Ngày hôm ấy, Sakuta Azusagawa thức dậy với một tinh thần phấn chấn.
Cố gắng kiềm chế cảm giác hứng khởi đó, cậu dùng hai tay nhấc chú mèo tam thể Nasuno ra khỏi mặt và đặt ở gối bên cạnh.
Vừa ngáp vừa nói “Chào buổi sáng” với Nasuno, cơ thể cậu bừng tỉnh.
Thứ đầu tiên cậu lia mắt nhìn tới, chính là chiếc đồng hồ báo thức điện tử.
Lúc này đang là 7 giờ sáng.
Ngày được ghi là ngày 14 tháng 2.
Điều đó cho thấy bây giờ là buổi sáng của ngày Valentine.
Đó là lý do tại sao cậu cảm thấy phấn chấn trong lòng như vậy.
Năm đầu tiên hẹn hò với Mai, cậu không thể làm gì trong ngày Valentine, vì hôm đó cô ấy vắng nhà cho buổi chụp hình (photo shoot). Năm ngoái, là năm thứ hai của cậu, thì lại có kỳ thi đầu vào đại học, nên cậu không thể tập trung vào chuyện khác được.
Thế nhưng, năm nay thì khác. Tối nay, cậu sẽ được gặp Mai như đã hứa.
Cuối cùng, quá tam ba bận, ở lần thứ ba này, cậu và Mai có thể trải qua ngày Valentine cùng nhau như một cặp đôi.
Từ sáng giờ, cơ thể cậu cứ bồn chồn mãi. Cũng phải thôi, vì cậu chẳng thể nào đợi đến tối mà.
Sakuta bật dậy khỏi giường, ra khỏi phòng với tâm trạng hứng khởi.
Cậu nướng bánh mì, làm trứng, chiên xúc xích và cắt cà chua.
Trong lúc cậu đang đun nước nóng bằng bình siêu tốc, Kaede bước ra khỏi phòng mình.
“Chào buổi sáng, Onii-chan.”
“Ồ, chào buổi sáng.”
“Đây, chocolate cho ngày Valentine nè.”
Cô đặt một hộp có hoa văn trắng đen bé bé xinh xinh lên bàn ăn.
Đang lúc cậu mang đồ ăn sáng lại gần, thì thấy một hình vẽ chú gấu trúc trên bao bì. Đó là chocolate thường và chocolate trắng để làm thành chocolate gấu trúc.
“Em cũng ăn nữa, nên nhớ chừa phần cho em đấy.”
“Bảo sao thứ bảy tuần trước em đi ra ngoài với Kano. Thì ra là vậy.”
Cậu đem dĩa có bánh mì cùng trứng chiên sắp xếp trên bàn ăn. Một phần cho Sakuta, một phần cho Kaede.
“À còn nữa, cái này là của Komi-chan đấy.”
Kaede đặt lên tay cậu một chiếc hộp vừa bằng lòng bàn tay.
“‘Anh lúc nào cũng đã giúp đỡ em nhiều rồi.’ Cậu ấy bảo vậy.”
“Người được giúp đỡ phải là anh mới đúng chứ.”
Đối với Kaede, người bạn thuở nhỏ Kano Kotomi đã luôn là điểm tựa rất lớn với cô.
“Anh xin phép được nhận nhé. Nói với Kano là anh cảm kích lắm đấy.”
“Cậu ấy sắp qua chơi nhân dịp kỳ nghỉ xuân, nên Onii-chan tự đi mà nói.”
“Tất nhiên. Khi nào gặp được thì anh sẽ làm vậy.”
Cậu quay vào bếp, pha cà phê, rồi pha cacao cho Kaede.
“Onii-chan. Hôm nay anh có bận gì không?”
“Tối nay anh đi hẹn hò với Mai-san.”
“Chuyện đó thì em biết rồi mà.”
Kaede nói như thể đấy là điều đương nhiên vậy.
“Em nghe được từ Mai-san hả?”
“Em nghe được từ Nodoka-san.”
Vừa cắn bánh mì, Kaede vừa nói như thể đấy là điều đương nhiên vậy.
“Tại sao thông tin về buổi hẹn hò lúc nào cũng bị lộ ra ngoài thế nhỉ?”
“Ngoài việc đấy, anh có ca làm ở nhà hàng mà đúng không?”
“Trước đó nữa là ở trường dạy lái xe.”
Sakuta ngồi xuống bàn ăn, cùng với ly cà phê và ly cacao.
“Còn trường dạy thêm thì sao?”
“Sau ca làm ở nhà hàng.”
“Kỳ nghỉ xuân rồi mà anh vẫn bận rộn quá nhỉ.”
“Vì anh vừa phải trả tiền học phí, rồi gần đây anh đi Hokkaido và nhập viện bằng xe cứu thương, nên cộng thêm cả tiền viện phí vào nữa.”
Về vụ xe cứu thương, bởi vì giữa sự kiện xảy ra sự cố, nên đúng ra cậu sẽ được nhận tiền bồi thường viện phí, nhưng vì có nhiều thủ tục ở các nơi, nên không rõ đến khi nào cậu mới nhận được.
Vì như thế, nên cậu không thể nào dựa vào số tiền đấy được, mà trong kỳ nghỉ xuân này cậu phải kiếm được càng nhiều càng tốt. Kỳ nghỉ xuân ở đại học thì dài, từ tháng 2 đến tháng 3, kéo dài tròn hai tháng, nên giờ là thời điểm thích hợp để kiếm tiền.
“Onii-chan, anh phải cẩn thận đó. Em không muốn chạy thục mạng đến bệnh viện nữa đâu.”
“Anh cũng ngán đi xe cứu thương lắm rồi.”
Trong đời cậu cũng được hai lần như thế rồi. Lần đầu là kỳ nghỉ hè cao trung năm hai. Cậu bị sốc nhiệt và được chăm sóc. Lần thứ hai mới xảy ra chỉ hai tuần trước. Trong ngày diễn ra sự kiện “Một ngày làm cảnh sát trưởng” của Mai, đã có một sự cố, đó là một chiếc loa lớn đã bị rơi xuống.
Cậu chỉ mong những chuyện như thế sẽ không diễn ra thêm lần nào nữa.
0 Bình luận