⟡ Volume 08 ⟡

Chương 185: Không Hạm Endeavor

Chương 185: Không Hạm Endeavor

Trên boong của chiếc tàu bay. Roxy và Myne đang đứng bên cạnh tôi… Và có vẻ họ cũng có nhiều điều muốn nói với Libra.

"Chào mừng tất cả đến với chiếc không hạm đầy kiêu hãnh của ta, Endeavor!"

Libra dang rộng đôi tay tiếp đón chúng tôi với nụ cười trên môi. Nhưng tôi cá là những suy nghĩ bên trong của hắn vẫn chẳng hề thay đổi.

"Myne, đã lâu không gặp rồi nhỉ. Chắc cô vẫn chưa quên ta đâu nhỉ?"

"Dĩ nhiên. Nhưng ta cứ ngỡ là ngươi đã chết từ lâu rồi…… Không ngờ vẫn còn sống đấy."

"Nhờ cô mà lúc đó ta cũng đã suýt chết đấy. Và ta đã phải liên tục dưỡng thương trong suốt khoảng thời gian qua…… Chẳng hiểu sao vết thương đó dai dẳng đến thế."

"Vậy ư?"

"Ta không hề nói dối đâu. Dù có làm gì đi chăng nữa thì ta vẫn là người được hưởng trực tiếp hồng ân của Chúa mà. Cô không biết ư, Myne? Ah…… Thật vô căn cứ khi cô nghĩ ta sẽ làm những điều dối trá đấy."

Có vẻ như Myne và Libra từng quen biết nhau.

Mà dù gì thì cô ấy cũng đã sống rất lâu, lại còn là một chủ nhân Đại Tội Kĩ nên hẳn đã phải chạm mặt Libra đôi ba lần rồi.

Myne quay đi chỗ khác.

"Oya, vậy ra cô vẫn còn ghét ta nhỉ. Đúng là chẳng thay đổi gì mà…"

Dường như hắn đã biết là bản thân sẽ không thể moi thêm lời nào từ Myne được nữa. Thế là hắn quay sang Thiên thần Roxy.

"Chẳng phải là Roxy Hart đây sao. Xin chúc mừng khi cô có thể dung hợp với Snow nhé. Phải nói rằng nếu không có cô thì Thần thú Aquarius đã không bại trận rồi. Quả thực ta vốn không hề tính đến chuyện đó."

"Ta ghi nhận lời khen đó."

"Tất nhiên rồi. Mặc dù huyết quản trong cô cho phép cô có thể sử dụng thánh kiếm, cô vẫn có thể gìn giữ trái tim nhân hậu. Đó quả là một điều đáng ngưỡng mộ."

"Ngươi nói gì ta chưa hiểu?"

"Ồ? Eris vẫn chưa nói với cô ư? Cô và đồng loại của mình──những Thánh Kị Sĩ, đều là hậu duệ của những người đã được Thần thú bọn ta ban cho một phần nhỏ sức mạnh của mình."

"Sức mạnh của Thần thú?"

"Đúng vậy. Cô thấy đấy, số lượng Thần thú như bọn ta chẳng có nhiều, vậy nên bọn ta cần có những kẻ để phục vụ cho mình. Và rồi những kẻ đó trở thành những Thánh Kị Sĩ đầu tiên. Tuy nhiên, việc tiếp xúc với sức mạnh của bọn ta cũng khiến tinh thần của chúng dần trở nên mất ổn định."

"Đó là lý do tại các Thánh Kị Sĩ lại bắt đầu trở nên xấu xa ư……? Không thể nào…"

Roxy bàng hoàng trước sự thật được hé lộ.

"Khi ban phát sức mạnh, Thần thú bọn ta cũng đồng thời chia sẻ một phần lối suy nghĩ của mình. Điều đấy khiến cho những lứa Thánh Kị Sĩ đầu tiên hầu hết đều là những kẻ ngạo mạn. Dù gì thì đó cũng là thất bại do bọn ta gây ra."

Libra nói với ánh mắt than phiền rồi thở dài.

"Nhưng khi trông thấy cô, ta cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Có vẻ như thời gian đã giúp thứ ổn định thứ sức mạnh ấy. Nếu sau trận chiến này cô có mong muốn phục vụ dưới trướng của ta thì đừng ngần ngại nói ra nhé."

"Không, cảm ơn. Ta đã có thứ mình muốn bảo vệ rồi."

"Ah, tiếc thật đấy. Đúng là lãng phí một mẫu vật tuyệt vời như cô mà."

Đôi mắt của Libra như đang lấp lánh khi nhìn vào Roxy. Vậy mà ngày trước còn chẳng thèm để cô ấy vào mắt kia mà. Có lẽ dạng Thiên thần đã cải thiện cách Libra nhìn nhận Roxy. Như thế thì chẳng khác gì Libra để ý đến Roxy chỉ vì cô ấy hữu dụng với hắn vậy.

"Ngươi mong muốn được hợp tác, thế mà giờ lại muốn gây sự hả?"

"Ahaha, xin lỗi nhé. Ta chỉ tìm kiếm những mẫu vật tốt thôi, đặc biệt khi đó là một Thánh Kị Sĩ."

Dường như hắn rất có hứng thú với những Thánh Kị Sĩ. Chưa kể còn là một người có thể dung hợp với một Thần thú.

"Vậy chúng ta đi chứ? Hay mọi người muốn nghỉ ngơi một lát đây?"

"Cứ khởi hành đi."

"Ta cũng nghĩ thế. Vậy chúng ta đi nhé."

Chiếc tàu từ nãy giờ vẫn đang thả trôi trong không trung bỗng quay ngoắt về hướng ngược lại ngay sau lời nói của Libra.

"Ai đang điều khiển con tàu này?"

"Là ta. Nó di chuyển theo ý muốn của ta."

"……Còn có thể làm được như vậy ư?"

Ngay lúc đặt chân lên boong tàu, tôi đã cố dò tìm dấu hiệu của người khác nhưng chẳng thu lại kết quả gì cả. Vậy tức là điều Libra nói là sự thật.

"Vậy nên là nếu có chuyện gì xảy ra với ta thì con tàu này sẽ rụng đấy. Vì thế cẩn thận vẫn tốt hơn, mà nếu có va chạm chắc cũng chẳng thể giết mọi người được đâu nhỉ."

Libra quay người rời đi.

"Chúng ta sẽ cập bến Galia vào sáng mai. Từ giờ cho đến lúc đó thì mọi người cứ nghỉ ngơi đi. Ta sẽ ở trong phòng thuyền trưởng. Đừng ngần ngại đến thăm ta nếu muốn. Những chuyện còn lại ta sẽ giao cho Eris."

Và rồi Libra tiến vào bên trong con tàu, để lại Eris đơn độc trên boong này.

"Eris! Mau tỉnh lại!"

Tôi cố lắc vai cô ấy nhưng chẳng có chút phản ứng nào cả. Cứ như cô ấy đã bị khóa chặt tâm trí vậy.

"Myne, chúng ta chẳng thể làm được gì ư?"

"Ừa. Sắc Dục nguyên gốc là một con búp bê nên cô ta chỉ đơn giản là trở về trạng thái trước khi được Kairos giải thoát thôi…… Hãy nhìn đi."

Myne chỉ vào cổ của Eris. Ở đó có một dấu ấn có hình dạng không khác gì một chiếc vòng cổ.

"Trừ phi cậu có thể hóa giải nó… Bằng không thì ta không thể làm gì cả."

"Vậy phải làm thế nào để hóa giải nó?"

"Ta cũng không biết. Tất cả những gì ta biết là chỉ có Kairos……và Libra mới có thể hóa giải dấu ấn đó."

Kairos……

Tôi vẫn chưa hề gặp lại anh ấy kể từ lúc ở trong thế giới nội tâm của Myne. Từ sau khi Luna tan biến, tôi đã không còn có thể vào thế giới tâm linh nữa. Nếu được thì tôi muốn gặp lại anh ấy một lần nữa… Nhưng có vẻ lúc này đó là điều không thể. Trước lúc rời đi, anh ấy đã nói rằng “Ta luôn ở trong cậu,” trong khi chỉ tay vào ngực tôi. Nếu đó là thật thì chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó thôi.

Và lần này đến lượt Roxy, "Ngài Eris, xin hãy tỉnh lại đi."

Vẫn không có phản hồi.

Chẳng lẽ bây giờ chúng ta chỉ có thể nghe theo lời Libra và đối xử với cô ấy như một hầu gái?

"Cô đưa bọn tôi đến phòng được không?"

"……Vâng, tôi xin thực hiện mệnh lệnh của ngài."

Ra vậy, cô ấy chỉ phản ứng lại với những mệnh lệnh của Libra. Và có lẽ Libra đã ra mệnh lệnh cho cô ấy không thực hiện bất kỳ việc gì khác ngoài dẫn chúng tôi đến phòng nghỉ ngơi.

"Mời đi lối này."

Eris hướng dẫn chúng tôi với một phong thái duyên dáng.

Đây không phải là phong cách thường thấy của cô! Cô ấy cứ cư xử như thể một người hoàn toàn khác vậy Cô ấy đưa chúng tôi vào bên trong con tàu bằng một đường khác với Libra.

"Không ngờ nội thất lại trông chất lượng như vậy."

"Vâng, vì chúng hầu hết đều được làm từ gỗ, trái ngược hoàn toàn với mấy món đồ ngoại thất kim loại tẻ nhạt ở ngoại thất."

Tôi cứ ngỡ rằng đây cũng sẽ là một nơi chỉ ngập tràn màu trắng như phòng thí nghiệm Galia, nhưng thay vào đó lại là một nơi yên tĩnh đến không ngờ. Cứ như dinh cơ của một Thánh Kị Sĩ nào đó vậy.

Thảm đỏ được trải trước cửa đã trở thành điểm nhấn khi đặt chung với những bức tường gỗ chung quanh.

"Có rất nhiều phòng dành cho khách ở đây nên mọi người cứ thoải mái chọn căn phòng mình thích. Và nếu cần thêm thứ gì xin hãy nhấn nút gọi tôi đã được lắp ở tất cả các phòng."

"Eris, chờ đã!"

Ngay sau khi giới thiệu phòng cho chúng tôi xong, Eris lập tức quay bước. Kết cục là tôi chỉ đành nhìn theo những cánh cửa từ phía lối vào.

Roxy cũng vậy.

"Vậy chúng ta làm gì với mấy căn phòng đây?"

Myne phản hồi ngay tức khắc.

"Ta sẽ chung phòng với mọi người."

"Em cũng vậy."

"Quyết định như thế đi."

Nếu chia phòng ra thì sẽ rất khó để chúng tôi bàn bạc về kế hoạch sắp tới. Và lỡ như chẳng may có chuyện gì xảy ra thì sẽ không kịp phản ứng.

Và rồi chúng tôi đã xem xét hết phòng này đến phòng khác, cuối cùng quyết định lấy cái lớn nhất.

"Chọn phòng này đi. Nó có đến bốn giường nên vẫn dư ra một cái đấy."

"Nếu không có gì thì ta đi ngủ đây."

Có vẻ Myne lại chuẩn bị làm một giấc rồi.

Quả đúng là một nhân tài trong chiến đấu. Khả năng có thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào là điều rất quan trọng với một chiến binh. Thậm chí đến cả Aaron cũng đánh giá cao cô ở khoản này.

Myne tựa Sloth vào tường rồi nhảy thẳng lên giường. Và cô ấy tiến vào giấc ngủ chỉ trong vòng ba giây sau đó. Đến cả tôi cũng rất bất ngờ. Cô ấy chìm vào cõi mộng còn nhanh hơn cả khi chúng tôi du hành cùng nhau!

Tuy có chút bất ngờ nhưng Roxy cũng thấy rất ấn tượng.

"Tuyệt thật đấy."

"Ngủ được như vậy thật tốt mà, còn cứ mãi trằn trọc mới là tệ nhất đấy."

"Vậy sao chúng ta không làm một cuộc trò chuyện nho nhỏ nhỉ?"

"Ưm, sao lại không nhỉ?"

Dù Myne có ngủ như thế nào thì cô ấy cũng sẽ tỉnh dậy nếu tình hình trở nên cấp bách. Bên cạnh đó, tôi cũng muốn có một khoảng thời gian ở bên Roxy. Chúng tôi quay trở lại boong tàu theo con đường mà mình mới đi……

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!