Vol 3: Triều Dâng Dưới Vầng Trăng Đen - Phần Trung

Chương 2: Vòng luân hồi của đại hoạ

Chương 2: Vòng luân hồi của đại hoạ

Schneider và Manstein liếc nhìn nhau, rồi khẽ gõ vào chiếc chuông đồng nhỏ treo trước cửa.

“Tôi nghe rồi, mời các ông vào.”

Giọng Anjou vang lên từ bên trong.

Schneider đẩy cửa bước vào.

Bốn bức tường đều là những giá sách cao vút, sách xếp kín đến tận mái vòm nhỏ của tòa lầu.

Ánh nắng vàng xuyên qua khung cửa sổ đổ xuống, phủ lên cả căn phòng một sắc ấm rực rỡ.

Anjou ngồi bên dưới giếng trời tầng trên, nhàn nhã thưởng trà.

Mấy con sóc chạy nhảy tung tăng giữa những kệ sách.

“Chuyện các ông muốn nói, tôi đều đã biết cả.”

Anjou mỉm cười, “Đừng mang vẻ mặt ủ rũ thế, lên đây đi.”

Schneider và Manstein ngồi xuống đối diện ông, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, quá nhiều chuyện đã xảy ra, thành cổ của Long tộc xuất hiện dưới rãnh biển, chi nhánh Nhật Bản phản bội, núi lửa ngầm phun trào, lò phản ứng hạt nhân nổ tung, đội của Caesar mất tích, sóng thần và thủy triều nhân ngư đánh thẳng vào Atami, còn Hạm đội 7 lại bất ngờ khai hỏa…

Từ khi được thành lập đến nay, Bộ Chấp Hành chưa từng đối mặt với một cục diện hỗn loạn như thế.

“Thực ra cũng chưa đến mức tệ lắm.”

Cuối cùng, chính Anjou là người phá vỡ im lặng.

“May mà còn mấy quả tên lửa Tomahawk, chứ không thì sáng mai toàn bộ báo chí thế giới chắc sẽ giật tít ‘Quái vật xâm lăng Trái Đất’ mất.”

“Chưa tìm ra ai đã xâm nhập hệ thống điều khiển hỏa lực của Hạm đội 7,” Schneider nói, “nhưng xem ra họ cũng chẳng muốn để bí mật của Long tộc bị phơi bày. Tuy nhiên, Lầu Năm Góc mất cả trăm triệu đô tên lửa, chắc chắn họ sẽ điều tra đến cùng.”

“Cái đó thì khỏi lo,” Anjou mỉm cười, “đã đủ sức kiểm soát được hệ thống hỏa lực của Hạm đội 7, thì họ cũng đủ khả năng dọn sạch dấu vết. Tôi không biết bọn họ là ai, nhưng có một điều chắc chắn, toàn là thiên tài.”

“Chúng tôi vừa nhận được bản fax từ chi nhánh Nhật Bản, đơn từ chức tập thể.”

Manstein nói.

“Nói thẳng ra là ‘tuyên bố phản loạn’ thì đúng hơn.”

Anjou gãi đầu.

“Đám người Nhật đó cuối cùng cũng làm điều họ ao ước bao năm nay rồi. Còn nhóm Caesar thì vẫn chưa liên lạc được sao?”

“Vẫn bặt vô âm tín,” Manstein đáp.

“Tàu Trieste đã tan rã ở vùng nước sâu, cơ hội sống sót vốn đã cực thấp. Thêm núi lửa, nổ hạt nhân và bầy thi thủ… Tỷ lệ sống sót gần như bằng không.”

“Bằng không là thế nào?”

Anjou hỏi.

Manstein ngập ngừng vài giây, rồi nói nhỏ:

“Norma ước tính không quá 1%.”

“Khả năng đó còn thấp hơn việc bịt mắt bước vào quán bar, ngồi đại xuống ghế rồi mở khăn ra phát hiện bên cạnh là Audrey Hepburn ấy chứ.”

Anjou khẽ thở dài.

“Thế này thì chắc chắn sẽ có vài phụ huynh nổi trận lôi đình.”

“Tệ hơn nữa là Norma hiện giờ không thể hoạt động,”

Schneider nói.

“Hệ thống Kaguya-hime của Bát gia Jaki đã dựng tường lửa cực kỳ chặt chẽ, khiến Norma không thể truy cập mạng lưới trong lãnh thổ Nhật Bản. Mất Norma chẳng khác nào chúng ta bị mù. Dù nhóm Caesar có sống sót, họ cũng không thể liên lạc với ta và cuối cùng sẽ rơi vào tay Bát gia Jaki.”

“Chuyện Norma làm không được thì để Eva làm.”

“Nhưng nếu kích hoạt nhân cách Eva, quyền hạn của cô ấy còn cao hơn cả ông.”

Schneider nhắc.

“Không sao,” Anjou cười, “Eva là cô gái tốt của chúng ta. Cứ ra lệnh tấn công cho cô ấy. Bát gia Jaki không muốn chúng ta can thiệp vào Nhật Bản, thì càng phải chen vào cho bằng được.”

Ông rút từ trong áo ra một tấm thẻ đen, đẩy nhẹ trên mặt bàn về phía Schneider.

“Còn một tấm nữa, bảo Manstein lấy từ hiệu phó. Hai thẻ đen cộng với giấy ủy quyền là đủ để đánh thức Eva.”

“Ông còn điều gì muốn chúng tôi làm nữa không?”

Schneider hỏi.

“Chờ.”

“Chờ?”

Schneider ngẩn ra.

“Tôi đang chờ Frost. Từ khi tàu Trieste nổ đến giờ đã 6 tiếng, 6 tiếng đủ cho ông ta bay từ Roma sang đây rồi. Tôi làm mất cậu con trai cưng của người ta, cũng phải chuẩn bị tinh thần đón trận sấm sét của phụ huynh chứ. Những chuyện khác, đợi tôi nói chuyện với Frost xong rồi hãy bàn.”

Điện thoại trên bàn chợt đổ chuông. Schneider và Manstein liếc nhau, tim đập dồn dập.

Đúng như Anjou dự đoán, 6 tiếng sau, lời trách phạt từ nhà Gattuso đã đến.

Giờ này, Frost Gattuso hẳn đang trên chuyến tàu tốc hành CC1000 từ Chicago đến Cassell, lửa giận chắc đang bốc tận đỉnh đầu.

Anjou chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhấc ống nghe lên.

“Chào, Anjou! Ông vẫn ở văn phòng chứ?”

Giọng bên kia nghe vui vẻ đến lạ, như thể nói:

“Này, ông bạn! Tôi vượt nửa vòng trái đất để sang chơi với ông đây!”

“Là… ông sao?”

Anjou kinh ngạc kêu lên.

“Chuyện này dài dòng lắm, để gặp rồi tôi kể chi tiết hơn nhé. À, cửa sổ giếng trời của ông vẫn mở chứ?”

“Mở… hả? Ý ông là sao? Đừng có làm chuyện ngớ ngẩn đấy!”

Anjou cau mày.

“Ngớ ngẩn gì đâu, ngẩng đầu lên đi, tôi đang chào ông đây này. Hiện tại người bạn thân nhất của ông, Pompeii Gattuso, đang cách ông đúng 200m và đang tiến về phía ông với vận tốc 3,5 mét 1 giây!”

Anjou ngẩng đầu nhìn lên qua giếng trời.

Ánh nắng bị che khuất, một đóa dù trắng nở bung giữa không trung, người nhảy dù đang hạ xuống, tay còn hăng hái vẫy chào ông.

“Pompeii, đồ điên! Ông định phá sập mái nhà của tôi chắc?”

Anjou gào lên.

“Yên tâm đi! Tôi vừa giành chức vô địch thế giới nhảy dù định vị đấy!”

Tiếng đáp lại không còn qua điện thoại nữa, mà vọng thẳng xuống cùng tiếng gió rít.

Tấm dù trắng xoay tròn phủ kín tầm nhìn, người đàn ông hét to trong gió, “Oh yeah!”

Schneider và Manstein đứng chết lặng.

Không phải vì cú nhảy ngoạn mục, mà vì cái tên của người ấy, Pompeii Gattuso.

Cha ruột của Caesar Gattuso, và cũng là đương kim gia chủ của gia tộc Gattuso!

Thực ra, chiếc ghế trong Hội đồng Học viện vốn thuộc về Frost Gattuso, em trai ông ta.

Mười năm trước, Pompeii viện lý do “bị đau tim mỗi khi tham dự nơi đông người”, nên ủy quyền cho Frost đại diện gia tộc tham gia hội nghị.

Phải thừa nhận, Frost là người cứng rắn và đầy quyền lực, ngoài việc “hơi bị Anjou áp chế một chút”, thì suốt 10 năm qua, ông ta đã dần gạt Pompeii ra ngoài, nắm toàn bộ quyền lực của gia tộc, khiến thế lực Gattuso ngày càng hưng thịnh.

Người ta đồn rằng mệnh lệnh của Pompeii giờ chẳng ai buồn nghe, cả nhà đều chỉ tuân Frost mà thôi.

Nhưng Pompeii vẫn là Pompeii, người đàn ông mang danh “Pompeii”, một cái tên vĩ đại được truyền đời trong gia tộc.

Tên của ông bắt nguồn từ danh tướng cổ đại Pompeius của La Mã.

Theo quy tắc gia tộc Gattuso, chỉ người thừa kế chính thống mới được mang tên của các anh hùng Cộng hòa La Mã.

Gia chủ là người thừa hưởng huyết thống anh hùng.

Còn những người anh em khác, dù có tài đến đâu, cũng chỉ là dân thường.

Vì thế, dẫu Frost có quyền thế ngút trời, thì mỗi lần ăn cơm, chỉ cần Pompeii bước vào phòng, ông ta vẫn phải lập tức đứng dậy nhường chỗ ngồi đầu bàn cho người anh “tệ hại” ấy.

Người đàn ông đáp xuống giữa bàn làm việc rộng lớn, chiếc dù trắng phía sau nhẹ nhàng rơi xuống như một mảng mây, hay như vạt váy lộng lẫy của một quý bà cung đình.

Ông ta xoay người, cúi chào với phong thái của một minh tinh bước ra từ sàn diễn:

“Các quý ngài đáng kính, xin một tràng pháo tay, một tiếng hò reo! Hãy nhớ rằng các vị đang nói chuyện với nhà vô địch thế giới môn nhảy dù định vị, Pompeii Gattuso!”

Ông là một người đàn ông quá mức điển trai:

Mái tóc vàng dài, đôi mắt xanh như biển, sống mũi cao và một lớp râu mảnh khiến gương mặt càng thêm nam tính.

Trên gương mặt đó là cặp kính không gọng, làn da ngăm rám khỏe mạnh, cổ áo sơ mi mở rộng để lộ bờ ngực rắn chắc, hoàn hảo đến mức gần như thách thức lý trí của mọi phụ nữ.

Dù nổi tiếng là một kẻ trăng hoa, thậm chí tệ đến mức khiến cả hiệu phó cũng phải thua xa, vẫn có vô số quý cô danh giá coi việc được ông ta để mắt tới là vinh dự.

“Lần cuối tôi gặp ông, ông còn đang mê đua ngựa mà?”

Anjou nhíu mày.

“Từ khi nào nhảy dù lại trở thành sở trường của ông vậy?”

“À, công chúa Tây Ban Nha mà tôi thường đua cùng bị gãy chân rồi. Cưỡi ngựa với một cô gái gãy chân nghe buồn quá. Thế nên tôi chuyển qua nhảy dù, môn thể thao của giới trẻ. Mà con gái trẻ thì luôn thích đàn ông biết nhảy dù!”

Pompeii bước xuống khỏi bàn, giẫm qua ghế, phía sau vẫn lôi theo cả chiếc dù.

“Ông bay từ Roma sang à?”

Anjou hỏi.

“Không, không, từ Bangkok cơ. Khi Frost gọi cho tôi, tôi đang cưỡi voi cùng công chúa Thái đấy.”

Pompeii vẫy tay với Manstein.

“Chào nhé, giáo sư Manstein, cuối cùng cũng được gặp ông! Chúng ta từng nói chuyện qua điện thoại rồi mà.”

Gia tộc Gattuso từ lâu đã mang tiếng xấu, từ thời Trung Cổ họ đã quen hành xử thô bạo, gặp kẻ cản đường thì cứ thẳng tay nghiền nát.

Nếu có vị gia chủ nào trước khi “nghiền nát” còn biết chào hỏi một câu, thì lịch sử sẽ ghi lại ông ta như “một người biết giữ lễ”.

Thế mà Pompeii lại là một kẻ hiền lành kỳ lạ, tính tình phóng khoáng, thậm chí có phần… yếu mềm.

Có lẽ sau này, sử quan của nhà Gattuso sẽ ghi chép về ông bằng cụm từ “Đạo bùn nát”, vừa dẻo, vừa dính, mà chẳng chống đỡ được gì.

“Ông nhất định là giáo sư Schneider rồi! Cái mặt nạ của ông thật tuyệt, so với ông thì Darth Vader đúng là đồ bỏ!”

Pompeii nhiệt tình bắt tay Schneider.

Sau một vòng chào hỏi, ông ta quay sang lục lọi trong tủ trà của Anjou, rốt cuộc rút ra hộp “Chính Sơn Tiểu Chủng” mà Anjou cất kỹ nhất.

Theo lẽ thường, ai tự tiện động đến đồ sưu tầm của Anjou hẳn đã bị mắng té tát, nhưng lần này ông chỉ khẽ nhướng mày, trong lòng lại thầm phục khả năng khứu giác của Pompeii.

Trong tủ có đến hơn trăm loại hồng trà khác nhau, phân biệt theo vùng trồng và mức độ lên men, tất cả đều đựng trong hộp thiếc không dán nhãn.

Thế mà Pompeii chỉ khẽ mở vài hộp, đã chọn trúng ngay loại hảo hạng nhất.

Loại trà này đến từ núi Vũ Di ở Trung Quốc, cây mọc trên vách đá dựng đứng, hái lá phải dùng khỉ được huấn luyện.

Trà được sấy bằng lá tùng, thơm sâu và quý hiếm.

Anjou đã cất suốt 3, 5 năm, chưa từng nỡ mở ra.

Đàn ông nhà Gattuso vốn chỉ biết hưởng thụ những thứ tinh tế và đắt đỏ nhất.

Ở điểm này, Caesar đúng là con trai ruột của ông ta.

“Các quý ngài, để tôi và Pompeii nói chuyện riêng một lúc.”

Anjou nói.

“Đừng khách sáo, tôi đang định pha trà cho mọi người mà.”

Pompeii cười.

“Không cần đâu, chúng tôi xin phép.”

Schneider và Manstein cùng đứng dậy.

“Vậy lần sau cùng chơi bài nhé!”

Pompeii vừa nói vừa vẫy tay, tiễn họ xuống tầng dưới.

“Chúng ta bao lâu rồi chưa gặp lại nhỉ?”

Pompeii cẩn thận rót tách hồng trà vừa pha xong, đặt trước mặt Anjou.

“Mười năm chứ mấy? Lão già chết tiệt, sao trông ông vẫn chẳng chịu già đi thế?”

Anjou nhấp một ngụm nhỏ, hương trà nồng và đậm vị.

“Loại phong lưu như tôi mà, ngày ngày chỉ quanh quẩn bên phụ nữ, lái du thuyền dạo biển, dự Paris Fashion Week, đưa siêu mẫu đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ… sống thế thì làm sao già được.”

Pompeii rút một điếu xì gà, gõ nhẹ lên mũi giày cho điếu thuốc chặt hơn.

“Giờ tôi còn hút ít đi nhiều rồi, phải biết giữ gìn sức khỏe chứ.”

“Lần này ông đến đây với tư cách đại diện cho nhà Gattuso à?”

“Đúng rồi. Con trai mất tích, làm cha chẳng thể ngồi yên, nên tôi đành đích thân ra mặt thôi.”

“Cũng biết lo cho con cơ à?”

Anjou nhếch mép cười mỉa.

“Tôi nghe nói ông thậm chí chưa từng dự buổi họp phụ huynh nào của nó đúng không? Caesar lần trước nhắc đến ông thì nói thế nào nhỉ… à phải, ‘ông bố giống con ngựa đực’, chắc vậy đấy.”

“Tôi thương con trai mình thật lòng đấy.”

Pompeii nghiêm mặt.

“Caesar chỉ đang trong giai đoạn nổi loạn thôi. Rồi sớm muộn nó cũng sẽ nhận ra tôi là một người cha tốt.”

“Caesar giờ sống chết chưa rõ, mà trông ông vẫn thong dong quá nhỉ.”

Anjou nhìn thẳng vào mắt đối phương.

“Lo thì lo, nhưng tôi đâu thể kiếm chuyện với ông được, đúng không? Dù sao chúng ta là anh em mà.”

Pompeii cười hề hề, vỗ vai Anjou thân thiết. “

Tôi tới đây cũng chỉ vì sợ Frost làm hỏng việc thôi. Tinh thần thằng em tôi dạo này tệ lắm, cơn hưng cảm tái phát, mà nếu là nó đến thay tôi thì chắc giờ ông đã có họng súng dí vào đầu rồi. Cũng đừng trách nó, trong nhà tôi di truyền bệnh thần kinh đấy, đời nào cũng có người phát bệnh. Thời Mussolini cầm quyền, cha tôi từng là nghị sĩ quốc hội, một lần họp hăng máu hô to ‘Đả đảo Mussolini!’ nên bị tống vào tù. May sao chưa kịp xử bắn thì quân Mỹ kéo vào, lật đổ chế độ. Vậy là ông ấy bỗng hóa anh hùng phản kháng bạo quyền. Nhưng thật ra, tôi nói thật với ông nhé, lúc đó ông già tôi chỉ… phát bệnh thôi. Về già thì suốt ngày thần trí thất thường như thế.”

“Ông thật sự lo cho con trai mình sao?”

“Dĩ nhiên! Không thì tôi ở đây làm gì, chẳng phải đã có thể đang cưỡi voi chơi ở Thái Lan rồi à?”

“Thế ông bay cả chục nghìn cây số chỉ để đến tán nhảm với tôi thôi à?”

“Không, không, sao dám! Tôi chỉ muốn nhắc ông đừng chấp thằng em tôi thôi. Tôi biết hai người có chút xích mích, chuyện nó đòi luận tội ông ở hội đồng trường tôi cũng nghe rồi… Haiz! Nhưng ông bạn à, ông biết đấy, cá nhân tôi rất tin ông. Về năng lực, ông là người duy nhất có thể điều hành học viện này. Nhưng ông cũng biết, tôi chỉ là gia chủ hữu danh vô thực thôi. Nói trắng ra thì nhiệm vụ chính của tôi là… duy trì nòi giống, đúng nghĩa ‘ngựa đực’. Mọi quyền hành thực chất đều nằm trong tay Frost. Không phải tôi không muốn ủng hộ ông đâu, mà là lực bất tòng tâm.”

Anjou lặng lẽ nhấc chiếc gạt tàn lên:

“Ông nói thêm vài câu nữa là tôi phát hưng cảm thật đấy. Muốn thử xem không?”

“Ấy ấy, đừng nóng, ông bạn có gì từ từ nói chứ.”

Pompeii vội đưa tay đỡ lấy gạt tàn.

“Tôi đến đây chủ yếu muốn hỏi, rốt cuộc bọn Nhật đang giở trò gì.”

Anjou liếc ông ta một cái lạnh tanh, rồi cúi xuống bàn, kéo ra một chiếc rương cũ.

Chiếc rương trông đã hơn trăm năm tuổi, bọc da thằn lằn màu lục thẫm, những đinh đồng trên khóa đã hoen gỉ, phần nắp còn in nổi huy hiệu của Học viện Cassell.

Ông đẩy chiếc rương về phía Pompeii.

“Đây là bản gốc hiệp ước giữa chúng ta và Bát gia Jaki. Khi đọc nhớ cẩn thận, giấy ấy dễ rách lắm.”

“Hiệp ước?”

Pompeii mở rương, rút ra xấp tài liệu vàng úa, giòn như sắp rách.

“Đúng thế. Quan hệ giữa Học viện và Bát gia Jaki là liên minh, bình đẳng hai bên, một tiền lệ duy nhất trên toàn thế giới. Trước cuối thế kỷ 19, Bí Đảng còn không biết Nhật Bản cũng có huyết thống lai rồng. Khi ấy, di tích Long Tộc chủ yếu tập trung ở châu Âu và Trung Hoa, tưởng như chỉ hai nơi ấy mới là cội nguồn của dòng máu này. Nhật Bản thời Minh Trị Duy Tân vẫn còn khép kín, người Âu hầu như chẳng biết gì về đất nước đó, chỉ tưởng nơi ấy toàn những ngư dân thấp bé sống ven biển. Nhưng sau khi Nhật bắt đầu Âu hóa, chính phủ gửi nhiều thanh niên ưu tú sang Đức học kỹ thuật đóng tàu bọc thép. Trong số đó, Bí Đảng phát hiện ra những kẻ mang máu rồng. Năm 1894, Huân tước Mayek được cử làm đại diện của Bí Đảng sang Nhật. Sau nửa năm lênh đênh trên biển, ông cập bến Kyoto và gặp gỡ đại diện của Bát gia Jaki. Đó là lần tiếp xúc chính thức đầu tiên giữa hai bên. Cả hai phe, dù là hỗn huyết chủnt châu Âu hay Nhật Bản, đều kinh ngạc khi biết bên kia tồn tại, nhưng đồng thời cũng dè chừng sức mạnh của đối phương. Cuối cùng họ ngồi lại, ký kết bản hiệp ước này. Cả hai thể hiện thiện ý, nhưng do khác biệt văn hóa quá lớn, chẳng bên nào thực sự tin bên nào. Bát gia Jaki coi Bí Đảng là đảng dã tâm, còn ngấm ngầm gọi Huân tước Mayek là ‘kẻ thực dân’. Họ vốn là hào môn xã hội đen, nắm giữ phần tối của nước Nhật, không muốn chúng ta can dự vào chuyện trong nước, thậm chí còn toan mở rộng thế lực sang châu Âu. Đến Thế chiến thứ hai, Bát gia Jaki trở thành phe chủ chiến kiên định, cử hậu duệ ưu tú ra tiền tuyến châu Á và Thái Bình Dương. Chúng ta nhận ra họ nhắm vào mình, nên đứng về phía chính phủ Mỹ, âm thầm hậu thuẫn. Hai bên đánh nhau đến cùng ở Thái Bình Dương, chắc ông cũng biết phần nào rồi.”

“Biết chứ, biết chứ! Dù Ý lúc đó là đồng minh của Nhật, nhưng nhà Gattuso chúng tôi vẫn là tai mắt của người Mỹ mà!”

Pompeii nịnh nọt cười.

“Lập trường hai ta vốn chung mà! Liên thủ với lũ Nhật thì sao thắng nổi chứ!”

Anjou lờ đi, nói tiếp:

“Sau chiến tranh, tôi đến Tokyo gặp lại Bát gia Jaki, ký thêm ‘Hiệp ước Giáo dục’ dựa trên nền tảng hiệp ước cũ. Nghe tên thì vậy, nhưng thực chất là văn bản xác nhận hợp tác chính thức. Theo đó, Bát gia Jaki sẽ gửi hậu duệ xuất sắc sang Mỹ học tập. Khi họ về nước, những người ấy trở thành hạt nhân của Học viện Cassell chi nhánh Nhật Bản, nguồn gốc của chi nhánh ấy chính là từ đây. Việc ký kết hiệp ước này đồng nghĩa Bát gia Jaki quy phục Bí Đảng, tuy nhiên vẫn giữ quyền tự trị rất lớn.”

“Thế thì quá tốt rồi! Nhưng sao ông không công khai những tài liệu này cho hội đồng trường biết? Người khác đâu hề biết rằng, trên bản đồ học viện, Nhật Bản thực ra được xem là một khu tự trị cơ đấy.”

“Nếu theo tính cách bá quyền của nhà Gattuso, một khi Frost biết chi nhánh Nhật Bản có quyền tự trị, hắn chắc chắn sẽ yêu cầu tôi triệt để đè bẹp Bát gia Jaki. Nhưng tôi không muốn gây chiến với họ.”

“Nếu mọi việc yên ổn thì chẳng sao, nhưng giờ thì rắc rối rồi đấy. Hội đồng trường hoàn toàn có thể viện cớ ‘che giấu thông tin trọng yếu’ để cách chức ông. Lúc đó, ngay cả Elizabeth cũng không cứu nổi ông đâu, dù con bé ấy có si mê ông đến mức nào.”

Pompeii nói với vẻ nghiêm túc hiếm thấy, giọng điệu đầy chân thành.

“Con ngựa đực như ông lại lên cơn hừng hực rồi à? Hết chuyện đứng đắn để nói rồi sao?”

Anjou nhíu mày.

Elizabeth Laurent, người thừa kế của gia tộc Laurent là nữ ủy viên hội đồng luôn ủng hộ Anjou hết mực.

Nhiều lần Frost định tước bỏ quyền lực của ông, nhưng đều bị Elizabeth chặn lại.

“Ông phải tin vào kinh nghiệm phụ nữ của tôi chứ!”

Pompeii cười gian.

“Phụ nữ, nhất là những cô gái trẻ, luôn dễ đổ gục trước những người đàn ông lớn tuổi, trầm tĩnh và có khí chất! Từ trong tim chinh phục một tiểu thư quyền thế, cảm giác đó chắc hẳn thú vị lắm hả? À mà nói thật, nếu chinh phục được cả về thể xác thì càng…”

Anjou lặng lẽ nhấc tách trà lên.

“Khoan khoan! Đừng nổi nóng, ném trà vào người tôi thì mất hay lắm. Áo này vải gai thủ công Nepal đó, hàng đặt may riêng mà!”

Pompeii vội giơ tay đỡ lấy tách trà từ tay Anjou.

“Nhưng mà,” ông tiếp tục, “cho dù chi nhánh Nhật có quyền tự trị đi nữa, với sự cáo già như ông thì sao lại để họ muốn làm gì thì làm được?”

“Tôi hiểu chứ. Bát gia Jaki vẫn luôn ôm hận vì thất bại năm xưa, họ không cam tâm phục tùng chúng ta. Nhưng tôi không nghĩ họ sẽ phản bội dễ dàng. Vì Bát gia Jaki vốn không phải một khối thống nhất.”

Anjou thong thả nói, ánh mắt xa xăm.

“Tổ chức ấy chia làm 8 phân gia, mỗi nhà nắm giữ một lĩnh vực riêng: Miyamoto quản ngành vận tải biển, Ryoma phụ trách buôn vũ khí, Inuyama thì thống lĩnh giới giải trí ngầm. Nếu một nhà muốn chen chân vào lãnh địa của nhà khác, chỉ có thể dùng bạo lực để giải quyết. Ngoài ra, họ còn có kẻ thù truyền kiếp, một tổ chức xã hội đen khác mang tên Moukishu, được lập bởi những kẻ phản bội Bát gia Jaki, hiện rất có thế lực ở miền Nam Nhật.”

“Tức là giới xã hội đen Nhật thực ra có hai thế lực gốc, một là Bát gia Jaki, còn lại là Moukishu?”

“Đúng thế. Nhiều năm nay, hai phe vẫn xung đột không ngừng. Moukishu ttuy yếu hơn, nhưng nếu Bát gia Jaki muốn diệt sạch chúng thì cũng phải trả giá đắt. Giữa hai bên tồn tại thế cân bằng mong manh, giống như một cuộc Chiến Tranh Lạnh.”

“Thật nhân từ ghê. Với bọn phản đồ, nếu ở nhà Gattuso, Frost chắc chắn sẽ tiêu diệt đến tận gốc, chẳng cần tính toán gì hết.”

Pompeii hừ mũi.

“Nghe ông nói mà cứ như Frost mới là gia chủ của nhà Gattuso vậy. Còn ông thì sao?”

“Tôi không vội.”

Pompeii nhún vai.

“Dù sao nó mới là kẻ nôn nóng. Nó vẫn luôn như thế, ‘thái giám còn nóng ruột hơn hoàng đế’ mà.”

“Ví von hay đấy. Trình tiếng Trung của ông tiến bộ ghê.”

“Tất cả là nhờ mấy cô bạn gái người Hoa của tôi cả. Tình yêu giúp con người học hành chăm chỉ hơn mà! Nếu tôi có bạn gái người Ai Cập cổ, chắc tôi cũng học được chữ tượng hình luôn ấy chứ!”

“Ông cứ việc ra Thung lũng các Hoàng hậu mà đào vài xác ướp nữ về. Với gu của ông, tạp và nặng như thế, tôi tin ngay cả xác ướp nữ ông cũng yêu nổi.”

Anjou nhướng mày, giọng đầy mỉa mai.

“Nói mới nhớ, tôi đúng là vừa sưu tầm được vài xác ướp nữ thật đấy! Hàng thượng phẩm nhé! Quan tài đá khắc hình họ bằng vàng nguyên chất, mà thi thể bên trong vẫn nguyên vẹn!”

Pompeii phấn khích rút điện thoại ra.

“Tôi cho ông xem ảnh, mỗi xác ướp tôi tốn cả triệu đô, nhưng đáng lắm! Thứ quý hiếm thế này, có tiền cũng khó tìm được đấy!”

“Lại lạc đề rồi!”

Anjou cắt ngang, giọng pha chút bất lực.

“Ông bay cả nửa vòng trái đất chỉ để khoe bộ sưu tập xác ướp của mình với tôi sao? Hay là ông còn coi mấy cái xác đó quan trọng hơn cả con trai ông?”

Mười năm trước cũng thế, chỉ cần Pompeii xuất hiện, dù cuộc nói chuyện nghiêm túc đến mấy cũng sẽ bị kéo sang hướng khác.

Người ta sẽ bắt đầu bàn về du thuyền mới, du hành vũ trụ, hay khu trượt tuyết bí mật mà ông ta phát hiện ở sườn nam dãy Alps.

Là một tay ăn chơi hàng đầu châu Âu, Pompeii am hiểu đủ thứ, từ mỹ tửu, ẩm thực, đến sưu tầm cổ vật, hội họa và nhiếp ảnh.

Khi ông nói, ánh mắt rực sáng, giọng nói tràn đầy sức sống, khiến ai ngồi cùng bàn cũng bị lây cái tinh thần “dùng cuộc đời hữu hạn để tận hưởng khoái lạc vô hạn” ấy.

Và rồi, câu chuyện tự nhiên bị ông ta dẫn đi mất.

“Tôi tất nhiên là lo cho con trai chứ! Nhưng nói chuyện nghệ thuật với ông thì Caesar cũng đâu vì thế mà chết được.”

Pompeii tiếc rẻ cất điện thoại, trở lại vẻ nghiêm túc hiếm hoi.

“Thôi được, ta nói tiếp chuyện Nhật đi. Ý ông là, vì nội bộ Bát gia Jaki chia rẽ, nên họ khó mà hợp lực phản bội chúng ta, đúng chứ?”

“Đúng. Một tổ chức không đoàn kết chẳng khác nào một quốc hội dân chủ, quyết định chiến tranh gần như là bất khả thi. Phe diều hâu trên bục hô hào đến đỏ mặt, còn phe bồ câu chỉ ngồi cười lạnh bên dưới. Muốn có chiến tranh, phải có người đủ cứng rắn để kéo cả đám đi cùng.”

Anjou trầm giọng nói, ánh mắt lạnh như thép.

“Có Hitler thì mới có chuyện xâm lược Ba Lan, có Thatcher mới có cuộc chiến Falklands. Mà lần này, Bát gia Jaki phản bội một cách dứt khoát đến vậy… chứng tỏ trong họ đã xuất hiện một kẻ lãnh đạo mạnh tay, và hắn đang dẫn họ đi đến cùng con đường đó.”

“Vậy là để giải quyết chuyện ở Nhật, chỉ cần tìm ra kẻ đứng sau màn chỉ huy bọn họ, đúng chứ?”

Pompeii hai mắt sáng rực như trẻ con thấy đồ chơi mới.

“Chắc ông đã có kế hoạch rồi phải không? Con người thù dai như ông, bị người Nhật cắn một phát mà lại không trả đũa thì chẳng giống ông chút nào. Nói tôi nghe đi, nói đi, ông định quật ngã bọn họ kiểu gì hả?”

“Có kế hoạch thật,” Anjou nhấp ngụm trà, giọng lạnh tanh, “nhưng không định nói cho ông.”

“Ơ nhưng tôi là thành viên hội đồng quản trị đấy nhé! Nhà tôi còn là nhà tài trợ lớn nhất của Học viện nữa cơ! Tiết lộ cho tôi một chút thì có sao đâu?”

Pompeii làm bộ mặt đáng thương, mắt long lanh như sao.

“Ông vừa mới nói rồi còn gì, vai trò chính của ông trong nhà Gattuso là làm… ngựa đực. Thế thì cứ việc ăn cỏ, tập luyện và hẹn hò mấy con ngựa cái của ông đi. Muốn hỏi về kế hoạch, bảo Frost mà đến. Tôi không rảnh bàn chuyện chiến lược với một con ngựa đâu.”

Pompeii bật cười, giơ ngón cái:

“Tuyệt! Tôi thích cái cách ông nói chuyện đấy. Mềm không ăn, cứng không chịu! Phải là người như ông mới làm nên đại sự. Tôi nói rồi mà, tôi chưa từng nhìn nhầm ai cả, ông là số một!”

“Đừng nịnh. Nói hay mấy cũng vô ích, tôi không tiết lộ gì thêm đâu.”

“Thôi được, được rồi! Sao mà lạnh lùng thế, cứ như tôi đến đây để moi tin ấy. Tôi chỉ nhớ bạn cũ thôi mà. Trên đường đến đây tôi còn đắp mặt nạ, cắt tóc, ăn mặc tươm tất để gặp ông đó. Tôi là người trọng tình cảm, ông biết mà.”

Pompeii thở dài sườn sượt.

“Thật ra tôi chỉ cần một lời giải thích để về còn báo cáo lại với mấy ông già trong nhà. Ông biết đấy, tôi cũng khổ lắm, nhà đông bô lão, chuyện gì cũng phải suy trước nghĩ sau… Cơ mà, mất tích là con trai tôi, bọn họ cuống cái gì chứ? Đúng là vua chưa vội mà thái giám đã loạn cả lên! Ông nghĩ xem, sống trong một đống thái giám thế này thì tôi khổ đến mức nào? Tôi đọc sử gần đây mới nhận ra: triều đại nào mà thái giám lộng quyền thì sớm muộn cũng sụp đổ. Sinh ra trong cái nhà ‘toàn thái giám’ như thế này, tôi thật sự bi quan về tương lai của mình…”

Anjou chỉ biết cúi đầu ôm trán.

Không lạ gì việc nhà Gattuso luôn tìm cách nhốt vị gia chủ này trong nhà, cấm bén mảng tới các sự kiện chính thức… bởi vì đôi khi, quả thật ông ta ô nhiễm môi trường giao tiếp.

“À đúng rồi, ông có muốn nghe về thành quả nghiên cứu mới nhất của tôi không?”

Pompeii đột nhiên đổi chủ đề.

“Ơ, tôi không biết là ông còn nghiên cứu khoa học đấy. Vậy đề tài của Tiến sĩ Pompeii là gì? ‘Biến động hormone nữ giới trong các khung giờ hẹn hò’ à?”

Anjou hất cằm, giọng đầy mỉa mai.

Thực ra, Pompeii Gattuso thật sự có bằng tiến sĩ, tốt nghiệp từ Đại học Bách khoa Liên bang Zurich, ngôi trường kỹ thuật danh tiếng nhất châu Âu, nơi từng sản sinh ra những tên tuổi vĩ đại như Rontgen, Pauli và Einstein.

Thật khó tin một tay ăn chơi như ông ta lại bước ra từ ngôi trường khắc nghiệt đó, hơn nữa còn với thành tích xuất sắc toàn khóa.

Tới tận bây giờ, trong trường vẫn còn lưu truyền “huyền thoại Pompeii”:

Năm đầu đại học, ông đã… hẹn hò với toàn bộ nữ sinh của lớp cơ sở vật lý.

Mà lớp vật lý ấy nổi tiếng khắp châu Âu, mỗi năm có hơn 600 sinh viên theo học, tính sơ sơ, nữ chiếm chừng 30%.

Muốn “đánh dấu toàn bộ”, Pompeii phải cùng lúc tán tỉnh 3, 4 cô trong mỗi buổi học.

Không ai hiểu nổi bằng cách nào mà ông ta làm được.

“Tôi vẫn làm nghiên cứu chứ!” Pompeii hăng hái, “Gần đây tôi còn hẹn hò với mấy cô tiến sĩ nữa… mà mấy cô tiến sĩ mới thú vị làm sao!”

“Ông khoe chiến tích tình trường của mình đến mức tôi nghe mòn cả tai rồi. Giờ thì xin hãy để tôi được yên tĩnh 1 phút. Phiền ông xuống cầu thang, rẽ trái ra cửa, và đóng cửa giùm tôi.”

Anjou bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Trời ơi, sao mà phũ thế! Ông không muốn biết tại sao Takamagahara lại chìm xuống vực sâu à?”

Pompeii làm ra vẻ đau khổ, “Tôi coi ông là bạn thân, có manh mối liền chạy đến báo tin mà ông lại đối xử như vậy!”

Ánh mắt Anjoi lập tức trở nên sắc bén:

“Nói tiếp đi.”

“Đột nhiên không muốn nói nữa.” Pompeii nhún vai, làm bộ nhàn nhã, “Công trình nghiên cứu quan trọng thế này, có lẽ tôi nên để dành nói với người biết trân trọng giá trị khoa học hơn.”

Ông nhấc tách trà, nhìn quanh như đang ở quán cà phê Paris.

Anjou nhìn thẳng vào mắt ông, im lặng nửa phút.

Cuối cùng Pompeii bật cười gian xảo:

“Đùa ông chút thôi mà. Vẫn như xưa, bình thường thì ăn chơi không kém tôi, nhưng cứ đụng đến chuyện long tộc là lập tức căng như dã thú.”

Ông vén vạt áo vest, rút từ lưng quần ra một hộp đựng chip, đẩy qua bàn:

“Thứ trong này có thể hơi chuyên môn, chắc ông khó hiểu hết được. Để tôi, tiến sĩ Pompeii Gattuso, thủ khoa ngành địa vật lý Đại học Liên bang Zurich giảng giải cho nghe!”

Anjou nhướng mày:

“Tôi thật không hiểu nổi vì sao một kẻ như ông lại chọn địa vật lý. Học nghệ thuật hay hội họa không phải sẽ có ích hơn cho việc tán gái à?”

“Vì địa vật lý là ngành mũi nhọn của trường chúng tôi mà, cũng là ngành khó nhất nữa. Gia huấn nhà Gattuso bọn tôi là: Cưỡi con tuấn mã nhanh nhất, theo đuổi người phụ nữ đẹp nhất, giết con rồng hung tợn nhất… và học ngành khó nhất. Tất cả đều phải là đỉnh của đỉnh!”

Pompeii vừa nói vừa rút một con chip, cắm vào laptop.

“Đây là bản đồ địa hình quần đảo Nhật Bản cách đây 500 nghìn năm. Trông có vẻ rất khác so với bản đồ ngày nay, đúng chứ?”

Ông ta mở một hình ảnh nhìn từ trên cao.

Màu xanh là biển cả, 4 đảo Nhật bị bao bọc bởi nước, kéo dài từ bờ biển Trung Quốc ở phía tây đến tận vùng ‘Chuỗi núi ngầm Hoàng Đế’ giữa Thái Bình Dương ở phía đông.

Cả địa hình nhấp nhô của đáy biển cũng hiện rõ.

Anjou gật đầu:

“Đường bờ biển khác hẳn, diện tích Kyushu và Shikoku khi đó cũng lớn hơn bây giờ nhiều.”

“Ông có nghe đến thuyết trôi dạt lục địa chưa?”

“Biết sơ sơ thôi.”

“Dựa theo thuyết đó, do Wegener đề xuất năm 1910, vỏ Trái Đất được chia thành 6 mảng lớn, nổi trôi trên lớp phủ bên dưới. Mà trong lớp phủ toàn là dung nham bazan nóng chảy, nên có thể hình dung Trái Đất giống như một quả trứng khổng lồ, lớp vỏ trứng vỡ ra thành 6 mảnh, nổi lên trên phần lòng trắng và cứ thế trôi dạt. Dù mỗi năm chúng chỉ dịch chuyển vài centimet, nhưng tích lũy qua hàng trăm triệu năm, quãng đường đó có thể lên đến hàng ngàn kilomet. Khoảng 100 triệu năm trước, vào thời Trung Sinh, châu Phi, Nam Mỹ, Úc và Nam Cực vẫn còn là một khối duy nhất, siêu lục địa Gondwana. Về sau, qua hàng chục triệu năm, chúng tách ra theo nhiều hướng khác nhau, rồi tạo thành Ấn Độ Dương và Nam Đại Tây Dương ngày nay.”

Pompeii dừng lại, liếc sang Anjou.

“Tôi hiểu rồi.”

“Với một người học văn mà nghe xong hiểu ngay thì ông đúng là phi thường đấy, ông bạn.”

Anjou không biết nên thấy vui hay bị châm chọc, đành im lặng.

“Nhật Bản nằm giữa hai mảng kiến tạo lớn, Á Âu và Thái Bình Dương. Bên trong các mảng thường ổn định, nhưng ở ranh giới của chúng thì lại là ổ động đất và núi lửa. Con tàu Trieste từng thấy một ‘dòng sông dung nham’ dưới đáy biển, chính là vết nứt giữa hai mảng. Dòng sông ấy sâu không thấy đáy, bên dưới là tầng phủ dày hàng ngàn kilomet, chứa hàng tỉ tấn dung nham. Ở vị trí đặc biệt như thế, nền đất Nhật Bản cực kỳ bất ổn. Đây, nhìn thử đoạn phim này đi, địa hình Nhật thay đổi từ 500.000 năm trước đến nay.”

Pompeii nhấn nút phát.

Địa hình trên màn hình biến đổi:

Có lúc đất sụp, biển tràn vào sâu trong lục địa.

Có lúc núi lửa phun trào, dung nham nguội lại, tạo nên những khối núi đen sì nhô lên mặt nước.

Trải qua hàng vạn năm, đảo hợp thành đất liền, biển hóa thành đồng bằng, đúng nghĩa là “biển xanh biến thành ruộng dâu”.

“Chuyện đó có liên quan gì đến việc Takamagahara bị chìm không?”

“Không hẳn…”

“Không hẳn mà ông bắt tôi nghe dài thế?”

Anjou trừng mắt.

“Khoan đã, phải dẫn dắt trước chứ! Không thì lát nữa ông lại hỏi loạn cả lên. Về mặt địa chất, Nhật Bản đúng là quốc gia định sẵn sẽ chìm, nhưng đó là quá trình rất chậm, ít nhất phải mất hàng triệu năm. Vậy nên sự thay đổi địa tầng không thể giải thích được vì sao Takamagahara lại biến mất. Trong lịch sử cũng có nhiều thành phố cổ bị nước biển nuốt chửng, nhưng chúng đều nằm ở vùng nước nông, thợ lặn còn có thể tìm thấy. Còn Takamagahara thì nằm tận trong rãnh biển Nhật Bản, nơi đã tồn tại hàng triệu năm rồi.”

“Có khi thành phố đó vốn được xây dưới biển cũng nên. Nhìn hình dạng đám Thi Thủ, nửa người nửa rắn thì có lẽ chúng vốn có thể sống dưới nước.”

“Không, thành phố đó ban đầu được xây trên đất liền. Thành phố trong không khí và thành phố dưới nước có cấu trúc hoàn toàn khác nhau. Ở môi trường khô, gió và cát sẽ bào mòn mọi thứ, còn dưới nước, chính là dòng chảy phá hủy. Mức độ tàn phá của nước mạnh gấp hàng ngàn lần gió. Xét theo cơ học chất lưu, Takamagahara có đặc trưng của một đô thị trên đất liền, những bức tường dày, đường phố thẳng tắp… Tất cả đều chứng minh nó vốn không thuộc về biển. Nó đã chìm xuống.”

Pompeii nói, “Vấn đề chỉ là nó chìm bằng cách nào. Và chính điều đó khơi gợi trí tò mò của tôi. Tôi biết sau khi các ông phát hiện ra Takamagahara, ông đã chạy ngay đến thư viện để tra tài liệu động đất Nhật Bản. Trong vô số bài viết tạp nham, có một công trình cực kỳ thú vị: theo bằng chứng địa chất, khoảng 10.000 năm trước, từng xảy ra một thảm họa suýt hủy diệt toàn bộ Nhật Bản, một trận siêu địa chấn gần cấp 10, suýt làm sụp cả 4 đảo lớn.”

“Động đất mà có thể làm sụp cả một quốc gia rộng hàng trăm nghìn kilomet vuông sao?”

“Không phải là không thể. Vì nền đất Nhật vốn cực kỳ mong manh.”

Pompeii mở một tấm hình khác.

“Hãy xem cấu tạo bên trong lòng đất Nhật Bản.”

Đó là một bản cắt ngang cho thấy rõ cấu trúc:

Lớp trên là vỏ Trái Đất màu đen, bên dưới là lớp hủ đỏ rực.

Từ lớp phủ, những đường đỏ uốn lượn xuyên lên vỏ, vài nhánh lớn dẫn thẳng đến núi Aso ở Kyushu và núi Phú Sĩ ở Honshu.

“Đây là gì?”

Anjou hỏi, chỉ vào những đường đỏ.

“Là các đường ống dung nham. Bên trong vỏ Nhật Bản tràn ngập ‘sông dung nham’ âm ỉ. Nằm trên ranh giới hội tụ giữa bốn mảng kiến tạo, Philippine Sea, Bắc Mỹ, Á Âu và Thái Bình Dương, Nhật Bản là một trong những quốc gia bất ổn nhất thế giới, với hơn 110 ngọn núi lửa còn hoạt động, chiếm khoảng 1/10 tổng số núi lửa hoạt động toàn cầu. Núi Phú Sĩ, biểu tượng của Nhật Bản, chính là một núi lửa tầng hình nón được hình thành từ hàng chục nghìn năm phun trào, lượng dung nham bazan và andesit chồng chất tích lại thành khối núi cao 3.776m. Hãy tưởng tượng thời viễn cổ: hàng loạt núi lửa đồng loạt thức giấc, khói đen cuộn lên thẳng đến tầng mây cao tới 20km, dung nham đỏ rực phun vọt lên trời hàng nghìn mét, dòng chảy tràn qua thung lũng, nguội lạnh thành những cao nguyên bazan rộng lớn. Động đất liên miên, trung bình 1.500 trận/năm có thể cảm nhận, khiến trong vỏ đất xuất hiện vô số khe nứt chằng chịt. Những khe này đầy nước biển và nước ngầm xâm nhập, khi chất rắn và lỏng trộn lẫn dưới áp lực cao, đất sét và cát mất liên kết, trở nên linh động, ta gọi loại đất đó là đất lỏng, nguyên nhân khiến nhà cửa nghiêng ngả, đường sá nứt toác trong các trận động đất lớn như Kobe 1995. Sâu hơn nữa, dưới lớp vỏ mỏng chỉ 15, 30 km, là lớp phủ nơi đá nóng chảy một phần thành magma. Những con sông magma di chuyển chậm rãi trong các buồng magma nông dưới núi lửa, nuôi dưỡng suối nước nóng và phun trào định kỳ. Quá trình hòa tan nước biển vào magma làm giảm điểm nóng chảy, khiến magma dễ phun trào hơn, một đặc trưng của vành đai lửa Thái Bình Dương, hiện tượng này gọi là hiệu ứng hòa tan. Nhưng đó vẫn chưa phải điều tệ nhất. Nhật Bản nằm trên vùng hút chìm, nơi mảng Philippine Sea chui xuống dưới mảng Á Âu với tốc độ 4, 5 cm/năm. Nước biển bị kéo theo xuống độ sâu 100, 150km, thoát ra dưới dạng hơi nước siêu nóng, làm lớp phủ nóng chảy, đây chính là nguồn gốc của 90% núi lửa Nhật Bản. Dung nham nuôi dưỡng một loại vi khuẩn trong các tầng đất, chúng hô hấp trong môi trường không oxy và sản sinh khí methan. Loại khí này không thể thoát ra ngoài, đã tích tụ suốt hàng triệu năm trong những khoang rỗng dưới lòng đất, chiếm đến hơn 70% lượng methan của toàn Trái Đất. Methan chính là ‘chất bôi trơn’ cho biến động địa chất. Tất cả tạo nên một Nhật Bản sống trên lưỡi dao địa chất: đẹp đẽ với hoa anh đào và suối nước nóng, nhưng luôn sẵn sàng thức tỉnh bằng một trận động đất hay phun trào.”

Pompeii xếp vài viên đường trên khay trà, rồi bất ngờ rút viên ở đáy ra.

“Khi siêu động đất xảy ra, nền đất Nhật trượt giữa dung nham, nước biển và khí methan, rồi rào một cái… sụp xuống toàn bộ.”

“Ý ông là, cả nước Nhật này chẳng khác nào một tòa nhà chọc trời xây trên nền cát trôi sao?”

Anjou trầm ngâm một lúc rồi nói.

“Chính xác!”

Pompeii hăng hái gật đầu.

“Khoảng 10.000 năm trước, một trận siêu động đất bất ngờ giáng xuống, cường độ gần như cấp 10, mức thảm họa chẳng khác gì một tiểu hành tinh đâm vào Trái Đất. Cấu trúc địa chất vốn đã mong manh của Nhật Bản bị chấn động dữ dội, quá trình lún chìm lẽ ra phải kéo dài hàng triệu năm bị rút gọn… chỉ còn 1 ngày.

Nếu khi ấy đứng từ ngoài không gian nhìn xuống, ông sẽ thấy Thái Bình Dương vốn yên ả bỗng bắn lên một ‘giọt nước’, ‘giọt’ ấy thực ra có đường kính hàng trăm cây số! Sóng thần đầu tiên đổ ập vào bờ biển Trung Quốc và Hàn Quốc, vài giờ sau tràn tới Vladivostok, rồi một ngày sau, cột sóng khổng lồ ấy đã đến được bờ Tây nước Mỹ, cuốn phăng cả sa mạc California. Đỉnh sóng cao hàng trăm mét vượt qua eo biển Bering, đập vào Bắc Băng Dương, khiến lớp băng nứt toác ra, vết rạn kéo dài cả ngàn cây số.”

Anjou nhíu chặt mày.

Chỉ tưởng tượng thôi đã đủ khiến người ta rùng mình, mà Pompeii, cái gã điên này, vẫn kể hăng say như đang nói chuyện cười.

“Thật sự có thể có trận động đất cấp 10 sao?”

“Thông thường thì không. Trong lịch sử nhân loại, trận mạnh nhất từng ghi nhận là đại địa chấn ở Chile, 9,5 độ Richter. Cấp 10 đến nay vẫn chỉ là lý thuyết.”

Pompeii nhìn thẳng vào Anjou:

“Nhưng, ông và tôi đều biết, không phải chỉ có ứng suất địa tầng mới gây ra địa chấn.”

Anjou khẽ rùng mình:

“Ý ông là…?”

“Fenrir từng dùng ‘Diệt Thế Nghiệp Vũ’ suýt nữa xóa sổ cả Bắc Kinh mà.”

Pompeii nhún vai.

“Thật kỳ lạ, mỗi khi có thảm họa cấp thế giới, con trai tôi đều đứng ngay tâm chấn.”

“Cái trận động đất cấp 10 đó… là do ngôn linh bộc phát?”

Anjou run giọng hỏi.

Không phải chưa từng có tiền lệ.

Vụ nổ Vương Cung Xưởng ở Trung Quốc, thành cổ Mohenjo-Daro bị san phẳng như bị hạt nhân tấn công, vụ nổ Tunguska ở Siberia, tất cả đều là những thảm họa tương tự.

Nhưng quy mô mà Pompeii mô tả lần này thì vượt xa mọi thứ từng ghi nhận.

Pompeii gật đầu:

“Để tôi kể lại cho ông nghe về thảm họa 10.000 năm trước. Khi Long Vương thức tỉnh, hắn giải phóng thứ ngôn linh tối thượng. Mặt đất rung chuyển dữ dội, từ Kyushu đến Honshu, tất cả các ngọn núi lửa ngủ yên đồng loạt phun trào, chiếu sáng cả đêm đen như ban ngày. Lớp đất lỏng bị khí methan bôi trơn bắt đầu sụp đổ. Một cơn siêu sóng cao gần 1km ập đến, đập vào núi Phú Sĩ, nước bắn tung lên tạo thành trận mưa dữ dội nhất thế giới. Mặt đất nứt toác, nước biển tràn xuống tầng nham thạch, hơi nước bốc nổ dữ dội, tòa cao ốc xây trên cát ấy lảo đảo như sắp sụp. Nhật Bản tưởng chừng sẽ hoàn toàn bị nuốt chửng… nhưng cuối cùng, kỳ lạ thay, nó lại sống sót.”

“Tại sao?”

Anjou theo bản năng hỏi dồn.

“Đó! Phải có người hỏi như thế thì câu chuyện mới đã chứ!”

Pompeii cười đến sáng bừng cả mặt.

“Bởi vì tâm chấn thực ra nằm ngay bên trong một tòa cổ thành. Trong lúc rung chuyển, cả tòa thành bị tách khỏi phần đất liền, cuốn theo dòng hồng thủy chưa từng có, rồi trôi dạt xuống đáy biển sâu gần rãnh Nhật Bản. Dưới sức hút của trọng lực, nó từ từ trượt dọc sườn dốc, rơi xuống nơi sâu nhất thế giới. Thành phố ấy bị đại dương phong kín suốt 10.000 năm, cho đến khi Trieste từ trời đáp xuống, con người mới một lần nữa tìm thấy nó.”

“Vậy còn con rồng đó? Nó chết trong chính thảm họa mình gây ra sao?”

“Đúng thế, Takamagahara chính là mộ phần của nó. Nhưng một Long Vương vĩ đại như vậy sao có thể thực sự chết? Nó chỉ ngủ yên thôi, cho đến khi ngàn năm sau, con tàu phá băng kia mang theo đầy máu thai nhi hạ xuống vực sâu. Long Vương hút thứ máu ấy mà hồi sinh. Trieste tận mắt chứng kiến buổi tế lễ vĩ đại nhất nhân loại, nhưng lại không tìm thấy kẻ được tế. Nếu chỉ riêng vật hiến tế đã là một phôi rồng cổ, thì thử hỏi người được tế kia là ai?”

Anjou hơi run, đôi mày khẽ động.

“E rằng từ ‘Vương’ cũng không đủ để miêu tả hắn,” Pompeii hạ giọng, “phải gọi là… Thần.”

Ông ta nhấn mạnh từng chữ:

“Ông bạn, chuyện dẹp loạn Bát gia Jaki giờ chỉ là việc nhỏ thôi, việc lớn hơn là giết Thần! Nghĩ mà xem: một sinh vật khi tỉnh giấc sẽ hủy diệt cả thế giới, hung bạo hơn cả Vua của đại địa và núi với Vua của thanh đồng và lửa. Nó đã chết 10.000 năm, chẳng ai tụng kinh, chẳng ai hóa giải hận thù, oán khí chỉ ngày càng dày đặc.

Nếu là tôi, bị giết suốt 10.000 năm rồi tỉnh lại, việc đầu tiên tôi làm cũng là… phá hủy thế giới này! Ha ha!”

Pompeii đập bàn, mắt sáng rực:

“Ông phải hành động nhanh lên! Nếu không, chúng ta sẽ phải nói lời vĩnh biệt với hoa anh đào, rượu sake, bò Kobe, sashimi… và những cô gái Nhật ngoan ngoãn dễ thương! Vì rất có thể, thế giới này sắp không còn nước Nhật nữa đâu!”

“Gặp thứ tồn tại ở tầm ấy… chuyện có ‘kịp’ hay không chẳng còn nghĩa lý gì. Vấn đề là nó có thể bị giết không?”

“Ngay sau khi hồi sinh, Long Vương chưa thể thức tỉnh hoàn toàn, đó là cơ hội duy nhất để tiêu diệt nó. Nếu để nó lấy lại toàn bộ sức mạnh, thì cách duy nhất còn lại là cầu xin chính phủ Mỹ phóng tên lửa hạt nhân, xóa sổ cả Nhật Bản cùng với nó.”

Pompeii mở tệp cuối cùng trên màn hình, nói với giọng nghiêm túc hiếm thấy:

“Đây là mô phỏng tình huống nếu vị Thần ấy thực sự tỉnh dậy… Đợt thảm họa đầu tiên bắt đầu từ núi Aso ở Kumamoto, một ngọn núi lửa vẫn còn hoạt động. Dòng dung nham tràn ra, bao phủ hàng trăm cây số. Ngay sau đó là ‘hoàng đế của núi lửa’, núi Phú Sĩ phun trào. Sóng chấn động quét qua khu vực Kansai, các thành phố chìm dần trong đất lỏng, đất liền tách rời khỏi biển. Đợt thứ hai là chấn động hình chữ thập cắt ngang Shikoku và Hokkaido, các sông dung nham từ lòng đất trào lên.

Đợt thứ ba, cũng là đòn chí mạng: sóng thần cao 1km đổ vào đất liền, nước biển trộn với dung nham phát nổ, cả quốc gia bị lật tung. Và rồi… sayonara, Nhật Bản.”

Mỗi giây trong mô phỏng tương đương với 1 giờ thực.

Chỉ sau vài chục giây, đảo Honshu và Kyushu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn vùng cao nguyên trung tâm cùng phần ổn định của Hokkaido nhô lên mặt nước.

Cơn đại sóng đã tràn tới Hoàng Hải.

“Một ngày, Nhật Bản chìm nghỉm.”

Pompeii khép máy tính, kết luận dứt khoát.

Anjou nhìn ông, giọng trầm xuống:

“Tại sao ông lại kể cho tôi? Chuyện này ông nên nói với Frost thì đúng hơn.”

“Chuyện lớn như thế, tôi sao có thể tin cái thằng em thần kinh ấy được? Thà tin vào dân chuyên nghiệp còn hơn. Mà nói đến chuyện giết rồng, ông chính là chuyên gia đấy. Nhật Bản có sụp cũng chẳng sao, nhưng con trai cưng của tôi còn ở bên đó!”

“Thực ra thì… có một tin không hay lắm.”

Anjou nói chậm rãi.

“Theo tính toán của Norma, khả năng sống sót của họ từ dưới đáy biển là cực kỳ thấp… thấp đến mức tôi không muốn nói, mà ông cũng chẳng muốn nghe đâu.”

“Tôi biết rồi, dưới 1% chứ gì. Cái xác suất chết tiệt ấy cứ để nó đi gặp quỷ đi! Nếu dễ chết vậy thì sao xứng đáng là con trai nhà Gattuso nữa chứ?”

Pompeii gằn từng chữ, ánh mắt rực lên.

Anjou nhìn người đàn ông đang bỗng chốc trở nên nghiêm nghị ấy, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác kỳ lạ, hình như bấy lâu nay ông vẫn chưa từng thật sự hiểu Pompeii.

Trong thâm tâm, Anjou vốn xem thường ông ta.

Một kẻ phong lưu, ăn chơi, đầu óc rỗng tuếch thì sao xứng đáng với hai chữ “chiến sĩ”?

Mối quan hệ giữa họ kéo dài được đến giờ, chỉ nhờ vào cái kiểu xu nịnh, lắm mồm và mặt dày của Pompeii.

Nhưng khoảnh khắc này, người đàn ông ngồi đối diện ông không hề là một gã hề nữa.

Trái lại, ông ta tỏa ra thứ khí chất sáng rực, gần như chói lòa.

Anjou bỗng nhận ra mình đã đánh giá sai ngay từ đầu.

Pompeii không đến để xin tin tức, mà là đến để giao phó tin tức.

Suốt 10 năm qua, dù học viện hay nhà Gattuso có bao nhiêu chuyện trọng đại, ông ta đều tránh né, nhưng lần này, cuối cùng ông cũng phải đích thân ra mặt… có lẽ là vì thật lòng lo cho đứa con trai mà quan hệ chẳng mấy êm đẹp kia.

“Cuộc đời của Caesar phải giống như cha nó, đi khắp 5 đại dương, đặt chân đến 6 châu lục, và bạn gái cũng phải có ở 6 châu lục luôn! Trước khi hoàn thành cái chí lớn ấy, đàn ông nhà Gattuso không bao giờ được phép chết!”

Pompeii vung tay, giọng đầy khí phách.

Cảm giác tôn trọng vừa mới kịp nhen lên trong lòng Anjou liền bị dập tắt.

Đúng là Pompeii, ông chẳng thể nghiêm túc nổi quá 10 phút.

Dù có 1 ngày chết thật, khi cả nhà Gattuso xếp hàng ném hoa hồng trắng xuống quan tài ông ta, Anjou dám chắc rằng thằng cha này cũng chẳng nằm yên được đâu.

Ông ta thế nào cũng sẽ bật nắp quan tài, ngồi dậy chào từng cô gái đến viếng bằng một cái hôn kiểu châu Âu, ấy mới đúng là phong cách Pompeii Gattuso.

“Dù sao đi nữa, ông cứ giúp tôi đưa thằng con tôi về là được. Chuyện của gia tộc, tôi sẽ lo.”

Pompeii nói xong thì huýt sáo, tung tăng bước xuống cầu thang như một con ngựa non.

Đi được vài bước, ông mới nhớ ra cái dù hạ cánh dài lằng nhằng vẫn còn kéo lê phía sau, nhưng đã muộn, ông vướng chân vào dây dù, ngã nhào lăn một vòng dài xuống tầng dưới.

Anjou khẽ lắc đầu, ngồi lại bên khung cửa trời, nhấp ngụm hồng trà mà Pompeii vừa rót cho mình trước khi đi.

Ánh hoàng hôn sắp tắt, chiếu qua giếng trời thành những mảng sáng tối đan xen trên khuôn mặt ông.

Đàn sóc trên giá sách cũng im thin thít, nép vào nhau, dõi theo ông mà chẳng dám lại gần.

Chúng dường như cũng nhận ra chủ nhân nơi đây bỗng khác đi, không còn là vị hiệu trưởng nhân hậu, mà là một người mang uy nghi nặng nề như núi.

Tiếng bước chân lười biếng vang lên từ cầu thang.

“Đến cả thằng cha lắm mồm đó cũng ra mặt rồi, xem ra đúng là có đại họa thật.”

Hiệu phó thong dong bước lên, tay cầm nửa chai rượu brandy, áo sơ mi bò mở bung trước ngực.

“Sao không xuống chào ông ta một câu?”

Anjou hỏi.

“Tôi không tin Pompeii lại không biết ông có mặt ở đây.”

“Người Trung Quốc có câu, một chuồng ngựa không chứa nổi hai con đực tốt. Tôi không ưa ông ta.”

“Câu đó là ‘một núi không dung hai hổ’ mới đúng,” Anjou chỉnh lại, rồi khẽ nói:

“Tôi phải đi Nhật. Có thể tiện thể giết thêm một, hai con long vương.”

“Bọn Bát gia Jaki xưa nay vốn chẳng ưa gì ông. Trước kia vì sợ uy ông nên mới cúi đầu, nhưng giờ bọn họ đã phản loạn rồi. Ông đến Nhật lúc này chẳng khác gì tự chui đầu vào hang hổ. Là tướng chỉ huy mà đem cái đầu mình đi nộp à?”

Hiệu phó nhún vai.

“Không ưa thì không ưa, nhưng tôi không nghĩ họ đã đủ can đảm ra tay với tôi.”

“Chỉ một mình ông thôi?”

“Đi đông người cũng vô ích. Ở Nhật, tôi vẫn còn vài người bạn… và vài cấp dưới.”

“Cấp dưới? Cả chi nhánh Nhật đều là hậu duệ của Bát gia Jaki, giờ họ nghỉ sạch rồi. Ông còn ai nữa?”

“Trước đây tôi có gửi vài học viên sang thực tập, còn có nhóm của Caesar nữa. Tôi tin họ vẫn sống.”

“Ông định trông cậy vào ba thằng nhóc khờ đó với mấy đứa thực tập sinh để đối phó một con rồng khổng lồ không rõ danh tính à? Mức độ điên rồ này chẳng khác gì Đức Phật chỉ cho Đường Tăng mang theo con heo và con thủy quái mà không phát cho Tề Thiên Đại Thánh, rồi bảo đi Tây Trúc thỉnh kinh vậy!”

“Những người tôi gửi sang Nhật, không ai là heo hay thủy quái. Và tôi cũng không phải vị hòa thượng chỉ biết tụng kinh của triều Đường.” Anjou nói, rút con dao gấp từ ngăn kéo, gài vào bao da bên cổ tay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!