Bá Tước đến lâu đài để thảo luận về tuyến đường giao thương mới.
Cảng của Bá Tước Penak cần tuyến đường giao thương mới của cha tôi.
Nhưng khi ông ta đến, ông ta còn dẫn theo cả Bá Tước phu nhân và Billy nữa.
Tôi gặp gia đình họ khi tôi vẫn còn đang trong vòng tay của cha.
“Tôi muốn xin lỗi về sự náo loạn đã xảy ra tại bữa tiệc trà, nên tôi đã mang nó đến đây để xin lỗi.”
Bá Tước và phu nhân của ông ta đặt quà của họ trước cửa.
Bá Tước phu nhân cúi người trước tôi.
“Tôi đáng lẽ ra nên dạy dỗ con mình tốt hơn, con trai tôi đã sai rồi.”
Rồi bà ta đánh vào eo của Billy.
Billy cúi đầu nhưng cậu ta trông không có vẻ là muốn xin lỗi cho lắm.
“Tớ xin lỗi.”
Tôi liếc nhìn những chư hầu đang tụ tập ở sân trong.
Mở một tuyến đường giao thương mới là một phi vụ làm ăn quan trọng với Dubbled.
Về sau, gia tộc Dubbled sẽ quy tụ các thương nhân dọc theo tuyến thương lộ này, biến họ thành sứ giả dưới trướng Công tước, chuyên phụng mệnh dò la tin tức.
Dĩ nhiên, nó cũng sẽ trở thành một nguồn cung lợi nhuận nữa, được vun bồi từ những khoản lệ phí thu trên tuyến thương lộ ấy.
Tôi thật sự không muốn chấp nhận lời xin lỗi của Billy cho lắm, nhưng tôi vẫn gật đầu.
“Tiểu thư có thể đến thăm quan dinh thự của chúng tôi—“
Khi bá tước định nói gì đó, cha tôi nói.
“Ta không nhớ là đã cho ngươi được phép mở miệng.”
Bá tước kinh ngạc.
Chỉ đứng đó thôi ông ta cũng cảm nhận được áp lực từ ánh mắt của công tước.
‘Ôi không, bá tước Penak là một người có lòng tự trọng rất cao, thương vụ có thể đổ bể.’
Tôi vỗ vai của cha.
“Con muốn xuống.”
Sau đó công tước đặt tôi xuống rất cẩn thận.
Bá Tước và phu nhân hít một hơi thật sâu.
Những người đến cùng với Bá Tước cũng rất ngạc nhiên.
“Ôi chúa ơi.”
“Tiểu thư thật sự rất dễ thương.”
Tôi lắc lắc tay áo của cha.
“Con muốn đi nhà kính. Cha, làm việc chăm chỉ nhé ạ.”
“Ừ.”
Ông ấy dịu dàng mỉm cười và vuốt tóc tôi.
Tôi khẽ khuỵu gối, tay giữ lấy váy.
“Con xin phép đi trước ạ.”
Những vị khách thất vọng, nhưng họ không thể giữ tôi lại. Tôi còn nhỏ và không có nghĩa vụ phải tiếp khách.
Dubos sẽ là người tiếp khách hôm nay.
Nếu tôi lớn hơn một chút, tôi sẽ phải tiếp quản trọng trách này, nhưng ít nhất là bây giờ tôi vẫn còn thời gian để vui chơi.
‘Nhưng thật ra tôi cũng không thật sự được chơi.’
Tôi phải duyệt tài liệu mà Seria gửi tới.
Suốt năm năm qua, tôi đã lĩnh hội được cách nắm quyền từ Chủ tịch cùng hầu gái Yuni, người vốn là kẻ cho vay nặng lãi trước kia.
Chủ tịch chỉ dạy rất ổn, nhưng Yuni còn đẳng cấp hơn.
“Khi đụng đến tiền bạc thì chỉ cần thật là lì lợm. Có như vậy người khác mới không dám làm gì bạn.”
“Nếu một người không thể quản lý tiền thuế của mình, thì bỏ đi cho rồi. Không có lý gì khi đã kiếm tiền rồi còn phải mất nửa số tiền kiếm được vì tiền thuế. Thật ra thì gây chuyện với tên thu thuế cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, nhưng mà với tôi thì…
Cô ấy còn chẳng biết rằng tôi đang điều hành Đỉnh của Hy Vọng, nhưng cô ấy vẫn giải thích cho tôi mỗi khi tôi hỏi cô ấy.
‘Ngày mai là ngày thu tiền. Ngày mà tiền sẽ vào tay mình.’
Tôi ngân nga khi bước lên cầu thang.
Ngay lúc tôi chuẩn bị cầm tay nắm cửa.
“Này.”
Tôi nghe thấy giọng của Billy.
“Này?”
Khi tôi hỏi lại, Billy bước đến trước mặt tôi và nói.
“Dạo này cậu thế nào?”
“Tớ tưởng họ bảo cậu đến đây để xin lỗi vì sự thất lễ lần trước?”
“Cậu vẫn buồn vì chuyện đó à?”
Cậu ta đang nói cái gì vậy?
Khi tôi chớp mắt đầy bối rối, Billy mỉm cười và xoa má của tôi bằng mu bàn tay của cậu ta.
Tôi khó chịu, hất tay của cậu ta ra.
“Cậu như thế này trông đáng yêu phết.”
Cậu ta thật sự điên rồi à?
“Nếu cậu thích tớ như thế thì đáng lẽ ra phải nói với tớ chứ. Việc gì phải dùng đến bạo lực? Chắc từ bây giờ tớ phải dạy cậu cách quyến rũ đàn ông mới được.”
“......”
“Nghe lời khuyên của tớ đây này, phụ nữ phải dịu dàng vào ban ngày, táo bạo vào ban đêm. Đó là những gì cậu phải làm.”
“......”
“Bạo lực sẽ không khiến tớ chú ý đến cậu đâu. Hiểu chưa?”
Cậu ta nghĩ tôi đánh cậu ta để thu hút sự chú ý của cậu ta sao?
Tôi cười nhạo trước sự tự tin đến lạ thường của cậu ta.
“Tại sao tôi phải quyến rũ cậu?”
“Bởi vì tôi quá đẹp trai…”
“Cậu xấu hoắc.”
“Thật, thật nực cười!”
Tôi lắc đầu.
“Thật mà. Cậu xấu chết đi được. Cậu là người xấu trai nhất mà tớ từng biết!”
Mặt của Billy đỏ lên khi tôi nói vậy.
“Con, con mồ côi mất dạy này!”
Tôi đoán đó là tất cả những gì cậu ta có thể đáp trả lại.
Tôi mất hứng thú với cậu ta. Đột nhiên, tôi nghe thấy giọng nói của ai đó đằng sau lưng tôi.
“Mày, mày vừa nói cái gì cơ?”
Isaac đặt con lợn rừng mà anh ấy đang vác xuống và nhìn thẳng vào Billy.
Bốp!
Billy bị hất văng đi và rên rỉ một cách thảm thương trên sàn.
Isaac bước từng bước lại gần cậu ta. Billy nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng tiến sát thì mặt tái mét.
“Tao hỏi mày vừa nói cái gì cơ.”
“Tôi, tôi, dạ, tôi…”
Isaac nắm lấy bờ vai đang run rẩy của Billy. Tưởng chừng đó chỉ là một cái nắm nhẹ, nhưng ngay lập tức tôi nghe thấy nứt xương.
“Áaaaa!”
Một tiếng hét thảm thiết vang lên.
“Anh hai!”
Tôi nhanh chóng gọi Isaac.
Nếu Isaac giết cậu ta, anh ấy sẽ không tránh khỏi trừng phạt vì cậu ta là con trai của bá tước.
Tôi không để tâm nếu cái tên tương lai sẽ trở thành thằng cưỡng hiếp này chết, nhưng tôi quan tâm tới Isaac.
Nhưng Isaac vẫn không tha cho cậu ta mặc dù tôi đã gọi anh ấy.
Tôi ra hiệu cho các hầu gái và hiệp sĩ, những người ngạc nhiên chạy đến khi nghe thấy tiếng náo động.
Dừng anh ấy, dừng anh ấy lại ngay!
Những người nhận được tín hiệu của tôi lập tức xông vào Isaac với gương mặt dứt khoát, như thể họ đã sẵn sàng để chết.
Thường thì anh ấy sẽ đá tất cả những người cản trở anh ấy ra chỗ khác nhưng hiện tại anh ấy không thể làm vậy vì tôi đang ở gần anh ấy.
Khi Isaac cuối cùng cũng thả Billy ra, Bá tước và Bá tước phu nhân kinh hãi khi nghe thấy tiếng hét của con trai và chạy đến đây.
Tử tước Dubos cũng đi cùng với họ.
“Ôi chúa ơi, Billy…!”
Bà ta ngay lập tức chạy đến bên đứa con trai đang khóc lóc.
Bá tước Penak cũng gấp gáp đi đến bên cạnh con trai của mình.
Vai của Billy đã hoàn toàn bị bẻ gãy. Đến nỗi mà tôi không biết họ có thể hồi phục chúng trở về trạng thái ban đầu không.
“Áaa… ặc!…”
Cặp vợ chồng rất kinh hãi trước hình ảnh con trai của họ hiện tại, người đang khóc lóc và kêu nài về cơn đau.
“Bác sĩ! Gọi bác sĩ ngay! Cha mẹ đang làm cái gì vậy!”
“Chuyện gì vậy, sao con lại ra nông nỗi này…!”
Billy run rẩy chỉ vào Isaac. Gương mặt của vợ chồng Penak bỗng chốc cứng đờ.
“Vì cái quái gì mà cậu lại làm thế với con trai của tôi!”
Khi Bá Tước hét lên, Isaac nhìn chằm chằm vào họ với ánh mắt lạnh lẽo.
“Câm mồm, ta đã định giết chết nó, nhưng ta đã kìm nén lại đấy.”
“Cái, cái gì cơ?”
Isaac không giải thích bất cứ điều gì nữa.
‘Đồ ngốc này!’
Tôi biết lý do vì sao mà anh ấy không nói tiếp.
Isaac không muốn đề cập đến từ ‘mồ côi’ nữa.
Tử tước Dubos nói với Bá Tước Penak với gương mặt ngại ngùng.
“Cái đó, tôi nghĩ tranh chấp giữa những đứa nhỏ có hơi quá lần này.”
“Chỉ là tranh chấp giữa những đứa nhỏ thôi sao?!”
Bá Tước phu nhân giận dữ đáp trả.
“Con trai của tôi ra nông nỗi này, và chỉ là do tranh chấp giữa những đứa nhỏ! Ôi chúa ơi. Bọn trẻ con ngày nay kinh khủng thật đấy.”
Bá Tước Penak cũng đáp trả.
“Tôi sẽ gửi đơn khiếu nại chính thức cho hoàng tộc.”
Tử tước Dubos thở dài.
Nếu họ làm vậy, Isaac sẽ bị bắt đi.
Tất nhiên, con trai của công tước sẽ không vào tù như những tội nhân khác. Nhưng Công tước Dubbled sẽ không để yên cho chuyện này.
Một vấn đề khác nữa là người nhận đơn khiếu nại từ văn phòng hoàng gia là John Stefan, anh rể của Hầu Tước Nodelly, người đã luôn muốn bắt thóp Dubbled.
Nếu bây giờ Isaac bị bắt, hắn ta sẽ không để yên cho anh ấy.
Qua vụ việc này, hắn ta sẽ cố gắng tìm cái cớ gì đó để gây áp lực lên Dubbled.
Tử tước Dubos bước lên phía trước và giơ tay ngăn cản.
“Nó sẽ có ảnh hưởng xấu đến cả con trai của ông lẫn chủ nhân của tôi. Bình tĩnh lại và hãy trao đổi lại về thủ tục bồi thường thiệt hại đi.”
“Con trai của tôi vừa bị đánh xong, tôi không thể ngậm miệng mình lại chỉ vì vài cái bồi thường thiệt hại được! Con trai tôi không phải là đứa trẻ bình thường. Nó là tương lai và là danh dự của gia tộc Penak đấy!”
Bá Tước Penak tiếp tục.
“Nếu cái đền bù không sánh bằng tấm thảm thêu của hoàng đế khai quốc, thì tôi sẽ được đền bù kiểu gì đây?”
Gương mặt của Tử Tước Dubos trầm xuống.
Tấm thảm thêu của hoàng đế khai quốc được trao cho Công Tước Dubbled.
Ông ta đã không ít lần cố gắng lấy tấm thảm có thêu tên thật của hoàng đế khai quốc từ hoàng thất, nhưng chưa bao giờ làm được.
Đó là biểu tượng của quyền lực mà ngay cả hoàng thất cũng không thể động tay vào.
Bá Tước nhìn ông ấy với ánh mắt thách thức, như thể đang muốn nói số phận của Isaac Dubbled giờ đã nằm trong tay của ông ta.
Đúng lúc đó.
“Vậy gia tộc Penak sẽ đền bù thế nào cho việc tổn hại danh dự của gia tộc chúng tôi?”
Tôi vừa hỏi vừa nắm lấy tay của Isaac.
Bá Tước Penak thoáng sững người trước lời nói của tôi, nhưng ngay sau đó ông ta bật cười.
“Cái gì cơ? Nó đã làm tổn hại đến danh dự của tiểu thư đây thế nào nhỉ!”
“Con trai ngài đã bảo tôi là con nhỏ mồ côi.”
“Cái, cái gì cơ…?!”
“Tôi là đích nữ của Dubbled, người đã được công nhận bởi cha của tôi, Công tước Dubbled, và cũng được chính Hoàng đế công nhận. Ai mới là người cần khiếu nại đây nhỉ?”
“Không đời nào! Con trai tôi sẽ không bao giờ làm ra cái chuyện đó…!”
Bá Tước Penak bảo vệ con trai của ông ta trước khi tôi kịp nói xong.
“Con, con… con nhỏ đó… không, cậu ấy bảo con xấu trai…!”
Những người xung quanh tôi bắt đầu khó chịu trước cảnh tượng này.
Chẳng lẽ việc chê cậu ta xấu xí lại là một sự xúc phạm nghiêm trọng đến thế sao?
Bá Tước phu nhân, người đang ôm chặt con trai của bà ta, cũng hoàn toàn không biết đáp lại như thế nào.
Isaac định đứng ra bảo vệ tôi, nhưng tôi đặt tay của mình lên tay của anh ấy và nheo mắt.
“Isaac, dừng lại! Em không phải con nhỏ mồ côi nào cả. Em không sợ hãi từ đó! Em không có ba mẹ ruột thật, nhưng giờ em đã có cha và các anh. Nên em không phải con nhỏ mồ côi nào cả.”
“Nhưng…”
“Tại sao em phải sợ hãi khi em đã có các anh và cha?”
Isaac không nói gì nữa khi tôi quay sang gia tộc Penak.
“Vậy bá tước đây định bồi thường như thế nào cho sự sỉ nhục mà cậu ta đã gây ra cho tôi, như ngài vừa nói?”
Bá Tước Penak chết đứng.
Không, giờ không có thời gian cho việc này.
‘Trước khi Công Tước đến, mình bằng cách nào đó phải giải quyết được vụ này…!’
“Đợi, đợi đã, hãy trao đổi một chút được không. Nên là cái này, ừ thì…”
“Hãy trao đổi với nhau sau khi cuộc đời của con trai ngài kết thúc đã.”
Mọi người kinh hãi trước lời nói lạnh lùng của anh ấy.
Công Tước và Henry bước về phía chúng tôi và nhìn gia tộc Penak với ánh mắt còn lạnh lùng hơn cả Isaac.
1 Bình luận