⟡ Volume 08 ⟡

Chương 199: Kẻ đợi chờ nơi Vực thẳm

Chương 199: Kẻ đợi chờ nơi Vực thẳm

Tôi cố vượt qua hàng lớp vong giả và chém liên tiếp vào chúng.

『Khi nào đoàn quân này mới hết vậy?』

"Không bao giờ."

『Nổi tiếng quá cũng khổ nhỉ?』

"Ta không nghĩ đây là nổi tiếng đâu."

Lời nhận xét của Envy cũng nảy ra một dấu hỏi. Tại sao các hồn ma cứ bâu quanh tôi? Chúng ngó lơ Rafale, như thể chỉ có tôi là người duy nhất chúng thấy vậy. Lẽ nào do tôi vẫn chưa bị Bạo Thực nuốt chửng? Rằng tôi vẫn chưa chết? Hay do tôi là chủ nhân đương nhiệm của Bạo Thực kĩ? Chúng đang lao đến tôi để cầu xin giải cứu ư?

『Sao trông suy tư vậy?』

"Ta đang nghĩ về các linh hồn ở đây. Ngươi có ý tưởng gì không?"

『Không thể nào ta hiểu được. Ngươi vẫn chưa nhận ra à?』

"Chuyện đó………"

Envy cười khúc khích.

『Ta tưởng ngươi đã gục ngã dưới ảnh hưởng của Bạo Thực ngay từ lúc vừa đặt chân xuống đây rồi chứ.』

"…………"

『Đây là Vực thẳm, phần sâu thẳm nhất trong Bạo Thực, và cũng là nơi chịu ảnh hưởng nhiều nhất.』

"Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng……"

Tôi đã chịu đựng Bạo Thực kĩ được một thời gian rồi. Giờ đây, càng tiến về phía trước thì tôi vẫn không cảm thấy gì…

『Ngươi trông khá là ổn định.』

"Cẩn thận vẫn hơn, nhưng công nhận là ngươi nói phải.”

『Có chăng ngươi đã điều khiển được Bạo Thực?』

"Không đâu. Nhất là khi tên 'Fate' vừa dùng sức mạnh để kéo ta vào thế giới tâm linh."

"Fate" là hiện thân của Bạo Thực kĩ. Có khi nào việc tôi đẩy lùi được hắn giúp tôi ổn định ở dưới này? Cũng không hẳn. Tôi đã đánh bại hắn đâu. Hắn đã trốn thoát trong gang tấc. Cho đến lúc này tôi vẫn cảm nhận được liên kết giữa tôi và "Fate".

"Vẫn chưa thể dứt điểm mọi ân oán."

『Đoán già đoán non đủ rồi. Hiện tại chúng ta chưa có đủ thông tin. Chúng ta thậm chí còn không rõ tình huống sắp tới sẽ như thế nào nữa.』

"Được rồi. Hiện giờ ta cứ đi theo Rafale vậy."

『Đám linh hồn kia sẽ không để ngươi trơn tru vậy đâu. Chúc may mắn, chàng tài tử.』

"Muốn thế chỗ không?"

『Mơ đi.』

Tôi rất không thích kiểu nổi tiếng này.

Trong khi nghĩ vậy, tôi chém thêm một linh hồn.

"Eh?!"

Đây… Đây là…!

Kí ức của một người hiện trong đầu tôi nhanh như tia chớp. Nó cũng không phải kí ức đẹp đẽ gì. Một người đàn ông nom như một kẻ sát nhân hàng loạt cho tới khi chết dưới tay một người nắm giữ kĩ năng "Bạo Thực". Tôi nhận ra hắn. Đó là kẻ đầu tiên tôi đã giết. Đó là một tên trộm cố đột nhập vào Cung Điện. Kí ức của hắn tràn ngập nỗi hận thù, và nay đã là một phần với tôi.

"Thật khó chịu."

『Hả?』

"Không có gì."

Có cả những dòng kí ức của những linh hồn tôi chưa từng biết qua──có khi là của những cá nhân bị Kairos giết. Những kí ức cứ thế trần vào như cố hòa làm một với tôi vậy.

『Trông ngươi lạ quá. Có lẽ nên dừng lại thôi.』

"Không được."

Rafale bỏ xa chúng tôi rồi. Cứ kiểu này sẽ bị bỏ lại mất.

"Anh ta không có ý định dừng lại. Ta cũng có cảm giác phải tiếp tục tiến lên."

『Tên nhóc cứng đầu.』

Đột nhiên, các linh hồn liền bị dạt sang đôi bên, nhường đường cho một ma thú cổ đại. Một trong những ma thú tôi đã đoạt mạng lúc vừa xuống Thánh Đô. Để xem, nửa thân trên là người trong khi nửa thân dưới là rắn. Nó trườn đến như một bóng ma. Là một con lamia.

『To đấy.』

Ma thú xuất hiện thường xuyên hơn cả con người. Tôi không rõ Kairos đã làm gì, nhưng ma thú cứ liên tục xông đến.

"Mình có đang hoa mắt không vậy?"

Các linh hồn đang biến đổi hình hài thành quái vật.

Là sao đây? Đáng ra những linh hồn ở đây chỉ có mỗi con người thôi chứ?

"Không. Không phải ảo giác gì cả rồi."

Các linh hồn liên tục thay hình đổi dạng. Đều là những hình dáng quen thuộc của các loại ma thú. Và tất cả chỉ có một màu đen huyền.

"Chẳng lẽ linh hồn cũng là ma thú?!"

『Ngươi thực sự không hiểu hay cố tình không chịu hiểu?』

Tôi hiểu ý Envy. Bạo Thực kĩ chỉ được kích hoạt khi tôi giết người hoặc ma thú, còn lại thì không. Ví dụ tôi giết động vật cũng không có phản hồi gì.

『Chỉ có con người và ma thú sở hữu chỉ số và kĩ năng. Đã bao giờ ngươi thắc mắc điều đó chưa?』

"Vì đó là một món quà từ Chúa."

『Đúng. Vậy vì sao Chúa cũng ban tặng cho ma thú?』

"Một kiểu thí luyện cho mọi người ư?"

Sử dụng kĩ năng tiêu diệt ma thú, nhận điểm kinh nghiệm và gia tăng chỉ số, rồi lên level.

『Vẫn chưa hiểu à? Ma thú khi bị giết sẽ rớt điểm kinh nghiệm và những thứ khác, đúng chứ? Nhưng vì sao con người khi bị giết cũng cho điểm kinh nghiệm và chỉ số?』

Bây giờ những xác chết đang lần lượt biến thành hình dạng ma thú. Điều đó có nghĩa là…

"Ngươi đang muốn nói rằng……ma thú cũng từng là con người?"

Chính xác.』

Envy khen ngợi tôi trong sự móc mỉa.

"Tất cả đều từng là con người?!"

『Đó là lời giải cho tất cả. Ngươi cũng từng chứng kiến rồi còn gì. Hiện tượng Sụp đổ khi tiến vào khu E. Nếu thần trí không ổn định thì cơ thể sẽ bị ảnh hưởng rồi biến đổi.』

"Ta chưa từng nghe qua thứ nào như vậy."

『Tất nhiên rồi. Nhân loại hiện thời là hậu duệ của những người được chọn. Những kẻ kém may mắn hơn thì biến thành quái vật. Trải qua hàng nghìn năm, tất cả thậm chí đã mất đi đặc điểm nhận dạng của con người, trở thành một chủng loài hoàn toàn mới.』

Kĩ năng mỗi người nhận được sẽ khác nhau tùy theo sức mạnh tinh thần bẩm sinh. Việc những kẻ vô dụng chỉ có cho mình những kĩ năng yếu kém đều là có hệ thống. Những ai sở hữu kĩ năng không tương thích với cơ thể sẽ biến thành quái vật. Envy đang muốn nói đến những vong giả đang lảng vảng trước mắt tôi đây.

『Thật đáng xấu hổ cho Greed khi hắn lại giấu ngươi những chuyện như này.』

Greed có thể lắm lời nhưng khá thận trọng trong các vấn đề đó. Ắt hẳn ông ấy đã phải đấu tranh tư tưởng và rồi chọn cách che giấu sự thật.

"Thế mới là Greed chứ."

『Thế ngươi định làm gì? Liệu ngươi sẽ chùn bước vì cảm giác tội lỗi trong lòng?』

"Không. Ta cũng vui khi một trong những niềm trăn trở của tôi đã được sáng tỏ."

Tôi luôn nghĩ điều này thật lạ. Ma thú chỉ tìm đến con người để tấn công. Tại vì sao? Có lẽ đó là do nỗi hận thù được di truyền theo năm dài tháng rộng. Sự hận thù đó đã đẩy ma thú vào vòng xoáy cạnh tranh và sinh tồn với con người. 

Dù tôi có chém hạ bao nhiêu ma thú, không có ký ức nào hiện lên cả.

"Có lẽ ma thú có sự khác biệt. Linh hồn của chúng khác với linh hồn con người."

『Nếu ngươi nói thế thì chắc có lẽ là vậy.』

Nghe có chút cô đơn trong câu nói ấy. Dường như có liên hệ với quá khứ của Envy. Kể cả khi có hỏi thì chắc hắn cũng sẽ không trả lời.

Tôi liên tục chém hạ ma thú trong lúc đuổi theo Rafale. Số lượng thì cứ tăng lên, thi thể thì chất thành núi bên dưới chân tôi. Sau đó chúng tan chảy thành chất nhầy nhụa màu đen thấm lan ra mặt đất.

Đã bao lâu rồi nhỉ? Khi ngoái đầu lại, tôi chỉ thấy một con đường màu đen như trải dài đến vô chừng. Ma thú đã không còn, cũng như là vong giả. Không gian đột nhiên trở nên tĩnh mịch, khi chỉ có tôi và Rafale hiện diện trong thế giới đỏ ngầu này.

Rafale dừng bước.

"Chính là đây. Trung tâm của thế giới Bạo Thực."

"Rafale…"

"Ta đã xong việc ở đây. Cuối cùng, cảm ơn cậu, vì tất cả những gì đã làm cho Memil." Nói xong, anh ta quay lại đối diện với tôi. "Cậu sẽ làm gì……nếu trận chiến kế tiếp cậu sẽ phải đối đầu với cha ruột của mình? Ta thực sự rất mong chờ đấy."

"Ý anh là sao?"

Rafale không đáp lại. Vì người đang đứng trước mặt tôi không còn là Rafale nữa. Đó là một người sở hữu làn da ngăm cùng đôi mắt lóe lên sắc tím huyền ảo. Anh ta mỉm cười, để lộ hàm răng trắng rạng rỡ. Dẫu vậy, đặc điểm nổi bật nhất vẫn là mái tóc đỏ rực đung đưa trong gió.

"Yo, Fate! Đã lâu không gặp. Thật tình cờ khi thấy cậu nơi đây. Không, hay đúng hơn là──ta đã luôn chờ đợi cậu."

Trong tay người đàn ông đó chính là Hắc Kiếm Greed.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!