Khung cảnh cái xúc tu khổng lồ quét cả một tiểu đội khoảng 10 binh sĩ.

Cú đánh mạnh đến mức có thể đánh gục một Thức tỉnh giả cấp thấp trong một đòn.

Vì thế, chúng thừa sức để biến những binh sĩ thành đống thịt bầy nhầy.

Rồi có hai binh sĩ bị cuốn vào cú đánh đó. Một người bị chạm vào đầu xúc tu làm nội tạng vỡ tung; người kia, vì chiếc mũ sắt bị bật ra bởi cú va mạnh, đầu bị mũ đập nát.

-Cứu tôi với.

-Tôi không muốn chết.

Cái chết của hai binh sĩ trở thành một lời cảnh báo vang khắp chiến trường.

Tiếng thét nỗi sợ hãi vọng từ xa của những người sắp chết.

“Đây chắc chắn là kiểu dị giới xâm thực tệ hại nhất. Nếu tiếp diễn, các binh lính sẽ không chịu được mất.”

Như thể củng cố quan điểm đó, biểu cảm của những người lính tay cầm súng bắn từ trước đó giờ trở nên méo mó, vặn vẹo.

Tiếng hét của từng cái chết vang bên tai. Những người gián tiếp nghe được cũng mất trí theo rồi đột tử.

Những người lính, sụp đổ trong sợ hãi, bỏ súng xuống để rồi bị nuốt chửng bởi thứ cảm xúc đó.

Có những người lính kiên cường không chịu khuất phục trước cảnh đó, nhưng có lẽ cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Những binh lính, bị nuốt chửng bởi nỗi sợ chết, sụp đổ và lan thứ cảm xúc tiêu cực đó ra xung quanh.

Một vòng lặp không ngừng làm từ nỗi khiếp sợ.

Với Happiness Drop, chiến trường này dường như được định sẵn là sẽ sụp đổ. Nếu nhiều binh lính và Thức tỉnh giả được điều đi hơn, có lẽ câu chuyện đã rẽ hướng khác, nhưng cấp trên không cho rằng đây là cuộc chiến đáng màng đến.

‘Tôi không thể làm gì cả.’

‘Dù sao, đây cũng không phải thứ năng lực tôi muốn.’

Tên bạch tuộc mang dáng người vung xúc tu tấn công Han Abin.

Cảm nhận được đòn đánh, cô né xúc tu, đạp chân xuống đất, và bay vút lên không.

Knock, knock

Cô trèo lên xúc tu và chạy trên chúng, bước chân thanh thoát của ma pháp thiếu nữ.

Một bước, hai bước, ba bước.

Han Abin đã đến bên cạnh khuôn mặt khổng lồ của gã bạch tuộc.

Phập.

Cây giáo màu trắng xuyên thủng đầu gã bạch tuộc, kèm theo một tiếng máu phụt thoáng chốc.

Gã bạch tuộc, đầu bị xuyên thủng bởi cây giáo Happiness Drop hay dùng, quỳ xuống chết.

Cùng với lúc cơ thể khổng lồ đó ngã xuống, ánh nhìn của các binh lính tụ lại một chỗ.

Khoảng khắc mà tất cả bọn họ tập trung ánh nhìn lại.

Không bỏ lỡ một nhịp, Happiness Drop dồn hết ma lực và triệt tiêu phép thao túng tâm lý trên người anh ta.

“Đừng lo! Vẫn chưa kết thúc đâu! Đừng có dâng mạng cho dị giới sớm như vậy!”

Một tông giọng cao, nhưng đầy uy lực.

Những lời động viên đơn giản mà chính cả cô ma pháp thiếu nữ đó cũng không tin vào nó.

Tuy nhiên, chính lời động viên đơn giản đó đã thay đổi cục diện trận chiến tức thì.

Một số binh lính tin rằng họ có thể được cứu lấy, và dần lan tỏa cảm giác đó khắp chiến trường.

Những người lính, xua tan lấy nỗi sợ chết và dâng cao khí thế, cầm lấy súng và bắt đầu xả đạn vào kẻ thù của nhân loại.

Tiền tuyến một lần nữa lại được giữ vững.

‘Tôi sẽ phải lặp lại bao nhiêu lần trước khi thứ này kết thúc vậy?’

'Liệu đây có phải là cảm giác của Lữ đoàn Đức Liên Xô trong Thế chiến thứ II không?'

Cô gợi nhớ lại lịch sử quốc gia mà được học trên trường, rồi lao mình vào chiến trường lần nữa.

***

“Tạ ơn chúa, Thức tỉnh giả Han%#^%bin cuối cũng cũng đến!”

“Tôi chỉ làm những gì tôi phải làm thôi.”

“Nhưng nếu Thức tỉnh giả Lisa%bin mà không ở đây có lẽ giờ chúng tôi đã…”

Cuộc trò chuyện giữa Han Abin và chỉ huy tiền đồn.

Sau cuộc trò chuyện với chỉ huy – người đã cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn với cô đến mức có phần thừa thãi, cô quay lại phòng của mình.

“Đúng là một ngày mệt mỏi.”

Về nhà trọ,cô thả mình xuống chiếc giường êm ái, tay đưa lên che tầm mắt.

Khi bóng tối che khuất tầm nhìn, lời trăng trối của một người đã chết mà cô nghe được hôm nay vang lên trong tâm trí.

‘Vì bọn mày đấy.’

‘Chính vì bọn mày có được sức mạnh nên dị giới mới tràn vào.’

Lời trách móc mà họ sẽ không bao giờ nói ra miệng, bởi chính các Thức tỉnh giả lại là ân nhân cứu mạng họ.

Thế nhưng, hôm nay, những lời trách ấy vang lên trực tiếp trong đầu cô.

Nếu là một Thức tỉnh giả, thì hẳn đã quá quen với loại chỉ trích này rồi.

Mặc dù thông tin đã được tổng hợp lại và kết luận đưa ra là không khớp, nhưng để thay đổi suy nghĩ mọi người thì vẫn cần một thời gian nhất định.

Cứ mỗi một người biết ơn vì được cứu, chắc chắn sẽ có người chỉ trích ngược lại. Dù cô biết vậy, nhưng liên tục hứng chịu lời chỉ trích đó cũng khiến ^%4 cảm thấy khó xử.

‘Khó quá.’

Đột nhiên cảm thấy suy sụp, cô nhìn lên trần nhà.

‘Đây không phải lý do tôi muốn trở thành y tá.’

Đúng là việc cô đang làm bây giờ là một hành động cao quý – cứu mạng người.

Nhưng cô không muốn cứu người theo cách này.

Cô muốn dốc hết sức để cứu những người cận kề cái chết, chứ không phải giằng xé tâm trí để phân loại ai sẽ được cứu và ai sẽ phải chết.

Một vết ố đen nổi lên trên người.

Dù cố gắng xóa bỏ khỏi tâm trí đến đâu, chúng liên tục xuất hiện quay trở lại.

“Nếu thứ này cứ tiếp diễn, tại sao tôi lại đi chọn con đường tâm lý học từ đầu? Thà rằng đi tìm việc khác còn hơn.”

‘…tâm lý học?’

Trong chốc lát, khuôn mặt của $## trở nên méo mó.

Cơn đau đầu nặng dần.

Hai sinh mệnh đan xen vào nhau.

‘Tôi muốn cứu người!’

Cầu mong sao kết cục sẽ tốt đẹp…

Từ giờ, cô sẽ trở thành một ma pháp thiếu nữ đi cứu người khác’

Vậy sao mọi người vẫn chưa hạnh phúc?

“Tiền bối Han Abin, chị quá yếu để làm anh hùng. Sao không bỏ cuộc luôn đi?”

Lisa. Sao cô không tha sống cho binh lính đó? Không phải tôi nói cô phải bảo vệ cậu ta – con trai của tướng quân sao?

' Khó lắm.'

‘Giá mà tôi có thứ sức mạnh đó.’

“Cô muốn sức mạnh để thay đổi thế giới không? Happiness Drop. Ma pháp thiếu nữ của niềm hạnh phúc.”

Vươn đến chút kí ức còn sót lại, để chạm đến thứ sức mạnh đó.

Một viên kẹo đen nhỏ, tròn, tràn đầy sức mạnh dị giới.

Một cái bẫy nhỏ để dụ dỗ ai đó.

Trong ký ức cô. Tiến gần đến viên kẹo đó, như thứ kẹo mà hồi nhỏ hay ăn.

“Dừng lại. Chả có cái gì ở cuối con đường đó đâu.”

Giọng nói trong trẻo của một phụ nữ đánh thức Han Abin dậy.

“Vâng?”

Tâm trí Han Abin trở về thực tại, và thấy mình đang đứng ở trong một không gian kì lạ.

Một căn phòng hình lập phương bao quanh là lớp tường xám. Không có gì khác.

Không lối đi, không nội thất, không đồ ăn.

Chỉ có hai cô ma pháp thiếu nữ.

Han Abin, tóc hồng và mặc một bộ đồ y tá.

Một phụ nữ trong trang phục thường ngày, với mái tóc vàng và chiếc váy trắng từ vai, bồng bềnh thả xuống.

Cảm giác thế nào khi có mặt trong cuộc chiến tranh từ quá khứ xưa? Vui chứ?

Một cuộc chiến tranh diễn ra trong quá khứ. Người được hỏi không hiểu lời gì đang được nói ra.

【Vậy tất cả những gì vừa xảy ra là ảo ảnh thôi sao?】

Tất cả những gì cô biết là sự kiện trước không có thật.

Sức nặng của cái chết tuột khỏi tay cô.

Sức nặng của sự sống nằm trong tay người khác.

Tất cả chỉ là một ảo ảnh.

【Nó chỉ là giấc mơ thôi. Giấc mơ mà cô sẽ quên đi khi tỉnh giấc. Kể cả cuộc trò chuyện bây giờ của chúng ta.】

Cô nàng ma pháp thiếu nữ đọc suy nghĩ và đưa ra câu trả lời tức thì.

“Cô…cô là thứ gì?”

Trước những lời đó, cô ma pháp thiếu nữ từng theo đuổi hạnh phúc chỉ biết cười trừ.

【Nghe nói tên ngốc chuyên xông pha đó cũng có đệ tử rồi à. Nếu là một kẻ ngơ ngác thế này thì cũng hợp để gắn kèm cho hắn thật. À mà, chắc vì là việc hắn làm nên chẳng nghĩ ngợi gì đâu nhỉ?】

Cô ta tiếp tục nói mà vẫn lảng tránh câu hỏi.

Như thể đang nhớ lại điều gì chỉ mình biết, vừa nói vừa bật cười.

“Đã hỏi là gì cơ mà!”

Han Abin nổi giận và tóm lấy cơ thể đối phương.

Bị ném xuống một nơi kỳ quái thế này vốn đã bất thường, vậy mà còn gặp một người phụ nữ dường như biết hết mọi chuyện lại cố tình phớt lờ mình—bùng nổ giận dữ cũng là lẽ tự nhiên.

Thế nhưng bất chấp cơn phẫn nộ ấy, người phụ nữ bị níu áo vẫn giữ nụ cười, khẽ cất tiếng

【Chuyện đó thì có quan trọng gì đâu? Dù tôi có nói, thì cũng chỉ là câu chuyện cô sẽ quên hết thôi mà.】

“….”

Han Abin tức giận túm lấy váy của cô ta.

Vụt.

“Uh?”

Cô ta biến mất, chỉ để lại cảm giác bộ đồ đó tuột xuống. Tất cả những gì còn lại là chiếc váy trắng trong tay cô.

【Những gì cô nhìn và cảm thấy là quá khứ của một ai đó.】

Cô nàng ma pháp thiếu nữ tóc vàng xuất hiện đằng sau Han Abin và tiếp tục nói.

Như thể nhận ra ác ý trong hành động đó, Han Abin cầm lấy cây cung đã triệu hồi và vung nó về phía sau-

【Kết cục nó đáng thương vậy đấy.】

Cây cung được vung hết sức bị chặn lại bởi lưỡi liềm màu đỏ.

Gương mặt của ma pháp thiếu nữ chặn lấy cây cung hiện lên trong tầm mắt.

Hai hốc mắt trống rỗng.

Nước mắt máu tuôn ra.

Khóe miệng bị xé toạc.

“Hic!”

Một bong bóng ký ức ẩn giấu trong tâm trí cô hiện lên.

Xác nạn nhân của vụ tai nạn giao thông mà cô từng thấy trong kỳ thực tập.

Khối thịt rách nát treo trên vai thi thể ấy.

Và khối thịt đó—trong ký ức—lại hiện ra rõ ràng, nguyên vẹn hơn cả gương mặt trước mắt.

Chỉ vì có nét giống nhau mà ký ức bị kéo lên từ đáy sâu tâm trí.

【Đó là cái kết của một anh hùng từng khát khao sức mạnh, từng muốn cứu ai đó.】

Thứ đó, với cái miệng rách toác thành nụ cười méo mó, bước về phía Han Abin.

Đôi môi của ma pháp thiếu nữ vẫn khép chặt, nhưng những vết rách ở khóe miệng khiến gương mặt trông như đang mỉm cười.

【Thế mà vẫn còn muốn sức mạnh sao? Sau khi có được rồi, cô có chắc mình sẽ không lại vươn tay tới viên kẹo ngọt của một sức mạnh lớn hơn nữa?】

Ực. ực.

Ruột cô ta tuồn ra ngoài cùng với tiếng nước của nước thải chảy.

Khung cảnh hiện lên trong tầm nhìn của Han Abin ngày càng trở nên kỳ quái.

Như thi thể từ một vụ tai nạn giao thông, hay một sinh vật bị nghiền nát trong máy xay.

‘Đây chỉ là mơ thôi. Cả những gì cô ta nói nữa. Chỉ là một cơn ác mộng.’

Không đời nào thứ này có thật được.

Cứ đợi thôi, giấc mơ rồi cũng kết thúc.

Han Abin nhắm mắt lại, tránh nhìn vào thứ đó.

【Đúng, nó là giấc mơ. Nhưng cũng là tương lai của cô. Nếu cô khao khát sức mạnh, viên kẹo đen sẽ luôn ở đó. Một viên kẹo mặn đắng. Sao mà có thể từ chối nó?】

Giọng nói của người phụ nữ dần biến dạng, vỡ vụn như tiếng trống rách.

Không còn là âm thanh phát ra từ lưỡi hay miệng, mà là một thứ quái âm chỉ còn nhịp rung và cao độ.

Người nghe thứ quái âm ấy nhận được một câu hỏi không thể hiểu nổi.

Cô im lặng.

Cô không trả lời.

Cô cũng không thể trả lời.

Chỉ có thể nhắm mắt, bịt tai, và cầu mong tất cả chỉ là một giấc mơ.

【Không trả lời, phải không? Được thôi. Vậy hãy nhớ lấy. Kết cục của kẻ đã ngậm viên kẹo đen. Hình dạng khủng khiếp ấy.】

Ngón tay nhuốm máu, chỉ còn trơ xương, chạm vào mí mắt cô.

Đôi mắt Han Abin bị cưỡng ép mở ra, và trong đó hằn sâu hình bóng người phụ nữ kia.

Hình bóng một anh hùng đã sa ngã.

Một gương mặt phụ nữ với nụ cười u ám.

***

“HAAAAAAAAH!!!”

Tự dưng hét toáng lên thế?

Cái cô Lisa này nói thứ quái gì mà khiến cổ suy sụp đến mức đó?

Tôi bất ngờ đến nỗi suýt đâm xe vào cái cây ở ven đường.

“Dậy rồi à? Ăn chút đồ ăn đi.”

“Cơm…?”

“Có cái kimbap hình tam giác và lon coca bên cạnh đó. Xé ra mà ăn.”

Đường xá thì loạn hết cả lên, có lẽ ăn cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng nghĩ đến chuyện sắp phải đối mặt thì ít nhất cũng cần lót dạ.

Nhìn vào gương chiếu hậu, tôi thấy gương mặt ngơ ngác của Han Abin. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn đang nhai nhồm nhoàm cơm nắm.

“Cậu mơ thấy gì thế? Ngủ cũng khá lâu rồi mà.”

“Tớ cũng không rõ nữa….”

Những đệ tử ngồi ghế sau bắt đầu trò chuyện với nhau.

Dù đang lái xe nên hơi bị phân tâm, nhưng cuộc đối thoại ngắn ấy cũng chưa đến mức khiến tôi mất tập trung.

“Hơn nữa, lâu là sao cơ?”

“Cậu đã ngủ liền một tuần rồi đấy. Dù sư phụ có nói là không có gì đâu.”

“Một… một tuần á?”

Gương mặt vốn đã ngơ ngác của Han Abin giờ lại càng méo mó kỳ lạ hơn.

Không biết có phải trí khôn cũng thụt lùi theo nét mặt hay không, mà miếng cơm từ kimbap vốn đang vào miệng lại rơi ra, dính vào má.

“Đúng vậy. Nhờ thế mà tớ đã có thể độc chiếm sư phụ suốt cả tuần.”

Baek Sihyeon vừa nói, vừa bắt đầu kể lại chuỗi ngày huấn luyện một tuần qua.

Bị đập ra bã bởi cây búa.

Vết bầm do dính đòn từ cây búa.

Tự làm mình trật khớp khi vung cây búa.

Tai nạn mà tự đập cây búa vào mình rồi ngất xỉu.

Tóm lại, khoe khoang về việc bị bón hành bởi cây búa.

Han Abin, như thể không biết phản ứng như nào, bỏ cái kimbap vào miệng rồi nhìn ra khu rừng ngoài cửa kính.

Không như Baek Sihyeon ngồi khoe cái sở thích tự ngược đãi chính mình, quá trình rèn luyện diễn ra khá suôn sẻ.

Nếu có vấn đề, thì không phải ở phần nội dung, mà là tốc độ học kì quái của Baek Sihyeon.

Nếu là thiên tài và nhanh nhẹn ở mọi lĩnh vực, thế thì càng tốt, nhưng vấn đề tôi không biết tiêu chí ở đây là gì.

Những kỹ thuật lặt vặt thì học vèo vèo, vậy mà riêng việc dùng búa thì cả tuần vẫn giậm chân tại chỗ. Cứ như trẻ con vung bừa, chẳng tiến bộ chút nào.

Tôi nghĩ có lẽ vì thiếu kinh nghiệm thực chiến, hoặc chưa từng nếm trải nỗi sợ trận mạc. Vậy nên thay vì chờ đợi vô ích, tôi quyết định cho ra thực chiến luôn, thậm chí chẳng thèm chắc Han Abin đã tỉnh hay chưa. Cùng lắm nếu cô ta vẫn ngủ thì tôi vác theo là xong.

Ai ngờ trên đường đi, Abin lại tỉnh dậy. Coi như mọi việc đều xuôi cơm. Tôi vừa lái vừa thầm tán thưởng vận may của mình. Đúng là, dẫu bàn đạp phanh bây giờ hơi khó chạm như ngày xưa, thì cũng chẳng có gì to tát. Dù sao xe sinh ra là để chạy tới phía trước, chứ đâu phải để đứng yên.

Chỉ có cái côn là hơi phiền một chút.

Lộc cộc, lộc cộc.

Con đường nát bươm làm xe lắc lư dữ dội, và thế là khi Abin vừa tỉnh dậy, khóe miệng cô đã lấm tấm dính đầy hạt cơm.

a051bb80-85e1-4f4a-bde8-453c39dc5d8d.jpg

“Giờ chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Bắc Triều Tiên. Khu vực cấm.”

“Bắc Triều Tiên? Sao đột ngột vậy? Hay là…đến lúc huy động các anh hùng rồi?”

“Còn lâu mới đến cái giai đoạn đó, đừng lo. Sihyeon, cô giải thích đi.”

Tôi đang bận lái xe rồi.

Cũng chả phiền lắm.

Trước đó tôi từng nghĩ vậy, nhưng với cơ thể này, đạp cái phanh hẳn hoi còn khó.

Bang.

Tôi nghĩ tôi vừa đâm trúng thứ gì đó, nhưng chắc là ổn thôi. Dù tôi chả nhìn rõ đâm phải thứ gì vì bị cái vô lăng khuất tầm nhìn, nhưng chắc không có ai xung quanh đây đâu.

“Tớ sẽ đi săn quái vật!”

“Quái vật?”

“Sư phụ biết nơi có số lượng lớn quái vật tụ tập lại, vậy nên người ấy đi săn chúng!”

Lời giải thích của Baek Sihyeon cũng không sai, chỉ là thiếu một thứ quan trọng.

Abin sẽ phản ứng ra sao khi gặp một đám quái vật B và C class?

“Uh…tiền bối?”

“Sao?”

“Chẳng phải… ma lực của em vốn không phát ra được sao? Thực chiến thế này thì có hơi… nguy hiểm, phải không ạ?”

“Giờ thì sẽ phát ra được thôi. Thử kéo ra xem.”

Ừm, thì cũng phải chạy thử một lần chứ.

“Vâng.”

Khoạch.

Âm thanh kim loại bị nghiền nát vang lên, khi mũi tên khổng lồ xuyên thủng chỗ ghế phụ.

Gì thế này? Tôi đang mơ à?

Bùm bùm.

Thứ đánh thức tôi khỏi nỗ lực né tránh thực tại là thứ âm thanh đáng lo ngại phía trước.

Chiếc xe ô tô, đang chạy lọc xọc và chạm đến giới hạn của nó, dần chậm xuống.

Khi chiếc xe dừng hẳn lại, tôi nhảy ra khỏi ghế và mở mui xe.

Một khung cảnh khủng khiếp.

Động cơ bốc cháy, phun dầu tung tóe.

Vô số chi tiết từ kim loại bị sứt vỡ và mất đi hình dáng ban đầu.

Kể cả nếu có hỏi bảo hiểm xe thuê áp dụng trong trường hợp này không, chắc nhân viên công ty bảo hiểm sẽ chỉ cười trừ rồi chuồn mất.

Trong đầu thoáng qua: Trong tài khoản mình còn bao nhiêu nhỉ? Tiền mua xe thì chắc chắn không có rồi… nhưng mà chiếc xe thuê lại vừa biến mất cái rụp? Hyunseok à à à!  Đưa tôi vay ít tiền nào!!!

Kết thúc một thoáng chạy trốn thực tại và đưa ra quyết định cho tương lai, tôi quay sang nhìn Han Abin.

“Cái gì đấy.”

“E-em chỉ định triệu hồi một mũi tên thôi mà….”

Ra là ma lực bùng phát quá mạnh, không kiểm soát nổi sao?

Cây trượng phép tôi đưa cho nó vốn dự đoán sẽ hợp với Happiness Drop, ai ngờ lại hợp đến mức này.

“Sư phụ. Giờ chúng ta phải làm sao đây ạ?”

Ngay cả trong tình cảnh này, Baek Sihyeon vẫn vô tư hỏi.

“Làm sao nữa. Đi bộ thôi.”

Sihyeon à… giá mà tôi cũng được vô tư vô lo như cô thì tốt biết mấy.

Bùm.

Chiếc xe thở ra hơi thở hấp hối cuối cùng, rồi nổ tung thêm lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!