“Mời cả nhà ăn cơm.”
Vừa mới cầm cái muỗng lên ‘chào hỏi’ cà ri, mà chỉ chưa đầy năm phút cậu đã ăn hết sạch.
Cậu nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa đã dùng. Trong khi đó, Mai thì cắt bánh Gâteau Chocolat đặt lên đĩa và pha cà phê.
Dựng bát đĩa lên cho ráo nước xong, cậu lại quay trở về bàn ăn.
Trước mặt của Sakuta là một đĩa bánh Gâteau Chocolat rất ngon, và chiếc cốc in hình Tanuki[note89191] nghi ngút khói của cà phê nóng hổi.
Tạm thời, Sakuta cầm nĩa lên, và thành thật nói ra khao khát của mình.
“Em muốn được Mai-san đút ăn cho kiểu Aaa~ cơ!”
“Chỉ một miếng thôi đấy.”
Câu trả lời thực sự nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu.
“Ể? Được sao?”
“Nếu không thích thì chị không làm đâu.”
Dù mang vẻ mặt không hài lòng, Mai vẫn kéo ghế lại gần Sakuta. Ở khoảng cách gần sát sạt đến mức vai chạm vai, chị cầm nĩa lên, khéo léo xắn một miếng bánh vừa miệng ăn. Sau đó, không chút chần chừ,
“Há miệng ra nào, aaa~”
Cô đưa miếng bánh đến tận miệng Sakuta.
Giờ thì Sakuta chỉ việc há miệng ra ăn thôi.
“Aaa…. Măm!”
Ngay khi Sakuta cắn ngập răng miếng bánh, Mai từ từ rút chiếc nĩa ra khỏi miệng cậu. Cậu đã nghi ngờ liệu đây có phải là một cú lừa (fake) "nhử mồi" không cho ăn hay không, nhưng hoá ra là ‘lo bò trắng răng’.
Vị cacao nồng nàn lan tỏa trong khuôn miệng đang mở to của cậu. Cùng với đó là vị ngọt dịu.
Kết cấu vô cùng mịn màng, như tan chảy rồi biến mất liền vậy.
“Mai-san, cái này ngon quá đi!”
Thực sự là đạt đến đẳng cấp như bánh ngoài tiệm rồi.
“Thế nên là, cho em xin thêm một miếng nữa đi.”
Cậu lại há miệng Aaa~ ra.
“Đã bảo là chỉ một miếng thôi mà.”
Dù nói như vậy, nhưng Mai vẫn xiên bánh Gâteau Chocolat vào nĩa. Lần này thì miếng bánh đã to hơn rất nhiều.
“Nào, aaa~”
Và cô nhét cái miếng bánh to tướng đấy vào miệng Sakuta.
“K-khoan, Mai-san… ặc”
Bằng cách nào đó cậu vẫn cho được vào miệng, rồi cũng nhai được. Thế nhưng, vì miệng đã quá đầy nên mãi mà cậu chẳng nuốt trôi xuống được. Chứng kiến bộ dạng có phần khổ sở của Sakuta, Mai bật cười trông thực sự rất vui vẻ.
“Thế nào? Ngon không?”
“Gon ngắm ạ.”
Thấy Sakuta không thể nói tròn vành rõ chữ từ "ngon", Mai nở một nụ cười rạng rỡ.
Trong lúc Sakuta đang chật vật với miếng bánh Gâteau Chocolat trong miệng thì...
“Em về rồi đây.”
Một giọng nói vang lên từ phía cửa ra vào.
Là Kaede đã về đến nhà. Ngay sau đó một chút thì…
“Xin phép được làm phiền nhà mình.”
“Xin phép được làm phiền nhà mình ạaa!”
Có giọng của hai cô gái khác cũng nối đuôi theo.
Ba tiếng bước chân tiến lại gần phòng khách. Đầu tiên là Kaede ló mặt ra. Tiếp theo là Nodoka. Và cuối cùng, Uzuki cũng xuất hiện.
“Mừng em về nhà, Kaede-chan!”
Mai khéo léo di chuyển chiếc ghế trở về vị trí cũ một cách tự nhiên như không có gì xảy ra, rồi dịu dàng đón chào.
“D-Dạ vâng. Em về rồi đây ạ.”
“Onii-san ăn gì đó? Trông ngon quá nè!”
Người đầu tiên xáp lại ngó chiếc bánh Gâteau Chocolat chính là Uzuki. Chẳng hiểu sao Uzuki lại có mặt ở đây nữa.
“Mai-san làm riêng cho tôi đấy nhé, nên không có tặng ai đâu.”
“Vẫn còn phần cho mọi người mà, nên là ngồi đi.”
Trái ngược hoàn toàn với Sakuta, Mai lên tiếng.
“Ểeeeeeee~”
“Một mình cậu sao mà ăn hết được chứ.”
Mai đi về phía nhà bếp, lờ đi cái giọng bất mãn của Sakuta. Cô mở tủ bát đĩa như thể đang ở nhà mình, lấy ra đủ nĩa và dĩa cho mọi người.
“Sakuta đi pha trà cho mọi người đi.”
Sakuta đang miễn cưỡng đứng dậy thì…
“Cho tớ hồng trà nha.”
Order của Nodoka bay thẳng vào mặt.
“Zukki thì sao?”
“Cho tớ hồng trà nha.”
“Chè đậu đỏ!”
“Nhà không có, nên uống cacao giống Kaede nhé.”
Cậu cho cacao vào cốc in hình gấu trúc và cốc dành cho khách, rồi cho nước sôi vào. Với cốc in hình sư tử thì cậu cho túi lọc trà vào rồi cho nước nóng.
Khi cậu đem đồ uống quay trở lại bàn ăn, thì Mai đã cắt sẵn bánh Gâteau Chocolat thành các phần, rồi bày biện đẹp mắt lên dĩa.
“Em mời chị nhé, Mai-san.”
Uzuki hứng khởi chắp hai tay lại.
“Em mời cả nhà ạ.”
“Mời cả nhà cùng ăn ạ.”
Kaede và Nodoka cũng lần lượt nói theo sau. Gần như cùng một lúc, cả ba cùng xiên nĩa vào bánh, rồi đưa vào miếng. Rồi sau đó, liên tục những tiếng kêu lên “Ngon quá điiii~!”
“Chị nghe bảo nếu ăn kèm với kem vani vào thì sẽ ngon hơn nhiều đó.”
Mai bồi thêm lời khuyên mà cô đã được chuyên gia làm bánh chỉ dẫn cho.
“Có kem ly đây ạ!”
“Anh mua đó.”
Kaede đứng dậy khỏi ghế rồi đi về phía tủ lạnh trong nhà bếp. Khi quay lại bàn ăn thì cầm ra kem ly cùng với muỗng.
Kaede mở nắp, rồi chia kem ra dĩa cho mọi người.
Ăn kèm với kem, Kaede, Uzuki và Nodoka đồng thanh thốt lên: “Ngon quá ạ!” “Ngon quá trời quá đất luôn!!” “Onee-chan quả là thiên tài!”
Cả năm người cùng ăn, nên cả cái bánh hết cái vèo. Trên dĩa của Sakuta thì chỉ còn xót lại đúng một miếng…
“Gâteau Chocolat của mình mà…”
Editor: Phải chịuuuuuu thôi Sakuta ạ:)))
“Cái này là của em với Uzuki tặng mọi người nè.”
Tại khoảng trống trên bàn sau khi đã dọn vỏ hộp bánh, lần này Nodoka lại bày ra thứ gì đó. Đó là những thanh chocolate tròn dẹt có gắn que. Trên giấy gói có in hình khuôn mặt Nodoka, Uzuki và của từng thành viên của Sweet Bullet khác: Anou Yae, Okazaki Hotaru, Nakagou Ranko. Mặt sau thì viết lời nhắn “Yêu lắm đó!”. Tổng thể thiết kế giống như phiên bản thu nhỏ của những chiếc quạt mà fan hay mang đến các buổi live của idol vậy. Màu sắc cũng đại diện cho mỗi thành viên.
“Buổi live hôm chủ nhật vừa rồi, bọn em đã tặng cho fan cái này đó.”
“Hàng tồn kho còn thừa nên đem đi tặng hả?”
“Cái này là hàng dành riêng cho nhân viên đó!”
“Hề~”
Vừa thốt lên với giọng mang vẻ đồng ý, Sakuta vừa cầm thanh chocolate của Uzuki và bóc vỏ. Khi cậu cho vào miệng, cậu cảm nhận được hương vị của dâu tây. Kế đến, cậu cũng ăn thử chocolate của Ranko. Ở bên cạnh, Kaede cũng đang ăn thử chocolate của Nodoka.
“Vị của nó cũng na ná nhau nhỉ.”
“Cái đấy thì liên quan đến ngân sách đó Onii-san.”
Uzuki phơi bày nội tình của nhóm.
“Cơ mà, đống chocolate này, chẳng phải là hơi nhiều sao?”
Ánh mắt của Nodoka, người đang ăn chocolate của Yae, hướng về phía góc bàn. Ở đó xếp nhiều túi và hộp chocolate.
“Chocolate hình gấu trúc là của Kaede hả?”
Nhận ra điều đó, Uzuki lên tiếng hỏi.
“Dạ vâng ạ. Em cũng muốn ăn thử xem sao ạ.”
“Kaede-chan cũng tặng chocolate cho Sakuta cơ đấy.”
Nodoka thốt lên cách ngạc nhiên.
“Hằng năm, Em cùng với mẹ làm để tặng cho bố và onii-chan đấy ạ… Gia đình chị, không làm như thế sao?”
“Gia đình chị thì không được như vậy ha.”
Nodoka trả lời có phần không được thoải mái cho lắm.
“À thì, chuyện của Toyohama với Mai-san cũng phức tạp mà.”
Hai người là chị em cùng cha khác mẹ. Có nghĩa là, vì có cùng một người cha, nên trong chủ đề này, mối quan hệ đó trở nên phức tạp đúng theo nghĩa đen.
“A, em xin lỗi ạ.”
Biết được sự tình, Kaede luống cuống xin lỗi.
“Không sao đâu, Kaede-chan. Chị với Nodoka cũng không để bụng gì đâu.”
“Đúng đó đúng đó!”
“Thế còn chuyện nhà Zukki thì sao?”
Để câu chuyện không dừng lại thì Sakuta chuyển hướng sang Zukki.
“Hôm nay là kỉ niệm ngày cưới của bố mẹ tớ, nên chắc là bây giờ hai người họ đang âu yếm nhau rồi cũng nên.”
Câu trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi. Cơ mà, nó cũng dính dáng đến câu chuyện về gia đình, và đến ngày Valentine nữa…
“Thế nên là, để không làm kỳ đà cản mũi, tối nay em qua nhà Mai-san ngủ nhờ ạ!”
“Biết được lý do Zukki ở đây cũng nhẹ nhõm hẳn.”
Bí mật cuối cùng cũng đã được bật mí…
“Onii-chan, tháng sau anh đáp lễ cũng mệt đó.”
Kaede gập từng đầu ngón tay, đếm nhẩm số lượng chocolate. Nếu tính theo thứ tự nhận được sẽ là: Kaede, Kotomi, Miori, Sara, Tomoe, Shouko, Mai, Nodoka, và Uzuki. Tổng cộng là 10 cái. Quả thật là một con số không nhỏ. Bảo sao em ấy lại bảo là mệt.
“Mà thôi kệ, cứ để anh của tháng sau tự lo liệu.”
“Cứ nói thế chứ, một tháng nó trôi vèo đi một cái nhanh lắm đó.”
Mai đưa ra một lời khuyên vô cùng chí lý.
“Ngày 14 tháng 3 cũng là sinh nhật tớ đó, nên là nhớ đáp lễ bằng bánh kem nha. Nhờ cả vào cậu đó.”
Nodoka nở một nụ cười tươi rói, tranh thủ đặt hàng trước.
“Vậy là mọi người sẽ có một bữa White party linh đình luôn ha!”
Uzuki hào hứng hùa theo câu chuyện.
Tạm thời gác lại tất cả những chuyện đau đầu đó sang một bên, Sakuta dùng nĩa xiên vào miếng bánh Gâteau Chocolat còn sót lại trên đĩa. Cậu nhồm nhoàm nhét nốt miếng cuối cùng vào miệng.
“Chocolate chứa đựng tình yêu thương của Mai-san tự tay làm đúng là ngon tuyệt vời.”
Và thế là, cậu tự cho phép mình đắm chìm trong khoảnh khắc ngọt ngào này, dù chỉ là trong chốc lát.
0 Bình luận