Superior Episode: I am Unknown (Vol 7)
Hạ màn: Start up II
3 Bình luận - Độ dài: 7,799 từ - Cập nhật:
■ "Nhà giam" —— [Hung Thủ] Gerbera
Khi tôi đăng nhập lại vào <Infinite Dendrogram> sau năm mươi giờ bị cấm, khung cảnh mở ra trước mắt không phải là Gideon — nơi tôi đã thiết lập điểm lưu.
Đó là một khu phố với con đường đất trần trụi và những dãy nhà gỗ phủ đầy bụi bặm, trông hệt như phim trường của một bộ phim cao bồi viễn Tây. Quang cảnh nơi đây chẳng hề thuộc về bất kỳ quốc gia nào trong Thất Đại Cường Quốc.
"...Bất ngờ thật đấy. Nghe người ta gọi là 'Nhà giam', mình cứ tưởng đây phải là một cơ sở khép kín được bao quanh bởi những bức tường dày cộm cơ...."
Nhìn lên trên, tôi có thể thấy một bầu trời xanh thẳm. Nhưng nếu nhìn kỹ, tôi chẳng thấy lấy một cánh chim nào bay lượn, cũng không hề có một gợn mây. Đã vậy, trời tuy sáng rõ nhưng lại không hề thấy mặt trời đâu.... Quả nhiên nơi này vẫn là một cơ sở khép kín nhỉ.
"Nhưng xem ra nơi này dễ sống hơn mình tưởng, thế cũng tốt. — Dù sao thì mình kiểu gì cũng sẽ sớm vượt ngục."
Đúng vậy, tuy bị tống vào cái "Nhà giam" này, nhưng tôi sẽ thoát ra ngoài ngay thôi. Với Tuyệt chiêu tối thượng của Alhazred, tôi dư sức thoát khỏi một nơi như thế này. Khi đó, tôi sẽ trở thành <Master> đầu tiên vượt ngục thành công. Đây chính là kế hoạch vẹn toàn của tôi!
"...Cái kiểu suy nghĩ này... nếu để cái tên nhãi đó nghe được, chắc chắn hắn lại mỉa mai rằng 'Cô đang bóp méo hiện thực theo ý mình' cho xem."
Thực ra, cái ý tưởng gọi là kế hoạch khắc phục hậu quả đó, tôi cũng chỉ vừa mới nghĩ ra tức thì. Vì bản thân chưa từng mảy may nghĩ đến việc mình sẽ thất bại, nên đương nhiên tôi chẳng bao giờ chuẩn bị trước cho những tình huống thế này. Tôi đã tự nhận thức được rằng bản thân đang cố gắng bóp méo mọi thứ sao cho có lợi cho mình.
Tất cả đều là tại hắn.
"Aaa thật tình! Đầu óc rối bời quá!!"
Kể từ ngày nghe những lời của Rook, tôi cứ liên tục trằn trọc và khổ sở thế này mãi. Mỗi khi tôi nghĩ đến chuyện gì đó khiến bản thân vui vẻ, câu hỏi "Điều đó có thực sự đúng không?" lại ngay lập tức xẹt qua tâm trí. Không chỉ hiện tại. Ngay cả những kỷ niệm vui vẻ ngày xưa, hay những ký ức chứng minh sự tuyệt vời của bản thân, tất cả đều đang dần vỡ vụn.
Cái cảm giác tồi tệ này đã bám riết lấy tôi không dứt kể từ lúc đó.
Việc tôi không thể đăng nhập ngay sau khi hết Death penalty cũng là vì tôi phải mất một khoảng thời gian để xốc lại tinh thần thì mới dám vào game.
"Tên nhãi đó... tao tuyệt đối sẽ không tha thứ cho mày!"
Rook, kẻ đã dùng ngôn từ như dao nhọn khoét sâu vào trái tim tôi. Tôi nhất định sẽ không tha cho hắn. Dù tôi cũng có chút để bụng tên [Vua Phá Hoại] — kẻ đã tiêu diệt tôi cùng Alhazred, một <Embryo> mà dù không thiên vị tôi cũng dám chắc chắn là vô địch — nhưng mối hận dành cho Rook vẫn lớn hơn tất thảy.
Kể từ lúc đó... tôi chẳng còn cảm thấy vui vẻ lấy một chút nào nữa. Ngay cả khi sống ở thế giới thực, tôi cũng không tài nào hòa mình vào hình mẫu lý tưởng của bản thân. Như một lời nguyền rủa, những chiếc gai ngôn từ mà Rook cắm lại cứ không ngừng hành hạ tôi.
Thế nên, tôi đã đưa ra quyết định.
Tôi nhất định sẽ thoát khỏi "Nhà giam" này và giáng cho hắn một đòn thù đích đáng!!!
Chính vì mục đích đó mà tôi mới đăng nhập lại!!
"Trước tiên, mình phải để Alhazred đi dò xét cấu trúc của 'Nhà giam' đã... nhưng nếu đúng như lời đồn rằng nơi này nằm ở một server khác thì cũng hết cách... không, nếu là mình thì... khụ khụ."
Đang mải suy nghĩ, bụi đất bay vào họng khiến tôi ho sặc sụa. Thật tình! Dù có lấy bối cảnh miền Tây viễn du đi chăng nữa thì bụi bay mịt mù thế này cũng quá đáng rồi.
Tôi muốn tìm một nơi nào đó sạch sẽ để nghỉ ngơi. Chắc chắn phải có một nơi sạch sẽ chứ. Một kiểu nhà giam có thu phí hay một cái khách sạn chẳng hạn. Dù sao đây cũng là <Infinite Dendrogram> mà, chắc chắn phải có những cơ sở đàng hoàng. Nếu không có... thì tôi sẽ tóm cổ đứa nào sở hữu <Embryo> hoặc Job liên quan đến xây dựng rồi bắt nó xây cho mình!
Dù gì thì để phục vụ cho việc xâm nhập, tôi cũng đã lấy một Job liên quan đến lĩnh vực kiến trúc, nên tôi hoàn toàn có thể tự mình thiết kế. Việc còn lại chỉ cần có đủ nhân công và vật liệu là có thể xây được một căn nhà.
Đúng vậy, dù chỉ là chỗ ở tạm trước khi vượt ngục, nhưng tôi là một <Siêu Cấp> cơ mà.
Chắc chắn tôi có thể đứng trên đỉnh cao của nơi này.
Fufu, việc leo lên làm vua của "Nhà giam" trong lúc chờ vượt ngục nghe cũng thú vị đấy chứ. Biết đâu ở đây lại còn ẩn giấu một Superior Job nào đó cũng nên! Nếu vậy, cơ hội để khiến đám thành viên Clan phải sáng mắt ra sẽ lại đến!
"Nhưng mà, liệu mình có thực sự làm được không nhỉ............ Aaa thật tình!!"
Đang lúc tâm trạng phơi phới, tôi lại đi suy nghĩ vớ vẩn nữa rồi. Tất cả mọi chuyện đều là tại hắn!!
Rook..., tao mà thoát khỏi đây thì nhất định tao sẽ băm mày ra bã...!
Cả về thể xác lẫn tinh thần... tao nhất định sẽ làm thế!
"Này cô em trông có vẻ là lính mới đằng kia, nãy giờ cứ đứng một mình rồi thay đổi nét mặt liên tục thế?"
Trong lúc tôi đang bực dọc, một gã đàn ông có hình đại diện đầy vẻ du côn đã lên tiếng gọi. Dù nhìn từ góc độ nào, gã cũng toát lên vẻ ngoài của một PK hay thứ gì đó tương tự. Trông gã hệt như một tên rác rưởi thực thụ.
"Chuyện không liên quan đến anh. Trướng mắt quá, biến đi."
Nếu không biến đi, tôi sẽ để Alhazred đang đứng phía sau băm vằm hắn ra mất.
"Ô, sợ thế. Chà, tôi cũng hiểu là cô em vừa mới vào 'Nhà giam' nên còn đang cáu kỉnh. Hồi tôi bị 'Tửu Trì Nhục Lâm' đánh bại ở <Hải đạo Wez> rồi bị tống vào đây cũng vậy..."
...Hắn bắt đầu lải nhải kể lể về bản thân rồi, phiền phức quá, tôi sẽ giết gã.
"À, phải rồi. Chuyện chính là đây. Này cô em, cầm lấy cái này đi."
Gã đàn ông phiền phức nói vậy rồi... chìa về phía tôi một cuốn sách.
"Cái gì đây? Nếu là truyền đạo tôn giáo thì tôi xin kiếu."
Và tôi cũng sẽ sẵn sàng từ chối bằng cách chém cổ tên rác rưởi này làm đôi.
"Không không, đây đâu phải là <Hội Nguyệt Thế> đâu mà làm mấy trò đó. Ý tôi là cái này này."
Nói đoạn, gã đàn ông chỉ vào một tờ giấy được dán trên bảng thông báo gần đó.
[Những ngày bội số của mười hàng tháng là Ngày Đọc Sách]
[Nếu bạn đọc một cuốn sách từ thư viện và viết review, bạn sẽ được phát 100 Lir Nhà giam — đơn vị tiền tệ nội bộ của "Nhà giam"]
[Sự kiện tham gia tự do]
[※Khi đọc sách, vui lòng giữ im lặng, và những người không đọc cũng hãy cố gắng giữ im lặng để không làm phiền người đang đọc]
[※Đọc sách giúp nuôi dưỡng tâm hồn]
[AI Quản lý phụ trách "Nhà giam" - Red King]
"...Nơi này là trường học đấy à?????"
Hơn nữa, nếu 100 Lir Nhà giam cũng chỉ có giá trị bằng 100 Lir bên ngoài, thì chút tiền lẻ này đúng là chẳng bõ bèn gì. Chỉ vì chừng đó mà lại bảo tôi đi đọc sách sao? Đang coi thường tôi đấy à?
"Tù nhân ở đây đói khát đến mức đó sao? Nếu đói thì cứ đi cướp của tù nhân khác chẳng phải là xong rồi sao?"
Tất cả đều là tội phạm bị truy nã cơ mà, làm vậy mới là lẽ tự nhiên chứ. Ở cái nơi mà ném bừa một cục đá cũng trúng một tên trộm này thì có gì lạ đâu.
"Không đâu, cũng chẳng ai có hứng hùa theo cái sự kiện mẫu mực của tên Red King kia cả. Nhưng cầm theo một cuốn sách trên người thì vẫn tốt hơn."
"Vậy lý do là gì?"
"Là vì có một người tham gia sự kiện này rất nhiệt tình."
...Một người?
"Người đó là ai?"
"Là một người tên Sechs. Anh ta là một trong bốn <Siêu Cấp> ở 'Nhà giam' này. Vì anh ta luôn tỏ ra là một tù nhân kiểu mẫu nên rất nhiệt tình với mấy sự kiện kiểu này."
"...Hả?"
Một âm thanh không rõ là thắc mắc hay cạn lời bất giác bật ra khỏi miệng tôi. Sechs, nhân vật đó thì tất nhiên là tôi biết. [Vua Tội Phạm] Sechs Würfel... chính là Chủ Clan của <IF> mà tôi đang trực thuộc cơ mà. Thế mà, anh ta lại là một tù nhân kiểu mẫu và đang nhiệt tình tham gia sự kiện mẫu mực này á?
Đùa kiểu gì hay vậy?
Hắn là [Vua Tội Phạm] đấy nhé?
Một kẻ như thế mà lại vui vẻ ngồi đọc sách, viết cảm nhận để lấy mấy đồng tiền lẻ sao?
"Thế nên, mọi người mới vờ như mình cũng tham gia sự kiện cho có lệ, nhờ thế thì khả năng bị người đó nhắm đến cũng thấp hơn..."
"Này, nói cho tôi biết chuyện này đi."
"Ô, chuyện gì thế?"
Tôi tóm lấy cổ áo của gã rác rưởi thạo tin này và gặng hỏi.
"Anh Sechs đó hiện đang ở đâu?"
◆
Nơi mà gã rác rưởi thạo tin kia chỉ cho tôi là một địa điểm khá tươm tất giữa lòng cái "Nhà giam" này. Nó trông giống hệt một quán cà phê, với những bức tường trắng tinh khôi không hề vấy chút bụi đất nào. Quán có vẻ cũng được dọn dẹp rất chu đáo. Với mặt tiền này, dù có đặt nó ở Gideon thì cũng chẳng có gì lạ lẫm.
Tên quán là <Dice>.
Đúng như tên gọi, một khối xúc xắc bằng gỗ to cỡ quả bóng được treo ngay cạnh cửa ra vào thay cho bảng hiệu. Nhưng nhìn kỹ thì con xúc xắc này chỉ có độc một mặt "Lục". Cái gì thế này, dù có là xúc xắc gian lận thì ít ra cũng phải có các mặt Bốn-Năm-Sáu chứ?
"A, nhắc mới nhớ..."
Để viết mật mã dùng cho các quân bài, tôi đã từng tìm hiểu chữ viết của nhiều quốc gia khác nhau và học thuộc một vài từ vựng. Nếu trí nhớ của tôi không lầm thì "Sáu" trong tiếng Đức là "Sechs", còn "Xúc xắc" là "Würfel".
Nói cách khác, cái tên Sechs Würfel của Chủ Clan mang ý nghĩa là "Mặt Sáu của Xúc Xắc". Chẳng lẽ con xúc xắc này vốn dĩ không phải là bảng hiệu của quán, mà là một vật thể hiện danh tính của Chủ Clan sao? Nhưng tại sao anh ta lại mở một quán cà phê ở đây?
"...Chắc là vì muốn đánh dấu địa bàn của bản thân nên anh ta mới cho treo con xúc xắc lên chăng."
Nâng cao cảnh giác thêm một chút, tôi mở cửa kính và bước vào trong.
[Kính chào quý khách]
Vừa bước vào quán, một búp bê phục vụ bằng máy móc đã tiến ra nghênh đón tôi. Có vẻ như trong cái "Nhà giam" này không hề có bóng dáng Tian nào. Thay vào đó, những con búp bê máy sẽ đảm nhận việc tiếp khách.
...Chẳng nhẽ không có ai phá nát nó rồi cướp đồ sao.
Hơn nữa, con búp bê này thoạt nhìn cũng nhận ra độ tinh xảo đã đạt đến mức trông y hệt người thật. Chỉ vì nó có các khớp cầu và một viên đá quý giống như kim cương gắn trên trán nên người ta mới dễ dàng nhận ra nó là búp bê. Cảm thấy hơi tò mò, tôi liền dùng <Apprisal Eye> để kiểm tra. Tên của nó là [Kim Cương Thạch Chi Mạt Sát Giả - Diamond Slayer], và trong phần mô tả có ghi là "Hoàng Ngọc Nhân".
............Ơ kìa? Khoan bàn đến chuyện cướp đồ, chẳng phải bản thân thứ này đã là một món đồ cực kỳ đắt giá rồi sao?
[Thưa quý khách!]
"...Hả!"
Mải suy nghĩ về giá thị trường của con búp bê trước mặt khiến tôi có chút ngẩn người. Ngay lập tức, tôi lấy lại tinh thần và bắt tay vào thực hiện mục đích đến đây.
"Sechs Würfel! [Vua Tội Phạm] Sechs Würfel có ở đây không!?"
Tôi giơ tay cản con búp bê đang định dẫn mình vào chỗ ngồi, rồi lớn tiếng gọi vào bên trong. Vài vị khách lác đác trong quán đều nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu, nhưng tôi mặc kệ. Tôi không biết mặt Chủ Clan, nên nếu không gọi lớn thì làm sao mà tìm ra được chứ.
Chắc chắn Chủ Clan phải là một trong số những người đang ngồi ở đây!
"Tôi là Gerbera, thành viên của <IF>! Tôi đến đây vì muốn nói chuyện với Chủ Clan một lần, anh ta không có ở đây sao!"
Khi tôi nói vậy, không hiểu sao tất cả những vị khách đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm... rồi lại cắm cúi đọc sách. Nhìn kỹ thì đúng là ai cũng đang đọc sách cả.
Cái quái gì thế này!
"Không có ở đây sao!?"
"À ừm, cho tôi xin một chút thời gian được không?"
Đang lúc tôi đinh ninh rằng [Vua Tội Phạm] không có mặt ở đây vì chẳng vị khách nào đáp lời... thì một người đã cất tiếng gọi tôi.
Đó có vẻ như là chủ của quán cà phê này.
Hắn là một thanh niên trông khá đờ đẫn, trên người khoác chiếc tạp dề và đeo một cặp kính gọng đen. Tôi cứ tưởng "Nhà giam" thì không có Tian, nhưng hóa ra là vẫn có nhỉ.
"Cái gì! Tôi không định gọi món đâu nhé! Tôi vừa mới đến đây nên chẳng có cái đồng tiền 'Nhà giam' gọi là Lir Nhà giam gì đó đâu! Tôi đang nhẵn túi đây! Có vấn đề gì không!?"
"Không, tôi không ra đây để nhận gọi món. Tôi chỉ muốn xác nhận lại, cô là thành viên của <IF> đúng không?"
"Tôi đã nói thế rồi mà! Thế nên mau gọi [Vua Tội Phạm] ra đây..."
"Chính là tôi đây."
"……………………Hả?"
Trong một tích tắc, tôi không thể hiểu được đối phương vừa nói gì.
Thế nhưng, khi nhìn vào mu bàn tay trái của người chủ quán mà tôi đinh ninh là Tian... dấu ấn của <Embryo> đang ngự trị ngay tại đó.
"Chính tôi là [Vua Tội Phạm] Sechs Würfel đây. Rất hân hạnh được gặp mặt. Cô là Gerbera... đúng không nhỉ?"
Cậu thanh niên đờ đẫn đó............ vị [Vua Tội Phạm] hoàn toàn khác xa với những gì tôi từng tưởng tượng, đã nói như vậy.
◆
Vài phút sau. Tôi đang ngồi ở ghế quầy bar, nhấm nháp ly cà phê do đích thân Chủ Clan pha.... Việc nó có vị ngon tuyệt hảo lại làm tôi cảm thấy hơi bực mình.
Món ăn kèm dùng chung với cà phê lại là bỏng ngô. Thấy lạ nên tôi hỏi thử thì anh ta đáp: "Dạo này có một người bạn của tôi đang nghiện món bỏng ngô, nên tôi cũng bắt đầu tập làm thử." Bộ trào lưu làm bỏng ngô đang thịnh hành à. Nhưng nếu đã là đồ ăn kèm thì phải là món bánh donut khoái khẩu của tôi mới đúng chứ!
A, nhắc đến bỏng ngô và bánh donut lại làm tôi sôi máu lên rồi. Khốn kiếp, Rook và tên [Vua Phá Hoại]!
"...Cơ mà, anh thực sự là Chủ Clan của chúng tôi đấy à."
Sau khi anh ta cho tôi xem bảng chỉ số rút gọn và một vài thứ khác, cuối cùng tôi cũng đành phải chấp nhận sự thật. Từ cái tên cho đến Job, không thể sai lệch đi đâu được, người này chính là [Vua Tội Phạm] Sechs Würfel.
...Mặc dù tôi nghĩ con số tổng cấp độ kia chắc chắn là do lỗi game hay gì đó.
"Đúng vậy. Nhưng bản thân tôi cũng đang tự hỏi liệu mình có thực sự xứng đáng được gọi là Chủ Clan hay không."
"?"
"Vốn dĩ, tôi chỉ đảm nhận vị trí này vì được cô Zeta và anh Rascal nhờ vả, nên nó cũng giống như việc tôi cho mượn danh nghĩa mà thôi... Hơn nữa, ngay sau khi thành lập Clan, tôi đã bị tống vào 'Nhà giam', nên rốt cuộc mọi việc điều hành đều đổ dồn lên đầu hai người đó..."
Rascal chính là tên của vị <Siêu Cấp> đã chiêu mộ tôi.... Ừm, có vẻ anh ta đúng là Chủ Clan thật rồi. Dù bản thân anh ta chẳng có vẻ gì là giống với danh xưng đó, ngoại hình cũng hoàn toàn không toát lên khí chất của một [Vua Tội Phạm]. Tôi cứ hình dung người đó phải là một gã đàn ông hoang dã, tàn bạo, hay bét nhất cũng phải giống một tên trùm mafia ngồi vuốt ve mèo trên đùi cơ.
"Thế tại sao anh lại đi làm chủ quán cà phê vậy?"
"Vì rảnh rỗi quá chẳng có việc gì làm... nên tôi nghĩ mình nên tìm một sở thích nào đó. Sau khi bỏ ra nửa năm để học cách pha cà phê thì tôi thấy thành quả cũng ra dáng đấy chứ."
"...Không cần dựa dẫm vào Skill mà vẫn pha ngon được thế này, anh dư sức mở một quán cà phê ở ngoài đời thực luôn đấy."
"Được cô khen ngợi đến mức đó... thật sự cảm ơn cô."
...Cách cư xử khiêm nhường và nhã nhặn quá mức. Người thế này mà là [Vua Tội Phạm] thật sao?
"Nhân tiện, mấy người khách trong quán này... ai cũng đang đọc sách nhỉ."
"Ừm. Vì hôm nay là Ngày Đọc Sách mà. Mọi người đều vừa thưởng thức cà phê vừa say sưa đọc sách."
"Hừm."
Nhìn vào trong quầy, tôi thấy hình như Chủ Clan cũng vừa làm việc vừa đọc sách, bởi có một cuốn tiểu sử của Florence Nightingale đang được kẹp bookmark đặt ngay ngắn ở đó. Có vẻ như anh ta tham gia cái sự kiện mẫu mực này một cách thực sự nghiêm túc... nhưng lựa chọn cuốn sách đó thì có phải là quá đạo mạo rồi không? Làm tù nhân kiểu mẫu thì cũng vừa vừa phai phải thôi chứ. Thật khó mà tin đây là [Vua Tội Phạm].
...Mình phải thử hỏi xem sao.
"Nghe người ngoài phố đồn anh là một tù nhân kiểu mẫu... lý do là gì vậy?"
"Lý do là sao, ý cô là gì?"
"Anh là [Vua Tội Phạm] cơ mà, đáng lẽ ra anh phải đứng trong bóng tối thống trị cái 'Nhà giam' này rồi tổ chức những buổi tiệc tùng thác loạn hay gì đó chứ?"
"Không, cô hiểu lầm rồi. Đã là tội phạm thì khi đang thụ án bắt buộc phải tuân thủ nội quy của nhà giam chứ. Thế nên tôi mới làm đúng như vậy."
"Vậy sao. ...?"
Hình như vừa rồi anh ta có chen vào một từ ngữ mang sắc thái kỳ quặc nào đó, nhưng chắc chỉ là do tôi tưởng tượng thôi. Dạo này tôi hay suy nghĩ quá nhiều vì chuyện của Rook, nên việc sinh ra ảo giác kiểu này cũng xảy ra như cơm bữa ấy mà.
"Mà này, Chủ Clan vẫn thường trao đổi email với Zeta ngoài đời thực đúng không?"
Trước đây trong thông báo nội bộ của Clan có viết vậy mà.
"Ừm. Nhưng vì email của cô Zeta toàn được viết bằng tiếng Ả Rập, nên nếu không có phần mềm dịch thuật thì cũng gay go lắm."
...Hóa ra Zeta là người vùng đó à.
"Kể cả trong email, cô ta cũng nói chuyện theo kiểu đó sao?"
"Ừm. Nhưng cũng nhờ thế nên sau khi dịch xong tôi lại dễ dàng nắm bắt được ý đồ hơn, đỡ vất vả lắm."
...À, đúng là vậy thật.
A, nhớ ra rồi.
"Lần tới gửi email, anh nhớ viết thêm về chuyện của tôi nhé. Hãy bảo là 'Rồi tôi cũng sẽ vượt ngục thôi'."
"Cô Gerbera định thử sức vượt ngục sao?"
"Đương nhiên rồi, <Embryo> của tôi là mạnh-... dù có thể không phải là mạnh nhất đi chăng nữa thì nó cũng cực kỳ thích hợp cho những việc thế này."
...Thật cay đắng khi muốn khẳng định nó là mạnh nhất mà lại không thể thốt nên lời. Khốn kiếp, Rook!
"Nếu vậy thì cô nên đợi thêm một thời gian nữa sẽ tốt hơn đấy."
"Tại sao chứ?"
"Một thời gian nữa, anh Candy... người đang bận rộn với chiến lược thu phục [Tai Khuẩn Binh Khí]... [Vua Dịch Bệnh] sẽ chuẩn bị xong xuôi. Lúc đó cả tôi, cô và anh ấy, ba người chúng ta hợp lực lại thì chắc chắn sẽ vượt ngục thành công."
[Vua Dịch Bệnh], một kẻ cực kỳ nguy hiểm được mệnh danh là người sát hại nhiều Tian nhất. Anh ta cũng là nhân vật mà tôi luôn để mắt tới vì có cảm giác không hề hợp gu...
............Ơ kìa?
"Bao gồm cả anh, là ba người sao?"
"Ừm. Chị Hannya thì sắp mãn hạn tù rồi, còn cậu Fuuta thì chúng tôi lại không thể thiết lập quan hệ hợp tác."
Chắc hẳn hai người kia cũng là <Siêu Cấp>, nhưng điều tôi muốn hỏi không phải là chuyện đó.
"Chủ Clan cũng sẽ vượt ngục sao? Trông anh có vẻ đang tận hưởng cuộc sống ở đây lắm cơ mà."
Thậm chí còn mở cả một quán cà phê nữa.
"Đúng. Đã là tội phạm trọng án thì bắt buộc phải tìm cách vượt ngục trong lúc thụ án chứ. Thế nên tôi mới chuẩn bị làm như vậy."
"............"
Lại nữa rồi.
Lời nói của Chủ Clan, rốt cuộc là có ý gì đây. Nãy giờ cứ thỉnh thoảng lại có một sự kỳ quặc nào đó chen ngang vào câu chữ. Nhưng với khả năng của mình, tôi không tài nào diễn đạt sự kỳ quặc đó thành lời được.
"A, phải rồi. Nhắc đến chuyện vượt ngục, rốt cuộc thì tại sao cô Gerbera lại ở đây vậy?"
"............"
Đối với tôi, việc phải kể lại lý do và đầu đuôi sự việc chẳng hề dễ dàng một chút nào.
Bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải tự miệng nói ra thất bại của chính bản thân. Chắc chắn nếu là tôi của trước khi nghe những lời nói chát chúa đó, tôi sẽ kể ra một câu chuyện thành công dưới góc nhìn của bản thân. Nhưng vì tôi của hiện tại có vẻ không thể làm được điều đó... nên đành chịu thôi, tôi đã kể lại toàn bộ sự việc một cách khách quan nhất.
Tôi kể cho Chủ Clan nghe về vụ án ở Gideon theo đúng trình tự thời gian.
Chủ Clan vừa gật gù lắng nghe, thỉnh thoảng lại ân cần rót thêm cà phê cho tôi. Nhân tiện, những vị khách khác trong quán đã tinh ý rời đi từ lúc nào không hay ngay khi tôi và Chủ Clan bắt đầu bàn về chủ đề này. Cứ như thể họ đã quá quen thuộc với chuyện này rồi vậy.
"Và rồi để chứng minh thực lực, tôi đã thách đấu với [Vua Phá Hoại]... để rồi nhanh chóng bị đánh bại."
Việc phải tự thốt ra thất bại của chính mình khiến tôi cảm thấy hoàn toàn kiệt sức.
"Chà, vất vả cho cô rồi. Tôi rất hiểu cảm giác đó mà. Bởi chính tôi cũng đã bị Shu đánh bại và phải vào đây."
Sau khi tôi kể xong, Chủ Clan vừa gật đầu đồng tình vừa cất lời đáp lại.
"Bị đánh bại ư? Nhưng theo những gì tôi nghe được thì trận đấu đó có kết quả hòa mà..."
"Không đâu. Tôi đã thua. Tôi đã bị Shu dồn ép đến mức phải chịu Death penalty, còn Shu dính Death penalty là do phản lực từ đòn tấn công của cậu ấy cơ mà. Thế nên, đó hoàn toàn là thất bại của tôi."
Chủ Clan nói vậy và điềm nhiên tự thừa nhận thất bại của mình. Trong lời nói đó chẳng hề chứa đựng lấy một tia cay cú nào. Liệu có phải thời gian ngồi tù đã giúp tâm hồn anh ta tĩnh lặng lại, hay ngay từ đầu anh ta vốn đã chẳng hề mảy may nuối tiếc.
Tôi cũng không biết nữa.
Chỉ là... tại sao nhỉ.
Tại sao tôi lại cảm thấy Chủ Clan đang nhắc về [Vua Phá Hoại] — kẻ đáng ra phải là kẻ thù không đội trời chung — với thái độ thân thiết và hảo cảm thay vì với thái độ thù địch cơ chứ.
"Mà này, làm thế nào mà Shu có thể phá giải được năng lực <Embryo> của cô Gerbera nhỉ..."
Chủ Clan lẩm bẩm, có vẻ như đang suy ngẫm về điều gì đó.
"Một Alhazred vốn dĩ tuyệt đối không thể bị nhận thức lại bị phát hiện sao?"
Ban nãy, tôi cũng đã kể cho Chủ Clan nghe về năng lực của Alhazred. Vì đằng nào thì các thành viên trong Clan cũng đã biết, nên tôi nghĩ cho Chủ Clan biết luôn cũng chẳng sao.
"Đúng vậy, tại sao lại như thế... cho đến tận bây giờ tôi vẫn thực sự không tài nào hiểu nổi."
"Vậy sao... thế thì chúng ta thử nghiệm xem sao. Cô hãy tấn công tôi đi."
"Hả?"
Nói rồi, Chủ Clan bước ra khỏi quầy. Sau đó, anh ta bắt đầu dời bàn ghế để tạo một khoảng không gian trống.
"Để tránh làm vỡ tách trà, chúng ta cần phải dọn dẹp chỗ này một chút."
"Ơ, không, nhưng mà... hả?"
Người này, đang nghiêm túc đấy à? Tự nhiên lại bảo "Hãy tấn công tôi đi"... anh ta có máu M á?
"Không cần phải khách khí đâu. Nhắm vào chỗ nào cũng được, hãy dùng Alhazred để tấn công tôi đi."
"...Lát nữa có sao thì đừng có mà than phiền đấy nhé?"
Có vẻ như nếu không thử tấn công thì câu chuyện sẽ chẳng thể đi đến đâu được, nên tôi đành chấp nhận và làm theo. Tôi điều khiển Alhazred di chuyển đến đứng ngay bên cạnh Chủ Clan. Có vẻ như anh ta không hề nhìn thấy nó. Tôi nhẩm lệnh cho Alhazred vung lưỡi hái, định bụng chỉ chém một đường nông trên cánh tay anh ta,
"A, đúng rồi. Trải thêm tờ báo ra nữa thì..."
"A!? Đừng có cử động vào lúc này chứ...!?"
—Ngay sau đó, đường lưỡi hái đáng lẽ chỉ chém nhẹ vào cánh tay lại vô tình cắt phăng chiếc đầu của Chủ Clan khi anh ta vừa cúi người xuống.
"Aaaaaaaaaaaaaaaaa!?"
Đầu của Chủ Clan lăn lông lốc trên mặt sàn.
Cái đầu cứ thế lăn đi rồi đập vào cửa kính và dừng lại. Một vài <Master> đi ngang bên ngoài dường như đã nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu trong quán, họ hét lên kinh hãi rồi bỏ chạy tán loạn.
"L-Làm sao đây...!?"
Tôi lỡ tay tiễn luôn Chủ Clan về màn hình chờ rồi còn đâu!?
Khoan đã, chuyện này, là lỗi của tôi á!?
Lỡ đám thành viên khác nghĩ là tôi vì muốn "chứng minh thực lực" nên mới xuống tay giết Chủ Clan thì sao!?
Phải làm sao bây giờ!?
"Quả nhiên là vẫn có cảm giác đau nhỉ."
"............Hả?"
Giọng nói mà mới vài chục giây trước tôi còn nghe thấy, nay lại một lần nữa nhởn nhơ truyền đến tai. Định thần nhìn lại, cái cơ thể đáng lẽ đã mất đầu của Chủ Clan vẫn còn nguyên vẹn ở đó, chẳng hề có dấu hiệu hóa thành những hạt sáng. Thậm chí, dù không còn đầu, cái cơ thể ấy vẫn đang phát ra tiếng nói bình thường.
"April. Làm phiền cô ném cái đầu của tôi qua đây với."
[Đã rõ thưa ngài. Thưa Chủ Nhân Tôn Kính.]
Chủ Clan không đầu thản nhiên sai con búp bê đứng cạnh cửa kính — chắc tên là April — nhặt đầu của mình lên, rồi giơ tay đón lấy cái đầu đang bay tới.
"Tôi hiểu rồi. Cô Gerbera này. Alhazred của cô, nó không thể che giấu được cảm giác đau."
Chủ Clan thản nhiên đưa ra suy luận về Alhazred mà chẳng thèm màng đến việc gắn cái đầu của mình lại (thực ra thì vấn đề nằm ở chỗ có gắn lại được hay không mới đúng).
"K-Khoan đã!? Không, quan trọng hơn là tình trạng cái đầu của Chủ Clan đang cực kỳ bất thường đấy nhé!? Anh có ổn không vậy!?"
"Tôi ổn mà. Cơ thể bị khuyết thiếu một vài bộ phận, hay nổ tan tành thì cũng là chuyện bình thường thôi. Chẳng phải cơ thể của Emily cũng thế sao?"
"Vậy sao!?"
Tôi chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào như vậy nên làm sao mà biết được chứ!?
"Nh-Nhưng mà, không có đầu mà vẫn nói chuyện được..."
"Vì dây thanh quản và phổi vẫn còn nguyên ở bên này, nên phát ra tiếng nói từ bên này là chuyện đương nhiên mà?"
...Cái việc đứt đầu mà vẫn thản nhiên như không đã là một điều cực kỳ bất thường rồi đấy!! Mà khoan, cảm giác đau!? Anh vừa nhắc đến cảm giác đau à!?????
Người này, bật cảm giác đau bị cắt đầu mà vẫn tỏ ra bình chân như vại thế này sao!??????
Cái quái gì vậy!? Thật ra ngoài đời anh ta là một con quái vật hay gì đó à!???????
"Vậy thì, tôi gắn lại nhé. Chứ để nguyên thế này thì không thể nhìn vào mắt nhau mà nói chuyện được."
Chủ Clan đặt cái đầu của mình lên vết cắt, và ngay lập tức cái đầu dính chặt lại, trở về trạng thái hoàn hảo như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"............Kinh tởm quá."
Về mặt thị giác, cảnh tượng này còn gây sốc hơn cả lúc anh ta bị chém đứt đầu nữa. Tạm bỏ qua vụ cảm giác đau thì cảnh tượng này rõ ràng là vô cùng dị thường, nhưng nếu đó là năng lực của <Embryo> thì chuyện đó cũng hoàn toàn có thể xảy ra nhỉ.... Giống như kiểu thay thế toàn bộ thân thể như [Tiêm Diệt Vương] của Caldina chăng?
"...Superior Embryo của Chủ Clan, có nguyên mẫu là Dullahan sao?"
"Dullahan à. Một hình mẫu khá ngầu đấy, nhưng <Embryo> của tôi thì không phải vậy đâu."
...Thế thì rốt cuộc nó là cái quái gì mà đứt đầu vẫn sống nhăn răng vậy!!!?
"Nhưng quan trọng hơn lúc này là Alhazred của cô Gerbera. Vừa rồi, khi bị chém đầu, tôi đã thực sự cảm nhận được sự đau đớn. Điều đó chứng tỏ Alhazred không thể che giấu cảm giác đau. Chắc chắn Shu cũng đã phát hiện ra điều đó nhờ vào điểm này."
"............Làm sao có ai lường trước được mấy chuyện như thế chứ."
Cái bọn đi bật cảm giác đau đúng là một lũ điên mà. Nói trắng ra là tôi đang cực kỳ nghi ngờ độ bình thường trong não bộ của vị Chủ Clan tự nhiên đòi "Hãy tấn công tôi đi" trong khi đang bật cảm giác đau đấy!![note92184]
"Lần này, cô Gerbera hãy thử bật cảm giác đau của bản thân lên rồi tấn công xem sao."
"............Tôi biết rồi."
Vì lần trước vung lưỡi hái đã gây ra thảm họa đứt đầu, nên lần này tôi quyết định sẽ chỉ đâm nhẹ...
"À, về vị trí nhắm vào ấy mà."
"Tôi đã bảo là đừng có cử động cơ mà!?"
Đường lưỡi hái đáng lẽ chỉ đâm vào bắp tay, lại vì Chủ Clan đột ngột chuyển hướng mà đâm xuyên thẳng qua tim anh ta mất rồi.... Trời ạ, lại cái trò gì nữa đây.
"Ra là vậy, tôi hiểu rồi."
Dù bị đâm xuyên tim nhưng Chủ Clan vẫn thản nhiên như không, và tất nhiên là chẳng hề dính Death penalty... sức sống mãnh liệt đến mức quá thể đáng rồi đấy. Làm thế quái nào mà tên [Vua Phá Hoại] kia có thể dồn ép con quái vật này vào con đường Death penalty rồi tống vào "Nhà giam" được vậy... nể thật sự luôn.
"Lần này tôi không hề cảm thấy đau. Có vẻ như khả năng che giấu phụ thuộc vào chính cảm giác của cô Gerbera."
Theo lời Chủ Clan — người vừa đích thân trải nghiệm — thì có vẻ như điểm mù duy nhất của Alhazred về cảm giác đau bắt nguồn từ việc bản thân tôi bật hay tắt cảm giác đau.... Đến cả tôi, <Master> của Alhazred, mà mãi đến tận bây giờ mới nhận ra được điều này.
"Nhưng mà làm gì có mấy <Master> chịu bật cảm giác đau cơ chứ, nên cái này đâu tính là điểm yếu nhỉ?"
"Không đâu. Vẫn có những <Siêu Cấp> thỉnh thoảng sẽ bật lên tùy theo tình huống đấy. Thậm chí còn có những người lúc nào cũng bật sẵn cảm giác đau cơ."
Cái bọn lúc nào cũng bật cảm giác đau... đầu óc bọn chúng có vấn đề à. Hay chúng là một lũ cuồng bạo dâm?
"Vậy thì từ giờ tôi sẽ cẩn thận hơn với những <Master> có vẻ như hay bật cảm giác đau..."
"Không cần thiết. Có một cách khắc phục đơn giản hơn nhiều. Cô Gerbera chỉ cần luôn luôn bật cảm giác đau là được."
…………………………………………Hả?
"...Không không, chuyện đó là bất khả thi. Anh đang nói cái quái gì vậy? Anh bị ngốc à?"
Tôi thậm chí còn chẳng buồn giữ kẽ trong lời ăn tiếng nói với anh ta nữa. Thế nhưng Chủ Clan chẳng hề bận tâm, anh ta chỉ vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Không sao đâu. Có một phương pháp huấn luyện sẽ giúp cô quen với điều đó mà."
Và rồi, Chủ Clan thốt ra những lời hệt như đang tuyên bố một phát minh vĩ đại.
"Đó là một buổi đặc huấn địa ngục."
◆
Đó là một căn phòng nằm dưới tầng hầm của quán cà phê. Cơ sở vật chất ở đây trông hệt như Đấu trường giác đấu ở Gideon, nơi tôi đã từng lẩn trốn.
"Chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Ở đây không hề có mấy cái kết giới tiện lợi như các cơ sở quyết đấu đâu. Cô đã sẵn sàng chưa?"
"Rồi rồi..."
Trong lòng tràn ngập cảm giác ủ rũ khi nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra, tôi đành miễn cưỡng bật cảm giác đau lên. Nói tóm lại thì chuyện này cũng giống hệt những gì mà [Vua Phá Hoại] đã làm với Rook thôi.
Cái buổi đặc huấn trừ HP trong tình trạng bật cảm giác đau. [Vua Phá Hoại] đã dùng những đòn tấn công vật lý để rút đi một lượng lớn HP của Rook. ...Bây giờ nghĩ lại, tôi mới nể cái khả năng kiềm chế sức mạnh tài tình của anh ta, khi mà chỉ một đòn của anh ta cũng đủ sức hạ sát tôi ngay cả khi đã dung hợp với Alhazred.... Nhắc mới nhớ, cái đó cũng được gọi là "đặc huấn địa ngục" nhỉ. Chắc vì bật cảm giác đau nên ai cũng muốn thêm hai chữ "địa ngục" vào chăng?
Tuy nhiên, trong trường hợp của tôi, nó không nhằm tác động đến hướng tiến hóa của <Embryo>, mà chỉ đơn thuần là để cơ thể làm quen với cảm giác đau.
Tất nhiên, tôi cũng chẳng hề muốn phải chịu đau đớn nên đã ra sức phản kháng. Thế nhưng, rốt cuộc tôi vẫn phải khuất phục trước những lời lẽ và thứ áp lực đầy bí ẩn của anh ta rồi đành phải ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
...Nói thật, khoảnh khắc đó là lúc anh ta trông giống [Vua Tội Phạm] nhất đấy.
"Hơn nữa... bản thân việc huấn luyện cũng rất cần thiết để trở nên mạnh mẽ hơn mà."
Nếu không làm thế này, điểm yếu của Alhazred sẽ mãi mãi tồn tại, nên cũng đành chịu thôi. Tôi cũng muốn một lần nữa có thể tin tưởng rằng Alhazred của mình là mạnh nhất. Nếu có việc gì có thể làm để đạt được điều đó, thì tôi sẵn sàng đối mặt với chút khó khăn. Để có thể một lần nữa, dõng dạc nói từ tận đáy lòng rằng "<Embryo> của tôi là vô địch."
"Vậy thì, chúng ta bắt đầu nhé."
"...Nếu được thì anh nhẹ tay chút thôi."
"Không được đâu. Để khởi động, tôi sẽ bứt đứt lưỡi của cô, nên sẽ đau lắm đấy."
"Hả?"
Chủ Clan tóm lấy cằm tôi — và cứ thế giật đứt phăng cái lưỡi của tôi.
"!??!???"
――――――――――――――――
Khoảnh khắc đó, cơn đau tột cùng hòa lẫn với sự kinh hoàng tột độ khiến mọi suy nghĩ của tôi vỡ vụn, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
"Hya hi ho...!?"
Tôi cất tiếng hỏi bằng cái miệng đang rỉ máu ròng ròng cùng cơn đau buốt óc, và Chủ Clan đã điềm nhiên đáp lại thế này.
"Thế nên mới gọi là đặc huấn địa ngục. Nếu cô đã quen thuộc với những nỗi đau khủng khiếp... như bị giật đứt lưỡi, xé toạc tay chân từ trước, thì trong thực chiến dù có nhận phải bất cứ sát thương nào, cô cũng sẽ chẳng còn màng bận tâm nữa."
"Hông hể...!"
Cái kiểu huấn luyện bắt buộc phải cắt bỏ các bộ phận cơ thể thế này là có bình thường không vậy!????
"Về những phần cơ thể bị khuyết thiếu thì cô không cần phải lo lắng đâu."
Chủ Clan lấy ra một [Job Crystal] và sử dụng nó. Anh ta chuyển Job từ [Vua Tội Phạm] sang một Job khác... và thì thầm "<Lời Cầu Nguyện Của Thánh Nữ>".
"Tôi đã chữa lành rồi đấy. Cô thử kiểm tra lại xem sao."
Nghe anh ta nói vậy, tôi rụt rè thử cử động chiếc lưỡi trong miệng. Cảm giác đó xác nhận rằng cái lưỡi đã được hồi phục hoàn toàn nguyên vẹn. Dùng ngón tay chạm vào cũng cảm nhận được nó vẫn ở ngay đó.
"Chuyện vừa rồi, rốt cuộc là sao... ơ?"
Thế nhưng, thay vì bận tâm đến chuyện vết thương chí mạng của mình đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết, tôi lại cực kỳ kinh ngạc trước sự thay đổi của vị Chủ Clan đang đứng ngay trước mặt.
Chỉ vài giây trước, Chủ Clan rõ ràng vẫn còn là một thanh niên đờ đẫn đeo cặp kính gọng đen.
Vậy mà giờ đây, người đứng trước mặt tôi dù trang phục vẫn giữ nguyên nhưng... vòng một thì nảy nở, vóc dáng cũng thay đổi, mái tóc dài ra, và rõ ràng đã biến thành một người phụ nữ.
<Appraisal Eye> hiển thị thông tin: [Thánh Nữ] Sechs Würfel.
"............"
Thật không thể nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Chuyện đột nhiên bị bứt đứt lưỡi.
Chuyện vết thương lành lặn lại chỉ trong nháy mắt.
Chuyện [Vua Tội Phạm] lại biến thành [Thánh Nữ].
Và cả chuyện anh ta giờ đây lại mang dáng vẻ của một mỹ nhân tuyệt sắc chẳng hề có bất kỳ nét nào giống với trước kia.
...Nhắc mới nhớ, trong danh sách tội danh của [Vua Tội Phạm] có ghi "Sự kiện tước đoạt [Thánh Nữ]". Trước đây tôi cứ nghĩ cái tên đó ám chỉ một ý nghĩa nào đó ẩn dụ và kỳ quái hơn cơ, nhưng hóa ra nó lại mang ý nghĩa bám sát theo đúng nghĩa đen.
"Chỉ cần có tôi ở đây, dù là vết thương chí mạng cũng có thể được chữa lành hoàn toàn mà không sợ dính Death penalty, nên cô cứ yên tâm mà tham gia khóa đặc huấn nhé."
"............"
Thêm vào đó, tôi cũng nhận ra một sự thật kinh hoàng về Chủ Clan. Chủ Clan quả thực là một người có phong thái nhã nhặn, ôn hòa nhưng............ đầu óc anh ta thật sự điên ngoại hạng.
"Hôm nay là ngày đầu tiên nên chúng ta sẽ khởi động nhẹ nhàng thôi, thực hiện mười hiệp chặt đứt tứ chi rồi nghỉ nhé."
"............Ahahahaha."
Một điệu cười khô khốc bất lực bật ra từ miệng tôi. À, giờ thì tôi mới thực sự nhận ra.
Rõ ràng là tôi luôn ngấm ngầm coi thường tất cả những <Master> khác.
Nhưng riêng với vị Chủ Clan này, từ đầu đến cuối tôi chưa bao giờ nảy sinh cái suy nghĩ đó.
Có lẽ, dù bị gắn mác là đần độn, nhưng bản năng của tôi đã sớm mách bảo cho tôi biết.
—Rằng riêng kẻ này, tôi tuyệt đối không được phép chọc giận.
"Haizz..."
Nhưng thôi, tôi đành cam chịu mà tiếp nhận khóa đặc huấn này vậy. Nghĩ kỹ lại thì, cái tên Rook đó cũng đã từng vượt qua một thứ tương tự cơ mà. Tôi nhất định cũng sẽ vượt qua chuyện này, trở thành một phiên bản hoàn hảo nhất, thực sự mạnh nhất để tìm cái tên đó báo thùuuuu!!!
"...Xin hãy nương tay cho."
"Không được. Nếu để tay mềm thì sẽ không chém đứt được đâu, nên tôi sẽ làm cứng tay lại."
"Anh định dùng tay không để chém á!? Khoan đã, đáng sợ quá... Aaaaaa!?"
Và cứ thế, chuỗi ngày sống trong "Nhà giam"... hay đúng hơn là những chuỗi ngày đặc huấn địa ngục của tôi chính thức bắt đầu.... Khốn kiếp, Rook. Món nợ này, một ngày nào đó ta nhất định sẽ bắt ngươi phải trả giá đủ!!!!!
◆◆◆
■ Hoàng quốc Dryfe - Một nơi nào đó
"............"
Tại một nơi nào đó, Phó Chủ Clan của <IF> là Zeta vừa nhận được thông báo từ thành viên Rascal. Nội dung thông báo liên quan đến thành viên mới Gerbera. Sau khi trực tiếp gặp mặt Gerbera, Zeta cảm thấy lo ngại "Liệu cô gái này có thực sự ổn không đây", và đã liên lạc với Rascal — người đã ra mặt chiêu mộ cô ta.
Lời hồi đáp chính là bức thư mà cô đang mở ra trước mắt.
"...Đã hiểu. Nếu là vì thế thì cũng hợp lý."
Nội dung bức thư đại loại được viết như sau:
"Thứ nhất, Gerbera là một chiến lực cực kỳ hữu dụng, nhưng việc để bản thân cô ta tự uốn nắn lại tính cách là rất khó.
Thứ hai, Chủ Clan chính là người phù hợp nhất để đảm nhận việc này. Tuy nhiên, anh ấy hiện lại đang ở trong "Nhà giam".
Thứ ba, nếu giao cho Gerbera những nhiệm vụ không quan trọng, cô ta chắc chắn sẽ trở nên bốc đồng vì bức xúc. Và Gideon — nơi có sự hiện diện của nhiều <Siêu Cấp> đủ sức trở thành đối trọng với cô ta — là một địa điểm lý tưởng nhất.
Thứ tư, nếu cô ta phạm sai lầm và bị tống vào "Nhà giam", thì ở đó đã có Chủ Clan chờ sẵn.
Kết luận, nếu là Chủ Clan ra tay thì chắc chắn sẽ uốn nắn cô ta thành công. Thêm vào đó, năng lực của Gerbera sẽ vô cùng hữu ích cho kế hoạch vượt ngục của Chủ Clan sau này."
Đọc xong những dòng đó, Zeta không thể không đồng ý với mưu đồ này. Đúng là về khoản đập tan thói kiêu ngạo của người khác thì không một ai có thể vượt qua được Sechs. Bởi vì gần như chẳng có kẻ nào có thể giữ vững được những nhận thức thông thường cùng thói kiêu ngạo của bản thân khi phải đối diện với Sechs cả.
"............"
Theo những email trao đổi giữa Zeta và Sechs, cuộc vượt ngục dự kiến sẽ được tiến hành vào khoảng thời gian cuộc chiến tranh giữa Vương quốc và Hoàng quốc kết thúc. Nếu tính theo thời gian của <Infinite Dendrogram> thì chỉ còn lại khoảng vài tháng. Zeta thầm nghĩ, chừng đó thời gian chắc cũng quá đủ để Gerbera được uốn nắn thành một con người đàng hoàng.
"Cảm xúc thật phức tạp. Phải ở trong 'Nhà giam' cùng với Chủ Clan suốt khoảng thời gian đó sao... Thật đáng thương, nhưng cũng có chút đáng ghen tị."
Zeta vừa cảm thấy thương xót cho một Gerbera đang phải cắn răng chịu đựng những chuỗi ngày đặc huấn địa ngục, đồng thời cũng cảm thấy có đôi chút ghen tị với cô gái đó.
FIN
3 Bình luận