⟡ Volume 08 ⟡

Chương 181: Buổi sáng tĩnh lặng

Chương 181: Buổi sáng tĩnh lặng

Tôi đang một mình ngắm cảnh bình minh ló dạng trên Hausen.

Mặt Trời thường mọc từ bên kia chân trời nhưng giờ mọi chuyện đã hoàn toàn khác.

Lần này nó đã bị che phủ bởi lục địa bay Galia. Mặt Trời như tạo thành một vầng hào quang xung quanh lục địa vậy. Quả là một khung cảnh hùng vĩ.

Đối với người ngoài cuộc thì có lẽ đây là một cảnh quan cực kỳ thu hút.

"Này, Fate."

"Laine!?"

"Dáng vẻ ngạc nhiên đó là sao chứ?"

"Ý là… Hiếm khi thấy cô thức dậy sớm như thế này đấy."

"Tôi cũng thường dậy sớm mà, với lại cũng đâu thể bỏ lỡ khung cảnh này."

Tôi đang ngồi trên một chiếc ghế dài trong trang viên lãnh địa gia tộc Barbatos.

Laine ngồi xuống bên cạnh tôi.

"Tôi có hay tin rồi. Thế là cậu để mất Greed rồi nhỉ… Vậy mà cậu trông vẫn ổn đấy chứ; cứ ngỡ là cậu sẽ suy sụp lắm."

"Có lẽ nhờ Myne mà tôi mới được như vậy. Cô ấy đã nói rằng tôi không được phép bỏ cuộc."

"Ra vậy. Thế thì cho cậu này."

Laine đưa cho tôi một phong thư.

"Từ ai thế?"

"Là từ Dean……cha của cậu."

"Từ Cha ư!?"

Tôi vô thức dồn thêm lực vào nắm tay và tí nữa thì bóp nát luôn cả phong thư.

"Anh ta cũng nhờ tôi nhắn với cậu rằng Dean sẽ đợi cậu tại nơi sâu thẳm của Galia. Giờ cậu sẽ làm gì nào?"

"Chẳng phải đã quá rõ rồi ư?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt Laine.

Cô chỉ biết cười khổ.

"Cậu đang ngứa tay lắm rồi nhỉ? Hai người đúng là giống nhau thật."

"Giống ư?"

Trong quá khứ tôi đã từng rất hạnh phúc.

Nhưng bây giờ nó đã bị thay thế bằng lòng căm thù.

Cha đã khai mở "Cánh cổng".

Giờ đây ma thú sẽ bắt đầu tái sinh ở khắp nơi, gây ra đau thương cho mọi người.

Ngay đêm qua tôi đã nghe được rằng một ngôi làng nhỏ đã bị xóa sổ sau đợt càn quét của ma thú.

Chúng cũng tập trung khu vực xung quanh Vương Đô tấp nập người qua kẻ lại. Rất có thể một trận tử chiến sẽ sớm diễn ra. Aaron và những Bạch Kị Sĩ đang rất nỗ lực để trấn thủ Vương Đô nên hiện tại nơi đó vẫn khá an toàn.

Khi bị nói là giống với người đã gây ra toàn bộ chuyện này khiến tôi không biết phải nói gì.

"Cha cậu đã luôn bị ràng buộc với một Thánh Kinh."

"Cũng như Snow…"

"Thánh Kinh đó cũng chính là ý chỉ của Chúa, nên Dean không thể kháng cự lại được."

"Cô đang nói rằng Cha bị ép phải mở 'Cánh cổng' ư?"

"Nếu dựa vào tình hình này thì có lẽ đúng là như vậy. Cứ mỗi khi phát biểu rằng sẽ mở nó ra thì dấu ấn trên mặt anh ấy lại phát sáng."

Dù có là vậy đi chăng nữa thì cũng rất kỳ lạ.

Không rõ vì sao Libra lại muốn ngăn cản việc khai mở "Cánh cổng".

Nhưng ngược lại, Cha lại là người ra sức để mở nó.

"Thứ mà Libra và Cha làm là hai điều hoàn toàn đối nghịch nhau."

"Có lẽ dù cùng là Thần thú với nhau nhưng họ đã nhận được những chỉ thị khác nhau."

"Ý cô là──!?"

"Có nhiều hơn một ý chỉ của Chúa. Tôi khá chắc về điều này. Mỗi người trong số họ chỉ đang cố hoàn thành nhiệm vụ mà mình được giao phó. Nhưng việc cha cậu căm ghét Libra có thể là chuyện riêng. Có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ."

Hàng loạt ý chỉ của Chúa ư………?

Giờ nghĩ lại thì nếu tất cả Thần thú được giao cùng một nhiệm vụ thì họ hẳn đã hoàn thành nó từ lâu rồi.

Nhưng tại sao lại như vậy? Nếu những mệnh lệnh được đưa ra mâu thuẫn với nhau, thì chẳng phải có khả năng không một ai sẽ hoàn thành sứ mệnh được giao ư?

"Tôi thật sự không hiểu các thực thể ấy đang nghĩ gì nữa."

"Đúng vậy. Cuộc sống của chúng ta ắt hẳn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nếu hiểu được ý nguyện của các vị Thần. Nhưng mặt khác, chúng ta cũng có cho mình rất nhiều cách để đạt được một thứ gì đó và được quyền lựa chọn."

"Có nhiều cách ư…"

"Đó chính là thứ khiến nghiên cứu rất vui đấy."

"Rốt cuộc cũng chỉ là trò chơi của cô thôi nhỉ?"

"Fufufu… Vẫn còn rất nhiều mẫu vật đang chờ được khám phá đấy."

"Laine à──"

Nhưng trước khi tôi kịp phản ứng, cô ấy đã đặt tay lên ngực tôi.

"Wah……"

Tôi hơi ngạc nhiên vì sự đường đột này, nhưng rồi tôi nhận ra rằng Laine đang rất nghiêm túc.

"Gần đây cậu thấy thế nào rồi?"

"Tôi vẫn ổn."

"Nói dối."

"Không có…"

"Fate chẳng giỏi nói dối chút nào."

"Gì chứ?"

Tôi bật ngửa khi cô ấy chọc vào đúng chỗ đau.

Hẳn là điều đó đã quá rõ ràng khi cô ấy chạm trực tiếp vào cơ thể tôi rồi.

"Argggh, được rồi, được rồi, cô đúng rồi đấy!"

"Tôi cũng nghĩ vậy. Thế nó bắt đầu từ khi nào? Nguyên nhân ra sao?"

Tôi không cố ý giấu cô ấy.

Dù gì Laine cũng là người đã quan sát cách Bạo Thực kĩ ảnh hưởng lên cơ thể tôi trong một khoảng thời gian mà.

Sẽ thật tệ nếu cơ thể tôi giờ đây đã biến đổi đến mức có thể dễ dàng nhìn thấy bằng mắt thường.

Dù không tình nguyện nhưng tôi thực sự rất biết ơn Laine.

"Có lẽ là khoảng một tuần trước?"

"Aaaaaah! Sao cậu không nói với tôi sớm hơn hả?!"

"Tôi bận lắm…"

"Trời ạ, giờ thì có rất nhiều thứ tôi phải làm rồi đấy."

Laine kéo áo tôi và cố cởi nó ra từ phía trước.

"Nhanh nào, cởi ra đi."

"Ngay tại đây luôn ư!?"

"Không có người ngoài nên không sao đâu."

"Có sao đấy!"

Vậy mà cô ấy vẫn lột phăng chiếc áo tôi ra.

Thói xấu đó lại tái phát rồi.

Nếu cô ấy cần biết một thứ gì thì cô ấy sẽ làm ngay, và làm đến cùng. Và thế là tôi phải cởi trần ngay giữa lãnh địa của mình vào sáng sớm. Nhưng cô ấy dừng lại ngay khi trông thấy bóng lưng tôi.

"Ra vậy. Đúng là cha nào con nấy. Cậu cũng chẳng khác gì cha mình cả."

"Cha cũng vậy ư?"

"Cái của anh ấy to lớn và mạnh mẽ hơn của cậu nhiều."

"Ý cô là sao cơ?"

"Đây không phải là ảnh hưởng của Bạo Thực kĩ… Mà là huyết thống Thần thú của cậu đang dần phát huy."

"Tại sao phải là bây giờ cơ chứ……"

Để đáp lại câu hỏi của tôi, Laine quay về phía lục địa bay Galia và trả lời.

"Lúc trước cha cậu đã nói với tôi rằng cậu sẽ sớm thức tỉnh huyết thống Thần thú. Và Bạo Thực kĩ cũng đã phần nào thúc đẩy sự thức tỉnh đó."

"Thật ư?"

"Đúng vậy. Thường thì cơ thể con người sẽ quá yếu ớt để chống chịu được sức mạnh của Thần thú. Tuy nhiên, cậu đã tiến vào Khu E nhờ có Bạo Thực kĩ… Và chính điều đó đã đánh thức thứ sức mạnh tiềm ẩn bên trong cơ thể cậu."

Mẹ tôi là con người nhưng Cha lại là một Thần thú. Vì vậy nên tôi chính là con lai giữa hai dòng máu đó. Từ khi sinh ra tôi gần như chỉ là con người nhưng bây giờ dòng máu Thần thú đã bắt đầu thức tỉnh.

"Chưa kể, nó còn bắt đầu thể hiện mình là một đối trọng của Bạo Thực kĩ. Dạo này cậu thấy rất khỏe đúng chứ?"

"Đúng như cô nói. Tôi cứ ngỡ rằng mọi chuyện sẽ khó khăn hơn khi giờ đây Luna đã không còn ở thế giới tâm linh nữa."

Tôi cũng chẳng biết liệu đây có phải là chuyện tốt hay không.

Sau khi Luna biến mất vào ngày chạm trán với Myne, tôi đã không còn nhìn thấy thế giới tâm linh thêm một lần nào nữa.

Nhưng chiếc bóng mà Bạo Thực kĩ tạo ra cũng không xuất hiện kể từ đó.

Lần đó tôi cũng xoay sở mớ đánh bại được nó, nhưng chẳng ai biết lần tới sẽ xảy ra chuyện gì cả.

Bạo Thực kĩ gần đây rất ít hoạt động. Hoặc có khi nó đang e ngại trước sự thức tỉnh của sức mạnh Thần thú.

"Dù sao đi nữa thì cơ thể Fate cũng là một nguồn thông tin tuyệt vời. Đợi tôi một lát."

"Nguồn thông tin gì nữa?"

"Cha cậu đã giao cho tôi Huyết tinh Ether này. Anh ấy nói rằng đây là một viên đá huyền bí được kết tinh từ máu của Chúa. Và anh ấy đã sử dụng nó để thanh tẩy Hòn đá Triết gia trộm được từ Vương Đô."

"Hòn đá Triết gia!? Mảnh vỡ trong suốt là một phần của Shin đó ư?"

"Đúng vậy. Tôi đã tận mắt nhìn thấy điều đó. Giọt máu kết tinh đã thanh tẩy đi toàn bộ ý thức sống có trong viên đá. Có lẽ chúng ta nên thử dùng nó để lọc Bạo Thực kĩ trong cơ thể cậu. Như vậy thì cậu sẽ dễ dàng kiểm soát nó hơn."

"Nghe cứ như mơ ấy nhỉ."

"Nhưng lại là sự thật đấy. Anh ấy giao Huyết tinh Ether cho tôi vì biết tôi sẽ dùng nó cho cậu. Anh ấy mỗi khi có việc gì liên quan đến cậu thì đều không mập mờ gì cả."

Cha thực sự làm chuyện như vậy ư…?

"Nhưng còn quá sớm để hạnh phúc đấy. Sẽ mất khá nhiều thời gian để thực sự hiểu xem Huyết tinh hoạt động như thế nào. Và những thiết bị cần thiết lại nằm ở Grandeur - ngay bên dưới Hausen. Vậy nên tôi sẽ ẩn mình dưới đó và nghiên cứu một thời gian."

"Cô đang trông rất hạnh phúc đấy."

"Đó là những việc tôi cần làm mà. Khi nào rảnh thì hãy ghé qua dọn dẹp giúp tôi nhé."

"Cô không thể tự làm được ư?"

"Nhưng tôi không muốn chiếm việc của Fate."

"Này, tôi vẫn là lãnh chúa của Hausen đấy cô biết chứ?"

Ngay khi tôi đáp lại, Laine bật dậy từ chiếc ghế dài.

"Vâng vâng, những nghiên cứu vẫn đang chờ đợi tôi."

Nhưng tôi gọi cô lại trước khi cô rời đi.

"Này, cô đã nói với Mugan rằng mình vẫn ổn chưa thế?"

Cha cô ấy - Mugan đã ốm đến phát bệnh từ lúc cô ấy bị bắt cóc bởi Cha tôi.

Nếu là Laine - một con người chỉ biết nghiên cứu và nghiên cứu thì tôi khá chắc là cô ấy vẫn chưa liên lạc với bố mình đâu.

Nghĩ vậy nên tôi hỏi trước chỉ để đề phòng.

Và ngay lúc đó Laine quay lại với một khuôn mặt vô hồn.

"Ahh! Quên khuấy mất!!"

"Cô đang nghĩ cái quái gì vậy hả!? Mugan đã khóc cạn nước mắt ở Vương Đô rồi đấy. Mau liên lạc với ông ấy ngay đi!"

Dù gì thì ông ấy cũng là một người cha hay lo mà.

Nhưng đó là Laine mà chúng ta vẫn biết đấy.

Dù thế nào đi nữa, tôi rất biết ơn khi biết rằng mọi thứ cô ấy làm đều là chỉ vì giúp tôi…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!