Tôi lật sang trang tiếp theo.
[Thiết lập thế giới: Đế Quốc]
Giữa đống thuật ngữ học thuật khô khan, một nội dung khá thú vị bỗng thu hút sự chú ý của tôi.
Đó là ghi chép về những quy luật bất biến, nền tảng cốt yếu hình thành nên thế giới mang tên Đế Quốc.
‘Một xã hội phân cấp lấy giới quý tộc làm trung tâm, nơi ma pháp chính là thước đo địa vị.’
Theo bản luận văn, việc điều khiển ma pháp tại Đế Quốc vốn không phải kết quả từ nỗ lực hay tài năng đơn thuần.
Đó là đặc quyền tối thượng, thứ chỉ được truyền lại thông qua dòng máu quý tộc.
Chỉ tầng lớp thượng lưu mới sở hữu ma lực bẩm sinh, và họ nghiễm nhiên là quý tộc ngay từ khoảnh khắc chào đời.
Những kẻ không có được vận may ấy sẽ mãi mãi bị kìm kẹp trong thân phận thường dân.
Và nằm dưới đáy cùng của xã hội đó, chính là thú nhân.
Đổi lại việc hoàn toàn không có duyên với ma pháp, họ được ban tặng thể chất phi thường cùng trực giác nhạy bén tùy theo chủng loài.
Tại Đế Quốc, cuộc sống của mọi tầng lớp đều phải xoay quanh và phục vụ cho sự hưởng lạc của giới tinh hoa.
Những kẻ cầm quyền vừa tận dụng sức mạnh dã tính của thú nhân, vừa khinh rẻ họ như một giống loài ô uế.
Thú nhân không được coi là công dân.
Với họ, đó chỉ đơn thuần là những món công cụ hữu ích.
Những loài mạnh mẽ bị biến thành bia đỡ đạn nơi chiến trường, hoặc nô lệ giác đấu phục vụ cho các thú vui tiêu khiển tại đấu trường.
Những loài nhanh nhẹn với cảm quan tinh tường thì trở thành sát thủ, hoặc gia nhân thân cận hầu hạ bên cạnh chủ nhân.
Còn những thú nhân có ngoại hình diễm lệ như Luna hay Alice...
...Thậm chí phải trở thành món đồ tiêu khiển cho những cuộc hoan lạc thâu đêm của giới quý tộc.
Thú nhân vĩnh viễn không có cửa bước chân vào giới thượng lưu.
Quý tộc ghê tởm họ, còn họ đáp lại bằng sự căm hận thấu tận xương tủy.
Họ đã bị vắt kiệt sức lao động một cách tàn nhẫn như những món đồ vật.
Tuy nhiên, kể từ khi sự kiện dịch chuyển diễn ra, cục diện đã có đôi chút đổi khác.
“Cũng đúng thật.”
Tôi khẽ gật đầu.
Khoảng cách giữa quý tộc và thú nhân sao?
Bản thân tôi không cảm nhận rõ được điều đó.
Ở Trái Đất này, tước hiệu hay địa vị tại Đế Quốc chẳng còn mang chút ý nghĩa nào nữa.
Dĩ nhiên, ma pháp thượng đẳng tiềm ẩn trong huyết mạch quý tộc vẫn vô cùng mạnh mẽ.
Nghe đâu nhiều thợ săn vẫn thường tìm đến họ để thỉnh giáo.
Thế nhưng với tư cách là thợ săn bảo vệ nhân loại, năng lực thể chất vượt trội của thú nhân cũng bắt đầu được trọng dụng như một loại tài năng không hề kém cạnh.
Sau cùng, mọi thứ đều được tái thiết lập dựa trên thực lực.
Chế độ phân cấp tàn khốc tồn tại hàng trăm năm của Đế Quốc đã sụp đổ một cách chóng vánh tại thế giới này... đó là những gì bản luận văn đề cập.
Một bài phân tích đầy tính logic, mạch lạc và chặt chẽ.
Quả là một công trình nghiên cứu chất lượng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đóng lại trang cuối, một sự mâu thuẫn bỗng nảy sinh trong tâm trí tôi.
Tài liệu đã khẳng định rất rõ.
‘Thú nhân không thể sử dụng ma pháp.’
Đó là rào cản sinh học chứ chẳng phải do năng khiếu.
Tuy nhiên, Luna rõ rành rành là một thú nhân.
Dù còn vụng về, nhưng cô ấy vẫn đang sử dụng được ma pháp.
Mọi chuyện thật sự mâu thuẫn.
Rốt cuộc là thế nào đây?
Tôi chìm vào suy ngẫm.
Nhưng hiện tại, chẳng có thêm manh mối nào để đào sâu hơn nữa.
Tôi gấp bản luận văn lại.
Để dứt khỏi dòng suy nghĩ, tôi bắt đầu thu dọn đống giấy tờ đang bày bừa trên bàn.
Giờ phải dọn dẹp xong cái đã rồi mới thực sự dấn thân vào “hang thỏ” trên mạng được...
“... Ơ?”
Xấp giấy trắng tinh vẫn còn vương mùi mực tôi mới nhận từ Hiệp hội hôm nay.
Lọt thỏm giữa những trang giấy mới ấy, có một tờ giấy ngả vàng sờn cũ được kẹp vào một cách đầy chủ ý.
“…….”
Chất liệu giấy này y hệt tờ nhật ký trị liệu đầy ám ảnh lần trước.
Chẳng lẽ cái này cũng là...?
Tôi nuốt nước bọt, đôi tay run rẩy cẩn trọng rút tờ giấy đó ra.
Một tiêu đề mờ nhạt được viết tay bằng bút mực đập ngay vào mắt.
[Phân loại thực thể ngoại giới: Thú Nhân. Sơ lược khảo sát về tập tính sinh thái.]
May thay, cái tiêu đề này trông có vẻ bình thường hơn đôi chút.
Xét theo nét chữ và văn phong, dường như tác giả vẫn là người cũ.
[Trước khi bắt đầu, xin khẳng định mọi quy trình đều được xây dựng dựa trên hồ sơ thực tế...]
Tôi từng phỏng đoán người viết là một tham vấn viên... nhưng chắc không phải.
Đề cương tài liệu trông giống ghi chép của một quan sát viên đang phân tích một ca bệnh thú vị hơn là người trực tiếp điều trị.
Tôi lật sang trang đầu tiên.
Trái với dự đoán, văn bản này vẫn được trình bày dưới định dạng của một hồ sơ trị liệu tâm lý.
[Trường hợp 1-A: Hồ sơ trị liệu chuyên sâu cho Thợ săn K, đối tượng gặp khó khăn trong việc thiết lập quan hệ với dị tộc (thú nhân)]
[Thân chủ K (Thợ săn hạng C) đang được điều trị định kỳ do mắc trầm cảm mãn tính và rối loạn hoảng sợ giai đoạn.]
Tới đây thì vẫn là một ca bệnh bình thường. Tôi dời mắt xuống phần bên dưới.
[Phiên trị liệu thứ 13]
[Thân chủ K]: Bác sĩ ơi, tôi nghĩ mình ổn rồi! Dạo này tôi thực sự thấy rất hạnh phúc. Chẳng thể ngờ cuộc đời mình lại có được may mắn như vậy. Có lẽ từ giờ tôi không cần phải đến gặp bác sĩ nữa đâu.
[Tham vấn viên]: Thật mừng cho anh, K. Sắc diện của anh trông rạng rỡ hơn trước nhiều rồi. Tuy nhiên, cửa phòng tôi luôn rộng mở, nếu cần anh cứ tự nhiên ghé qua nhé.
Bên dưới vẫn là những dòng ghi chú viết tay bằng mực đỏ...
[Thân chủ vừa bắt đầu quan hệ yêu đương với một đồng nghiệp thú nhân cùng hội. Sự gắn kết tích cực này đã tác động như một biến số có lợi lên các bệnh lý nền (trầm cảm, hoảng sợ), giúp các triệu chứng cải thiện rõ rệt.]
Thực tế đây là chuyện thường tình. Dùng tình cảm để xoa dịu tâm bệnh.
Nếu thành công, hiếm có phương pháp chữa trị nào hiệu quả bằng tình yêu.
Dĩ nhiên, dư chấn khi đổ vỡ cũng sẽ để lại hậu quả nặng nề gấp bội.
Nhưng tính đến lúc này, đây vẫn là một kết cục viên mãn.
Một ca kết thúc trị liệu mẫu mực đủ để đưa vào giáo trình.
Nhưng đáng buồn thay, nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì bản luận văn này đã chẳng tồn tại.
[Phiên trị liệu thứ 14]
[Tham vấn viên]: Đã lâu không gặp, K. Nhưng... sắc mặt anh có vẻ không ổn lắm. Có chuyện gì xảy ra sao?
[Thân chủ K]: ...Thưa bác sĩ.
[Tham vấn viên]: Vâng, có chuyện gì vậy?
[Thân chủ K]: Tôi... tôi vẫn còn yêu cô ấy lắm. Tình cảm của tôi chưa từng thay đổi. Cô ấy là ân nhân cứu mạng, là cả thế giới của tôi. Thế nhưng... bác sĩ ơi... Tôi không thể... chịu đựng thêm được nữa.
[Tham vấn viên]: Không thể chịu đựng được? Anh có thể nói rõ hơn không?
Và những dòng ghi chép tiếp theo... quả thực gây sốc.
[Thân chủ K]: Mỗi khi... mỗi khi đến kỳ ấy, cô ấy lại chiếm lấy tôi... ròng rã suốt nhiều ngày đêm. Đến lúc mọi chuyện kết thúc... cô ấy lại mang bộ mặt ngây thơ đó, hôn lên môi tôi rồi dịu dàng hỏi sao tôi trông mệt mỏi thế. Tôi... giờ tôi thấy sợ khi phải nhìn vào gương mặt thuần khiết đó.
[Tham vấn viên]: (Im lặng)
Bên dưới lời khẩn cầu tuyệt vọng của anh ta, dòng ghi chú bằng mực đỏ lại xuất hiện chuẩn xác.
[Ghi nhận quan sát: Thể trạng thân chủ K suy nhược trầm trọng. Quầng thâm hiện rõ trên mắt, đôi chân run rẩy dù chỉ mới bước vào phòng trong chốc lát, cho thấy rõ giới hạn kiệt cùng về thể lực.]
[Kết luận: Trong mối quan hệ tình cảm với dị tộc thú nhân, biến số lớn nhất không nằm ở khác biệt văn hóa hay rào cản ngôn ngữ, mà chính là kỳ phát tình định kỳ. Trái với dự đoán rằng họ sẽ hành xử như động vật, trong giai đoạn này, thú nhân hoàn toàn bị chi phối bởi bản năng đặc hữu của chủng loài. Với thể chất của một thợ săn hạng C, thân chủ dường như đã chạm ngưỡng giới hạn trong việc đáp ứng dục vọng của đối phương.]
“…….”
Tôi không thể khép nổi cái miệng đang há hốc của mình.
Mình vừa đọc cái quái gì thế này?
Cứ ngỡ là mâu thuẫn nảy sinh do khác biệt văn hóa, ai dè cuộc tham vấn này lại xoáy sâu vào một vấn đề mang tính bản năng nguyên thủy.
Cuối cùng, tham vấn viên khuyên thân chủ hãy dũng cảm thực hiện một cuộc đối thoại chân thành.
Và kết quả của nó đã được ghi lại trọn vẹn trong phiên tiếp theo.
[Trích lục hồ sơ trị liệu phiên thứ 15]
[Tham vấn viên]: Đã lâu không gặp, K. Sắc diện của anh... lại đổi khác so với lần trước rồi. Cuộc... trò chuyện đó ổn thỏa chứ?
[Thân chủ K]: ...Không hẳn. Nhưng... tôi đã hiểu ra mọi chuyện rồi.
[Thân chủ K]: Cái bản năng khiến tôi khổ sở bấy lâu... hóa ra lại là dáng vẻ khi cô ấy đã nỗ lực kìm nén hết mức vì tôi. Nói cách khác... những gì tôi trải qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi. (Cười khổ) Và cô ấy bảo rằng tộc Mèo vẫn còn nhẹ nhàng lắm. Những chủng loài khác... đặc biệt là thú nhân thỏ... sở hữu bản năng mạnh mẽ tới mức không thể đem ra so sánh nổi.
[Thân chủ K]: Thế nên tôi quyết định... sẽ dùng tình yêu để bao dung tất cả... Bởi lẽ cô ấy cũng đã dành cho tôi sự quan tâm hết mực rồi.
[Kết luận: Sau khi thấu hiểu sự quan tâm của đối phương, thân chủ K quyết định dùng tình yêu để khỏa lấp hố sâu ngăn cách sinh học giữa các chủng tộc. Tuy nhiên, đây là một quyết định đầy mạo hiểm. Đặc biệt khi xét đến việc tộc Mèo vốn có bản năng tương đối yếu, sự việc này đã chỉ rõ giới hạn cốt lõi trong việc giao du với dị tộc.]
Tôi thẫn thờ đóng tập tài liệu lại.
Rồi tôi mở trang cuối cùng ra.
Thầm cầu nguyện rằng đây cũng chỉ là một tư liệu nghiên cứu không thể kiểm chứng của nhà khoa học ẩn danh nào đó.
Thế nhưng.
Cái nhãn đỏ [Không thể kiểm chứng] mà tôi hằng mong đợi lại chẳng thấy đâu.
Đó chỉ đơn giản là một tờ giấy mang dấu vết của thời gian.
Nghĩa là, nó không phải một hồ sơ bị ngụy tạo.
Ting!
Ngay lúc đó, tiếng chuông báo sắc lẹm vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng và cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Quay đầu lại, tôi thấy một cửa sổ thông báo hiện lên trên màn hình máy tính.
Có người đã đăng ký tư vấn trực tuyến vào giờ này sáng mai.
Với bộ não vẫn còn đang mụ mị, tôi di chuột theo bản năng.
Theo quy định, tôi được phép kiểm tra trước thông tin của thợ săn đăng ký.
Cạch.
Sau cú click chuột, một gương mặt quen thuộc hiện ra trên màn hình.
Ảnh hồ sơ chính thức của Hội Union.
Một thợ săn hạng S đang nhìn thẳng vào ống kính với vẻ mặt lạnh lùng.
Tại đó chính là...
“…….”
Cô thỏ trắng mà tôi vừa tốn công sức nghiên cứu nãy giờ.
10 Bình luận