Vol 2: <<Đang tiến hành>>

Chương 7

Chương 7

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

“...Ừm.”

Sau khi thông báo cho Mao-san rằng buổi gặp mặt đã kết thúc, đồng thời tìm cách né tránh mấy lời trêu chọc đầy ẩn ý của chị ấy về việc tôi đi “hơi lâu”, tôi lập tức phi thẳng về nhà.

Thế nhưng, ngay khi vừa đưa chìa vào ổ và bước chân vào trong, một cảnh tượng kinh hoàng đã hiện ngay vào mắt tôi.

Ngồi chễm chệ ngay giữa phòng, đôi chân vắt chéo và tay đang ôm lấy chai whiskey, là một “sinh vật” đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

“S-sao cô lại vào được đây?”

Tôi dám chắc là mình đã chốt cửa kỹ càng trước khi rời đi rồi mà.

Trước vẻ mặt đầy hoang mang của tôi, Akira chẳng thèm mở miệng lấy một lời. Cô ấy chỉ im lặng, dùng ánh mắt sắc lẹm chỉ về phía chiếc kệ ngay sát lối ra vào.

Nằm chơ vơ trên đó là chiếc chìa khóa dự phòng của căn hộ này. Đó vốn là chiếc chìa tôi thường giấu dưới chậu cây ngoài hành lang.

Sao cô ấy biết được chứ?

Chẳng lẽ cái chỗ giấu bí mật bấy lâu nay của mình lại lộ liễu đến mức đó sao?

Trong lúc mớ suy nghĩ hỗn độn còn đang còn hiện lên trong đầu, tôi đưa mắt nhìn về phía Akira một lần nữa. Cô ấy vẫn không thèm nhúc nhích lấy một li, chỉ im lặng lườm tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương.

“Ch-chuyện gì thế?”

Không thể chịu đựng nổi bầu không khí im lặng đến ngộp thở này thêm giây nào nữa, tôi đành phải lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng.

Thế nhưng, ngay khi lời vừa dứt, đôi lông mày của cô ấy lập tức nhướng lên rồi nhíu chặt lại đầy giận dữ.

“Cậu mà cũng dám hỏi ‘chuyện gì thế’ hả?!”433f82d9-6ea2-41da-84e2-0ad40b494da7.jpgTiếng quát của cô ấy vang dội khắp căn phòng, át đi mọi âm thanh khác. Cảm giác như cả không gian đang rung chuyển theo, hay đúng hơn là nó thực sự đã chao đảo.

Cô ấy đập mạnh chai whiskey đã vơi quá nửa xuống sàn rồi đột ngột đứng phắt dậy. Với khí thế lấn át, cô ấy sải bước về phía tôi và chỉ thẳng ngón tay vào lồng ngực tôi như thể muốn đâm thủng nó tận nơi.

“Tại. Sao. Cậu. Lại. Gặp. Anna?!”

“H-hả...?”

Tôi đứng hình vì hoàn toàn mù mờ trước việc làm sao Akira có thể nắm được hành tung của mình. Thế nhưng, khi tôi còn chưa kịp mở miệng thanh minh lấy nửa lời, cô ấy đã tuôn ra một tràng xối xả.

“Tại sao cậu lại đi uống trà ở quán cà phê với cái hạng đàn bà lẳng lơ đó hả?! Rồi sau đó hai người còn kéo nhau đi đâu?!”

“Chuyện đó, ừm…”

“Đừng có giở trò với tôi! Cậu đã dắt xác vào khách sạn với cô ta, đúng không?! Hội chứng sợ phụ nữ á? Thật đấy à? Hóa ra bấy lâu nay cậu đều lừa dối mọi người sao? Làm quái gì có ai sợ phụ nữ mà lại dám bước chân vào khách sạn với loại người như thế chứ?! Cái 'nỗi sợ' của cậu nghe sao mà tiện quá nhỉ! Giải thích ngay cho tôi!”

“Đ-đợi đã—”

“Đã vậy còn ở lì trong đó suốt hai tiếng đồng hồ nữa chứ? Tôi đã gọi cho cậu tận hai lần, vậy mà lần nào cậu cũng nhẫn tâm dập máy! Nếu không có gì khuất tất thì tại sao cậu phải làm thế? Cậu còn tắt cả điện thoại nữa kìa!”

“Akira!”

Không thể cam chịu cuộc tấn công dồn dập này thêm giây phút nào nữa, tôi vươn tay chộp lấy hai vai cô ấy để ngăn lại.

“Hả...?”

Cô ấy đờ người lại ngay lập tức, đôi mắt mở to nhìn tôi đầy ngỡ ngàng.

“Ờm... x-xin lỗi... Nhưng cô làm ơn hãy nghe tôi giải thích đã, được không?”

Tôi vội vàng buông tay ra như thể vừa chạm vào lửa.

Cô ấy chớp mắt liên tục nhìn tôi, sau đó lặng lẽ xoay người sang một bên và giữ im lặng. Có vẻ như cô ấy đã tạm thời bình tĩnh lại, điều đó khiến tôi thực sự thấy nhẹ cả người.

“Làm sao cô biết hôm nay tôi đi cùng Maomi-san? Có phải Mao-san đã kể với cô chuyện này không?”

Khi tôi hỏi vậy, Akira dường như sực tỉnh, cô ấy nghiêng đầu thắc mắc.

“Hả? Chuyện này thì liên quan gì đến Mao?”

“Đó là một nhiệm vụ... mà Mao-san đã nhờ tôi thực hiện.”

“Nhiệm vụ? Bao gồm cả việc đi khách sạn sao?”

“Chuyện... chuyện đó thực sự nằm ngoài kế hoạch.”

“Ồ, ra là cậu định bảo mình bị 'cuốn' theo cô ta chứ gì?”

“Không, không phải thế! Nghe tôi nói đã!”

“Tôi vẫn đang nghe đây! Nhưng cái việc vào khách sạn đó chẳng có chút hợp lý nào cả!”

“Chính tôi còn chẳng hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại thành ra thế nữa, được chưa?!”

Tôi hét lên một cách tuyệt vọng dù biết điều đó chẳng giúp ích gì cho việc thanh minh.

Akira chỉ thốt ra một tiếng “Hả?” đầy vẻ ngán ngẩm. Cũng phải thôi, cô ấy hiểu lầm là chuyện đương nhiên.

Nhưng quan trọng hơn là...

“Nếu không phải Mao-san kể, thì làm sao cô biết được?”

Tôi cố hỏi lần nữa.

Akira ngượng nghịu nhìn đi chỗ khác, miệng lẩm bẩm.

“Đó là vì... anh ta...”

“Anh ta...?”

Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, một bóng người lù lù xuất hiện từ lối vào phòng khách.

“Chào nhé. Xem chừng cậu vừa có một khoảng thời gian vui vẻ quá nhỉ?”

“Cái đ...?! Hả?!”

Tôi đứng hình khi nhìn thấy gã đàn ông râu ria đang nở nụ cười, tay đung đưa ly rượu màu hổ phách đầy phong thái chủ nhà.

“Kasugai-san?! Tại sao... tại sao anh lại ở đây?!”

Đó chính là Yoshiharu Kasugai, gã phóng viên của tờ tuần báo Buntou. Anh ta vẫn giữ cái vẻ mặt nhăn nhở đến phát ghét đó rồi vẫy tay gọi tôi như thể đang mời khách vào chơi nhà.

“Lại đây, làm một ly đi chứ. Có khối chuyện tôi muốn nghe từ cậu đấy.”

Tại sao cả Akira và Kasugai-san lại có thể thản nhiên ở trong căn hộ của tôi lúc tôi đi vắng thế này? Xét về lý mà nói, đây chẳng phải chính là xâm nhập bất hợp pháp sao?

Tôi đưa mắt nhìn sang Akira cầu cứu, nhưng cô ấy chỉ quay mặt đi, tay nắm chặt chai whiskey rồi lầm lũi tiến về phía phòng khách.

“Ch-chuyện quái gì đang xảy ra thế này...?”

***

Tóm gọn lại, mọi chuyện dường như là thế này:

Kasugai-san đang có một "đặc ân" muốn nhờ vả Akira và cần một cơ hội để nói chuyện riêng với cô ấy.

Dù có quen biết, nhưng anh ta cảm thấy mối quan hệ giữa hai người chưa đủ thân thiết để có thể mở lời một cách thoải mái. Thế là, anh ta chọn cách tiếp cận tôi, biến tôi thành bàn đạp để tiến gần đến cô ấy.

Gã phóng viên này vốn đã biết tôi sống ở đâu. Với bộ kỹ năng nghề nghiệp của mình, việc theo dõi một cậu sinh viên bình thường như tôi mà không bị phát giác quả thực là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tình cờ thay, hôm nay anh ta đã bám đuôi tôi và chụp được những bức ảnh tôi đi cùng Anna Maomi.

Chớp lấy thời cơ đó, anh ta liền nhắn tin cho Akira.

“Này, bạn trai cô vừa vào khách sạn với một cô gái siêu sẹc xi đấy.”

Và thế là chúng tôi rơi vào tình cảnh trớ trêu này.

“Nhìn xem, mấy tấm này chụp đẹp đấy chứ hả?”

Kasugai-san, có lẽ đã ngà ngà say, đắc ý khoe với tôi mấy tấm ảnh Polaroid.[note92012]

“Tấm này là cậu đang trò chuyện với Anna Maomi trong quán cà phê này. Còn tấm này là lúc cậu bị lôi vào khách sạn.”

“Làm ơn dừng lại đi. Anh nhớ vứt mấy thứ đó đi đấy.”

Khi tôi lộ rõ vẻ mặt chán ghét, anh ta chỉ cười khẩy một tiếng đầy cợt nhả, còn Akira thì nhướn mày, nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.

“Nhông nhời nhào! Nhậu nhải nhữ nhúng nhại nhàm nhằng nhứng nhép! Nhúng nhẽ nhực nhỳ nhữu nhụng nho nhột nhuổi nhọp nháo nhin nhỗi nhoành nháng nhong nhương nhai nhấy.”[note92013]

Cô ấy đáp lại bằng cái giọng lè nhè, không quên nhại theo một bình luận xéo xắt nào đó trên chương trình truyền hình. Ánh mắt cô ấy lườm tôi sắc lẹm, chứa đầy sự đe dọa đến lạnh cả sống lưng.

Thú thật, tôi đã định hỏi tại sao cô ấy lại bận tâm đến thế khi hai đứa còn chẳng phải đang hẹn hò, nhưng cuối cùng tôi đã chọn cách im lặng vì bầu không khí lúc này hoàn toàn không phù hợp cho những câu hỏi như vậy.

“Thế nào? Cái 'nhiệm vụ' mà cậu nói lúc nãy rốt cuộc là gì? Cậu bảo được Mao nhờ vả đúng không? Ngay cả khi tôi tạm cho là cậu nói thật đi, thì cũng hãy khai mau toàn bộ sự tình xem nào. Tôi sẽ không tha thứ nếu lời giải thích của cậu nghe không lọt tai đâu.”

“Chuyện đó thì…”

Tôi ngập ngừng, tự hỏi liệu có nên nói cho Akira biết về Anju.

“Sao lại im lặng?! Hay ý cậu là thực chất Mao chẳng nhờ vả gì cả, tất cả chỉ là lời nói dối hả?!”

Akira đập mạnh cả hai tay xuống bàn phát rầm.

Kasugai-san đứng gần đó khịt mũi, lẩm bẩm với vẻ mỉa mai.

“Cô có phải gorilla đâu mà thô bạo thế.”

Ngay lập tức, Akira bắn về phía anh ta một cái nhìn hình viên đạn khiến gã phóng viên phải im bặt. Cảm nhận được bầu không khí căng thẳng đến mức ngột ngạt trong căn phòng, Kasugai-san chỉ thản nhiên nhấp thêm một ngụm whiskey.

“Sự thật là Mao-san đã nhờ tôi đi gặp Anna Maomi.”

“Vậy thì nói cho tôi biết, tại sao cậu phải gặp cô ta?!”

Cô ấy gặng hỏi đến cùng. Nhưng lòng tôi vẫn tràn ngập nỗi sợ. Nếu tôi truyền đạt lại toàn bộ tâm tư và cảm xúc hiện tại của Anju, tôi có cảm giác Akira sẽ nổ tung vì giận dữ và ngay lập tức xông thẳng đến chỗ Anju để chất vấn cho ra lẽ.

Đó chính là kịch bản tồi tệ nhất mà tôi muốn tránh bằng mọi giá vào lúc này.

“...Tôi e là mình không thể nói cho cô biết được.”

Tôi chốt lại sau một hồi suy nghĩ.

Akira hít một hơi thật sâu rồi im bặt, ánh mắt cô ấy chùng xuống.

“...A-Akira?”

Thấy cô ấy gục đầu, đôi vai rũ rượi một cách bất thường, tôi không khỏi lo lắng mà khẽ gọi tên.

“...Cậu… đã ngủ… với cô ta… rồi đúng không…”

“Hả…?”

Cô ấy lẩm bẩm điều gì đó quá nhỏ khiến tôi không thể nghe rõ. Nhưng rồi đột ngột, cô ấy ngẩng mặt lên, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má tự bao giờ.

Cô ấy hét lên trong đau đớn. Ngay cả Kasugai-san đang ngồi cách đó một quãng cũng không giấu nổi vẻ bàng hoàng.

“Oa oa oa!”

Cô ấy thực sự đang khóc lóc thảm thiết như một nhân vật bước ra từ manga sao?

“Này… A-Akira…?!”

Nước mắt cô ấy cứ thế tuôn rơi không cách nào cầm lại được. Vừa nức nở trong cơn uất hận, cô ấy vừa liên tục vung những nắm đấm không chút nương tay vào cánh tay tôi.

“Cậu đã ngủ với con mụ lẳng lơ đó! Lúc nào cậu cũng giữ khoảng cách, đối xử lạnh nhạt với tôi, vậy mà lại chẳng hề hấn gì khi lên giường với người đàn bà kia! Hóa ra... hóa ra tất cả chỉ là vì ngực thôi sao?!”

“Chà...”

Kasugai-san đưa mắt nhìn Akira, biểu cảm trên mặt anh ta là một sự pha trộn khó tả giữa buồn cười và bối rối.

“Không, tôi đã bảo là không có chuyện gì xảy ra mà.”

“Vậy mà cậu còn dám dối trá là vì công việc! Cậu cố tình lờ đi cuộc gọi của tôi để làm chuyện đó với cô ta! Không thể tha thứ được! Tuyệt đối không bao giờ tha thứ! Oa oa ugh…”

Tôi cứ ngỡ Akira sẽ tiếp tục khóc, nhưng cô ấy đột ngột dừng lại, sắc mặt chuyển từ đỏ bừng sang tái mét trong tích tắc. Một cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng lại tái diễn.

Ngay giây tiếp theo, cô ấy bật dậy nhanh như một con chồn túi và lao thẳng về phía phòng tắm. Kế đó là tiếng cửa đóng sầm lại, rồi những tiếng nôn mửa đầy khổ sở vang lên.

Tôi thở dài, đưa tay lên day trán một cách bất lực. Khi chậm rãi ngẩng đầu lên, mắt tôi vô tình chạm phải ánh mắt của Kasugai-san.

“...Cô nàng này đúng là khó nhằn thật đấy nhỉ?”

Anh ta thốt lên, gương mặt thoáng chút ưu phiền hiếm thấy. Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc gật đầu đồng tình trong cay đắng.

“Hay là tôi nên làm một bài về chuyện này nhỉ? Kiểu như... 'Idol hàng đầu say xỉn và nôn mửa tại nhà nam sinh đại học!' ấy.”

“L-làm ơn đừng làm thế!”

Anh ta buông lời bằng chất giọng nghiêm túc đến lạ lùng, khiến tôi hốt hoảng hét lên phản đối ngay lập tức. Nhưng rồi, anh ta chỉ khịt mũi đầy khinh bỉ.

“Tôi thèm vào mà viết mấy thứ tầm thường đó.”

Đúng lúc ấy, một tiếng nôn mửa lớn nữa lại vọng ra từ phía phòng tắm. Kasugai-san ra hiệu cho tôi với vẻ mặt ngán ngẩm tột độ.

“Tốt nhất là cậu nên cất cái chai whiskey đó đi cho khuất mắt.”

Tôi gật đầu lia lịa, nhanh tay chộp lấy chai rượu mà Akira đang uống dở rồi tống biệt nó vào sâu trong tủ đựng nệm dành cho khách.

***

“Tôi sẽ không tha thứ... không bao giờ tha thứ cho cậu đâu...”

Akira ngồi bệt trong một góc phòng, lưng tựa vào tường, hai chân khoanh lại rồi lẩm bẩm những lời nguyền rủa trong hơi thở.

“A-Akira...”

“Tôi không tha thứ đâu!”

“...Được rồi.”

Có vẻ như sự hiểu lầm vẫn chưa có dấu hiệu được tháo gỡ, nhưng lúc này tôi cũng chẳng thể làm gì hơn.

Tôi phần nào hiểu được cảm giác bực bội khi chứng kiến một người bạn vốn luôn giữ khoảng cách với mình lại dễ dàng thân thiết với một người phụ nữ khác.

Khi ánh mắt đảo quanh căn phòng để tìm kiếm một lối thoát cho sự ngượng ngùng, tôi lại vô tình chạm phải cái nhìn của Kasugai-san. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.

“Nhân tiện... cái 'đặc ân' mà anh nhắc đến với Akira rốt cuộc là gì vậy?”

Tôi vẫn luôn thắc mắc về điều đó từ nãy đến giờ. Sau cùng thì Kasugai-san vẫn là phóng viên của tờ Tuần báo Buntou. Tôi biết thừa một kẻ cáo già như anh ta sẽ chẳng bao giờ động chân động tay nếu không thấy lợi lộc. "Đặc ân" mà anh ta yêu cầu, chắc chắn là phải liên quan đến công việc rồi.

Khi tôi cất tiếng hỏi, anh ta liếc nhìn Akira đang cuộn tròn trong góc phòng một lượt rồi khẽ thở dài rồi gật đầu.

“Chà, tôi đoán là cũng có thể tiết lộ cho cậu đôi chút. Theo những gì tôi nghe được, cậu cũng đã gia nhập 'phía bên kia' rồi nhỉ?”

Cụm từ "phía bên kia" mà anh ta nói, có lẽ là đang ám chỉ giới công ty quản lý và những người trong ngành.

“Chuyện đó… thực chất giống một công việc bán thời gian cá nhân hơn.”

“Thì cũng thế cả thôi. Cậu thậm chí còn mang cả bằng chứng ngoại tình về làm quà tân gia cơ mà, vậy nên chúng ta vào thẳng vấn đề chính nhé?”

“Không, hoàn toàn không phải như thế đâu…”

“Đồ phản bội! Chết đi cho khuất mắt tôi!”

Akira ném một lời nhục mạ từ phía sau, và tất cả những gì tôi có thể làm là nở một nụ cười khổ sở. Kasugai-san ném cho cô ấy một cái nhìn nghiêm túc rồi quay lại phía tôi.

“...Chuyện này liên quan đến Anju Majima.”

“...Anju, anh nói sao?”

Tim tôi hẫng đi một nhịp khi cái tên của Anju đột ngột bị kéo vào câu chuyện. Tôi còn nghe thấy cả tiếng thở dốc đầy kinh ngạc của Akira từ phía góc phòng.

Kasugai-san thong thả đặt chiếc ly đang cầm xuống bàn và tiếp tục với giọng trầm xuống.

“Lý do cô ta giải nghệ là vì vụ làm 'tiếp viên chui' đó đúng không? Nhưng vấn đề đó đã được giải quyết 'tạm thời' nhờ có Akira."

“Tạm thời...”

“Những con người trưởng thành thường dễ bị cám dỗ bởi những hành vi phi đạo đức, nhất là khi có tiền bạc nhúng tay vào. Việc phanh phui tham nhũng có thể làm thay đổi hình thức của nó, nhưng nó không bao giờ hoàn toàn biến mất.”

Kasugai-san nói bằng giọng thản nhiên, những lời lẽ đầy trải nghiệm thực tế. Anh ta chắc hẳn đã chứng kiến nhiều vụ việc như vậy.

“Thế nên, vấn đề là thế này. Ngay cả khi không phải chuyên gia, ai cũng thấy rõ Akira Sezai và Anju Majima là một cặp bài trùng hoàn hảo. Do đó, bước đi hợp lý tiếp theo của công ty và của cả Akira thì chẳng phải là đưa Anju và Akira tái hợp sao?”

Đúng như dự đoán, kinh nghiệm lâu năm đã giúp anh ta nhìn nhận vấn đề ở một tầm vóc rộng hơn. Tôi giữ im lặng và tiếp tục nhìn chằm chằm vào anh ta.

“Nhưng cho đến giờ, chẳng thấy dấu hiệu nào cho thấy Anju sẽ quay lại. Lão tổng biên tập thiếu kiên nhẫn của tôi đã lệnh cho tôi phải 'săn bằng được tin sốt dẻo về những gì cô ta đang làm'.”

“...Tôi hiểu rồi.”

Tôi lẩm bẩm trong miệng một cách vô định, tâm trí hoàn toàn chìm sâu vào những dòng suy tính chồng chéo. Kasugai-san vẫn không rời mắt khỏi tôi.

Tôi tự nhủ mình không nên nói ra. Với tình hình vốn đã mong manh của Akira, điều cuối cùng chúng tôi cần là một tờ báo lá cải nhảy vào khuấy động mọi thứ. Nếu thông tin rò rỉ ra công chúng trước khi Anju đưa ra quyết định, nó có thể càng làm chậm trễ ngày trở lại của cô ấy.

“Thật đáng tiếc… nhưng tôi vẫn chưa nghe thấy bất cứ điều gì về việc Anju… định quay trở lại cả.”

Khi tôi vừa dứt lời, tôi nghe thấy Akira hít một hơi thật sâu, theo sau là tiếng sột soạt của chiếc áo hoodie.

“Tại sao cậu lại nói dối về chuyện đó?”

Tôi giật nảy mình quay lại. Cô ấy đã đứng bật dậy từ lúc nào, đôi mắt rực lửa giận dữ lườm tôi như muốn thiêu rụi cả căn phòng.

“Giờ cậu là trợ lý của Mao rồi đúng không? Không đời nào cậu lại chưa nghe thấy gì về chuyện đó cả.”

Tôi liếc nhanh sang Kasugai-san và nhận thấy khóe miệng anh ta khẽ nhếch lên. Tại sao anh ta không ủng hộ tôi chứ?

Tôi quay nhìn lại Akira, người dường như vừa nhận ra điều gì đó.

“Anna Maomi...! Cô ta cực kỳ thân thiết với Anju! Hai người họ vẫn luôn giữ liên lạc và nói chuyện với nhau suốt!”

Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn đòi một câu trả lời.

“Cậu cất công đi gặp Anna là vì Anju đúng không? Chắc chắn là như thế, phải không hả?!”

Bị bắt bài quá bất ngờ, tôi chỉ biết lúng túng né tránh ánh nhìn sắc như dao cạo của cô ấy. Chứng kiến phản ứng đó, gương mặt Akira chợt vặn vẹo, méo mó vì tổn thương.

“Tại sao...? Tại sao cậu lại nhẫn tâm giấu tôi chuyện này? Rõ ràng cậu có thể nói thẳng với tôi mà. Đ-đừng nói với tôi là... ngay cả việc gặp gỡ Anju, cậu cũng đang lén lút thực hiện sau lưng tôi đấy nhé…?”

Tôi chẳng thể thốt nên lời. Thấy tôi chỉ biết nghiến chặt răng im lặng, cô ấy bật ra một tiếng cười khẩy đầy cay đắng và ném cho tôi cái nhìn khinh bỉ tột độ.

“À, tôi hiểu rồi... Mao-san, rồi cả cậu nữa... tất cả mọi người đều đang tiến về phía trước mà không có tôi. Mọi người nghĩ rằng kéo tôi vào chỉ làm mọi chuyện thêm rắc rối, chỉ tổ vướng chân vướng tay… thế nên mọi người mới quyết định gạt phắt tôi sang một bên như một món đồ thừa thãi chứ gì!”

“Akira, không phải thế đâu—”

“Đừng có giỡn mặt với tôi! Anju là... Anju đối với tôi là...”

Nước mắt uất ức trào ra, nhòe đi trong đôi mắt của Akira.

“Cậu ấy là... cộng sự của tôi cơ mà…”

Cô ấy thốt lên bằng chất giọng nghẹn đắng rồi quay lưng chạy vụt đi.

“N-này, Akira!”

Phớt lờ lời tôi gọi, cô ấy vội vàng xỏ giày và lao ra khỏi cửa.

“Chết tiệt thật...”

Chẳng có chuyện gì diễn ra đúng như kế hoạch cả. Tôi và Mao-san vốn dĩ chọn cách giữ kín mọi chuyện cũng chỉ vì muốn tốt cho cả Akira lẫn Anju.

Thế nhưng, đứng ở vị trí của Akira, tôi hoàn toàn có thể hiểu tại sao cô ấy lại cảm thấy bị tổn thương sâu sắc đến vậy.

“...Cô nàng đó đúng là như một cơn bão thực sự nhỉ.”

Kasugai-san nhận xét một cách dửng dưng. Tôi không kìm được mà lườm anh ta.

“Này này, đừng có nhìn tôi như thế, đâu phải lỗi của tôi.”

Anh ta giơ hai tay lên như thể bản thân vô tội. Quả thực, xét cho cùng thì đây không hẳn là lỗi của anh ta. Dù những lời khích bác của gã phóng viên này chính là ngòi nổ cho cơn thịnh nộ của Akira, nhưng suy cho cùng, anh ta xuất hiện ở đây cũng chỉ vì mục đích công việc mà thôi.

Vả lại, anh ta cũng đã thể hiện đủ thành ý khi chọn cách đối thoại trực tiếp với tôi và Akira thay vì lén lút điều tra về Anju ngay từ đầu. Thế nhưng, lòng tôi lúc này vẫn ngổn ngang những cảm xúc xáo trộn chẳng thể gọi tên.

“Tôi nghĩ tốt nhất là... hôm nay anh nên về đi thì hơn.”

Kasugai-san khẽ thở dài, anh ta liếc nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét từ phía bên cạnh.

“Anju Majima đang cân nhắc chuyện quay lại thật sao?”

Tôi lắc đầu.

“Tôi không thể tiết lộ bất cứ điều gì cả.”

Nghe thấy câu trả lời kiên quyết của tôi, anh ta gật đầu.

“Tôi hiểu rồi… Xin lỗi vì đã làm phiền nhé.”

Anh ta chậm rãi đứng dậy, lững thững tiến về phía cửa ra vào. Trong lúc đang xỏ giày, anh ta bất ngờ quay đầu lại nhìn tôi.

“Này.”

Kasugai-san nói trong khi vuốt cằm.

“Chuyện gì nữa đây?”

“Đây chỉ là ý kiến của một kẻ ngoài cuộc thôi… nhưng tôi nghĩ sẽ thật tốt nếu Ripqle có thể tái xuất.”

Nghe thấy vậy, tôi trừng mắt nhìn anh ta.

“Chuyện đó tôi biết rõ hơn ai hết…!”

Thấy phản ứng gay gắt của tôi, anh ta chỉ nhún vai vẻ thản nhiên.

“Oái, bình tĩnh nào. Thôi thì, cứ cố gắng tiếp đi nhé.”

Anh ta vẫy tay rồi rời khỏi căn hộ của tôi. Lắng nghe tiếng bước chân xa dần dọc hành lang, tôi khẽ cắn môi.

“...Mình phải 'cố gắng' thế nào đây?”

Tôi biết Anju đã cực kỳ kiên định với lựa chọn của mình, và chính bản thân tôi lúc này vẫn còn đang phải vật lộn để có thể thực sự thấu hiểu được hết những tâm tư mà cô ấy đang chôn giấu.

Đồng thời, tôi cũng nhìn thấu được khao khát cháy bỏng của Akira về ngày Anju quay trở lại, cũng như việc cô ấy đã đặt cược biết bao tâm huyết vào tia hy vọng đó.

Dường như dù tôi có đưa ra quyết định nào đi chăng nữa, thì chắc chắn vẫn sẽ có ai đó phải chịu tổn thương.

“Không sao đâu mà. Làm tổn thương ai đó đôi khi là điều không thể tránh khỏi.”

Giọng nói của Maomi-san bỗng vang vọng trong tâm trí tôi. Thế nhưng, có một phần trong tôi đang kịch liệt phản kháng lại ý nghĩ đó.

“Làm sao có chuyện làm tổn thương họ mà lại coi là ổn cho được...!”

Tôi siết chặt nắm đấm, vật lộn với những đợt sóng cảm xúc đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ảnh Polaroid là loại ảnh được chụp bằng máy ảnh Polaroid và được in ngay tại chỗ sau khi chụp mà không cần đến dịch vụ in ảnh bên ngoài.
Ảnh Polaroid là loại ảnh được chụp bằng máy ảnh Polaroid và được in ngay tại chỗ sau khi chụp mà không cần đến dịch vụ in ảnh bên ngoài.
[Lên trên]
Không đời nào! Cậu phải giữ chúng lại làm bằng chứng thép! Chúng sẽ cực kỳ hữu dụng cho một buổi họp báo xin lỗi hoành tráng trong tương lai đấy.
Không đời nào! Cậu phải giữ chúng lại làm bằng chứng thép! Chúng sẽ cực kỳ hữu dụng cho một buổi họp báo xin lỗi hoành tráng trong tương lai đấy.